NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Thời gian hình thành tuổi tác, thái độ tạo nên tâm hồn.......


“Thời gian hình thành tuổi tác, thái độ tạo nên tâm hồn.” - Samuel Ullman
haysonghetminhvoihientai
Hãy sống hết mình với hiện tại 
Chim hót không chỉ để đáp lại tiếng gọi bầy, mà còn để ngợi ca cuộc sống” 
- Ngạn ngữ Trung Hoa
Không ai có thể tắm hai lần trong một dòng sông. Quả vậy, những gì đã qua thuộc về quá khứ, còn tương lai thì không biết trước được. Cái duy nhất thực sự có ý nghĩa là hiện tại.
Jim Valvano – một bình luận viên bóng rổ đã từng là một huấn luyện viên có sự nghiệp lừng lẫy khi dẫn dắt đội North Carolina giành chức vô địch giải quốc gia NCAA trước đội Houston năm 1983. Thế nhưng giải thưởng danh dự Arthur Ashe là giải thưởng cho lòng dũng cảm mà ông được trao tặng năm 1993 lại chẳng có liên quan gì đến sự nghiệp bóng rổ cả. Lúc đó, Valvano đang phải chịu đựng một chứng ung thư hiểm nghèo và chỉ còn sống được sáu tháng. Trong bài diễn văn ông đọc lúc nhận giải thưởng cao quý này, ông viết: “Tôi tha thiết mong muốn các bạn hãy tận hưởng cuộc sống của mình. Hãy tận hưởng mọi khoẳnh khắc ta có được trên cõi đời này. Hãy để tiếng cười tràn ngập mỗi ngày. Đừng kìm nén những cảm xúc, hãy thể hiện chúng. Hãy sống với tất cả nhiệt tình, bởi vì chúng ta sẽ không thể làm nên những thành tựu lớn lao nếu thiếu điều đó. Và hãy sống với những ước mơ của mình.” Jim Valvano tuy mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo nhưng ông luôn sống hết mình, yêu đời và tin tưởng vào mọi giá trị mà cuộc sống mang lại. Sự quý trọng từng phút từng giây được sống trên đời, sống như thể ngày mai mình không còn được sống đã mang lại nhiệt tình sống mạnh mẽ đến vậy. Và tôi tin rằng mỗi ngày chúng ta cũng nên ý thức cho mình điều đó, vì ngày mai còn quá xa vời, chỉ có thực tại mới là cái mà ta đang đặt chân lên.
Vài tháng trước, một người bạn có gửi cho tôi bài viết của Samuel Ullman viết năm 1920 có tựa đề: “Tuổi trẻ”. Bài viết này đã khuấy động tâm hồn tôi để lại trong tôi nhiều điều mà tôi muốn chia sẻ cùng các bạn:
“Tuổi trẻ không chỉ là khái niệm chỉ một giai đoạn trong đời người, mà chỉ một trạng thái tâm hồn. Tuổi trẻ không nhất thiết phải gắn liền với sức khỏe và vẻ tráng kiện bên ngoài, mà lại gắn với ý chí mạnh mẽ, trí tưởng tượng phong phú, sự mãnh liệt của tình cảm và cảm nhận phấn khởi với suối nguồn cuộc sống.
Tuổi trẻ thể hiện ở lòng can đảm chứ không phải tính nhút nhát, ở sở thích phiêu lưu trải nghiệm hơn là ở sự tìm kiếm an nhàn. Những đức tính đó thường dễ thấy ở những người đã năm sáu mươi tuổi hơn là ở đa số thanh niên tuổi đôi mươi. Không ai già đi vì tuổi tác, chúng ta chỉ già đi khi để tâm hồn mình héo hon.
Thời gian hình thành tuổi tác, thái độ tạo nên tâm hồn. Năm tháng in hằn những vết nhăn trên da thịt, còn sự thờ ơ với cuộc sống sẽ tạo ra những vết nhăn trong tâm hồn chúng ta. Lo lắng, sợ hãi, mất lòng tin vào bản thân là những thói xấu huỷ hoại tinh thần của chúng ta.”
Cho dù đang ở tuổi thanh xuân hay đã lên bậc lão, mỗi chúng ta đều rộn ràng trước những điều kỳ diệu, đều cảm thấy niềm náo nức thơ trẻ muốn khám phá một điều gì đó, và đều nuôi dưỡng niềm hạnh phúc sống. Trái tim chúng ta vẫn không ngừng cảm nhận những vẻ đẹp từ cuộc sống mang lại. Và chừng nào khi chúng ta còn biết hy vọng, còn biết vui sướng, còn cảm thấy sức mạnh lớn lao của lòng can đảm, chừng ấy chúng ta vẫn còn tuổi trẻ.
Một khi chúng ta quyết định khép lòng mình trước những điều như vậy, tâm hồn ta sẽ nhanh chóng trở nên nguội lạnh với đầy rẫy những suy nghĩ yếm thế bi quan, và chúng ta vì thế mà già đi, thậm chí ngay ở tuổi đôi mươi. Còn ngược lại, nếu chúng ta luôn suy nghĩ lạc quan, chúng ta sẽ sống với tuổi trẻ suốt cả đời.
“Hãy nhìn vào vạn vật như thể mọi thứ đều tươi mới, nhìn bằng đôi mắt trẻ thơ, trong sáng và háo hức.”- Joseph Cornell

CẢM GIÁC ÂM THANH TRONG TÌNH DỤC.....


 
Tiếng sáo của Trương Chi đã làm mềm lòng Mị Nướng
Khúc Nghê Thường đã làm tan nát cả một giang sơn
Trở về mái nhà xưa cũng có thể đưa con người đến nỗi nhớ nhung
Âm nhạc là một tặng phẫm tuyệt vời của con người tặng cho con người, nó có khả năng mang lại sự bình an cho tâm hồn, mang lại sự sản khoái và hạnh phúc cho cuộc sống, làm thư giản và làm giảm bớt áp lực của công việc, nhưng nó cũng có thể kích động và tàn bạo như một tiếng thanh la trong lễ tế tù ở thế miếu hay tiếng trống, tiếng kèn xung trận, hiện nay một ít nhà nghiên cứu đang dùng nó như là một phương pháp điều trị trong y khoa hiện đại nhất là trong lảnh vực chống stress
Về phương diện tình dục học thì âm nhạc được xem như là một trong những thuốc kích dục mạnh nhất nếu hiễu biết nó một cách cặn kẻ nhất là khi chọn đối tượng bệnh nhân thuộc loại nào để áp dụng. Nó có thể tạo ra những trạng thái tinh thần khác nhau, nó có thể kích thích đi từ những sự êm ái nhẹ nhàng thú vị, gợi nhớ một kỷ niệm củ, một quá khứ tuyệt vời cho đến tình trạng cuồng nhiệt hứng khởi và kích thích trong việc tạo ra ham muốn ân ái và nhất là những âm thanh mô tả các động tác hay tiếng rên rỉ của sự giao hợp…. Hãy nghe một bản nhạc La mer hay bài Mal để rồi mới thấy cái kinh khủng của kích thích từ âm nhạc và nếu đươc nghe người ta ghi lại tiếng động, tiếng rên rĩ, tiếng cào cấu, nghiến răng, hỗn hển, xô lệch gối chăn, giường chiếu khi làm tình dùng đễ điều trị cho các bệnh nhân khiếm thị bị bệnh liệt dương mới cảm nhận được sức mạnh của sự kích thích vô cùng “ tàn bạo ” của cảm giác âm thanh
Sức mạnh của âm thanh tác động toàn bộ trên võ não và đưa đến sự hưng phấn.

