NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Hiển thị các bài đăng có nhãn NGỤ NGÔN CHO ĐỜI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NGỤ NGÔN CHO ĐỜI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Trong lòng bạn chứa đựng thứ gì?

Cụ già nói: "Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới có thể tìm thấy thứ đó".
http://a8.vietbao.vn/images/vn888/hot/v2013/best_2131653659-1-hanhphuc.jpeg
Nguồn ảnh: Internet  
Có một lữ khách trẻ tuổi tình cờ gặp một người lớn tuổi rất hiểu thiền lý ở trên thảo nguyên, anh ta hỏi cụ già: "Ông sống ở đây có tốt không?"
Cụ già hỏi ngược lại: "Quê hương của cháu như thế nào?"
Người lữ khách nói: "Tệ lắm, vừa bế tắc, vừa lạc hậu"
Cụ già vội nói: "Vậy cháu mau đi đi, ở đây và quê của cháu rất giống nhau".
Sau đó lại có một lữ khách khác đến, cũng hỏi cụ già câu như vậy, cụ già cũng hỏi ngược lại một câu như đã hỏi thanh niên trước, lữ khách mới đến trả lời một cách thâm tình: "Quê cháu rất tốt, đồng ruộng khe suối, cỏ cây nhà cửa, lại có người thân xóm giềng, đều làm cho cháu rất nhớ".
Cụ già bèn nói: "Ở đây cũng đẹp như ở quê của cháu vậy".
Có một người bên cạnh nghe như vậy cảm thấy nghi ngờ không hiểu, hỏi cụ già: "Tại sao cùng một câu hỏi giống nhau, mà cụ lại trả lời khác nhau một trời một vực như thế?"
Cụ già nói: "Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới có thể tìm thấy thứ đó".

Nhà thiền có câu: "Người trong lòng đầy bất mãn và trở ngại muốn đi tìm chỗ tốt đẹp để trở về nương náu, nhất định tìm không được; nhưng trong lòng tràn đầy tình yêu và sự đẹp đẽ mới có thể phát hiện được ốc đảo của chính mình. Điều này xem ra dường như là việc phức tạp huyền bí, kỳ thật chỉ là nói rõ một đạo lý: Trên thế giới không có sự việc gì là tuyệt đối, bất cứ tấm thẻ nào trong tay bạn cũng hoàn toàn có hai mặt trái và phải.

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Có cần đến thiên thần..?


“Ầm”, giật mình tỉnh dậy, theo phản xạ, thiên thần tình yêu mắt nhắm mắt mở thả dây cung. Mũi tên lao vút vào không trung. “Thế là xong” nhìn trước nhìn sau, thần tình yêu thở phào nhẹ nhõm “May quá, chẳng ai nhìn thấy mình ngủ gật trong lúc làm việc”. “À, mà mũi tên ấy bay về đâu nhỉ?” Thiên thần lại nhớn nhác nhìn theo hướng mũi tên hồi nãy. 
- Thế cái chân bà đã đỡ chưa ? Người đàn ông trạc 80 tuổi hỏi bà bạn ngồi bên cạnh với hàm răng đung đưa nhịp nhàng theo câu nói đượm sự quan tâm đặc biệt.
- Khổ quá, nó có thèm nghe tôi đâu, tôi bảo nó đội mũ vào, trời lạnh lắm. Thế mà nó cứ cắm cổ đạp xe. Cháu với chả chắt.
- Thế sáng nay bà đã ăn gì chưa?
- Phải rồi trời này mà có ấm trà sen nóng thì tuyệt vời.
- Tôi mời bà đi ăn phở với tôi, có được không bà?
- Nhưng mà tôi thích trà nhài hơn, mùi nó dịu hơn ông nhỉ.
- Thôi thì tôi nhịn vậy chứ bà ăn rồi thì tôi còn đi làm gì nữa. ăn một mình chán lắm.
Ông từ từ rút trong túi áo ra một gói nhỏ rồi lặng lẽ đặt vào tay bà và hỏi nhỏ:
- Hôm qua bà đã ăn hết chưa?
- Ai luyên thuyên, tôi nói ông luyên thuyên bao giờ? 
Bà nguýt lườm ông một cái thật dài qua đôi mắt đục mờ khá kèm nhèm. Bà mở gói nhỏ, bên trong là một múi bưởi Diễn, thứ mà bà rất thích.
- ơ thế vẫn còn cơ à?
Bà bóc và chia cho ông một nửa với nụ cười trìu mến. “Mình vẫn còn mấy quả nữa mà bà ấy chẳng biết” ông nhìn bà với nụ cười lém lỉnh đầy hạnh phúc.
“À, nó đây rồi” Thiên thần đã thấy mũi tên của mình, nó nằm lăn lóc bên cạnh ông già, trên đường bay đến đây, nó đã vô tình va vào cột điện gãy mũi nên đã trở thành vô tác dụng.

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Lòng tự ái của con người.


Philippe, vua nước Macédoine, khi đang đem quân vây thành Méthone, có một tên cung thủ đại tài tên là Aster đến xin vào đội tinh binh của nhà vua. Người ấy khoe rằng tài nghệ cung tiễn hay lắm, chim bay dầu lẹ đến bậc nào, y bắn cũng không sai bao giờ. Vua ghét đứa khoe mình nên phán rằng: Được, để ta đánh trận với chim sẻ, bấy giờ ta sẽ dùng đến tài ngươi.

Aster nghe câu nói mỉa mai ấy, lấy làm căm tức vô cùng, liền chạy thẳng vào thành bị vây chờ dịp trả thù.

Một hôm Aster đứng trên bờ thành, thấy vui Philippe đang đi kinh lý các trại quân đóng ngoài thành, liền lấy một cây tên, viết vào mấy chữ: “Gởi cho con mắt bên hữu của vua Philippe”, rồi bắn xuống. Tên trúng giữa mắt phải của vua. Vua sai sứ cầm chiếc tên vào trả lại trong thành giặc, phê lên trên mũi tên rằng: “Ta mà lấy được thành này, Aster sẽ bị xử trảm”.

Sau quả y lời.


Vua Philippe, thật đã mua đắt cái cao thú được nói một lời có ý vị. Nhưng mà, Aster lại mua rất đắt cái thú trả được thù. Cái lòng hiềm thù nhiều khi nó ngộ chúng ta mà đưa chúng ta đến chỗ bại. Cái tính châm chích người ta cũng chẳng nguy hiểm kém gì. 

Đành rằng nói được những câu thâm trầm, khiến cho kẻ khác sợ ta, nhưng chúng sợ ta thì ít mà lòng oán hận lại nhiều. Những lời nhạo báng để lấn áp người, để thỏa được lòng tự ái của mình, khiến cho lòng người bị chạm lấy đau khổ không thể quên được. 

Thường thường người ta có thể tha thứ cho ta một cái tội ác dễ hơn là tha thứ cho ta một lời nói độc.


Cái “tôi” có phải là dễ ghét đâu theo như lời Pascal. Nó là cái chữ dễ yêu nhất trong đời. Nhưng vì ta đã quá nâng niu chiều chuộng nó… mà thành ra cách cư xử trong đời ta gây không biết bao nhiêu sự vụng về, ân hận, đau khổ, tai ương… Và cũng chính vì thế mà Pascal mới thốt ra câu nói chua cay này, “Cái tôi thật đáng ghét”.

Cái “tôi” chẳng những dễ yêu mà thôi, nó lại là trung tâm điểm của vũ trụ là khác. Bao nhiêu sự vật trong đời, chung quy đều quây quần theo cái cốt ấy: Bản ngã.

