NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Tiễn tóc...



Mỗi sáng, đều đều với một thao tác quen thuộc.
Khi trên mặt em còn ngơ ngác với đêm sâu chưa đủ giấc. Thả trôi, thả trôi từng nắm tóc bay qua cửa sổ. Có lần thảng thốt, có lần giật mình vuốt nhẹ. Tóc tơ. Tóc mỏng manh. Tóc đã bay một vòng trong nắng gió, rồi nhẹ nhàng nằm yên dưới đất. Cỏ dại vơ vẩn đón lấy. Tóc của em. Lưa thưa buồn.
Mỗi chiều, tô son điểm phấn, nét dọc, nét ngang, nét sơ sàng lọc cả một mùa thu hanh hao buồn tênh. Chỉ là xưa thôi, mùa hồn nhiên tươi vui đã trôi đi. Bất giác, có lần nghe khúc nhạc mỏng manh với những âm thanh một thời làm em rơi nước mắt. Thử nhấc chiếc kèn phủ bụi. Em thổi gió ru mình, ru tình, ru lòng, ru những tháng năm như sợi tóc kia còn đầy đặn trên mái đầu.
Sáng mai, vẫn thế, tiễn một nhúm tóc về với đất. Tóc tơ. Mẹ em cũng vậy. Lênh đênh không nụ cười như thời con gái nhiều bất hạnh nổi trôi.
Sáng nay. Qua ô cửa kính từ tầng hai đó. Em lại chải tóc. Nắng thu len nhẹ. Gió thu chập chờn. Có mấy sợi tóc mai lởm chởm. Đưa tay vuốt lại. Đè nghiến xuống bằng chiếc kẹp bé xíu. Tóc mai vẫn cứ bướng bỉnh chỉa lên như mấy cọng tóc để chỏm của thằng bờm. Em không thể buồn nhiều hơn xưa nữa. Đời cho em được sống bao nhiêu năm để buồn, để khổ? Cười mỗi sáng, mỗi chiều, mỗi tối. Cười có mất gì đâu?
Bộn bề những dự định. Bộn bề với cuộc sống. Em phải bắt đầu một ngày mới. Tiễn tóc tơ về với đất. Đón tóc mai hớn hở. Trong tâm hồn và trái tim của con người vẫn luôn có một sự hồi sinh chớm nở như vốn dĩ đã có từ thuở nào…

Bạn muốn khỏe phải ốm.....


Nhân ngày “Thế giới bảo vệ loài chim” thể theo nguyện vọng của dân chúng Thủ đô Helsinki, công viên quốc gia Victoria Phần Lan đã “phóng sinh” một con chim ưng đầu trọc bị nuôi nhốt trong nhà lồng suốt 4 năm. Ba hôm sau tại một vạt rừng nhỏ cách công viên Victoria không xa, một khách du lich đã phát hiện ra xác của chính con chim ưng đầu trọc được “trả tự do” này. Khi mổ khám nghiệm, người ta đã kết luận con chim này đã bị chết đói.





Chim ưng đầu trọc (Cinereous vulture) là loài mãnh điểu hết sức hung hãn, thậm chí dám tranh giành con mồi với cả con báo châu Mỹ. Nhưng được nuôi nhốt trong nhà lồng quá lâu, lại được cưng chiều “cơm bưng nước rót”, nó đã mất đi khả năng sinh tồn độc lập.
 Có một nhà động vật học khi tới châu Phi khảo sát quần thể động vật sống hai bên bờ sông để ý thấy linh dương bên bờ Đông và bên bờ Tây lớn khác nhau, linh dương bên bờ Đông mắn đẻ hơn linh dương bên bờ Tây và tốc độ chạy trong mỗi phút cũng nhanh hơn 13m. Nhà khoa học này lấy làm lạ, môi trường khí hậu và nguồn thức ăn ở đôi bờ chẳng khác biệt nhau tại sao chúng lại phát triển chênh lệch lớn như vậy? Nhằm tìm lời giải đáp, ông liền kết hợp với Hiệp hội bảo vệ động vật hoang dã địa phương tiến hành một đề tài thực nghiệm: ở mỗi bên bờ họ bắt 10 con linh dương và đưa sang thả sống ở bờ đối diện. Về sau bầy linh dương thả sang bờ Tây sinh sôi nảy thở thành 14 con, còn bầy linh dương thả sang bờ Đông chỉ sống sót còn có 3 con, 7 con kia đều lần lượt bị chó sói ăn thịt.
 Kết quả nghiên cứu cho hay, quần thể linh dương vốn sống ở bờ Đông sở dĩ khỏe mạnh nhanh nhẹn, vì sinh sống gần bọn chúng có một bầy chó sói rất hung ác. Sống trong “môi trường cạnh tranh” một mất một còn, ở chúng dần dần hình thành sức chiến đấu mạnh mẽ. Còn quần thể linh dương sống tại bờ Tây rất yếu ớt. Bởi chúng không có thiên địch, chẳng phải đương đầu với sức ép sinh tồn.
 Hiện tượng trên cho chúng ta một gợi ý: trong cuộc sống thường nhật có một đối thủ, có chút áp lực hoặc có chút khó khăn thậm chí một chút tai họa thì đó không phải là chuyện xấu. Có một tài liệu y học cho hay, người trong cả năm trời không một lần sổ mũi nhức đầu thì xác suất mắc ung thư lớn gấp 6 lần người thi thoảng bị cảm cúm. Câu thành ngữ “con trai ốm dễ thành ngọc quý” càng giúp ta hiểu rõ điều này. Bị một hạt cát nhỏ mắc kẹt trong cơ thể, con trai buộc phải tiết ra một loại chất để tự chữa vết thương do sạn cát gây ra, lâu dài tạo thành một viên ngọc long lanh quý giá.
 Con người không thể yếu đuối thụ động, áp lực và sự căng thẳng bức xúc là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, nhiều quá không được mà ít quá cũng không xong. Con người nếu biết cách thích ứng với áp lực, lấy sự căng thẳng làm vui thì chúng không những không cấu thành nỗi ám ảnh, đe dọa đến cơ thể, ngược lại có thể trở thành vật kích thích đối với sức khỏe. Mức độ căng thẳng thích hợp có thể làm cho hệ thống miễn dịch của cơ thể luôn trong trạng thái đề phòng, khiến bệnh tật khó có thể phát sinh và phát triển.
 Ví như với những người sống trong thời kỳ chiến tranh tỷ lệ mắc bệnh thấp hơn nhiều so với những người sống trong môi trường hòa bình. Dưới sự bức bách của hoàn cảnh nghiệt ngã giữa sống và chết, giữa còn và mất của bản thân và cộng đồng con người luôn sống trong trạng thái áp lực dồn, nén, tinh thần căng thẳng cuộc sống của họ trở nên sôi động, tích cực hơn và chí tiến thủ càng thêm mạnh mẽ. Cả thể chất và tinh thần tràn đầy sức sống, thì khả năng chống lại bệnh tật cũng tăng theo. Cây “phong ba” Trường Sa bền gốc chắc rễ, sừng sững nơi đầu sóng ngọn gió, bởi nó luôn phải chống với bão táp biển Đông để tồn tại. Con người nếu luôn luôn sống trong nhàn tản, thoải mái giấu mình trong “vỏ ốc” thờ ơ, bàng quan với mọi diễn biến chung quanh theo phương châm “mặc ai tôm tép, mặc ai ù”, chắc chắn  có thể sẽ dần dần giảm sút sức đề kháng với bệnh tật và khả năng thích ứng với môi trường.
 Lại nữa, trong thực tế không ít ông già bà cả khi còn đang tại chức, “động não, động cơ” trong công sở, xưởng máy thường rất khỏe khoắn cả về thể chất và tinh thần nhưng sau khi về hưu, bởi đột ngột chuyển sang một môi trường tự do sống “tĩnh”hơn, tự do tự tại, “nhân viên – thủ trưởng một mình thảnh thơi”, chẳng phải chịu sức ép, căng thẳng nào nên thường lão suy nhanh.
 Trong quan niệm truyền thống số đông người thường cho rằng áp lực và sự căng thẳng (pressure and strained) đối với cơ thể chỉ có hại mà không có lợi. Thực ra thì sự căng thẳng về tinh thần (strained) có thể chia làm 3 nấc yếu, vừa phải và mạnh, trong đó thì sự căng thẳng vừa phải là tốt nhất bởi nó có tác dụng kích thích, thúc đẩy sức khỏe.
 Chúng ta không có lý do gì để coi sức ép (pressure) là điều xấu vì có khi chúng còn là động lực chuyển hóa tích cực đối với cơ thể con người. Không đúng vậy sao? Trong công tác hoặc trong cuộc sống thường nhật, nhân tố đích thực buộc bạn phải kiên trì đến cùng hoặc khích lệ bạn ngẩng cao đầu vững bước lên trước thường chẳng phải vì bạn bè “xúi giục” và cũng chẳng phải vì những lời khen ngợi nào đó, mà là bởi đối thủ hoặc sức ép đang dồn bạn tới tình thế “phía sau lưng bạn là vực thẳm!”, muốn tồn tại chỉ còn cách duy nhất là chiến thắng! Từ ý nghĩa trên, muốn tiếp tục tồn tại và phát triển chúng ta phải dũng cảm đương đầu với mọi thứ dù đó là sức ép và sự căng thẳng khắc nghiệt nhất.

