NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Hiển thị các bài đăng có nhãn VIDEO PICTURE. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VIDEO PICTURE. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Vũ điệu săn mồi của cáo.


Con cáo thực hiện cú nhảy ngoạn mục và chui xuống tuyết để bắt con chuột.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Con cáo dừng lại khi phát hiện một con chuột bên dưới tuyết trong công viên quốc gia Yellowstone của Mỹ.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Sau khoảng 20 phút con cáo đột nhiên đứng thẳng.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Chuyển động của con cáo diễn ra quá nhanh.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Vì thế nhiếp ảnh gia không kịp đưa nó vào khung hình.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Con vật lao xuống.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Và nó chui sâu xuống tuyết để tìm con chuột, nhưng không thành công.
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật 

Cùng ngắm những giây phút chơi đùa, suy tư... của con người và các loài động vật, cả hai như có một sợi dây liên kết vô hình.
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Hai loài mà cứ như một
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Phút giây chơi đùa dưới đại dương
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Canh giấc ngủ cho nhau
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Gối êm thật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Sẵn sàng ứng cứu nếu bạn lâm nguy
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Tình bạn khăng khít
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Vũ điệu của nước
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Nắm lấy tay tớ nhanh lên
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Ngồi im tớ đọc sách cho nào!
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Được ngồi lên đầu thích thế
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Đọc sách cho nhau nghe

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Trương Kế Cương và những vũ điệu nổi tiếng thế giới…




Zhang Jigang (Trương Kế Cương) là một biên đạo múa nổi tiếng người Trung Quốc. Ông sinh năm 1958 ở tỉnh Sơn Tây.
Các điệu múa do ông biên đạo rất thành công không chỉ ở Trung Quốc mà còn làm cả thế giới sửng sốt. Ông được thăng cấp bậc Trung tướng vào năm 2006 và hiện đang nắm giữ cấp bậc cao nhất quân sự ở Trung Quốc cho một nhân viên phi chiến đấu.
Ông nhận được nhiều giải thưởng ở Hollywood California, Bắc Triều Tiên, Nhật Bản, Monaco và có những chuyến lưu diễn Mỹ, Australia, Italy và Tây Ban Nha. Ông hiện đang sống ở Bắc Kinh, Trung Quốc.
Vũ điệu “Thousand Hand Bodhisattva” do ông sáng tác và tập luyện cho 21 trẻ em khiếm thính hầu như chinh phục được tất cả mọi người trên thế giới bởi vẻ đẹp toàn mỹ của nó. Điệu múa đã được xem như “tài sản quốc gia, báu vật quốc gia” của người Trung Quốc.
Ngoài “Thousand Hand Bodhisattva”, ông còn những sáng tác khác cũng rất nổi tiếng như: ” Mother and son”, “The night”, “Poison Dates”, đặc biệt vũ điệu ” Poison Dates” quy tụ đến hơn 200 vũ công và có những màn nhào lộn rất hoành tráng :D
Các bạn xem điệu múa nổi tiếng “Thousand Hand Bodhisattva” nhé:

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Quixotic Fusion: Dancing with light


Quixotic Fusion là một nhóm nghệ sĩ trộn lẫn nhào lộn, khiêu vũ, phim, âm nhạc, âm thanh điện tử, và ánh sáng điện tử, để tạo thành một biểu diễn lạ thường trên sân khấu.
Anthony Magliano và Mica Thomas là đồng thành lập viên Quixotic Fusion. Nhà trên mạng của nhóm này tại quinxoticfusion.com
Video clip dưới đây là Quinxotic Fusion biểu diễn tại TED 2012
Mời các bạn.

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Woman In Love.



Woman in love - Tranh Henry Nelson O'Neil 1856
Woman in love – Tranh Henry Nelson O’Neil 1856


Phụ nữ là biểu tượng của cái đẹp và tình yêu. Có lẽ nếu tình yêu của người đàn ông là sự chinh phục, là biểu hiện của một sức mạnh thuyết phục, thì tình yêu của người phụ nữ là sự mềm mại, dịu dàng và vô cùng dẻo dai. Nếu tình yêu của người đàn ông thường là sự khởi nguồn cho câu chuyện, thì tình yêu của người phụ nữ là sự tiếp nối và khiến câu chuyện trở nên vĩnh cửu.
Hôm nay, ngày 8-3, chúng ta cùng nhau nghe lại một bài hát kinh điển về người phụ nữ, người đàn bà khi họ yêu và gìn giữ tình yêu của mình nhé.

