NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Albert Einstein: 10 điều cần thiết cho bạn..



“Tôi không hề có tài năng gì cả. Tôi chỉ vô cùng tò mò” – Một câu nói nổi tiếng của Albert Einstein. Và chính câu nói đó đã dẫn ông đến thành công.
Sau đây là 10 điều bạn nên biết và học theo từ Albert Einstein:

1. Theo đuổi sự tò mò:

“Tôi không hề có tài năng gì cả. Tôi chỉ vô cùng tò mò.”

Điều gì gợi nên tính tò mò của ta? Tôi tò mò là tại sao một người thành công còn người khác lại thất bại. Đây là nguyên nhân tại sao tôi bỏ nhiều năm trời để nghiên cứu sự thành công. Điều gì khiến ta tò mò nhất? Sự theo đuổi tính tò mò là bí quyết thành công của ta đấy.

Albert Einstein

Chân dung Albert Einstein

2. Tính kiên nhẫn là vô giá

“Không phải là tôi quá thông minh, chỉ là tôi nghiên cứu vấn đề lâu hơn thôi”

Nhờ kiên trì mà rùa đã thắng được thỏ, Ta có sẵn sàng kiên trì đến cùng để đi đến mục tiêu của mình? Người ta cho rằng giá trị của con tem chứa đựng trong khả năng dính với thứ gì đó cho đến khi nó đến được nơi cần đến. Hãy hoàn thành cuộc đua mà ta đã bắt đầu!

3. Tập trung cho hiện tại:
 

 Sai lầm sẽ giúp ta làm tốt hơn, thông minh hơn và nhanh nhạy hơn nếu như ta biết nhận lấy sai lầm một cách đúng đắn


“Bất cứ người đàn ông nào có thể lái xe an toàn khi đang hôn một cô gái đơn giản là vì anh ta đã không hôn nhiệt tình.”

Bố tôi nói rằng ta không thể cưỡi một lúc hai con ngựa. Tôi muốn nói rằng, ta có thể làm bất cứ điều gì nhưng không thể nào làm hết mọi việc. Hãy học cách tập trung vào công việc hiện tại, hãy chuyên tâm với những gì ta đang làm.

Năng lượng của sự tập trung là sức mạnh, là sự khác biệt giữa thành công và thất bại.

4. Trí tưởng tượng là sức mạnh:

Trí tưởng tượng là tất cả. Nó là sự xem trước của những gì sẽ xảy ra. Trí tưởng tượng còn quan trọng hơn cả kiến thức.”

Ta có sử dụng trí tưởng tượng của mình mỗi ngày không? Einstein nói rằng trí tưởng tượng còn quan trọng hơn cả kiến thức! Trí tưởng tượng giúp ta hình dung được tương lai. Einstein nói tiếp: “Dấu hiệu thực sự của sự thông minh không phải kiến thức mà là trí tưởng tượng”. Ta có đang tập thể dục những “cơ bắp trí tưởng tượng” hàng ngày không? Đừng để một thứ có quyền lực lớn như trí tưởng tượng ngủ yên.

5. Hãy mắc lỗi

“ Một người không bao giờ mắc lỗi sẽ không cố tìm tòi điều mới lạ.”

Đừng bao giờ sợ bị mắc lỗi. Một sai lầm không phải là thất bại. Sai lầm sẽ giúp ta làm tốt hơn, thông minh hơn và nhanh nhạy hơn nếu như ta biết nhận lấy sai lầm một cách đúng đắn. Tôi đã từng nói rồi, và tôi sẽ nói lại lần nữa, nếu ta muốn thành công, hãy nhân gấp ba những sai lầm ta mắc phải.

6. Sống với hiện tại

“ Tôi không bao giờ nghĩ đến tương lai vì nó sẽ mau đến thôi.”
Cách duy nhất để hiểu được tương lai là sống càng thiết thực càng tốt trong hiện tại.Ta không thể ngay tức thì thay đổi ngày hôm qua hay ngày mai, vì thế điều tối quan trọng là cống hiến tất cả cố gắng cho “bây giờ”. Nó là điều duy nhất có ý nghĩa, nó cũng là một thứ có một không hai.

7. Sống có giá trị

“Đừng cố gắng để thành công, hãy cố gắng sống có giá trị.”

Đừng lãng phí thời gian để thành công, hãy dành thời gian tạo ra giá trị. Nếu ta sống có giá trị, thành công sẽ tìm đến.Hãy khám phá những tài năng và năng khiếu mình có, học cách làm thế nào để sử dụng tài năng và năng khiếu của mình có lợi nhất cho mọi người.

Lao động là vô cùng quý giá và thành công là thứ kéo ta tuột dốc.

8. Đừng trông mong những kết quả khác

“Sự điên rồ: làm hoài làm mãi một việc gì đấy và trông đợi những kết quả khác”

Ta không thể nào làm những việc tương tự nhau mỗi ngày và trông mong các kết quả khác đến. Nói cách khác, ta không thể cứ tập mãi một bài thể dục và trông đợi mình sẽ hoàn toàn khác đi. Để cuộc sống thay đổi, ta phải thay đổi đến mức độ hành động và suy nghĩ của ta thay đổi thì khi đó cuộc sống sẽ thay đổi.

9. Kiến thức là nhờ kinh nghiệm

“Thông tin không phải là kiến thức. Nguồn duy nhất của kiến thức chính là kinh nghiệm”

Kiến thức là nhờ vào kinh nghiệm. Ta có thể trao đổi về công việc của mình, nhưng trao đổi chỉ cho ta hiểu biết triết tính về nó, ta phải bắt tay vào làm để biết xem “nó là gì”. Bài học là gì? Hãy tích lũy kinh nghiệm. Đừng giấu mình sau những thông tin nghiên cứu ấy, hãy ra ngoài và thực hiện nó và ta sẽ có được những kinh nghiệm vô giá.

10. Hiểu rõ luật để chơi tốt hơn:

“Ta phải biết luật chơi. Và sau đó ta phải chơi tốt hơn tất cả những người khác.”

Nói một cách đơn giản, có hai điều cần ghi nhớ. Điều đầu tiên là học cách chơi của trò ta đang chơi. Nghe thì không hay lắm nhưng nó là yếu tố sống còn. Thứ hai, ta phải chắc rằng ta chơi tốt hơn bất cứ ai. Nếu như làm được hai điều này, thành công là của ta đấy! 

Đàn ông ngốc và đàn ông thông minh...