MỞ RỘNG TÂM HỒN.......


Trong cuốn sách tiên tri Kahlih Gibran, Almustafa nói:

Hãy mở rộng tâm hồn để đón nhận.
Hãy để gọn gió thiên đàng nhảy nhót trong lòng mình.
Hãy yêu thương nhau, nhưng đừng ràng buộc lẫn nhau.
Hãy để tình yêu là một dòng sông không có điểm dừng.



Nếu sự hòa hợp của các bạn không phải là do tình dục thì tình yêu của các bạn sẽ thêm sâu sắc qua từng ngày. Sự ham muốn về thể xác làm suy giảm giá trị mọi thứ vì nhu cầu sinh lý không quan tâm đến việc các bạn có hòa hợp cùng nhau hay không. Nó chỉ quan tâm đến việc tái tạo, đến việc duy trì nòi giống vì thế nó không cần đến tình yêu. Bạn có thể liên tục sinh con đẻ cái mà không cần đến tình yêu.
Tôi đã quan sát nhiều loài động vật. Tôi đã sống trong rừng, tại sao các vùng núi và tôi luôn phải ngạc nhiên: khi chúng làm tình trông chúng có vẻ rất buồn. Tôi chưa bao giờ trông thấy loài động vật nào tỏ ra vui vẻ trong khi đang làm tình cả; cứ như thể có một sức mạnh nào đó ép buộc chúng phải làm như thế. Đó không phải là chọn lựa của chúng; đó không phải là sự tự do của chúng mà là sự gò ép của chúng. Điều đó khiến chúng trở nên buồn bã.
Điều này cũng xảy ra tương tự với con người. Bạn đã bao giờ trông thấy một người chồng và một người vợ trên phố chưa? Bạn có thể không biết rằng họ là đôi vợ chồng, nhưng chỉ cần cả hai tỏ vẻ buồn bã là bạn có thể chắc chắn đó là đôi vợ chồng.Tôi đã đi từ Delhi tới Srinagar. Trong toa xe có trang bị điều hòa nhiệt độ của tôi chỉ có hai chỗ ngồi, một chỗ dành riêng cho tôi. Một phụ nữ đẹp và một chàng thanh niên trẻ đẹp. Cả hai không thể cùng ngồi chung trên một chiếc ghế nhỏ hẹp như thế này và anh ta để người phụ nữ ngồi lại chỗ này và mình thì sang một toa xe khác. Nhưng cứ đến mỗi trạm dừng thì anh ta lại xuất hiện, đem theo bánh kẹo, trái cây và cả hoa nữa.
Tôi chứng kiến toàn bộ cảnh tương này. Tôi hỏi người phụ nữ "Cô đã kết hôn lâu chưa?".
Cô ta nói "Khoảng chừng bảy năm".
Tôi nói "Đừng nói dối tôi. Cô có thể nói dối bất kỳ ai, nhưng cô không thể nói dối tôi được đâu. Cô vẫn chưa kết hôn!".
Cô ta tỏ vẻ rất ngạc nhiên. Từ một người lạ mặt, một người không nói không rằng... chỉ đơn giản là quan sát. Cô ta nói "Làm sao ông có thể biết được?".
Tôi nói "Chẳng gì cả, rất đơn giản. Nếu anh ta là chồng của bạn, một khi anh ta đã biến mất mà anh ta còn quay trở lại sân ga để đón cô thì cô quả là quá may mắn!".
Cô ta nói "Ông không biết tôi, tôi cũng không biết ông. Nhưng những gì ông nói hoàn toàn đúng. Anh ta là người tình của tôi. Anh ta là bạn của chồng tôi".
Có điều gì không ổn giữa một người chồng và một người vợ? Đó không phải là tình yêu và mọi người vẫn cứ chấp nhận nó như thể họ biết rõ tình yêu là gì. Đó chỉ là tình dục. Rồi thì các bạn sẽ nhanh chóng chán ngán nhau. Ham muốn sinh lý đã lừa bạn để bạn thực hiện khả năng duy trì nói giống và rồi chẳng có gì mới mẻ cả (cùng một gương mặt đó, cùng một thể xác đó, cùng một giọng nói đó, cùng một thói quen đó). Bạn đã quá quen thuộc với chồng hoặc vợ mình đến mức nhàm chán. Thế giới này trở nên buồn bã do sự hôn nhân và thế giới vẫn chưa hề ý thức được nguyên nhân của sự buồn bã này.
Tình yêu là một trong những hiện tượng bí ẩn nhất. Khi nói về tình yêu, Almustafa nói rằng bạn không thể chán nản nó vì nó không phải là tình dục.
Almustafa nói "Hãy mở rộng tâm  hồn để đón nhận".
Hãy ở bên nhau nhưng đừng cố gắng chế ngự nhau, đừng cố gắng sở hữu nhau và đừng gò ép cá tính của đối phương.
Khi bạn sống cùng nhau, hãy để mọi việc trở nên thoáng đãng... Người chồng về nhà trễ; người vợ không nhất thiết phải thẩm tra xem anh ta đã đi đâu, đã ở đâu, tại sao anh ta lại về nhà trễ. Anh ta có khoảng không gian của riêng mình, anh ta là một cá nhân tự do đang chung sống cùng nhau và không ai được xâm phạm vào sự tự do của nhau. Nếu người vợ về nhà trễ, người chồng không nhất thiết phải nói rằng "Em đã đi đâu vậy?". Bạn là ai? Cô ấy có khoảng không gian riêng tư của mình, cô ấy có sự tự do của riêng mình.
Đây là những gì đang diễn ra, ở mỗi gia đình. Họ công kích nhau vì những điều nhỏ nhặt nhưng vấn đề ở đây là họ không cho nhau có khoảng không gian riêng của mình.
Sở thích lại là việc khác. Chồng bạn có thể thích một thứ gì đó, bạn có thể không thích nó. Điều đó không có nghĩa là các bạn cần phải công kích nhau về việc này. Sở thích của hai người không nhất thiết phải giống nhau. Tất cả những câu hỏi này... những ông chồng khi về nhà muộn đều liên tục suy nghĩ rằng "Cô ấy sẽ hỏi mình những gì nhỉ? Mình phải trả lời cô ấy như thế nào đây?". Người phụ nữ biết rằng cô ấy sẽ hỏi và anh ta sẽ trả lời, tất cả những câu trả lời của anh ta đều là những lời bịa đặt. Anh ta sẽ lừa dối cô ta.
Đây là loại tình yêu gì, luôn luôn nghi ngờ, luôn luôn lo sợ, luôn luôn ghen tuông? Nếu vợ bạn trông thấy bạn đi với một phụ nữ khác - cười nói - chỉ cần như thế thôi cũng đủ khiến bạn đêm nay mất ngủ. Bạn sẽ phải xin lỗi; quả thực quá đáng khi phải xin lỗi vì mình đã mỉm cười cùng một ai đó. Nếu người chồng trông thấy người vợ thân thiện cùng một người đàn ông nào đó và cô ta tỏ ra vui vẻ hơn, điều này sẽ tạo ra xung đột giữa hai vợ chồng.
Người ta không ý thức được rằng họ chẳng biết tình yêu là gì. Tình yêu không bao giờ hoài nghi, tình yêu không bao giờ ganh tị. Tình yêu không bao giờ can thiệp vào sự tự do của người khác. Tình yêu không bao giờ áp đặt người khác. Tình yêu tạo ra sự tự do, sự tự do chỉ có thể xuất hiện khi người ta có được khoảng không gian riêng tư.
Đây là nét đẹp từ sự thấu hiểu sáng suốt của Kahlil Gibran. Tình yêu cần phải vui khi nhận thấy người phụ nữ của mình vui cùng một ai đó vì tình yêu muốn người phụ nữ của mình luôn sống hạnh phúc. Tình yêu muốn người chồng sống vui vẻ. Nếu anh ta trò chuyện cùng một phụ nữ nào đó và cảm thấy vui thì người vợ cũng vui theo, chẳng có lý do gì để tranh cãi về việc này cả. Họ đang cùng nhau giúp cuộc sống của mình thêm  hạnh phúc thế nhưng sự thật thì mọi việc đang diễn ra theo chiều hướng đối nghịch. Dường như người chồng và người vợ đang cùng chung sống để cuộc sống của mình thêm đau khổ, thêm xấu xí. Lý do ở đây là, họ thậm chí còn không hiểu được ý nghĩa của tình yêu.