Em là người đàn bà đang yêu
Và em làm bất kì điều gì
Để mang anh vào thế giới của em
Và ôm chặt anh trong đó
Đó là một đặc quyền mà em bảo vệ
Hết lần này đến lần khác hoài hoài
Em làm gì được bây giờ?
Em là người đàn bà đang yêu
Và em đang nói với anh
Anh biết cảm giác thế nào không?
Người đàn bà có thể làm gì?
Đó là một ưu quyền mà em bảo vệ
Hết lần này đến lần khác hoài hoài…
Không có gì nhiều để nói về bài hát. Woman in love được Barry Gibb và Robin Gibb của ban nhạc Bee Gees viết, và Barbra Streisand ghi âm năm 1980. Các bạn có thể đoán được, nó là bài hát sáng chói nhất trong sự nghiệp của Barbra Streisand. Nhưng tình yêu của người phụ nữ nhân loại sẽ còn nói muôn đời.


Người Đàn Bà Đang yêu


Đời là một khoảnh khắc trong không gian
Khi giấc mơ đã mất
Nơi đó thành cô đơn hơn
Em hôn từ biệt buổi sáng
Nhưng sâu tận trong lòng anh biết
Chúng ta không bao giờ biết tại sao
Con đường lại hẹp và dài
Khi đôi mắt ta gặp nhau
Và cảm xúc rất mạnh
Em xoay người khỏi bức tường
Em loạng choạng và ngã
Nhưng em cho anh tất cả…
(Điệp khúc:)
Em là người đàn bà đang yêu
Và em làm bất kì điều gì
Để mang anh vào thế giới của em
Và ôm chặt anh trong đó
Đó là một đặc quyền mà em bảo vệ
Hết lần này đến lần khác hoài hoài
Em làm gì được bây giờ?
Với anh vĩnh viễn của em
Trong tình yêu không có
Đo lường thời gian
Chúng ta đã tính sẵn mọi sự từ đầu
Rằng anh và em
Sẽ sống trong trái tim của nhau
Chúng ta có thể xa nhau bao đại dương
Nhưng anh cảm được tình em
Và em nghe được tiếng anh
Em loạng choạng và ngã
Nhưng em cho anh tất cả
(Lập lại Điệp khúc)
Em là người đàn bà đang yêu
Và em đang nói với anh
Anh biết cảm giác thế nào không?
Người đàn bà có thể làm gì?
Đó là một ưu quyền mà em bảo vệ
Hết lần này đến lần khác hoài hoài…
(TĐH dịch)

Woman in Love

Singer: Barbra Streisand
Songwriters: BARRY ALAN GIBB & ROBIN HUGH GIBB
Life is a moment in space
When the dream is gone
Its a lonelier place
I kiss the morning goodbye
But down inside you know
We never know why
The road is narrow and long
When eyes meet eyes
And the feeling is strong
I turn away from the wall
I stumble and fall
But I give you it all…
(Chorus:)
I am a woman in love
And I do anything
To get you into my world
And hold you within
Its a right I defend
Over and over again
What do I do?
With you eternally mine
In love there is
No measure of time
We planned it all at the start
That you and i
Would live in each others hearts
We may be oceans away
You feel my love
I hear what you say
No truth is ever a lie
I stumble and fall
But I give you it all
(Repeat chorus)
I am a woman in love
And Im talking to you
Do you know how it feels?
What a woman can do
Its a right that I defend
Over and over again……

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Câu chuyện thật về Sad Movies.


