NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN NGẮN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN NGẮN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Cơn Sốt Ở Đầu Lưỡi.


Cô gái đứng trước mộ người cha. Chiều đang tắt. Những tán lá trong nghĩa trang dần sẫm lại. Cơn gió của bóng tối đã bắt đầu dấy lên từ xa. Không một tiếng động nào vẳng đến ngoài tiếng cục cựa mỏi mệt trong hầm mộ. Cô thầm khấn vái. Bó hương đã cháy hơn một nửa và tàn của nó rơi vãi lả tả. Cô buồn bã nghĩ, lời khấn vái của cô không được người cha vui lòng.

Cổng nghĩa địa

Cổng nghĩa địa
Cái tĩnh đựng hài cốt quá nhỏ so với thân xác hắn, mặc dù với nắm xương tàn tro thì cái tĩnh vẫn thừa chỗ cho cả một tiểu đội hắn trú ngụ. Hắn ao ước được bay ra ngoài. Lúc sinh tiền, hắn vẫn nghe người ta nói về những linh hồn vất vưởng, những con ma không nhà. Hắn nghĩ, làm ma không nhà có khi lại thú vị hơn chui vào trong cái tĩnh ngạt thở này.Điều an ủi duy nhất là những nén hương của cô gái thắp trước mộ hắn, dù hắn biết đấy là một ngộ nhận trớ trêu. Chẳng biết thế nào người ta lại đặt cho hắn cái bia lẫm liệt của một anh hùng, trong khi hắn chỉ là thằng đào ngũ. Tội nghiệp cô gái, tuần nào cũng một lần đến thắp hương. Quả thật, hắn cũng thương cảm và muốn độ trì cho cô, nhưng những điều cô cầu xin phù hộ thì hắn bất khả đáp đền. 
Rời nghĩa trang, cô gái leo lên chiếc xe ôm quay về thành phố. Người lái xe ôm quen thuộc với nỗi buồn của cô, ông ta chở cô đến một quán café và đứng chờ. Cô chọn một chỗ khuất, châm lửa hút thuốc. 
Em biết em sẽ chết sớm, nhưng anh không quí những giây phút gần em. Lúc nào anh cũng coi em như của nợ. Em sống làm gì khi tất cả những hy sinh của em không có ý nghĩa với anh. Em sẽ tàn phá em cũng như em sẽ tàn phá anh. Sẽ không có một người nào được yên ổn khi em không yên ổn. 
Nhạc Beatles rất nhẹ, họ đang được hoài niệm. Gã chủ quán nói với cô: Tụi tôi mới tìm được một cái đĩa của Lennon, tuyệt lắm, cô nghe không? Nghe. Tại sao cô buồn? Tôi thuộc về những nỗi buồn. Cô còn trẻ mà. Ông không biết có một thế hệ sống bằng những nỗi buồn sao? Họ đã đi qua rồi. Tôi còn sót lại. Tôi nghĩ là cô chưa tới thì đúng hơn. Ông thực tế quá. 
Cô gái bước ra khỏi quán. Người lái xe ôm hỏi: 
Bây giờ cô đi đâu? 
Cho tôi tới một ngôi chùa. Bất cứ ngôi chùa nào cũng được. 
Chiếc xe lao đi. Thành phố loang loáng ánh đèn và người qua lại. Ngôi chùa lọt thỏm giữa sự hỗn độn bằng cái im lặng hằng cửu. 
Con muốn có một lễ cầu siêu cho bố con. 
Ông sư già nhắm mắt, nói: 
Người sống cũng cần được tịnh độ. 
Để làm gì thưa thày? 
Để tháo bỏ những cái cần tháo bỏ. 
Con có gì để tháo bỏ?
Sự bất an.
Không ai có thể tháo bỏ sự bất an cho em ngoài anh. Bởi chính anh là sự bất an của em. Anh làm cho em cùng quẫn vì tuyệt vọng, vì mất lòng tin. Cuộc đời vùi dập em. Anh cũng vùi dập em. Em điêu đứng vì mất mát. Em kiệt quệ vì thiếu anh.
 
Ông sư hỏi: 
Người đàn ông ấy là thế nào? 
Không là gì cả. 
Không là gì hay là tất cả đều mê lầm. Khi cô soi gương, hãy nhìn ra phía sau. Và im lặng. 
Thày đến làm lễ cầu siêu cho bố con chứ? 
Mô Phật, bần đạo sẽ đến. 
Người lái xe ôm đứng nhìn trời. Cô gái bảo: 
Đưa tôi về. 
Cô không đến chỗ làm sao? 
Không. 
Ở đấy có nhiều quỉ. Bọn chúng núp trong bóng tối và núp cả trong người các cô gái. Chúng lôi kéo đàn ông bằng sự quyến rũ của cơ thể giống cái. Sự mềm mại và cái thơm tho của những ước muốn đỏ rực. Tôi đã nhìn thấy quỉ. Mắt nó long sòng sọc và ngoáy lắc điên cuồng cặp mông tròn, lẳng. Hai hàm răng nó nghiến lại và rên như một con chó đói. Nó ngồi chồm hổm trên nóc nhà và khóc. Nó than thân trách phận vì sự hoang đường của mình. 
Cô gái quăng quần áo vào góc giường rồi nằm vật xuống. Thân hình cô thuôn đuột trông giống như một con thằn lằn trắng dán xuống mặt nệm. Trên tường, bức tranh bằng bột màu vẽ cô đứng dạng hai chân phô bày một sức mạnh kiêu căng của giống cái do người đàn ông cô yêu tặng, nhìn xuống cô khinh bỉ. Người đàn ông cảm nhận về cô như một thực thể tính dục vừa quyến rũ vừa kinh tởm và ông ta đã vẽ cô trong các tư thế gợi dục nhất để biểu thị một cách nhìn về phụ nữ. Cô rất thích những bức tranh này. Cô bảo, con người chỉ đáng được tuyên dương khi làm tình và đàn bà chỉ thực sự vĩ đại khi kẹp chết đàn ông trong háng. 
Đưa cái nhìn bâng quơ của mình lên trần nhà, trần nhà hiện ra những con quái vật ôm nhau lăn lộn, cô cảm thấy có những gương mặt quen. Cô tìm một khuôn mặt đàn ông. Và cô thấy người đàn ông của mình đang ôm một cô gái khác. Mắt cô trợn trừng bắn ra những tia máu hằn độc. Mặt người đàn ông khô tím rồi dúm dó như bị tạt axít. Cô chuyển cái nhìn của mình xuống bức tường treo những cái móc áo. Quần áo sóng sượt như những hình nhân man dại. Cô bảo, thế giới này toàn giả trá. Không có một gã đàn ông nào dám sống như dám nói. Và cô nằm với hình bóng của những gã đàn ông không ra gì suốt đêm. 
Sáng sớm, cô đưa ông thày cúng ra mộ mà cô nghĩ là của cha mình cùng với một con gà luộc, một đĩa xôi gấc và một bó hương. 
Trời mát mẻ thế này mà ra đường được nhìn thấy cái mênh mông bao la quả là sướng. Ta cám ơn cô. Cám ơn sự nhầm lẫn thú vị này. Dẫu gì thì ta cũng sẽ nhất định đền ơn cô xứng đáng. Cô không phải hiếu với ta, nhưng lòng hiếu của cô đủ để cha cô ở đâu đó vui lòng. Ta sẽ chỉ lối đưa đường cho cô và sẵn sàng phục vụ những ý muốn của cô. Nào cô hãy cúng đi, cầu thần phật giải thoát cho ta. 
Cô bày xôi gà ra trước mộ, trên một tờ giấy báo. Rồi cô thắp hương, lùi ra nhường chỗ cho ông thày cúng. 
Vừa tụng kinh vừa gõ mõ, ông thày cúng đọc những gì cô không hiểu. Cô cũng không hiểu ông thày cúng có quan tâm tới những gì ông ta đang đọc hay không, nhưng lòng thành của cô cảm thấu được chư thần. Cái linh hồn bé mọn trong mộ nhẹ nhàng thoát ra khỏi cái tĩnh, thoát ra khỏi mọi vật cản và từ từ bay lên. Vừa thoát ra khỏi mặt đất thì bất ngờ sấm chớp đùng đùng nổi lên. Cái linh hồn bé mọn vội vàng trốn vào trong người cô gái. Cô lạnh toát người và hắt hơi ràn rụa nước mắt và nước mũi. Cô ngã xuống một cơn mơ bất tận. 
Ông thày cúng hốt hoảng buông cái mõ đỡ người cô. Cả cái bãi tha ma nghĩa địa chợt vang rân tiếng cười. Ông thày cúng nhẹ nhàng đặt cho cô nằm ngay ngắn rồi xoa bóp người cô trong lúc ông luôn mồm gọi cô ơi cô ơi cô tỉnh lại đi cô ơi…Đến lúc ông thày cúng đã thật sự sợ hãi thì cô tỉnh. Cô hỏi: 
Sao lại thế này? 
Cô bị ngất. 
Thày đã làm gì con? 
Bần đạo không làm gì cả ngoài việc cứu cho cô tỉnh lại. 
Cái linh hồn phiêu dạt trú ngụ trong người cô bảo: Thằng cha này có tà ý đấy. 
Thày có tà ý không? 
Bần đạo tu hành. Nhất thiết vạn sự là không. 
Con có bề gì, thày phải đền. 
Cô cười gói đĩa xôi bỏ vào trong túi xốp kính cẩn đưa biếu thày cùng với một phong bì tiền. 
Mô Phật. Quan âm bồ tát độ trì cho cô. 
2. 
Người lái xe ôm chở cô đi một vòng quanh những con đường quen thuộc. Cô gái nói: 
Hôm nay tôi không muốn làm gì cả. 
Tôi cũng đoán thế. 
Chiếc xe chở cô tiếp tục chạy lòng vòng. Cô nói: 
Chở tôi qua Cần Giờ. 
Con đường vắng hun hút. Thoáng đãng và đẹp bồn chồn, cánh rừng vươn tay với vào biển. Cô gái hét lên hòa trong tiếng gió: 
Em thèm anh. 
Người lái xe ôm tăng ga phóng nhanh về phía biển. Cái linh hồn bé mọn phiêu dạt trong người cô bảo: Ừ, cứ phóng nhanh lên. Chúng ta sẽ bay cả trên mặt nước. Cái tự do này không phải lúc nào cũng cảm nhận được. Hãy hét nữa đi bé con. 
Em yêu anh. 
Bất chợt, người lái xe ôm thắng xe lại. Cô gái hỏi: 
Có chuyện gì vậy? 
Ông ta không nói gì, xuống xe. 
Có chuyện gì vậy? 
Ông ta vẫn không nói gì, quay người chạy như điên dại về phía sau. Yên tâm đi, hắn muốn nhặt lại những câu cô vừa nói. Chạy được khoảng năm trăm thước, người lái xe ôm quay lại. 
Anh làm gì tôi không hiểu. 
Cũng không cần thiết hiểu làm gì. 
Đi tiếp chứ? 
Chiếc xe lầm lũi chạy giữa rừng cây. Người lái xe ôm nói: 
Cô cứ hét những điều cô muốn. Không có ai nghe đâu, kể cả tôi. 
Tôi không muốn hét nữa. Anh ấy không biết tôi đã yêu anh ấy như thế nào. 
Biết hay không biết, tôi cho rằng điều ấy không quan trọng. 
Tôi cần sự chia sẻ. 
Dễ thôi cô bé ạ. Ngay bây giờ người đàn ông sẽ thấy lùng bùng trong lỗ tai những lời cô vừa hét. Và hắn sẽ phải nhảy nhổm lên vì cả thế giới này biết cô yêu hắn. Hắn sẽ phải van xin cô tha mạng vì sự bủa vây khủng bố của cô. Hắn sẽ phải bại liệt vì sự vô độ dâm đãng của cô. Cả thế giới này sẽ chia sẻ với cô trong nỗi niềm nhục cảm bi tráng của giống người. 
Hắn đang ngủ dưới mái tranh ở trang trại. Hãy đến đấy và đánh thức hắn dậy bằng nụ hôn cuồng bạo của cô. 
Cho tôi vào Lý Nhơn. Cô gái bất chợt bảo. 
Tôi không biết đường. 
Cứ đi đi tôi chỉ. 
Người đàn ông nằm trên chiếc võng. Mắt nhắm. Hơi thở nặng. Quyển sách nằm dưới đất. Anh muốn chết trong tịch lặng và cái dịu dàng của những cơn gió rừng. Niềm an ủi của những chiếc lá non thanh thoát. Sự thinh lặng của đất. Cái ngọt ngào của sự quên lãng. Và lời tiễn đưa của thời gian cùng cực. Anh từ bỏ cả niềm vui lẫn nỗi buồn từ bỏ những giấc mơ từ bỏ chính anh. 
Cô gái đứng sững trước người đàn ông đang nằm. Có điều gì đó cô không với tới. Một nỗi ngậm ngùi khôn tả đổ xuống người cô. Và cô không thể sấn tới ôm choàng lấy người đàn ông để hôn hít như cô khao khát. Cô không thể đánh thức một linh hồn đã chết. Và cô khóc. 
Người đàn ông mở mắt nhìn cô. Ông ta đứng dậy. 
Sao em biết anh ở đây? 
Em có thể làm được tất cả những gì em muốn. 
Người đàn ông thở dài. Ông ta không thể nói với cô về sự khổ lụy của cái đa đoan ước muốn của cô. Ông ta đã thuộc về một thế giới khác mà sự hững hờ cô không thể hiểu. 
Em tìm anh làm gì? 
Để đòi lại những cái anh đã lấy mất của em. Sự trinh trắng của em. Niềm tin của em. Nhan sắc của em. Tuổi trẻ của em. Thời gian và tâm huyết của em. 
Anh chỉ có thể trả cho em tất cả những điều ấy bằng mạng sống của anh. Giết anh đi. 
Anh không thể chết dễ dàng như vậy được. Em cũng chẳng cần cái xác chết của anh làm gì. Cái em cần là tình yêu của anh. Anh vẫn có cách trả cho em là hãy yêu em và giữ em trong tình yêu của anh. 
Anh không tưởng tượng được là anh có thể yêu em trong sự khủng bố và cưỡng bức. 
Cô gái bước tới: 
Ôm em đi. 
Ông ta đứng im. 
Ôm em đi. Anh có ba phút để chọn lựa. 
Hết ba phút, ông ta vẫn đứng im. Không thể chờ đợi, cô khóc rống lên. Vừa khóc cô vừa kể lể như một con điên về tất cả những gì cô đã làm vì yêu ông. Ông rút thuốc hút. Nhắm mắt. Hơi thở nặng. Ông nằm xuống đất. Tan biến. Cô hốt hoảng níu ôm ông và hôn lên đôi môi dửng dưng của ông. Hôn sự nguội lạnh khắp người ông. Cái linh hồn bé mọn phiêu dạt phụ họa với cô khơi dậy lòng tà của ông, và từ trong sâu thẳm cái tính giống của ông thức dậy. Cô bảo: 
Nói thật, em không thể xa anh được chỉ vì chuyện này. 
Con quỉ cái bò dưới đất, mồm nó chảy dãi, mũi nó đánh hơi khìn khịt. Và khi tìm được cái mùi nó muốn, nó rúc vào hối hả như con lợn rúc mõm xuống máng thức ăn. Nó gồng người trương lên mọi giác quan tận hưởng khoái cảm được lăng nhục và lệ thuộc. 
Ông làm cho cô mãn nguyện. 
Con quỉ thở dốc. Nó chồm lên máng thức ăn, trầm người vào đống sền sệt như sữa và lấy tay vốc lên người. 

