NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vào vườn Tôi chơi đi Em... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vào vườn Tôi chơi đi Em... Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Con chim lớn của bầu trời mênh mông...





Em là con chim xinh đẹp, tôi tình cờ bắt gặp trên một cánh đồng của mùa đông. Em có bộ lông trắng muốt và đôi mắt thật trong sáng. Em nhìn tôi, với một chút sợ hãi khi thấy tôi dừng xe, đến gần. Em sợ tôi sẽ làm tổn thương em? Không, tôi chỉ muốn đến gần, để nhìn em kỹ hơn, vậy thôi. Nhưng rồi tôi liền sớm nhận ra, khi em khó khăn lui từng bước một. Tôi biết rồi, em là một con chim bị thương. Đôi mắt em nhìn tôi, van lơn, chờ đợi sự cứu giúp, nhưng lại phản ứng với từng bước chân đến gần của tôi bằng sự sợ hãi. Chiếc cánh bên phải của em đã bị ai đó làm thương tổn. Cùng mỗi bước lui của em, chiếc cánh trệ xuống, như bất động. Tôi đem em về một căn phòng ấm cúng. Tôi biết đây không phải là nhà của em. Nhưng ở đây, em có sự an toàn. Nơi đây, em có thức ăn và nước uống. Sẽ không ai có quyền vào trong căn phòng này để gây cho em một thương tích nào. Vết thương cánh phải của em rồi sẽ lành lại. Đó là vấn đề thời gian thôi. Mỗi lần tôi vào căn phòng, nhìn em, thì em lại lùi bước. Và có một lần, tôi thấy em đứng trên bệ cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài là một bầu trời xanh bao la. Ở đó, em có tự do. Đó là chốn em đã từng tung cánh, lao mình, bay xuyên qua những làn mây trắng đục. Em đã từng quát lên những tiếng kêu oai hùng, vững chắc. Bầu trời xanh là nơi em đã từng có tự tin, dũng mãnh. Tôi hứa sẽ trả em về với bầu trời. Thế nào chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau trên một đoạn đường, bên những cánh đồng xanh tốt. Chắc chắn, chúng ta sẽ nhận ra nhau. Mỗi ngày, chiếc cánh của em càng mạnh ra thêm. Em càng mạnh, thì ngày chúng ta chia tay càng gần, em biết không? Nhưng ở trong căn phòng này, em không bao giờ là em cả. Em không phải sinh ra để sống trong một không gian chật hẹp. Em là con chim lớn của bầu trời mênh mông. Khi nào đôi cánh trắng xoè ra, đưa em lao mình trong gió lớn và mưa to, mà em vẫn tự tin, vững vàng, thì em mới chính là em. Tôi biết vậy. Tôi biết, và cho em thật nhiều lòng kiên nhẫn. Tình thương phải đi với lòng kiên nhẫn, thì mới là lòng thương yêu đích thật. Ở trong căn phòng hẹp, tôi không chờ đợi em phải oai hùng như giữa không gian vô tận. Tiếng kêu của em, thỉnh thoảng vang lên, còn chứa nhiều sợ hãi. Đó không phải là tiếng quát oai vệ hàng ngày của em. Em là con chim đang bị thương. Chỉ có lòng kiên nhẫn mới cho em một cơ hội lành bệnh. Tôi đã nhìn thấy em thật xinh đẹp, thật mạnh mẽ, thật nhanh nhẹn ngay trong khi em còn đang co mình, dưỡng thương ở một căn phòng nhỏ xíu. Tôi biết phép lạ của niềm tin. Tôi tin vào một ngày mai sáng đẹp. Tôi chưa từng mất niềm tin ấy, ngay cả khi tôi mang trên mình đầy thương tích. Phải rồi, tôi cũng đã từng bị thương. Tôi cũng đã từng kêu lên những tiếng bi ai, thống thiết. Tôi hiểu em lắm chứ. Tôi hiểu bằng kinh nghiệm đau thương của chính mình. Nhưng không chỉ có vậy. Tôi hiểu em bằng sự vươn lên, sống dậy, không bao giờ bỏ cuộc của sự sống. Bên ngoài, trong giá lạnh của mùa đông, sự sống vẫn tiềm tàng, rạo rực. Trong đau thương, đôi mắt em không ngừng rực lên niềm tin tưởng. Em đứng trên bệ cửa sổ, nhìn ra khung trời bên ngoài. Không ai ngăn cản em được, khi đôi cánh trắng đã sẵn sàng tung bay. Em bay rồi, thì tôi sẽ nhớ em không? Tôi nhớ. Tôi nhớ rằng e đang bay cho tôi. Tôi nhớ những gì em đang làm, khi vết thương đã lành lặn, đều là một nghi lễ tuyệt đẹp. Em bay, em đậu, em ăn, em đi, em tắm; ngay cả khi em làm tình, cũng đều là nghi lễ của hạnh phúc. Khi vết thương đã lành, không gian và thời gian sẽ trở nên thật đẹp. Không gian là hạnh phúc. Và thời gian cũng là hạnh phúc. Trở về được, thì nơi nào, chốn nào cũng đều thật tuyệt diệu. Em sẽ không thấy lạc lõng hay bơ vơ nữa. Em thôi sợ hãi, và thôi nghi ngờ. Vết thương đã lành thì sự sống lại hiện ra, nguyên vẹn. Mỗi ngày, em sẽ đẹp hơn, xinh tươi.