Đôi khi có những câu chuyện được người ta tưởng tượng ra, y như thật. Sad Movies cũng là một câu chuyện như thế.
Sad Movies được nhạc sĩ Loudermilk sáng tác từ câu chuyện của một cô bạn. Cô này kể lại, sau khi cô xem bộ phim Spartacus tại rạp, người ta đã bất ngờ bật đèn lên và cô phát hiện người phụ nữ bên cạnh cô đang khóc. Người phụ nữ ấy chỉ nói: “Sad movies make me cry” (phim buồn làm tôi khóc). Chỉ là một câu chuyện nhỏ không có ý nghĩa nhưng Loudermilk với trí tưởng tượng phong phú đã biến nó thành một câu chuyện về …nhân tình thế thái.
Được phát hành năm 1961, Sad Movies của nhạc sỹ John D. Loudermilk gắn liền với tên tuổi của ca sỹ Sue Thompson.
Sad Movies là tiếng thở dài thất vọng của một con người khi phát hiện sự giả dối vây quanh mình trong xã hội. Bài hát thể hiện khao khát của một con người được sống giữa những người người hơn, tốt hơn, tử tế hơn nhưng không được. Phần nhạc mang tính kể chuyện, tiết tấu mang tính châm biếm. Riêng khúc điệp khúc nghe như tiếng than vãn, càng nghe càng thấy buồn “Ôi, phim buồn luôn làm tôi khóc”. Đấy là tiếng khóc của một con người trung thực dù không muốn nhưng phải chứng kiến sự giả dối. Cái hay của bài hát là câu này có thể hiểu theo nghĩa đen (phim ở rạp buồn nên tôi khóc) hay nghĩa bóng (người ta giả dối, đóng phim, đời là phim, nên tôi khóc) thì đều ăn nhập với phần lời còn lại.
Ngày xưa mình thường nghe qua bản tiếng Pháp: “Quand le film est triste”, hôm nay các bạn nghe lại Sue Thompson hát nhé:
SAD MOVIES
Sad movies always make me cry.
He said he had to work, so I went to the show alone.
They turned down the lights and turned the projector on.
And just as the news of the world started to begin,
I saw my darling and my best friend walking in.

Although I was sitting right there they didn’n see me.
And so they both sat right down in the front of me.
And when he kissed her lips then I almost died.
And in the middle of the colour cartoon I started to cry.

Oh Sad movies always make me cry
Sad movies always make me cry

And so I got on up and slowly I walked on home,
And Mama saw the tears and said “Baby what is wrong”.
And so just to keep from telling her a lie,
I just said “Sad movies makes me cry”.

Oh Sad movies always make me cry
Sad movies always make me cry
Sad movies always make me cry
Sad movies always make me cry…

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

New Age - chạm đến vùng bí ẩn của tâm hồn!

New Age, dòng nhạc sinh ra để kéo con người chậm lại nhưng cũng khiến họ vút lên những cảm xúc thiêng liêng, bình yên trong tâm hồn. 
                                             

Để bắt đầu một "Thời đại mới"...

Bạn có bao giờ lắng nghe thật kỹ tiếng những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, hay bất ngờ rùng mình xao xuyến khi có quá nhiều vòm lá sấu cùng ào trút lá xuống con đường, một khoảnh khắc giao mùa trong veo?
Trong khung cảnh ấy, có bao giờ bạn sẽ tự hỏi rằng một khi mình không phải một người quay phim, không phải một nhà thi sĩ, nếu mình là một người chuyên viết nhạc không lời thì mình sẽ phải làm gì để ghi lại cảm xúc đặc biệt khi ấy?
Trong trường hợp này, một nhạc sĩ trường phái cổ điển, hẳn họ sẽ vận dụng kĩ thuật phối khí điêu luyện để tạo ra tiếng mưa bằng những nốt nhạc đàn Harp,đàn Piano, họ giả lập không gian đầy đường lá xao xác bằng sự cộng hưởng nhiều bè của dàn nhạc dây đông người.
Cũng trường hợp này, đối với những nhạc sĩ cận đại viết những khúc ca Jazz, Pop, Rock chẳng hạn, họ cùng với một nghệ sĩ viết lời ca, dùng lối kể chuyện để minh họa cho cảm xúc của họ, các ca khúc đương thời cho tới nay hầu hết đã được tạo nên với cách thức ấy.
                                   