1. Đàn ông thông minh thường không chọn phụ nữ thông minh. Vì vậy nếu bạn có bằng cấp cao, bạn phải đề phòng những anh chàng tới chỗ mình. 
2. Đàn ông ngốc hay khen bạn đẹp. Đàn ông thông minh hay khen bạn đáng yêu.
3. Đàn ông ngốc dẫn bạn gái về thăm cha mẹ. Đàn ông thông minh dẫn đi chơi.
4. Đi ăn tiệm, đàn ông ngốc hỏi bạn: “Có ngon miệng không?”.
Đàn ông thông minh hỏi bạn: “Có vui không?”.
5. Đàn ông ngốc hay kể về thời đi học. Đàn ông thông minh hay kể về những thời bỏ học.
6. Đàn ông ngốc hay khoe những thứ sắp mua. Đàn ông thông minh hay khoe những thứ không mua.
7. Đàn ông ngốc hay hỏi bạn đi với ai. Đàn ông thông minh chỉ hỏi bạn đi đâu.
8. Đàn ông ngốc hứa yêu bạn suốt đời. Đàn ông thông minh hứa lo cho bạn suốt đời.
9. Đàn ông ngốc cái gì cũng biết. Đàn ông thông minh chỉ biết những thứ không liên quan tới mình.
10. Đàn ông ngốc hay nhớ. Đàn ông thông minh hay quên.
11. Xem thi hoa hậu, đàn ông ngốc xem tới cùng. Đàn ông thông minh xem xong phần áo tắm là thôi.
12. Đàn ông ngốc ăn nhiều.
Đàn ông thông minh ăn ít. Đàn ông cực kỳ thông minh chả biết mình ăn gì.
13. Đàn ông ngốc thích nhìn bạn làm. Đàn ông thông minh thích nhìn bạn chơi.
14. Đàn ông ngốc dẫn bạn vào hiệu sách. Đàn ông thông minh dẫn bạn vào rừng.
15. Đàn ông ngốc thích phim tình cảm. Đàn ông thông minh thích phim hình sự.
16. Đàn ông ngốc treo bằng cấp trên tường. Đàn ông thông minh để nó dưới gầm giường.
17. Khi bạn ra khỏi nhà, đàn ông ngốc hỏi: “Bao giờ về?”. Đàn ông thông minh hỏi: “Bao giờ em đi nữa?”.
18. Khi bạn có áo mới, đàn ông ngốc hỏi: “Mua bao nhiêu tiền?”. Còn đàn ông thông minh hỏi: “Chọn trong bao nhiêu giờ?”.
19. Thấy một cô gái đẹp đi ngang, đàn ông ngốc nhìn và khen đẹp. Đàn ông thông minh cũng nhìn và không nói gì. Nếu vợ hỏi thì bảo: “Cô ta xấu”.
20. Đàn ông ngốc hay khoe cha mẹ hiền. Đàn ông thông minh khoe cha mẹ cho mình tự do.
21. Đàn ông ngốc hay ăn mặc đẹp. Đàn ông thông minh hay ăn mặc kỳ quái.
22. Đàn ông ngốc hay bán hớ. Đàn ông thông minh hay mua hớ.
23. Đàn ông ngốc tắm nhiều. Đàn ông thông minh gội đầu nhiều.
24. Đàn ông ngốc đến nhanh. Đàn ông thông minh về nhanh.
25. Đàn ông ngốc đọc những gì báo đăng. Đàn ông thông minh đọc những gì báo không đăng.
26. Đàn ông ngốc lái xe hơi. Đàn ông thông minh thuê tài xế.
27. Đàn ông ngốc hay béo. Đàn ông thông minh hay gầy.
28. Đàn ông ngốc hay tập thể thao. Đàn ông thông minh hay cười chuyện đó.
29. Sau khi ly dị, đàn ông ngốc nói xấu vợ. Đàn ông thông minh nói xấu mình.
30. Về nhà vợ, đàn ông ngốc tỏ ra sắc sảo. Đàn ông thông minh tỏ ra hiền lành.
31. Đàn ông ngốc hay uống rượu. Đàn ông thông minh hay ăn kem.
32. Đàn ông ngốc hay nghe nhạc một mình. Đàn ông thông minh chỉ nghe nhạc khi có cô gái ngồi bên cạnh.
33. Đàn ông ngốc sợ vợ đẹp. Đàn ông thông minh sợ vợ ngoan.
34. Đàn ông ngốc nhiều người yêu. Đàn ông thông minh nhiều người ghét.
35. Đàn ông ngốc sợ cô đơn. Đàn ông thông minh sợ chỗ đông người.
36. Đàn ông ngốc hay ăn con gì mình nuôi. Đàn ông thông minh ăn con gì đứa khác nuôi.
37. Đàn ông ngốc gọi vợ là “bà xã”. Đàn ông thông minh gọi là “em”.
38. Đàn ông ngốc yêu nhiều. Đàn ông thông minh ly dị nhiều.
39. Đàn ông ngốc sợ mình già. Đàn ông thông minh sợ đứa khác già.
40. Đàn ông ngốc luôn tỏ ra thông minh. Đàn ông thông minh luôn tỏ ra ngốc.

Lần Cuối.........



Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng
Nên cơn vui thường kéo theo cực hình
Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình
Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội
 
Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi
Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?
Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều
Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt
 
Người mới lớn vung tình ra thẳng tắp
Không so đo cân nhắc phút giây đầu
Như tên bay chưa kịp nhắm bia nào
Khi kiệt sức cam đành ... ghim xuống đất
 
Người mới lớn tiêu hoang tình thứ nhất
Chỉ vì ham đổi được phút danh thơm
Biết đâu ta cong xương sống, cong xương sườn
Dìm uất hận nơi đáy gan lửa rực
Ném nhân cách vào ngàn sâu ký ức
Trát bùn tanh lên mặt đã bao năm
Mới ngoài hai mươi mà trầm trọng chứng đau lưng
Bởi luồn cúi mỗi ngày dăm bảy bận !
 
Đời chẳng khác tay ma đầu biển lận
Keo kiệt từng phần danh lợi sớt chia
Bước ra đời ai cũng đội mão mang hia
Ai cũng cố ngụy trang cũng nặng phần trình diễn
Người mới lớn tưởng lầm ta linh hiển
Nên cuối cùng lệ rát má thanh tân
Nên cuối cùng tê tái dạ ăn năn
Ta lúc nào cũng động lòng trắc ẩn
Những nhân đạo càng nhiều càng ... chết sớm
Bởi ta từng ngã ngựa rơi thương
Cũng như từng nâng đỡ kẻ dưới chân
Từng thua ngược nhiều phen hơn thắng ngược !
 
Người mới lớn có buồn, thì, cứ khóc
Kinh nghiệm đời ta tặng đó, cầm đi !
Lá còn xanh trên nhành cánh xuân thì
Đau đớn chỉ như ... vài xao xác rụng
Gió còn nổi bạo tàn muôn muôn trận
Hãy tập tành chịu đựng thêm, hơn
Hãy nhớ rằng, không phải sự ghen tuông
Là phương pháp buộc ràng hạnh phúc !
 
Người mới lớn có buồn, thì, cứ khóc
Bàn tay mình hứng lấy lệ mình rơi
Máu sẽ hoà tan ngàn phiến ngậm ngùi
Sẽ giảm nhiệt ... (rất cần cho mai hậu !)
 
Ta đã đứng thế quay cuồng bông vụ
Trớn theo roi mới giữ được thăng bằng
 
(1974)
Thơ Nguyễn Tất Nhiên

Em Hát Vào Hồn Ta....



1.
Em thở ngát thanh âm
bằng đôi môi non nhỏ
hồn sầu ta bỗng nở
thêm một đóa u buồn
Em trải lụa thanh âm
bằng đôi môi ngọc nữ
đường trần ta bỗng vỡ
thêm một vết tâm thương
Em tinh lọc không gian
bằng thơm tho hơi thở
thành mênh mông nhung nhớ
thành thanh khí khổ đau
cho ta hít thâm sâu
hương thiên đường hệ lụy
Ôi, thiên đường hệ lụy
ta sống để cần nhau
nơi chót vót thương đau
Ôi, thiên đường hệ lụy
ta sống để chìm mù
trong hạnh-phúc-đày-nhau
2.
Người kiêu hãnh như hoa
khoe tận tình hương sắc
ta như gã bướm già
kinh nghiệm điều hoan lạc
làm sao ? hỡi làm sao ?
cam tâm đưa vào cuộc
thống thiết tình cho nhau
Người trắng bông như tuyết
thánh khiết giữa không gian
ta rầu như mặt đất
chứng kiến ngày tuyết tan
ta xót xa nhói ngực
thấy mình gần gủi hơn !
3.
Em chuốt nhọn thanh âm
bằng đôi môi lịm ngọt
kẻ cuồng ngạo như ta
bỗng lìa đời thảng thốt
Trên dòng tình miên mang
không cánh chi bơi ngược
kẻ ngạo cuồng đã gục
ta thảm não ..yêu em !
 Nguyễn Tất Nhiên

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Phụ nữ và lòng tham.......