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

Gọi mình..



VŨ TRỤ

Tôi trao em một vũ trụ tinh khôi. Vũ trụ vừa mới ra đời sáng nay. Em hãy đưa hai tay ra mà tiếp nhận với một tấm lòng trân trọng. Vũ trụ của riêng em đó. Khi em có bình an, thì vũ trụ cũng bình an. Thương mình, tức là em đang thương yêu cả vũ trụ. Cuộc sống là một trường học, để cho ta tập thương mình. Thương mình, là em cũng đang thương tôi. Những khi em vui, tôi thấy lòng mình tràn ngập ánh sáng.
Từ đây, em là một bà mẹ. Em là mẹ của một vũ trụ nho nhỏ. Không, vũ trụ thì không nhỏ bao giờ. Vũ trụ trương nở, lớn hoài và chứa không biết bao nhiêu điều huyền nhiệm của sự sống. Sáng nay, có một con chim mải mê ca hát. Con chim và tiếng hát tuyệt vời kia cũng thuộc về vũ trụ của em đó thôi. Em có nghe không, tiếng reo mừng của vũ trụ vào lúc ban mai? Tôi vói tay, mở rộng thêm cánh cửa sổ cho nắng ấm tuôn vào. Nhìn nắng mới, tôi lại thấy nụ cười của em.
Em hãy tập thở cho bình an. Em thở vào và nghe cả vũ trụ đang theo hơi thở đi vào hai lá phổi. Em thở ra và nghe cả vũ trụ đang tuôn ra ngoài cõi vô tận, mênh mông. Em thở cho vũ trụ của em. Em đi cho vũ trụ của em. Với từng bước chân bình an đặt trên mặt đất, em đang chăm sóc cho mùa xuân đang trở về trên từng nhánh cây, đọt lá. Có một vũ trụ tinh khôi đang chờ đôi môi em mỉm cười, bình an. Vui nhé em.