Như ta đã thấy, lòng tự ái là nguồn gốc lớn của muốn sự đắng cay chua xót ở đời. Muốn cho tâm hồn được bình tĩnh, thời không có gì kỵ bằng lòng tự ái. Trong các thị dục, thị dục về lòng tự ái là vô độ hơn cả: trong các khổ não, cái khổ não do lòng tự ái gây ra là khó tránh và thường thống thiết hơn.

Có người nói: “Lòng tự ái đã là kẻ thù cho sự bình tĩnh bên trong, nó lại cũng là kẻ thù cho sự yên ổn bên ngoài nữa. Phàm khi lòng tự ái được thỏa mãn là tất có xâm phạm đến bên ngoài…”

Lòng tự ái của ta xui khiến ta bao giờ cũng chăm chăm đáu đáu chỉ chực có dịp miệt kẻ khác để cho khỏi bị kẻ khác miệt mình. Thành ra nhiều người trong chúng ta bao giờ cũng cứ lo đi dòm ngó người khác; xem ai có gì xấu thì phô trương lên, ai có gì tốt thì bài bác đi, để nuôi cái lòng tự đắc của mình.

Xem đấy đủ rõ câu “Ẩn ác dương thiện” (che dấu, bỏ qua cái xấu, biểu dương, khen ngợi điều tốt của người khác) của cổ nhân khó thi hành biết chừng nào! Tại sao? Tại lòng tự ái của chúng ta quá nặng, thường tin rằng dìm được người ta là đem được mình lên, chê cái dở của người tức là đem được cái hay của mình ra… Thật không gì vụng về bằng! Khiến nên, ở đời, trong sự giao tế hằng ngày, gây cho ta không biết bao nhiêu khốc hại.

Như vậy, ta có thể thấy tất cả bí quyết của nghệ thuật cư xử có thể gồm trong hai nguyên tắc quan trọng:

1. Chớ chạm vào lòng tự ái của ai cả.

2. Ẩn ác dương thiện. 

Nguyên tắc thứ nhất thuộc về tiêu cực; còn nguyên tắc thứ hai thuộc về tích cực. Cả hai không phải là những câu châm ngôn chỉ sự khôn dại cho người đời mà thôi, mà thật ra nó là câu nói của lòng Nhân, hay ít ra, của lòng yêu chuộng Công Bình.

Người xưa há không có bảo: “Kỷ sở bất dục, vật ư thi nhân” sao? Cái gì mình không muốn người làm cho mình, thì đừng làm cho kẻ khác. Có ai là người muốn bị người ta chạm đến lòng tự ái của mình không? Thế sao mình lại thích lấn áp người trong lời nói để người ta phải đỏ mặt, tía tai cho cam. “Làm cho người ta cùng lý đến phải ngậm miệng, đỏ mặt, toát mồ hôi, mình tuy hả lòng thật, nhưng đấy là người nông nổi khắt khe làm sao…”. Thế là bất công, mà cũng là bất nhân nữa…

Nhưng rồi, hả lòng được một ít mà lắm khi còn di hại cho mình đến thảm khốc cũng không chừng… Thế thì đâu phải chỉ bất công, bất nhân mà lại còn bất trí nữa là khác.

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Định mệnh cho bạn trái chanh? Hãy biến thành ly nước chanh ngon

Định mệnh chỉ cho bạn một trái chanh? Bạn hãy pha thành một ly nước chanh ngon ngọt.


Tôi xin kể chuyện hai người đã hiểu và áp dụng phương pháp lấy trái chanh của mình pha thành hai ly nước chanh tuyệt ngon.

Câu chuyện thứ nhất

Đó là chuyện của bà Thehna Thompson ở New York. Trong thời kỳ chiến tranh, chồng bà được bổ nhiệm đến trại huấn luyện, kế bãi sa mạc Mojave thuộc New Mexico. Bà theo săn sóc chồng.

Thật là buồn nản. Ngay ngày đầu, bà đã ghét vùng này, vì chưa bao giờ bà phải ở một xó đất khổ cực đến thế. Chồng bà suốt ngày đi dự các cuộc tập trận trên bãi sa mạc, còn bà suốt ngày lủi thủi trong căn nhà gỗ lụp xụp. Trời thì nóng gần 50 độ.

Bà chẳng có ai ở gần đền nói chuyện cho khuây khoả, ngoài mấy người Mê Hi Cô và người da đỏ không biết lấy một câu tiếng Anh. Gió nóng thổi suốt từ sáng đến chiều, khiến cho đồ ăn và cả đến không khí đầy vị cát.

Bà không chịu nổi nữa. Bà than số phận chẳng ra gì và viết thơ cho cha mẹ sẽ quay về New York, không thể ở lại cái địa ngục này. Ông cụ thân sinh trả lời vỏn vẹn có hai câu, nhưng thấm thía đến nỗi bà không bao giờ quên được, và hai câu đó thay đổi hẳn đời sống của bà:

Trong một nhà tù, hai người cùng đứng vịn tay vào song sắt; một người chỉ trông thấy một bức tường trơ trụi, còn một người ngửa mặt lên trời, ngắm những vì sao.

Bà đọc những dòng này một lần, hai lần cho đến mười lần rồi tự nhiên thấy hổ thẹn. Bà quyết sẽ tìm cái vui trong tình cảnh của bà: bà quyết ngắm sao.

Bà làm thân với thổ dân và đã ngạc nhiên trước cách họ đối lại. Khi bà tỏ ra thích cái gì, món ăn hay vải dệt, họ lập tức mang biết bà những thứ tốt nhất mà chính họ đã từ chối không bán cho các du khách hỏi mua. Bà nghiên cứu những hình thức lạ lùng của cây xương rồng, cây ngọc giá hoa. bà dò xét những cử động, nhưng tính nết của lũ chó vô chủ, bà đứng hàng giờ ngắm mặt trời lặn, huy hoàng và rực rỡ ở bãi sa mạc, bà đi kiếm và tàng trữ những vỏ hến bị vùi sâu dưới cát hàng triệu năm trước, nhưng di tích cuối cùng của thời kỳ mà bãi sa mạc này còn là đáy biển.

Bãi sa mạc không thay đổi, những người da đỏ cũng vậy. Chính bà đã thay đổi, hay nói đúng hơn, tinh thần của bà đã thay đổi, tạo cho bà một thời kỳ thú vị nhất trong đời bà. Cái thế giới bà khám phá ra kích thích bà viết một cuốn sách tả nó.

Bà đã biết nhìn qua song sắt nhà tù và bà đã biết ngắm sao lóng lánh trên trời.

Câu chuyện thứ hai

Cách đây mấy năm, khi tới một vùng hẻo lánh miền Florida, tôi đã làm quen với một trại chủ. Ông ta cũng biết pha một ly nước ngon bằng trai chanh độc.

Khi lần đầu thấy khoảng đất mới đã mua được, ông hết sức thất vọng. Đất không màu, trồng cây không được mà nuôi heo cũng không được. Chẳng cây nào mọc được ở đó, ngoài một cây sồi quắt queo và chẳng vật nào sống ở đó được, trừ hàng đàn rắn độc.

Sau ông nghĩ ra một cách làm cho cái khu đất cằn cỗi, phản chủ ấy thành một xí nghiệp phồn thịnh: ông nuôn rắn làm thịt, đóng hộp bán.

Lần tới thăm ông, tôi nhận thấy mỗi năm có đến hai vạn du khách đến xem sở nuôi rắn của ông. Công cuộc buôn bán thật là phát đạt. Mỗi tuần, hàng ngàn lọ nọc rắn được gởi đi đến những phòng thí nghiệm chuyên môn chế thuốc viên từ nọc rắn độc; da rắn được mua với giá cắt cổ để đóng giày, làm ví bán cho các bà các cô sang trong ở tỉnh thành; còn thịt rắn đóng hộp thì được gởi từng tàu đến những thị trường ở khắp nơi.