Người đàn ông bảo: 
Em về đi, trời sắp tối. 
Anh không muốn em ở lại sao? 
Không. 
Nếu em muốn ở lại? 
Anh kiệt sức rồi. 
Anh không làm gì cũng được. Em chỉ cần anh ôm. 
Anh cũng không còn sức để ôm. 
Em tha cho anh. 
Màu đen của con quỉ chìm vào trong bóng tối. Và trong bóng tối nó tìm được sự yên bình. Không ai nhìn thấy nó đang cúi đầu cuộn tròn thu mình cho đến khi chỉ còn là một cái chấm của nỗi cô đơn tối hậu. 
Cô gái ngồi lên chiếc xe ôm. Cả người lái xe và cô đều nín lặng. Chuyến phà cuối mệt mỏi và buồn bã qua sông. Người đàn ông trong rừng đước thổi tắt ngọn đèn bão. 
3. 
Dưới ngọn nến đang tan chảy, cô gái ngồi vẽ nguệch ngoạc trên tờ giấy đã đặc kín tên người đàn ông. Những đứa trẻ đầu tròn chưa mọc tóc tụm vào nhau như một bông hoa. Cô nói: Em thích có thật nhiều con. Người đàn ông bảo: Điên. Những đứa trẻ vẫn lẩn quẩn trong ước muốn của cô. Cô nói: Em thích hình ảnh một thằng bé mũi thò lò, tay nắm cái lưng quần sắp tụt chạy lon ton trong ngõ. Người đàn ông bảo: Đấy là một thảm kịch. Cô vẫn vẽ những đứa bé trên tờ giấy. Cô gái nói: Năm tới cho em đẻ nhé. Người đàn ông bảo: Anh chết trước khi hết năm. Cô gái nói: Cho em đẻ rồi hãy chết. Người đàn ông bảo: Em tự có bầu mà đẻ. Cô gái nói: Anh ác. Người đàn ông bảo: Bắt một đứa trẻ ra đời khi nó không muốn, đấy mới là tội ác. 
Cô gái quăng cây bút xuống nền nhà. 
Cái linh hồn bé mọn phiêu dạt bảo: Cô muốn có con thì khó gì. Đàn ông các loại thừa mứa. Nếu cô ngại, tôi sẽ chọn cho cô và mang về đây cho cô lấy giống. Nhưng mà này, tôi bảo thật: cô chỉ nên coi đàn ông là thứ đồ chơi thôi. Bởi họ thật sự chỉ là một thứ đồ chơi. Đừng sao chép họ khi chính họ không bao giờ là một sản phẩm hoàn chỉnh. Tôi cũng nói thật: trẻ con không phải là đồ chơi của cô và cô cũng đừng tưởng nó là sự nối dài của cô trong thời gian, bởi mỗi con người là một sinh thể riêng biệt, nó hiện hữu không phải do ý chí của cô hay người đàn ông cô vay mượn. Nó đến từ cõi chết và làm chứng cho cõi chết. Bởi thế, nó không thuộc về cô hay người đàn ông cô vay mượn. 
Dẫu sao tôi cũng cần một người đàn ông cho đêm nay. 
Người lái xe ôm hỏi: 
Cô muốn đến bar hay hội quán nghệ sĩ? 
Tôi thích uống rượu. 
Ở chỗ nào cũng có rượu. 
Tôi cũng muốn có cả mồi. 
Chiếc xe phóng rất nhanh đến một cái bar dưới hầm đất. Người chơi đàn đã nghỉ, ông ta rót rượu mời cô, nói xã giao: 
Lâu quá mới được gặp lại em. 
Em tưởng là em vẫn gặp anh. 
Em nhầm lẫn với ai chăng? 
Em vẫn thích nhầm lẫn. 
Thế thì thú vị thật. 
Cũng chẳng thú vị gì mấy khi em tưởng tượng anh là Lennon. 
Người đàn ông cười cười đưa ly rượu lên miệng. 
Chưa chắc Lennon tốt hơn anh. 
Em cũng tin là vậy. Em muốn thử lại lòng tin của mình. 
OK. Dù anh không cần chứng minh điều ấy. 
Cô lên xe của gã nhạc công. Con quỉ cái từ từ bung người ra. Nó lè lưỡi liếm vào không gian. Mùi người nồng nàn. Vòng tay ôm chặt khoảng không chắc cứng trước mặt, nó liếm vào gáy người đàn ông, liếm vào những cơn gió bay ngang trong khi thân thể nó bắt đầu đanh lại và những mạch máu cũng bắt đầu đỏ lên trong con mắt đục. 
Anh vẽ cái gì trên trần nhà vậy? Cô gái hỏi. 
À, cái linh hồn bơ vơ của anh. 
Nó là những cái vòng tròn của khói thuốc chồng chất và trôi đi. Cô gái lại hỏi: 
Trời mưa hả anh? 
Ừ. 
Em ướt cả rồi. 
Tháng bảy trời không mấy khi tạnh. Án-già-da-đế-dạ-ta-bà-ha. Những cô hồn vật vờ than khóc. Nam-mô-bộ-bộ-đế-rị. Già-rị-đa-rị. Đát-đa-nga-đa-da. Án-tam-đà-ra. Dà-đà-ta-bà-ha. Người đàn ông quăng những đồng tiền ra sân. Bát cháo đã lạnh từ hôm trước. Những cây hương cũng đã tàn từ hôm trước. Án-bộ-bộ-đế-rị. Dà-rị-đa-rị. Đát-đa-nga-đa-da. Cô gái bảo: Em là một cô hồn đói lạnh. Người đàn ông bảo: Để anh cúng em. Em muốn cháo trắng hột vịt muối hay xôi gà? Cô gái nói: Em cần một thứ khác. Cái linh hồn phiêu dạt trong cô bảo: Tôi cần ăn cần uống. Cô hãy để hắn cúng cô bằng cháo trắng. Tôi đói lắm rồi. Cô hãy đòi hắn dẫn ra quán đêm. Ăn no rồi tôi sẽ có cách bắt hắn phục vụ cô. Bỗng nhiên, cô gái cảm thấy đói meo. Cái dạ dày trống rỗng réo lên sùng sục. Nam-mô-tác-phạ-đác-tha. Nga-đa-phạ-lồ-chỉ-đế. Án-tam-bạc-ra-tam-bạc-ra-hồng. Nam-mô-tô-rô-bà-ra. Đác-tha-nga-đa-da. Đác-điệt-tha-án-tô-rô-tô-rô-bát-ra-tô-rô-bát-ra-tô-rô-ta-bà-ha. Án-noan-noan-noan. Cô bảo: Em muốn ăn cháo trắng. Người đàn ông nói: Ăn cháo trắng không có sức đâu. Cô gái bảo: Nhưng mà em thích. 
Cô chẳng cần thắp hương cho tôi nữa. Trong người cô, tôi thấy ấm áp. Mùi cô thật tuyệt. Tôi không có ý định chiếm lĩnh cô đâu. Cô cứ hiến cô cho bất cứ ai cô thích. Và tôi sẽ làm cho bất cứ ai đã đến với cô không thể bỏ cô được. 
Dường như có lần anh nói em là cô gái không thể quên? 
Phải. 
Vì cái gì vậy? 
Vì em không giống bất cứ ai. 
Anh có nhiều kinh nghiệm lắm à? 
Không hẳn vậy. 
Con quỉ cái trườn người trên vách tường. Nó treo mộng mị của người đàn ông lên nhìn ngắm. 
Anh có thích có con không? 
Em muốn đẻ cho anh à? 
Không. Hỏi vậy thôi. 
Trẻ con chỉ nên dành cho những người đức hạnh. 
Anh tin là có người đức hạnh? 
Cũng phải tin chứ. Dĩ nhiên trong số những người đức hạnh không có anh. 
Đôi mắt thao láo, hai cái tròng đen chạy qua chạy lại, con quỉ bám theo từng chi tiết hình ảnh trên cơn mộng của người đàn ông. Cô gái quấn chiếc khăn tắm ngang người đi trên bãi cát, cô đi từ chỗ đông người đến chỗ không còn ai. Cô không quan tâm đến cơn gió đang thổi mạnh. Chiếc khăn tắm từ từ rơi xuống. Cô vẫn không quan tâm. Cô đi mãi cho đến khi hút tầm mắt. Cơn mộng của người đàn ông kéo gần lại một cô gái khác. Cô đang ngồi bó gối trên giường. Người đàn ông hút thuốc trong toilette. Hắn đang nghĩ tới việc phải đối phó với lão chủ quán về cái lối hành xử lỗ mãng của lão ta với nhân viên. Hắn tự hỏi phải chăng cái ác là một thuộc tính trong cơ cấu xã hội con người và bởi thế cái ác tồn tại. Kẻ biết sử dụng cái ác là kẻ biết vận dụng qui luật vào cuộc sống. Cô gái duỗi dài hai chân hỏi vọng vào: 
Sao lâu thế anh? 
Hắn không trả lời. Kỳ cọ thân thể một cách tẩn mẩn và bình thản, hắn nghĩ đàn bà thuộc về một vài qui luật mà người như hắn hoàn toàn có thể khống chế được. Cái linh hồn phiêu dạt tông cửa đẩy cô gái vào buồng tắm. Cô hãy dạy cho nó một bài bài học về sự khinh thị đàn bà. Cô đứng chắn giữa cửa. Miệng cô cuời nhưng cô dùng ngón tay trỏ đặt lên môi bảo đừng nói gì. Cái linh hồn phiêu dạt lên tiếng bằng giọng của cô: Em là chúa tể mọi ham muốn và mọi ham muốn phải cúi xuống để tôn vinh em. Anh hãy quì xuống. Con quỉ cười sằng sặc, nó uỡn người ra để sự tôn vinh được trọn vẹn.Cơn ham muốn dào dạt làm tê dại suốt từ hai chân lên tới đỉnh não. Con quỉ bảo hãy gào lên cho cảm xúc tràn trề đa phương thổ lộ. Cái linh hồn phiêu dạt lại nói: hãy để tiếng nói chìm xuống đáy mọi nỗi niềm. Khi đến bờ tới bến, tiếng nói có cách biểu đạt riêng của nó để nỗi niềm thỏa đáng nguồn cơn thế phiệt và cô em sẽ được một phen phỉ chí trâm anh. Sau tiếng hét, cô gái ngất đi. Thế giới quỉ bày ra những mầm mống của vật giống. Cô bước đi giữa hai hàng âm binh ngất ngưởng phun trào ma khí. Cuối con đường, người đàn ông nằm ôm cái xác mình. Cô gái đạp chân lên cái xác ấy, nói: Đồ bỏ. 
Người đàn ông cầm tay cô gái nghe chừng nhịp đập của tim mạch và quan sát hơi thở phập phồng trên ngực của cô ta. Hắn yên tâm nằm ngửa người nhìn cái linh hồn bơ vơ trên trần nhà. Con quỉ lập tức cũng bò lên trần. Nó nằm sấp như hình phản chiếu của người đàn ông và bởi thế nó đè lên ông ta, trấn áp nỗi hoài cảm mông lung bằng một hình dung cụ thể. Người đàn ông nói: 
Anh muốn bắt đầu lại. 
Cô gái phấn chấn chồm lên người đàn ông nhưng nửa chừng cô buông người nằm vật xuống. 
Em mệt. 
4. 
Hình như anh mới uống rượu? 
Người lái xe ôm cười: 
Tôi lúc nào cũng vừa mới uống rượu. 
Kể cả buổi sáng? 
Vâng. 
Ông ta rút chai rượu treo trên xe xuống rồi giơ lên cho cô gái xem. 
Tôi cứ tưởng là chai nước khoáng. 
Cô tưởng nó là nước khoáng thì nó là nước khoáng. 
Cô gái nhíu mày: 
Cho tôi về nhà. 
Cô sợ tôi say rượu? 
Không. Đơn giản là tôi muốn về nhà, mặc dù tôi vẫn sợ phải về nhà. 
Cái linh hồn phiêu dạt nói: Cô đừng trở về nấm mồ hiu hắt ấy. Tôi đã bao năm sống trong mộ tối tăm rồi. Cô cứ lên đường cho tôi được lên đường với cô, dẫu rằng con đường của cô và của tôi chẳng song hành dấm dứ. Có thể con đường chẳng dẫn tới đâu nhưng nhất thiết chúng ta phải lên đường. Cô cũng cần phải bước ra khỏi chính cô để nhập thân vào mọi nỗi bi ai hỉ nộ. Chúng ta chỉ có mỗi con đường là đi qua trần gian mù mịt như một thánh hạnh và gánh vác thân phận con người như nó là thế. Đi nhanh hay đi chậm không phải là vấn đề. Cái chính là qua ngõ ta bà hỗn tạp ấy chúng ta đã gột rửa mình như thế nào. Tôi bảo thật, dục vọng chỉ có thể rửa bằng dục vọng, bởi thế tôi đã chọn cô và nhờ dục vọng của cô mà tôi được giải thoát. 
Chiếc xe dừng trước cửa nhà. Cô gái nói giọng chùng xuống: 
Tôi sợ phải nhìn thấy chính tôi. 
Vậy thì cô muốn nhìn thấy cái gì không phải là cô? 
Tôi cũng không biết nữa. 
Con quỉ chui ra từ trong háng cô, người nó to lớn che chắn trước mắt cô. Nhìn xuyên qua nó, cô thấy con người níu kéo nhau. Mặt họ nhăn nhúm, cô không phân biệt được đó là những khuôn mặt oằn oại vì khoái cảm hay nỗi thống khổ. 
Hãy cho tôi tới một chỗ nào đó. Cô nói với người lái xe ôm. 
Chiếc xe vọt đi. Người lái xe ôm bảo: 
Cô hãy hát đi. 
Hát? 
Vâng. 
Cô gái cười: 
Làm sao có thể hát như thế này. 
Cô cứ thử xem. 
Im lặng một lúc, cô hát: Đôi khi tôi như một con chim mỏi cánh. Và tôi muốn nằm xuống bãi cỏ anh. Nhưng anh không phải bãi cỏ. Chỗ tôi nằm trên cơn gió… 
Tiếng máy xe nổ đều và nhẹ. Họ lướt đi qua những con phố, qua những cánh đồng và dừng trước một ngọn núi nhỏ. Người lái xe bảo: 
Trên ấy có một ngôi chùa. Phía trái có một tảng đá lớn, bằng phẳng, cô hãy leo lên đó và nhìn. 
Bốn trăm hai mươi lăm bậc cấp. Chân cô mỏi nhừ. Vào chùa, cô thắp một nén hương. Lòng cô trống rỗng. Phải vất vả lắm cô mới leo được lên tảng đá. Không gian mênh mông ngút tầm mắt, cô nhìn lên trời, nhìn xung quanh, nhìn xuống đất dưới núi. Cô thấy sự bé mọn của mình nặng nề. Và khi cô nhẩy lên đạp mạnh xuống tảng đá, con quỉ dồn sức mạnh vào hai bàn chân cô, tảng đá to lớn vỡ tan. Cô kinh hoảng vội vã xuống núi. 
Người lái xe nghe thấy tiếng đá đổ. Ông ta hỏi: 
Cô cảm thấy mình mạnh mẽ lên chứ? 
Không. Tôi thấy mình khác thường. 
Cô cần phải an tâm về điều đó. 
Tôi sợ hãi. 
Không phải là cô đã nhìn thấy cái không phải là cô sao? 
Chính vì thế, tôi sợ. 
Cái linh hồn phiêu dạt trấn an: Đạp vỡ một tảng đá chưa phải là điều gì ghê gớm vượt sức con người. Cái khó nhất là biết cách điều khiển những khả năng ẩn giấu. Cô đã sở hữu một sức mạnh tuyệt đối, đó là sự sống. Và sự sống tự nó phương phi biến ảo để biến ảo phương phi con người. Khi cô nhìn thấy điều này, cô sẽ không còn phải ngạc nhiên về việc một thân thể bé mọn đã đạp vỡ một tảng đá lớn. 
Cho tôi về khu rừng đước. Tôi muốn được ôm chân người ấy. Đấy mới là sức mạnh của tôi. Cô gái nói. 
5. 
Người đàn ông đã nằm xuống chiếc võng. Giọng ông ta hững hờ: 
Anh là sự trống rỗng. Và bởi thế, em chỉ mang đến cho anh những khuấy đảo không cần thiết. 
Cô gái rên rỉ: 
Lúc nào anh cũng làm khổ em. 
Anh không muốn thế. 
Hãy cho em bình an. 
Bình an không phải có từ bên ngoài. 
Sự bình an của em chính là tình yêu của anh. Hãy gìn giữ em. 
Anh cũng chẳng gìn giữ anh nổi, làm sao có thể gìn giữ em. 