Âm nhạc cũng có khả năng gợi lại trong tiềm thức, trong quá khứ và nó có thể truyền tải tất cả các trạng thái bao gồm những thông điệp gợi tình cho đến những hình ảnh hạnh phúc hoan lạc cực khoái trong quá khứ, sự ẩn dấu của âm thanh nằm sẳn một goc nào đó trong ngăn tủ tiềm thức và sẽ bật dậy khi có một nốt giao hưởng và mỗi khi bật dậy nó sẽ tuông trào như một cơn lủ kích thích toàn bộ các tế bào trên vỏ nảo, người ta thí nghiệm bằng cách đo diện não đồ rồi đột nhiên cho người bệnh nghe một loạt các loại nhạc từ nhạc êm dịu giao hưởng của Chopin, Mozar, Viandi, tiếng đàn bầu, độc huyền cầm cho đến các loại nhạc như bibop, chachacha, rock, jaz thậm chí nhạc chầu văn hay tiếng trống múa lân …thì mới thấy âm thanh và âm nhạc tác động trên sự biến đổi giao động trên các sóng của diện não đồ, sức mạnh của cảm giác âm thanh và âm nhạc được xác định một cách rất khoa học bằng các dụng cụ đo đạc điện tử
Ngoài ra âm nhạc cũng có thể chắp thêm đôi cánh để đưa con người vào vườn địa đàng tình yêu. Trong cách này, âm nhạc sẽ tinh lọc giùm cho ta những cảm giác yêu đương diệu vợi.
Một cảm giác gợi tình như là nhịp đập vội vã của trái tim, sự hỗn hễn của cuộc vui đang diễn ra, hình ảnh phản chiếu toàn vẹn của những lần ân ái, nó là những cảm giác âm thanh rất đặc thù của mỗi lứa đôi, đối với họ là những dấu ấn rât riêng tư, không ai hiểu được, không ai chia xẽ được nó trở thành thứ tài sản của hạnh phúc của hai người
Sự nhớ lại, gợi lại sẽ là một yếu tố kích thích mạnh sẽ đi từ võ não truyền qua tủy sống vào vùng kích thích ở cơ quan sinh dục, mà ỡ đó việc kích thích làm gia tăng lưu lượng tưới máu do sự dãn nở các mạch máu ở thể hang dương vật và tăng kích thước và cương cứng ở âm vật, sự kích thích âm thanh có liên quan đến sự tiết ra chất NO, một chất mà các thuốc điều trị bệnh Liệt Dương và Lảnh Cảm đang mong muốn đạt đến
Hãy để tâm hồn mình được tự nhiên dẫn dắt theo từng tiết điệu của âm nhạc, hãy để tâm hồn mình bay bỗng với những âm thanh kỳ diệu trong ký ức. Bởi những kinh nghiệm quá khứ được trãi dài đã hoà nhập vào với tiết điệu của âm nhạc, bởi những hoà điệu vô cùng êm ái đó, Hãy lắng nghe con sóng đang vổ về nhẹ nhàn rồi đột nhiên bùng vỡ thành một cơn lốc xoáy cuồng nộ – âm nhạc sẽ làm ngập lụt lứa đôi vào cuộc sống ân ái, và mỗi chúng ta, mỗi cặp phải tìm cho mình một cảm giác thích hợp theo từng tiết tấu âm thanh trong khi chúng ta ở bên nhau hay trong khi đang sống trong một đời sống tình dục để làm giàu thêm cho cái tài sản hạnh phúc tình thần vốn ít ỏi của mình
Dĩ nhiên đối với những âm thanh thô bạo, nặng nề như nhạc Rock-Jazz sẽ không thích hợp trong phòng ngũ của lứa đôi. Hãy để cho những âm thanh phát ra nhẹ nhàng từ cây vĩ cầm, thánh thót của dương cầm, nhưng trầm bỗng của đại vĩ cầm một tiếng rên rỉ day dứt của Clarinet … tiếng xa vắng, tiếng suối chảy róc rách của những bản đại hoà tấu.
Còn tiếng hát, những lời nỉ non, những lời yêu đương, một kỷ niệm đâu đó mà hai người đã và sẽ góp phần cho một đêm màu hồng tuyệt diệu. Phải biết kết hợp tiết tấu của quá khứ và âm thanh hiện tại để tạo ra cho vợ chồng một cỏi riêng tư, tình yêu và hạnh phúc lứa đôi sẽ gắn chặt với nhau, đan quện bằng cảm giác âm thanh
Một số ít nhà nghiên cứu về tình dục, những nhà tâm lý về tình dục về sau này đã quan tâm đến vấn đề âm thanh, âm nhạc trong vấn đề tạo ra một khung cảnh tối ưu cho một đêm màu hồng.
Một thời gian rất lâu . Tôi, trong việc làm tư vấn về giáo dục giới tính, nhất là đối với những cặp có một cuộc sống tinh thần phong phú, thuộc vào tầng lớp mà xã hội goi họ là giới trí thức gặp khó khăn trong việc ân ái, khả năng về duy trì sự cương cứng ở đàn ông, cũng như tình trạng lãnh cảm, lạnh nhạt ở phụ nữ trong vấn đề chăn gối thì
¨ Môi trường ở đó hai nguời chung sống lại là một vấn đề chính mà tôi phải cân nhắc trước hết
¨ Và cãm giác âm thanh và âm nhạc là không thễ thiếu được khi lập cho họ một hồ sơ bệnh án tình dục
¨ Còn hướng điều trị thì vai trò âm thanh phải được lưu ý đến
Nói rõ ra là: họ có phòng ngủ riêng hay không? tiếng động trong phòng có lọt ra ngoài hay không? sự bày biện sắp xếp, ánh sáng và ngay cả thức ăn uống của họ có được sửa soạn trước hay không ? việc ân ái là do bất chợt hay được sửa soạn tổ chức trước….
Có cặp chọn sự im lặng hoàn toàn và bóng đêm, khi sống với nhau họ không trò chuyện hay trao đổi, họ kiềm giử cảm xúc tình dục cũng có thể họ sợ đối tượng cười, hay biết rõ bản chất con người thật trong họ, hoặc sợ đối tượng cho rằng mình dâm dục ....có cả ngàn lý do để biết chuyện này, Có cặp lại thích ánh sáng vừa đủ, ánh sáng màu hồng, âm nhạc phụ họa với những động tác gợi tình trước khi đi vào cuộc sống với nhau. Có cặp lại kích thích nhau bằng lời nói .... Có cặp thì chọn giờ sống bên nhau khi bắt đầu giấc ngủ, có người thì nữa đêm về sáng…
Đứng về phương diện nghiên cứu cảm giác âm thanh – âm nhạc trong lảnh vực tình dục tôi vẫn thấy và vẫn cho rằng âm nhạc là một yếu tố sống động trong cái tổng thể của một đêm màu hồng hơn là sự êm lắng trống không.
Âm thanh là một quà tặng của thiên nhiên. Nhưng âm nhạc lại là một sản phẩm của con người tặng cho con người. Nó mang đến hạnh phúc, thư giản, kể cả hạnh phúc tình dục trong đời sống lứa đôi.