Tôi có mua được một tấm hình chụp các nhà trong trại, cái làng nhỏ mới mọc, hãnh diện với cái tên "Serphentville, Florida" và gởi nó để biếu người đã biết cách pha một ly nước ngon bằng một trái chanh thật độc.


Mưa lớn và mưa nhỏ



Ngày nọ tôi đang đi taxi thì nhìn thấy trên đường ba tai nạn xe cộ, lúc đó bên ngoài mưa đang rơi lất phất, tôi nói với người tài xế: "Mưa nhỏ như thế này mà cũng để xảy ra tai nạn, nếu mưa lớn dầm dề thì sẽ còn như thế nào nữa?".
Người tài xế cười cười, nói: "Vì mưa nhỏ nên mới dễ xảy ra tai nạn!".
"Chẳng lẽ mưa lớn lại đỡ hơn sao?"
"Ðúng thế, vì khi mưa nhỏ, người trên đường bất chấp mưa chạy lung tung, lại thêm bụi đất trên đường trộn lẫn với nước mưa nên rất trơn trượt không dễ thắng xe, vì vậy dễ xảy ra tai nạn. Còn khi mưa lớn, người đi bộ phần lớn đều nấp dưới mái hiên nhà, có đi trên phố thì cũng phải mang dù, không thể che đại một tờ báo ở trên đầu chạy lung tung. Lại thêm bụi đất ở trên đường bị nước mưa mạnh cuốn trôi, độ ma sát giữa mặt đường và bánh xe mạnh, tâm lý cảnh giác do mưa lớn càng cao tự nhiên không dễ xảy ra tai nạn giao thông".
"Ðúng lắm" - Tôi khâm phục nói: "Với cơ thể mà nói, mùa thu dễ bị cảm lạnh hơn mùa đông; với thời cuộc mà nói, mưa gió lất phất lại nguy hiểm hơn sóng bão cuồn cuộn, đại khái đều cùng một lý lẽ cả!"

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Cô gái và chú chim ...

Từ rất lâu rồi, có một chú chim. Chú ta được tô điẻm bằng đôi cánh hoàn hảo và những chiếc lông rực rỡ, đầy màu sắc, và đẹp lạ thường.Tóm lại, chú ta là một sinh vật được sinh ra để sải tự do cánh trên bầu trời, đêm niềm vui đến cho bất kì ai thấy chú.

Một hôm, một phụ nữ đã thấy chú chim này và đã đem lòng yêu chú. Khi ngắm nhìn chú chim bay liệng, miệng cô hả to vì ngạc nhiên, trái tim cô đập mạnh, đôi mắt cô sáng ngời niềm hứng khởi, phấn khích. Cô mời chú chim bay cùng cô, và cả hai cùng du hành qua bầu trời trong sự giao hòa trọn vẹn. Cô ngưỡng mộ, tôn sùng và ca tụng chú.

Nhưng rồi cô nghĩ: chú chim muốn tới thăm những ngọn núi xa tít đằng kia! Và cô lo sợ, sợ rằng cô sẽ không bao giờ còn có được những xúc cảm ấy với một chú chim khác. Và cô cảm thấy ghen tỵ, đố kỵ với khả năng bay lượn của chú.
Và cô cảm thấy cô đơn.

Rồi cô nghĩ: Mình sẽ đặt một cái bẫy. Lần tới khi chú chim xuất hiện, chú sẽ không bao giờ có thể ra đi được nữa.
Chú chim cũng đang yêu, chú quay trở lại vào ngày hôm sau, rơi vào cái bẫy và bị nhốt trong một chiếc lồng.
Cô nhìn ngắm chú mỗi ngày. Chú ta ở đó, niềm say mê của cô, và cô để bạn bè cùng ngắm nhìn, họ nói: Giờ thì cậu có mọi thứ mà cậu mong muốn rồi.

Cô gái và chú chim

Thế nhưng , một sự biến đỏi kỳ lạ đã xảy ra: khi cô đã có chú chim này và không cần phải theo duổi chú nữa, cô bắt đầu mất đi hứng thú. Còn chú chim, không thể bay và thể hiện ý nghĩa đích thực của cuộc đời chú, bắt đầu ốm yếu gầy mòn, những sợi lông mất đi sự vẻ hào nhoáng vốn có, trở nên xấu xí: và người phụ nữ không còn quan tâm đến chú nữa, ngoại trừ việc cho ăn và dọn dẹp chiếc lồng.
Một ngày kia, chú chim chết. Người phụ nữ cảm thấy buồn khổ vô cùng và dành tất cả thời gian để nghĩ về chú chim. Nhưng cô ta không còn nhớ đến cái lồng nhốt chú, cô ta chỉ nhớ đến cái ngày khi cô ta nhìn thấy chú lần đầu tiên, khi chú đang thỏa sức bay lượn giữa nhưng đám mây.

Nếu cô ta nhìn sâu hơn chính con người mình, chắc cô ta sẽ nhận ra rằng điều làm cô ta rung động trước chú chim là sự tự do của chú chim, cái sức sống cả đôi cánh khi chúng chuyển động, chứ không phải là cơ thể của chú chim đó. không có chú chim, cuộc sống của cô ta cũng mất đi ý nghĩa, và Thần Chết đã đến gõ cửa. Tại sao mi lại đến? Cô hỏi Thần Chết. Để ngươi có thể bay cùng chú chim ấy trên bầu trời một lần nữa , Thần Chết trả lời. Nếu ngươi để cho chú chim đến rồi đi, ngươi chắc hẳn sẽ yêu và ngưỡng mộ chú ta thậm chí còn nhiều hơn; nhưng than ôi! Giờ đây ngươi cần ta để tìm lại chú chim ấy một lần nữa. 

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

Chửi mắng và lời dạy của đức Phật

Một lần, Phật đi giáo hóa vùng Bà La Môn, Các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo… sau chửi. Thấy Phật thản nhiên làm thinh , họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:
- Cù-đàm có điếc không?

- Ta không điếc.
- Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?
- Này Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?
- Quà ấy về tôi chứ ai.
- Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.
* Người kêu tên Phật chửi mà Ngài không nhận. Còn chúng ta , những lời nói bóng, nói gió ở đâu đâu cũng lắng tai nghe, để buồn để giận. Như vậy mới thấy những lời cuồng dại của chúng sanh Ngài không chấp không buồn. Còn chúng ta do si mê, chỉ một lời nói nặng nói hơn, ôm ấp mãi trong lòng, vì vậy mà khổ đau triền miên. Chúng ta tu là tập theo gương Phật, mọi tật xấu của mình phải bỏ, những hành động lời nói không tốt của người, đừng quan tâm. như thế mới được an vui.
chui mang va loi day cua phat Chửi mắng và lời dạy của đức Phật
Trong kinh, Phật ví dụ người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận lời mắng chửi đó thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rơi xuống ngay mặt người phun. Thế nên có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Từ đây về sau quí vị có nghe ai nói gì về mình, dù tốt hay xấu, chớ nên thọ nhận thì sẽ được an vui.
Tuy có chướng duyên bên ngoài mà chúng ta biết hóa giải, không thọ nhận, đó là tu. Không phải tu là cầu an suông, mà phải có người thử thách để có dịp coi lại mình đã làm chủ được mình chưa. Nếu còn buồn giận vì một vài lí do bất như ý bên ngoài. Đó là tu chưa tiến.
Đa số chúng ta có cái tật nghe người nói không tốt về mình qua miệng người thứ hai , thứ ba, thì tìm phăng cho ra manh mối để thọ nhận rồi nổi sân si phiền não, đó là kẻ khờ, không phải người trí.