Hãy mở rộng tâm hồn để đón nhận... Điều này chẳng có gì mâu thuẫn. Bạn càng cho nhau khoảng không gian riêng tư thì bạn càng thêm hạnh phúc. Bạn càng cho nhau sự tự do thì bạn càng trở nên gần gũi, sự gần gũi của đôi bạn thân tình.
Hãy để ngọn gió thiên đàng nhảy nhót trong lòng mình.
Đây là một quy luật cơ bản của sự tồn tại: khi người ta ở bên nhau quá nhiều thì đồng thời họ cũng hủy diệt sự tự do của nhau, họ hủy diệt hương hoa của tình yêu. Bạn đã bóp nghẹt nó, bạn không cho nó có không gian để phát triển.
Các nhà khoa học khám phá rằng động vật có nhu cầu về sự phân chia ranh giới. Ắt hẳn bạn đã từng trông thấy một chú chó tiểu tiện vào bức tường nào đó, rồi hôm sau nó lại tiểu tiện vào một bức tường khác, bạn nghĩ rằng điều này vô nghĩa ư? Không đâu. Chúng đang đánh dấu ranh giới của mình "Đây là lãnh địa của tôi". Mùi nước tiểu của nó sẽ ngăn không cho những con chó khác bước vào lãnh địa của nó. Nếu một con chó khác bước gần tới cột mốc đánh dấu này, chiến tranh vẫn không hề xảy ra. Nhưng một khi con chó đó vượt qua khỏi cột mốc này, dù chỉ một bước chân, chiến tranh lập tức xảy ra.
Mọi loài động vật hoang dã đều làm thế. Ngay cả sư tử, nếu bạn không bước vào lãnh địa của nó, nó sẽ không tấn công bạn, bạn là một người lịch sự. Nhưng nếu bạn xâm phạm lãnh địa của nó thì dù bạn là ai nó cũng sẽ giết chết bạn.
Chắc bạn cũng cảm nhận được sự phân chia lãnh địa nơi con người, dù rằng điều này vẫn chưa được khoa học đặc biệt quan tâm. Bạn hãy tham gia chuyến xe lửa địa phương chẳng hạn như Bombay, chuyến xe lửa chật cứng hành khác... mọi người đều phải đứng, chỉ có vài người tìm được chỗ ngồi. Nhưng bạn hãy quan sát những người đang đứng, mặc dù họ đang đứng rất gần nhau, họ vẫn cố gắng không chạm vào nhau.
Khi thế giới ngày càng trở nên đông đúc, ngày càng có nhiều người phát rồ, tự sát, bạo lực vì một lý do đơn giản là họ không có không gian riêng tư nào cho chính mình. Ít nhất thì những người yêu nhau cần phải ý thức được điều này, vợ bạn cần có khoảng không gian riêng tư của mình và bạn cần có khoảng không gian riêng tư của chính bạn.
Một trong những cuốn sách tôi yêu thích nhất là cuốn Akhari Kavita "Bài thơ cuối cùng" của tác giả Rabindranath Tagore. Nó không phải là một tập thơ, nó là một cuốn tiểu thuyết nhưng là một cuốn tiểu thuyết rất lạ, rất sâu sắc.Một cô gái trẻ và một chàng thanh niên yêu nhau và lập tức họ muốn kết hôn cùng nhau. Cô gái nói "Chỉ với một điều kiện...". Cô ta là người học rộng, thạo đời và giàu có.
Chàng trai nói "Bất kỳ điều kiện nào cũng được, nhưng anh không thể sống mà không có em".
Cô gái nói "Trước tiên anh hãy lắng nghe điều kiện này; rồi anh hãy suy nghĩ thật kỹ. Đây không phải là một điều kiện bình thường. Điều kiện ở đây là: chúng ta sẽ không chung sống trong cùng một ngôi nhà. Em có một mảnh đất rộng, một chiếc hồ đẹp, xung quanh có cây cối và hoa cỏ. Em sẽ xây cho anh một ngôi nhà bên bờ này, còn em sẽ sống trong một ngôi nhà khác ở bờ bên kia".
Anh ta nói "Thế thì chúng ta kết hôn để làm gì?".
Cô gái nói "Hôn nhân không phải là hủy hoại  nhau. Em đang tạo khoảng không gian tự do cho anh, em có khoảng không gian tự do của riêng em. Thỉnh thoảng chúng ta đi dạo trong vườn và chúng ta gặp nhau. Thỉnh thoảng chúng ta chèo xuồng trên mặt hồ và chúng ta gặp nhau, tình cờ gặp nhau. Hoặc thỉnh thoảng em có thể mời anh dùng trà cùng em, hoặc anh có thể mời em ăn tối cùng anh".
Chàng trai nói "Ý tưởng này quá vô lý".
Cô gái nói "Thế thì anh hãy quên việc hôn nhân đi. Đó là điều kiện duy nhất, chỉ khi đó tình yêu của chúng ta mới có thể tiếp tục phát triển, vì chúng ta luôn luôn là người mới mẻ trong mắt nhau. Em có thể từ chối lời mời của anh, cũng như anh có thể từ chối lời mời của em; sự tự do của chúng ta không hề bị ảnh hưởng. Giữa hai sự tự do này sẽ xuất hiện một thứ tình yêu tuyệt đẹp".
Dĩ nhiên anh chàng không hiểu được và không chấp nhận ý tưởng này. Nhưng Rabindranath có sự thấu hiểu giống như Kahlil Gibran... và họ viết những lời này tại cùng một thời điểm.
Hãy yêu thương nhau, nhưng đừng ràng buộc lẫn nhau. Tình yêu cần phải là một món quà tự do, cho tặng và nhận, nhưng không có sự ép buộc. Nếu không thế thì dù hai bạn có sống gần bên nhau thì tâm hồn của hai người vẫn cách xa nhau như hai vì sao. Giữa hai bạn không có sự thông cảm nào.
Hãy để tình yêu là một dòng sông không có điểm dừng.
Đừng biến tình yêu thành một cái gì đó tĩnh lặng, không thay đổi. Đừng biến nó thành một thói quen, một thủ tục. Hãy để tình yêu là một dòng sông không có điểm dừng.
Nếu bạn có được tình yêu lẫn sự tự do, bạn chẳng cần có thêm bất kỳ thứ gì cả. Bạn đã có được nó, đó là tất cả những gì cuộc sống có thể tặng bạn.
Cội nguồn .

OSHO

Hòn sỏi và lời nói ...


 
Thả một hòn sỏi vào trong nước: một tiếng bắn toé lên, rồi chìm nghỉm. Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn.
Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả.

Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn.
Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi

***
Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả…
Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.

Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi...
Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn.
Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.

***
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi.
Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ.
Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.

Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên;
Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãi
Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái

Con người khác...