Chìm sâu xuống sự im vắng của cánh rừng, người đàn ông để ngoài tai những điều cô gái nói. Ông ta nhắm mắt. Tiếng nói của cô gái lênh đênh. Thỉnh thoảng có tiếng chim đuổi nhau trên những cành cây. Cô gái chợt nhận nhận ra sự độc thoại vô duyên của mình. 
Em nói anh có nghe không vậy? 
Người đàn ông im lặng. Cô bước đến quì bên chiếc võng. 
Anh đừng giả vờ ngủ. 
Anh chết rồi. 
Anh không được quyền chết trước em. Hãy mở mắt nhìn em đi. 
Người đàn ông mở mắt. Mặt cô gái rất buồn. Giọng cô thê lương: 
Em không thể sống thiếu anh. 
Cô hôn lên mặt ông, rồi từ từ hôn khắp người ông. Cô cầm tay ông đặt vòng sau lưng mình. Ông nhẹ nhàng ôm cô. Thở dài. 
Em là nỗi oan nghiệt của anh. 
Con quỉ hiện ra từng phần, nó quấn lấy người đàn ông như vải liệm, rồi lôi ông ra giữa nhà, nó xiết ông trong bóng tối của miếng vải. Hãy rên lên như con chó bị thương. Hãy bạo liệt lên như một con thú dữ. Mi không thể chết khi tinh lực vẫn còn lai láng. Nó vừa nhảy chồm chồm trên người ông vừa hét. Hãy kích thích em đi. 
Bóng tối của miếng vải liệm làm người người đàn ông tức thở. Ông đưa hai tay cào về phía trước. Con quỉ nói: Mạnh vào. Người đàn ông không tìm thấy khoảng trống. Ông tiếp tục cào và giằng xé. Miếng vải liệm bùng nhùng mà dai dẳng. Con quỉ lại gào: Mạnh nữa vào. Người đàn ông cắn vào miếng vải liệm. Ông thấy miệng mình đầy máu. 
Cô gái nói: 
Anh là người đàn ông vĩ đại nhất. 
Rót cho anh ly rượu. 
Người đàn ông muốn tống cái cảm giác thú vật trôi qua khỏi cuống họng. Con quỉ nằm trong dạ dày. Nó nhấm nháp thịt người đàn ông và nó muốn được ủ trong hơi hướng của ông ta. Cơn đau bụng bất chợt làm ông oằn oại. Ông bước vào toilette. Cô gái ngồi ở ngưỡng cửa nhìn ông. 
Em thích. Cô gái nói. 
Cả cái việc nhìn ngắm này? 
Sự thân thuộc làm cho em hạnh phúc. 
Anh luôn luôn muốn buông bỏ mọi sự. 
Kể cả em? 
Không kể lúc đói, sự trống không trong dạ dày thật nhẹ nhàng. Có lẽ những người ăn chay trường cũng có cảm giác ấy. 
Tại sao lại phải từ bỏ những thứ mà ta có thể hưởng? 
Đấy là nghiệp chướng. 
Cái linh hồn phiêu dạt bảo: Thằng cha này ăn phải bả của Phật. Đừng tưởng buông bỏ mọi sự là xong. Hãy dẵm lên than hồng mà đi. Hãy phơi trần ra mọi ước muốn. Và trầm luân với gập ghềnh hiện thực. Cô hãy trùm lên đầu nó cái nghiệp chướng nặng mùi của cô để nó biết rằng không có cách từ bỏ nào tốt hơn là đi qua nó. 
Đứng lên, cô gái lúc lắc cặp mông tròn trĩnh của mình. 
Mông em đẹp phải không? 
Ừ. 
Cô bước ba bước tới trước mặt người đàn ông. Cô ôm đầu ông ta ép sát vào người mình. Cô bảo: 
Thế giới đầy những bí ẩn. 
Người đàn ông bình thản: 
Chẳng có điều gì đáng bận tâm. 
Tiếng nước xối trong bồn cầu được con quỉ khuếch âm nghe giống như tiếng thác lũ từ trên núi đổ xuống. 
Anh không thấy kỳ lạ sao? 
Cái gì kỳ lạ? 
Tiếng nước xối trong bồn cầu. 
Chỉ là vấn đề của lỗ tai. 
Không. Có những cái không thuộc về lỗ tai. 
Thì là con mắt hay một bộ phận cảm nhận nào đó. 
Anh không biết được em đã thấy những gì. 
Đúng là anh không biết. 
Có một con người khác, một thế giới khác trong em. 
Em hơi nhạy cảm quá đó thôi. 
Không phải. Có một người nào đó đã nhập vào em. 
Em đang tưởng tượng. 
Anh cần phải tin điều này và giúp em. 
Bằng cách nào? 
Tống khứ nó ra khỏi em. 
Cái linh hồn phiêu dạt lên tiếng: Không ai có thể tống khứ tôi, vì không ai mạnh hơn tôi, cũng không ai đức hạnh tu tập hơn tôi. Cô đừng mời thày mời cha làm gì, chỉ vô ích thôi. Tôi tự đến và tôi sẽ tự đi khi nào tôi muốn. 
Người đàn ông bảo: 
Em hãy ngồi ngay ngắn. Nhắm mắt lại. 
Ông ta ra trước nhà thắp một nén hương, tập trung tinh thần và ý lực hít thở mạnh. Trên đầu ông, cánh cửa giao hòa mở ra. Và khi trở nên hoàn toàn trống rỗng, ông bước vào nhà đến trước mặt cô gái. Ông bảo cô: 
Hãy mở mắt ra và nhìn vào mắt anh. Hãy nhìn thấu suốt sự trống không. Hãy trở nên trống không
Một lực hút cực mạnh xoáy vào trong cô gái. Cái linh hồn phiêu dạt bám vào cô, nó nói: Trống không chỉ là một cảm thức viên mãn. Đừng lừa dối tôi về cái không ấy. 
Người đàn ông định tâm vô cương. Trương độ của cái không càng lúc càng tịch lặng. Sự tịch lặng không bến bờ làm cho cô gái đắm chìm. Cô thấy mình bị đánh mất. Quờ quạng đôi tay vào khoảng không, cô không tìm được chỗ bám víu. Không phải cô tự trút, mà một sức mạnh ngoài cô đã rút cô ra khỏi chính cô, ra khỏi cái có định hình cô trong cuộc sống. Cô không còn cảm thấy gì ngoài một nỗi hoang mang vô định. 
Khi tỉnh lại, cô gái thấy mình trơ trọi. 
Người đàn ông cứu cô đã ngã vật xuống đất. Con quỉ bóp mũi ông, con ma bịt mồm ông. 
6. 
Một mùi hôi kỳ lạ lan tỏa khắp cánh rừng. Nó không phải mùi chuột chết. Cũng không phải mùi phân. Nó âm âm i i như tiếng vỗ cánh của bầy châu chấu và đập vào cánh mũi của người đàn ông đánh thức cái khứu giác chai lì lười biếng. Ông ta buồn rầu lấy chai dầu gió bôi vào mũi. Cái mùi hôi vẫn nồng nặc. Không còn những sớm mai của không gian tinh khiết. Không còn những cơn gió thanh tân lồng lộng. Không khí càng lúc càng đặc lại bởi mùi hôi. Người đàn ông biết rằng bầy quỉ đã đến. 
Ngồi xếp bằng dưới đất, ông định tâm thoát ra khỏi mọi ý niệm. Cái mùi hôi từ trong người ông bốc lên. Bầy quỉ lao xao: thằng cha này cũng là một loại quỉ. Và chúng tiết ra một thứ khí trung hòa. Mùi hôi của người đàn ông đọng lại và dưới quyền năng của bầy quỉ, cái mùi hôi ấy hiện hình thành những con bọ xít. 
Người đàn ông nôn oẹ đến vỡ cổ họng, cái mùi hôi vẫn không tan biến. Bầy quỉ bảo: Hãy hít thở không khí này vì nó là hiện thực. Chúng ta đã chiến thắng và vinh quang của chúng ta được đặt trong thân xác ngươi. Ngươi được sống mà không phải tô vẽ các ảo tưởng. 
7. 
Con bọ hung là một kỳ quan. Người lái xe ôm nói. 
Nó là một con vật bẩn thỉu. 
Dù thế, tôi vẫn bảo con bọ hung là một kỳ quan. 
Cô gái không chịu đựng được ý tưởng về một thứ đức hạnh của người làm đĩ như người lái xe nói về sự trung thực. Cô hỏi: 
Anh không thấy nó ghê tởm? 
Đấy là cái kỳ vĩ của giống vật. 
Cảm giác lợm giọng làm cô muốn xuống xe. Người lái xe nói: 
Cô cứ xuống xe và đi bộ một mình. Cô đừng sợ con đường hoang vắng. Tuyệt diệu đấy. Thử xem. 
Tôi không cần thử. Lúc nào tôi chẳng đi một mình trên con đường hoang vắng. 
Cô đã bao giờ nhìn kỹ một con bọ hung chưa? 
Chưa. 
Nó là một kỳ quan. 
Anh không còn cái gì khác để ca tụng à? 
Không, vì tôi đã thấy nó là một kỳ quan. 
Anh muốn tra tấn tôi vì cái gì vậy? Cô gái nổi cáu. 
Tại sao tôi lại có thể tra tấn cô? Tôi chỉ muốn nói một điều đơn giản, con bọ hung là một kỳ quan, thế thôi. 
Anh định chứng ngộ với tôi điều gì? 
Không, chỉ vì tôi đã thấy như thế. 
Anh đã thấy như thế từ lúc nào? 
Lúc chờ cô. 
Anh đã làm gì khi chờ tôi? 
Tôi không làm gì ngoài sự mong ngóng cô. Và tôi đã thấy con bọ hung lừng lững dưới đất. Vẻ trần trụi cứng cáp của nó trông giống như một chiếc xe tăng. Từ đống phân, bất thần cái xe tăng ấy bay lên. Đấy là một kỳ quan. 
Anh có phải là một kỳ quan không? 
Tôi không phải là con bọ hung. Tôi là một cơn kỳ ngộ. 
Với cái gì? 
Sự hoang đàng của cô. 
Anh nhận xét tôi thế à? 
Cô cho thế là xấu? 
Không. 
Vậy thì có gì phải bận tâm. 
Họ trở về khu phố quen thuộc. Cô gái nói: 
Tôi muốn ăn hột vịt lộn. 
Chiếc xe tắp vào lề đường. Họ ngồi dưới chân cột đèn. Phía bên kia đường một nhóm người nước ngoài đang uống bia với cây đàn guitar của gã bán khô mực. Tiếng đàn đã xô một cô gái đứng lên. Cô nhảy thiết hài. Mặt đất co rúm lại trong khi những người đàn ông bông lơn một niềm sảng khoái hồn nhiên. 
Từ trong bóng tối khuya khoắt, một bà lão chậm chạp từng bước lê thân hình còm cõi tới chân cột đèn. Bà nói với cô gái: 
Cô đang phiền muộn, để tôi xem cho cô một quẻ. 
Tôi còn có gì đáng quan tâm nữa đâu. 
Cô đừng nói thế. Cô còn trẻ. 
Làm sao bà có thể mang hi vọng đến cho tôi. 
Tôi không mang được niềm hi vọng hay sự bi quan đến cho cô, nhưng tôi có thể báo cho cô biết tương lai của cô thế nào. 
Bà thử đi. 
Tôi không phải thử. Tôi đã xem bói năm mươi năm. Cô cần phải có lòng thành. 
Bà lão trải tờ giấy xuống đất rồi đưa bộ bài cho cô, bảo: 
Cô xào bài chín lần. Rồi bốc một lá bằng tay trái. 
Con bồi bích trâng tráo nằm ngửa trên tờ giấy báo cũ. Những lá bài được xào đi xào lại và trải đều thành bốn hàng. Bà già nói: 
Tôi đã nói cô đang phiền muộn. Một người đàn ông trẻ hãm cô, nó ở rất gần cô. Nó làm cho cô không yên ổn. Cô sẽ phải trải qua một thời kỳ kinh khủng. Nếu không nhờ phúc tổ tiên, cô có thể bị điên. Cô lại có một người đàn bà luôn che chở. Bà này có quyền thế ở cả hai cõi âm dương và bà ta sẽ chỉ cho cô một con đường thứ ba để tìm hạnh phúc. Cô sẽ giàu có.
Cái tôi cần biết là tôi nhiều con không? 
Cô sẽ có con. 
Mấy đứa? Cô vội vã hỏi. 
Cô xào bài cho tôi một lần nữa. Chọn một lá bằng tay phải. 
Con ách cơ xuất hiện. Bà lão dịu dàng nhìn cô: 
Cô sẽ có ba con. 
Đưa tiền cho bà lão, cô muốn cám ơn định mệnh. Phía bên kia đường đã vắng ngắt. Người lái xe ôm nói: 
Sao cô không hỏi chồng cô thế nào? 