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Hữu dụng và vô dụng..

     
Ngày xưa, khi người con thứ của Câu Tiển bị vua Sở bắt giam vì tội giết người. Lúc này ở nước Sở có một vị tiên tri tên là Trang Sinh rất được vua Sở tôn kính và sùng bái - Câu Tiển biết được chuyện này, nên thảo 1 lá thư, kèm theo 100 nén bạc sau đó gọi đứa con út của mình nói:
- Con hãy mang lá thư này cùng với lá thư của ta, đem tới nhà Trang Sinh, hầu giải nạn được cho anh của con.

Người con trai cả nghe được chuyện này và tranh nhiệm với em của mình, chỉ với cái cớ là huynh trưởng !!! - Câu Tiển nhất quyết không cho, nhưng vì phu nhân của ông ta đã tiếp lời của con trai trưởng mình, năn nỉ, lý lẽ cho con nó được đi !!! Câu Tiển uất lắm, nhưng đành vì phu nhân mà ngậm bồ hòn làm ngọt. Vậy là người con trai trưởng của Câu Tiển đem thư và vàng tới nhà Trang Sinh. Nhận thư và vàng của Câu Tiển xong, Trang Sinh dặn dò kỷ với người con trai trưởng:
- Ngươi hãy về đi, đừng bao giờ quay trở lại đây và đừng bao giờ hỏi là làm sao em của ngươi được tha!
Người con trưởng một lòng vẫn muốn ở lại để mong xem cho được cách giải quyết của Trang Sinh, ngoài ra anh ta còn đem tiền vàng để mua chuộc các quan chức lớn nhỏ trong triều Sở - về phần Trang Sinh - ông đã âm thầm vào chầu vua Sở và nói rằng:
- " Muôn tâu Bệ hạ Sao Mỗ chiếu nước Mỗ, một điềm xấu
- Thế làm cách nào để trừ khử nó ?
- Làm đức
Vua Sở nghe nói vậy, liền ra chiếu chỉ ân xá cho các phạm nhân trong triều. Con trai trưởng của Câu Tiển nghe được tin này, biết chắc là vua Sở sắp ân xá cho tù nhân, anh ta đem lòng sinh nghi Trang Sinh. Anh ta đã quay trở lại nhà Trang Sinh, vừa mới bước vào ngõ, Trang Sinh đã hỏi:
- Sao ngươi chưa về ???
- Tiên sinh cho hỏi, có phải là Đức vua sắp ân xá cho tù nhân ?
Một người như Trang Sinh thì đâu có lạ lẫm gì thói đời ấy ! Ông liền bảo con trai trưởng của Câu Tiển:
- Ngươi vào nhà lấy tiền vàng mà về đi !
Con trai của Câu Tiển mừng thầm trong bụng là không những mình đã đắc nhiệm mà còn không mất của! Anh ta vội vào nhà lấy tiền vàng lại và về thẳng một hơi. Sau chuyện ấy, Trang Sinh lại vào chầu vua Sở:
- Muôn tâu Bệ hạ, tiểu thần nghe người ta đồn rằng " Đức vua cho lệnh ân xá là vì con trai của Câu Tiển đó thôi ! Vì Câu Tiển là một quân vượng giàu có" Vua Sở nghe vậy đem lòng tức giận, liền hạ lệnh chém đầu con trai thứ của Câu Tiển ngay lập tức. Ngày đưa tang cho con trai của Câu Tiển - phu nhân của ông và hai con trai khóc lóc thảm thiết - Còn Câu Tiển cười trong bụng mà than rằng:
" Ta chẳng lấy làm lạ, ta biết chuyện này sẽ xảy ra. Thằng trưởng từ nhỏ đã sống với ta, chịu cảnh cơ hàn cùng ta - còn thằng út chỉ mới sinh đây thôi, làm sao mà biết cơ hàn là gì, suốt ngày chỉ biết ăn chơi phung phí ! - Than ôi, thằng trưởng chịu cực nhiều rồi thì tiếc của nên mới gây ra cơ sự này ! Nếu như để thằng út đi thì bây giờ cha con ta đã được đoàn tụ, vì thằng út đâu có biết tiếc của ! " 

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Một Câu Ðáng Giá Nghìn Vàng..


- Ðời xưa có một nhà triết lý treo biển giữa chợ nói: “Ai chịu hễ một trăm lạng vàng thì sẽ dạy cho một bài học rất hay!”. Một vị quốc vương lúc ấy đi dạo chơi, thấy biển đó, động lòng hiếu kỳ, liền đem một trăm lạng vàng cho nhà triết lý để xin một bải học, thì nhà ấy chỉ dạy cho một câu: “Phàm làm việc gì trước phải nghĩ đến kết quả”. 

Câu ấy giản dị đến nổi phần đông cận thần của vua bĩu miệng trề môi cho giá một trăm lạng vàng là quá đáng. Nhưng sau khi ngẫm kỹ, vua nhận thấy lời ấy rất hay và truyền khắc câu ấy trên các tấm cửa cung điện và các đồ khí dụng của vua, để hằng ngày nhớ mãi không quên. Nhờ một câu ấy mà vua xóa bỏ được nhiều điều tệ, phát minh được nhiều điều hay về chính trị làm cho nước mỗi ngày mỗi thêm thịnh vượng. 

Thời ấy có những bậc Hoàng thân thấy Thái tử còn nhỏ, muốn gấm ghé ngôi báu, nên âm mưu làm nhiều điều thí nghịch, họ lo lót với một quan ngự y để đầu độc vua trong những khi đau ốm. 
Một hôm, vua se mình đòi quan ngự y đến làm thuốc, quan ngự y chế thuốc độc sẵn, rót vào chén ngự để dâng vua. Nhưng may thay, trong lúc quan ngự y lại thấy nơi chén câu cách ngôn: “Phàm làm việc gì trước phải nghĩ đến kết quả”. Ngự y giựt mình, nghĩ đến kết quả, thấy sự thí nghịch chẳng những làm cho mình phải tru di tam tộc, mà còn gây biết bao tai họa cho thần dân, nên liền hối quá, đem tất cả việc đầu độc thí nghịch tâu cho vua rõ. Nhờ sự thú nhận, mà cả bọn gian đảng đều bị tiểu trừ mà ngôi vàng càng thêm bền vững…

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

Thiên đàng và Địa ngục


09/27/2010 02:24 pm
Vị sư già ngồi bên vệ đường. Mắt nhắm nghiền, hai chân xếp bằng, hai tay đặt trên gối, sư ngồi đó, đắm chìm trong thiền định.

Bất thình lình, cất lên một giọng cộc cằn, khe khắt của một võ sĩ samurai.
“Này lão sư, hãy giảng cho ta nghe về Thiên đàng và Địa ngục!”
Ban đầu, như thể vị sư không nghe thấy gì hết, không một chút lay động trên gương mặt người. Rồi từ từ, ngài bắt đầu mở mắt, hơi thoáng một nụ cười trên môi, trong khi chàng võ sĩ đứng đó… chờ đợi… bồn chồn… từng giây trôi qua.. mỗi lúc thêm sốt ruột.
“Ngươi mà cũng muốn biết đâu là thiên đàng, đâu là địa ngục ư!?” cuối cùng vị sư cất tiếng. “Ngươi, kẻ trông thật nhếch nhác. Ngươi, với chân tay đầy ghét bẩn! Ngươi, đầu tóc bù xù, hơi thở thối tha, thanh gươm thì rỉ sét! Ngươi mà cũng muốn hỏi ta về Thiên đàng và Địa ngục sao?!”
Chàng võ sĩ thốt ra một tiếng chửi thề khủng khiếp. Anh giật phắt thanh kiếm ra khỏi vỏ và giơ lên cao khỏi đầu. Mặt đỏ tía tai, gân máu chạy rần rật quanh cổ khi anh chuẩn bị chém đầu vị sư già.
“Đó là Địa ngục,” Vị sư già nói với vẻ khoan dung, ngay lúc thanh kiếm đã bắt đầu chém xuống.

