NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Hiển thị các bài đăng có nhãn CHIÊM NGHIỆM CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CHIÊM NGHIỆM CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

Miệng là của người khác, cuộc đời của chính mình, đừng chỉ vì một câu nói mà … mất vui!

Đời người ngắn ngủi, tạm bợ, chớ vì một câu nói của người khác, mà làm mất đi niềm vui ngày hôm nay của bạn. Đời người ngắn ngủi vô thường, đừng mãi ôm giữ trong lòng những khổ đau. Nhất định cần nhớ kỹ…
1. Nhìn rõ nhưng không cần nói rõ
Rất nhiều chuyện, chỉ cần trong tâm mình hiểu rõ là được rồi, không nhất thiết phải nói ra.
Đừng nên làm con nhím xù lông, phóng vào người khác lại làm tổn thương chính mình. Có một số việc không cần phải ghi nhớ ở trong lòng.
mieng-la-cua-nguoi-khac-cuoc-doi-cua-chinh-minh-dung-chi-vi-mot-cau-noi_21115022
Rất nhiều chuyện, chỉ cần trong tâm mình hiểu rõ là được rồi, không nhất thiết phải nói ra.
2. Sống ở đời quan trọng là có nhìn thấu hay không
Nhìn thấu sự tình, bạn sẽ hiểu cần làm như thế nào.
Nhìn thấu nhân tình, bạn sẽ hiểu cần phải đối đãi ra làm sao.
Cho nên, chỉ cần dụng tâm một chút, còn những thứ khác chỉ là tiếp nhận.
3. Miệng là của người khác, cuộc sống là của chính mình: Trong khi học cách vừa thỏa hiệp với người khác mà vẫn giữ được những nguyên tắc cơ bản của chính mình.
mieng-la-cua-nguoi-khac-cuoc-doi-cua-chinh-minh-dung-chi-vi-mot-cau-noi_211151363
Trời cao thực sự rất công bằng, khi một cánh cửa vận mệnh của bạn đóng lại, thì sẽ đồng thời mở ra cho bạn một cánh cửa khác.
4. Đừng dễ dàng buông lời hứa hẹn, vì khi không thực hiện được lời hứa đó, thì còn tệ hơn không hứa rất nhiều lần
Đừng chỉ biết nói lời suông, hy vọng càng lớn, thì thất vọng sẽ càng nhiều.
Đời người, biết bao kẻ đến người đi, có một số người chính là duyên phận đáng trân quý, có một số, đối với bạn mà nói, có thể chính là sai lầm.
Có đôi khi, chúng ta yêu thích một người, cũng bởi vì hai người có những điểm tương đồng với nhau.
Tuy nhiên, khi đến một giới hạn nào đó, chúng ta lại vì hiểu rõ nhau mà chia lìa.
Bởi vì, có lúc chúng ta chán ghét một người nào đó, cũng chỉ vì người đó và bạn có quá nhiều điểm giống nhau.
mieng-la-cua-nguoi-khac-cuoc-doi-cua-chinh-minh-dung-chi-vi-mot-cau-noi_211151761
Đừng chỉ biết nói lời suông, hy vọng càng lớn, thì thất vọng sẽ càng nhiều.
Hãy vì bản thân mình, thắp lên một ngọn đèn…
Bạn phiền muộn, là bởi vì chính mình không đủ rộng rãi.
Bạn lo nghĩ, là bởi vì chính mình không đủ thong dong.
Bạn đau khổ, là bởi vì chính mình không đủ kiên cường.
Bạn rầu rĩ, là bởi vì chính mình không đủ ánh dương.
Bạn ghen ghét, là bởi vì chính mình không đủ ưu tú…
Chỉ cần có người sống trên cõi đời này, thì tất sẽ có thị phi. Tức giận là một hành động ngu ngốc, chính là lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình.
mieng-la-cua-nguoi-khac-cuoc-doi-cua-chinh-minh-dung-chi-vi-mot-cau-noi_211152304
Con người, lúc sinh ra đơn độc, khi ra đi, cũng chỉ một mình đơn độc.
Trời cao thực sự rất công bằng, khi một cánh cửa vận mệnh của bạn đóng lại, thì sẽ đồng thời mở ra cho bạn một cánh cửa khác.
Con người, lúc sinh ra đơn độc, khi ra đi, cũng chỉ một mình đơn độc.
Chỉ có bản thân, mới có thể suy nghĩ cho mình, cũng chỉ có bản thân, mới có thể vượt qua được những quan ải ở trong lòng mình.

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Năm cách phụ nữ làm khi bị phản bội


Như một ngầm định, những phụ nữ thông minh luôn có cách trả thù, thường âm thầm nhưng không hề ngọt ngào, dành cho những kẻ phản bội.
Đối với mọi phụ nữ, việc bị phản bội có thể coi là sự tan vỡ đau đớn nhất trong mối quan hệ của họ. Không gì khiến họ khó chịu hơn việc chồng/bạn trai cặp kè, ngoại tình hay tán tỉnh người phụ nữ khác. Như một ngầm định, những phụ nữ thông minh luôn có cách trả thù, thường âm thầm nhưng không hề ngọt ngào, dành cho những kẻ phản bội. Dưới đây là một số hành động thường thấy:

1. Chia tay và vạch tội
 Năm cách phụ nữ làm khi bị phản bội

Một khi phát hiện ra bạn trai ngoại tình, các cô gái thường không ngại lột trần vẻ ngoài đàng hoàng che giấu bản chất sở khanh của anh ta. Họ kể cho bạn bè của cả 2 người, kể cho gia đình,... rằng gã kia thực chất chỉ là một tên đểu giả. Cùng với sự trợ giúp đắc lực của mạng xã hội như Facebook, blog cá nhân, email,.... , họ muốn cả thế giới biết rằng mình là người bị hại.2. Yêu bản thânKhi yêu, phụ nữ thường để tình cảm chi phối và lúc nào cũng coi tình yêu là trên hết. Khi bị phản bội, rất nhiều cô gái dường như “tỉnh ngộ”. Họ biết quan tâm tới mình nhiều hơn. Cảm giác bị bỏ rơi khiến phụ nữ thích tự yêu bản thân mình như một cách để chữa lành vết thương. Họ trở lại với lịch tập nhảy thường nhật, ăn những món đồ mà bạn trai cũ ghét, đi du lịch với các bạn gái thân thiết,... Các cô gái muốn chứng tỏ rằng, không cần có gã bạn trai kia, họ vẫn có thể sống tốt, thậm chí tốt hơn trước nhiều.
3. Thể hiện mình

Các cuộc chia tay không phải lúc nào cũng kết thúc triệt để như người trong cuộc mong muốn. Luôn có những dịp có thể khiến hai người chạm mặt. Phụ nữ có xu hướng thể hiện mình trước mặt người cũ. Họ ăn mặc trang điểm bắt mắt, tỏ ra vô cùng vui vẻ thoải mái, bước chân tự tin,... Họ muốn những đàn ông đã phụ bạc mình phải hối tiếc. Ngay cả khi trong lòng vẫn còn đau khổ vì cuộc tình vừa tan, phụ nữ vẫn có xu hướng thể hiện rằng mình đang rất hạnh phúc và đã quên béng anh chàng xấu xa kia.4. Khiến kẻ phản bội bất ngờKịch bản rất hay thấy là phụ nữ thường biết chuyện mình bị phản bội trước khi đàn ông nhận ra rằng họ đã bị phát hiện. Họ sẽ tìm cách liên lạc với người thứ ba, nói tất cả về mối quan hệ hiện tại. Trong rất nhiều trường hợp, cả hai cô gái đều là nạn nhân của kẻ thích bắt cá hai tay. Họ sắp xếp một cuộc hẹn bất ngờ với anh ta. Một cách phũ phàng, cả hai bước khỏi cuộc đời người đàn ông nọ không hối tiếc. 5. Cô gái mạnh mẽKìm nén những cảm xúc khó chịu và thù hận trong lòng, các cô gái hiện đại thường tìm đến công việc, bạn bè để quên đi tình cũ. Thay vì ngày ngày lượn lờ facebook của người yêu cũ để rồi tức nổ đom đóm trước đống ảnh của anh ta và người thứ ba, phụ nữ chọn cách vờ quên, vờ tha thứ. Họ không hề muốn bị coi là kẻ thất thế và yếu mềm trước tình cảm.




Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Nếu bên bạn là một cô gái mạnh mẽ..