Tất cả các cô gái đẹp nhìn bề ngoài đều không có vẻ tham lam. Thậm chí họ còn thánh thiện.
Trong điện ảnh, để miêu tả một gã đàn ông tham thực dễ vô cùng. Đạo diễn chỉ cần kiếm một gã béo, bụng càng to càng tốt, cho lão đeo dây chuyền vàng và chải dầu bóng là xong. Nhưng để tả một cô gái tham thì rắc rối lắm. Chả có chi tiết nào khiến khán giả tin ngay. Nếu cô ta vừa tham vừa ác lại càng phức tạp.
Nhưng ai mà không biết, thực ra hầu hết các nàng đều tham lam: tham mỹ phẩm, tham quần áo, tham trang sức, tham hoa, tham chim chóc, tham lãng mạn, tham xe cộ, tham túi xách, tham cả đàn ông.
Khi đàn ông cần một thứ gì, hay quá ham muốn một thứ gì, họ tìm cách làm ra, tìm cách mua, hoặc bất quá thì tìm cách... cướp. Phụ nữ không thế, khi họ cần, họ chỉ nhìn, và cho các chàng trai biết họ đang nhìn, thế thôi.
Thiên hạ cứ nói phụ nữ chân chính có vẻ đẹp đoan trang, kín đáo, thùy mị. Thiên hạ quên phắt rằng vẻ tham lam cũng thế. Tham lam thường được các cô biểu hiện một cách dễ thương, e ấp, mong manh đến đau lòng.
Chả cô gái có giáo dục, có đức hạnh nào được bạn trai dẫn vào trung tâm mua sắm lại đòi cái nọ, đòi cái kia, lại reo lên khi thấy kim cương, lại nhảy cẫng lên khi thấy vàng bạc. Các nàng chỉ chớp chớp mắt, quay mặt đi, thở dài hoặc vân vê tà áo mỏng. Việc còn lại của đàn ông là mua.
Có hai giai đoạn của cuộc đời phụ nữ mà ai cũng biết. Giai đoạn chưa chồng thích bướm thích hoa, thích gấu bông, thỏ bông, thậm chí thích tắc kè bông. Giai đoạn làm vợ thì thích nồi cơm điện, thích máy xay sinh tố, thích giẻ lau nhà, thích xà bông bột, thích nước rửa chén, thích chồng nộp tiền.
Rõ ràng ở khúc sau, phụ nữ thực tế hơn, chính xác hơn, đòi hỏi chi tiết hơn, tóm lại là tham hơn.
Phụ nữ và lòng tham, Bạn trẻ - Cuộc sống, Phu nu, long tham, dan ong, dan ba, dan ba dep, thong, tham lam, doan trang, dem tan hon, ngay tho, thang hoa, lam dep, tinh yeu, nhan sac, tinh yeu nu gioi
Họ tham một cách đáng yêu, tham một cách trong sáng (Ảnh minh họa)
Chỉ cách một đêm tân hôn, mọi thứ hoàn toàn đổi khác. Cô gái ngây thơ có thể biến ngay thành bà vợ chặt chẽ, chi li. Chỉ còn cách giải thích là thói ấy xưa họ đã có rồi nhưng lại giấu đi. Tất cả đàn ông đều sợ phụ nữ tham. Chả phải vì keo kiệt (đàn ông keo kiệt để làm gì? Để mang tiền cho đàn ông khác ư?). Mà bởi phụ nữ tham chắc chắn bớt dễ thương, bớt ngây thơ, bớt đẹp. Nhưng dẫu sợ suốt đời và tìm mọi cách truyền nhau nỗi sợ ấy để tránh, đàn ông vẫn cứ mắc bẫy hoài.
Vì phụ nữ quá khôn, quá thông minh và mưu trí. Họ tham một cách đáng yêu, tham một cách trong sáng đến mức tham trở nên trong vắt như pha lê.
Họ tham một cách tươi đẹp tới mức ta dâng hiến, ta giao nộp, ta cống nạp một cách vui vẻ, tự nguyện. Khi các thiếu nữ cầm các món ta mua, ta run rẩy vì hạnh phúc, vỡ òa vì sung sướng, ứa nước mắt vì cảm động. Thật không có nỗi tham nào sâu sắc hơn và tinh vi hơn.
Nếu có ba người đàn ông trên một đảo hoang, họ sẽ cùng nhau xây dựng hòn đảo giàu đẹp. Nếu có ba phụ nữ, họ sẽ chia hòn đảo ra làm ba phần không phần nào nhỏ hơn phần nào. Nếu một chàng trai lọt lên đấy, một cô gái sẽ yêu chàng, rồi sau đó nhờ chàng trai chiếm nốt hai phần đảo kia. Chính vì thế, nếu các bạn để ý, sẽ không thấy phụ nữ làm chúa đảo bao giờ.
Điều oái oăm là đôi khi phụ nữ càng tham càng đẹp. Lúc ấy mắt họ long lanh, má họ hồng lên, mũi họ vươn cao và miệng họ hé mở. Nhan sắc tỏa ra lấp lánh như ánh hào quang. Do đó, chả thiếu gì đàn ông coi việc tìm ra giây phút tham của phụ nữ là giây phút may mắn, coi như cảm giác thăng hoa!

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

30 cách phân biệt đàn ông giàu và nghèo..?



30 cách phân biệt đàn ông giàu và nghèo, đàn ông giàu hội tụ mọi phẩm chất của một người chồng lý tưởng: mạnh mẽ, cá tính, tâm lý và có học thức.

Bản liệt kê “30 cách phân biệt đàn ông giàu và nghèo” đang lan truyền rộng rãi trên các trang mạng xã hội và nhận được hàng nghìn lượt like cùng hàng trăm bình luận.

Người đưa ra những dấu hiệu phân biệt (được không ít người thừa nhận) này đi sâu vào từng khía cạnh khác biệt giữa một người đàn ông giàu có và một người đàn ông nghèo, từ cách tiêu tiền cho đến thái độ, cách ứng xử trước các tình huống đời thường.

“30 Cách phân biệt đàn ông giàu và nghèo” khiến cư dân mạng xôn xao

1. Đàn ông giàu hay nói tới đi chơi. Đàn ông nghèo hay nói tới công việc.

2. Đàn ông giàu ăn mặc theo sở thích của mình. Đàn ông nghèo ăn mặc theo sở thích của người xung quanh hoặc theo quy định.

3. Đàn ông nghèo dẫn bạn gái vào tiệm sang trọng. Đàn ông giàu dẫn vào tiệm kín đáo.

4. Đàn ông nghèo hay mang tiền trong túi. Đàn ông giàu mang thẻ tín dụng. Đàn ông cực giàu chả mang gì hết.

5. Đàn ông nghèo hay nói về tài sản. Đàn ông giàu hay nói về các dự định.

6. Đàn ông giàu tặng quà theo cảm hứng. Đàn ông nghèo tặng quà theo những ngày quy định trong năm.

Đàn ông giàu hay nói tới đi chơi. Đàn ông nghèo hay nói tới công việc (Ảnh minh họa).


7. Đàn ông nghèo nhiều bạn bè. Đàn ông giàu nhiều cấp dưới.

8. Đàn ông giàu thường già. Đàn ông nghèo thường trẻ. Nếu quá trẻ mà giàu thì đấy chỉ là con của đàn ông giàu.

9. Đàn ông nghèo hay kể về những cô gái anh ấy ghét. Đàn ông giàu hay kể về những cô gái anh ấy yêu.

10. Đàn ông giàu bước ra khỏi xe hơi là đi thẳng. Đàn ông nghèo bước ra là nhìn chung quanh.

11. Đàn ông nghèo hay kể về những nơi đã đi qua. Đàn ông giàu hay kể về những người đã gặp.

12. Đàn ông nghèo hay đeo dây chuyền và nhẫn vàng. Đàn ông giàu chả có gì hết.

13. Dẫn bạn gái vào cửa hàng, đàn ông giàu thả đó rồi đi. Đàn ông nghèo luôn luôn muốn đi kèm.

14. Nếu bạn đòi đi thi hoa hậu, đàn ông nghèo sẽ can và nói: “Em không đậu đâu”, còn đàn ông giàu cũng can và nói: “Em đậu để làm gì?”.

15. Đến nhà bạn gái, đàn ông nghèo nhìn đồ đạc trong phòng. Đàn ông giàu nhìn tranh ảnh trên tường.

16. Mới gặp nhau, đàn ông nghèo hỏi: “Em làm nghề gì?”. Đàn ông giàu hỏi: “Em định không làm nghề gì?”.

17. Kể về thời thơ ấu, đàn ông nghèo hay nói: “Ngày xưa anh khổ”. Còn đàn ông giàu hay nói: “Ngày xưa anh chả biết gì”.

18. Khi bị mất cắp, đàn ông nghèo nói: “Của đi thay người”. Còn đàn ông giàu nói: “Thôi cho chúng nó”.

19. Vô khách sạn, đàn ông nghèo quan tâm tới những gì trong phòng. Đàn ông giàu quan tâm những gì ngoài cửa sổ.

20. Gặp bọn cướp, đàn ông giàu đưa tiền, đàn ông nghèo chiến đấu dũng cảm.

21. Đàn ông nghèo giáo dục con cái quan tâm tới học hành. Đàn ông giàu giáo dục con cái quan tâm tới giao tiếp.

22. Đàn ông nghèo uống rượu theo nhãn hiệu. Đàn ông giàu uống rượu theo năm.

23. Đàn ông nghèo khoe bạn giàu. Đàn ông giàu khoe bạn nghèo.

24. Đàn ông nghèo nói: “Xa em là anh chết”. Đàn ông giàu nói: “Xa em anh sẽ sống khác đi”.

25. Dự hội nghị, đàn ông nghèo quan tâm lãnh đạo nói gì. Đàn ông giàu quan tâm ai là lãnh đạo.

26. Đàn ông nghèo mua tặng bố mẹ vợ thuốc bổ. Đàn ông giàu mua tặng vé đi du lịch.

27. Đàn ông nghèo da trắng trẻo. Đàn ông giàu da rám nắng.

28. Đàn ông nghèo đọc xem báo chí viết gì. Đàn ông giàu đọc xem báo chí không viết gì.

29. Đàn ông nghèo hứa: “Yêu em cho đến chết”. Đàn ông giàu hứa: “Yêu em cho đến hết yêu”.

30. Đi bên em, đàn ông nghèo nắm tay. Đàn ông giàu khoác vai.


Nhiều người khi đọc được bản liệt kê này không khỏi có băn khoăn: Vậy liệu có phải đàn ông giàu có tất cả: hạnh phúc, tiền bạc, học thức, sự ga lăng, từng trải…? Và có phải tất cả những người đàn ông nghèo đều thiếu thốn cả về đời sống vật chất lẫn đời sống tinh thần? Có lẽ chính suy nghĩ đó khiến một số người bất bình vì những quan điểm có vẻ mang tính phân biệt đối xử, trọng giàu khinh nghèo của tác giả.