Trong tích tắc, chàng võ sĩ bừng tỉnh, ngạc nhiên tột độ, lòng vừa kính sợ vừa ngập tràn tình yêu thương dành cho vị đạo sĩ cao quý đã dám liều chính mạng sống của mình để chỉ cho anh một bài học. Anh ngừng thanh kiếm lại, mặt tràn đầy những giọt nước mắt biết ơn.

”Và đây,” nhà sư nói tiếp, “đây là Thiên đàng.”
LÊ THỊ HỒNG VÂN dịch

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Tìm đường trong bóng tối ..



Trong bóng tối tìm đường dễ hơn ngoài ánh sáng . Ban ngày nỗi hoài nghi giày vò bạn . Bạn hy vọng vào dấu chân của những người đã đi theo con đường này trước bạn, và bạn phân vân, do dự: "Có thật là con đường này khổng ? Có thật là nó không ?"
Nếu bạn muốn khẳng định mình, bạn hãy đi trong đêm và đừng mang ai theo cả . Có thể mất mọi thứ trong đêm, nhưng bạn sẽ tìm được mình ...
Nhưng liệu những người đã đi theo con đường này trước bạn có thông minh hơn bạn không? Bạn chẳng hiểu biết được điều đó . Bạn tin, bạn rất tin những dấu chân này, nhưng rồi sau vài cây số chúng bỗng quay ngoắt lại . Thì ra con đường này vẫn không dẫn đến đâu cả . Tìm đường ban ngày là nỗi bất hạnh của các ngã 3 ngã 4, là sự hoài nghi của các biển chỉ dẫn, là sự rã rời của các giọt mồ hôi đã rơi ...
Tìm đường ban đêm dễ hơn nhiều ... Tôi chỉ dựa vào đôi mắt của mình thôi - tôi chẳng còn gì ngoài bóng đêm đen tối . Ban ngày là kinh nghiệm của người khác, con đường là kinh nghiệm của người khác ... Trong đêm đen chỉ có mỗi kinh nghiệm va con đường của tôi tồn tại ...
Tôi tránh những cửa sổ lấp lánh ánh đèn . Nếu bạn đi giữa đêm, đừng nhìn những cửa sổ rực sáng . Chói mắt bỏi nó, bạn sẽ không nhìn thấy gì nữa đâu . Bạn sẽ như con chó đánh mất sự thính hơi . Tôi tránh những cửa sổ lấp lánh ánh sáng đèn, tôi rẽ sang lối khác .
Bóng tối như biển, càng bơi ra xa bạn càng cảm thấy rõ hơn sự bao la đó và càng thấm thía sự dũng cảm của chính bản thân bạn cũng lớn chừng nào !!!
Khi tôi xuyên qua bóng tôi, ý nghĩ này đôi khi tới với tôi: "Có thể tôi đang tỏa ra ánh sáng mà tôi không biết, có thể từ đằng xa ai đó đang trông thấy tôi và với anh ta, tôi tựa như con đom đóm nhỏ đang bay ... Và tôi tự thầm hỏi - liệu anh ta có nhìn thấy bên cạnh những bụi cây tôi đang vượt qua có con đường đã được người đi trước tạo nên ? Liệu anh ta có chế diễu tôi không ? Liệu anh ta có thấy cái hố tôi sẽ sa xuống hay cái rìa vực mong manh tôi đang cẩn thận nhón từng bước vượt qua ? Biết đâu chính anh ta đã đào cái hố này bẫy tổi ?
Ra thế đấy ! Tôi cảm thấy sức mình tăng lên gấp bội và tôi cười giễu cợt anh ta . Tôi, cái chấm nhỏ nhoi trong bóng tôi, ráng sức hit hơi, đốt đốt đèn mắt và từ từ đi qua ngay sát miệng hố . Không tôi không thể ngã xuống nó bởi chẳng ai tự khẳng định mình chắc hơn người đi trong đem tối .
Bóng tối là vitamin (liều thuốc bổ) của tôi ... Tôi hít thỏ nó như khí oxy và trong tôi nó cháy ...
Khi tôi đi trong bóng tối, tôi cảm thấy nó yêu tôi biết bao . Tôi tồn tại thực sự - cây thông đứng ở bên phải hay bên trái tôi , dòng nhựa vô hình trong bóng tối, tiếng rì rào rất khẽ của những quả thông ở tít trên cao, nơi những ngôi sao không ai thấy đang khẳng định điều đó, và thế là đủ lắm rồi . Cái cành cây làm xây xát má tôi cũng chỉ khẳng định thêm rằng tôi có ở trên đời; cái rễ cây tôi vấp ngã đã nhận ra tôi và chào tôi theo kiểu của chúng .
Nếu bạn muốn khẳng định mình, bạn hãy đi trong đêm và đừng mang ai theo cả . Có thể mất mọi thứ trong đêm, nhưng bạn sẽ tìm được mình ...
Đôi chân bạn luôn ở bên bạn, chúng thông minh và mau hiểu . Từ lâu rồi chúng đã biết thế nào là đá sỏi, bụi đường và cành cây khô gẫy . Đôi tay bạn luôn cùng bạn, hãy vươn chúng sang bên phải hay sang bên trái cũng được, tới cây Tùng kia, tới cây Sồi kia và bạn sẽ khẳng định mình. Đôi mắt bạn và đôi tai bạn luôn cùng bên bạn . Mặc cây liễu run như cầy sấy, cây Sồi dù Đông về vẫn không trút lá . Xung quanh bạn là bóng tối mêng mông vô tận . Bạn còn cần gì hơn nữa ?!

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Con Rối Muốn Làm Người..



 
Ngày nảy ngày nay tại một thành phố xinh đẹp, có một con rối tóc dài mượt như nhung, đôi mắt to tròn, cái miệng dễ thương luôn cười rất xinh xắn. Con rối xinh xắn đó tên là ... À, mà không biết cũng được, đâu có gì quan trọng đâu.

Con rối đi theo đoàn rối biểu diễn ở khắp nơi. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt.

Một hôm, con rối nằm mơ thấy một vị thần nói với nó rằng:

"Này con rối, con đã sống rất tốt trên đời, con có thể trở thành ngừơi đấy, con có muốn làm người không?"

Con rối trả lời:

- Con muốn làm người.

"Vậy thì con hãy để ngừơi ta gọi tên thật của con, tên con là ... Đó là một cái tên mà rất nhiều người cho là xấu xí, nhưng chỉ cần người khác gọi tên con và yêu thương cái tên đó thì con sẽ trở thành người"

Con rối trả lời :

- Nhưng cái tên đó làm sao người ta chịu gọi tên con ? Sao ngài không cho con một cái tên khác ?

Vị thần trả lời "Tên con do số phận đặt, không phải ta". Nói rồi, Ngài biến mất.

Năm này qua năm khác, con rối cười, con rối khóc, con rối cử động dưới những sợi dây. Con rối kết bạn với những con rối khác và những con người, thân có, sơ giao có, nhưng cũng không ai biết đến tên thật của nó. Nhưng con rối luôn muốn làm người.