Khi một người phụ nữ quyết định quên đi một người đàn ông, đó không phải vì họ hết yêu mà chỉ có thể vì nỗi đau đối phương mang đến cho họ quá đậm sâu.
Phụ nữ mạnh mẽ khi mất đi người đàn ông mình yêu họ sẽ chọn cách đối mặt với hồi ức chứ không phải là bước qua hồi ức. Có những người phụ nữ sau khi người đàn ông của họ bước đi, những bản tình ca cũ, những con đường cũ, những dư vị cũ họ đều không dám nghe lại, không dám ngoảnh lại, không dám cảm nhận lại… Nhưng phụ nữ mạnh mẽ, cùng là một bản tình ca ấy họ đã từng rơi nước mắt vì nhớ thương bạn rồi họ sẽ học cách vô cảm với bạn khi nghe lại nó, cùng là một con đường ấy họ đã từng nở những nụ cười sánh bước bên bạn, nắm chặt lấy bàn tay ấm áp của bạn, họ sẽ chọn cách bước ngược lại nó, bao trọn lấy nó và mỉm cười. Đừng nghĩ rằng những người con gái đó họ điên khùng khi níu vít lại kỉ niệm, là họ đang cho mình thời gian tự tháo gỡ những nút thắt của kỉ niệm mà thôi.
Nếu một ngày nào đó trong cuộc đời mênh mông này, vô tình hay hữu ý bạn gặp lại họ, những “người cũ” –  họ sẽ mỉm cười với bạn rồi bước đi nhẹ như một cơn gió… Đừng vội nghĩ rằng họ đã hết đau vì những gì bạn đã mang đến, mà đó đơn giản chỉ là cách họ thứ tha cho chính hận thù trong lòng mình.
Hãy nhớ rằng, một người phụ nữ mạnh mẽ sẽ không bao giờ khóc vì bạn thêm một lần nào nữa trong cuộc đời khi bạn quay lưng bước đi, đó không phải vì họ là người đàn bà vô cảm hay sắt đá, mà là vì có những yêu thương đã mất đi không thể cất thành lời, không thể biến thành nước mắt hay mãi mãi chẳng thế nào hóa thành bụi thành tro.
Và chắc chắn khi một người phụ nữ mạnh mẽ nói rằng cô ấy sẽ vứt bỏ hết những yêu thương trong trái tim bạn đã đánh cắp để sống một cuộc đời khác, điều ấy đồng nghĩa rằng cô ấy sẽ mãi mãi bước ra khỏi cuộc đời của bạn. Không phải cô ấy cũng phũ phàng với kỉ niệm như bạn mà là cô ấy đang mỉm cười chúc phúc cho hạnh phúc hiện tại của bạn.
Vì thế… sau này… chàng trai ạ!
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một cô gái mạnh mẽ, xin hãy dừng hành trình của bạn lại một phút thôi giữa dòng đời xô bồ chảy ngang cắt dọc ngoài kia để phát hiện rằng cô ấy vẫn âm thầm đi bên bạn và đợi chờ được bạn phát hiện…
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một người con gái mạnh mẽ, cô ấy không còn khóc trước nỗi đau của quá khứ nhưng sẽ rơi nước mắt trước nỗi đau mà bạn gặp phải… Xin hãy dùng yêu thương của bạn để lau đi những dòng nước mắt ấy…
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một cô gái mạnh mẽ, cô ấy mỉm cười trước niềm vui của bạn, hài lòng trước hạnh phúc mà bạn có được,  cô ấy có thể lao hàng chục cây số đến bên bạn chỉ để uống với bạn một cốc bia như “ hai thằng đàn ông” khi bạn chống chếnh giữa sóng gió cuộc đời và miệng thì lúc nào cũng khăng khăng “Em thích cô đơn” mỗi khi bạn hỏi han cô ấy về chuyện tình yêu… Xin hãy dùng sự chân thành của bạn để làm cho những lời nói ấy lung lay …
Con người sinh ra không ai đã sẵn biết mình mạnh mẽ , chỉ khi trải qua những thất bại, những vấp ngã người ta mới học cách trở nên mạnh mẽ hơn. Đừng nhìn vào một người con gái mạnh mẽ và phán xét rằng họ lạnh lùng hay đáng sợ, bởi vì những người con gái ấy mới chính là những người dễ bị tổn thương, cũng như đã nếm trải qua tổn thương mới mạnh mẽ đứng dậy mà bước tiếp…
Vì thế….chàng trai ạ , nếu sau này bạn yêu một người con gái mạnh mẽ, hãy trân trọng cô ấy, đừng để cô ấy mãi mãi âm thầm bước sau lưng bạn, hãy bước lại gần bên, dành cho cô ấy một cái ôm thật chặt và nhớ rằng đừng bao giờ làm tổn thương cô gái ấy vì con gái mạnh mẽ… rất mong manh…

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Nuối tiếc luôn vướng một chữ "tình".



Tuyệt vời cho ai đó đã được sống một cuộc đời không có gì phải nuối tiếc. Đó  thật sự là một cuộc đời hiếm có, bởi đa phần sau một thời gian sống, ai cũng chợt nhận ra mình cũng có điều gì đó để tiếc nuối, dù ít dù nhiều. Và, ngẫu nhiên hay tất yếu chẳng biết, những tiếc nuối xót xa nhất lại luôn vướng một chữ “tình”.
Muộn màng
Sáu mươi tư tuổi, sau một cơn tai biến, nằm trên giường bệnh những ngày cuối đời, ông nhắn gọi. Nàng đến. Thua ông 23 tuổi, đang những ngày chín mọng của cuộc đời, nàng cầm lấy tay ông, ngồi yên lặng suốt một buổi chiều. Bàn tay ông có những ngón dài, thon mảnh, yếu ớt. Cách đây mười năm, nàng đã “chiến đấu” quyết liệt với gia đình ông để giật lấy bàn tay ấy, nhưng “chiến bại”. Thân thể đang nằm trên giường bệnh này đã một thời là tất cả vũ trụ của nàng. Vũ trụ ấy giờ đang thoi thóp dưới tấm chăn nhàu nhĩ của bệnh viện. Cuối buổi chiều, vợ ông đến, bắt đầu những thao tác vệ sinh tại chỗ. Ông mở mắt nhìn, cầu khẩn. Nàng im lặng quay ra.
Họ chưa hề có với nhau một ngày trọn vẹn. Vợ ông canh giữ ông như một thứ tài liệu tuyệt mật - không được đọc, không được sao chép, thậm chí không được chạm vào bìa. Ông cũng tự kiềm chế mình: vị trí xã hội, con cái, gia đình… Tất cả giữ họ bằng những sợi dây trói trong suốt. Giờ, những sợi dây cũng chẳng còn nữa, vì một trong hai kẻ bị trói sắp trở thành hư vô.
Lẽ ra, họ đã có thể sống, có thể ôm giữ nhau khi những cánh tay còn sức lực, có thể tựa đầu vào vai nhau khi bờ vai còn ấm, có thể đi cùng nhau một quãng đường khi đôi chân còn rộn ràng. Họ đã chọn con đường an toàn hơn, nhưng đến cuối cuộc đời, xét cho cùng, cũng chẳng còn gì đáng giá.
Có những cái người ta mất mà không tiếc, nhưng cũng có cái không mất mà tiếc – tiếc vì đã bỏ lỡ, tiếc vì đã không dám liều lĩnh một lần - biết đâu cuộc đời mình đã có thể khác. Kể tên được những tiếc nuối này không dễ, vì chúng quá cá nhân, quá dễ đụng chạm đến những người gần gũi với mình.

Nhưng giờ đã là siêu thị. Mọi món hàng bày sẵn trên giá. Có thể cầm lấy săm soi, thậm chí có thể thử một chút, không thích thì bỏ xuống. Thích vật gì đó, chọn bỏ vào giỏ hàng mang đi, ra đến quầy tính tiền tự nhiên không thích nữa, gặp món khác thích hơn hoặc thấy mình không đủ tiền để mua, có thể quay lại đặt món hàng lên đúng kệ, hoặc để đại đâu đó, sẽ có người sắp xếp lại sau. Có người bảo, chọn nhiều lần chưa chắc được hàng tốt - “già kén kẹn hom”. Ngược lại, cũng không phải không có lý khi cho rằng có nhiều “options” - nhiều lựa chọn, mới là tốt thực sự. Cái gì mình muốn, cứ đi thẳng đến, cầm lấy, phải thử mới biết nó phù hợp với mình hay không. Trong siêu thị cuộc đời, đừng bao giờ tự mình ngăn mình, để rồi phải tiếc nuối.  
Thử hình dung mình trong một cửa hàng thời bao cấp. Người mua đứng trước quầy, nhìn món hàng trên giá, cân nhắc xem nó có đúng là thứ mình thích, thầm ước lượng số tiền mình đang có rồi mới nhờ cô mậu dịch viên lấy xuống cho xem, chỉ được xem một chút vì người bán hàng gắt gỏng, sốt ruột canh chừng khách có quyết định mua hay không. Nhiều khi món hàng mình thích, nhưng ngại này ngại khác, người ta không dám nhờ lấy xuống xem, không được chạm vào, nên không thể quyết định mua bán. Đa phần sau đó, người ta tự trấn an mình rằng món hàng ấy không phù hợp.
Thà tiếc những gì đã làm…
Phần đẹp đẽ, tươi tắn của tình yêu thường được ngợi ca trong những tình khúc bất tử, những câu chuyện tình rực rỡ, những mối tình cháy bỏng mãnh liệt vượt lên trên những ràng buộc của người đời, đòi hỏi ở người trong cuộc những hy sinh không nhỏ, thậm chí bi thảm. Phần còn lại, lớn hơn, mênh mông phong phú hơn, phần tạo ra sự dày dặn vĩ đại của cuộc sống này, thuộc về đám đông chúng ta: những kẻ (hơi hơi) hèn nhát, rất ít khi, hoặc không bao giờ dám chấp nhận liều lĩnh, hy sinh, bị ràng buộc bởi quá nhiều thứ, bị mối đe dọa mất an toàn làm cho ngại ngần… nên chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên, với những gam màu trung tính và âm thầm tiếc nuối cho những khát khao mãnh liệt, những cảm xúc đẹp đẽ nhưng ít nhiều hiểm nguy. Không phải cứ khi nào mất mát người ta mới nuối tiếc. Còn nỗi nuối tiếc nhân bản và sâu sắc hơn: nuối tiếc vì đã không dám làm một điều gì đó trong đời.