Nhưng nếu bình tĩnh suy ngẫm kỹ, có thể nhận thấy chỉ có một vài điều trong bản liệt kê là nói đến vấn đề tiền bạc và cách chi tiêu. Còn lại, hầu hết các so sánh đều tập trung vào phong cách sống, ứng xử và nhìn nhận sự việc. Mục đích chính không phải nhấn mạnh khía cạnh vật chất mà là các dấu hiệu để nhận ra một người giàu với một người nghèo, những điểm khác nhau, những điểm là tiêu cực trong mắt người này nhưng lại là tích cực trong mắt người khác.

Nghèo hay không không phải ở tiền bạc, tài sản mà là ở cách suy nghĩ. Và một người đàn ông không có nhiều tiền vẫn có thể cư xử theo 30 cách hiện đại của “đàn ông giàu”. Đó chính là "bí kíp" khiến một người đàn ông trở nên cuốn hút trong mắt các nàng.

Cái gì đã thuộc về bản năng, vĩnh viễn không bao giờ mất đi..


90% đàn ông đặt yếu tố thông minh và xinh đẹp lên hàng đầu khi được hỏi về mẫu hình phụ nữ họ mơ ước. Trong khi từng ấy phần trăm phụ nữ trông ngóng một người đàn ông thủy chung sẽ đến và ở lại với họ. Không phải đàn ông không thích phụ nữ chung thủy, cũng như phụ nữ vẫn luôn mê các anh chàng từa tựa James Bond, nhưng sự thật đôi khi vẫn rất trái khoáy như thế.
Mở ngoặc, nếu như chúng ta thường mơ về những gì khiếm khuyết, có nghĩa là trong mắt phụ nữ, đàn ông là đối tác hoàn toàn không đáng tin tưởng. Ngược lại, dưới cái nhìn của đàn ông, phụ nữ thông minh và xinh đẹp đang ngày càng hiếm có khó tìm hay sao?
Và nếu bạn một mực cho rằng bất cứ cái gì cũng có lí do của nó, tôi buộc lòng phải thừa nhận một điều, bạn đúng! Kỹ năng săn bắt của đàn ông tồn tại từ thời nguyên thủy, trải qua hàng ngàn năm đã ngấm vào máu, trở thành bản năng chinh phục không biết mệt mỏi của đấng mày râu. Còn nguyên nhân của việc đàn ông đã đề cao hơi quá yếu tố ngoại hình, đó là bởi vì đối với đàn ông, bạn đẹp đến đâu cũng không đủ. Đối với đàn ông mà nói, người phụ nữ ở bên ngoài vòng tay của anh ta mới là người đẹp nhất, cho đến khi cô ta lại nằm ngoan như một con mèo trong lòng anh ta.
Như vậy, đàn ông chinh phục phụ nữ là hành động mang tính truyền thống. Phụ nữ chấp nhận làm con mồi dễ thương cho đàn ông săn đuổi là hệ quả tất yếu của quy luật tự nhiên.
Có điều phụ nữ đang muốn vùng vẫy để thoát ra khỏi tấm lưới giăng sẵn từ thời đồ đá, nên dần dà không chấp nhận chuyện đàn ông cứ mải mê chinh chiến nơi chiến trường tình ái. Họ muốn chàng thợ săn ấy chỉ ở lại với mình thôi, cho dù có bị chàng khai thác đến khô cạn cả suối nguồn cũng chẳng than phiền. Miễn là chàng không còn hăng hái lên đường kiếm tìm còn mồi nào khác. Nhưng phụ nữ càng nghĩ rằng mong ước của mình là chính đáng, đàn ông lại càng cho rằng họ bị mất tự do. Họ không bao giờ tin mình đáng bị giời đày như thế. Trong tâm khảm, họ nghĩ họ thuộc về bầu trời rộng lớn, đồng cỏ bao la, đồi núi trập trùng, thung lũng tươi mát ngoài kia. Phải là mọi thứ khiến họ cảm thấy mình đang chinh phục, và hít thở thứ không khí yêu đương trong lành, tịnh không gợn chút bụi bặm cáu bẳn.
Nó chỉ tạm thời ẩn lánh ở ngóc ngách nào đó trong cơ thể con người, chờ điều kiện lí tưởng để bùng phát.
Tôi thấy mình có trách nhiệm phải diễn giải dài dòng để 90% phụ nữ hiểu rõ ràng, nếu đối tác của bạn đã hoặc đang khiến bạn không cảm thấy tin tưởng, rất có thể chính bạn đã tạo điều kiện lí tưởng do cái bản năng đang ngủ yên mấy ngàn năm của anh ta có cơ hội trỗi dậy. Chẳng hạn, dưỡng khí bạn cung cấp cho anh ta pha trộn quá nhiều than thở; bức tranh phong cảnh đồi núi, thung lũng, suối nguồn bạn vẽ chẳng còn khoáng đạt và tươi mát, nó phủ bụi và khô cằn như sa mạc. Nên đàn ông mới trở lại bản năng từ thủa hồng hoang để đi tìm một nguồn sinh khí mới, tươi tắn và chảy tràn sức sống hơn.
Thật tình thì đàn ông không nghĩ đó là bản năng gốc của mình được truyền lại từ xa xưa. Họ chỉ nghĩ mình có trách nhiệm phải làm thế để cuộc đời lúc nào cũng căng đầy.
Đàn ông tin rằng làm vậy là họ có trách nhiệm với đời. Phụ nữ lại quả quyết đàn ông chỉ muốn có trách nhiệm với chính bản thân mình. Có một thứ vốn không thuộc về bản năng của phụ nữ, nhưng nó được sinh ra để chống lại thuộc tính thích bay nhảy của đàn ông. Trải qua ngàn đời, nó càng ngày càng phát triển và phần nào càng ngày càng… dở: Kỹ-năng-trói-buộc.
Phụ nữ có xu hướng trói chặt tất cả những gì họ cho rằng thuộc về mình. Nhất là trái tim người đàn ông họ muốn độc quyền sở hữu. Họ trói đàn ông bằng nhiều cách: Sự yếu đuối đáng thương, ánh mắt ngơ ngác, tình dục, đứa bé, nước mắt, vân vân. Tựu trung, từ khóa cho chiến thuật trói buộc của phụ nữ là khiến cho đàn ông thấy mình có tội. Đàn ông phải sám hối và tìm cách chuộc lỗi nhưng vẫn sẽ không đủ. Cho đến khi họ cam kết dâng trọn cuộc đời mình cho “nạn nhân”, để kết thúc sự dày vò ám ảnh đêm ngày.
Chỉ có điều, kỹ năng trói buộc của phụ nữ chỉ phụ nữ thấy hay thấy ổn. Nếu nó hay thật, ổn thật, 90% phụ nữ đã không thất vọng về thói bất định của đàn ông như thế.
Hãy cho phép tôi phân tích về sai lầm trong kĩ năng ấy của bạn. Là bởi vì bạn đã xác định nhầm từ khóa. Đàn ông không bao giờ nghĩ rằng mình đã “gây tội” với bạn. Với đàn ông, tình yêu đồng nghĩa với niềm vui (ấy là tôi đang muốn nhắc đến cả những thứ na ná tình yêu, tức là kể cả khi anh ta đi cơi nới thêm tài nguyên bên ngoài những gì anh ta được hưởng một cách chính thống). Động từ “yêu” luôn được đàn ông chia ở thì hiện tại, còn phụ nữ thường tiện tay chia nó ở cả thì tương lai. Đàn ông coi tình dục là một phần của việc tận hưởng niềm vui trong tình yêu một cách hoàn toàn công bằng, còn phụ nữ lại nung nấu ghi sổ nợ sau mỗi cuộc ái ân. Khi xảy ra chiến tranh, phụ nữ hay mang chuyện “Tôi dã dành cho anh hết những gì quý giá nhất” ra để cố dằn vặt lương tâm “kẻ đểu giả”, nghiễm nhiên coi “quá trình tích lũy protein” của đàn ông không đáng giá một xu…
Tôi không cố tranh tụng cho đàn ông. Tôi chỉ muốn phụ nữ hiểu rõ rằng chẳng ai có ai đang gây tội cho ai trong mối quan hệ công bằng và sòng phẳng mang tên tình ái. Đàn ông và phụ nữ đều cho và nhận như nhau. Và cách đơn giản để giữ chân một người mang sẵn bản năng săn bắt chỉ là luôn tự biến mình thành con mồi ngọt ngào trong thảo nguyên tươi tốt và dễ thở mà bạn hoàn toàn có thể tạo ra và làm mới liên tục mà thôi.
Đấy mới là từ khóa đúng cho kỹ năng trói buộc bạn luôn muốn thực hành. 10% phụ nữ đã làm thế và họ không cần ao ước đến một người đàn ông chung thủy nữa. Họ có điều họ muốn rồi.