Đến một ngày, con rối quyết định nói cho người ta nghe tên của mình. Con rối đến bên cô bé bán kem - bạn thân của con rối hơn một năm qua và nói rằng:

- Cô bé bán kem ơi, tôi đã chơi với cô hơn một năm rồi, nhưng cô chưa bao giờ biết đến tên thật của tôi. Bây giờ tôi muốn cô biết.

Cô bé bán kem dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:

- Bạn rối hãy nói cho tôi nghe tên của bạn đi. Tôi là bạn thân của bạn, tôi muốn biết tên của bạn.

- Nhưng tên của tôi có thể cô bé sẽ thấy xấu lắm...

- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao? Bạn cứ nói đi, đừng ngại...

Con rối chăm chú nhìn cô bé, rồi khẽ ghé miệng sát vào:

- Tên tôi là...

- Aaaaaaaaaaaaaaaa... - Cô bé bán kem hoảng hốt, khuôn mặt xanh xao và bất thần.

Rồi cô bé bán kem xa dần, xa dần, không còn nói chuyện với con rối nữa. Cô bé bán kem xem con rối như là quái vật. Con rối buồn... buồn lắm. Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có ngừơi yêu thương nó và cái tên ấy. Nó muốn được làm người.

Một ngày kia, con rối đến bên người chăn bò - bạn thân của con rối đã năm năm và nói rằng:

- Anh chăn bò ơi, tôi và anh đã làm bạn năm năm rồi nhưng chưa bao giờ anh biết đến tên thật của tôi. Tôi muốn nói cho anh nghe vì tôi muốn có người gọi tên tôi.

Người chăn bỏ dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:

- Bạn hãy nói đi. Tôi là bạn của bạn, tôi muốn biết tên thật của bạn lắm.

- Nhưng tên của tôi có thể anh sẽ thấy xấu lắm...

- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao ? Bạn cứ nói đi, đừng ngại...

Con rối chăm chú nhìn người chăn bò, rồi khẽ ghé miệng sát vào:

- Tên tôi là...

Ngừơi chăn bò cũng ít nói chuyện dần, rồi xa dần, xa dần con rối. Người chăn bò xem con rối như là quái vật. Con rối buồn... buồn lắm.

Bạn bè của con rối bảo "Mày đừng nói cho người ta biết tên thật nữa, người ta rồi sẽ bỏ rơi mày, khinh miệt mày như chúng tao mà thôi". Một con rối khác nói "Mày không thể làm người được đâu". Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có người yêu thương nó ngay cả khi biết đựơc cái tên. Nó muốn được làm người.

Con rối đến bên người cha đã tạo ra nó và nói rằng:

- Cha ơi, cha đã tạo ra tôi, cha đã cho tôi hình hài này, vóc dáng này, từ con mắt đến bàn tay. Cha đã nuôi tôi, đã cho tôi những vai diễn. Tôi cám ơn cha nhiều lắm. Tôi yêu cha nhiều lắm. Tôi muốn nói cho cha nghe tên thật của mình.

Người tạo ra con rối ngạc nhiên và bảo:

- Tên thật? Không phải ta đã đặt cho con một cái tên sao? Tên của con là ...

Con rối lắc đầu:

- Không phải đâu cha ơi! Đó là tên cha đặt, còn tên mà số phận đặt cho tôi không phải như thế.

Người tạo ra con rối nheo mắt suy nghĩ rồi ôm lấy con rối vào lòng:

- Thế tên thật mà số phận đã đặt cho con là gì, con của ta?

- Nhưng tên của tôi có thể cha sẽ thấy xấu lắm...

- Dù xấu như thế nào đi nữa thì con vẫn là con của ta, ta là người đã sinh ra con, cho dù tất cả mọi người có bỏ rơi con thì ta vẫn còn đó.

Con rối chăm chú nhìn người đã tạo ra nó, rồi khẽ ghé miệng sát vào:

- Tên của tôi là ...

Người tạo ra con rối lên tim và ngất xỉu ngay tại chỗ. Sau khi được người ta cấp cứu và dưỡng bệnh một thời gian, ông dù rất yêu thương và rất nhớ con rối nhưng cũng không bao giờ muốn gặp nó, không bao giờ muốn nó bước chân vào nhà ông nữa. Ông không thể chấp nhận mình đã tạo ra một con rối như thế này. Ông xem con rối như một quái vật.

Con rối buồn lắm...

... và nó ra đi.

Con rối vẫn đi, nó cùng với những con rối khác diễn những vở diễn vĩ đại của cuộc đời. Nó đi rất nhiều nơi. Nó có rất nhiều tiền. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt nhưng mà có ai biết đến tên của nó đâu. Và nó cũng không muốn người ta biết đến cái tên của nó nữa... một cái tên ai cũng cho là xấu xí.

Con rối vẫn cười bằng gương mặt người ta đã vẽ cho mình, vẫn diễn bằng những kịch bản mà người ta giao cho nó, nói những câu người ta thích nghe, làm những thứ người ta thích nhìn. Đôi khi nó cũng tự viết kịch bản cho mình nhưng đó là những kịch bản trong im lặng.

Ngày nảy ngày nay có một con rối, con rối có tên là ..... và mấy chục năm sống trên đời vẫn không ai gọi tên nó. 

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Ly nước, nỗi buồn và sự buông tay ..



 
Ngay cả ly nước cũng có thể dễ dàng khiến chúng ta đau đớn và mệt mỏi, bạn tin không? Trong lớp học kĩ năng nọ, để minh họa một tình huống cho học sinh dễ tiếp thu, giáo viên đã nhờ một bạn đứng trước lớp, cầm trên tay một ly nước và giữ nguyên vị trí của tay trong một khoảng thời gian hơi lâu. Tất nhiên bạn ấy không được tựa vào bất cứ thứ gì khác. 15 phút, 30 phút, 45 phút trôi qua, tay cậu ấy bắt đầu có cảm giác đau đớn. Cả lớp ban đầu không tập trung lắm, dần dà ngạc nhiên, và im lặng trước những diễn biến xảy ra. Tay cậu ấy bắt đầu run run và ly nước bây giờ cứ như nặng hàng chục kí. Cậu ấy bảo: “Em cảm thấy tay đang rất đau thầy ạ”. Đến lúc này, thầy mới lấy ly nước ra khỏi tay anh chàng và nói: “Các em thấy đấy, một ly nước chưa đến 500ml cũng có thể khiến chúng ta đau. Trong cuộc sống này, đôi khi chúng ta còn gặp phải những thử thách to lớn và phức tạp hơn ly nước ấy, cớ sao chúng ta lại mang theo những thử thách đó trong suốt một thời gian dài, để rồi đau đớn về tinh thần lẫn thể chất?” Càng lớn, chúng ta càng nhận ra rằng, cuộc sống này phức tạp và lắm âu lo. Một chuyện tưởng chừng như rất đơn giản cũng có thể khiến chúng ta thất vọng và hụt hẫng, nỗi buồn kéo dài dai dẳng cũng giống như tay cầm ly nước trong khoảng thời gian khá lâu. Ban đầu thì cảm thấy không sao, nhưng dần dà, gánh nặng càng lớn và thể chất ta mệt nhoài… Tại sao ta không thử buông tay, để ly nước vỡ tan, để nỗi buồn trôi qua chóng vánh, mà lại giữ mãi như một của báu, để rồi muộn phiền? Đôi khi chúng ta giữ rất nhiều ly nước, và giữ lâu hơn 45 phút. Nhiều người dễ dàng bị nỗi buồn hạ gục trong suốt vài tuần, vài tháng, thậm chí rất lâu. Họ cảm thấy bản thân mong manh yếu đuối và không dám buông tay cho ly nước rơi vỡ, họ sợ nghe tiếng đổ vỡ và không chấp nhận phá vỡ quy luật. Họ muốn buông ly nước xuống và đặt tạm ở đâu đó, nhưng đôi tay đã tê cóng và không thể di chuyển ly nước từ từ. Dù cảm thấy đau tay nhưng vẫn không muốn bỏ. Chúng ta khó mà vượt qua nỗi buồn một cách tích cực, dù biết đau khổ những vẫn giữ mãi trong lòng và khó tìm được giải pháp khác. Một ly nước nhẹ cũng có thể khiến chúng ta đau buồn, cớ sao con người vẫn cầm mãi những nỗi buồn từ ngày này sang tháng khác mà không chịu buông tay? Quá khứ buồn, kí ức thương đau, kỉ niệm đẹp với người yêu cũ, nỗi thất bại đã từng trải qua… Hãy xem nó như nước trong cốc. Bạn hãy đổ đi nhẹ nhàng và quên đi sự tồn tại của nó. Đừng nghĩ rằng nó sẽ không khiến bạn buồn khi bạn đã thích nghi. Nếu nhớ về nó mãi, thì bạn lại tiếp tục buồn, tiếp tục đau, hệt như cầm một ly nước trong 45 phút vậy.