TRONG SÁNG

Tâm em là một nguồn suối nước trong. Muôn đời, nguồn tâm ấy không bao giờ vẩn đục. Em đừng bao giờ phân chia tâm mình thành hai bên thiện ác. Trong tình thương chân thật, chúng ta không bao giờ chọn phe. Em phải chọn phe của ai bây giờ? Một lần chọn lựa là một phen sai lầm. Nếu chọn, em chỉ có thể chọn tất cả mà thôi. Chỉ có tất cả mới làm cho trái tim em thoả mãn. Không bao giờ có cái thiện thắng cái ác. Tư tưởng ấy, phải chăng, đã được sinh ra từ sự sợ hãi của con người?
Em vẫn là em. Em không cần chọn lựa. Chỉ cần là em thôi, thì tình thương đã có lối đi rồi. Tất cả mọi cảm xúc, tư tưởng trong tâm em sẽ trôi chảy tự nhiên như một dòng suối trong mát. Em hãy tin tưởng, mà đừng hoang mang, sợ hãi. Em không có phe, và tâm em không phải là một trường tranh đấu. Em trở về ôm lấy trái tim mình mà kêu gọi niềm thương yêu. Thương yêu là chấp nhận, chứ không hề loại trừ.
Loại trừ, có nghĩa là em không còn tha thứ. Em quên rằng tâm em có khả năng vô biên để tha thứ, và bỏ qua. Tha thứ, tâm em trở nên nhẹ nhàng và thư thái. Em không chọn phe, chấp nhận người kia, cũng như chấp nhận trọn con người của mình. Em thấy tâm mình trong sáng. Đó là một nguồn nước trong, chảy mãi về tận cõi vô biên, mênh mông. Mỗi lần tha thứ, em thấy tâm mình mới lại, trong vắt.

GỌI MÌNH

Em gọi tên em cho thật tha thiết suốt một trăm lần không gián đoạn. Gọi để mà nhớ đến một người em thương nhất ở trên thế gian này. Người ấy chính là em. Vậy mà em bỏ quên em. Em để cho thời gian chia cắt con người mình thành từng mảnh nhỏ. Một mảnh trong quá khứ, một mảnh ở trong tương lai. Em hãy gọi em cho thật hết lòng để trở về, mà hạnh phúc với chính mình.
Em gọi em để thấy mình đang có mặt. Em không phải là một tư tưởng. Chỉ có tư tưởng mới tạo ra ảo giác về thời gian và phân chia em thành ra nhiều đoạn khác nhau. Về được với mình rồi, thời gian cũng không còn nữa. Sự sống trôi chảy, mà không cần có thời gian làm thước đo đâu em. Sự sống đi tới, đi lui, đi xuôi, đi ngược mà không phải chảy từ nơi quá khứ về tới chốn tương lai. Về được với chính mình rồi, thì em cũng về được với mẹ đang có mặt trong em.
Đôi mắt em không phải là đôi mắt của mẹ đó sao? Em gọi mình tức là em đang gọi mẹ. Khi nào bất an, em hãy tập thở và đi từng bước khoan thai bằng đôi chân của mẹ. Mẹ không phải là quá khứ. Mẹ không thuộc về thời gian. Mẹ chính là em. Mẹ thuộc về sự sống. Cho nên mẹ không bao giờ mất cả. Và em cũng vậy. Em sẽ không bao giờ mất đi. Bởi vì em thuộc về sự sống thật đẹp. Em hãy gọi tên mình, đi em.

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Em quên mặc quần lót...