                                      
1. Không biết
Em không biết mình có còn thương nhau nữa không? Câu hỏi này cứ ám ảnh em hoài suốt mấy tuần nay. Tình cảm giữa anh và em như đã trở nên một cái gì thật bình thường, đương nhiên giữa cuộc sống này. Đôi khi em nghĩ, hay là mình nên một thời gian. Thời gian đó sẽ là một thử thách. Em sẽ thấy thiếu anh? Em sẽ thấy khỏe vì có nhiều thời gian và không gian cho riêng mình? Em không biết.
Anh buồn lắm. Anh tưởng là em hài lòng với những gì mình đang có. Nhưng anh hiểu; em còn quá trẻ. Em còn mơ ước nhiều về những khoảng không gian mà em chưa từng đặt chân tới; những quãng thời gian mà em chưa từng sống qua. Em nghĩ là anh đang giúp cho mọi thứ đang an trụ ở một vị trí ổn định. Em muốn sống, mà chưa sẵn sàng dừng lại ở bất cứ một nơi nào cả. Anh hiểu chứ. Hiểu nhưng mà anh vẫn buồn. Rồi em sẽ nghĩ về anh; về những giây phút bình an mà mình đã sống bên nhau. Rồi em tiếc rẻ. Lúc đó, anh có còn mở rộng hai vòng tay để đón nhận em trở về hay không? Anh không biết.

2. Có thể                          

Em sẽ sống một mình trong thời gian xa anh. Em hứa. Anh đừng cho rằng em không biết quí những gì em đón nhận từ anh. Em không trẻ con như vậy đâu. Đúng rồi, anh cứ mãi xem em là một đứa trẻ. Anh chăm sóc em như chăm sóc một đứa em tội nghiệp. Em quí tấm lòng đó của anh, nhưng em muốn tự tìm lấy chính mình. Em thường tự hỏi mình là ai? Đôi khi em giống như một cái bóng của anh. Anh đừng giận khi nghe em nói vậy. Em quí anh lắm. Em không ngại làm cái bóng của anh đâu. Nhưng em muốn biết em là ai, vậy thôi. Sống xa anh, em có một cơ hội để nhìn thấy mình rõ hơn. Và em cũng sẽ ý thức rõ hơn em đang nhận từ anh những gì? Và đương nhiên em đánh mất những gì? Anh có buồn khi nghe em nói thật lòng mình như vậy không? Em không nên giấu anh cái gì cả. Mà em có gì để giấu anh đâu. Em không có cái gì riêng để giấu hết. Đôi khi, đó cũng là một niềm đau của em. Em đi tìm một cái gì riêng tư? Có thể.
Anh đã buông bỏ mọi cái riêng tư khi anh tìm thấy em. Anh đã tìm thấy em trong niềm vui như đã tìm thấy chính mình. Anh đã đi tìm mình suốt một cuộc đời, và chỉ thật sự dừng lại cuộc tìm kiếm khi anh gặp em. Em giống anh ư? Không đâu, em khác anh nhiều lắm. Làm sao một người có thể giống một người khác được. Anh hiểu em ư? Không đâu, anh đâu có dám nói là anh đã hiểu em. Và em cũng đừng cho rằng anh chăm sóc em với một tấm lòng thương hại, tội nghiệp em. Anh thương em như là thương chính mình. Và từ đó, anh tìm thấy mình, anh hạnh phúc với chính mình. Đơn giản như vậy đó. Em hỏi rằng mình có còn thương nhau nữa không? Bởi vì tất cả đã trở thành quá bình thường với chúng ta. Em có những ý tưởng lạ lùng thật. Mỗi ngày, anh đều sống với một niềm vui. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…” Anh không chọn, không tìm. Anh sống với niềm vui. Bên em, anh thấy mình là một người hạnh phúc. Những cái em cho là bình thường, thì đối với anh đó là những tặng phẩm của sự sống. Em đi tìm một cái gì riêng tư. Vậy thì em hãy khởi hành cuộc hành trình của mình. Trong cuộc tìm kiếm, biết đâu em sẽ gặp một người nào đó, và vui mừng nghĩ rằng: “Tôi đây rồi.” Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên cả. Cái riêng tư, không hẳn phải nằm ở bên trong mình. Nó nằm ở bên ngoài? Có thể.

3. Tự do                    

Em sẽ không gặp ai đâu. Người em sẽ gặp biết đâu chính là anh. Lâu nay sống bên anh, đâu có chắc là em đã thấy anh. Bao nhiêu người sống bên nhau nhưng đâu có thấy nhau. Em sẽ đi một vòng tròn và quay lại điểm khởi hành để gặp anh, rồi vui mừng la lớn: tôi đây rồi. Cái mình đi tìm thường là cái mình đang có. Em cũng có cảm tưởng như vậy. Như vậy em đi tìm em, cũng có nghĩa là em đi tìm anh. Cám ơn anh dành cho em một sự thông cảm thật rộng lớn. Anh làm em không muốn đi đâu nữa hết. Ở bên anh, em có nhiều tiện nghi quá. Nhưng vì vậy mà em phải đi. Anh có cho rằng anh thường hay tập cho em hư không? Anh chiều em. Em không muốn vậy. Ở đó, em không thấy mình có tự do.
Và lần này anh lại chiều em. Thật là thì anh không có một chọn lựa nào khác. Mà nếu được chọn lựa, thì anh cũng sẽ đứng về phía của em. Nơi đó, anh có hạnh phúc. Em sẽ trở về như một con người khác, vui hơn, tự tin hơn, bao dung hơn, lớn hơn. Hay em sẽ trở về với nhiều vết thương hơn, đau khổ hơn, nghi kỵ hơn, nhỏ nhen hơn. Dù sao em cũng sẽ đổi khác. Hoặc là em sẽ không bao giờ trở về. Anh cần chuẩn bị tâm lý để đón nhận những thay đổi bất ngờ nhất. Anh không tin em? Không phải vậy. Anh không muốn đòi hỏi gì nơi em cả. Em hãy thực hiện những gì em ước mơ. Nếu không, em sẽ sống bên anh với một niềm đau khổ, về những ước mơ chưa bao giờ được thực hiện. Ước mơ về một đời sống tự do.
                                     

4. Con người khác
Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau đâu anh. Anh có vẻ buồn ghê đi. Thế nào em cũng trở về, thật mà. Mỗi lời anh nói y như là một lời chia tay, vĩnh biệt. Em chỉ cần thời gian thôi. Biết đâu, ngày mai em đã gọi anh, và nói rằng: “Anh đón em ở nhà ga.” Chỉ một ngày thôi, thì em đã có thể trở thành một con người khác.
Không phải đâu. Ngày mai, em sẽ nói: “Anh đưa em ra nhà ga.” Em đi đâu? Anh không biết được. Anh sẽ mang một trăm câu hỏi trong đầu. Và số lượng những câu hỏi đó sẽ lớn dần hay nhỏ lại? Anh sẽ nghĩ: “Em đang ở đâu vậy?” Và như vậy là anh đang đi tìm em hay đang đi tìm chính mình? Ngày mai, mỗi chúng ta đều trở thành một con người khác.

Hãy cứ thử đi...dù ngày mai có là thảm họa!..