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Quán "Không".

      

Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử.
Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái:
- Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
Cô gái buồn bã nói:
- Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nỗi.
Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói:
- Ồ! Lạ nhĩ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được.
Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ý định tự tử.
Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: Khi chưa giàu có ta vẫn sống bình thường, ta cũng tay trắng làm nên mà!
Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia:
- Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm gì?
Vị thương gia ậm ừ trả lời:
- Ừ… đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi”.
Thì ra, dù đã mất tất cả nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Đây là một tuệ giác lớn! Phần lớn thế hệ chúng ta từng sinh ra trong chiến tranh, lớn lên trong giai đoạn đất nước đói nghèo, gia sản chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô nhưng vẫn yêu đời, tin tưởng vào tương lai tươi sáng thì giờ đây rủi thời dẫu có thất thế sa cơ đến tay trắng cũng chẳng đến nỗi nào, vì trước đây ta có cái gì đâu! Ai thấy được điều này là có trí tuệ. Vì khổ đau, vật vả, thù hận thậm chí quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho mình.
Nhờ quán không nên người con gái trong câu chuyện trên khi mất người yêu nghĩ rằng không có người yêu thì không sống nỗi, chợt thấy rõ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bội” kia thì ta vẫn sống vui, liền lập tức đổi ý không trầm mình xuống sông nữa. Người thương gia trắng tay cũng đổi ý khi ngộ ra rằng trước đây ta cũng từ tay trắng mà lên. Bây giờ trắng tay nhưng cũng chỉ bằng ngày xưa chứ chưa mất mát tí gì.
Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại thì cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy thì sá gì với được mất, có không, vì vô thường thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này. Chúng ta hãy quán chiếu thật sâu sắc vào sự chuyển biến vô thường của cuộc đời để sống bình thường trước mọi biến động có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào. 

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Mưa lớn và mưa nhỏ..


Ngày nọ tôi đang đi taxi thì nhìn thấy trên đường ba tai nạn xe cộ, lúc đó bên ngoài mưa đang rơi lất phất, tôi nói với người tài xế: "Mưa nhỏ như thế này mà cũng để xảy ra tai nạn, nếu mưa lớn dầm dề thì sẽ còn như thế nào nữa?".
Người tài xế cười cười, nói: "Vì mưa nhỏ nên mới dễ xảy ra tai nạn!".
"Chẳng lẽ mưa lớn lại đỡ hơn sao?"
"Ðúng thế, vì khi mưa nhỏ, người trên đường bất chấp mưa chạy lung tung, lại thêm bụi đất trên đường trộn lẫn với nước mưa nên rất trơn trượt không dễ thắng xe, vì vậy dễ xảy ra tai nạn. Còn khi mưa lớn, người đi bộ phần lớn đều nấp dưới mái hiên nhà, có đi trên phố thì cũng phải mang dù, không thể che đại một tờ báo ở trên đầu chạy lung tung. Lại thêm bụi đất ở trên đường bị nước mưa mạnh cuốn trôi, độ ma sát giữa mặt đường và bánh xe mạnh, tâm lý cảnh giác do mưa lớn càng cao tự nhiên không dễ xảy ra tai nạn giao thông".
"Ðúng lắm" - Tôi khâm phục nói: "Với cơ thể mà nói, mùa thu dễ bị cảm lạnh hơn mùa đông; với thời cuộc mà nói, mưa gió lất phất lại nguy hiểm hơn sóng bão cuồn cuộn, đại khái đều cùng một lý lẽ cả!"

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Hữu dụng và vô dụng..

                       
Ngày xưa, khi người con thứ của Câu Tiển bị vua Sở bắt giam vì tội giết người. Lúc này ở nước Sở có một vị tiên tri tên là Trang Sinh rất được vua Sở tôn kính và sùng bái - Câu Tiển biết được chuyện này, nên thảo 1 lá thư, kèm theo 100 nén bạc sau đó gọi đứa con út của mình nói:
- Con hãy mang lá thư này cùng với lá thư của ta, đem tới nhà Trang Sinh, hầu giải nạn được cho anh của con.

Người con trai cả nghe được chuyện này và tranh nhiệm với em của mình, chỉ với cái cớ là huynh trưởng !!! - Câu Tiển nhất quyết không cho, nhưng vì phu nhân của ông ta đã tiếp lời của con trai trưởng mình, năn nỉ, lý lẽ cho con nó được đi !!! Câu Tiển uất lắm, nhưng đành vì phu nhân mà ngậm bồ hòn làm ngọt. Vậy là người con trai trưởng của Câu Tiển đem thư và vàng tới nhà Trang Sinh. Nhận thư và vàng của Câu Tiển xong, Trang Sinh dặn dò kỷ với người con trai trưởng:
- Ngươi hãy về đi, đừng bao giờ quay trở lại đây và đừng bao giờ hỏi là làm sao em của ngươi được tha!
Người con trưởng một lòng vẫn muốn ở lại để mong xem cho được cách giải quyết của Trang Sinh, ngoài ra anh ta còn đem tiền vàng để mua chuộc các quan chức lớn nhỏ trong triều Sở - về phần Trang Sinh - ông đã âm thầm vào chầu vua Sở và nói rằng:
- " Muôn tâu Bệ hạ Sao Mỗ chiếu nước Mỗ, một điềm xấu
- Thế làm cách nào để trừ khử nó ?
- Làm đức
Vua Sở nghe nói vậy, liền ra chiếu chỉ ân xá cho các phạm nhân trong triều. Con trai trưởng của Câu Tiển nghe được tin này, biết chắc là vua Sở sắp ân xá cho tù nhân, anh ta đem lòng sinh nghi Trang Sinh. Anh ta đã quay trở lại nhà Trang Sinh, vừa mới bước vào ngõ, Trang Sinh đã hỏi:
- Sao ngươi chưa về ???
- Tiên sinh cho hỏi, có phải là Đức vua sắp ân xá cho tù nhân ?
Một người như Trang Sinh thì đâu có lạ lẫm gì thói đời ấy ! Ông liền bảo con trai trưởng của Câu Tiển:
- Ngươi vào nhà lấy tiền vàng mà về đi !
Con trai của Câu Tiển mừng thầm trong bụng là không những mình đã đắc nhiệm mà còn không mất của! Anh ta vội vào nhà lấy tiền vàng lại và về thẳng một hơi. Sau chuyện ấy, Trang Sinh lại vào chầu vua Sở:
- Muôn tâu Bệ hạ, tiểu thần nghe người ta đồn rằng " Đức vua cho lệnh ân xá là vì con trai của Câu Tiển đó thôi ! Vì Câu Tiển là một quân vượng giàu có" Vua Sở nghe vậy đem lòng tức giận, liền hạ lệnh chém đầu con trai thứ của Câu Tiển ngay lập tức. Ngày đưa tang cho con trai của Câu Tiển - phu nhân của ông và hai con trai khóc lóc thảm thiết - Còn Câu Tiển cười trong bụng mà than rằng:
" Ta chẳng lấy làm lạ, ta biết chuyện này sẽ xảy ra. Thằng trưởng từ nhỏ đã sống với ta, chịu cảnh cơ hàn cùng ta - còn thằng út chỉ mới sinh đây thôi, làm sao mà biết cơ hàn là gì, suốt ngày chỉ biết ăn chơi phung phí ! - Than ôi, thằng trưởng chịu cực nhiều rồi thì tiếc của nên mới gây ra cơ sự này ! Nếu như để thằng út đi thì bây giờ cha con ta đã được đoàn tụ, vì thằng út đâu có biết tiếc của ! " 

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

Đối thủ của bạn là ai?