8. 
Anh biết con đường thứ ba ở đâu không? Cô gái hỏi người lái xe ôm. 
Cô hãy tìm hỏi người đàn bà quyền thế như bà thày bói nói. 
Tôi không quen ai quyền thế. 
Sự quyền thế đôi khi ẩn mật. Cô thử lắng nghe xem. 
Tôi chỉ thấy sự trống rỗng. 
Người lái xe ôm nghĩ, gã đàn ông ấy đã chế ngự được cô gái bởi sự trống rỗng của ông ta. 
Cô thấy nhẹ nhõm hơn không? 
Không. Đấy là sự khác biệt giữa tôi và anh ấy. 
Tôi phải chở cô đến đâu? 
Đến nơi có người đàn bà quyền thế ở cả hai cõi âm dương. 
Không nên đùa nữa. 
Thế thì anh bảo tôi phải đi đâu? 
Người lái xe im lặng trong lúc chiếc xe vẫn lao đi. Họ đứng trước nghĩa trang. 
Sao anh lại chở tôi tới đây? 
Tôi không biết đi chỗ nào khác hơn. 
Người lái xe đi mua bó hương. Cô gái tần ngần bước đến ngôi mộ cha mình. Cô phát hiện ra có một ngôi mộ mới nằm ngay bên cạnh ngôi mộ cha. Đất trên mộ còn mới. Tấm bia cho biết đó là một người đàn bà. Một tên tuổi xa lạ. Người lái xe ôm tới. Ông bật lửa đốt hương rồi đưa cho cô. Trong lúc cô khấn vái, người lái xe đưa mắt nhìn tấm bia trên ngôi mộ mới. 
Tôi biết bà này. Người lái xe nói. Không hiểu tại sao bà lại chôn ở đây? 
Chôn ở đây hay một chỗ nào khác thì có gì lạ? 
Bà ấy có chuẩn để nằm ở một chỗ khác. 
Cô gái cười nhạt. Tuy vậy cô cũng dành cho bà một nắm hương. Dù bà là ai, bà đã đến nằm cạnh cha tôi, tôi cũng cầu chúc cho bà một niềm ấm áp vĩnh hằng. Người đàn bà nói: Cám ơn con. Xin cám ơn con. Hãy cho mẹ gọi con là con, vì đấy là điều mẹ khao khát. Hãy cho mẹ niềm ấm áp của con, vì đấy là điều mẹ thiếu thốn. Cô gái hỏi: Bà không có ai thân thích ư? Người đàn bà nói: Có, nhưng sự thân thích nào có ý nghĩa gì khi nó không phải là tình yêu. Cô gái hỏi: Bà không có tình yêu ngay cả với người thân thích? Người đàn bà nói: Có, nhưng tình yêu ấy đã chết trước khi ta chết. Cô gái hỏi: Có phải bà chỉ cần tôi hương khói? Người đàn bà nói: Không phải chỉ là hương khói mà còn là tình yêu của con. Cô gái hỏi: Làm sao tôi có thể yêu được bà? Người đàn bà nói: Hãy yêu mẹ vì mẹ là mẹ của con. Cô gái hỏi: Bà là mẹ tôi từ lúc nào? Người đàn bà nói: Từ lúc con chưa được sinh ra. Cô gái hỏi: Đây là một ẩn dụ hay sự thật? Người đàn bà nói: Sự thật. Cô gái hỏi: Tại sao không có ai nói với tôi điều này? Người đàn bà nói: Vì mẹ không cho ai được quyền nói khi mẹ chưa nói. Cô gái hỏi: Tại sao phải giấu đứa con về người mẹ của nó? Người đàn bà nói: Đó là bi kịch của mẹ.Cô gái hỏi: Bà đã từ chối con bà? Người đàn bà nói: Đó là nỗi đau khổ dằn vặt mẹ. Cô gái hỏi: Cha tôi không phải là chồng bà? Người đàn bà nói: Đấy là người mẹ thoáng gặp. Cô gái hỏi: Ai thực sự là cha tôi? Người đàn bà nói: Một người đã chết, nhưng không phải gã đàn ông nằm cạnh mẹ. Cô gái hỏi: Người đàn ông này là ai? Người đàn bà nói: Mẹ cũng lầm lẫn như con, bởi vậy mẹ mới tới đây. Người đàn ông này chỉ là một tên vô lại. Cô gái hỏi: Cha tôi ở đâu? Người đàn bà nói: Mẹ đang đi tìm. Cô gái hỏi: Bà có đi tìm con bà không? Người đàn bà nói: Mẹ vẫn luôn ở bên con. Cô gái hỏi: Bà biết con đường thứ ba của tôi chứ? Người đàn bà nói: Hãy lắng nghe trong cửa mình. 
9. 
Trong cửa tôi, những người đàn ông đã chết. Cơn tối tăm cuồng nộ im bặt. Khoảng không lạnh lẽo vô hình dung. Mọi con đường đều dẫn tới cái chết. Những cơn mê sảng lúc chập tối mang bóng hình của đấng sáng tạo. Người không đến trong hào quang của chân lý. Sự thậm thụt trong lỗ đen chỉ là giấc mơ tuyệt vọng. Dẫu rằng tôi đã hiến dâng tôi không bờ bến. Những người đàn ông trôi trên dòng chảy nhân sinh thối rữa. Những người đàn bà sốt ở đầu lưỡi mỏi mòn. Đấng sáng tạo vẫn ẩn mình. Mùi của người như rễ cây chôn dưới đất. Cơn buồn nôn lúc đầu ngày của người đàn bà mang thai. Con chuột chũi rúc mõm vào miếng bánh mì. Đứa bé bán vé số ngồi khóc vì bị cướp những đồng tiền mua sự may mắn. Đấng sáng tạo ngồi trên cây rung những ngọn gió mùa hè. Tôi ngồi dưới lề đường uống nước mía và mua những cuốn sách bói toán. Số phận tôi nằm trên con đường thứ ba. Số phận của đấng sáng tạo nằm trên một cung vòng của người làm xiếc. Người bán sách dạo bảo: Cuốn Đắc nhân tâm bán chạy nhất. Thì ra người ta vẫn muốn được lòng người khác. Bỏ quên card điện thoại trong máy. Tôi gọi những linh hồn oan khuất. Tiếng sóng vỗ trả lời vô vị. Người đạp xích lô già chửi rủa những con đường cấm. Hòa bình từ khi tôi chưa sinh ra thế mà vẫn có người chết giữa hai làn đạn. Anh bảo: Sự ngụy tín làm nên ánh sáng. Những họa sĩ vẽ tranh khỏa thân vẫn uống rượu trong hầm. Những bức tượng giả cổ đòi lên giá. Thị trường chứng khoán chao đảo. Hãy giữ em bình yên bằng tình yêu chung thủy của anh. Hội đồng thi đua không xét duyệt. Tháng bảy mày không có lương vì đến tháng tám hợp đồng mới được ký lại. Thời gian bị chó ăn lủng. Đấng sáng tạo ngáp. Em đói. Đói thì có làm tình được không. Cơn mưa đêm ầm ĩ trên mái tôn. Những con mèo đuổi nhau làm sập một góc trần. Tiếng rên rỉ của chúng như tiếng trẻ con khóc. Em khát nước. Sông Hương tràn bờ bún bò Huế tanh tưởi. Ngọn tháp đổ tiếng chuông. Linh hồn tôi run rẩy trong hơi sương Vĩ Dạ. Ối giời ơi là đẹp. Ngày mai trời lại sáng.Đêm mốt trời lại tối. Sự quẩn quanh của kim đồng hồ. Đấng sáng tạo bảo cứ tìm rồi sẽ gặp. Sao anh biền biệt thế. Hãy trả lời tôi con đường thứ ba mù mịt. Hãy cho tôi chín nút bài cào. Đừng ăn gian tôi cái đức hạnh của con đĩ. Mày cứ hát đi. Tác phẩm là của công chúng. Tiền cát xê là của tao. Cà phê phố vắng những nhà phê bình. Đài tiếng nói nhân dân ngái ngủ. Ngồi xổm trên dư luận thì không cần uống thuốc xổ. Ối giời ơi là đẹp. Vạt nắng chiều buông như em cởi áo. Làm thế nào giữ được vạt nắng không bay. Làm thế nào giữ được anh khi anh trống không thế kia. Tôi không muốn về. Đừng nhốt tôi trong sự trống không xa xăm. Người đàn bà là mẹ tôi đã chết rồi. Người đàn ông là cha tôi cũng chết rồi. Nam-mô-a-di-đa-ba-da. Đa-tha-già-đá-dạ. Đá-điệt-da-tha. A-di-dị-đô-bà-tì. A-di-dị-đá-tất-đam-bà-tì. A-di-dị-đá-tì-ca-nan-đế. A-di-dị-đá-tì-ca-nan-đa. Già-di-nị-già-già-na. Chỉ-đa-ca-lệ-ta-bà-ha. Tôi thực sự là ai cũng chẳng có gì quan trọng.
Nguyễn Viện

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

ĐIỀU BÍ ẨN CỦA NÀNG


Nàng rất đẹp, nàng biết rõ lợi thế của thứ vũ khí mà trời ban cho nàng. Xinh đẹp -duyên dáng - hấp dẫn. Nàng có quyền mưu cầu cái thứ hạnh phúc toàn vẹn mà nàng hằng khát khao : một người tình tuyệt vời.

Người yêu đầu tiên của nàng là một họa sỹ, kẻ biết chiêm ngưỡng nàng hơn ai hết. Hắn đã vẽ cho nàng bao nhiêu là tranh, nhưng hắn vẫn chưa vừa ý. Hắn cho rằng tài nghệ của hắn còn thấp kém, sắc đẹp của nàng còn vượt xa tầm với của hắn. Hắn khiến nàng nghĩ rằng, mãi mãi hắn sẽ là một tên nô lệ trung thành cho riêng nàng, và chỉ nàng mà thôi .

Hắn ghen như quỷ ấy ! Hắn cứ như một thằng nhãi ranh bám lấy gấu nàng. Để chìu lòng hắn, nàng đã để cho hắn xâm khuôn mặt của hắn lên bầu ngực trái của nàng. Nơi mà hắn quả quyết rằng không gì trên cõi đời này tuyệt mỹ hơn .

Nhưng rồi cái tình yêu khốn khổ ấy cũng phai lạt. Dần dần nàng nhận ra rằng, hắn chỉ mê những đường cong quyến rũ trên người nàng chứ không phải con tim nàng. Nàng chủ động bỏ rơi hắn như người ta bỏ rơi một chiếc áo đã cũ...

Người yêu thứ hai là một thi sỹ, nàng chết mê chết mệt những vần thơ điên dại của hắn. Bằng những vần thơ ướp đầy mật ngọt hắn đã biến nàng thành một nữ vương. Một bà chúa của uy quyền và sắc đẹp. Nhưng thơ của hắn không bán được tiền, mà hắn lại cao ngạo như một ông hoàng. Mỗi lần nhìn thấy tác phẩm của gã họa sỹ trên ngực nàng lòng hắn lại sục sôi vì ghen tức. Để chìu lòng hắn, một lần nữa nàng lại phải chịu đau đớn tìm đến những nghệ nhân xâm mình, để được xâm khuôn mặt của chàng thi sỹ lên bầu ngực bên phải .

Cũng chỉ được hơn năm, nàng thấy chán ngấy những bài thơ sáo rỗng. Hắn yêu những bài thơ ca tụng nàng hơn là chính con người thật của nàng bằng xương bằng thịt. Tâm hồn nàng một lần nữa lại nức nở, nàng phải chia tay hắn thôi .