Còn những nhạc sĩ viết nhạc không lời gần đây hơn, họ phải làm gì với những nhạc cụ vốn đặc trưng cho nhịp sống của họ?
Có một trường phái khá tự do, thậm chí nghệ sĩ ấy có thể mang máy thu ra ngoài hiên nhà thu lấy tiếng những giọt nước đang rơi xuống, thu lấy tiếng đám lá xào xạc và họ đưa vào trong tác phẩm âm nhạc mà ta gọi là những "Sound Effect" hiệu ứng âm thanh), người viết nhạc đặt chúng vang lên với một bè nền lung linh của tiếng nhạc dịu dàng đôi lúc bâng khuâng xao xuyến gọi là “Background” (nền), khi ấy hình thành một thứ gọi là “Space” (không gian) của một tác phẩm.
Trong không gian này người nghệ sĩ tô điểm những suy tư khác, gửi gắm một câu chuyện nào đó bằng tiếng các nhạc cụ khác, có thể chỉ là một vài nốt piano, vài tiếng hát u ơ vu vơ. Tác phẩm đã hoàn tất như tình cảm của anh ta sau đó được đặt một cái tên là “Thiên nhiên tháng tư” chẳng hạn.
Người nghe, với cảm quan và kinh nghiệm về những gì có thể xảy ra trong khung cảnh như thế, đón nhận tác phẩm ấy và thả sức tưởng tượng, liên tưởng từ chính kỷ niệm hay kinh nghiệm của mình trong bao nhiều lần tháng tư của riêng họ.

Thế là đủ cho thành công của một tác phẩm dòng nhạc New-Age (Thời đại mới), dòng nhạc bí hiểm mà đôi lúc còn được gọi lẫn lộn với rất nhiều tên gọi khác như âm nhạc không gian, nhạc hòa tấu điện tử, nhạc Thiền, âm nhạc của những cảm xúc siêu nhiên… và đôi lúc dễ nhầm lẫn với World-Music, Electronic, các dòng âm nhạc có pha trộn điện tử khác.Họ được gợi ý như đang xem một bức ảnh hay một cuộc băng hình ghi lại, thấy thanh bình như đọc một bài thơ hay, sự suy tưởng về thời khắc giao mùa, những vận động của đất trời đồng điệu ùa về.

Trí tưởng tượng không giới hạn

Trên đây cũng chỉ là một cách để gợi mở. Nghệ thuật của dòng nhạcNew-Age là vô cùng phong phú và không bao giờ có một phương pháp sáng tạo, bởi chính tư duy tự do trong sáng tạo đã không giới hạn, một lần nữa nó mở ra tiềm năng hoạt động của trí tưởng tượng và điều kiện thực thi của người nghệ sĩ.
Cũng vì thế, dòng nhạc này đã mang một tên gọi có vẻ hơi to tát, thậm chí có những nhà lý luận, người hâm mộ cực đoan phương Tây còn cho rằng âm nhạc chỉ đã trở thành một bộ môn nghệ thuật thực sự từ khi dòng nhạc New-Age ra đời.


New-Age được biết đến tại Mỹ từ khoảng thập kỷ 70, cùng lúc với thời điểm xuất hiện những nhạc cụ điện tử, đặc biệt đàn synthesizer (sau này phát triển lên cao là đàn keyboards) và kỹ thuật thu âm số cho phép nghệ sĩ thu âm nhiều đường âm thanh cho một tác phẩm trong những khoảng thời gian khác nhau. Thế nên, cái tên New-Age có một ý nghĩa đơn giản hơn sự đồn đại về những suy tưởng siêu nhiên mà nhiều người nhắc tới khi cảm nhận dòng nhạc ấy.
Có lẽ cái tên New-Age mang ý nghĩa đánh dấu sự ra đời của một dòng âm nhạc mới dựa trên kỹ nghệ âm nhạc điện tử, điều trước đó chưa thể có được. Sự sáng tạo vì thế thay cho việc tiếp tục đào sâu phát triển chậm rãi ở nơi các thể loại âm nhạc khác lại có một cơ hội tung cánh thoát lên và biến hóa nơi một chân trời mới lạ.