05/12/2012 09:27 pm
Bạn không thể nhảy múa? Dù chỉ là một bước? Bạn không thể nói rằng đó là điều quá khó khăn với mình nếu bạn không thử. CỨ THỬ ĐI DÙ NGÀY MAI CÓ LÀ THẢM HOẠ!
cu-thu-di-du-ngay-mai-co-la-tham-hoa
Cứ làm đi dù ngày mai có là thảm hoạ 
Vào cái năm 2012 này, những hiện tượng nhật thực, nguyệt thực hay mưa sao băng không còn hiếm nữa? Phải chăng cả cái vũ trụ huyền bí sâu thẳm cũng đang thể hiện ra ngoài cái sắc khí: Cứ Làm Đi Dù Ngày Mai Có Là Thảm Hoạ. Vũ trụ đang cố gắng hết sức ưu ái chúng ta, cho chúng ta có cơ hội chiêm ngưỡng những hiện tượng thiên nhiên thú vị. Nếu ngay cả vũ trụ còn làm những điều như vậy, thì chúng ta lấy lí do gì mà không cố gắng.
Cố gắng làm bất cứ việc gì chúng ta nghĩ để nó thành công.Và lời tôi muốn nói với các bạn không gì khác CỨ LÀM ĐI DÙ NGÀY MAI CÓ LÀ THẢM HOẠ. Giới hạn chỉ là giới hạn khi chúng ta giới hạn niềm tin của mình về khả năng của bản thân. Đừng xem nhẹ sức mạnh của bản thân mình, bạn nhé! Nếu bạn muốn có được cuộc sống như mình thật sự mong muốn, bạn phải tin rằng mình có khả năng làm được việc đó. Bạn phải tin rằng mình có đủ tiềm năng và có thể khơi lên tiềm năng đó. Đó chính là niềm tin vào nguồn sức mạnh nội tại mang lại cho bạn kết quả như mình mong muốn. Vậy nếu bạn đã có niềm tin rồi, TẠI SAO LẠI KHÔNG THỬ?
Giống như những bài viết gần đây, chúng ta đã THỬ nghĩ ra và dành tặng những món quà bất ngờ cho mẹ nhân ngày của mẹ chủ nhật thứ hai của tháng năm này. Rồi những bài viết hay video clip về niềm tin, ước mơ, kỹ năng sống của các bạn trẻ. Bấy nhiêu đó đủ để đánh thức bạn ngồi dậy và bắt tay làm ngay những kế hoạch mình vẽ ra bấy lâu nay. Đừng tưởng mọi chuyện chúng ta làm không liên quan đến vũ trụ đang quay. Tất cả chúng đều có mối liên hệ và ràng buộc với nhau. Biết đâu, cái thông tin về thảm hoạ năm 2012 là lời cảnh tỉnh của vũ trụ dành cho ta- những người chưa từng chiến thắng bản thân mình, chưa từng thử hay làm bất cứ điều gì đó vĩ đại hay có ý nghĩa.
“Bạn phải biết tin tưởng vào bản thân khi không ai khác tin bạn. Đó chính là điều biến bạn thành người chiến thắng.”
Venus Williams – Nhà vô địch Tennis chuyên nghiệp. Vẫn là những câu chữ quen thuộc mà tôi rất thích những ngày gần đây. Nói như một lời khuyên, một lời nhắc nhở, một lời động viên, một lời chia sẻ chân thành dành cho tất cả chúng ta CỨ THỬ ĐI DÙ NGÀY MAI CÓ LÀ THẢM HOẠ!

Thời gian hình thành tuổi tác, thái độ tạo nên tâm hồn.......


“Thời gian hình thành tuổi tác, thái độ tạo nên tâm hồn.” - Samuel Ullman
haysonghetminhvoihientai
Hãy sống hết mình với hiện tại 
Chim hót không chỉ để đáp lại tiếng gọi bầy, mà còn để ngợi ca cuộc sống” 
- Ngạn ngữ Trung Hoa
Không ai có thể tắm hai lần trong một dòng sông. Quả vậy, những gì đã qua thuộc về quá khứ, còn tương lai thì không biết trước được. Cái duy nhất thực sự có ý nghĩa là hiện tại.
Jim Valvano – một bình luận viên bóng rổ đã từng là một huấn luyện viên có sự nghiệp lừng lẫy khi dẫn dắt đội North Carolina giành chức vô địch giải quốc gia NCAA trước đội Houston năm 1983. Thế nhưng giải thưởng danh dự Arthur Ashe là giải thưởng cho lòng dũng cảm mà ông được trao tặng năm 1993 lại chẳng có liên quan gì đến sự nghiệp bóng rổ cả. Lúc đó, Valvano đang phải chịu đựng một chứng ung thư hiểm nghèo và chỉ còn sống được sáu tháng. Trong bài diễn văn ông đọc lúc nhận giải thưởng cao quý này, ông viết: “Tôi tha thiết mong muốn các bạn hãy tận hưởng cuộc sống của mình. Hãy tận hưởng mọi khoẳnh khắc ta có được trên cõi đời này. Hãy để tiếng cười tràn ngập mỗi ngày. Đừng kìm nén những cảm xúc, hãy thể hiện chúng. Hãy sống với tất cả nhiệt tình, bởi vì chúng ta sẽ không thể làm nên những thành tựu lớn lao nếu thiếu điều đó. Và hãy sống với những ước mơ của mình.” Jim Valvano tuy mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo nhưng ông luôn sống hết mình, yêu đời và tin tưởng vào mọi giá trị mà cuộc sống mang lại. Sự quý trọng từng phút từng giây được sống trên đời, sống như thể ngày mai mình không còn được sống đã mang lại nhiệt tình sống mạnh mẽ đến vậy. Và tôi tin rằng mỗi ngày chúng ta cũng nên ý thức cho mình điều đó, vì ngày mai còn quá xa vời, chỉ có thực tại mới là cái mà ta đang đặt chân lên.
Vài tháng trước, một người bạn có gửi cho tôi bài viết của Samuel Ullman viết năm 1920 có tựa đề: “Tuổi trẻ”. Bài viết này đã khuấy động tâm hồn tôi để lại trong tôi nhiều điều mà tôi muốn chia sẻ cùng các bạn:
“Tuổi trẻ không chỉ là khái niệm chỉ một giai đoạn trong đời người, mà chỉ một trạng thái tâm hồn. Tuổi trẻ không nhất thiết phải gắn liền với sức khỏe và vẻ tráng kiện bên ngoài, mà lại gắn với ý chí mạnh mẽ, trí tưởng tượng phong phú, sự mãnh liệt của tình cảm và cảm nhận phấn khởi với suối nguồn cuộc sống.
Tuổi trẻ thể hiện ở lòng can đảm chứ không phải tính nhút nhát, ở sở thích phiêu lưu trải nghiệm hơn là ở sự tìm kiếm an nhàn. Những đức tính đó thường dễ thấy ở những người đã năm sáu mươi tuổi hơn là ở đa số thanh niên tuổi đôi mươi. Không ai già đi vì tuổi tác, chúng ta chỉ già đi khi để tâm hồn mình héo hon.
Thời gian hình thành tuổi tác, thái độ tạo nên tâm hồn. Năm tháng in hằn những vết nhăn trên da thịt, còn sự thờ ơ với cuộc sống sẽ tạo ra những vết nhăn trong tâm hồn chúng ta. Lo lắng, sợ hãi, mất lòng tin vào bản thân là những thói xấu huỷ hoại tinh thần của chúng ta.”
Cho dù đang ở tuổi thanh xuân hay đã lên bậc lão, mỗi chúng ta đều rộn ràng trước những điều kỳ diệu, đều cảm thấy niềm náo nức thơ trẻ muốn khám phá một điều gì đó, và đều nuôi dưỡng niềm hạnh phúc sống. Trái tim chúng ta vẫn không ngừng cảm nhận những vẻ đẹp từ cuộc sống mang lại. Và chừng nào khi chúng ta còn biết hy vọng, còn biết vui sướng, còn cảm thấy sức mạnh lớn lao của lòng can đảm, chừng ấy chúng ta vẫn còn tuổi trẻ.
Một khi chúng ta quyết định khép lòng mình trước những điều như vậy, tâm hồn ta sẽ nhanh chóng trở nên nguội lạnh với đầy rẫy những suy nghĩ yếm thế bi quan, và chúng ta vì thế mà già đi, thậm chí ngay ở tuổi đôi mươi. Còn ngược lại, nếu chúng ta luôn suy nghĩ lạc quan, chúng ta sẽ sống với tuổi trẻ suốt cả đời.
“Hãy nhìn vào vạn vật như thể mọi thứ đều tươi mới, nhìn bằng đôi mắt trẻ thơ, trong sáng và háo hức.”- Joseph Cornell

CẢM GIÁC ÂM THANH TRONG TÌNH DỤC.....