Sau hai lần vấp ngã đau thương, nàng hết sức thận trọng với những mối quan hệ. Nàng rèn luyện mình thành một người đàn bà đoan trang, diễm lệ và thần bí. Một người đàn bà cực kỳ quyến rủ !

Lần này, là một ông giáo sư rất đạo mạo. Một người mà nàng rất tôn trọng vì tài lẫn nhân cách. Nàng thầm mơ ước cho mình một hạnh phúc bền lâu. Ông giáo sư đã có tuổi chưa từng kết hôn, chắc là một người chồng lý tưởng dành cho nàng đây. Giáo sư cứ thủng thỉnh mà hò hẹn, đưa nàng đi bất cứ đâu nàng thích, nhất nhất chìu theo ý nàng. Nàng rất hãnh diện vì phong cách lịch thiệp của ông ta .

Sau một buổi tối thật lãng mạn tại nhà riêng, ông đã cầu hôn nàng. Nàng cứ như một con thỏ con run lẩy bẩy trong tay ông. Ông nhẹ nhàng âu yếm cởi bỏ xiêm y nàng, rất từ tốn, rất chuẩn mực yêu thương. Ánh đèn cầy bập bùng, tiếng nhạc cổ điển du dương êm ái, bàn tay ông rất ấm áp điệu nghệ, khoan nhặt đầy đam mê ...Nàng thấy mình như một con chim hoàng anh đang vỗ cánh bay lên...bay lên thật cao...

Ông ngắm những tác phẩm trên thân thể nàng, mơn trớn những tác phẩm đó. Rất nhẹ nhàng, điệu đàng và cứ thế ...cứ thế ...

Ông say sưa ngắm nhìn quên bẵng cái điều mà nàng đang chờ đợi...
- Anh yêu à ! Có phải là anh đang bất mãn không ? Đã là quá khứ mà anh .

Bỗng nhiên ông lại bật cười thành tiếng .

Nàng ngạc nhiên quá, cứ tưởng là ông sẽ giận dỗi, sẽ chất vấn , sẽ điều tra cho ra lẽ . Hoặc chí ít cũng tham lam tàn bạo như những gã đàn ông khác. Nhưng không ! Ông vẫn cứ say mê ngắm và tủm tỉm cười .
- Anh à, em thật không hiểu là anh nghĩ gì ! Sao lại cười em ?
- À không ! Không phải cưng đâu, em yêu quý. Em thật tuyệt vời ! Anh đang tưởng tượng... khoảng chừng mười năm nữa thôi, gương mặt của hai thằng cha đó sẽ nhăn nhúm đến cỡ nào .
 


Mưa phố núi 

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Như những kẻ khác.......- Alphonse Allais



Madeline Bastye bé nhỏ là thiếu nữ trẻ xuất sắc nhất trong thời của cô, nếu không tính đến tính khí tinh quái của cô, là cô thường xuyên phụ bạc các nhân tình của mình. Cô sẵn sàng đi lại với bất cứ ai, chỉ cần họ ngỏ lời, hoặc, thậm chí chả cần ngỏ lời.

Khởi đầu câu chuyện, một thanh niên mang tên Jean Vãng lai là nhân tình của Madeline. Đó là một chàng trai ngay thật, niềm tự hào của thương trường Paris, và hơn thế nữa, anh ta còn yêu cô bé Madeline của mình.

Lần đầu, khi Madeline bé nhỏ phụ bạc Jean, chàng hỏi cô:

- Sao em lại phụ anh để đi với thằng ấy?

- Vì ảnh đẹp trai! - Madeline đáp.

- Được! - Jean hầm hừ trong miệng.

Và tình yêu có mãnh lực biết bao! Một ý chí không gì ngăn cản nổi! Buổi tối, khi về nhà, Jean đẹp trai đến nỗi so với anh, Thánh Mikhail cũng chỉ là đứa trẻ cầu bơ cầu bất.

Lần thứ hai, khi Madeline bé nhỏ phụ bạc Jean, chàng hỏi cô:

- Sao em lại phụ anh để đi với thằng ấy?

- Vì ảnh giàu! - Madeline đáp.

- Được! - Jean hầm hừ trong miệng.

Và trong một ngày duy nhất, Jean tìm ra một phương thức chuyển hóa phân ngựa thành lọai nhung dạ màu tím hồng. Việc này có thể thực hiện được bằng tay. Người Mỹ xếp hàng để giành phát minh này của anh. Họ sẵn sàng trả giá, chẳng những bằng Mỹ kim, mà cả bằng eagle nữa. (Eagle - Đại bàng! - là lọai tiền vàng của Mỹ, trị giá 20 Mỹ kim. Ở Paris, người ta còn trả 104 francs 30 centime cho 1 eagle).

Lần thứ ba, khi Madeline bé nhỏ lại phụ bạc Jean, chàng hỏi cô:

- Sao em lại phụ anh để đi với thằng ấy?

- Vì ảnh hóm hỉnh! - Madeline đáp.

- Được! - Jean hầm hừ trong miệng.

Và anh đến hiệu sách Ollendorf, mua ngay cuốn "Làm sao cười ngả nghiêng?" của nhà văn xuất sắc Alphonse Allais. Anh đọc kiệt tác độc nhất vô nhị ấy, rồi anh đọc lại gần như thuộc lòng, đến nỗi tối hôm đó, Madeline thiếu chút nữa là chết ngất vì cười.

Lần thứ tư, khi Madeline bé nhỏ lại phụ bạc Jean, chàng hỏi cô:

- Sao em lại phụ anh để đi với thằng ấy?

- Vì ối...ái! - Madeline đáp.

Và những tia sáng kỳ lạ ánh lên trong mắt cô.

Jean hiểu ngay....

Rất tiếc là tôi sẽ không viết một câu chuyện khiêu dâm. Tôi tin rằng quý độc giả thân mến sẽ không cảm thấy nhàm chán, nếu tôi kể sau đó anh chàng Jean đã làm gì với Madeline bé nhỏ.

Lần thứ năm, khi Madeline bé nhỏ lại phụ bạc Jean...

Trời, đồ mắc dịch, và còn bao nhiêu lần nữa...

Lần thứ một ngàn, lần thứ một ngàn năm trăm mười lăm, khi Madeline bé nhỏ lại phụ bạc Jean, và sau đó lại một lần nữa, chàng hỏi cô:

- Sao em lại phụ anh để đi với thằng ấy?

- Vì ảnh là kẻ sát nhân! - Madeline bé nhỏ thì thầm.

- Được! - Jean hầm hừ trong miệng.

Và anh giết Madeline.

Đại khái, từ đó mở đầu một giai đoạn, khi Madeline bé nhỏ không còn phụ bạc chàng Jean nữa. 

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Nguyên nhân..


Thầy lang bắt mạch xong hỏi người bệnh:
- Cô có bị sốc lần nào không?
- Sốc ạ?
- Có hay lo buồn, sợ hãi, bất an không?
- Nhưng… có liên quan gì đến bệnh ngoài da ạ? - Bệnh nhân ngạc nhiên.
- Nó liên quan đến máu trong người cô. Bệnh này có nhiều nguyên nhân. Có thể do máu của cô có độc tố. Loại chất độc này sinh ra từ những lần bị sốc hoặc lo buồn giận dữ, kết hợp với độc tố trong thức ăn từ ngoài đưa vào. Nếu đúng là nguyên nhân này thì thuốc xức ngoài da chỉ là chữa ngọn. Còn muốn chữa tận gốc thì… Cô làm nghề gì?