BS HỒ ĐẮC DUY

Hãy tìm mọi cách để mở cánh cửa đam mê trong bạn......

Bạn say mê và có thể sống chết với điều gì trong cuộc sống? Tắc tịt à? Đừng để nỗi bất hạnh ấy ám ảnh bạn nữa. Hãy tìm cách gợi nó lên đi!
Bạn say mê và có thể sống chết với điều gì trong cuộc sống? Tắc tịt à? Đừng để nỗi bất hạnh ấy ám ảnh bạn nữa. Hãy tìm cách gợi nó lên đi!
haymocanhcuadammetrongban
Hãy mở cánh cửa đam mê trong bạn 
Bạn có một công việc ổn định nhưng chưa bao giờ thấy thực sự hài lòng. Bạn thiếu vắng cảm giác bị lôi cuốn với các hoạt động trong cuộc sống. Khi được hỏi: “Thích làm gì nhất?”, bạn ngồi thẫn thờ và không có câu trả lời. Nếu tình trạng này xảy ra khi bạn sắp mừng sinh nhật thứ 30, xem như “thảm hại” rồi. Có thể nói, bạn đã để lạc mất niềm đam mê thời thơ ấu của mình hoặc giả chưa từng nhận ra mình yêu thích điều gì trong cuộc sống.
“Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời…”. Nếu lấy mốc sáu mươi tuổi làm chuẩn, bạn còn hơn ba mươi năm nữa để đánh thức sự say mê. Cứ sống thế này, chẳng cần đam hay mê cái gì cả, bạn vẫn chẳng chết, nhưng thế thì nhạt lắm! Sẽ có lúc bạn phát thèm khi thấy những người xung quanh được sống hết mình với điều họ yêu thích. Khi ấy, lỡ hối hận rồi bạn thay đổi làm gì kịp nữa. Mà cũng chẳng có nàng Cosmo nào lại chịu yên phận sống nhạt đâu bạn ạ!
Thế nên, các nàng ấy có hẳn một bí kíp để giải mã và đánh thức đam mê. Nào cùng đốt đuốc đi tìm quyển bí kíp ấy nhé!
10 bước để mở cánh cửa đam mê:
Bước 1: Hiểu bản chất của sự đam mê
Đam mê, không phải cứ ngồi đấy mà suy nghĩ hay cố gắng là có và cũng không thể biến sự yêu thích của ai đó thành của mình. Thì đấy, bạn không thể ép mình thích chơi nhạc, vẽ tranh… Nói cách khác, bạn phải tự tìm kiếm niềm đam mê, nắm bắt và khơi nguồn nó thôi. Muốn thế, bạn phải thoát khỏi sự định hướng của người khác.
Ngày bé tí, bạn đã được học các môn năng khiếu, nhưng chưa chắc đó là đam mê mà chỉ là mong ước hoặc sự áp đặt của phụ huynh. Bạn cần tái định hướng sở thích, từ đó mới có thể xác định điều mình thật sự say mê.
Bước 2: Xác định đâu là niềm đam mê
Hiểu đơn giản, đam mê là những gì bạn làm với tất cả sự nhiệt tình, vui thích và luôn làm tốt. Hồ Đan, 30 tuổi, chủ một chuỗi nhà hàng cho biết: “Tôi đã thích nấu ăn từ 15 năm trước. Sau khi ăn ở các nhà hàng về, tôi thử nấu lại. Có những món không hỏi công thức, tôi cũng “mò” được. Với tôi, nghệ thuật ẩm thực rất kỳ diệu và tôi say mê nó”.
Tuy nhiên, không phải ai cũng biết mình thích gì. Đó là trường hợp bạn không có năng khiếu nổi trội mà khá đều ở nhiều lĩnh vực. Đọc tiếp bước 3 nhé!
Bước 3: 30 phút mỗi ngày cho 7 câu hỏi sau:
1. Điều gì khiến bạn cảm thấy thoải mái, vui vẻ nhất khi làm?
2. Điều gì khiến bạn có thể làm một cách dễ dàng?
3. Điều gì kích thích sự sáng tạo của bạn?
4. Điều gì khiến bạn có thể làm mà không cần nghĩ đến thu nhập?
5. Bạn thích nói về chủ đề nào nhất?
6. Điều gì khiến bạn chấp nhận thất bại, miễn là được bắt tay vào thực hiện?
7. Điều gì khiến bạn hối hận vì đã không cố gắng hơn nữa?
Bước 4: Liệt kê những việc bạn thích
Bạn có sở thích gì hoặc thuở bé bạn mơ ước làm gì? Hãy viết tần tật những điều đó ra. Từ những sở thích ấy, bạn có thể phát triển và cụ thể hóa để rút ra kết luận. Khi say mê điều gì, bạn luôn hướng về nó, tìm đọc sách báo, lướt web hàng giờ và không ngừng trao đổi với người cùng sở thích về chủ đề ấy. Nếu vẫn chưa xác định mình thích gì, hãy luôn mang theo sổ tay và ghi lại mọi ý tưởng nảy ra trong đầu. Khi có thời gian, bạn hãy sắp xếp và sàng lọc thông tin.
Bước 5: Lắng nghe đánh giá từ người khác
Hãy nhờ bạn bè, người thân đánh giá điểm mạnh, năng lực, năng khiếu… của bạn. Ghi lại và khoanh vùng những ý trùng nhau. Đây là điểm nổi bật ở bạn mà ai cũng nhìn thấy. Sau đó, bạn quay lại bước 3 để đối chiếu với các câu hỏi và định hình đam mê.
Bước 6: Loại bỏ điều tiêu cực
Bạn thích trở thành bác sĩ thú y vì niềm vui là chăm sóc cún, mèo, thỏ. Thế nhưng, nhiều người lại khuyên bạn từ bỏ vì nghề đó… không sang.
Đừng bận tâm đến các lý do vớ vẩn làm “nhụt chí anh hùng”. Sự e ngại sẽ khiến bạn không đủ mạnh mẽ và tự tin để dấn thân. Ngoài ra, tránh xa những người luôn khiến bạn bực bội để thoải mái đầu óc nhé.
Bước 7: Đánh thức năng lực tiềm năng
Bạn nhận ra mình có máu điện ảnh? Hãy đăng ký lớp biên kịch, đạo diễn, diễn viên… Bạn thích giao tiếp với những con người mới? Đăng kí học lớp PR ngắn hạn đi bạn. Hãy kiểm tra bản thân qua các hoạt động mà bạn cảm thấy hứng thú. Nếu chỉ suy nghĩ trong đầu, làm sao bạn biết mình thực sự có khả năng trong lĩnh vực nào và điều gì có thể khiến tim bạn run lên vì say mê, không dứt ra được?
Bước 8: Huy động nguồn lực trợ giúp
Hãy tìm những người có chuyên môn hoặc thành công trong lĩnh vực bạn yêu thích để xin lời khuyên. Rất có thể từ họ, bạn chợt nhận ra điều mình đang theo đuổi chưa phải là đam mê thực sự. Khi ấy, bạn sẽ chuyển hướng tìm kiếm để không lạc lối.
Bước 9: Bắt đầu ngay bây giờ
Dẹp ngay suy nghĩ đã quá muộn để thay đổi một sở thích. Thậm chí khi đã qua cái tuổi “băm năm nhát”, bạn vẫn còn khối thời gian để sống với niềm đam mê của mình. Mà bạn này, nhiều người khẳng định chỉ cần có đam mê, thành công gặt hái trong một năm bằng cả mười năm sống và làm việc “vật vờ” đấy.
Bước 10: Hãy sắp xếp thời gian
Bạn không có thời gian để theo đuổi đam mê ư? Thế thì hãy tìm đi! Nếu không làm điều đó, ai có thể giúp bạn chứ? Hãy dậy sớm một chút, ngủ muộn một giờ, nhín thời gian cuối tuần, bớt xem ti-vi, chát chit, chơi game, tổ chức lại cuộc sống… Như thế, bạn sẽ tiết kiệm được ít nhất ba giờ mỗi ngày để “trang trải” cho niềm yêu thích của mình.
- “Tôi đam mê gì, yêu thích lĩnh vực nào?” là câu hỏi làm day dứt bao Eva đang chịu đời “sống nhạt”. Với họ, tìm được niềm đam mê là một điều vĩ đại nhất trong đời.
- Có lửa, sao không đốt?
Đam mê không chỉ thêm hương thêm hoa mà có thể thêm tiền cho bạn đấy!
Một số người tự “vùi dập” niềm đam mê của mình vì cho rằng chúng chẳng “nên cơm cháo” gì, nhất là những sở thích có vẻ “điên điên”, trẻ con. Tuy nhiên, họ có thể hái ra tiền mà không biết. Ví dụ như…
- Bạn vẫn mê chơi búp bê, trò xếp gỗ, nặn đất sét… sao không nghĩ đến một công ty đồ chơi nhỉ?
- Bạn ghét làm việc với chữ và con số nhưng có thể đan, móc suốt ngày? Còn chờ gì nữa mà không mở ngay một trang web hoặc lên Facebook bán đồ “handmade”!
- Mê sưu tầm quần áo cũ? Shop vintage mang tên bạn cần sớm khai trương ngay.
- Đừng bao giờ đổ thừa: “Tôi không rảnh để theo đuổi đam mê”. Hãy tự tạo thời gian cho mình vì không ai có thể giúp bạn trong chuyện này.
Theo Cosmopolitan