Rất tiếc là 90% đàn ông rất khó gặp được số 10% phụ nữ đáng mơ ước này. Bởi vì nếu đã gặp cô ấy, anh ta sẽ không nằm trong số đông thích kiếm tìm hình bóng khác nữa.
Nhưng 90% phụ nữ lại dễ dàng hơn trong việc tìm được người đàn ông của đời mình trong số 10% chàng trai ít đoái hoài đến phụ nữ thông minh và xinh đẹp. Bạn biết vì sao không? Chính là vì anh ta là dạng đàn ông ậm ừ, thế nào cũng xong đấy. Cho dù bạn có hơi thiếu thông minh, bảo anh ta “gây tội” cho bạn, anh ta cũng vẫn thật thà gật đầu nhận lỗi và mang cuộc đời mình ra phụng dưỡng bạn như công chúa.
Bạn thật may mắn được là phụ nữ!

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Tào lao tình… ký

Không phải tình nào cũng sinh nghĩa.
Không phải tình nào cũng nhiều hoan ca.
Nhưng chắc chắn, có những thứ tình đậm mùi… hoan lạc. Mà đậm mùi hoan lạc, thì chỉ có thể gọi là tình tào lao thôi. Đã là tình tào lao, thì làm sao có thể sử dụng thứ văn phong chỉn chu.


Nàng sinh năm 1994, nghĩa là thời điểm này nàng vừa 18 tuổi. Mười tám tuổi, nàng đi bar. Nàng đủ tuổi để đi bar uống rượu mạnh hoặc bia lạnh. Mà thật ra, cho dù không phải là mười tám tuổi, mà chỉ là mười bảy tuổi, mười sáu tuổi, mười lăm tuổi, mười bốn tuổi, mười ba tuổi hay thậm chí là mười hai tuổi, nàng đều có thể đi bar để uống thứ thức uống mình thích.

Riêng về khoản ăn chơi nhảy múa, không quốc gia nào tự do như ở nước mình. Bất cứ ai cũng đều có thể tham gia những cuộc vui này. Thực tế đã chứng minh, có rất nhiều cô bé mới mười hai hoặc mười ba tuổi góp công rất lớn trong chiến dịch “đưa người tình vào tù”. Mà chiến dịch ấy, đa phần được bắt đầu từ tiệm internet hoặc quán bar.

Nàng 18 tuổi, nàng đi bar. Chàng sinh năm 1989, chàng 23 tuổi. Chàng làm ở quán bar.

Nàng 18 tuổi, nàng đi bar, nàng có điện thoại iphone 4S và một ít ngoại tệ trong ví. Còn chàng thì không có gì ngoài một ít tiền boa của khách mỗi đêm và cái mã ngoài nam tính, điển trai.

Trong quán bar lắm khói thuốc, đèn mờ ảo, nhạc xập xình, nàng thấy chàng, nàng đắm đuối. Thấy nàng mắt nhìn mình ngây ngây, chàng đã biết nàng say say, ngu dại gì mà chàng không… ra tay.

Chàng lảng vảng quanh chỗ nàng để phục vụ nàng. Nàng không cần búng tay, chàng đã xuất hiện bên cạnh. Nàng không cần liếc mắt, đã có chàng đứng hầu.

Quán bar đóng cửa, chàng nói với nàng: “Nàng ơi, nàng nghe câu chuyện Sóc nâu đi lạc chưa”.

“Chuyện như thế nào hả chàng?”, nàng mắt lờ đờ, tâm thần lơ mơ hỏi lại.

“Chuyện là vậy nè”, chàng bắt đầu kể. “Sóc nâu sinh sống trong một khu rừng nọ. Ngày kia, Sóc nâu ra khỏi rừng để biết đến thế giới bên ngoài. Mải chơi, đến khi quay trở về thì trời sập tối, Sóc nâu không còn nhận ra đường nên bị lạc. Sóc nâu gặp anh Thỏ trắng, Sóc nâu hỏi: “Anh Thỏ trắng ơi, anh biết nhà em ở đâu không?”. Anh Thỏ trắng hồ hởi: “Anh biết chứ, nhưng em… hãy ở lại với anh đêm nay”. Sáng hôm sau, anh Thỏ trắng chỉ đường cho Sóc nâu đi”.

“Chuyện của chàng thật thú vị”, nàng khúc khích.

Chàng lại kể: “Sóc nâu đi hết một ngày, trời lại sập tối vẫn chưa đến nhà. Sóc nâu gặp anh Chồn đen, Sóc nâu hỏi: “Anh Chồn đen ơi, anh Chồn đen biết nhà của em ở đâu không”. “Anh biết chứ, nhưng em… hãy ở lại đây với anh đêm nay”. Sáng hôm sau, anh Chồn đen chỉ đường cho Sóc nâu về nhà”.

Rồi đột ngột chàng bảo: “Đố nàng, cuối cùng Sóc nâu có về được đến nhà không?”.

Nàng lắc đầu quầy quậy: “Ơ, sao em biết được. Cuối cùng là sao hả anh?”.

Chàng thì thầm: “Muốn biết, hãy… ở lại với anh đêm nay”.

Nàng đã ở lại với chàng đêm đó. Một đêm đầy mãn nguyện bởi câu chuyện của Sóc nâu. Sáng hôm sau, nàng tỉnh dậy, nàng quên mất là không biết Sóc nâu có về được đến nhà hay không. Nhưng có điều, nàng biết rất rõ là điện thoại của nàng đã biến mất, ngoại tệ của nàng cũng không cánh mà bay. Còn chàng, chàng đã lặn mất tăm như cá vừa thoát khỏi lưỡi câu.

Nàng bàng hoàng, nàng hoảng hốt. Dấu yêu còn vương trên giường ngủ, thắm nồng còn phảng phất khắp căn phòng, mà chàng thì đâu không rõ.

Nàng 18 tuổi, nàng đi bar. Mới gặp chàng nàng đã thích nghe chuyện Sóc nâu, thì nàng không phải là thuộc dạng “nhà em có hoa vàng trước ngõ, tường thật là cao có dây leo kín rào” hay là kiểu “Qua lối nhỏ vào nhà em, muốn ghé vào thăm sợ ba má em buồn lòng”. Nên sau phút thảng thốt, nàng đã nhận ra rất nhanh tình hình.

Nàng buồn, nàng hận, nàng đau, mà nàng không còn cách nào khác là đến Cơ quan Công an để trình báo toàn bộ vụ việc.

Không quá khó khăn để các điều tra viên túm cổ được chàng. Làm việc với điều tra viên, chàng khai: “Em tên là Trương Quang Thành, ngụ Khánh Hòa. Em làm việc ở quán bar. Có cô em đó mê em, nên rủ em tâm sự. Tâm sự xong, thấy cô em ngủ mà tài sản quẳng qua một bên. Em cầm lòng không được nên em trót dại”.

Cơ quan Cảnh sát Điều tra - Công an quận Thủ Đức, TP HCM cũng đã ra quyết định khởi tố bị can, thi hành lệnh bắt tạm giam đối với chàng, để điều tra về hành vi “Trộm cắp tài sản”.

Nằm trong nhà tạm giữ, chắc chàng không biết kể câu chuyện Sóc nâu cho ai nghe. Khốn khổ cho chàng?!..

Nàng có tuổi rồi, tuổi nàng những ngoài 30. Nàng làm nhân viên văn phòng, mà đời sống của nhân viên văn phòng lúc nào không buồn tẻ. Dạo này, giới làm báo mạng đang có xu hướng bịa chuyện yêu đương văn phòng để câu lượng người truy cập.

Bịa ác lắm, bịa từ chuyện yêu trong cơ quan đến ái ân trong nhà nghỉ. Hoan lạc ở cầu thang đến âu yếm tại phòng họp. Có chuyện bịa như thật, có chuyện bịa cực ngu. Ai tin cũng được, ai không tin cũng chẳng sao. Quan trọng là, đời sống nó bí bách, nhân viên văn phòng hay bị stress, nên cũng này kia kia nọ. Giới làm báo mạng tóm được một vài chuyện rồi xào nấu thêm thắt, chiên luộc xé phay… ra hàng trăm câu chuyện khác. Mặc kệ họ.

Nhưng, chuyện của nàng lại là chuyện thiệt. Thiệt đến mức, không phóng viên báo mạng nào có thể tưởng tượng ra.

Đầu tiên, nàng yêu với một chàng cùng cơ quan. Hiển nhiên, chàng trẻ tuổi hơn nàng. Tiếp đến, nàng yêu thêm với một chàng nữa cũng cùng cơ quan. Lại hiển nhiên, chàng vẫn trẻ hơn chàng.

Có điều, nàng yêu chàng thứ hai vẫn không bỏ chàng thứ nhất. Đại khái, nói theo thuật ngữ của dân mạng thì nàng chăn một lúc hai phi công.

Hai chàng đồng bệnh tương lân, đều vui vẻ cặp kè với nàng. Cặp kè từ cơ quan, cặp kè ra quán cà phê, cặp kè từ quán cà phê vào quán ăn, cặp kè từ quán ăn cặp kè đến phòng khách sạn tính giờ. Nàng thích chơi trò “Nhất phượng hý song long”, hai chàng khoái chơi trò “Song long hý nhất phượng”.