Người bệnh ngập ngừng.
- Nghề nghiệp cũng liên quan đến bệnh tật. Tôi đang tìm nguyên nhân - Thầy lang nói.
- Con biết, nhưng tại con nhiều nghề quá.
- Có kể ra được không?
- Dạ được, nhưng dài lắm. Con đi Tây lúc 28 tuổi. Cái quốc gia đảo này thầy không biết đâu. Con cũng chưa từng nghe người nào ở trong nước nói là đã tới đó du lịch hay học tập, hội thảo bao giờ. Thế mà đám nhà quê chúng con lại biết đường sang đấy nhiều lắm nhá. Con là đứa con gái xấu nhất nhà, thua xa cả mẹ con. Vậy mà sang đó con lại là đứa nhan sắc nhất trong cộng đồng. Bà chủ nhà cứ bảo con không phải người Việt. Bà ta nói: “Mày phải là người Hoa, người Phi (Philippines) hay In-đô (Indonesia), không phải Việt Nam đâu. Con gái Việt xấu”.  “Sao bà biết? - con cãi - Ở Việt Nam con gái đẹp có đầy, nhưng họ lên thành phố cả rồi. Họ có chỗ của họ. Chỉ có nhà quê chân đất mắt toét như chúng tôi mới sang đây làm những việc này thôi”. Chắc chắn bà ta không hiểu hết, nhưng bà ta biết con phản ứng. Con lôi xấp ảnh dưới đáy vali ra làm chứng: “Đây là mẹ tôi, đây là các em tôi, đây là con tôi. Bà thấy chưa! Họ đều đẹp. Chỉ mỗi tôi là xấu nhất thôi”. Bà chủ cầm ngắm mấy tấm ảnh, nói: “Ồ! Người Việt chúng mày cũng đẹp thế này à! Nhưng nhìn ảnh không đúng đâu, không tin. Khi môi giới đem ảnh tới chào hàng thấy đứa nào cũng được. Lúc người sang thì khác. Sao người Việt răng xấu thế!”.
Đó là bà chủ nhà tốt với con nhất. Để con kể thứ tự thầy nghe. Nhà đầu tiên môi giới đưa con đến là phục vụ một người đàn ông cụt một chân. Lương 400 đô một tháng. Nó bắt con dìu đi. Nó nặng 136 ký lô mà con chỉ có năm chục ký. Một tay nó quàng lên vai con bắt dìu, tay kia liền sờ soạng. Người nó thì hôi. Con giãy ra làm nó ngã ngồi xuống kéo theo cả con. Thế là đi tong một điều ước.
Nhà thứ hai môi giới đưa con đến là trông trẻ. Mỗi lần đổi chỗ làm con phải trả công cho môi giới một tháng lương đầu. Trông trẻ thì được. Hai đứa trẻ con Tây đẹp lắm thầy ạ. Chỉ khổ nỗi con không ăn được đồ ăn của nhà chủ. Nó suốt ngày ăn súp đậu. Nó thường cho con ăn những hộp súp thừa để tủ lạnh đã nhiều ngày, có khi chỉ mỗi một cái xương đầu cá không còn ăn được chỗ nào. Bánh mì cũng chỉ có bơ mặn bào ra rắc lên. Con không ăn được bơ cũng không thích bánh mì. Một tháng đầu con sút hết 10 ký lô. Làm hơn một tháng, sang tháng thứ hai vẫn không thấy nhà chủ nói gì tới tiền lương. Khi môi giới tới lấy tiền công không có, nó nói chuyện với nhà chủ một lúc rồi bảo con: “Thôi thu xếp đồ đạc đi chỗ khác. Bỏ mấy trăm tiền công ở đây đi”. Con vào thu xếp quần áo định sẽ hỏi môi giới sau. Nhưng con mới xách vali ra đến sân thì chủ nhà chạy ra túm lấy con giữ lại. Nó bảo muốn đi phải đưa cho nó năm trăm mới được ra khỏi nhà, nếu không nó sẽ gọi cảnh sát nói là con đã hành hạ đánh đập con nó, bắt trục xuất về nước!
- Tây mà cũng thế à. Cuối cùng thế nào?
- Chưa cuối cùng thầy ạ. Lúc ấy con chỉ biết cầu cứu môi giới, nhưng nó định đi bỏ mặc con. Con hoảng quá bảo nó: “Mày có muốn tao gọi về bên nhà nói cả họ nhà tao đến đập nát cái nhà mới xây của chồng con mày không?”. Thế là môi giới phải móc điện thoại gọi người mang tới đủ 500 đô đưa cho nhà chủ cho con thoát ra.
- Sao không báo cho tổ chức đã đưa mình đi?
- Làm gì có tổ chức nào hở thầy. Chúng con đi theo đường dây lậu tự phát. Ở đó không có sứ quán Việt Nam, không có hiệp hội bảo vệ người lao động Việt Nam. Người của Philippines, Indonesia sang đấy giúp việc cũng nhiều, nhưng họ có sứ quán, có hiệp hội nên không bị bắt nạt.
Môi giới lại đưa con đến nhà thứ ba. Nhà này có hai vợ chồng ông bà chủ và ba thằng con trai. Thằng con lớn bằng tuổi con lúc ấy, khoảng gần ba mươi. Bà chủ suốt ngày ở siêu thị, nhà họ có hẳn một siêu thị cỡ nhỏ. Ở đây con gặp được một chị cũng người Việt, 38 tuổi, đã làm ở nhà này hai năm rồi. Lúc đầu vui lắm. Hai chị em ở chung trong một cái container, mua gạo Thái Lan về nấu cơm ăn, chuyện trò cả đêm. Nhưng về sau lão chủ già với thằng con lớn cứ rình rập gạ gẫm con. Lão già có hôm tắm xong không mặc quần áo quấn mỗi cái khăn tắm đi ra bảo con: mày sờ vào đây một cái tao cho mười “ơ”. Lão lại hay ở nhà vì đã đến tuổi nghỉ hưởng trợ cấp. Con không biết phải làm sao, chỉ thấy sợ. Con kể với chị cùng làm người Việt. Nhưng hôm sau chị ta bỗng dưng dở chứng bịa đặt nói xấu con với bà chủ. Lúc ấy con chưa nói được nhiều nên không cãi được. Điên quá, con lao vào túm lấy chị ta giã cho một trận tơi bời. Thế là con bị đuổi.
Thầy lang khẽ lắc đầu. Bệnh nhân cười ngượng: Vâng, nhục lắm thầy ạ. Lúc ra đến ngoài đường con không nghĩ được gì, không biết đi đâu. Luật ở đây chỉ cho người giúp việc được phép chuyển nhà chủ ba lần. Nhà này đã là nhà thứ ba, hết ba điều ước rồi. Lúc ấy con cứ tưởng thế là hết mọi cánh cửa. Con chỉ nghĩ đến cái chết chứ không thể về nước được. Con đã bảo với thầy là chúng con đi theo đường dây tự phát, người này dắt dây người kia. Chi phí làm visa với vé máy bay tất tật hết có một nghìn đô, thế mà môi giới nó lấy của con bảy nghìn, cộng với lãi vay và chi phí đi lại tàu xe trong nước nữa, tới lúc đó con đã nợ tám nghìn. Về thì làm sao. Mà chết thì con con ai nuôi.
- Không nghĩ được gì mà nghĩ nhiều thế. Thế bố chúng nó đâu?        
- Vâng - bệnh nhân lại cười - nói là nghĩ chứ nó chỉ thoáng qua đầu nhanh lắm thầy ạ. Chồng con á? Lúc sắp đi con có mua cho nó một cái di động bảo để thỉnh thoảng nhắn tin cho đỡ tốn tiền. Nhưng nhắn không được gọi mãi cũng không được, thì ra nó bán rồi. Sốt ruột con gọi máy bàn nhắn cả ba bố con ra quán net nói chuyện, để con nhìn thấy bọn trẻ. Nhưng có nói được gì đâu. Nó chỉ khóc thôi. Hỏi gì cũng không nói, chỉ khóc. Sau con nghe tin nó cặp với một đứa ở gần đấy, bỏ bê con cái. Con gọi về hỏi nó cũng không giấu. Nó vốn là đứa hiền lành, nó không chịu được cô đơn. Nghĩ vậy nên con bảo thôi chuyện đã xảy ra rồi không nói đến nữa, chỉ cần dứt khoát với con kia. Nhưng khổ, nó không bỏ được con kia. Con gọi về nhà con kia gặp chồng nó tính bàn chuyện “hợp tác”, nhưng thằng chồng nát rượu ấy bảo: “Tôi chỉ cần mỗi ngày nó mang về cho tôi một chai là được, còn nó muốn làm gì thì làm!”. Mệt quá, con bảo thằng chồng con hãy lựa chọn đi. Thế là cắt đứt, nó tay không ra khỏi nhà để hai đứa trẻ ở lại nhà ngoại. Chúng con chưa có nhà riêng, vẫn ở nhà của bố mẹ con với vợ chồng cậu em. Vì vậy con mới phải đi, tính cố cày vài năm kiếm lấy mấy trăm nghìn về mua miếng đất làm cái nhà riêng ở.
- Không biết chờ đợi. Phải cho nó thời gian chứ.  
- Dạ? Vâng, để con kể tiếp. Khi trời sắp tối con mới cuống lên gọi điện cho những người sang cùng chuyến bay hỏi xem có ai có chỗ cho con trú nhờ một đêm không. Những người thuê nhà thường chung nhau bốn, năm người thuê một phòng nên ở nhờ cũng phiền, chỉ dám tá túc mỗi chỗ một, hai ngày. Con vất vưởng mất đúng 10 ngày. 10 ngày dài chui nhủi không làm ra tiền, ra đường thì sợ cảnh sát. Con bắt đầu hoảng loạn gọi điện tứ tung. May cuối cùng con tìm được một đứa tên Mận, lúc đó cũng đang bất hợp pháp nhưng có chỗ làm. Nó giúp việc cho ba nhà nhưng chỉ ăn một lương. Tức là ba nhà họ chung tiền lại thuê một mình nó làm cho đỡ tốn. Họ cho nó một cái container làm chỗ ở và nó cho con ở nhờ.
Mận giới thiệu cho con một chỗ làm chui, cũng như nó, không cần hợp đồng. Gia đình này có ba người, hai ông bà già với anh con trai 37 tuổi. Mận nói ở đó tuy chỉ làm cho một nhà nhưng phải ở trong nhà họ suốt ngày đêm không được thò mặt ra ngoài. Nó thà làm cho ba nhà nhưng hết giờ được về chỗ của mình, muốn cười thì cười muốn khóc thì khóc. Nhưng với con lúc ấy là may lắm rồi. Hai ông bà già lại rất tử tế, thấy con quen ăn đồ ăn thừa như ở nhà chủ trước, hai ông bà nói như vậy không được. Dù làm gì mình cũng là con người, phải yêu cầu được đối xử như với con người. Con cảm ơn, phục vụ họ hết mình để đáp lại. Bất cứ giờ nào không kể ngày đêm họ yêu cầu gì con cũng làm. Đêm con ngồi chờ khi nào họ ngủ con mới đi ngủ… Được nửa năm thì ông bà chủ tự nhiên lại nảy ý muốn con lấy anh con trai của họ. “Nó thích mày”, họ cứ bảo vậy. Con nói con còn hai đứa con ở bên nhà. Họ bảo cứ đưa cả hai đứa con mày sang đây. Nhưng, đưa con mình sang đấy rồi sao? Mình chả có gì, nhà cửa mọi thứ đều lệ thuộc vào họ. Thà làm thuê còn được trả lương, chứ làm con dâu nhà họ vẫn phải làm hết mọi việc mà còn không có lương. Con từ chối, nói là con không có ý định ở lại đây. Thuyết phục mãi không được, sau bà chủ sinh ra cáu gắt, cứ hành con bảo rửa đĩa chưa sạch, lau nhà còn vết bắt làm lại. Anh con trai lúc trước đi về còn hay cười đùa sau cũng lầm lì. Trong nhà mất hẳn không khí vui vẻ. Mà con cũng bắt đầu sốt ruột. Nghe những người khác họ đi hái cam, hái ô-liu kiếm tiền ầm ầm. Còn con một tháng chỉ có đúng 400 đô tiền lương gửi về, biết bao giờ mới hết nợ. Gọi về nhà lần nào cũng chỉ nói chuyện tiền. Tiền nợ tiền lãi đã tới kỳ, tiền con vào năm học mới, rồi người nọ người kia trong gia đình khó khăn cần tiền chạy việc, làm nhà… đủ thứ.
Một lần bà chủ lại gây sự, bảo cà phê sáng nay không ngon, rồi bếp lau chùi chưa sạch bắt làm lại. Con nghĩ cứ thế này thì không được rồi. Lúc đó con không còn sợ như hồi đầu nữa. Cứ ra ngoài làm chưa chắc đã bị bắt. Có bị bắt cũng chưa chắc bị trục xuất. Như cái Mận đấy, nó cũng bị bắt nhưng nhờ có người lo cho vẫn ở lại được. Thế là con vào thu xếp quần áo rồi ra nói chuyện với ông bà chủ. Con nói con rất cảm ơn, nhưng đã đến lúc con không ở đây được nữa. Đây là vali của con, ông bà kiểm tra đi. Bà già khóc. Con rất yêu quý bà ấy nhưng con không thể ở lại được.   
Ra ngoài, con nhận được điện thoại gọi đến làm cho một trang trại trồng rau, công 35 đô một ngày, nghe mừng quá. Nhưng lúc vào làm mới biết, chủ vườn hễ muốn là ông ta dằn người làm xuống ngay tại vườn. Con chắp tay lạy bảo xin hãy đối xử với tôi như với một con người. “What?”, ông ta cười hố hố, rồi bỏ đi không ép. Nhưng con bị mất việc.
Cũng may đã đến mùa thu hoạch nho. Nho ở đó trái to, ngọt lịm, gốc cây to bằng bắp chân mình ấy, vừa cắt vừa ăn ngon ơi là ngon! Bữa trưa chủ vườn cho ăn bánh mì tại vườn, chiều tối trả luôn tiền công 35 đô, lại còn cho một túi nho to xách về ăn. Làm mười ngày con đã có 350 đô. Mận thấy vậy cũng muốn ra ngoài làm, không muốn làm trong nhà nữa. Vậy là phải thuê nhà ở. Hai đứa thuê chung một phòng nhỏ 500 đô một tháng, trong phòng có một cái tivi. Một tối hai đứa mua mề gà về đang hí hoáy xào nấu thì thấy trên tivi hiện ra cảnh năm người Việt đi cắt nho bị cảnh sát bắt, thế là ăn mất ngon.
Mấy ngày sau tivi lại phát cảnh con gái Việt đi làm gái, đứng đón xe, nhảy lên xe con đi khách ngay trên xe. Rồi cảnh những người Việt buổi tối ra bờ biển bán những thứ tai mũi lưỡi với lòng gia súc, bán rau, bán cơm hộp cho người Việt, bị họ quay lên truyền hình. Toàn dân nhà quê mặc đồ mô-đen bản xứ mua ở hàng đồ cũ, nhìn người đi đằng người quần áo đi đằng quần áo, thấy mà xấu hổ. Rồi lại một đứa con gái Việt dở chứng đập phá đồ đạc nhà chủ rồi nhảy múa la hét cười ghê rợn. Cảnh sát đến lôi lên xe chở ra sân bay tống lên máy bay, vậy là xong. Nhưng… từ đấy về Việt Nam còn chuyển máy bay một chặng nữa, điên điên dở dở vậy chả biết có về được đến nhà không? Cái Mận bảo con: “Mày phải kiếm một lão già làm chỗ dựa đi, nếu có gặp rắc rối gì còn có người đứng ra lo cho”.
Thì ra Mận đã cặp với một ông già ngoài sáu mươi, đã đến tuổi hưởng trợ cấp. Người già ở đây cứ tới tuổi 63 trở đi đều có tiền trợ cấp hằng tháng. Ông già trả tiền nhà cho nó, cho nó tiền cạc điện thoại để gọi về bên nhà, cái tivi trong phòng cũng là của ông già mang tới. Cứ vài ngày ông ấy lại lái xe đến chở nó đi chơi đi ăn vào buổi tối. Ban ngày nó vẫn đi cắt nho với con. Chủ vườn cho xe tới chở đi đón về tận nhà, chỉ cần thận trọng lúc lên xe xuống xe. Những người bị cảnh sát tóm đều bị tóm vào lúc này. Nhờ ông già của Mận giới thiệu, con có thêm việc rửa bát đĩa ban đêm ở một nhà hàng. Các chủ nhật con gần như làm 24/24, tay con trắng bợt ra, nhăn nhúm vì ngâm xút, lưng mỏi nhừ. Có ngày ngủ dậy lưng đau không nhúc nhích được, phải một lúc thật lâu mới bò được xuống giường, nhưng làm có tiền nên cũng lướt qua hết thầy ạ.
Hết hai vụ nho tím nho xanh con đã kiếm được khá khá gửi về. Nhưng càng ngày cảnh sát càng truy bắt gắt gao những người Việt bất hợp pháp. Con và Mận phải chuyển đến làm trong một trang trại trồng hoa ở xa hơn. Chủ vườn hoa đã có một đứa con gái Việt đang sống chung nên không có chuyện như chủ vườn rau kia. Nhưng bà chủ hờ người Việt nó quá hiểu người mình nên chỉ trả công ngày 30 đô, lại không đi rửa bát đêm được. Tuy vậy, muốn an toàn hơn thì phải chịu thôi. Hằng ngày chúng con dậy thật sớm cắt đủ một xe ô tô hoa để chủ vườn kịp chở đi bán lúc bảy giờ. Xong thì làm cỏ, phun thuốc, tưới phân, chả lúc nào hết việc. Chủ cũng cho hai đứa một cái container để ở ngoài vườn, không có điện. Bình ắc-quy chỉ thắp được một bóng đèn nhỏ bằng đốt ngón tay, muốn sạc pin điện thoại cũng không được, con phải sắm hai cái điện thoại để luân phiên sạc nhờ trong nhà chủ. Những ngày nóng 45 độ buổi trưa không thể ở trong nhà nổi 15 phút, chúng con phải lang thang ngoài vườn hoa. Hoa đẹp lắm thầy ạ. Hoa hồng, hoa lyz bông to, thơm nức. Vậy mà có ngày bán không hết bị ế đổ đi cả đống, con cứ nhìn mà tiếc.
Tối ba mươi tết năm ấy chả biết làm gì con ôm một mớ hoa ế về để ngâm trong thùng nước, thơm nức khắp nhà. Cái Mận nhìn bảo: “Ừ. Giá có hương mà đốt nhỉ”. Rồi nó uốn éo múa hát chầu văn. Con quát lên: “Này, làm gì đấy?”. Nó vẫn cứ nhảy múa. Con chạy ra ngoài đứng khóc nó mới cười bảo mày tưởng tao điên à? Tao đang vui đấy chứ. Tết này nữa là tao hết nợ rồi. Sướng quá. Sướng quá. Lúc ấy con mới thở phào. Trước tết con đã vay trước nó một tháng lương để gửi về cho thành một món, đến lúc ấy coi như con cũng trả được hết nợ ở nhà rồi. Chỉ có hai năm con đã trả sạch nợ mà vẫn có tiền ăn tiền học cho bọn trẻ nữa. Lẽ ra con cũng phải vui chứ.
Lúc trước con nghĩ chỉ cần trả hết nợ là về, về ngay. Nhưng bây giờ nghĩ lại, định đi kiếm tiền về xây nhà, chả nhẽ giờ về tay không. Làm ở đây một tháng cũng để dành ra được năm trăm, cũng bằng chục triệu tiền mình, về nhà làm gì cho được chục triệu một tháng. Thế là lại ở lại, bao giờ bị tóm hãy hay. Con vẫn đau lưng, rồi đau cổ tay, tê các đầu ngón tay. Mùa đông có lúc đau quá con phải đi chữa lấy thuốc hai lần, rồi thôi. Ở đấy đi chữa bệnh tốn nhiều tiền lắm, mà cũng không diễn tả cho bác sĩ hiểu hết được. Thế là thôi cứ gắng làm, cũng chả còn nghĩ đến nhan sắc nữa. 
Vậy nhưng khi Mận vừa nói ở bên nhà muốn nó đưa sang một bà chị họ, con đã hỏi ngay: “Nó có xấu lắm không?”. Cái Mận bảo có xấu thì bà ấy mới phải tính chuyện sang đây. Con vẫn chưa quên câu “con gái Việt Nam xấu” của bà chủ nhà lúc trước… Nhưng chị họ của Mận chưa kịp sang thì nghe tin người ta đã đóng cửa không cho người Việt Nam sang, không cấp visa cho người Việt nữa.
Con thấy lo, cũng liều cho số điện thoại nhờ người kiếm cho một ông già làm chỗ dựa như Mận. Nhưng lúc nhìn thấy lão già râu tóc bạc thếch, tay run lẩy bẩy, con lại không thể, nghĩ thế này thì khổ quá. Thôi cứ đến đâu thì đến vậy.
- Cô có nhà riêng chưa?
- Rồi thầy ạ. Cũng may lúc bị trục xuất con cũng đã để ra được hơn chục nghìn đô. Đất ở quê bấy nhiêu cũng mua được một mảnh, con xây vài chục mét ở, còn để trồng rau ăn - Bệnh nhân nhìn quanh - Thầy cũng ế nhỉ. Từ sáng tới giờ chả thấy ai đến, có mỗi mình con.
- Thế ai chỉ cô tới đây?
- Có ai chỉ đâu. Con đi chữa khắp nơi mà vẫn không dứt hẳn được, chán quá, tự nhiên đi ngang qua đây thấy có thuốc phơi ngoài sân, con nghĩ hay vào đại đây xem sao, biết đâu gặp thầy gặp thuốc.
- Cô gặp thầy gặp thuốc rồi đấy. Nhưng có chữa hết được không còn do cô.
- Nhiều tiền lắm hở thầy?
- Không nhiều, thuốc rẻ lắm, rẻ như rau như cám thôi. Đây là thuốc uống trong, đây là thuốc xức ngoài. Nhưng khi uống thuốc phải kiêng ăn những thứ ghi trong này.
- Kiêng nhiều thế này cơ ạ? Phải ăn kiêng bao lâu ạ?
- Đến bao giờ hết hẳn bệnh. Còn nữa, trong thời gian uống thuốc tinh thần phải vui. Làm gì cứ làm nhưng quẳng hết mọi lo nghĩ buồn phiền đi. Không nghĩ đến tiền. Ăn thế này chỉ cần ngày chục nghìn cũng đủ rồi, đúng không?
- Vâng. Nhưng ... 
- Khi nào bệnh hết hẳn thì quay lại đây, còn nếu không hết được thì thôi.
- Dạ vâng. Con biết tại sao thầy ít khách rồi.  