Cáo non và gái già.........



 Nàng cáo tinh ranh và đẹp, trẻ nữa, tất nhiên. Gái già công sở thì lại thường khôn ngoan và tinh ý dã man! Ngay từ lúc tuyển dụng, gái già đã đắn đo nói với nàng cáo trẻ:
- Em rất mạnh mẽ và ấn tượng trong việc thể hiện bản thân. Nhưng chị muốn lập một giao kèo với em, trước khi nhận em vào làm ở công ty này! Đó là, không được vô cớ bỏ cài nút áo trên cùng! Và không đi giày đế cao tới 11 phân như thế, công việc phải chạy đi chạy lại nhiều, em biết mà!
Cáo non nhoẻn cười tự tin. Ngày đầu tiên đi làm, quả nhiên nàng đã không bỏ qua bất kỳ nút áo nào, chỉ bởi, nàng mặc bộ váy liền màu đen đoan trang, cổ tròn chẳng có hột nút nào, nhưng để nguyên cánh tay trần gợi cảm. Và đôi chân thon thả mang tất lụa màu da kín đáo lộ ra dưới gấu váy khéo léo còn hấp dẫn hơn tất thảy những màu sắc lòe loẹt khêu gợi nào khác.
Nàng tự tin tới mức, không giấu giếm đây chỉ là bộ trang phục công sở mùa thu năm trước. Chẳng qua, nàng cáo đã tinh tế bỏ cái thắt lưng vải đồng màu cứng nhắc và quá đơn điệu đi, để thay bằng một chiếc thắt lưng da nhỏ màu đỏ cực kỳ duyên dáng và đúng thời trang. Phụ nữ mà, chỉ cần biết khéo léo phối màu một chút, thay đổi một chút phụ kiện, bộ cánh năm ngoái đã nổi bật lên thành đóa hoa rực rỡ công sở của năm nay.
Chỉ bằng câu chuyện xoay quanh bộ váy áo duyên dáng và lý do “chuẩn không cần chỉnh” để lựa chọn trang phục ở văn phòng mới, chỉ trong vòng hơn một tiếng buổi sáng đầu tiên đi làm, nàng cáo đã kết thân được ngay với tất cả những chị đồng nghiệp trong văn phòng. Trừ gái già!
2. Gái già ngồi ở phòng đối diện, một mình, tiện nghi và quyền lực. Gái già có vẻ hơi bất an. Bởi màu đen từ đầu xuống chân vốn là thương hiệu độc quyền của gái già ở công ty này. Những bộ vest nghiêm nghị và sức mạnh toát lên từ bộ trang phục đen là một thứ làm gái già thêm bản lĩnh, khi đối diện với những đối thủ cạnh tranh toàn đàn ông, đang nhòm ngó những thương vụ của gái già. Cũng làm gái già thêm cứng cỏi và uy thế rõ trước những nhân viên công ty.
Thế mà, chỉ một cái thắt lưng da màu đỏ mảnh mai của cô nhân viên mới, bỗng nhiên gái già cảm thấy xốn xang con mắt. Như thể, trong cả một ngày dài bận rộn, bỗng nhiên lật ra trong đống thư từ công văn có một tấm bưu thiếp của ai đó đi du lịch gửi tới cho mình, hình ảnh một miền đất mới, thoáng chốc tươi mát bất ngờ và bâng khuâng vì những gì đó đẹp đẽ mới mẻ hình như vẫn ở ngay rất gần bên ta.
3. Có người từng nói, phụ nữ mặc trang phục công sở là quần và áo sơ-mi, thường là những người tháo vát quyết đoán, nhưng dễ xung đột với đồng nghiệp. Còn phụ nữ duyên dáng trong bộ váy công sở mới thực sự là người phụ nữ tự tin vào sức mạnh mềm mại của giới tính, quan hệ với đồng nghiệp cực tốt, và sẵn sàng nghênh đón thách thức của nghề nghiệp. Nên một bộ váy công sở duyên dáng mới đích thực là một sức mạnh của người phụ nữ, được bao bọc bởi thời trang và hiểu biết.
Một tháng trôi qua, đủ để nàng cáo non trình diễn hai chục bộ váy công sở quyến rũ, hợp dáng, trẻ trung. Và gái già vẫn ngồi phòng mình, vẫn mỗi sáng khoác quần vải đen và áo sơ mi cùng kiểu, đẹp và cắt may khéo nhưng vẫn không giấu được vẻ lặng lẽ của thứ màu sắc cá tính một cách buồn rầu.
Người đàn ông thứ năm đã chia tay gái già với câu nói, mà không biết nếu viết thì nên kết thúc bằng dấu hỏi hay dấu chấm than:
- Em có thể học cách yêu lấy bản thân mình trước khi yêu công việc, được không.
Yêu bản thân là gì? Không phải phụ nữ hiện đại bị buộc phải chạy theo cái nhu cầu điên rồ của xã hội này, là phải khẳng định bản thân tài giỏi, phải kiếm được tiền để sống một cuộc sống độc lập, phải thành đạt để không phải ăn bám đàn ông sao? Khi đã xác định mục tiêu ấy, ngoài công việc thành đạt ra, điều gì quan trọng hơn, trước khi ta đến với tình yêu?
Kể cả sau khi ta đã rời khỏi tình yêu?
4. Sau cuộc họp công ty, phòng kinh doanh nhất trí bầu nàng cáo non làm trưởng dự án thử nghiệm sản phẩm dịch vụ mới tới khách hàng. Vì dự án có nội dung khá quan trọng là kết nối truyền thông và cải thiện hình ảnh thương hiệu thông qua sản phẩm dịch vụ mới, còn nàng cáo lại quá dầy kinh nghiệm, khi nàng vốn nhảy việc từ một công ty PR.
Sau cuộc họp, gái già gọi cáo non sang phòng, hỏi bâng quơ:
- Tủ đồ của em đã được trình diễn hết chưa?
Nàng cáo mỉm cười và tự tin:
- Em tin các chị trong phòng chọn em không phải vì em mặc đẹp! Mà là vì công việc. Chính chị cũng tán thành việc để em thử đảm nhận dự án này mà!
Gái già mỉm cười lạnh nhạt:
- Vì em vẫn luôn thể hiện mình rất tốt, đúng không? Nhưng, từ khi em vào làm, chị thấy ngày nào công ty cũng có thêm một vài người mặc váy mới tới công sở. Lôi kéo đồng sự bằng vẻ bề ngoài có vẻ không bền, em nhỉ?
Cáo non cắn môi bối rối, rồi quả quyết:
- Chị có nghĩ rằng, chỉ cần thay góc nhìn khác, mọi vấn đề của chị sẽ được giải quyết?
Gái già cười, miệng cực tươi nhưng mắt sắc lạnh:
- Chị có vấn đề gì sao? Mà sao bản thân chị không nhận ra?
Cáo non tiến tới, nói:
- Xin phép chị!
Cáo non sửa lại chiếc khăn lụa đang thắt gọn ngay ngắn giữa cổ áo gái già, như vị trí cái nơ trên cổ một cô bồi bàn. Cáo non kết lại nút khăn và kéo lệch sang bên, duyên dáng theo cách quàng khăn của một nàng tiếp viên hàng không.
- Chị rất tuyệt vời! Nhưng chỉ soi gương nhiều hơn một chút thôi, thay bằng soi vào màn hình máy tính, chị sẽ còn rạng rỡ hơn vô cùng! Có điều, chị có sẵn sàng để chia tay với thói quen tẻ nhạt nào đó hay không!
Lần đầu tiên, gái già chớp mắt nhiều đến thế trước mặt cáo non. Ngón tay cáo già đặt lên chiếc khăn lụa trên cổ áo, một cách lạ lẫm!
Cáo non ra khỏi phòng gái già, kín đáo nắm tay hét “Yeah!” nho nhỏ! Nàng quay về bàn máy tính của mình, ghim ngay lên bàn mình mẩu giấy nhỏ:
“Cảm ơn Đẹp!”
Cáo non đính nó lên cạnh câu châm ngôn tự dặn mình trong ngày đầu tiên đi làm:
“Vì phụ nữ tài giỏi là người không quẩn quanh ở văn phòng!”
Câu này, chẳng biết ai nói. Chỉ là nó luôn xuất hiện trong đầu, khi nàng cáo băn khoăn trước một bộ đồ đẹp, rằng có nên đầu tư cho bản thân bằng cách đẹp từng ngày hay không.
Trang Hạ. 