Cao trào cho màn long phượng hý nhau, nàng đang vui với chàng này thì chàng kia dùng điện thoại quay phim lại. Nàng vui với chàng kia thì chàng này mẫn cán quay lại bằng máy điện thoại. Cứ tuần tự mà chia ra, hai người vui thì một người quay, một người quay thì hai người vui. Còn cả ba người cùng vui thì đặt máy cố định để quay lại tất. Trò chơi này hơi kỳ khôi và dung tục.

Trò chơi nào chơi hoài mà không chán, hai chàng bàn với nhau: “Tao với mày, phục vụ cho bả cũng lâu lâu rồi. Nghe nói nhà bả có điều kiện lắm, hay là tao với mày làm như vậy, như vậy”. Tự nói, tự gật đầu, bắt tay cùng nhau thực hiện.

Chàng thứ nhất nói với nàng: “Nàng ơi, ta đang kẹt tiền”.

Chàng thứ hai nói với nàng: “Nàng ơi, nhà ta đang khó khăn”.

Nàng hồn nhiên nói với cả hai: “Chàng ơi, ta đâu biết làm sao để giúp đỡ”.

Hai chàng đồng thanh cất tiếng: “Không có cũng không sao. Có mấy cái clip vui vẻ giữa hai ta và nàng, ta sẽ sao ra chín mươi bản. Mười bản gửi cho nhà nàng. Mười bản gửi cho người trong cơ quan. Còn bảy mươi bản, hai ta mang đi bán dạo để giải quyết khó khăn về vật chất trước mắt”.

Nàng nghe hai chàng nói xong, mồ hôi rịn trán, sống lưng lạnh như đang ướp băng. Nàng đã hiểu, hai chàng muốn gì.

Hai chàng ra giá, nàng mặc cả. Nói qua nói lại, nói tới nói lui, nâng lên đặt xuống, xoay ngang xoay dọc... cuối cùng cả ba chốt giá, nàng sẽ đưa cho hai chàng 10 triệu đồng, để đổi lại, hai chàng sẽ xóa những ký ức lưu dấu về những cuộc vui.

Nàng hẹn hai chàng: “Ta sẽ giao tiền cho hai chàng ở quán cà phê ấy”.

Hai chàng gật đầu: “Hai ta sẽ sẽ quyết định xem ai đại diện để đến nơi đúng hẹn”.

Tiếc rằng, cuộc hẹn có lực lượng Công an tham dự. Một chàng bị bắt tại trận khi vừa nhận tiền từ nàng tại một quán cà phê. Bị điệu về Cơ quan Công an quận Tân Phú, TP HCM, chàng này khai ra nơi ẩn nấp của chàng kia. Chàng kia nhanh chóng bị tóm gọn.

Vậy đó, nàng không tha thứ cho cái loại, đã được vui còn đòi được tiền, nên nàng âm thầm báo với Cơ quan Công an về hành vi tống tiền của hai chàng. Chàng thứ nhất có tên Hoàng Công Danh, sinh năm 1988. Chàng thứ hai có tên Phạm Văn Tú, sinh năm 1990. Còn nàng, sinh năm 1980.

Thêm một mối tình tào lao khác, trước lúc kết bài.

Nàng có hai con, lại đang mang thai. Nhưng điều đó đâu ngăn cản được chuyện nàng trốn chồng tìm đến phòng trọ với chàng. Sau khi đầu gối trên tay, yêu thương từ tốn, nàng phát hiện ra chàng đã tháo sợi dây chuyền gần cả lượng đặt xuống dưới gối cho lúc yêu nhau khỏi vướng víu.

Phát hiện ra điều này, nàng nhẹ nhàng nhặt lấy sợi dây chuyền giấu đi. Chàng mất dây chuyền, chàng bất chấp cái chuyện “cần phải bí mật nếu không muốn bị bầm mặt”, chàng làm loạn lên. Nhân viên nhà trọ nhờ đến công an, công an mời nàng về cơ quan lấy lời khai.

Tại đây, nàng đã thừa nhận hành vi trộm cắp của mình. Tôi không biết, người thân của nàng có cảm giác ra sao khi buộc phải chứng kiến toàn bộ tấn trò đời này.

Có lẽ, tôi cũng không muốn biết. Tào lao đến vậy là đã tận cùng rồi, muốn có một chuyện phù phiếm hơn nữa, chắc là cực khó.

Tôi hoàn toàn không có bình luận gì cho ba câu chuyện kể trên


Kinh Hữu

Lưu để đọc sau |Email bài này |Liên hệ đăng lại bài |In bài này


Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011

Quên và Nhớ

Sách Liệt Tử có ghi lại một câu chuyện như sau :

Nước Tống có một người đã đứng tuổi, tự nhiên mắc phải chứng bệnh kỳ lạ, đó là bệnh quên.

Buổi sáng lấy gì của ai, buổi chiều đã quên. Hôm nay ai cho cái gì, ngày mai lại chẳng nhớ. Ra đường quên cả đi, về nhà quên cả ngồi. Trước đã làm gì, bây giờ quên hết. Và hiện nay đang làm gì, sau này cũng chẳng nhớ. Cả nhà rất lo lắng về bệnh tình của anh ta, bèn tìm thầy chạy thuốc, chữa hết mọi cách mà cũng chẳng khỏi.

Sau đó, có ông thầy đồ, người nước Lỗ, nói rằng chữa được. Vợ của người bệnh hứa với ông thầy đồ là nếu chữa lành bệnh cho chồng, thì sẽ chia cho ông phân nửa gia sản.

Trước hết, ông thầy đồ thử anh ta bằng cách lột áo ra để cho bị rét lạnh, thì anh ta xin áo. Bỏ đói không cho ăn, thì anh ta xin ăn. Sai đem vào chỗ tối, thì anh ta xin ra chỗ sáng. Thấy những phản ứng như vậy của người bệnh, ông thầy đồ càng tin tưởng và nhận lời chữa bệnh.

Chẳng ai biết ông thầy đồ đã chữa như thế nào mà sau bảy ngày, anh ta trở lại bình thường. Tuy nhiên, khi tỉnh táo bình thường, anh ta lại sinh nóng giận, chửi vợ đánh con, cầm dao rượt ông thầy đồ đã chữa cho mình.

Những người chung quanh bắt giữ anh ta lại và hỏi lý do tại sao lại làm như thế, thì được anh ta trả lời như sau :

- Lúc trước tôi mắc bệnh quên, thì lòng tôi thảnh thơi khoan khoái, trời đất có còn hay không, tôi chẳng cần biết. Nay hết bệnh, tôi nhớ tất cả mọi sự, cả những chuyện của mấy mươi năm về trước : chuyện vui và chuyện buồn, chuyện yêu và chuyện ghét, chuyện thành công và chuyện thất bại, nên lòng tôi trở nên rối bời, ngổn ngang trăm mối. Chuyện buồn, chuyện ghét và chuyện thất bại thì lại nhớ lâu và nhớ sâu hơn. E rằng sau này những chuyện ấy sẽ bám theo tôi mãi mãi, dù có muốn quên cũng không quên được. Và nếu bị dày vò như vậy, thử hỏi tôi có tức giận được hay không chứ ?

Nghe xong câu chuyện trên, hẳn có người sẽ thầm nghĩ :

- Nếu trí nhớ mà như vậy, thì thà rằng mắc bệnh quên còn hơn.

Tuy nhiên, nghĩ đi thì cũng cần phải nghĩ lại, bởi vì người mắc bệnh quên cũng đau khổ lắm chứ. Gã xin đưa ra một vài trường hợp điển hình.

Trường hợp thứ nhất, đó là bên cạnh nhà gã có một bà cụ, hầu như suốt dọc cuộc đời, bà cụ là một người rất khôn ngoan, ăn nói đâu ra đấy, đúng bài bổn hẳn hoi, khiến mọi người đều phải tâm phục khẩu phục bà cụ sát đất. Bà cụ không những quán xuyến việc nhà một cách tuyệt vời, mà còn tham gia những công tác xã hội, thậm chí lại còn giúp đỡ ông chồng trong những chức vụ mà bàn dân thiên hạ đã tín nhiệm trao cho ông ta, theo kiểu :

- Gái ngoan làm quan thay chồng !

Thế nhưng, vào những tháng năm cuối cùng, bà cụ bỗng dưng quên hết, quên sạch sành sanh, không còn nhớ gì cả, ngay đến con cháu trong nhà bà cụ cũng quên mất tiêu. Có thể nói được rằng "ổ dĩa cứng" trong đầu óc bà cụ đã bị xóa tất tật, hoàn toàn trắng, chẳng còn lưu giữ được bất kỳ một kỷ niệm nào của dĩ vãng và hiện tại.