Sáng nay, ra khỏi nhà, nếu quên mặc quần lót, thì em cũng đừng ngại ngùng. Em sẽ cảm thấy mát mẻ, thoải mái hơn mọi lần. Tôi biết nhiều người không bao giờ quên mặc quần lót. Họ siêng năng che đậy, bên ngoài và cả ở bên trong. Họ mẫu mực và cẩn trọng. Họ nói năng từ tốn, khiêm cung. Có lần em nhận xét: “Họ nói chuyện, với hai hàm răng khít rịt.” Rồi em nói thêm: “Những người đó nham hiểm.” Em nói đúng. Và tôi muốn cho em biết thêm rằng: Họ không bao giờ dám quên mặc quần lót.
Em cứ quên. Mặc dù có khi em đang mặc chiếc áo đầm thật dễ thương. Gió sẽ thổi, và em cần phải mỉm cười. Em giữ nụ cười thật tự nhiên; nhớ rằng mình xinh đẹp. Người đẹp, càng đẹp thêm nếu thỉnh thoảng quên mặc chiếc quần lót. Chiếc quần lót sẽ không làm em đàng hoàng, hay đạo đức thêm. Những nhà đạo đức, thường hay mắc bệnh che đậy. Họ thích mặc quần lót thật kín. Nếu có người thấy cái bên trong của họ, thì họ sẽ không sống nổi.
Em hãy hãnh diện thỉnh thoảng mình quên mặc quần lót. Em sẽ ghé tai cô bạn nói nhỏ: “Ê nhỏ, tao quên mặc quần lót.” Rồi che miệng cười khúc khích. Cô bạn sẽ ngạc nhiên, hỏi: “Vậy hả? Mày để quên ở đâu?” Em trợn mắt: “Dĩ nhiên là ở nhà chứ ở đâu nữa.” Và vui vẻ đấm thùm thụp vào lưng cô bạn. Cả hai đứa đều đỏ mặt và cười nắc nẻ. Tình bạn, sẽ vui hơn nếu thỉnh thoảng em quên chiếc quần lót. Sự sống thường hay quên. Con sóc bỏ quên hạt hồ đào chôn sâu trong lòng đất; để hạt hồ đào lại trổ mầm, lớn lên thành một cây đại thụ. Có khi, trong một thoáng, em quên yêu anh, nói một câu đầy giận hờn, và trách móc. Để rồi sau đó anh và em lại làm hoà, hạnh phúc với nhau hơn.
Cho nên em đừng sợ hãi khi biết mình quên chiếc quần lót. Biết đâu, em lãng quên cố ý. Em muốn làm khác hơn mọi lần, để thấy rằng mình đang sống. Những nhà đạo đức ưa thích mặc quần lót. Để khỏi quên, họ mặc hai, ba cái quần lót chồng lên nhau. Làm như vậy, họ cảm thấy yên tâm, mà dạy dỗ về những gì thật đẹp, thật lành, và sâu sắc. Họ nói hay lắm, nhưng không bao giờ biết đến cái thú vui quên mặc quần lót. Họ không biết sống, và chết ở trong những ý tưởng cao đẹp của mình. Họ che đậy, vì không bao giờ làm những điều họ từng rao giảng. Họ có chức vị. Họ được ca ngợi và tôn vinh. Đó cũng là những thứ quần lót, mà không khi nào họ dám bỏ quên, không mặc.
Em cứ tự nhiên quên mặc quần lót.

Con người khác...



                                      
1. Không biết
Em không biết mình có còn thương nhau nữa không? Câu hỏi này cứ ám ảnh em hoài suốt mấy tuần nay. Tình cảm giữa anh và em như đã trở nên một cái gì thật bình thường, đương nhiên giữa cuộc sống này. Đôi khi em nghĩ, hay là mình nên một thời gian. Thời gian đó sẽ là một thử thách. Em sẽ thấy thiếu anh? Em sẽ thấy khỏe vì có nhiều thời gian và không gian cho riêng mình? Em không biết.
Anh buồn lắm. Anh tưởng là em hài lòng với những gì mình đang có. Nhưng anh hiểu; em còn quá trẻ. Em còn mơ ước nhiều về những khoảng không gian mà em chưa từng đặt chân tới; những quãng thời gian mà em chưa từng sống qua. Em nghĩ là anh đang giúp cho mọi thứ đang an trụ ở một vị trí ổn định. Em muốn sống, mà chưa sẵn sàng dừng lại ở bất cứ một nơi nào cả. Anh hiểu chứ. Hiểu nhưng mà anh vẫn buồn. Rồi em sẽ nghĩ về anh; về những giây phút bình an mà mình đã sống bên nhau. Rồi em tiếc rẻ. Lúc đó, anh có còn mở rộng hai vòng tay để đón nhận em trở về hay không? Anh không biết.