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

BƯỚC LÊN VÀ CÚI XUỐNG..




Nhiều người biết rằng bước lên là để tìm thấy cái gì đó tốt đẹp hơn cho cuộc sống. Nhưng ít người thật sự bước. Ai cũng ôm ấp cho mình một vài điều lý tưởng. Nhưng từ lý tưởng đến cuộc sống là cả một quãng đường dài. Không phải ai cũng đủ can đảm để sống với những điều mà mình cho là đẹp. Càng không phải ai cũng có khả năng để theo tới cùng điều mà mình cho là đúng...
Em,
Có lạ không nhỉ, khi bảo rằng người ta bước lên để nhìn xuống? Có kỳ cục không nhỉ, khi người ta bị thúc để bước lên, và cũng cùng lúc bị nhắc phải biết nhìn xuống?
Chắc em biết rằng người ta thường thích sự an toàn và ổn định. Ai cũng muốn được ở yên trong cái vị thế của mình. Thế nên bước lên không phải lúc nào cũng dễ. Nhìn xuống không phải lúc nào cũng dễ. Bước lên rồi mà còn nhìn xuống nữa thì lại chẳng dễ tí nào. Phải không?
Có những người không muốn bước. Bởi vì bước nghĩa là phải rời khỏi cái vị thế hiện tại của mình. Để bước, người ta phải bỏ lại đằng sau nhiều thứ. Có nhiều người không muốn bước lên. Để bước lên người ta phải cố gắng. Ai cũng có sức nặng. Bước lên là lúc người ta nhận ra và chiến đấu với nhiều sức nặng đang trì kéo mình xuống.
Sống trên mặt đất, con người phải chịu sức hút của trọng lực. Sức hút ấy giữ họ an toàn, nhưng cũng đồng thời cản chân họ bước lên. Mỗi lần vươn lên cao là mỗi lần người ta bị kéo xuống. Vươn càng cao thì bị kéo càng mạnh. Giống như trèo càng cao thì té càng đau vậy.
Nhưng con người không chỉ là một vật thể giữa vô vàn vật thể khác trên hành tinh này. Trong lòng con người lại tồn hữu nhiều sức ghì kéo khác. Sức kéo từ bên trong giữ con người ở yên với cái hiện tại, bất chấp hiện tại ấy như thế nào. Bao nhiêu lần người ta muốn thay đổi là hầu như bấy nhiêu lần người ta cảm được cái trở lực từ bên trong mình. Có những lúc vượt ra khỏi cái sức hút của trái đất còn dễ hơn là vượt ra khỏi những sức ì nội tại ấy. Có những lúc phải sống trong cái hiện tại dội vào lòng họ bao nhiêu là tù túng ấm ức, còn dễ hơn là phải bắt đầu một cái gì đó mới mẽ lạ lẫm. Người ta tưởng rằng mình sẽ quen dần. Họ không nhận ra rằng mình đang trở nên chai sạn dần.
Chung quanh con người cũng có nhiều sức kéo khác nữa. Con người luôn sống trong một cộng đồng. Đôi khi chính cộng đồng ấy là chướng ngại cho việc bước lên. Tại sao tôi phải bước lên, trong khi chung quanh tôi người ta vẫn cứ tàn tàn mà sống? Tại sao tôi phải lao mình vào chuyến phiêu lưu, trong khi những người quanh tôi vẫn cứ lây lây lất lấy với cái quỹ đạo sống đều đặn thường ngày? Tại sao tôi vẫn tìm cách vượt thoát để bước lên trong khi phần lớn thế giới loài người vẫn cứ ngồi yên một chỗ?..
Bước lên nghĩa là tự vơ vào mình một chút thách đố nào đó. Bước lên, người ta dễ mệt mỏi và cô đơn. Thế nhưng bước lên cũng hứa hẹn cho người ta một điều gì đó, em nhỉ !
Nhiều người biết rằng bước lên là để tìm thấy cái gì đó tốt đẹp hơn cho cuộc sống. Nhưng ít người thật sự bước. Ai cũng ôm ấp cho mình một vài điều lý tưởng. Nhưng từ lý tưởng đến cuộc sống là cả một quãng đường dài. Không phải ai cũng đủ can đảm để sống với những điều mà mình cho là đẹp. Càng không phải ai cũng có khả năng để theo tới cùng điều mà mình cho là đúng.
Có những người đã can đảm bước lên, đã để lại một điều gì đó thật đẹp… Đáng buồn là cái đẹp của họ chỉ đủ để biến họ trở thành gương mẫu cho nhiều người khác nghĩ về, chứ không đủ để mời nhiều người khác bước theo. Có những lúc người ta thích làm khán giả hơn là diễn viên. Có những lúc người ta thích làm cổ động viên hơn là cầu thủ. Họ nại lý do rằng mình không đủ khả năng để bước vào cuộc chơi.
Nhưng em ạ, cuộc đời đâu phải là một cuộc chơi ! Làm sao người ta có thể nhường trách nhiệm trình tấu cuộc đời mình cho người khác ! Làm sao người ta có thể chỉ làm khán giả với chính cuộc đời mình.
Thế nên cần biết bao những người dám bước lên. Bước lên để hướng đến một điều gì đó tốt đẹp hơn. Bước lên để đảm nhận cuộc đời mình. Nhưng quan trọng hơn nữa, bước lên là để nhìn xuống.
Bước lên để nhìn xuống là một điều dị thường.
Có rất nhiều người khi đã bước lên rồi thì chẳng bao giờ thèm liếc con mắt của mình xuống dưới. Dường như trong hành trình bước lên, họ đã tập cho mình thói quen chỉ dán mắt về phía trước. Như cô gái làng đã quen đỏng đảnh với phồn hoa đô thành, dễ gì còn mơ về cánh đồng xa với những con người chân bùn tay lấm. Như những người đã tìm được cho mình vùng đất hứa, dễ gì họ quay về với vùng hoang mạc mà từ đó mình đã cất bước ra đi.
Bước lên để nhìn xuống là một lý tưởng đẹp, một lối sống đẹp. Có những người đã dám bước lên, dám đi tìm ánh sáng cho nhiều hy vọng ấp ủ trong lòng mình. Họ mong một ngày nào đó, khi đã có thể bay thật cao, họ sẽ trở về để sống và xây dựng cho chính chốn thấp đã sinh ra mình.
Thế nhưng khi đã lên cao thật cao, người ta ngại hạ xuống thấp thật thấp. Yên vị ở chốn thấp người ta đã ngại bước lên cao. Yên vị ở trên cao, dễ gì người ta không ngại ngần hạ mình xuống thấp. Có những người mê mải với đường bay có thèm đoái hoài gì đến những nơi đã được mình dùng như là một bước đệm…