 
Tiếng sáo của Trương Chi đã làm mềm lòng Mị Nướng
Khúc Nghê Thường đã làm tan nát cả một giang sơn
Trở về mái nhà xưa cũng có thể đưa con người đến nỗi nhớ nhung
Âm nhạc là một tặng phẫm tuyệt vời của con người tặng cho con người, nó có khả năng mang lại sự bình an cho tâm hồn, mang lại sự sản khoái và hạnh phúc cho cuộc sống, làm thư giản và làm giảm bớt áp lực của công việc, nhưng nó cũng có thể kích động và tàn bạo như một tiếng thanh la trong lễ tế tù ở thế miếu hay tiếng trống, tiếng kèn xung trận, hiện nay một ít nhà nghiên cứu đang dùng nó như là một phương pháp điều trị trong y khoa hiện đại nhất là trong lảnh vực chống stress
Về phương diện tình dục học thì âm nhạc được xem như là một trong những thuốc kích dục mạnh nhất nếu hiễu biết nó một cách cặn kẻ nhất là khi chọn đối tượng bệnh nhân thuộc loại nào để áp dụng. Nó có thể tạo ra những trạng thái tinh thần khác nhau, nó có thể kích thích đi từ những sự êm ái nhẹ nhàng thú vị, gợi nhớ một kỷ niệm củ, một quá khứ tuyệt vời cho đến tình trạng cuồng nhiệt hứng khởi và kích thích trong việc tạo ra ham muốn ân ái và nhất là những âm thanh mô tả các động tác hay tiếng rên rỉ của sự giao hợp…. Hãy nghe một bản nhạc La mer hay bài Mal để rồi mới thấy cái kinh khủng của kích thích từ âm nhạc và nếu đươc nghe người ta ghi lại tiếng động, tiếng rên rĩ, tiếng cào cấu, nghiến răng, hỗn hển, xô lệch gối chăn, giường chiếu khi làm tình dùng đễ điều trị cho các bệnh nhân khiếm thị bị bệnh liệt dương mới cảm nhận được sức mạnh của sự kích thích vô cùng “ tàn bạo ” của cảm giác âm thanh
Sức mạnh của âm thanh tác động toàn bộ trên võ não và đưa đến sự hưng phấn.

Âm nhạc cũng có khả năng gợi lại trong tiềm thức, trong quá khứ và nó có thể truyền tải tất cả các trạng thái bao gồm những thông điệp gợi tình cho đến những hình ảnh hạnh phúc hoan lạc cực khoái trong quá khứ, sự ẩn dấu của âm thanh nằm sẳn một goc nào đó trong ngăn tủ tiềm thức và sẽ bật dậy khi có một nốt giao hưởng và mỗi khi bật dậy nó sẽ tuông trào như một cơn lủ kích thích toàn bộ các tế bào trên vỏ nảo, người ta thí nghiệm bằng cách đo diện não đồ rồi đột nhiên cho người bệnh nghe một loạt các loại nhạc từ nhạc êm dịu giao hưởng của Chopin, Mozar, Viandi, tiếng đàn bầu, độc huyền cầm cho đến các loại nhạc như bibop, chachacha, rock, jaz thậm chí nhạc chầu văn hay tiếng trống múa lân …thì mới thấy âm thanh và âm nhạc tác động trên sự biến đổi giao động trên các sóng của diện não đồ, sức mạnh của cảm giác âm thanh và âm nhạc được xác định một cách rất khoa học bằng các dụng cụ đo đạc điện tử
Ngoài ra âm nhạc cũng có thể chắp thêm đôi cánh để đưa con người vào vườn địa đàng tình yêu. Trong cách này, âm nhạc sẽ tinh lọc giùm cho ta những cảm giác yêu đương diệu vợi.
Một cảm giác gợi tình như là nhịp đập vội vã của trái tim, sự hỗn hễn của cuộc vui đang diễn ra, hình ảnh phản chiếu toàn vẹn của những lần ân ái, nó là những cảm giác âm thanh rất đặc thù của mỗi lứa đôi, đối với họ là những dấu ấn rât riêng tư, không ai hiểu được, không ai chia xẽ được nó trở thành thứ tài sản của hạnh phúc của hai người
Sự nhớ lại, gợi lại sẽ là một yếu tố kích thích mạnh sẽ đi từ võ não truyền qua tủy sống vào vùng kích thích ở cơ quan sinh dục, mà ỡ đó việc kích thích làm gia tăng lưu lượng tưới máu do sự dãn nở các mạch máu ở thể hang dương vật và tăng kích thước và cương cứng ở âm vật, sự kích thích âm thanh có liên quan đến sự tiết ra chất NO, một chất mà các thuốc điều trị bệnh Liệt Dương và Lảnh Cảm đang mong muốn đạt đến
Hãy để tâm hồn mình được tự nhiên dẫn dắt theo từng tiết điệu của âm nhạc, hãy để tâm hồn mình bay bỗng với những âm thanh kỳ diệu trong ký ức. Bởi những kinh nghiệm quá khứ được trãi dài đã hoà nhập vào với tiết điệu của âm nhạc, bởi những hoà điệu vô cùng êm ái đó, Hãy lắng nghe con sóng đang vổ về nhẹ nhàn rồi đột nhiên bùng vỡ thành một cơn lốc xoáy cuồng nộ – âm nhạc sẽ làm ngập lụt lứa đôi vào cuộc sống ân ái, và mỗi chúng ta, mỗi cặp phải tìm cho mình một cảm giác thích hợp theo từng tiết tấu âm thanh trong khi chúng ta ở bên nhau hay trong khi đang sống trong một đời sống tình dục để làm giàu thêm cho cái tài sản hạnh phúc tình thần vốn ít ỏi của mình
Dĩ nhiên đối với những âm thanh thô bạo, nặng nề như nhạc Rock-Jazz sẽ không thích hợp trong phòng ngũ của lứa đôi. Hãy để cho những âm thanh phát ra nhẹ nhàng từ cây vĩ cầm, thánh thót của dương cầm, nhưng trầm bỗng của đại vĩ cầm một tiếng rên rỉ day dứt của Clarinet … tiếng xa vắng, tiếng suối chảy róc rách của những bản đại hoà tấu.
Còn tiếng hát, những lời nỉ non, những lời yêu đương, một kỷ niệm đâu đó mà hai người đã và sẽ góp phần cho một đêm màu hồng tuyệt diệu. Phải biết kết hợp tiết tấu của quá khứ và âm thanh hiện tại để tạo ra cho vợ chồng một cỏi riêng tư, tình yêu và hạnh phúc lứa đôi sẽ gắn chặt với nhau, đan quện bằng cảm giác âm thanh
Một số ít nhà nghiên cứu về tình dục, những nhà tâm lý về tình dục về sau này đã quan tâm đến vấn đề âm thanh, âm nhạc trong vấn đề tạo ra một khung cảnh tối ưu cho một đêm màu hồng.
Một thời gian rất lâu . Tôi, trong việc làm tư vấn về giáo dục giới tính, nhất là đối với những cặp có một cuộc sống tinh thần phong phú, thuộc vào tầng lớp mà xã hội goi họ là giới trí thức gặp khó khăn trong việc ân ái, khả năng về duy trì sự cương cứng ở đàn ông, cũng như tình trạng lãnh cảm, lạnh nhạt ở phụ nữ trong vấn đề chăn gối thì
¨ Môi trường ở đó hai nguời chung sống lại là một vấn đề chính mà tôi phải cân nhắc trước hết
¨ Và cãm giác âm thanh và âm nhạc là không thễ thiếu được khi lập cho họ một hồ sơ bệnh án tình dục
¨ Còn hướng điều trị thì vai trò âm thanh phải được lưu ý đến
Nói rõ ra là: họ có phòng ngủ riêng hay không? tiếng động trong phòng có lọt ra ngoài hay không? sự bày biện sắp xếp, ánh sáng và ngay cả thức ăn uống của họ có được sửa soạn trước hay không ? việc ân ái là do bất chợt hay được sửa soạn tổ chức trước….
Có cặp chọn sự im lặng hoàn toàn và bóng đêm, khi sống với nhau họ không trò chuyện hay trao đổi, họ kiềm giử cảm xúc tình dục cũng có thể họ sợ đối tượng cười, hay biết rõ bản chất con người thật trong họ, hoặc sợ đối tượng cho rằng mình dâm dục ....có cả ngàn lý do để biết chuyện này, Có cặp lại thích ánh sáng vừa đủ, ánh sáng màu hồng, âm nhạc phụ họa với những động tác gợi tình trước khi đi vào cuộc sống với nhau. Có cặp lại kích thích nhau bằng lời nói .... Có cặp thì chọn giờ sống bên nhau khi bắt đầu giấc ngủ, có người thì nữa đêm về sáng…
Đứng về phương diện nghiên cứu cảm giác âm thanh – âm nhạc trong lảnh vực tình dục tôi vẫn thấy và vẫn cho rằng âm nhạc là một yếu tố sống động trong cái tổng thể của một đêm màu hồng hơn là sự êm lắng trống không.
Âm thanh là một quà tặng của thiên nhiên. Nhưng âm nhạc lại là một sản phẩm của con người tặng cho con người. Nó mang đến hạnh phúc, thư giản, kể cả hạnh phúc tình dục trong đời sống lứa đôi.