VietBao.vn
Thật khó chia sẻ nỗi tiếc nuối này, khi ta vẫn đang quanh quẩn, vẫn còn bị ràng buộc bởi những nhu cầu cơ bản. Cũng như khó mong chia sẻ trọn vẹn về dải ánh sáng lộng lẫy sắc màu với một người trong đời chưa bao giờ thực sự nhìn thấy một chiếc cầu vồng. Thông thường, chỉ khi nào những nhu cầu cơ bản được đáp ứng đầy đủ, con người cảm thấy an toàn trong môi trường phát triển của mình, mới xuất hiện những khát vọng cao hơn, những mong muốn xa hơn. Còn lại, người ta khó chấp nhận, thậm chí có thể gọi đó là tham lam, “được voi đòi tiên”, không thể thông cảm. Chồng là của vợ, vợ là của chồng, vợ chồng là phải chung thủy - những điều ấy thật đẹp, thật cơ bản, nhưng niềm tin rằng đó là chân lý duy nhất, chân lý tuyệt đối, sẽ chỉ biến những chúng ta thành những kẻ giáo điều. Giá trị sâu sắc nhất vẫn là tình yêu. Thiếu tình yêu, chung thủy sẽ biến thành một thứ nhà tù cao cấp. Canh giữ lẫn nhau, riết róng với nhau cho đến hết cuộc đời, cho đến khi đôi tay ấy, bờ vai ấy tàn rụi xuống như những phiến gỗ mục, rồi ta được gì hơn?
Vậy nên, trong mênh mông cuộc đời này, nếu chạm được, sẽ thấy một dòng tiếc nuối trôi chảy lặng lẽ mà vô cùng mãnh liệt. “Trong tình yêu, thà nuối tiếc những gì ta đã làm còn hơn là nuối tiếc những gì ta không làm” – câu ngạn ngữ cổ xưa ấy nhắc: con người ít ra cũng được phép sai lầm một đôi lần trong đời, để thấy rằng mình đã sống, để thấy rằng mình cũng có thể bao dung...

DUYÊN TỪ ĐÓ MÀ TÀN..


Tôi gọi người bạn trong câu chuyện này là A.

A đem lòng yêu một người. Và trong suốt khỏang thời gian dài đăng đẳng, A chỉ quan tâm đến một mình người đó.

Nhưng người đó khước từ.

Mối duyên chưa thấm đã nhạt, đã làm cho A khổ lắm, buồn lắm. Thất vọng nữa!

Đến khi A hòan tòan có thể vượt qua, có thể dành trái tim mình cho một người khác. Thì người mà A yêu, lúc này mới thấu được những gì A đã làm cho người đó.

Người đó muốn cùng A làm lại từ đầu.

Nhưng không được. A đã là A mới, một chữ cái độc lập. Vì A có thể đi với nhiều chữ cái khác nhau để tạo nên những từ có nghĩa. Không nhất thiết là A thì phải đi với riêng một chữ nào.

Hai người có duyên gặp gỡ, kết thân, cũng có duyên để yêu thương nhau. Vậy mà chỉ sai thời điểm, là tất cả cùng sai.

Duyên phận từ đó mà tàn...



2.

. Tình yêu có 4 lọai:

- Đúng lúc. Đúng người. Thế thì quá viên mãn, miễn bàn!

- Sai lúc. Sai người. Cũng không có gì để bàn tán.

- Đúng lúc. Sai người.

Đó là lúc lòng bạn trống trải, cô đơn, và bạn rất cần một người ở cạnh. Thì khi đó, hễ ai đến, bạn đều xem đó là cái phao cứu sinh, ôm lấy, với lấy mà không cần biết thêm gì khác. Tình yêu đó vẫn sẽ tồn tại một thời gian. Nhưng khi người đúng nhất với bạn đến tìm bạn, bạn sẽ tự khắc nhận ra mình đã quá ích kỷ khi chọn lựa vội vàng.

- Đúng người. Sai lúc.

Bạn biết đó là người mà bạn sẽ yêu thương hết mực. Bạn biết đó là hạnh phúc bạn mong chờ, khát khao. Bạn muốn ở cạnh họ mỗi ngày, muốn chăm sóc và nghe mùi tóc của họ. (Tôi vẫn tin rằng, có một thứ giác quan bí ẩn hay nói với con người về người-thuộc-về-họ, thứ cảm giác ấm áp khi mắt chạm mắt trong một dịp tình cờ nào đấy!). Nhưng khi bạn gặp họ, mọi thứ đã muộn. Họ đã có người yêu, có gia đình, hoặc, đó là lúc họ cần xây dựng sự nghiệp hơn là yêu.

Duyên phận từ đó mà tàn...



3.

Khi nào mình biết duyên tàn?

Khi tôi và bạn gặp lại những người ta từng yêu thương hết mực. Nhưng vì sai lúc hay sai người gì đấy, mà chúng ta lạc mất nhau. Rồi sau một chút ngại ngùng ban đầu, chúng ta cảm nhận rõ ràng có gì đó đã khác xưa.

Ta không còn muốn khóc vì họ nữa, dẫu cách họ vẫn đứng bên cạnh không khác xưa là mấy

Ta không còn muốn ôm lấy họ nữa, dẫu nụ cười họ vẫn vẹn nguyên ấm cúng

Ta không còn muốn cảm thông và lắng nghe họ nữa, vì ta thấy lời nói của họ bỗng không còn êm tai như xưa, mà trở thành hàng đống ngôn từ hỗn lọan không đầu không cuối.

Nhận ra điều đó, ta rất đau lòng.

Ta từng thương họ thế mà! Sao lại có thể nhạt phai như vậy?

Có gì buồn hơn nhìn thấy người mình từng thương, mà trong lòng không còn lấy một chút cảm giác?

Nếu tình yêu không đơm hoa viên mãn, thì lọai quả nó nở ra sẽ là quả ân hận có mùi đắng chát...



4.

Tôi tin vào tùy duyên.

Tùy duyên là đói thì ăn, mệt thì ngủ. Ăn ra ăn, ngủ ra ngủ. Không coi trọng việc nào hơn và cũng không vừa làm cái này vừa làm cái nọ.

Tương tự, duyên đã đến, đừng chối bỏ và ngại ngùng. Nếu bạn thích người ta, hãy nói cho họ biết qua những điều nhỏ bé bạn làm vì họ. Một cái kẹo ngọt, tin nhắn, hay một lon coke chằng hạn!

Còn duyên đã tàn, thì hãy để nó ra đi, nhẹ nhàng như lúc đến.

Tôi đã từng cố thay đổi những mối duyên tàn, nhưng hiểu lầm cứ nối tiếp nhau làm mối duyên không những mất đi mà còn để lại tổn thương cho nhau nữa.

Tôi biết bạn đọc đến đây thì phân vân lắm!

Nhưng nghe tôi

Buông tay đi, đừng giữ những chú chim khi chúng chỉ thuộc về bầu trời...
Tôi chờ một người thương đang phiêu lưu ở  California ..

Tôi nhớ những lúc chơi vơi nhất đã nhắn tin an ủi nhau thế nào

Nhớ lúc còn một ngày nữa là ra sân bay vẫn còn đi cùng nhau qua các con phố để tâm sự nốt những gì cuối cùng

Nhớ nụ cười sáng bừng bừng, thông minh và tinh tế

Nhớ cả câu hỏi không đầu không cuối "sao? sao?" của em nữa.

Khi người thương đi, người thương sẽ phải đi.


Tôi không biết nói gì, chỉ biết sống tiếp cuộc sống của mình. Và tôi sẽ chờ ngày tái ngộ, dẫu là 4 hay 10 năm chăng nữa
Duyên đã tàn, mà lại sống trong nhau...



6.
Tự nhiên tôi viết những dòng này. Vì tôi hoang mang lắm.

Tôi muốn níu, muốn giữ, muốn buông, muốn bỏ. Mà lòng cứ đắn đo.

Nên tôi phải tự an ủi mình.

Đúng duyên thì không cần làm gì cũng sẽ hút về nhau

Tàn duyên thì cố gắng cỡ nào cũng sẽ rời xa nhau

Và nếu là của nhau, thì sẽ có lúc quay về.
Mây của trời, hãy để gió mang đi...

Lấy Đạo Của Người Để Trị Lại Người..



Cách lấy đạo của người để trị lại người chủ yếu là nhằm vào sai lầm trong quan điểm của đối phương, trước tiên cố ý khẳng định quan điểm của đối phương, sau đó lấy cái đó làm khởi điểm để tiến hành suy luận logic phù hợp, kết quả suy luận ra kết luận hết sức sai lầm, quan điểm như vậy của đối phương không dễ đánh hạ, do đó vận dụng cách này để thoát hiểm. Nhưng cách này rất nguy hiểm, nên thận trọng. 
Cách lấy đạo của người trị lại người thường là lấy câu hỏi của đối phương làm mục tiêu, lấy sai lầm trị sai lầm, lấy dối trá trị dối trá. Có nghĩa là, khi đối phương đưa ra một vấn đề khiến bạn khó trả lời hoặc khi vấn đề bạn không muốn trả lời, bạn không thể không thừa cơ đưa ra một vấn đề khiến đối phương khó trả lời, dùng vấn trị vấn, khiến đối phương khó xử, như vậy đối phương mệt mỏi vì phải ứng phó với vấn đề khó của bạn, bạn sẽ thoát được việc khó khăn khi phải trả lời vấn đề khó của đối phương, từ đó sẽ giúp bạn chuyển từ thế bị động sang chủ động. 