2. Có thể                          

Em sẽ sống một mình trong thời gian xa anh. Em hứa. Anh đừng cho rằng em không biết quí những gì em đón nhận từ anh. Em không trẻ con như vậy đâu. Đúng rồi, anh cứ mãi xem em là một đứa trẻ. Anh chăm sóc em như chăm sóc một đứa em tội nghiệp. Em quí tấm lòng đó của anh, nhưng em muốn tự tìm lấy chính mình. Em thường tự hỏi mình là ai? Đôi khi em giống như một cái bóng của anh. Anh đừng giận khi nghe em nói vậy. Em quí anh lắm. Em không ngại làm cái bóng của anh đâu. Nhưng em muốn biết em là ai, vậy thôi. Sống xa anh, em có một cơ hội để nhìn thấy mình rõ hơn. Và em cũng sẽ ý thức rõ hơn em đang nhận từ anh những gì? Và đương nhiên em đánh mất những gì? Anh có buồn khi nghe em nói thật lòng mình như vậy không? Em không nên giấu anh cái gì cả. Mà em có gì để giấu anh đâu. Em không có cái gì riêng để giấu hết. Đôi khi, đó cũng là một niềm đau của em. Em đi tìm một cái gì riêng tư? Có thể.
Anh đã buông bỏ mọi cái riêng tư khi anh tìm thấy em. Anh đã tìm thấy em trong niềm vui như đã tìm thấy chính mình. Anh đã đi tìm mình suốt một cuộc đời, và chỉ thật sự dừng lại cuộc tìm kiếm khi anh gặp em. Em giống anh ư? Không đâu, em khác anh nhiều lắm. Làm sao một người có thể giống một người khác được. Anh hiểu em ư? Không đâu, anh đâu có dám nói là anh đã hiểu em. Và em cũng đừng cho rằng anh chăm sóc em với một tấm lòng thương hại, tội nghiệp em. Anh thương em như là thương chính mình. Và từ đó, anh tìm thấy mình, anh hạnh phúc với chính mình. Đơn giản như vậy đó. Em hỏi rằng mình có còn thương nhau nữa không? Bởi vì tất cả đã trở thành quá bình thường với chúng ta. Em có những ý tưởng lạ lùng thật. Mỗi ngày, anh đều sống với một niềm vui. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…” Anh không chọn, không tìm. Anh sống với niềm vui. Bên em, anh thấy mình là một người hạnh phúc. Những cái em cho là bình thường, thì đối với anh đó là những tặng phẩm của sự sống. Em đi tìm một cái gì riêng tư. Vậy thì em hãy khởi hành cuộc hành trình của mình. Trong cuộc tìm kiếm, biết đâu em sẽ gặp một người nào đó, và vui mừng nghĩ rằng: “Tôi đây rồi.” Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên cả. Cái riêng tư, không hẳn phải nằm ở bên trong mình. Nó nằm ở bên ngoài? Có thể.

3. Tự do                    

Em sẽ không gặp ai đâu. Người em sẽ gặp biết đâu chính là anh. Lâu nay sống bên anh, đâu có chắc là em đã thấy anh. Bao nhiêu người sống bên nhau nhưng đâu có thấy nhau. Em sẽ đi một vòng tròn và quay lại điểm khởi hành để gặp anh, rồi vui mừng la lớn: tôi đây rồi. Cái mình đi tìm thường là cái mình đang có. Em cũng có cảm tưởng như vậy. Như vậy em đi tìm em, cũng có nghĩa là em đi tìm anh. Cám ơn anh dành cho em một sự thông cảm thật rộng lớn. Anh làm em không muốn đi đâu nữa hết. Ở bên anh, em có nhiều tiện nghi quá. Nhưng vì vậy mà em phải đi. Anh có cho rằng anh thường hay tập cho em hư không? Anh chiều em. Em không muốn vậy. Ở đó, em không thấy mình có tự do.
Và lần này anh lại chiều em. Thật là thì anh không có một chọn lựa nào khác. Mà nếu được chọn lựa, thì anh cũng sẽ đứng về phía của em. Nơi đó, anh có hạnh phúc. Em sẽ trở về như một con người khác, vui hơn, tự tin hơn, bao dung hơn, lớn hơn. Hay em sẽ trở về với nhiều vết thương hơn, đau khổ hơn, nghi kỵ hơn, nhỏ nhen hơn. Dù sao em cũng sẽ đổi khác. Hoặc là em sẽ không bao giờ trở về. Anh cần chuẩn bị tâm lý để đón nhận những thay đổi bất ngờ nhất. Anh không tin em? Không phải vậy. Anh không muốn đòi hỏi gì nơi em cả. Em hãy thực hiện những gì em ước mơ. Nếu không, em sẽ sống bên anh với một niềm đau khổ, về những ước mơ chưa bao giờ được thực hiện. Ước mơ về một đời sống tự do.
                                     