BS HỒ ĐẮC DUY

Hãy tìm mọi cách để mở cánh cửa đam mê trong bạn......

Bạn say mê và có thể sống chết với điều gì trong cuộc sống? Tắc tịt à? Đừng để nỗi bất hạnh ấy ám ảnh bạn nữa. Hãy tìm cách gợi nó lên đi!
Bạn say mê và có thể sống chết với điều gì trong cuộc sống? Tắc tịt à? Đừng để nỗi bất hạnh ấy ám ảnh bạn nữa. Hãy tìm cách gợi nó lên đi!
haymocanhcuadammetrongban
Hãy mở cánh cửa đam mê trong bạn 
Bạn có một công việc ổn định nhưng chưa bao giờ thấy thực sự hài lòng. Bạn thiếu vắng cảm giác bị lôi cuốn với các hoạt động trong cuộc sống. Khi được hỏi: “Thích làm gì nhất?”, bạn ngồi thẫn thờ và không có câu trả lời. Nếu tình trạng này xảy ra khi bạn sắp mừng sinh nhật thứ 30, xem như “thảm hại” rồi. Có thể nói, bạn đã để lạc mất niềm đam mê thời thơ ấu của mình hoặc giả chưa từng nhận ra mình yêu thích điều gì trong cuộc sống.
“Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời…”. Nếu lấy mốc sáu mươi tuổi làm chuẩn, bạn còn hơn ba mươi năm nữa để đánh thức sự say mê. Cứ sống thế này, chẳng cần đam hay mê cái gì cả, bạn vẫn chẳng chết, nhưng thế thì nhạt lắm! Sẽ có lúc bạn phát thèm khi thấy những người xung quanh được sống hết mình với điều họ yêu thích. Khi ấy, lỡ hối hận rồi bạn thay đổi làm gì kịp nữa. Mà cũng chẳng có nàng Cosmo nào lại chịu yên phận sống nhạt đâu bạn ạ!
Thế nên, các nàng ấy có hẳn một bí kíp để giải mã và đánh thức đam mê. Nào cùng đốt đuốc đi tìm quyển bí kíp ấy nhé!
10 bước để mở cánh cửa đam mê:
Bước 1: Hiểu bản chất của sự đam mê
Đam mê, không phải cứ ngồi đấy mà suy nghĩ hay cố gắng là có và cũng không thể biến sự yêu thích của ai đó thành của mình. Thì đấy, bạn không thể ép mình thích chơi nhạc, vẽ tranh… Nói cách khác, bạn phải tự tìm kiếm niềm đam mê, nắm bắt và khơi nguồn nó thôi. Muốn thế, bạn phải thoát khỏi sự định hướng của người khác.
Ngày bé tí, bạn đã được học các môn năng khiếu, nhưng chưa chắc đó là đam mê mà chỉ là mong ước hoặc sự áp đặt của phụ huynh. Bạn cần tái định hướng sở thích, từ đó mới có thể xác định điều mình thật sự say mê.
Bước 2: Xác định đâu là niềm đam mê
Hiểu đơn giản, đam mê là những gì bạn làm với tất cả sự nhiệt tình, vui thích và luôn làm tốt. Hồ Đan, 30 tuổi, chủ một chuỗi nhà hàng cho biết: “Tôi đã thích nấu ăn từ 15 năm trước. Sau khi ăn ở các nhà hàng về, tôi thử nấu lại. Có những món không hỏi công thức, tôi cũng “mò” được. Với tôi, nghệ thuật ẩm thực rất kỳ diệu và tôi say mê nó”.
Tuy nhiên, không phải ai cũng biết mình thích gì. Đó là trường hợp bạn không có năng khiếu nổi trội mà khá đều ở nhiều lĩnh vực. Đọc tiếp bước 3 nhé!
Bước 3: 30 phút mỗi ngày cho 7 câu hỏi sau:
1. Điều gì khiến bạn cảm thấy thoải mái, vui vẻ nhất khi làm?
2. Điều gì khiến bạn có thể làm một cách dễ dàng?
3. Điều gì kích thích sự sáng tạo của bạn?
4. Điều gì khiến bạn có thể làm mà không cần nghĩ đến thu nhập?
5. Bạn thích nói về chủ đề nào nhất?
6. Điều gì khiến bạn chấp nhận thất bại, miễn là được bắt tay vào thực hiện?
7. Điều gì khiến bạn hối hận vì đã không cố gắng hơn nữa?
Bước 4: Liệt kê những việc bạn thích
Bạn có sở thích gì hoặc thuở bé bạn mơ ước làm gì? Hãy viết tần tật những điều đó ra. Từ những sở thích ấy, bạn có thể phát triển và cụ thể hóa để rút ra kết luận. Khi say mê điều gì, bạn luôn hướng về nó, tìm đọc sách báo, lướt web hàng giờ và không ngừng trao đổi với người cùng sở thích về chủ đề ấy. Nếu vẫn chưa xác định mình thích gì, hãy luôn mang theo sổ tay và ghi lại mọi ý tưởng nảy ra trong đầu. Khi có thời gian, bạn hãy sắp xếp và sàng lọc thông tin.
Bước 5: Lắng nghe đánh giá từ người khác
Hãy nhờ bạn bè, người thân đánh giá điểm mạnh, năng lực, năng khiếu… của bạn. Ghi lại và khoanh vùng những ý trùng nhau. Đây là điểm nổi bật ở bạn mà ai cũng nhìn thấy. Sau đó, bạn quay lại bước 3 để đối chiếu với các câu hỏi và định hình đam mê.
Bước 6: Loại bỏ điều tiêu cực
Bạn thích trở thành bác sĩ thú y vì niềm vui là chăm sóc cún, mèo, thỏ. Thế nhưng, nhiều người lại khuyên bạn từ bỏ vì nghề đó… không sang.
Đừng bận tâm đến các lý do vớ vẩn làm “nhụt chí anh hùng”. Sự e ngại sẽ khiến bạn không đủ mạnh mẽ và tự tin để dấn thân. Ngoài ra, tránh xa những người luôn khiến bạn bực bội để thoải mái đầu óc nhé.
Bước 7: Đánh thức năng lực tiềm năng
Bạn nhận ra mình có máu điện ảnh? Hãy đăng ký lớp biên kịch, đạo diễn, diễn viên… Bạn thích giao tiếp với những con người mới? Đăng kí học lớp PR ngắn hạn đi bạn. Hãy kiểm tra bản thân qua các hoạt động mà bạn cảm thấy hứng thú. Nếu chỉ suy nghĩ trong đầu, làm sao bạn biết mình thực sự có khả năng trong lĩnh vực nào và điều gì có thể khiến tim bạn run lên vì say mê, không dứt ra được?
Bước 8: Huy động nguồn lực trợ giúp
Hãy tìm những người có chuyên môn hoặc thành công trong lĩnh vực bạn yêu thích để xin lời khuyên. Rất có thể từ họ, bạn chợt nhận ra điều mình đang theo đuổi chưa phải là đam mê thực sự. Khi ấy, bạn sẽ chuyển hướng tìm kiếm để không lạc lối.
Bước 9: Bắt đầu ngay bây giờ
Dẹp ngay suy nghĩ đã quá muộn để thay đổi một sở thích. Thậm chí khi đã qua cái tuổi “băm năm nhát”, bạn vẫn còn khối thời gian để sống với niềm đam mê của mình. Mà bạn này, nhiều người khẳng định chỉ cần có đam mê, thành công gặt hái trong một năm bằng cả mười năm sống và làm việc “vật vờ” đấy.
Bước 10: Hãy sắp xếp thời gian
Bạn không có thời gian để theo đuổi đam mê ư? Thế thì hãy tìm đi! Nếu không làm điều đó, ai có thể giúp bạn chứ? Hãy dậy sớm một chút, ngủ muộn một giờ, nhín thời gian cuối tuần, bớt xem ti-vi, chát chit, chơi game, tổ chức lại cuộc sống… Như thế, bạn sẽ tiết kiệm được ít nhất ba giờ mỗi ngày để “trang trải” cho niềm yêu thích của mình.
- “Tôi đam mê gì, yêu thích lĩnh vực nào?” là câu hỏi làm day dứt bao Eva đang chịu đời “sống nhạt”. Với họ, tìm được niềm đam mê là một điều vĩ đại nhất trong đời.
- Có lửa, sao không đốt?
Đam mê không chỉ thêm hương thêm hoa mà có thể thêm tiền cho bạn đấy!
Một số người tự “vùi dập” niềm đam mê của mình vì cho rằng chúng chẳng “nên cơm cháo” gì, nhất là những sở thích có vẻ “điên điên”, trẻ con. Tuy nhiên, họ có thể hái ra tiền mà không biết. Ví dụ như…
- Bạn vẫn mê chơi búp bê, trò xếp gỗ, nặn đất sét… sao không nghĩ đến một công ty đồ chơi nhỉ?
- Bạn ghét làm việc với chữ và con số nhưng có thể đan, móc suốt ngày? Còn chờ gì nữa mà không mở ngay một trang web hoặc lên Facebook bán đồ “handmade”!
- Mê sưu tầm quần áo cũ? Shop vintage mang tên bạn cần sớm khai trương ngay.
- Đừng bao giờ đổ thừa: “Tôi không rảnh để theo đuổi đam mê”. Hãy tự tạo thời gian cho mình vì không ai có thể giúp bạn trong chuyện này.
Theo Cosmopolitan