New-Age và cho nó một cảm giác tung cánh. Nơi thế giới dường như bắt đầu chật hẹp đến mức loài người trong suốt thế kỷ 20 đã liên tục sáng chế những con tàu vượt không gian thám hiểm vũ trụ hay các con tàu thám hiểm đáy đại dương, New-Age ra đời chính là cảm hứng tung cánh của một thế hệ âm nhạc chịu ảnh hưởng của công cuộc mở rộng và khám phá không gian, khi niềm tin và những suy tưởng siêu nhiên của loài người đương thời đã trở nên rõ ràng hơn so với thời gian trước đó.
Có lẽ chính vì thế, những tác phẩm âm nhạc New-Age thường có sắc thái lạ lùng, bí ẩn, những viễn tưởng vô cùng khác lạ với âm nhạc ra đời trước đó.
Sau này New-Age phân ra nhiều nhánh, Contemporary Instrumental,Solo Instrumental, Neo-Classical, Celtic…và mỗi nhánh đều có những đặc trưng khá chuyên biệt, về cả nội dung tư tưởng và hình thức âm nhạc.

                                           

Aldo - Silent Star

Một bản guitar solo để relax rất tuyệt với âm hưởng latin đặc trưng của guitar và những nốt khá lạ, cao và gắt (để tạo hiệu ứng "new age").




                                           

YANNI - Midnight Hymn (Beauty water)






Kitaro - After The Rain






Vangelis - Islands Of The Orient


Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Father & Daughter


07/12/2010 08:05 pm
Clipart Illustration of a Silhouetted Girl Holding Hands With A Man, Father And Daughter, Walking In Grass Towards An Orange Sunset
 
Trên đường đồi phẳng lặng. Hai cha con thong dong đạp xe. Hai bên đường là hàng cây rậm rạp xanh tươi. Đến mỏm đá kia, người cha bước xuống chiếc thuyền đậu sẵn dưới bến. Chèo đi và chẳng trở về. Cô bé con đứng trên đồi, nhìn theo cha, bơ vơ lạc lõng. Năm phút, mười phút hay hơn, cô bé bỏ về. Để rồi chiều chiều, trên con đường hun hút tưởng chừng dài vô tận, không thấy đích đến mà khi quay lại cũng chẳng thấy lối về. Cô bé ở giữa con đường, chỉ biết mải miết đạp xe. Bánh xe lăn vòng, quay đều. Trên ngọn đồi xưa, cô bé đứng đó chờ cha. Thời gian trôi qua, cô bé ngày một lớn lên. Thói quen vẫn không thay đổi.
Từng chiều rồi lại từng chiều, cô bé con đạp xe lon ton lên đồi, đứng đấy rồi lại lững thững đạp về. Cứ thế, cứ thế, bánh xe vẫn cứ lăn hoài. Thành thiếu nữ, cô lên đồi cùng bạn bè, cùng người yêu. Thành phụ nữ, cùng con và chồng. Đã đủ trưởng thành để hiểu nguyên nhân cha cô không trở lại. Thế mà khi đã là một cụ già, bà vẫn lên đồi, một mình.

Ngọn đồi nhỏ, con đường mênh mông, hai hàng cây qua bao mùa thay lá giờ trơ trụi, chỉ có tấm lưng còng vẫn còn hiện hữu. 
Sức đã già, chân đã mỏi, chiềc xe đạp còm cõi cũng không còn đứng vững. Bà vẫn ở đây. Hôm nay cũng là một buổi chiều bình thường. Vẫn chỉ mình bà già héo hắt đứng đây. Lần này, bà không đứng chờ, mà men theo bờ xuống tận bến sông, qua mấy chục năm giờ đã là đồng cỏ lau dài lút đầu người. Bà dò dẫm từng bước, đến chính giữa lòng sông, bà trông thấy chiếc thuyền, lật úp. Chiếc thuyền khi xưa của cha bà… Giờ, thuyền đây mà người lại chẳng thấy đâu. Nằm trên chiếc thuyền, bà như mong tìm lại chút hơi ấm sót lại của ai. Rồi bà lịm đi. Và trông thấy cha của xưa kia, thấy bà của xưa kia. Một con bé con, rồi một cô thiếu nữ, chạy băng băng trên đồng cỏ về phía cha, đầy sức sống.
Cô ấy chạy lại, như trẻ thơ, ôm lấy cha bằng tất cả sức mạnh của mình. Thời gian như quay ngược trở lại. Họ trở về ngày xưa. Ngày hai cha con cùng đạp xe trên đồi, cười đùa vui vẻ. Quên đi mọi phiền muộn, mọi thứ xung quanh. Họ cùng ở bên nhau mãi mãi. Bánh xe thời gian vẫn quay…