4. Con người khác
Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau đâu anh. Anh có vẻ buồn ghê đi. Thế nào em cũng trở về, thật mà. Mỗi lời anh nói y như là một lời chia tay, vĩnh biệt. Em chỉ cần thời gian thôi. Biết đâu, ngày mai em đã gọi anh, và nói rằng: “Anh đón em ở nhà ga.” Chỉ một ngày thôi, thì em đã có thể trở thành một con người khác.
Không phải đâu. Ngày mai, em sẽ nói: “Anh đưa em ra nhà ga.” Em đi đâu? Anh không biết được. Anh sẽ mang một trăm câu hỏi trong đầu. Và số lượng những câu hỏi đó sẽ lớn dần hay nhỏ lại? Anh sẽ nghĩ: “Em đang ở đâu vậy?” Và như vậy là anh đang đi tìm em hay đang đi tìm chính mình? Ngày mai, mỗi chúng ta đều trở thành một con người khác.

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

Góc vườn...



                                    
Mình chỉ còn bao nhiêu đó thôi; một góc vườn nho nhỏ. Em hãy ra vườn và hạnh phúc với những luống đất màu xanh, tím, đỏ, vàng... Bầu trời của chúng ta không còn màu sắc nữa. Từng khối đá nặng nề đang di chuyển trên bầu trời. Từ lâu, tiếng chim hót đã trở thành vô thanh. Em chỉ còn được tưởng tượng đến âm thanh của những con chim xinh đẹp. Nắng rơi xuống góc vườn thành từng sợi nho nhỏ, mong manh, yếu ớt.Chúng ta vẫn còn góc vườn. Em hiểu không? Tôi nói là chúng ta vẫn còn một thế giới xinh đẹp. Tôi sẽ ra vườn cùng em. Tôi sẽ cùng em nhận diện những đổi thay kỳ diệu trong góc vườn nho nhỏ. Hôm qua, khi ngồi chơi trong vườn, một chú sóc ốm o chạy đến gần bên tôi. Chú có một cái đuôi thật linh hoạt. Chú chạy tới, chạy lui, kêu chít chít, rồi dừng lại, đưa đôi mắt nhìn về phía trước. Tôi nhìn theo chú và khám phá ra một đại dương. Góc vườn em có một đại dương bao la. Trong đó, có một đàn sóc đang bơi lội. Chúng bơi nhịp nhàng với nhau như một đàn cá heo, vui lắm.Góc vườn của em đã thay đổi một ít. Tôi sợ em buồn vì không còn tìm ra những hình bóng năm xưa. Nếu không nhìn thấy cây anh đào nơi góc vườn thì em cũng đừng khóc nhé. Cây anh đào của em đã biến thành một con trăn đẹp lắm. Nó vừa trườn mình đi chơi đâu đó thôi. Gặp con trăn, nhất định em sẽ nhận ra cây anh đào. Còn những cây trà mi của mẹ hả? Chúng nó thì hoá bướm. Em phải cho chúng lớn lên với chứ. Em cứ đòi cây trà mi phải là cây trà mi muôn đời hay sao? Có vậy mà em cũng rơi nước mắt. Em nhớ những cây trà mi. Nhưng tôi nói rồi: chúng đã hoá bướm.                          
Chúng ta vẫn còn góc vườn để mà hạnh phúc. Em đi ra vườn với tôi. Đó, đôi mắt của em đã bắt đầu cười rồi kìa. Trái núi cao ngất kia đến từ đâu em biết không? Nó là pho tượng Phật ngày xưa.  Pho tượng với nụ cười bình an luôn thu hút ánh mắt của chúng ta. Trái núi vẫn còn giữ được nụ cười của pho tượng. Em nhìn thật kỹ đi. Nụ cười đã không biến mất, mà còn trở nên trầm tĩnh và bao dung hơn.Tôi nói với em bao nhiêu lần rồi, rằng không có gì mất đi. Và cũng không có gì tồn tại mãi mãi. Góc vườn của em cũng vậy thôi; nó biến hoá liên tục. Lần này thì em có cả một đại dương và một trái núi ở trong góc vườn. Chúng ta có thể lên đỉnh núi chơi tuyết. Tuyết phủ đầy đỉnh núi như một mái tóc bạc thật đẹp. Để thưởng thức cảnh tượng tuyệt diệu như vậy, em phải biết buông bỏ những hình ảnh hạnh phúc của quá khứ. Em phải buông bỏ được pho tượng Phật, thì mới tiếp xúc được với trái núi.Góc vườn nhỏ xíu đã cho em bao nhiêu hạnh phúc. Mà hạnh phúc thì không bao giờ nhỏ cả. Hạnh phúc là cái gì thật lớn; lớn hơn cả trái núi trước mặt em. Cho nên trong góc vườn nhỏ, em có thể tìm thấy những gì to lớn nhất của sự sống. Một đại dương mà thấm vào đâu hả em. Em đừng ngạc nhiên khi thấy một đại dương mênh mông trong góc vườn.              
 