Ngày xửa ngày xưa, có một con chuột nhỏ sống trong một cái hang trong thân cây, cách đó không xa có một con chồn sóc đang rình ăn thịt nó. Vì vậy, mỗi lần ra ngoài kiếm thức ăn, con chuột nhỏ đều hết sức cẩn thận nên đã nhiều lần thoát chết.Vào một buổi sáng, khi chuẩn bị ra ngoài kiếm ăn, nó phát hiện con chồn sóc hung dữ đang đi đi lai lại cách đó không xa. Con chuột nhỏ nghĩ bụng " Nguy hiểm quá! ta phải để cho nó đi trước, nếu không ta sẽ trở thành bữa sáng của nó mất". Nhưng đột nhiên một con mèo xám nhảy vồ lấy con chồn sóc và ăn thịt nó. Con chuột nhỏ lúc nãy còn hoảng sợ bây giờ không kìm nổi vui mừng: hôm nay mình thật là may mắn, bây giờ nguy hiểm đã qua rồi, từ nay về sau ta có thể hiên ngang đi tìm kiếm thức ăn chứ không phải chui lủi như trước nữa. Nó vui mừng chạy nhảy hát ca trong khu rừng. Nhưng con chuột hạnh phúc đó chưa vui mừng được bao lâu thì đã thiệt mạng bởi con mèo xám tham ăn. Trước kia, khi có sự đe dọa của con chồn sóc, con chuột nhỏ rất cảnh giác nên đã thoát chết, nhưng khi địch thủ không còn nữa, nó quên đi tất cả, buông lỏng cảnh giác và đương nhiên sẽ bị rơi vào cạm bẫy và thất bại.

Đối thủ của bạn là ai vậy các bạn? trong nhiều trường hợp, đối thủ của bạn chính là người đã từng làm cho bạn trưởng thành và ngày càng trở lên hoàn mỹ. Có lẽ bạn nên cảm ơn cả những đối thủ đã luôn mang đến sự phiền toái, thậm chí cả đau khổ cho bạn, tức là mang đến thách thức cho bạn. Chỉ có như thế, bạn mới có thể đi xa hơn và dài hơn.

Hãy nhìn nhận đối thủ như những người bạn, hãy nhìn nhận mỗi lần bị phê bình và chỉ trích là những cơ hội tốt để sửa chữa khuyết điểm. Đấy là con đường tốt nhất để dẫn tới thành công. Chợt nhớ ra một nghiên cứu của một nhà động vật học. Nhà động vật học nghiên cứu đời sống của những con linh dương ở hai bờ sông Orange trên một cao nguyên ở châu Phi. Ông phát hiện ra rằng khả năng sinh sản của những con linh dương ở phía đông mạnh hơn những con linh dương ở phía bờ tây, tốc độ chạy của chúng cũng khác nhau, mỗi phút những con linh dương ở phía đông chạy nhanh hơn 13 mét. Về sự khác biệt này, nhà động vật học đã trăn trở suy nghĩ nhưng vẫn chưa tim ra câu trả lời. Bởi vì điều kiện sinh sống và chủng loại của những con linh dương này hoàn toàn giống nhau, nguồn thức ăn cũng giống nhau vì chúng đếu ăn một loại cỏ giống nhau trên thảo nguyên. Có một năm, nhờ sự giúp đỡ của hiệp hội bảo vệ động vật, ông bắt ở mỗi bờ 10 con linh dương, sau đó đưa chúng sang bên bờ bên kia. Kết quả cho thấy, 10 con linh dương được đưa sang bờ phía tây sau một năm đã tăng lên 14 con. Còn 10 con linh dương được đưa sang bờ phía đông, nay chỉ còn lại 3 con, 7 con kia đều bị sói ăn thịt. Nhà động vật này cuối cùng đã hiểu ra. Những con linh dương bờ phía đông khỏe mạnh,sung sức bởi vì chúng sinh sống gần một bầy sói, còn những con linh dương bờ phía tây sở dĩ yếu ớt bởi vì chúng thiếu những địch thủ truyền kiếp.

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Tự xây 'ngôi nhà' cho mình..


Mỗi ngày khi đóng đinh, lát sàn hoặc xây tường, bạn hãy làm một cách cẩn thận và khôn ngoan bởi bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi.

Haley(Dịch từ Tannyclichedworld)
Ngày xưa, có một bác thợ mộc đã đến tuổi về hưu. Bác đến nói với người chủ về kế hoạch sắp tới của mình trong tương lai. Bác sẽ xin nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con cháu. Bác biết rằng nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào thiếu hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình sẽ có cách xoay sở được.

Ông chủ thầu tỏ ra tiếc khi thấy người thợ lành nghề xin thôi việc. Ông đề nghị bác cố xây giúp cho hãng xây thêm một ngôi nhà nữa rồi nghỉ coi như là vì ông. Bác thợ đồng ý làm nhưng ai cũng hiểu bác miễn cưỡng nhận lời bởi thực lòng bác không muốn nhận công việc này. Bác ta gọi đại diện một nhóm thợ kém lành nghề và mua những loại vật tư chất lượng không tốt để xây dựng căn nhà ấy.
Khi ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến tiếp nhận và trao vào tay bác chiếc chìa khóa nhà. Ông nói với bác: "Đây là căn nhà của anh. Chúng tôi tặng anh món quà này để cảm ơn anh đã làm cho công ty bấy lâu nay". Bác thợ không nói lên lời nào.
Bạn của tôi, bạn hãy thử nghĩ xem chúng ta có khác bác thợ ấy không? Chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách cẩu thả, tuỳ tiện với tâm lý đối phó thay vì thái độ tích cực và chủ động làm cho nó tốt đẹp. Ở một vài thời điểm quan trọng trong cuộc đời, chúng ta không hề dốc hết sức lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt. Thế rồi khi thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong chính căn nhà mà ta dựng nên thì bạn cảm thấy bị sốc. Giá như được biết trước, hẳn chúng ta đã hành động khác đi.
Thử tưởng tượng mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời mình là ngôi nhà. Mỗi ngày khi đóng đinh, lát sàn hoặc xây tường, bạn hãy làm một cách cẩn thận và khôn ngoan bởi bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi. Ngay cả trong trường hợp bạn chỉ còn một ngày để sống, một ngày đó cũng đáng để bạn sống sao cho tử tế và có tư cách.
Một người từng nói: "Sống là thực hiện một kế hoạch do chính mình vạch ra. Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ sống và những chọn lựa của bạn trong quá khứ. Và cuộc sống ngày mai cũng vậy. Hãy đi và xây ngôi nhà mà bạn sống vào ngày mai".