Câu trả lời của Philips 
Philips người chủ nghĩa giải phóng nô lệ của Mỹ thường đi đến các nơi diễn thuyết lưu động, một lần có người mục sư đến từ bang Kentucky chống thế lực giải phóng nô lệ rất kịch liệt đã hỏi khó ông: “Ngài có tri thức về giải phóng người da đen, người da đen ở châu Phi rất nhiều, vì sao ngài không đến đó?“ Nếu muốn trả lời trực tiếp nguyên nhân thực tế thì rất khó. Do vậy, ông cũng đã hỏi mục sư một câu: “Ông là mục sư, chắc chắn có tri thức về giải phóng linh hồn. Ở địa ngục linh hồn rất nhiều, tại sao ông không xuống địa ngục?“ Vậy là người mục sư cảm thấy rất khó ứng đáp, Philips tự nhiên lại thoát được cảnh khó xử của việc trả lời câu hỏi khó và chuyển sang nắm thế chủ động. 
Lão Tăng khéo léo làm khó Tất Thu Phàm 
Đời Thanh có một người tên gọi Tất Thu Phàm hùng biện rất giỏi, ăn nói khéo léo, thích hỏi những câu kỳ quái khiến người khác trở tay không kịp. Những câu hỏi đó đều rất khó trả lời, người bị hỏi lâm vào cảnh khốn đốn khiến anh ta rất vui. Tuy nhiên, có một ngày, anh ta bị người khác dùng cách “lấy độc trị độc“, hỏi cho im bặt và không nói ra lời, xấu hổ vô cùng. Hôm đó anh ta hỏi một lão tăng: “Xin hỏi đại sư đã đọc qua “Pháp hoa kinh“ chưa?“ 
Lão tăng mỉm cười đáp: “Đọc qua rồi.“ 
Tất Thu Phàm lại hỏi: “Xin hỏi đại sư, có thể biết một bộ Pháp hoa kinh có bao nhiêu từ A di đà Phật ? Tứ thư có bao nhiêu mục nhỏ?“ 
Lão tăng suy nghĩ rồi cười trả lời: 
- Xưa nay vốn đã hiểu hết các bộ, còn một bộ thì không cần biết.
Câu hỏi của Tất Thu Phàm là câu hỏi kì quái đẩy người khác vào chỗ bế tắc, mặc dù người thuộc làu làu e rằng cũng không thể tổng kết được trong đó rốt cục có bao nhiêu chữ “A di đà phật“, câu hỏi này tự nhiên khó trả lời, nhưng nếu trực tiếp nói “không biết“ thì sẽ chứng minh mình bị mất mặt rồi, tự bộc lộ ngu đần. Thế là lão tăng bèn khéo léo tạo một vấn đề khó tương tự phản công đối phương, lấy vấn trị vấn, như vậy mình vừa thoát được hiểm, vừa có thể làm khó đối phương. 
Gia Cát Khắc dùng quái lạ trị quái lạ 
Gia Cát Khắc là con cả của Gia Cát Cẩn, khi còn nhỏ ông cực kì có tài biện luận. Một hôm, một con chim ông lão đậu ở trước điện, Tôn Quyền hỏi Gia Cát Khắc: “Đây là con chim gì?“ Gia Cát Khắc trả lời: “Đây là con chim ông lão“. Trương Chiêu lúc đó ở bên cạnh cho rằng Gia Cát Khắc lấy chim để cười ông ta già bèn xúi giục: “Gia Cát Khắc lừa bệ hạ, chưa nghe nói có con chim tên là “ông lão“, vậy ông ta có thể tìm ra “con chim bà lão“ không?“ 
Chim ông lão vốn chỉ tên một loài chim chứ hoàn toàn không chỉ giới tính riêng biệt của chim, Trương Chiêu bắt bẻ Gia Cát Khắc phải tìm ra chim bà lão, đây là câu hỏi đầy hoang đường. Nếu như trực tiếp trả lời “có thể“ hoặc “không thể“ đều khiến mình rơi vào cảnh khó xử. Nhưng Gia Cát Khắc vẫn tuổi trẻ sáng suốt, rất nhanh dùng đạo của người trị lại chính người, đưa ra một câu hỏi kì quặc cho đối phương: “Có con chim gọi là vẹt mẹ, mời ông tìm ra vẹt bố!“ 
Gia Cát Khắc hỏi rất tự nhiên, ngắn gọn, mọi người trong điện đều vỗ tay thích thú. Trương Chiêu Lâm vào thế bí luôn miệng nói đánh trống lấp: “Hậu sinh khả uý.“ 
Trong khi nói chuyện, nếu như đối phương đưa ra câu hỏi kỳ lạ hoang đường mà theo cách thông thường trả lời trực tiếp thì khó nhịp nhàng hiệu quả, lúc này, nên lấy lời nói của đối phương làm cơ sở, nghĩ ra một câu hỏi cũng kì quặc tương tự, dùng cái kỳ quặc trị cái kỳ quặc, lấy cái dối lừa trị dối lừa. Đương nhiên, cách này đặc biệt phải có hai khả năng tư duy cực nhạy, đồng thời còn cần phải có khả năng ứng biến khéo léo linh hoạt, nếu không, việc lấy kì quặc trị kỳ quặc, dùng lừa dối trị lừa dối chỉ là câu nói sáo rỗng. 
Xảo Cô 
Ngày xưa, có một người phụ nữ tên gọi là Xảo Cô, rất thông minh, sắp xếp công việc nhà đâu ra đấy. Bố chồng cô, Trương Lão Hán mỗi khi vui vẻ liền viết mấy chữ lớn lên cổng: “Vạn sự bất cầu nhân.“ Khi tri phủ lão gia đi qua nhà Trương Lão Hán nhìn thấy mấy chữ thế trong lòng rất tức giận. Ông nghĩ, đây chẳng phải là cố tình không coi tri phủ lão gia là gì trong mắt họ sao? Ngươi nói ngươi không cầu người, ta muốn ngươi đến cầu ta. Thế là tri phủ cho người bắt Trương Lão Hán đến và nói với ông ta: “Ngươi nói lớn như vậy thiết nghĩ ngươi rất có bản lĩnh. Được rồi, ta hạn cho ngươi ba ngày làm cho ta ba thứ: Một là con dê bố sinh, dầu tưới đẫm biển lớn và vải che đen mặt trời. Nếu không tìm được thì ngươi mắc tội lừa quan, xem ngươi sau này còn nói lớn không nào!“ 
Trương Lão Hán buồn bã trở về nhà kể với Xảo Cô. Xảo cô nói: “Bố hãy yên tâm, việc này để con ứng phó!“ 
Qua ba ngày biết tri phủ đến, vừa bước vào cửa đã hét lên: “Trương Lão Đầu mau ra đây!“ 
Xảo Cô vội vàng nói ra: “Bẩm tri phủ đại nhân, cha của con không có ở nhà.“ 
“Không có nhà? Chạy trốn hả? Hừm, chạy được không, hoà thượng chẳng chạy khỏi miếu?“ 
Xảo Cô trả lời nói: “Tri phủ đại nhân, cha con không chạy trốn mà là đi sinh con.“ 
“Nói hồ đồ ! Trên thế gian này chỉ có đàn bà sinh con, đâu có đàn ông sinh con bao giờ.“ 
“Tất nhiên đàn ông không sinh con, vì sao lại phải đi tìm dê con do dê bố sinh ra chứ?“ 
Tri phủ đại nhân chẳng nói được gì chỉ nói: “Thôi được việc này không bắt ngươi làm, thế còn dầu tưới đẫm biển lớn thì sao?“ 
Xảo Cô nói: “Bẩm, quan hãy làm cạn nước biển rồi con lập tức tưới.“ 
“Ngươi giễu bản quan sao? Biển lớn như vậy sao có thể tát cạn được định làm bản quan tức giận hay sao?“ 
“Dân nữ không dám, chỉ là không tát cạn biển, dầu đâu có tưới được“ Xảo Cô trả lời. 
Mặt tri phủ đỏ lên xấu hổ và tức giận nói: “Việc này cũng không cần ngươi làm nữa, thế còn vải che kín trời đâu?” 
Xảo Cô hỏi: “Xin hỏi tri phủ đại nhân, trời rộng bao nhiêu?“ 
Tri phủ nói: “Chưa ai có thể đo nên ai biết trời rộng bao nhiêu?“ 
Xảo Cô nói: “Tất nhiên không biết trời rộng bao nhiêu làm sao còn bắt chúng tôi xé vải che trời?“ 
Tri phủ chẳng nói được gì, hầm hầm bỏ đi. 
Xảo Cô đã nhằm vào quan tri phủ đưa ra câu hỏi hoang đường mà khiến tri phủ đương nhiên bị phản bác không cất lên lời. 