 

Em nhớ những áng mây trắng lắm phải không? Trời xanh và mây trắng. Bầu trời của góc vườn ta không xanh, và mây không trắng nữa. Nhưng ta không mất mát gì cả. Tất cả vẫn còn đó khi em nở được một nụ cười. Tôi đã bắt đầu thấy vẻ đẹp của những khối đá nặng nề đang bay trên trời. Có những khối đá to như một toà nhà lầu trăm tầng, bay chầm chậm bên cạnh những khối đá nhỏ hơn. Bầu trời có một nét đẹp hùng tráng.Góc vườn, là để cho em mỉm cười; là để cho đôi chân em tung tăng. Nơi đó em luôn trở thành một đứa trẻ thơ. Em đừng trách góc vườn thay đổi. Em đừng giận góc vườn đã phản bội em. Không, không ai phản bội em cả. Hạnh phúc của em vẫn còn nguyên vẹn đó như những năm xưa, năm qua. Những biến hoá, thay đổi trong khu vườn chỉ là nho nhỏ như một chút xíu khác biệt giữa áng mây và khối đá. Bầu trời vẫn luôn luôn xinh đẹp khi đôi môi em biết nở một nụ cười.                       
Khi hạnh phúc, khu vườn là nơi em có thể ngồi yên và uống trà. Tôi sẽ ngồi bên em mà chiêm ngưỡng vẻ đẹp của sự sống. Hoặc chúng ta rủ nhau leo núi, đem theo bánh mì và nước uống. Leo đến trưa, chúng ta ngồi xuống đâu đó ở lưng chừng núi, vừa nghe tiếng suối chảy, vừa ăn bánh mì. Ăn xong, thế nào tôi cũng kể em nghe một câu chuyện ngắn. Sau đó, chúng ta cùng tìm một phiến đá lớn mà ngả lưng nghỉ trưa.Hoặc chúng ta kiếm một chiếc thuyền, chèo ra biển khơi. Chiếc thuyền của hai ta sẽ quay vòng vòng giữa sóng nước. Em sẽ ngạc nhiên, khám phá ra mình đã dại dột tin tưởng một chàng thuỷ thủ không biết chèo. Em la lớn: “Có ai nghe tôi không? Xin đến cứu chúng tôi!” Giọng của em chứa đầy sự sợ sệt. Tôi ngồi yên nghe em gào thét một hồi, rồi mới nói: “Này em, chúng ta vẫn còn ở trong góc vườn. Đừng sợ hãi. Hãy hạnh phúc đi em.”
Dù chuyện gì xảy ra trong góc vườn, em hãy nhớ lời tôi căn dặn: “Góc vườn này là nơi em luôn luôn có quyền hạnh phúc. Đó là tổ ấm của riêng em.” Mình chỉ còn bấy nhiêu tấc đất đó; em hãy cố gắng giữ gìn, chăm sóc. Tôi đặt hết niềm tin nơi em. Và em hãy đặt hết niềm tin vào nụ cười của mình. Trong góc vườn này, còn hạnh phúc, là em vẫn còn tất cả.