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Nhật ký nàng Ô sin lắm chiêu.


Ngày… tháng… năm…
Chàng lại về muộn. Chàng bỏ bữa tối. Nó lại chửi chàng.
http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/03/11/osindd.jpg

Ngày… tháng… năm…
Nấu món chàng thích nhất . Thế mà “nó” giành ăn hết. Lại còn khen mình nấu ngon nữa. Đểu thế. Tội chàng quá. Mai nó đi công tác, mình cho chàng ăn “phở.
Ngày… tháng… năm…
Đi đăng ký tạm trú. Mục “Quan hệ với chủ hộ”, mình điền: 3lần/tuần. Chúng nó trợn tròn mắt. Nhiều hay ít nhỉ?
Ngày… tháng… năm…
Nó lại chửi chàng
Chàng đang tắm…
Đến lượt nó tắm
Chàng tranh thủ…
Ước gì cả ngày nó ở trong nhà tắm!
Ngày… tháng… năm…
Đêm nay Nó lại oánh chàng
Mie con khốn
Ngày mai Bà mua thuốc chuột
Cho nó tèo!
http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/03/11/1231719449.img.jpg
Ngày… tháng… năm…
Nó lại đòi chàng.
Tiếng chàng thở hùng hục…
Đau xót.
Thương chàng quá, mai chắc mình phải nhịn rồi.
Ngày… tháng… năm…
Mấy hôm nay mình thấy buồn nôn. He he sướng thế. Biết đâu…
Nó mà biết thì…
Ơ nhưng mà tháng trước Mình lại rập rình với thằng xế lô.
Bỏ mẹ…
Ngày… tháng… năm…
Nó đón mẹ nó về quản chàng rồi nó đi công tác. Híc
Ngày… tháng… năm…
Con gái “nó” hỗn với mình.
Nó bảo mình là đồ Osin.
Mệ, tức thế chứ. Bà là, là, là ……
Sau này bà không cho con bà gọi mày bằng chị đâu nhá.
Không có thứ chị em nào với mày nhá.
Ngày… tháng… năm…
Dạo này chàng làm ăn sa sút quá.
Tội nghiệp chàng.
Không biết có nuôi nổi 1 vợ 1 con không nữa?
Mai mình đi mua Maverlon.
Ngày… tháng… năm…
Chàng đi công tác đột xuất.
Biết trước mình đã xin nghỉ về quê thăm con. Nhớ…
Ngày… tháng… năm…
chàng đã về nó lại…bắt…chàng
chàng lại thở hùng hục trong đêm….. hic………
Ngày… tháng… năm…
Sáng nó bảo với chàng, cái bút của chàng dạo này nhanh hết mực thế.
Chiều nó mang về bình rượu tắc kè.
Hic… hôm sau… chàng về…. mình cho chàng ăn củ sâm tối nó lại bắt chàng abcxyz… may mà buổi chiều mình tranh thủ rồi, không thì phí đi…
Ngày… tháng… năm…
Dạo này chàng lăng nhăng quá!
Để ý cả con bé Ôsin nhà hàng xóm…
Trong khi mình thì cứ… vò võ!
Mình thử que này là que thứ 22 rồi mà vẫn… 1 vạch!
Mai lại tranh thủ làm cái nữa…
Ngày kia mua hẳn một hộp về dùng dần!
Ngày…. tháng… năm….
Chàng mang máy ra phòng ngoài nói ” dạy cho cái Tĩn vi tính ” ….. mình đốt cuốn sổ nhật kí , nhỡ nó thấy thì …….
Mình tập tành viết blog …. tranh thủ search mấy bí quyết ” dưỡng sinh ” cho chàng ……
coi xong chịu ko đc. …..
may chàng về sớm , còn ” nó ” thì tối mịt mới vìa … ước gì ” nó ” đừng về luôn
Ngày… tháng… năm…
nó lại xuất viện rồi..
Lần này bà tha cho nhé!
thằng nhóc con dạo này người lớn rồi giông chàng quá khiến nhiều lúc mình nghĩ ngợi lung tung nó cũng 8 tuổi rồi chứ nhỉ…
xấu hổ quá!
Ngày… tháng… năm…
Nó về quê, chàng kêu mệt không về, mình cũng xin về nhưng nó không cho, nó lại nịnh mình ở lại nấu cơm cho chàng nữa, mình giả vờ mãi, híc híc đúng là con này còn ngu…hơn mình.
Ngày 1 tháng 5 năm…..
mình làm chàng mệt thật rồi…
Cả đêm qua mình và chàng không ngủ mừng ngày thống nhất đất nước, mình như quân giải phóng tiến vô sài gòn sôi sục khí thế, chàng như đội quân thất trận, tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Cả đêm qua chính quyền đã nằm trong tay quân giải phóng. Tối nay nó lại về cướp lại chính quyền rồi…hu hu…. Mình phải nghĩ xem cho nó nhai cái gì chiều nay cho nó… về quê nhà vĩnh viễn nhỉ…
Ngày …. Tháng …. Năm……..
“Nó” sinh đứa con gái hơn tháng rồi, mình vẫn không có kết quả gì, mình có gì không bình thường chắng?
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Con Thủy nói mình phải thêm kinh nghiệm, nếu không có con thì cũng phải làm cho chàng mê mệt minh thì chàng mới có cơ bỏ “nó”. Nó nói trên In tờ nét có nhiều lắm, nhưng mình có biết vi tính, vi mô gì, chắc mấy tiệm đĩa “cục gạch” có .
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Xui quá, đang thực hành theo cái đĩa thì thằng nhóc nó thấy, khuya rồi sao nó không ngủ mà còn đi kiếm ba nó. Mình phải dổ ngon dổ ngọt cho nó đừng bép xép.
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Trưa nay, ăn cơm xong chàng nằm xa lông, thằng quỷ con leo lên bụng chàng mà nhún, chàng la nó, nó cãi lại: “ba nói ba bụng bự nên chị Sáu phải ngồi trên bụng ba nhún cho xẹp bớt, con nhẹ hơn chỉ nhiều sao ba không cho?”. Mình rụng rời tay chân, chàng vội nhổm dậy rủ nó đi bắn bi. “Nó” đang ở nhà trong, không biết “nó” có nghe thấy không ?
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Thằng quỷ con này tò mò, nó rình hồi nào mà mình hổng biết, trưa nay nó lại hỏi ba nó: “Tối qua ba bị gì mà con thấy chị Sáu thổi gì giữa hai chân ba lâu lắm vậy?” Chàng vừa suỵt, suỵt vừa cà lăm trả lời : “À… ừ, ba bị trầy ở chổ đó ba bôi cồn rát quá nên chị Sáu thổi cho mát”. Nó chưa chịu thôi, còn “bình luận” câu động trời: ”Ba nói chị Sáu mai mốt có thổi , thổi ít ít thôi. Chị ấy nhún nhún cho bụng ba xẹp xuống, bây giờ lại thổi lâu như vậy, hơi vô nhiều, con thấy con thấy bụng ba bự hơn đó.” Mình xanh mặt. Đau tim quá.
………………………………………………………….
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Mẹ chàng ốm nặng, điện bảo chàng về gấp, chàng đi sáng nay, chiều mai mới về. Mấy bữa nay, mình thấy lo lo làm sao, không biết thằng quỷ con này có nói gì không?
Quyển nhật ký bị dừng nửa chừng ở đây. 
Một người đàn ông trạc 35, bấm chuông cửa 1 căn nhà xinh xắn . Chạy ra mở cửa là thằng bé khoảng bảy, tám tuổi .
-Ủa, chị Sáu đâu mà con mở cửa.
-Dạ, chị Sáu bị má đuổi rồi, má đang chờ ba trên phòng đó .
Lát sau, từ phòng trên lầu 1, có giọng đàn bà lớn tiếng:
-Anh còn chối không có gì hả, anh với con đĩ đó giống như nhau, chối bai bãi, chừng xem cái này mới chịu câm … đó anh nhìn tivi coi . Sao tôi khổ quá nè trời, anh hết ở sở làm rôi tới người ở trong nhà . .. Nè, nhún cho xẹp bụng nè … Nè, thổi cho bụng bự nè … nè, nhún … nè, thổi …, nè đầu độc thằng con của tui …
Cứ sau chữ nè là giọng người đàn ông rên lên đau đơn .
-Ui da, tha cho anh, tại … tính đàn ông nó vậy mà, chứ anh vẫn thương ba mẹ con em hết lòng mà, anh có bỏ bê gì mẹ con em đâu… Tại nó lẳng nên anh bị mê muội chút thôi mà.
-Chút nè, … nó là con quỷ cái, phá gia cang người khác… quỷ kinh ,nè…. Kim đâm ba mũi,nè, … ka ma so ba nè , …, may mà tôi ăn ở hiền lành, trời còn thương , không thì chết với con quỷ đó.
-Gì mà kim đâm ba mũi, gì ka ma so ba … bộ nó ếm em hả ?
-Nó viết trong cuốn nhật ký đó, tôi bắt được quả tang nó đang viết, phải dành giật mới lấy được, nhưng tôi không cho anh đọc đâu, để cho anh ôm thắc mắc đó tới già.
Quyển nhật ký bay vèo qua cửa sổ, rớt dưới chân một người đàn ông đang chờ con tan trường và vô tình nghe trọn câu chuyện. 

Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

Trò chơi cuối cùng.


Em tự vẽ lên những mảng màu lộn xộn. Em cười. Đó là những ngã rẽ. Những con đường loang lổ màu nước mắt và khát khao. Em không là cố định, và nỗi nhớ là lãng quên...

Trò chơi cuối cùng shopping entertainments


CIL
Anh và nhóc.
Nhóc. Trẻ con.
Anh.Người lớn.
Nhóc - nhìn đời dưới con mắt của những trò chơi, thử rồi sai, sai rồi sửa. Có hề gì?
Anh nhìn đời bằng cái nhìn tỉnh táo, lạnh lùng và hoài nghi.
Nhóc cười cả ngày.
Anh không biết cười. Anh ném vào cuộc đời thứ cảm xúc không nhìn thấy màu sắc.
Anh và nhóc.
Anh là mặt trăng của bóng đêm lạnh lẽo.
Nhóc là mặt trời, nhiệt huyết, nóng bỏng.
Nhóc và anh.
Sự chuyển giao kì diệu và cay đắng...
Biết anh, nhóc ít cười hơn.
Biết anh, nhóc đã tự mình tập sống giả.
Biết anh, nhóc lạnh lẽo, như mặt trăng, như anh...
Cái chạm khẽ của định mệnh.
Anh có sự tôn nghiêm nhất định đủ để những đứa trẻ như nhóc phải e dè, sợ hãi mà không dám đến gần. Nhưng sao nào? Nhóc vào đời, và đâu đâu cũng là những điều mới mẻ không thể cưỡng lại được. Nhóc vẫn đối diện với cuộc đời bằng thái độ sống mà anh cho là vô nghĩ , là trẻ con, là chẳng ra làm sao. Nhóc tự tạo ra một trò chơi mới mẻ trong cái phần đời ngắn cun củn mà nhóc đang sống. Ở nhóc đang thiếu sự trải nghiệm mà anh có. Nhóc cười phá lên trước những câu chuyện mà anh kể. Cuộc đời là ngang trái, là lừa lọc, là cạm bẫy. Nhóc thấy mấy người lớn như anh thật phiền phức, thật rắc rối, cứ tự nhốt mình vào trong một cái lồng, khóa chặt cửa lại, vứt chìa khóa đi, rồi vùng vẫn tìm lối ra. Tại sao chỉ cho chính bản thân mình một lối thoát duy nhất chứ? Tại sao không cho mình nhiều hơn hai sự lựa chọn?  Khi mon men bước gần đến bên anh, nhóc không biết điều gì đang chờ đợi mình, ở phía trước.