Câu chuyện thương nhân 
Lần nọ, có một vị thương nhân nhà quê gửi 500 trâu cho người bạn kinh doanh trong thành phố. Người bạn này đã mang trâu bán lấy tiền và cố ý rắc một ít phân chuột vào chỗ sừng đã bán đi. Không lâu sau người thương nhân nhà quê đến lấy trâu. Người bạn lấp liếm nói: “Không may rồi. Trâu bị chuột ăn rồi, anh xem, chỗ này còn rất nhiều cứt chuột? “ Người thương nhân nhà quê biết bạn muốn quỵt nợ nhưng chưa vạch trần ngay mà bình thản nói: “Thôi bỏ đi, lũ chuột này thật đáng chết.“ Nhìn thấy con trai của người bạn, người thương nhân nhà quê cố ý nói to muốn đến sông trong thành phố để bơi, đứa con trai người bạn cũng muốn theo, do đó, anh ta cũng mang nó đi cùng. Nhưng anh ta hoàn toàn không mang nó đi bơi ở bờ sông mà gửi đến nhà một người bạn khác rồi nói với người bạn đó đừng để nó chạy trốn, anh ta cần đến nó. 
Sau đó người thương nhân nhà quê một mình đến chỗ người bạn thành phố, nói rằng thằng bé đã bị bắt. Anh ta tỏ vẻ đau lòng, vạn lời xin lỗi và nói với người bạn là đang bơi cùng nó ở sông thì một con chim diều hâu bay đến mang nó đi mất. 
Người bạn nói: “Ngươi nói bậy, chim diều hâu không thể tha trẻ con từ trong nước.“ 
Người thương nhân nhà quê biện giải đây là việc có thật. Nói qua nói lại, người thương nhân thành phố bỗng nổi giận tóm lấy bạn đến kiện quan. Người bạn bình tĩnh: “Đi thì đi“. 
Người thương nhân thành phố bẩm báo trước với quan tri phủ: “Người này mang con của con đi bơi, khi trở về lại nói con của con bị diều hâu tha đi mất, rõ ràng là lừa gạt. Xin đại nhân minh xét cho con.“ 
Tri phủ đại nhân quát hỏi người thương nhân nhà quê: “Ngươi hãy thú tội đi?“ 
Người thương nhân nhà quê nói: “Tôi hoàn toàn không bắt con trai của anh ta đi đâu cả. Con trai anh ta quả thật bị chim diều hâu tha đi mất.“ 
“Nói láo, chim diều hâu sao có thể tha trẻ con từ trong nước.“ 
Người thương nhân nhà quê bình tĩnh nói: “Đại nhân, tôi xin thỉnh giáo ngài, nếu như diều hâu không tha được trẻ con thì chuột có thể ăn cả trâu không?“ 
Vậy là người thương nhân đem câu chuyện kể cho tri phủ đại nhân. Cuối cùng người thương nhân nhà quê nói: “Nếu như chuột có thể ăn cả con trâu thì sao diều hâu lại không tha nổi đứa trẻ. Xin đại nhân minh xét cho tiểu dân.“ 
Nghe nói, vị tri phủ đại nhân này có tấm lòng bồ tát, trong thánh đường xử án tất nhiên là gương sáng treo cao, phán quyết công minh, ông ngâm đọc hai câu thơ và đây cũng chính là lời phán quyết kết thúc vụ án này: 
Câu thứ nhất: Lấy độc trị mưu kế hay, dùng đạo của người trị lại người; Nếu như chuột có thể ăn trâu thì diều hâu có thể tha đứa trẻ. 
Câu thứ hai: Lấy mắt đối mắt, răng đối răng, mình mạnh tất có kẻ mạnh hơn; Người mất trâu trả miếng con của kẻ lấy trâu, người mất con lại trả miếng người mất trâu. 
Người bạn khéo léo phản bác lại chàng lười 
Có một chàng lười mượn phòng trọ nhà bạn, sáng sớm người bạn gấp chăn thay cho anh ta. Chàng nói: “Chiều còn ngủ, bây giờ đâu cần gấp chăn?“ 
Ăn cơm xong người bạn vội rửa bát. Anh ta nói: “Bữa sau lại ăn, bây giờ đâu cần phải rửa bát“. Tối đến, người bạn khuyên anh ta rửa chân, chàng lười nói: “Rửa rồi lại bẩn, bây giờ đâu cần rửa?“ Xem điệu bộ nói năng hùng hồn, tự đắc của anh ta, người bạn vừa tức vừa cười, trong lòng nghĩ quyết tâm dạy anh ta một bài học, xem anh ta còn dám không sửa tật lười đó không. 
Ngày hôm sau, người bạn chỉ lấy cơm cho mình, không lấy cơm cho chàng lười, anh ta lại hỏi: “Cơm của tôi đâu?” Người bạn nói: “Ăn rồi lại đói, anh đâu cần ăn nữa hả?“ 
Khi đi ngủ, người bạn chỉ quan tâm đến chỗ ngủ của mình mà không quan tâm đến chỗ ngủ của anh ta. Chàng lười bực tức : “Tôi ngủ ở đâu?“ 
Người bạn nhã nhặn nói: “Sáng lại phải tỉnh dậy anh cần gì ngủ?“ 
Chàng lười biện giải: “Đánh chính là không đánh“. 
Sau đây là một câu chuyện về “Đánh chính là không đánh“ . 
Trước đây, có một người tên là Khưu Lăng đi dạo ở chùa. Các hoà thượng trong chùa nhìn thấy anh ta rất bủn xỉn thì lạnh nhạt với anh ta. Đúng lúc này có một viên quan địa phương đến thăm chùa. Lão hoà thượng thấy thế vui vẻ nhiệt tình chiêu đãi vị quan viên này. Họ chẳng quan tâm đến Khưu Lăng. Khưu Lăng rất không vừa ý. Đợi sau khi vị quan này rời khỏi, Khưu Lăng hỏi lão hoà thượng: “Vì sao lại cung kính với người làm quan còn cứ thờ ơ với tôi?“ 
“Ngươi không hiểu à?“ Hoà thượng vội biện bạch nói: “Quy định của cửa phật chúng tôi cung kính chính là không cung kính, không cung kính chính là cung kính.“ 
Khưu Lăng nghe thấy thế, cười thật lớn rồi bỗng nhiên luồn cây gậy lên đầu lão hoà thượng đánh cho lão ta ôm đầu kêu rên. Đợi mọi người bắt Khưu Lăng lại, lão hoà thượng hỏi: “Vì sao ngươi đánh người?“ 
Khưu Lăng nghiêm túc nói: “Ông nói cung kính là không cung kính, không cung kính là cung kính. Vậy, tôi nói đánh ông là không đánh, không đánh mới là đánh.“ 
Hoà thượng cảm thấy xấu hổ chẳng nói được gì. 
Hành vi của Khưu Lăng quá kích động nhưng như vậy dường như anh ta đã suy luận logic theo lão hoà thượng, đã bộc lộ ra sự lừa dối, lấp liếm của lão hoà thượng và đạt được mục đích giáo huấn lão hoà thượng. 
Sự phản hác của Bellkery 
Có một vị tham nghị viện Mỹ hỏi Bellkery nhà logic học người Mỹ: “Tất cả những người thuộc Đảng Cộng Sản đều công kích tôi, ngài công kích tôi nên ngài cũng là người Cộng Sản.“ 
Logic của ông tham nghị viện rất dễ nhận ra bị sai, những nhà logic học hoàn toàn không tranh luận với ông về câu suy luận logic hình thức sai lầm, mà phản bác suy luận hình thức đó. 
“Suy luận của ông thực tế là rất diệu kì! Về logic thì nó giống như suy luận dưới đây. Tất cả các con thiên nga đều ăn bắp cải, ông tham nghị viện cũng ăn bắp cải cho nên ông tham nghị viện là con thiên nga.“ 
Lời này vừa dứt, tham nghị viện lúng túng đỏ mặt tía tai. 
Luật sư La Khôn khéo biện hộ thắng kiện. 
Giữa thập kỷ, ở Hồng Kông xảy ra một vụ kiện, người thương nhân Mỹ Wills đến công ty túi da Mậu Long đặt hàng, tỉ giá USD Hồng Kông/USD Mỹ. Hợp đồng viết rõ một tháng lấy hàng, đến hạn giao hàng không đúng theo số lượng và chất lượng thì bên bán phải bồi thường tổn thất 50%. 
Giám đốc công ty Mậu Long là La Phùng Xán khi giao hàng, Wills nói: “Lớp trong của túi da có vật liệu gỗ không thể tính là ví da, do đó, anh ta kiện đến toà án, yêu cầu phải bồi thường 50%. Wills nói năng bừa bãi, từ ngữ vượt qua luân thường đạo lý, nhưng toà án Hồng Kông - Anh nghiêng về phía Wills, ý đồ phán Phùng Xán tội lừa đảo, luật sư La Văn Cẩm biện hộ cho bị cáo Phùng Xán. 
Luật sư La Văn Cẩm lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ vàng rồi hỏi quan toà: “Thưa quan toà, đây là đồng hồ gì?” 
Một vị quan toà nói: “Đây là chiếc đồng hồ vàng nhãn hiệu London. Nhưng cái này có liên quan gì đến vụ án chứ?“ 
La Văn Cẩm kiên trì nói: “Có liên quan, xin hỏi: Đây là đồng hồ vàng, việc bán nó không có ai nghi ngờ, phải không? Nhưng xin hỏi linh kiện bên trong của chiếc đồng hồ này có phải đều chế ra từ vàng không?“ 
Quan toà lúc này cảm thấy có “cái tròng“ trong đó. Khi đó La Văn Cẩm đã nói: “Tất nhiên không phủ định linh kiện bên trong đồng hồ vàng nhưng không thể là dùng vàng chế tạo, vụ án túi da của công ty Mậu Long hiển nhiên là nguyên cáo vô lý gây rối, ý đồ lừa đảo mà thôi.“ 
Quan toà chăm chú lắng nghe và chẳng còn lời chất vấn nào chỉ còn biết phán Wills tội vu cáo và phạt khoản tiền 5000 tệ Hồng Kông. 
Luật sư đã dùng đạo của người để trị người, khéo léo dựa theo logic của Wills để đưa ra suy luận tương tự, khiến cho sai lầm trong suy luận của Wills hoàn toàn rõ ràng trước mọi người. 
Uống sữa và huyết thống 
Nhà ngoại giao tiền nhiệm Canada Chester Ronding xuất thân ở Tương Phàn Hồ Bắc - Trung Quốc và lớn lên từ sữa người mẹ Trung Quốc. Sau này ông cùng bố mẹ trở về Trung Quốc, trong sự nghiệp ông có hoài bão lớn. Khi ông tham gia bầu cử vào nghị viện hội của tỉnh, phái phản đối đã moi móc tìm mưu tính kế thu thập các tài liệu liên quan đến ông để bôi nhọ, hạ thấp ông. 
Trong một lần biện luận tranh cử, phe phản đối ông đã nắm bắt được việc ông xuất thân ở Trung Quốc, viết một đoạn văn và chỉ trích ông: “Ông uống sữa người Trung Quốc lớn lên, trong người ông nhất định có huyết thống Trung Quốc.“ Họ cho rằng mình đã phát ra một quả pháo hạng nặng và bước đến khoác lên ông. 
Ronding đứng trước những lời nói vô lễ xấu xa đã bình thản đáp lời: “Các ngươi uống sữa bò lớn lên vậy các ngươi trên mình chẳng phải mang huyết thống của bò sao?“ 
Ông vừa nói xong mọi người vỗ tay rào rào. Phái phản đối bị phản bác tới mức đỏ mặt tía tai rơi vào cảnh vô cùng khó xử. 
Trong lần tranh cử này, ông đã thắng cử. 
Trước những câu hỏi hoang đường của đối phương, cách ứng biến linh hoạt của Ronding cũng là dùng đạo của người trị lại người, dựa theo suy luận hoang đường dồn đối phương vào chân tường. Điều này chứng minh tính hoang đường trong suy luận của đối phương từ đó khiến cho đối phương rơi vào thế bị động. 