Em biết không? Phải có một lý tưởng đẹp và một động lực mạnh lắm, thì người ta mới dám bước lên. Phải có một tình yêu lớn lắm, thì người ta mới dám cúi mình xuống. Phải có một con tim quảng đại lắm thì người ta mới btrên cao để hạ xuống với chính những người đang còn ở dưới thấp. Phải có một cái gì đó đặc biệt lắm thì người ta mới không một mình tận hưởng chốn cao, nhưng lại chấp nhận hạ mình xuống để làm lại từ đầu với những cái long đong bất định nơi chốn thấp. 
Cuộc sống này sẽ trở nên phong phú biết bao nhờ những chuyển động như thế. Chẳng phải khi có một người cúi xuống và một người vươn lên, con người sẽ gặp gỡ nhau mặt giáp mặt sao?
Này em, em đang muốn bước lên, hay đang cần cúi mình xuống?

Tại vì…

  Các bạn có biết là khoảng 90% các câu “Tại vì…” đều là những chấn song tù ngục cho tâm trí của bạn không?
• Tại vì hắn kiêu căng nên tôi mới đập một trận cho chừa.
• Tại vì cô ta xử với tôi rất tệ nên tôi phải đì lại cho công bình.
• Tại vì hắn chửi bố mẹ tôi nên tôi phải cho hắn một bài học.
• Tại vì hắn không tin được nên tôi bảo bạn bè đừng chơi với hắn.

• Tại vì… Tại vì… Tại vì…
                                                           
   
          Hãy suy nghĩ về các câu “Tại vì…” này. Đây là một câu l‎ý luận thuộc lại nhân quả (causation). Vì có A nên có B. A là nhân (cause), B là quả (effect).
Tại vì hắn…. nên tôi…
Tức là, nếu hắn làm A thì đương nhiên tôi làm B. Hóa ra, tôi chỉ là cái máy computer–ấn nút thì tôi chạy. Hơn nữa “hắn” ấn nút, nên tôi chạy, chứ tôi cũng chẳng ấn nút. Hóa ra, tôi là cái máy, chạy theo mệnh lệnh ấn nút của mọi người chung quanh. Mỗi câu “Tại vì…” là một cái ấn nút của người khác.
Các bạn,
Ta không thể dốt hoài được.
Ta phải làm chủ ta. Không thể để người khác giật dây, ấn nút ta như thế.
Đừng sống theo theo ngón tay ấn nút của người khác như thế.
Ai làm gì thì mặc họ. Đó là chuyện của họ.
Nổi giận, trầm cảm, mất bình tĩnh, chửi bới, đánh đập… là việc của ta. Đừng để việc của ta thành nô lệ cho cái ấn nút của họ.
Nếu bạn thức sự muốn đánh ai, chửi ai, thì hãy để TỰ NHIÊN bạn muốn đánh muốn chửi (nếu bạn tự nhiên được như thế), nhưng đừng bao giờ để bị người khác ấn nút rồi nổi điên đi đánh người, như cái máy vô tri không hơn không kém.

Góc vườn...