Bà cụ trở nên như một đứa con nít, ai cho gì thì ăn nấy. Có lúc còn vầy vò cục phân của mình như đứa nhỏ nhào nặn cục đất sét. Tới nhà thờ, bà cụ chen lấn, tiến lên phía trước và thượng cẳng chân hạ cẳng tay với những người chung quanh. Đi tới đâu, hễ thấy guốc dép là bà cụ lẳng lặng xách về nhà. Tội nghiệp cho mấy đứa cháu phải mang đi trả lại cho khổ chủ.

Trường hợp thứ hai, đó là là một anh bạn của gã. (…) anh ta mắc phải chứng bệnh quên. Mấy lần anh ta suýt chết vì tai nạn giao thông, bởi lẽ đang đi ngoài đường, bỗng dưng anh ta quên tiệt, chẳng biết mình đang làm gì, thành thử chiếc xe của anh ta cứ vô tư lao vào lề đường, ủi vô gốc cây, hay hôn vào đít xe khác.

Lần nào đến thăm, anh ta cũng hỏi địa chỉ. Gã thấy anh ta ghi vào sổ hẳn hoi. Thế nhưng, chỉ năm phút sau trong câu chuyện, anh ta cũng lại hỏi địa chỉ và cũng lại ghi vào sổ hẳn hoi. Và lần đến thăm nào cũng vậy.

Trường hợp thứ ba, đó là một anh bạn khác, tên Khánh, người gốc Qui Nhơn. Anh bạn này nổi bật về tính hay quên, nên được thiên hạ ưu ái dành cho cái biệt hiệu rất dễ thương là Khánh Siêu.

Có những lần đi tắm, nhưng anh chàng lại hay quên, nên không mang theo quần áo thay, thành thử khi tắm xong, cứ đứng trong phòng mà la oai oái.

Thiên hạ thì mặc quần đùi trước, rồi mới mặc quần dài sau. Thế nhưng anh chàng lại hay quên, nên mặc quần dài trước, rồi sau mới xỏ quần đùi, thảo nào kéo mãi mà nó chẳng chịu lên.

Sống trong lưu xá, thì giờ nào việc nấy, nhưng anh chàng lại hay quên, nên thường lộn giờ. Trong khi thiên hạ vô lớp học, thì anh chàng lại ung dung xuống nhà cơm. Trong khi thiên hạ xuống nhà cơm, thì anh chàng lại thong thả đến nhà nguyện…Về những chuyện quên của anh chàng, thì nói tới nói lui cũng chẳng bao giờ hết. Đã bảo : Siêu mà !

Sau cùng, trường hợp thứ tư là chính bản thân gã. Với tí tuổi đời đeo nặng trên vai, gã cảm thấy trí nhớ mỗi ngày một cùn. Ngày xưa còn bé thì học đâu nhớ đấy. Còn bây giờ thì học đâu quên đấy.

Thậm chí có những chữ vừa mới bật tự điển xong, thế mà chỉ một lúc sau bỗng dưng quên béng đi mất. Có những người rất thân quen, thế mà bỗng dưng quên mất tên. Lắm lúc phải mất vài ngày cái tên ấy mới "tái xuất giang hồ" trong bộ nhớ của gã.

Tuy nhiên, gã cũng rất lấy làm an ủi, bởi vì có một ông triết gia nào đó đã định nghĩa một cách tối om như sau :

- Trí nhớ ấy hả ? Đó là một khả năng hay quên.

Mà đúng như vậy. Nếu chúng ta nhớ hết mọi chuyện, từ chuyện to cho chí chuyện nhỏ, từ chuyện xảy ra hồi còn bé cho chí chuyện xảy ra bây giờ trong ngày hôm nay, thì đầu óc chúng ta sẽ nổ tung vì không đủ chỗ chứa, hay bản thân chúng ta sẽ hóa điên mất thôi vì tình trạng…quá tải.

Trong những cuộc tiếp xúc, gã ghi nhận được hai trạng thái quên: quên cố tình và quên vô tình.

Trước hết là quên cố tình, khi chúng ta lạm dụng cái quên để thủ lợi cho mình. Chẳng hạn đi siêu thị, chúng ta quên không trả tiền, hay chúng ta không nhớ gì lúc "cầm nhầm" hàng hóa cũng như vật dụng của người khác.

Tiếp đến là quên vô tình, khi chúng ta quên một cách vô tư mà không hề so đo tính toán. Chẳng hạn một anh bạn nhậu ngoắc cần câu, khi tỉnh lại, hỏi gì anh ta cũng chẳng nhớ :

- Tối hôm qua anh đã hứa với tụi này một chầu bia.

Anh ta trả lời :

- Thế à.

Nếu nói tiếp :

- Tối hôm qua, anh đã bảo rằng vợ anh đã khóc với anh.

Anh ta cũng trả lời :

- Thế à.

Và nếu còn tiếp tục hỏi :

- Tối hôm qua, không hiểu tại sao anh đã gục mặt xuống bàn mà chết tại trận, lại suýt nữa còn cho chó ăn chè ?

Anh ta cũng chỉ trả lời :

- Thế à.

Nếu suy nghĩ sâu hơn một tí, gã nhận ra rằng giữa quên và nhớ, chúng ta thường sống theo một nghịch lý như sau :

- Đó là có những điều cần phải nhớ, thì chúng ta lại quên. Trong khi ấy, có những điều cần phải quên, thì chúng ta lại nhớ.

Chẳng hạn chúng ta cần phải nhớ công ơn của cha mẹ, công ơn của thầy cô, cũng như công ơn của biết bao nhiêu vị ân nhân đã âm thầm góp phần xây dựng cuộc đời, thì chúng ta lại quên.

Trong khi đó, những hận thù, những oán ghét, những lỗi phạm của kẻ khác cần phải được quên đi, thì chúng ta lại nhớ mãi, nhớ hoài.

Nghịch lý này cũng giống như nghịch lý mà một cô gái đôi khi đã gặp phải trong khi tập thể dục thẩm mỹ, để có được một thân hình xinh đẹp :

- Đó là có những chỗ cần phải tóp vào, thì nó lại phình ra. Trong khi ấy có những chỗ cần phải phình ra, thì nó lại tóp vào.

Thành thử thay vì ngực nở bụng thon, thì cô gái kém may mắn này lại hóa ra…ngực thon bụng nở.

Sở dĩ chúng ta luôn sống theo cái nghịch lý giữa "quên và nhớ" như trên là vì trong cuộc sống chúng ta thường nhìn thấy những cái xấu, mà ít khi nhìn thấy những cái đẹp của người khác.

Gã xin đưa ra một thí dụ, chẳng hạn như Giáo hội Công giáo. Trải qua dòng lịch sử, Giáo hội đã làm được biết bao nhiêu điều tốt đẹp cho nhân loại, từ văn hóa và nghệ thuật đến luân lý và đạo đức. Những điều tốt đẹp này ít khi được nhắc đến.

Thế nhưng, lỡ có một sai phạm hay một "xì căng đan" nào đó, thì lập tức người ta thổi phồng, người ta la lối, người ta phản đối om xòm…Người ta chỉ nhìn thấy cái rơm cái rác trong mắt người khác, mà quên đi cái xà trong mắt mình.

Hay như một câu danh ngôn đã bảo :

- Một cây ngã đổ sẽ gây ồn ào hơn cả một cánh rừng đang mọc.

Cũng vậy, một tác giả đã viết như sau :

- Thông thường người ta hay chú ý tới vết đen trên trang giấy trắng hơn là nhìn tờ giấy trắng còn một vết đen. Hai cách nhìn, một chiều tiêu cực và một chiều tích cực. Cách nhìn của tiêu cực hướng người ta về vết đen, để rồi không nhìn thấy trang giấy trắng. Cách nhìn tích cực hướng người ta đến trang giấy trắng còn lại một vết đen. Cách nhìn tiêu cực là cách nhìn tẩy chay và phê phán. Còn cách nhìn tích cực là cách nhìn khích lệ và xây dựng.

Có một câu chuyện kể lại rằng :

Vừa đặt chân tới một miền đất mới, các vị sư phải tự tay kiến thiết mọi thứ. Một chú tiểu được trao nhiệm vụ xây một bức tường. Chú tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem những viên gạch đã nằm đúng chỗ hay chưa và hàng gạch có ngay ngắn hay không ?

Công việc tiến triển khá chậm vì chú là một người kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm buồn, bởi vì chú biết rằng mình đang xây một bức tường tuyệt đẹp lần đầu tiên trong đời.

Cuối cùng, chú cũng làm xong công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống.

Khi đứng lùi ra xa để nhìn ngắm công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy một cái gì đó bất ổn đập vào mắt : mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường, nhưng vẫn có hai viên gạch bị nghiêng. Và điều tồi tệ nhất, đó là hai viên gạch ấy lại nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.

Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi chùa, chú đều dẫn họ đi khắp nơi, trừ nơi có bức tường.