Nhạc Trụ khéo léo khuyên thầy 
Doanh Khưu Tử là một thầy giáo mở trường tư thục. Ông không bằng lòng với nền giáo dục triều Nguyên nhưng chẳng có cách nào thoái thác do đó suốt ngày mượn rượu giải sầu, rất tiêu cực và không chú tâm quản giáo đối với những học trò con nhà giàu theo học mình. Ông thường ngủ gật ở học đường. Những đứa trẻ con nhà giàu tự nhiên không vui nhưng chẳng dám ý kiến gì. Duy chỉ có một đứa có ý kiến, người chính là Khưu Trụ - học giả nổi tiếng triều Nguyên. Bởi vì Khưu Trụ không giống như những đứa học trò con nhà giàu có không ham học hành, ông thông minh hiếu học mà thầy lại không có trách nhiệm vậy thì sao không có ý kiến chứ. Đừng coi thường Khưu Trụ nhỏ tuổi, con người anh ta rất thông minh đấy. Trước khi bái thầy Doanh Khưu Tử, anh đã nghe nói qua Doanh Khưu Tử rất uyên bác nhiều tài, dạy học cho mọi người. Nhưng bây giờ ông ta trở thành người tiêu cực như thế này chắc chắn là có nguyên nhân nào khác. Anh cảm thấy nên phải giúp thầy, khiến thầy tỉnh lại và chăm chỉ “truyền đạo, thụ nghiệp, giải toả nỗi nghi hoặc“, tránh việc học trò hiểu nhầm. 
Có một hôm, lên lớp học chữ, Doanh Khưu Tử sau khi để học sinh viết chữ theo chữ dán đã dựa vào án thư ngủ gật. Trong lễ đường loạn cả lên, Khưu Trụ nhân dịp các bạn đồng môn đang náo loạn liền nhẹ nhàng đi tới bên bục giảng và lay thầy đang ngủ gật tỉnh lại rồi thấp giọng hỏi thầy: “Thầy đã già như vậy mà phải ngủ gật ư?“ 
Doanh Khưu Tử đang lúc ngủ nên tất nhiên bị người khác lay tỉnh dậy thì mơ mơ màng màng, hồi lâu mới tỉnh hẳn. Ông nhìn Khưu Trụ tỏ vẻ thần bí: “Trước tiên ta đi gặp thánh hiền tiên cổ sau đó cùng họ truyền thụ đạo lý của ta cho các người trong giấc mộng. Cho nên, mỗi lần ta lên lớp đều ngủ gật.“ 
Nói xong bèn lắc lư đầu ngâm nga câu thơ: “Hái cúc hai giậu dưới, nhởn nhơ nhìn núi bắc.“ 
“Thầy đọc sai rồi, đúng phải là: Hái cúc rào phía đông, nhởn nhơ nhìn núi Nam cơ.“ 
Khưu Trụ sửa lại đọc: “Mênh mông nhân thế, ngàn vạn chúng sinh, nhân tà bất phân, sao có thể phân Đông Tây Nam Bắc.“ 
Doanh Khưu Tử xúc động ngâm dài. 
Khưu Trụ biết trong mộng thì thầy nói rất lung tung, còn nguyên do Doanh Khưu Tử làm việc hồ đồ thì anh ta chưa hiểu. Nhưng để thầy sửa được cái tật lên lớp ngủ gật nên anh ta đã nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng tìm ra một cách. 
Ngày hôm sau lên lớp, khi Doanh Khưu Tử đang chăm chú dạy học trò câu thơ của Lý Thái Bạch: “Thế gian chuyện vui chơi cũng vậy, xưa nay vạn sự như nước chảy về đông...“. Bỗng nhiên phát hiện Khưu Trụ đang ngủ gật. Thế là ông lớn tiếng quát Khưu Trụ: “Gỗ mục vô dụng“. Khưu Trụ liền đứng bật dậy biện giải: “Tiên sinh, thầy trách nhầm rồi, trò như thế là đang học!“ 
“Ngươi rõ ràng là đang ngủ gật còn xảo trá biện bạch thật là vô cùng xấu xa.“ Doanh Khưu Tử càng tức giận. 
“Thưa thầy, trước tiên trò đến gặp thánh hiền tiên cổ rồi giống như thầy cũng bái kiến thánh hiền tiên cổ ở trong mộng.“ 
Doanh Khưu Tử có ý gây khó dễ cho Khưu Trụ, thế là hỏi anh ta: “Các vị thần tiên đã dạy cho ngươi điều gì ở trong mộng.“ 
Khưu Trụ ung dung nói: “Trò gặp các vị thần tiên đều hỏi họ: Thầy của trò dường như ngày nào cũng bái kiến các vị, các vị đều giảng cho thầy đạo lí gì?, nhưng họ đều trả lời họ từ trước tới nay chưa từng gặp thầy của ngươi?“ 
Doanh Khưu Tử nghe xong đỏ mặt vì xấu hổ, ông chắc chắn không ngờ rằng người học trò thân hình bé nhỏ giỏi giang này có thể dùng đạo của người trị lại người, nhìn thấu sai lầm của mình. Từ đó người thầy này sửa tật xấu lên lớp ngủ gật, chuyên tâm toàn lực bồi dưỡng Khưu Trụ. 
“Cảm cúm cũng cao thượng sao?“ 
Ông Hullchop, nhà văn Nga nổi tiếng có một lần nhận lời mời đến tham gia hội âm nhạc. Diễn xuất chưa lâu Hullchop liền ngủ gật. Lúc này, bà chủ cảm thấy rất kỳ lạ bèn đẩy ông hỏi: “Thưa ngài, ngài không thích âm nhạc hay sao?“ 
Ông lắc đầu đáp: “Loại âm nhạc này đơn giản tuỳ tiện có gì hay mà nghe chứ?“ 
Bà chủ kinh ngạc: “Ông nói cái gì vậy, diễn tấu trong khúc nhạc này đều là khúc nhạc đang thịnh hành!“ 
Hullchop phản đối hỏi: “Lẽ nào cứ lưu hành đông tây là cao thượng sao?“ 
Bà chủ bực tức hỏi: “Thứ không cao thượng sao có thể lưu hành được?“ 
Nghe câu nói này, ông hóm hỉnh nói với bà chủ: “Vậy thì, bệnh cảm cúm lưu hành cũng là cao thượng à!“ 
Bà chủ bị phản bác tới mức chẳng nói được gì, khó xử vô cùng. 
Trước kiến giải sai lầm của bà chủ, Hullchop chỉ nói nhẹ nhàng suy luận theo logic đó thì đã khiến sự hoang đường trong quan điểm của bà chủ lập tức hiện rõ. Bà chủ tất nhiên là khó xử vô cùng. 
Xin hãy xem ví dụ dưới đây: 
Phán quan mượn giầy 
Một hôm, giầy của Phán quan trong điện Diêm Vương bị hỏng, thế là Phán quan nhập hồn vào mạng một người thợ da ở dương gian sửa giầy, ông nói với người thợ da: “Ta đưa cho ngươi hai đồng bạc trước làm tiền đặt cọc, phiền ngươi làm cho ta đôi giầy mới, đợi ngươi làm xong giầy ta sẽ đưa nốt bạc, được không?“ 
Người thợ da nói: “Được ạ.“ 
Sau vài ngày, Phán quan đến lấy giầy, người thợ da nói: “Tiền đặt cọc mấy hôm trước mua ống giầy, nhưng vẫn chưa có đế giầy, qua mấy hôm nữa quay lại lấy giầy.“ 
Rồi mấy hôm nữa, Phán quan đến lấy giầy, thợ da nói: “Chưa xong đế, vài hôm nữa đến.“ 
Phán quan đi đi lại lại bao nhiêu lần nhưng người thợ da đều nói: “Chưa xong đế.“ 
Một ngày, Phán quan cầu Diêm Vương dẫn hồn người thợ da xuống âm ty. Diêm Vương nói: “Người thợ giày này bình thường đều lừa người khác lấy tiền, thật đáng ghét, đưa vạc dầu ra.“ 
Người thợ giầy nhìn thấy phán quan làm giầy đứng bên cạnh Diêm Vương bèn kêu cứu thảm thiết: “Phán quan lão gia, hãy nghĩ cách cứu tôi.“ 
Phán quan nói: “Cái vạc dầu này không có đáy, bỏ ngươi vào đó, ngươi có thể trèo ra được mà!“ 
Có một đêm áp mặt vào vạc dầu, người thợ da vội vàng sờ sờ mó mó bốn phía và vội nói với phán quan: “Có đáy có đáy.“ 
Phán quan đi lại cạnh và nói: “Tất nhiên là có đáy, vậy sao không làm giầy cho ta .“ 
Chiêu này của Phán quan là lấy đạo của người trị lại người thật kỳ diệu, xem người thợ giầy còn dám lừa bịp khách hay không?