                                    
Mình chỉ còn bao nhiêu đó thôi; một góc vườn nho nhỏ. Em hãy ra vườn và hạnh phúc với những luống đất màu xanh, tím, đỏ, vàng... Bầu trời của chúng ta không còn màu sắc nữa. Từng khối đá nặng nề đang di chuyển trên bầu trời. Từ lâu, tiếng chim hót đã trở thành vô thanh. Em chỉ còn được tưởng tượng đến âm thanh của những con chim xinh đẹp. Nắng rơi xuống góc vườn thành từng sợi nho nhỏ, mong manh, yếu ớt.Chúng ta vẫn còn góc vườn. Em hiểu không? Tôi nói là chúng ta vẫn còn một thế giới xinh đẹp. Tôi sẽ ra vườn cùng em. Tôi sẽ cùng em nhận diện những đổi thay kỳ diệu trong góc vườn nho nhỏ. Hôm qua, khi ngồi chơi trong vườn, một chú sóc ốm o chạy đến gần bên tôi. Chú có một cái đuôi thật linh hoạt. Chú chạy tới, chạy lui, kêu chít chít, rồi dừng lại, đưa đôi mắt nhìn về phía trước. Tôi nhìn theo chú và khám phá ra một đại dương. Góc vườn em có một đại dương bao la. Trong đó, có một đàn sóc đang bơi lội. Chúng bơi nhịp nhàng với nhau như một đàn cá heo, vui lắm.Góc vườn của em đã thay đổi một ít. Tôi sợ em buồn vì không còn tìm ra những hình bóng năm xưa. Nếu không nhìn thấy cây anh đào nơi góc vườn thì em cũng đừng khóc nhé. Cây anh đào của em đã biến thành một con trăn đẹp lắm. Nó vừa trườn mình đi chơi đâu đó thôi. Gặp con trăn, nhất định em sẽ nhận ra cây anh đào. Còn những cây trà mi của mẹ hả? Chúng nó thì hoá bướm. Em phải cho chúng lớn lên với chứ. Em cứ đòi cây trà mi phải là cây trà mi muôn đời hay sao? Có vậy mà em cũng rơi nước mắt. Em nhớ những cây trà mi. Nhưng tôi nói rồi: chúng đã hoá bướm.                          
Chúng ta vẫn còn góc vườn để mà hạnh phúc. Em đi ra vườn với tôi. Đó, đôi mắt của em đã bắt đầu cười rồi kìa. Trái núi cao ngất kia đến từ đâu em biết không? Nó là pho tượng Phật ngày xưa.  Pho tượng với nụ cười bình an luôn thu hút ánh mắt của chúng ta. Trái núi vẫn còn giữ được nụ cười của pho tượng. Em nhìn thật kỹ đi. Nụ cười đã không biến mất, mà còn trở nên trầm tĩnh và bao dung hơn.Tôi nói với em bao nhiêu lần rồi, rằng không có gì mất đi. Và cũng không có gì tồn tại mãi mãi. Góc vườn của em cũng vậy thôi; nó biến hoá liên tục. Lần này thì em có cả một đại dương và một trái núi ở trong góc vườn. Chúng ta có thể lên đỉnh núi chơi tuyết. Tuyết phủ đầy đỉnh núi như một mái tóc bạc thật đẹp. Để thưởng thức cảnh tượng tuyệt diệu như vậy, em phải biết buông bỏ những hình ảnh hạnh phúc của quá khứ. Em phải buông bỏ được pho tượng Phật, thì mới tiếp xúc được với trái núi.Góc vườn nhỏ xíu đã cho em bao nhiêu hạnh phúc. Mà hạnh phúc thì không bao giờ nhỏ cả. Hạnh phúc là cái gì thật lớn; lớn hơn cả trái núi trước mặt em. Cho nên trong góc vườn nhỏ, em có thể tìm thấy những gì to lớn nhất của sự sống. Một đại dương mà thấm vào đâu hả em. Em đừng ngạc nhiên khi thấy một đại dương mênh mông trong góc vườn.              
 
 

Em nhớ những áng mây trắng lắm phải không? Trời xanh và mây trắng. Bầu trời của góc vườn ta không xanh, và mây không trắng nữa. Nhưng ta không mất mát gì cả. Tất cả vẫn còn đó khi em nở được một nụ cười. Tôi đã bắt đầu thấy vẻ đẹp của những khối đá nặng nề đang bay trên trời. Có những khối đá to như một toà nhà lầu trăm tầng, bay chầm chậm bên cạnh những khối đá nhỏ hơn. Bầu trời có một nét đẹp hùng tráng.Góc vườn, là để cho em mỉm cười; là để cho đôi chân em tung tăng. Nơi đó em luôn trở thành một đứa trẻ thơ. Em đừng trách góc vườn thay đổi. Em đừng giận góc vườn đã phản bội em. Không, không ai phản bội em cả. Hạnh phúc của em vẫn còn nguyên vẹn đó như những năm xưa, năm qua. Những biến hoá, thay đổi trong khu vườn chỉ là nho nhỏ như một chút xíu khác biệt giữa áng mây và khối đá. Bầu trời vẫn luôn luôn xinh đẹp khi đôi môi em biết nở một nụ cười.                       
Khi hạnh phúc, khu vườn là nơi em có thể ngồi yên và uống trà. Tôi sẽ ngồi bên em mà chiêm ngưỡng vẻ đẹp của sự sống. Hoặc chúng ta rủ nhau leo núi, đem theo bánh mì và nước uống. Leo đến trưa, chúng ta ngồi xuống đâu đó ở lưng chừng núi, vừa nghe tiếng suối chảy, vừa ăn bánh mì. Ăn xong, thế nào tôi cũng kể em nghe một câu chuyện ngắn. Sau đó, chúng ta cùng tìm một phiến đá lớn mà ngả lưng nghỉ trưa.Hoặc chúng ta kiếm một chiếc thuyền, chèo ra biển khơi. Chiếc thuyền của hai ta sẽ quay vòng vòng giữa sóng nước. Em sẽ ngạc nhiên, khám phá ra mình đã dại dột tin tưởng một chàng thuỷ thủ không biết chèo. Em la lớn: “Có ai nghe tôi không? Xin đến cứu chúng tôi!” Giọng của em chứa đầy sự sợ sệt. Tôi ngồi yên nghe em gào thét một hồi, rồi mới nói: “Này em, chúng ta vẫn còn ở trong góc vườn. Đừng sợ hãi. Hãy hạnh phúc đi em.”
Dù chuyện gì xảy ra trong góc vườn, em hãy nhớ lời tôi căn dặn: “Góc vườn này là nơi em luôn luôn có quyền hạnh phúc. Đó là tổ ấm của riêng em.” Mình chỉ còn bấy nhiêu tấc đất đó; em hãy cố gắng giữ gìn, chăm sóc. Tôi đặt hết niềm tin nơi em. Và em hãy đặt hết niềm tin vào nụ cười của mình. Trong góc vườn này, còn hạnh phúc, là em vẫn còn tất cả.



pig and his girl...







Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.
Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn.
Triết lý cục kẹo có nghĩa là khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm. Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt thôi. Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ có mỗi một ngày mà bạn đã không cho…

Người ta sẵn sàng chấp nhận 80% cái không hay của bạn nếu bạn có 20% cái làm người ta thích thú.
.
Ngược lại, nếu bạn không có 20% cái làm người ta thích thú thì người ta sẽ ghét luôn 80% cái còn lại mặc dù không đến nỗi nào.
.
Đặc biệt, nếu bạn có 80% cái làm người ta thích thú thì 20% cái còn lại sẽ khiến họ thần tượng hóa.


Làm sao để quên....


Sau khi thất tình, chúng ta cứ thích hỏi : "Tôi làm sao để có thể quên anh ta? Tôi rất muốn quên anh ta nhưng tôi lại không có cách nào quên anh ta được".Nếu không có cách nào quên được thì thôi đừng quên.