* * *

Một phim hoạt hình lạ. Không nhiều màu sắc. Tông màu chủ yếu là trắng, đen. Gam màu nặng tạo cảm giác nặng trĩu, buồn thảm xuyên suốt bộ phim. Màu của thời gian, của sự quên lãng. Âm nhạc cũng góp phần chủ đạo nhấn mạnh thêm nét bi của hoạt hình ngắn này. Lúc trầm, lúc da diết đến nao lòng, lúc lại chói tai đến thành khó nghe.
Cảnh vẽ không trau chuốt. Đơn giản mà đọng lại nhiều ý nghĩa. Cảnh tĩnh nhiều hơn cảnh động. Nhưng không chậm, không nhanh. Cứ đều đều và nhịp nhàng như vòng quay những chiếc xe đạp. Xoay tròn, đều đặn, như bánh xe thời gian.

Đặc biệt, có những cảnh vẽ rất xúc động. Như hình ảnh tương phản của cô bé con và một bà già nọ trên đường, cô thiếu nữ với một phụ nữ, cuối cùng là bà già với cô bé nọ đạp xe ngược chiều nhau. Đó là một chuỗi hình ảnh liên tiếp giữa quá khứ, hiện tại và tương lai của cô bé gái. Được thể hiện lờ mờ thông qua những con người khác nhau nhưng cùng đi trên một con đường. Nó cho ta thấy trước cả một cuộc đời phía trước của cô gái nhỏ chỉ là mãi chờ cha trong hy vọng.

Về cảnh cuối, khi cô thiếu nữ ôm lấy cha, tôi nghĩ đó là một độ tuổi nhất định và an toàn nằm giữa hai khoảng trẻ thơ và già dặn. Vì khi là một đứa bé, cô không thể nào hiểu hết được cái đớn đau khi cha bỏ mình ra đi. Nó giả như là một đứa bé mất món đồ chơi yêu quý và chỉ mong tìm lại để chơi tiếp. Chỉ có thế. Còn khi là thiếu nữ, hiểu biết rồi, cô mới thấm rõ được sự xót xa của câu chuyện này. Từ đó, sự đợi chờ của cô mới vẫn hoàn toàn trong hy vọng, vẫn còn nguyên những tình cảm cha con ban đầu. Trọn vẹn chứ không nhạt phai dần khi cô ngày một già thêm và hy vọng này lại biến thành một thứ nghĩa vụ.
Một phim hoạt hình hay nhất tôi từng xem. Mạch phim nhẹ nhàng như hơi thở. Như làn gió thoảng qua. Một người con luôn nhớ về cha. Một người cha đã mất, một người con đã già. Chỉ có kỷ niệm là sống mãi với thời gian.
Xem xong hoạt hình ngắn này, để ta hiểu rằng, có cha, có mẹ, có cả một gia đình thật là hạnh phúc biết bao. Và để nhận ra tâm hồn trong trẻo chân thành của trẻ thơ đúng là một báu vật vô giá của con người.

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Vì sao phải nói nhiều?


Hùng biện của Đinh Đức Tâm (FTUer - It's me 2011)

Bằng phong thái tự tin, giọng nói liến thoắng cùng những dẫn chứng cụ thể và rất hài hước để chứng minh cho vấn đề Vì sao phải nói nhiều, Đinh Đức Tâm (K47E ĐH Ngoại Thương TP HCM) đã khiến nhiều người nghe phải cười nghiêng ngả trong phần thi tài năng FTUer It’s Me 2011 của Trường Ngoại Thương TP HCM. Được đưa lên trang Youtube với thời lượng 5 phút, đoạn clip đã thu hút hàng trăm nghìn người xem. 

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

pig and his girl...







Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.
Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn.
Triết lý cục kẹo có nghĩa là khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm. Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt thôi. Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ có mỗi một ngày mà bạn đã không cho…

Người ta sẵn sàng chấp nhận 80% cái không hay của bạn nếu bạn có 20% cái làm người ta thích thú.
.
Ngược lại, nếu bạn không có 20% cái làm người ta thích thú thì người ta sẽ ghét luôn 80% cái còn lại mặc dù không đến nỗi nào.
.
Đặc biệt, nếu bạn có 80% cái làm người ta thích thú thì 20% cái còn lại sẽ khiến họ thần tượng hóa.


Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010