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Hài hước.



 
Trong số các hình thức của sự can đảm, khả năng hài hước là khả năng cơ bản nhất...

Với tất cả sự quan tâm đúng mực tới những khái niệm hai chiều, người ta rất khó để chấp nhận đồng thời những cảm xúc như vậy. Ví dụ, một trong những phương cách thông thường chống lại thái độ lo âu là hoàn toàn thả lỏng cơ bắp. Nếu ai đó dạy cho những người đang sầu não cách thư giãn xương cốt, thì họ đã có một thứ công cụ để có thể sử dụng khi chính họ lâm vào những tình thế như vậy với dấu hiệu toát mồ hôi, tim đập nhanh, thở gấp và có cảm giác nghẹt thở và tìm ra các cách thông thường để tấn công sự hoảng sợ.
Điều này bộc lộ khi ta hỏi những người đang ở tận cùng của nỗi tuyệt vọng về lần cuối cùng họ có tiếng cười sảng khoái. Thậm chí còn hữu ích hơn khi yêu cầu các thành viên trong gia đình cố nhớ lại lần cuối cùng họ nhìn thấy người bệnh vui vẻ. Tôi đã quen nghe những câu trả lời rằng điều đó đã xảy ra nhiều tháng hay thậm chí nhiều năm trước đây rồi.
Nhưng thế thì sao? Tiếng cười quan trọng ra sao đối với cuộc sống của ta? Vài người coi óc hài hước như là một trò tiêu khiển thứ yếu để ta có thể quên đi những vấn đề nghiêm trọng của cuộc sống hơn là một thành tố quan trọng, một kim chỉ nam của cuộc sống hạnh phúc. Nếu bạn hỏi ai đó thậm chí ngay cả lúc họ tuyệt vọng rằng họ có khiếu hài hước hay không, thì câu trả lời gần như đồng nhất là «Có» (Người ta thường coi mình như những tài xế tốt, mặc dù có đầy chứng cớ cho điều ngược lại). Nếu người nào đó có vẻ như rất khổ đau nhưng cứ tuyên bố là mình có sở hữu óc hài hước thì đôi lúc tôi sẽ bảo họ kể cho nghe một câu chuyện tếu táo. Tôi biết rằng như vậy, đối với nhiều người, đây một đòi hỏi quá đáng, bởi vì khả năng tập trung và ghi nhớ nhiều thứ mà làm ta vui vẻ rất dễ thay đổi. Nhiều người tỏ ra lúng túng. Vì thế tôi kể cho họ một chuyện hài như là «câu chuyện buồn cười nhất thế giới» hiện nay được một trang Web của Anh thiết lập và bình chọn:
«Hai người chăn bò cái ở vùng NewJersey đang đi ngang qua một khu rừng. Bỗng nhiên một người ngã gục xuống và nghẹt thở. Người kia rút điện thoại và gọi 991: «Bạn tôi chết mất». Anh ta nói với người trực tổng đài. Cô này đáp, «Bình tĩnh, tôi có thể giúp anh. Trước hết, anh phải chắc chắn rằng anh ta đã chết chưa?». Có một sự yên lặng và rồi cô ta nghe thấy tiếng súng nổ. Người đàn ông quay lại ống nghe, «Chết rồi! Bây giờ thì sao nữa?».
Người ta phản ứng rất khác nhau. Nhiều người không quen với việc tìm kiếm niềm vui vẻ đến nỗi mà họ mất hẳn khả năng ngạc nhiên trước bản chất của óc hài hước. Những người khác, tất nhiên, đơn giản không sẵn sàng cho ý tưởng rằng bác sĩ tâm lý sẽ làm họ vui. Thỉnh thoảng tôi có đưa cho những người mà rốt cuộc vẫn tỏ ra không biết đùa một bài tập về nhà là kiếm cho tôi một câu chuyện hài trước khi chúng tôi gặp nhau vào hôm sau.
Tất cả điều này dường như hết sức bình thường khi đối mặt với việc những vấn đề nan giải về nỗi tuyệt vọng và sự lo âu thường dẫn người ta tới các liệu pháp tâm lý. Nhưng cái mang lại sức mạnh cho óc hài hước trong cuộc sống của ta chính là khả năng vui cười, một trong hai đặc điểm giúp phân biệt chúng ta với loài vật. Ngoài ra, như chúng ta biết, đó còn là khả năng dự tính về cái chết của bản thân. Có mối liên hệ giữa hai thuộc tính duy nhất tồn tại ở con người tạo nên cái nghịch lý đau lòng: Hoàn toàn có thể hạnh phúc khi đứng trước cái chết của chính mình. Cái khiến ta làm như vậy ắt không phải là «sự khước từ sức khoẻ». Tất cả óc hài hước, trong cách nào đó, đều hướng vào hoàn cảnh của con người. Cười chính mình là để thừa nhận những nỗ lực vô ích cuối cùng trong việc ngăn chặn sự phá phách của thời gian. Như người săn bò cái vùng New Jersey, chúng ta đang ở trong thế bị quyền lực o ép mà không thể kiểm soát nổi, bao gồm cả sự ngu ngốc của bản thân; tuy nhiên, chúng ta vẫn không thể từ bỏ.
Để có thể kinh qua trọn vẹn niềm đau khổ và sự ngu xuẩn mà cuộc đời thường xuyên ban tặng và nhất định kiếm tìm lý do để tiếp tục sống là một hành động can đảm, nó có được là nhờ khả năng biết yêu và biết cười của chúng ta. Trên hết, việc chấp nhận sự không chắc chắn mà ta vẫn cảm thấy ở phía trên hàng loạt câu hỏi về sự tồn tại, đòi hỏi chúng ta phải trau dồi năng lực đề tận hưởng những khoảnh khắc thoải mái. Theo ý nghĩa này, tất cả sự hài hước đều là «điềm gở», là tiếng cười thẳng vào cái chết.
Ngoài ra còn có một chứng cớ hiển nhiên rằng hài hước chữa khỏi bệnh tật. Norman Cousins đã dành một cuốn sách viết về kinh nghiệm tự cứu mình khỏi căn bệnh suy nhược không thể chẩn đoán bằng cách ăn ít hơn cả trong phim «Anh em ông Marx». Ta phải hiểu rằng những thay đổi hoá học ở bên trong cơ thề là do tiếng cười có một ảnh hưởng tích cực. Nó là loại phụ gia của những lợi ích tốt đẹp bắt nguồn từ niềm lạc quan, điều hoà thái độ. Mối quan hệ giữa thể xác và tâm hồn luôn được đặt ở trung tâm của mọi lý thuyết về việc chúng ta có thể tác động tới sự hồi phục sức khoẻ trong cách ta nghĩ và cảm thấy về những cái làm ta đau khổ như thế nào. Khá lâu trước y học hiện đại xuất hiện, mọi phương cách hàn gắn niềm tin đều động viên con người đấu tranh với bệnh tật. Việc tiếp cận này không còn có thể nghi ngờ gì nữa. Người ta vẫn còn tới Lourdes và hàng dãy những chiếc nạng và xe lăn ở phía ngoài hang để chứng nhận cho sức mạnh của niềm tin.
Cái bạn không nhìn thấy ở đó, đương nhiên, là chân tay giả. Đó là giới hạn đối với «các phép màu» bị chuyển hoá. Những gì dường như đang xảy ra ở dạng nào đó của sự khôi phục nhanh chóng đều dựa chủ yếu vào niềm tin rằng Chúa sẽ phù hộ cho những ai còn khổ sở sẽ có hạnh phúc. Kết quả nhiều khi cũng khá là thần diệu.
Hài hước cũng còn là một dạng của niềm chia sẻ một bài tập giữa các cá nhân với nhau. Chia sẻ tiếng cười là một cách để khẳng định rằng tất cả chúng ta đang cùng nhau trên chiếc thuyền cứu hộ. Biển cả bao vây ta; giải thoát là không thể; quyền lực là ảo ảnh. Ta vẫn lênh đênh - cùng nhau.
Gần đây tôi có gặp một bệnh nhân cùng với vợ anh ta. «Anh ấy chẳng bao giờ cười cả». Người vợ phàn nàn. Anh chồng cũng đồng ý: «Óc hài hước của tôi đã biến đi đâu rồi ấy». Họ vừa đi một chuyến du lịch và cô vợ bị mất ví và thẻ tín dụng. «Điều tương tự cũng xảy đến với vợ tôi». Tôi bảo họ: «Cô ấy bị mất cắp thẻ tín dụng. Nhưng cho tới nay tôi vẫn chưa trình báo việc này bởi vì tên ăn cắp tiêu xài còn ít hơn cô ta». Người đàn ông cười phá lên. Vợ tôi, khi nghe tôi kể chuyện này, cô ấy chẳng thèm cười.
Những người bi quan, giống như những kẻ mắc chứng bệnh tưởng, quả có đúng sự thật về lâu về dài là không ai ra khỏi thế giới này mà còn sống sót cả. Nhưng sự bi quan, giống như bất kỳ một thái độ nào khác, chứa đựng trong nó một loạt những lời tiên tri tự hoàn thiện. Nếu chúng ta tiếp cận người khác với một thái độ nghi ngờ và thù địch, họ chắc chắn sẽ đáp lại chúng ta tương tự như vậy do đó càng khẳng định sự mong đợi được hạ thấp đi của chúng ta. May mắn thay, điều ngược lại cũng đúng. Như tất cả các luật khác, nó cũng có ngoại lệ và những cái chúng ta biết không phải lúc nào cũng là tấm gương về thái độ của chúng ta. Nếu sự lạc quan theo thói quen không thể bảo vệ chúng ta để chống lại những lúc thất vọng thì sự bi quan là anh em gần gũi của sự tuyệt vọng.
Chúng ta luôn mỉm cười khi chúng ta gặp một người lần đầu tiên. Khi chúng ta làm như vậy, chúng ta muốn chứng tỏ một điều gì đó còn hơn cả sự thân thiện. Mỉm cười là dấu hiệu của óc hài hước và bạn hãy nhớ một câu nói rất đúng về bản chất của con người như sau: «Mọi thứ có thể rất ảm đạm nhưng bạn không cần phải quá nghiêm túc».