***
Sao lại phải đau khổ như vậy để quên một người chứ? Rồi thời gian sẽ khiến bạn quên anh ta.
lamsaodequen
Này, bây giờ tôi yêu cầu bạn đừng có nghĩ đến một con voi to xác màu hồng nhé.
Xin hỏi, bạn đang nghĩ đến cái gì thế?
Bạn lập tức nghĩ ngay đến một con voi to xác mà hồng cho mà xem.
Bạn càng cố quên thì càng không thể quên.
Vẫn còn yêu anh ta, không thể quên anh ta, đó là lẽ thường, có gì mà cắn rứt?
Bạn nói: "Tôi đã quên anh ta", nhưng hễ cứ có người nhắc đến anh ta thì bạn lại không kìm chế được bản than.
Có ngày bạn sẽ quên anh ta thôi.
Quên thực sự là không cần phải cố gắng.
Có một ngày, bạn tắm xong, vặn máy hát nghe bài hát mình ưa thích, tự nhiên bạn nhớ rằng đã từng yêu một người. Ồ, hóa ra là bạn từng yêu người này, chuyện đó dường như xa xôi lắm, và bạn dường như chẳng còn cảm giác gì. Đó mới là quên.
Có một ngày, người ta nhắc tới cái tên nào đó, bạn nghe rồi mới nghĩ lại, ồ, bạn đã từng yêu người ấy, thế mà bây giờ chẳng còn nhớ. Đó mới là quên.
Nếu thời gian cũng không thể làm bạn quên đi những người không đáng nhớ thì những năm tháng mà chúng ta đi qua liệu còn ý nghĩa gì cơ chứ?

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Nhìn Trộm Đàn Bà...


Minh là nhạc công biểu diễn kèn clarinet. Hồi còn học ở trường trung học thuộc Học viện Âm nhạc, cậu được cô giáo Phương quý mến, khen là thông minh, giàu cảm xúc âm nhạc, phong cách biểu diễn nhiều tình cảm. Cô Phương cho rằng trong số các học sinh mấy lớp cô từng dạy, chỉ có Minh là đạt được trình độ độc tấu clarinet. Âm nhạc cần phải có tài năng.

Sau khi tốt nghiệp trung học âm nhạc, Minh được phân công về “Đoàn văn nghệ mẫu” (1)... Vì clarinet chỉ là thứ nhạc cụ trang sức thêm cho 4 nhạc cụ chính của dàn nhạc đoàn này, cho nên mỗi tối biểu diễn, Minh chỉ thổi kèn trong một vài đoạn nhạc mà thôi. Do đó cậu khá rảnh rỗi, thường hay đọc tiểu thuyết những cuốn đại loại như Đỏ và đen và các tác phẩm của D. H. Lawrence (2).

Minh người cao, mảnh khảnh, tóc quăn. Tính ít nói, không thích tham gia các câu chuyện tiếu lâm tục tĩu vô vị mà các diễn viên và cán bộ trong đoàn thường tán gẫu lúc rảnh rỗi. Mọi người không ưa Minh, cho là cậu kiêu căng. Minh thấy rất cô đơn.

Trần tòa nhà câu lạc bộ - nơi đoàn văn nghệ thường tập nhạc - chứa đầy những hòm các-tông và trăm thứ lặt vặt, trên đó có một khoảng trống từ đấy có thể nhìn xuống nhà tắm nữ ở dưới. Không hiểu tại sao Minh lại tìm ra được chỗ này. Và thế là cậu thường trèo lên đó để nhìn trộm phụ nữ tắm. Sau vài lần, việc ấy bị tay thợ điện và tay soát vé của câu lạc bộ phát hiện, vì họ còn lạ gì chỗ này. Hai người tóm cổ Minh, lôi xuống sàn tập và đánh cậu.

Một nhóm diễn viên võ thuật trong đoàn văn nghệ đi qua thấy thế hỏi:

- “Sao lại đánh nó thế ?”.

- “Nó nhìn trộm các đồng chí nữ tắm!”.

- “Nhìn trộm các đồng chí phụ nữ đang tắm hả? Nện cho nó một trận!”.

Thế là bảy, tám người xúm lại đánh Minh.

May sao lúc đó cô giáo Phương cũng đi qua chỗ ấy. Cô nhìn thấy cảnh ẩu đả và nghe thấy họ nói gì.

Phương vừa biểu diễn clarinet trong đoàn văn nghệ vừa kiêm nhiệm dạy môn nhạc cụ này tại Trường Trung học Âm nhạc. Có lúc cô đến đây tập biểu diễn, có lúc đến các đoàn văn nghệ khác hướng dẫn tập clarinet cho các học trò cũ của mình; vì thế thường hay qua lại câu lạc bộ này. Phương đi đứng đàng hoàng, cử chỉ đoan trang, đầy phong độ. Các diễn viên và cán bộ nhân viên câu lạc bộ này đều biết cô.

Tại sao họ lại đánh Minh thế nhỉ? Thật khó hiểu.

Phải chăng họ cho là hành vi của Minh vô đạo đức?

Nhưng bọn người ấy đâu có để tâm gì đến quan niệm đạo đức kia chứ.

Chắc họ cảm thấy mình bị xúc phạm, thậm chí bị sỉ nhục, vì vợ và con gái họ thường hay đến đây tắm.

Hay là chỉ vì họ ghét Minh, ghét cay ghét đắng cái tính kiêu căng của cậu ta, cái thói cô độc xa lánh mọi người, tự cho mình có văn hóa, có tu dưỡng. Trong đầu óc họ tiềm ẩn một tâm lý tự ti nặng, vì họ cũng biết mình chỉ là những kẻ dung tục, vô học, không có tài nghệ, bị người khác xem thường. Bọn họ đánh Minh là để trả thù, trả thù âm nhạc, trả thù nghệ thuật.

Cô giáo Phương bước lại, rất bình tĩnh nói: - “Các anh không được đánh cậu ấy!”.

Giọng nói bình thản của cô thế mà có sức nặng. Thái độ bình tĩnh và phong cách đoan trang của Phương khiến cho bọn người tàn nhẫn kia dừng tay, tức tối bỏ đi.

Cô dẫn Minh về nhà mình.

Phương sống độc thân, tuy có hai lần yêu nhưng đều bất thành. Trường nhạc phân cho cô một phòng ở ký túc xá ngay gần câu lạc bộ.

- “Thế nào, bị đánh có đau không? Có chỗ nào bị thương không?”.

- “Thưa cô không sao ạ”.

Phương xem bả vai của Minh và lấy dầu cù là thoa lên chỗ bị đánh, rồi rót cho cậu một cốc rượu Martini.

- “Tại sao họ lại đánh em?”.

Minh không trả lời.

- “Tại sao em lại trèo lên chỗ ấy để nhìn trộm đàn bà tắm?”.

Minh vẫn im lặng.

- “Có nhìn thấy cái gì hay hay trên người họ không?”.

Minh lắc đầu.

- “Trên người họ có âm nhạc không?”.

Minh cả quyết: “Không ạ!”.

- “Em muốn ngắm đàn bà hả, thế thì ngắm cô đây này. Cô cho em ngắm đấy”.

Phương ưỡn bộ ngực căng tràn trề sức sống của mình. Đôi chân dài, gót chân thon thon. Cặp đùi tuyệt đẹp...

Trước đây Minh vẫn thích ngắm chân của cô giáo Phương, nhất là vào mùa hè, khi cô đi dép lê, chân để trần không đi tất.

Phương cũng cảm thấy Minh thích ngắm đôi chân của cô.

Cô cầm tay Minh đặt lên ngực mình.

Minh hoa cả mắt, người run lẩy bẩy.

Cuối cùng, cô giáo Phương đã làm cho cậu dần dần bình tĩnh trở lại.

(Tiếng nhạc vang lên. Một bản dạ khúc của Chopin, âm thanh trầm và chậm, êm ái như trong giấc mơ...).

Uông Tăng Kỳ (Trung Quốc)
Thanh Giang phỏng dịch