Nhóc cười với anh. Nhóc trêu chọc anh. Nhóc chạm tay vào cuộc đời anh bằng cái nhìn trọn vẹn và tinh nguyên nhất. Là nhóc nghĩ đơn giản lắm: cái con người kia sao lại cứ khó đăm đăm thế kia? Để nhóc giúp anh cười lên nha!...
Tại sao anh không xua đuổi, không dè chừng nhóc - cái việc mà anh vẫn làm như cơm bữa, với đời, và với người? Có phải vì nhóc là trẻ con? Người ta không sợ trẻ con. Người ta không đề phòng trẻ con. Trẻ con không gây nguy hiểm. Trẻ con không biết nói đối. Nói thật là độc quyền của trẻ con, còn nói dối là trò chơi của người lớn.
Nhóc trêu chọc anh để nghe anh cười, để thấy khuôn mặt anh giãn ra, tràn ngập và mãn nguyện.
Anh trêu chọc nhóc để làm gì?
Là một trò chơi phải không anh?...

Trò chơi là thế nào? Là người ta nhấn Start và bắt đầu chơi. Mắt không dời mục tiêu. Chiến đấu cho đến cùng. Hoặc thắng, hoặc thua. Khi kết thúc sẽ là Game over. Bao nhiêu nuối tiếc, cay cú, nỗ lực đều dừng lại hết, là mang đúng nghĩa của từ ''kết thúc''.
Còn chúng ta, còn trò chơi của anh và nhóc? Nhóc cố lục tìm lại trong quá khứ, trong mảng đời con con mà nhóc đã đi qua, một chút kinh nghiệm sống để định nghĩa lại từ ''trò chơi''. Trong đầu nhóc mờ tịt, mông lung, và trống rỗng. Không lí giải được. Nhóc mắng mình ngốc nghếch. Là trò chơi mà nhóc không biết là nó bắt đầu khi nào, đã kết thúc chưa? Là anh thắng hay nhóc thua?
Con đường đi làm người lớn.
Nhóc biết tặc lưỡi bỏ qua . Tặc lưỡi bỏ qua để thêm vào đó một chút gì đó liều lĩnh, buông thả. Cái điều không hề có trong cái đầu non choẹt của nhóc. Trẻ con thì ít va chạm, thường kiêu ngạo và hiếu thắng. Anh cho nhóc trải nghiệm, biết mình lớn lên bằng cảm xúc. Có những cảm xúc không là kẹo ngọt, có những cảm xúc bảng lảng, mịt mờ, lang thang như khói thuốc anh hút, có những cảm xúc là tách coffee anh uống... một mình...

Nhóc thử làm người lớn... vì anh!. Nhóc lặng lẽ gọi một coffee đen lạnh không đường.  Nhấp một ngụm. Đắng... Nhóc quay trước, quay sau, nhoài người đi tứ phía tìm kiếm. Không có ai cả. Là nhóc đi một mình mà. Thì ra… Là cảm giác cô đơn...

Kéo lê cốc coffee từ góc bàn này sang góc bàn kia, là cái trò nghịch ngợm của bọn con nít. Chỉ có trẻ con mới không biết lặng lẽ những lúc cần thiết. Nếu cô đơn là những giọt nước, nó sẽ đắng như coffee, lạnh như từng giọt nước lạnh đọng trên thành cốc. Còn nữa, cô đơn giống như quỹ đạo đi của cốc coffee mà nhóc đã vạch sẵn trên bàn. Những giọt nước bị kéo lê. Mờ dần. Mờ dần. Càng đi sâu vào cô đơn, người ta mất đi nhiều cảm giác, chỉ còn lại ta với ta. Nỗi đau và sự cô đơn...
Là cảm giác của anh đây ư?...

Nhóc vụng về đưa ngón tay chạm khẽ vào cốc. Rụt lại. Khẽ rùng mình. Lạnh quá. Anh như cốc coffee. Đắng. Lạnh. Và khó uống. Nhưng anh là trò chơi mới lạ, còn nhóc thì say mê và hiếu kì. Nhóc hiếu thắng, chơi lần đầu tiên. Thất bại. Tặc lưỡi bỏ qua. Không hề gì. Lại tiếp tục.Tiếp tục... Nhóc bị cuốn vào trò chơi chỉ qua một lần thử, thử cho biết thôi mà, có sao đâu. Không thích thì thôi.Vậy mà nhóc mãi mãi không thoát ra được, và tệ hơn nữa, nhóc là một đứa trẻ con thua cuộc...

Nâng cốc coffee. Dứt khoát uống một hơi cạn sạch. Để cái lạnh và đắng trôi tuột xuống ruột, không ngập ngừng, không do dự và nuối tiếc. Với coffee, nhóc có thể dùng cái ngông cuồng của trẻ con để chế ngự. Còn anh? Nhóc biết, anh giống coffee, nhưng anh không là coffee. Nhóc có thể với tay ra là có được nó, còn anh, cho dù có bao nhiêu lần khóc thì anh cũng sẽ không đến bên nhóc. Anh vẫn sẽ tạo ra một khoảng cách nhất định, không quá xa để nhóc thấy nhàm chán mà rong chơi mất, không quá gần để anh có thể kiểm soát được cái gì là của riêng anh. Đơn giản như vậy thôi. Đơn giản như chính suy nghĩ của nhóc. Đôi khi có những sự đơn giản thật phức tạp. Có những đơn giản không dễ gì chấp nhận được, đối với cả người lớn và trẻ con.
Và nhóc không thể chấp nhận được cái suy nghĩ là anh và nhóc đang xa nhau lắm, xa lắm. Nhóc đưa tay ra với... Kí ức khẽ vỡ ra…
Không còn là trẻ nhỏ.
Điều được trải nghiệm đầu tiên là nỗi nhớ. Nhóc nhớ. Nhóc biết nhớ những điều mà trước đây nhóc không nhớ, thậm chí còn cho đó là điên rồ. Nhớ là một cảm giác vô cùng khó chịu. Và trí nhớ là đồ phản trắc. Trong bài học ''Trí nhớ bí ẩn của con người'' mà nhóc được học ở trường thì trí nhớ là một nền tảng vật chất trong não giống như con chip bộ nhớ trong máy tính. Thế nhưng, sau khi kiểm tra, các nhà khoa học đưa ra một kết luận bất ngờ: kí ức không nằm ở bất kì khu vực nào hay trong một nền tảng vật chất nào cả. Giống như một nhà thần kinh học từng nói: ''Trí nhớ nằm ở bất kì vùng nào trên não song lại không ở đâu cả". Tệ thật! Nhân loại hàng đêm cứ phải vật lộn với hàng mớ bòng bong tương tự như thế.

Trước đây, nhóc nghĩ, nhớ một ai đó ư? Có sao nào? Đơn giản không ấy mà ! Nhấc điện thoại lên, gọi cho người ta! Vậy thôi.
Còn bây giờ, nhóc hiểu, khoảng trống giữa hai đầu điện thoại không thể lấp đầy được, và khoảng trống giữa anh và nhóc là vĩnh viễn. Mà nhóc thì trẻ con quá. Anh là người lớn...

Chưa bao giờ anh nói: ''Không '', và ''Không bao giờ'' với nhóc. Hai tiếng ấy quyết liệt anh nhỉ? Hai tiếng đó chẳng bao giờ có dấu ba chấm, để nhóc thôi hi vọng  về những điều chỉ có trong cổ tích.
Anh tạo ra thật nhiều dấu ba chấm trong trò chơi hai người. Để mặc nhóc phân định và rối rắm trong hàng mớ những giả thiết, mà không biết là cái nào đúng, cái nào sai.
Anh chọn cách im lặng. Như khi anh im lặng làm đồng minh với nhóc trong trò chơi táo bạo mà nhóc nghĩ ra. Chơi, để làm đau nhóc. Chơi, để nhóc biết thế giới này rộng lớn và nhóc thì bé xíu xiu. Bé nhỏ với cuộc đời, bé nhỏ với anh, bé nhỏ trong trái tim anh.
Màu nước mắt.

Nhóc gạt tay làm đổ ly rượu vang đỏ hồng đào. Vỡ tan. Những mảng vụn bay khắp nơi, tìm đớn đau...
Anh gạt nhóc ra khỏi cuộc đời anh, cấm nhóc bén mảng đến sự cô đơn của anh. Đó là nơi bất khả xâm phạm, còn anh kiêu ngạo biết bao? Chao ôi! Cái sự kiêu ngạo xa xót của anh trong lòng nhóc, cái sự uy nghi bệnh hoạn đang gặm nhấm hồi ức của anh kìa, anh biết không? Anh đã chọn con đường khác...
Cái cách anh xóa tên nhóc trong trí nhớ của anh không ồn ào như nhóc. Nhóc mở Hyde, mở L'arc~en~ciel ầm ĩ. Với nhóc, âm nhạc có thể xoa dịu mọi thứ.  nhóc  đóng của phòng lại, bật rock, vặn volume max, cho đến lúc không một âm thanh nào ngoài rock có thể lọt vào tai. Khi bước ra ngoài, nỗi đau và mất mát chỉ là phù du...
Còn bây giờ, âm nhạc không thể cứu rỗi được nhóc. Thậm chí khi nhóc gào lên tuyên bố cho cả thế giới biết: '' Ta sẽ quên anh!!!" Nhưng... Trí nhớ vẫn là thứ phản trắc. Ngày xưa nhóc nghĩ vậy và bây giờ vẫn thế. Thì ra, với trẻ con, có những thứ là của ngày hôm qua và có những thứ là mãi mãi...

Anh  không cần dùng một công cụ nào để hỗ trợ việc quên. Cũng không cần lời tuyên bố nào cả. Anh im lặng. Anh cứ quên là quên thôi. Đó là sự khác nhau của trẻ con và người lớn ư?
Nhóc ồn ào, anh lặng lẽ.
Nhóc trẻ con, anh người lớn...
Với anh, với người lớn, trí nhớ là để phân loại lưu trữ những trải nghiệm và phân tích để giúp họ sống suốt cuộc đời. Nhóc cười nhạo điều đó! Người lớn hơn trẻ con ở chỗ họ sống lâu hơn, sống nhiều hơn. Sống lâu để mà làm cái gì? Sống nhiều hơn thì có gì hay ho?  Để tạo các mối quan hệ, để phỉnh lừa nhau và để ngày đêm gắn lên chính mình những nỗi đau à? Như vậy là ở vào thời điểm này, anh đau nhiều hơn nhóc rồi. Nhóc biết điều đó. Nên muốn lấy cái đau ít ỏi của nhóc để xoa dịu cho anh.
Nhưng anh quay mặt đi.
Anh không cần nhóc.
Anh ngủ trong nỗi đau của chính mình...

Tiếng anh khô khốc, rằng anh đã có người khác rồi, rằng nhóc đừng kiếm tìm anh nữa.
Nhóc mở to mắt. Đôi mắt tròn vo ghê gớm lắm, để hiểu nhiều hơn một lời từ chối. Khi những yêu thương quan tâm phải dừng lại trước một bức tường xua đuổi kiên cố. Nó rũ rượi ở sâu thẳm trong lòng mà không thể nào siêu thoát được. Đứa trẻ con trong nhóc chạy ào về xa xôi và gục ngã ở đó. Trò chơi đã dừng lại và không có thêm một Level nào để nhóc bám vào mà sống tiếp. Là quay về vạch xuất phát nhé. Là không có anh nhé! Và nhóc không là nhóc nữa…
Nhóc bắt đầu tưởng tượng ra điều làm nhóc bị tổn thương. Mỗi lần chạm tới vết thương, nhóc đều thấy nước mắt và cô đơn...
Hoa hồng và chocolate ngập tràn phố phường...
Valentine... Valentine...
Một điều xa xỉ...
Với một trái tim có nhiều vết xước…
Những giấc mơ màu kẹo ngọt lấp lánh.
Đêm Valentine.
Nhóc nhìn sâu vào trái tim mà yêu thương và vết thương đan kết chằng chịt những nỗi nhớ. Một nỗi nhớ ngơ ngác của đứa trẻ bị lạc. Một kí ức thêu dệt vô số màu sắc không bình yên.
Nhóc mon men tìm về căn phòng anh, xưa cũ. Chỉ để nhìn anh thêm một lần thôi. Nhìn anh hạnh phúc và thả bay giấc mơ hạnh phúc một thời nhóc thêu dệt. Tan biến. Mãi mãi…
Ngôi nhà nhỏ của anh cửa khóa im lìm. Nó vẫn nguyên vẹn như từ khi có nhóc. Chiếc khăn mặt nhàu nát của anh từ mấy tháng trước vẫn treo đùng điêng ngoài dây phơi. Chỉ có những chậu hoa một thời anh cưng yêu chăm sóc đã không còn như trước. Chúng rũ cành khô cứng, không chút sự sống.
Sự nhạy cảm trong nhóc chớp mắt. Nhăn trán. Hồ nghi. Một tình yêu mới đã đến bên anh. Một sự kiện lớn, một hơi thở mới. Vậy mà không có sự thay đổi nhỏ nào từ cái sự kiện lớn đó cả. Vậy là sao? Người ta đến bên anh mà cây nhà xơ xác? Anh đẩy nhóc đi để cây nhà héo úa? Là anh nói dối. Là anh xua đuổi nhóc để gom đau đớn lại cho riêng mình. Người lớn không thích nói thật. Thì ra, người lớn còn thích chạy trốn nữa...

Nỗi nhớ, sự tức giận, yêu thương và oán tránh, tất cả ào ạt. Nhóc run lên bần bật. Vì chính những rung động đang ám ảnh nhóc, cái điều đang kêu gào nhức nhối từ tận nơi xa xăm nhất của con người. Dù cho nhóc non nớt, nhưng những điều đó vẫn tồn tại, rất chân thực, trong trái tim nhóc…
Nhóc bấm số.
Gọi anh.
Theo cái cách mà đứa trẻ con vẫn lựa chọn để xóa đi nỗi nhớ…
Hãy để trái tim non nớt của trẻ con hàn gắn trái tim vỡ của người lớn...
NHÓC YÊU ANH !!!
"Giá như em có thể nhìn thấy những giọt lệ
trong thế giới mà em bỏ lại sau lưng.
Giá như em có thể hàn gắn trái tim anh… dù chỉ một lần…
Ngay cả khi anh nhắm mắt lại
thì những hình ảnh về em lại hiện ra trước mắt anh.
Và anh biết em chính là…"