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Tuỳ tưởng..


Về năm tháng:
Khi ta ba mươi, nỗi buồn tuổi hai mươi sẽ không trở lại.
Khi năm mươi nhớ về sinh nhật tuổi ba mươi, sao đẹp đẽ thế
Khi chín mươi chín, nghĩ về cả cuộc đời mình đã bình yên trôi qua, có lẽ sẽ vui mừng cười hỉ hả như tên trộm chưa từng bị tóm.

Hãy tin vào cuộc sống và thời gian,
Cho dù cuộc sống có thể sẽ không tạo được cho ta niềm vui mới
nhưng thời gian cũng giúp ta xoá hết tất cả mọi nỗi đớn đau.

Đau lòng:
Nỗi đau không thể trả một lần, nó như một khoản vay trả góp

Cho dù bạn giàu có
thì đối diện nỗi đau
bạn cũng khó lòng một lần rũ sạch nợ nần

Có lần, tôi muốn tôi tàn nhẫn với bản thân mình hơn, không cho phép bản thân tôi buồn đau.
Thà đau buồn một lần, thật đau, rồi sống tiếp
Còn hơn ngày qua ngày cứ mặc cả lần hồi với những nỗi buồn nhỏ nhặt nỗi sầu bé mọn kiểu chả buồn sống chả buồn chết.

Có những người mà oán hận buồn bã là thói quen của người ta, bạn chớ động vào, buồn đau chẳng qua là cách họ hưởng thụ cuộc sống mà thôi.

Chúng ta cũng có khi đau đớn vì bị oan uổng, nhưng lại không chịu thanh minh, thì nỗi niềm đó chẳng qua cũng chỉ là tự mình tự tạo tự gánh chịu.

Người thông minh thường không thấy niềm vui
người trí tuệ vượt bậc mới hay mỉm cười.

Tạo hoá trêu ngươi
Người dựa vào chính người để trêu tạo hoá.


Về tình yêu:
Trong cuộc sống rất khó có tình yêu vĩnh hằng, nhưng chắc chắn cuộc sống có tình ruột thịt vĩnh hằng. Nếu tình yêu hoá được thành tình thân, những gốc rễ đó mới không phải lâu đài xây trên cát.

Có những tình yêu, có những người, mà tình yêu chỉ có nghĩa là "cảm xúc" của thời điểm đó. Mà nếu bạn cứ cho rằng tình yêu của họ là một tình yêu dài lâu, thì bạn mới là ấu trĩ (non nớt).

Bạn đừng buồn nếu bạn đãng trí. Đãng trí là chuyện bình thường, còn hơn là cái gì cũng nhớ rành rành.

Trên đường tình, những người thản nhiên đầy rẫy. Nhưng dù họ chỉ chân tình trong giây phút, cũng không thể nói họ giả dối.

Tình yêu nếu như không trở về với những gì chân thực trong cuộc sống như áo mặc, cơm ăn, đếm tiền, giấc ngủ, thì sẽ không thể dài lâu. Có những lúc chúng ta nhầm tưởng một thói quen trong cuộc sống, với một người đàn ông hoặc đàn bà nào đó, là tình yêu.

Tam Mao: 

Nhà văn Đài Loan, sinh năm 1943 tại Triết Giang, Trung Quốc. Đã từng học khoa Triết học Đại học Văn Hoá Trung Quốc. Du học châu Âu, du học ở Tây Ban Nha, Đức v.v.. sau định cư ở Sahara, quần đảo Canali, về Đài Loan dạy đại học năm 1981, viết tản văn theo dọc đường bà lưu lạc khắp thế giới.

Tuy nhiên bà chưa tốt nghiệp bất kỳ trường nào. Bỏ học từ lớp 6, cha dạy viết, bạn bè dạy vẽ, giáo sư quen xin cho học dự thính khoa Triết học, tuy thành tích học tập ở khoa Triết rất xuất sắc nhưng cuối cùng không tốt nghiệp, xin nghỉ học đi lưu lạc, du học ở châu Âu qua nhiều trường nhưng không có bằng cấp gì. Cho đến khi về Đài Loan dạy đại học cũng chỉ là dạy phụ, đi diễn thuyết.

Những sáng tác có giá trị nhất của Tam Mao là những tập tản văn viết trong 14 năm lang thang khắp thế giới. Sau khi người chồng Tây Ban Nha mất tích trong một cuộc thám hiểm, bà trở về Đài Loan. Tam Mao mất năm 1991, thọ 49 tuổi. Tự tử tại một bệnh viện ở ngoại thành Đài Bắc.

Bà có bạn đọc rộng rãi trên khắp thế giới, nhất là các bạn đọc ở Trung Quốc và Đài Loan, đã in 24 tập sách dịch và tản văn.

Yêu và Thương...


Thực ra thì, hầu hết đàn ông chẳng bao giờ thực sự yêu ai cả. Họ yêu cảm giác của mình khi ở cạnh những người ấy hơn.
***
Có một lần, người cha mà tôi rất mực yêu kính bảo rằng trong suốt cuộc đời mình, ông chưa từng yêu một ai, kể cả mẹ tôi. Tình cảm ông dành cho vợ là tình thương và sự gắn kết giữa hai con người đã cùng bên nhau gần nửa cuộc đời, thân thuộc đến từng hơi thở.
Còn mẹ tôi, dù chưa từng nói gì, nhưng tôi biết mẹ yêu ông bằng cả cuộc đời của mình, một tình yêu dịu dàng, sâu sắc mà có phần tôn thờ.
Khi ấy, tôi từng nghĩ cha mình là người đàn ông kì lạ nhất thế giới. Làm sao một con người có thể sống cả đời mà không thực sự yêu một ai?
Nhưng rồi, dần dần tôi chợt nhận ra ý nghĩa sâu xa thực sự bên trong những lời ông nói, và cái cách mẹ tôi vẫn im lặng mỉm cười chấp nhận câu nói ấy của ông.
yêu thương
Thực ra thì, hầu hết đàn ông chẳng bao giờ thực sự yêu ai cả. Họ yêu cảm giác của mình khi ở cạnh những người ấy hơn. Dẫu có là ghen tuông hay đau khổ, phần nhiều đều vì cái tôi của chính họ. Đàn ông khi được yêu thì cao lên một bậc, còn phụ nữ lại thấp dần đi, vì chính họ cũng không yêu bản thân mình.
Đàn ông thường quên đi nỗi đau nhanh hơn họ tưởng. Họ thậm chí có thể quên trước cả khi tha thứ. Còn phụ nữ đa phần không tự vượt qua được nỗi đau của chính mình. Họ sống, họ cười, và giấu đi những buồn bã vào tận đáy sâu tâm hồn, mãi cho đến khi có ai đó bước tới và kéo họ đi vào vùng ánh sáng mới.
Khi sống trong một mối tình mới cùng ánh háo quang đẹp đẽ của nó, đàn ông thường bảo rằng đây mới chính là tình yêu đích thực của đời mình. Họ dành cho nó nhiều lời có cánh, bởi chính sâu tâm hồn họ cũng cho rằng như thế thật. Họ cảm giác như mình chưa từng yêu sâu đậm đến vậy bao giờ. Đôi khi, một vài người nhìn lại quá khứ rồi nói rằng trước kia họ đã ngộ nhận hoàn toàn về tình yêu.
Tôi thường tự hỏi, còn bao lâu nữa sẽ đến lúc họ nhìn lại cuộc tình hiện tại và bảo rằng họ cũng đã ngộ nhận?
Tôi cũng thường tự hỏi, còn bao lâu nữa sẽ đến lúc họ lại nói rằng suốt cuộc đời này mình chưa từng yêu ai?
Nhưng rồi thì, cái gọi là "tình yêu" có thực sự quan trọng đến thế? Tình Yêu thường là thứ thiên về cảm giác, mà cảm giác chưa bao giờ là điểm tựa thực sự vững vàng cả. Khi Yêu đi hết chặng đường của mình, thì hoặc là nó biến mất vĩnh viễn, hoặc sẽ chuyển sang một dạng thức cao cả và sâu sắc hơn: Thương. Rồi sẽ đến lúc những đắm say cuồng nhiệt, những say mê của buổi ban đầu và tuổi trẻ biến mất, để thay vào đó là cảm giác gắn bó, thấu hiểu, cảm nhận trong nhau từng niềm vui hay nỗi buồn.
Như cái cách mẹ tôi vẫn thường la lên xuýt xoa ngay khi cha tôi vừa bị dao xước vào tay, như thể chính bà mới là người chịu thương tổn.
Như cái cách cha tôi nổi giận với đứa con ông hết mực cưng chiều khi tôi lỡ làm mẹ khóc vì thói ngỗ nghịch của mình.
Để yêu thì không cần lí do, nhưng để thương lại là cả một chặng đường dài.
Người đàn ông chung thủy nhất có lẽ là khi hiểu được giá trị của tình thương và những giá trị vĩnh hằng như thế...