Ngày kia, hai vị sư già đến tham quan ngôi chùa. Chú đã cố lái họ sang hướng khác, nhưng hai vị sư già vẫn nằng nặc đòi tới xem khu vực có bức tường mà chú đã xây.

Một trong hai vị sư già, khi đứng trước công trình ấy, đã phải thốt lên :

- Ôi bức tường gạch mới đẹp làm sao !

Chú hỏi lại với tất cả sự ngạc nhiên :

- Ngài nói thật chứ ? Ngài không thấy hai viên gạch xấu xí ở ngay giữa bức tường đó sao ?

Một vị sư già từ tốn trả lời :

- Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao.

Nhiều lúc chúng ta đã quá nhạy cảm đối với lầm lỗi của người khác. Khi bắt gặp ai phạm lỗi, chúng ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, chúng ta lại nhớ ngay tới lầm lỗi của họ, mà quên bẵng đi mất những điều tốt đẹp họ đã làm.

Người ta thường bảo :

- Dù là một tên tướng cướp, thì trong lồng ngực của hắn cũng có được một mảnh tim vàng.

Thế nhưng, chúng ta chỉ nhìn thấy cái tội cướp của giết người của hắn, mà chẳng bao giờ chịu khám phá ra mảnh tim vàng đang ẩn dấu trong lồng ngực của hắn.

Chúng ta giống như người đeo hai giỏ. Cái giỏ phía trước đựng những sai lỗi của người khác, còn cái giỏ phía sau lưng đựng những sai lỗi của bản thân.

Vì thế, chúng ta thường nhìn thấy rất rõ và nhớ rất kỹ những sai lỗi của người khác, để rồi lên tiếng phê bình và chỉ trích một cách gắt gao.

Còn những sai lỗi của bản thân, chúng ta lại cố tình không nhìn thấy và nếu có nhìn thấy, chúng ta cũng sẽ đưa ra một ngàn lẻ một lý do để bào chữa, để bênh vực. Hay nói cách khác, chúng ta cố tình lờ tít và quên đi những lầm lỗi của bản thân.

Chúng ta thường cư xử khoan dung với bản thân mà nghiêm khắc với người khác, đáng lý ra chúng ta phải cư xử khoan dung với người khác mà nghiêm khắc với chính bản thân mình.

Bây giờ gã xin áp dụng hai phạm trù "quên và nhớ" vào đời sống gia đình, cũng như xã hội.

Trước hết, đó là trong đời sống gia đình.

Những người nhiều kinh nghiệm đã đưa ra một lời khuyên như sau :

- Trước hôn nhân, hãy biết mở to đôi mắt. Còn sau hôn nhân, hãy biết nhắm đôi mắt lại.

Gã thắc mắc và tự hỏi :

- Tại sao lại như thế ?

Trước hôn nhân, đó là thời gian tìm hiểu, chúng ta cần phải mở to đôi mắt, để ghi nhớ những khó khăn, khám phá những khuyết điểm, rồi suy nghĩ, đánh giá và quyết định.

Còn sau hôn nhân, đó là thời gian chung sống, chúng ta cần phải nhắm đôi mắt lại, để nhường nhịn và chịu đựng, để quên đi và tha thứ những lầm lỗi của nhau, nhờ đó tạo được một bầu khí hòa thuận và cảm thông, bởi vì :

- Một sự nhịn là chín sự lành.

Thế nhưng, chúng ta thường hành động trái với lời khuyên quí giá trên, thành thử nhiều cuộc hôn nhân đã thất bại, đã đổ vỡ ê chề.

Thực vậy, trước hôn nhân, vì những lời nói yêu thương đường mật, vì những đam mê tình nóng bỏng thúc đẩy, chúng ta đã nhắm đôi mắt lại, thay vì phải mở to đôi mắt ra. Chúng ta không còn ghi nhớ được những khó khăn, không còn khám phá ra những khuyết điểm và không còn đánh giá đúng mức hoàn cảnh chúng ta đang sống.

Và nếu có mở to đôi mắt, chúng ta cũng chỉ nhìn thấy tình yêu và cuộc sống là một màu hồng rực rỡ, để rồi chúng ta hăm hở bước vào hôn nhân:

- Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo,

Thất bát sông cũng lội,

Tứ cửu tam thập lục đèo cũng qua.

Hay như một bài hát của Trịnh Công sơn :

- Tình yêu như trái phá con tim mù lòa.

Đúng như Thánh Vịnh cũng nói :

- Họ có mắt mà không nhìn, có nhìn thì cũng chẳng thấy.

Còn sau hôn nhân, vì va chạm với thực tế phũ phàng, chúng ta cảm thấy đời không như là mơ. Lúc bấy giờ, thay vì phải nhắm đôi mắt lại, chúng ta lại mở to đôi mắt ra để lúc nào cũng ghi nhận và nhớ kỹ những bất đồng và sai lỗi, những bực bội và tức tối. Tình yêu đang ngả dần sang một màu xám ảm đạm và bắt đầu tàn lụi.

Để cứu vãn cái tình yêu đang bắt đầu tàn lụi ấy, thiết tưởng chúng ta cần phải nhắm đôi mắt lại, có nghĩa là chúng ta cần phải biết tha thứ những lầm lỗi của người khác, cũng như phải biết quên đi những bực bội và tức tối, để cùng nhau xây dựng một cuộc đời chung, một mái ấm gia đình chung.

Tiếp đến, đó là trong cuộc sống xã hội.

Thiết tưởng chúng ta cũng cần phải biết "nhắm và mở", cũng cần phải biết "quên và nhớ".

Thực vậy, chúng ta cần phải biết nhắm đôi mắt lại trước những oán thù và những sai lỗi của người khác, có nghĩa là chúng ta cần phải biết quên đi những oán thù và những sai lỗi ấy.

Có hai người thổ dân Nam Phi rất ghét nhau. Ngày kia, một trong hai người gặp đứa con gái nhỏ của kẻ thù mình trong rừng. Tên ấy nổi sùng bắt cô bé, lấy dao chặt đứt hai ngón tay rồi thả ra. Cô bé vừa chạy về vừa khóc lóc. Bàn tay máu chảy ròng ròng. Còn tên hung thủ vừa đi vừa la lớn:

- Ta đã trả thù được rồi.

Mười mấy năm sau, ngày kia có một tên ăn mày tới xin bố thí. Người đàn bà nhận ra đó chính là kẻ đã chặt hai ngón tay của mình, vội vàng trở vào nhà, bảo đầy tớ mang sữa bánh ra cho hắn ăn. Khi hắn đã ăn no rồi, người đàn bà liền dơ bàn tay cụt ra cho hắn coi và nói :

- Tôi cũng đã trả thù được rồi.

Tên ăn mày xúc động và bật khóc. Như vậy, người đàn bà đã biết quên đi nỗi oán thù ngày xưa.

Đồng thời, chúng ta còn cần phải biết mở to đôi mắt, có nghĩa là chúng ta phải biết khám phá và ghi nhớ những điều tốt, những điều hay nơi người khác, nhờ đó mà xích lại gần nhau hơn.

Bảo Thúc chết, Quản Trọng thương tiếc khóc như mưa, ướt đẫm cả vạt áo.

Có người hỏi :

- Ông với Bảo Thúc không phải là họ hàng thân thích gì, mà sao ông thương khóc quá như vậy ?

Quản Trọng nói :

- Ngươi không rõ, để ta nói cho mà nghe. Ta lúc nhỏ khốn khổ, thường buôn chung với Bảo Thúc, lúc chia lãi, bao giờ ta cũng lấy phần hơn, mà Bảo Thúc không cho ta là tham, biết ta gặp cảnh quẫn bách bất đắc dĩ phải lấy thế. Ta ở chỗ chợ búa thường bị lắm kẻ nạt dọa, Bảo Thúc không cho ta là nhát, biết ta có lượng bao dung. Ta bàn việc với Bảo Thúc, nhiều khi việc hỏng, Bảo Thúc không cho ta là ngu, biết có lúc may, lúc không may cho nên công việc có lúc thành, lúc bại. Ta ba lần ra làm quan, ba lần bị bãi, Bảo Thúc không cho ta là chẳng ra gì, biết ta chưa gặp thời, chưa tìm được vua giỏi. Ta ba lần đánh nhau thua cả ba, Bảo Thúc không cho ta là bất tài, biết ta còn mẹ già phải phụng dưỡng…Sinh ta ra là cha mẹ, biết được lòng ta là Bảo Thúc. Mà đối với người biết mình, thì mình đem cả tính mệnh ra hiếu còn chưa cho là quá, huống chi thương khóc thế này đã thấm vào đâu.

Tuy nhiên, khám phá ra điều hay, điều tốt nơi người khác rồi ghi nhớ cũng không phải là điều dễ. Phải yêu thương họ, thì chúng ta mới có thể làm được việc ấy, bởi vì khi yêu thương ai, thì:

- Củ ấu cũng tròn và trái bồ hòn cũng ngọt.

Gã Siêu

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010