Cáo non và gái già.........



 Nàng cáo tinh ranh và đẹp, trẻ nữa, tất nhiên. Gái già công sở thì lại thường khôn ngoan và tinh ý dã man! Ngay từ lúc tuyển dụng, gái già đã đắn đo nói với nàng cáo trẻ:
- Em rất mạnh mẽ và ấn tượng trong việc thể hiện bản thân. Nhưng chị muốn lập một giao kèo với em, trước khi nhận em vào làm ở công ty này! Đó là, không được vô cớ bỏ cài nút áo trên cùng! Và không đi giày đế cao tới 11 phân như thế, công việc phải chạy đi chạy lại nhiều, em biết mà!
Cáo non nhoẻn cười tự tin. Ngày đầu tiên đi làm, quả nhiên nàng đã không bỏ qua bất kỳ nút áo nào, chỉ bởi, nàng mặc bộ váy liền màu đen đoan trang, cổ tròn chẳng có hột nút nào, nhưng để nguyên cánh tay trần gợi cảm. Và đôi chân thon thả mang tất lụa màu da kín đáo lộ ra dưới gấu váy khéo léo còn hấp dẫn hơn tất thảy những màu sắc lòe loẹt khêu gợi nào khác.
Nàng tự tin tới mức, không giấu giếm đây chỉ là bộ trang phục công sở mùa thu năm trước. Chẳng qua, nàng cáo đã tinh tế bỏ cái thắt lưng vải đồng màu cứng nhắc và quá đơn điệu đi, để thay bằng một chiếc thắt lưng da nhỏ màu đỏ cực kỳ duyên dáng và đúng thời trang. Phụ nữ mà, chỉ cần biết khéo léo phối màu một chút, thay đổi một chút phụ kiện, bộ cánh năm ngoái đã nổi bật lên thành đóa hoa rực rỡ công sở của năm nay.
Chỉ bằng câu chuyện xoay quanh bộ váy áo duyên dáng và lý do “chuẩn không cần chỉnh” để lựa chọn trang phục ở văn phòng mới, chỉ trong vòng hơn một tiếng buổi sáng đầu tiên đi làm, nàng cáo đã kết thân được ngay với tất cả những chị đồng nghiệp trong văn phòng. Trừ gái già!
2. Gái già ngồi ở phòng đối diện, một mình, tiện nghi và quyền lực. Gái già có vẻ hơi bất an. Bởi màu đen từ đầu xuống chân vốn là thương hiệu độc quyền của gái già ở công ty này. Những bộ vest nghiêm nghị và sức mạnh toát lên từ bộ trang phục đen là một thứ làm gái già thêm bản lĩnh, khi đối diện với những đối thủ cạnh tranh toàn đàn ông, đang nhòm ngó những thương vụ của gái già. Cũng làm gái già thêm cứng cỏi và uy thế rõ trước những nhân viên công ty.
Thế mà, chỉ một cái thắt lưng da màu đỏ mảnh mai của cô nhân viên mới, bỗng nhiên gái già cảm thấy xốn xang con mắt. Như thể, trong cả một ngày dài bận rộn, bỗng nhiên lật ra trong đống thư từ công văn có một tấm bưu thiếp của ai đó đi du lịch gửi tới cho mình, hình ảnh một miền đất mới, thoáng chốc tươi mát bất ngờ và bâng khuâng vì những gì đó đẹp đẽ mới mẻ hình như vẫn ở ngay rất gần bên ta.
3. Có người từng nói, phụ nữ mặc trang phục công sở là quần và áo sơ-mi, thường là những người tháo vát quyết đoán, nhưng dễ xung đột với đồng nghiệp. Còn phụ nữ duyên dáng trong bộ váy công sở mới thực sự là người phụ nữ tự tin vào sức mạnh mềm mại của giới tính, quan hệ với đồng nghiệp cực tốt, và sẵn sàng nghênh đón thách thức của nghề nghiệp. Nên một bộ váy công sở duyên dáng mới đích thực là một sức mạnh của người phụ nữ, được bao bọc bởi thời trang và hiểu biết.
Một tháng trôi qua, đủ để nàng cáo non trình diễn hai chục bộ váy công sở quyến rũ, hợp dáng, trẻ trung. Và gái già vẫn ngồi phòng mình, vẫn mỗi sáng khoác quần vải đen và áo sơ mi cùng kiểu, đẹp và cắt may khéo nhưng vẫn không giấu được vẻ lặng lẽ của thứ màu sắc cá tính một cách buồn rầu.
Người đàn ông thứ năm đã chia tay gái già với câu nói, mà không biết nếu viết thì nên kết thúc bằng dấu hỏi hay dấu chấm than:
- Em có thể học cách yêu lấy bản thân mình trước khi yêu công việc, được không.
Yêu bản thân là gì? Không phải phụ nữ hiện đại bị buộc phải chạy theo cái nhu cầu điên rồ của xã hội này, là phải khẳng định bản thân tài giỏi, phải kiếm được tiền để sống một cuộc sống độc lập, phải thành đạt để không phải ăn bám đàn ông sao? Khi đã xác định mục tiêu ấy, ngoài công việc thành đạt ra, điều gì quan trọng hơn, trước khi ta đến với tình yêu?
Kể cả sau khi ta đã rời khỏi tình yêu?
4. Sau cuộc họp công ty, phòng kinh doanh nhất trí bầu nàng cáo non làm trưởng dự án thử nghiệm sản phẩm dịch vụ mới tới khách hàng. Vì dự án có nội dung khá quan trọng là kết nối truyền thông và cải thiện hình ảnh thương hiệu thông qua sản phẩm dịch vụ mới, còn nàng cáo lại quá dầy kinh nghiệm, khi nàng vốn nhảy việc từ một công ty PR.
Sau cuộc họp, gái già gọi cáo non sang phòng, hỏi bâng quơ:
- Tủ đồ của em đã được trình diễn hết chưa?
Nàng cáo mỉm cười và tự tin:
- Em tin các chị trong phòng chọn em không phải vì em mặc đẹp! Mà là vì công việc. Chính chị cũng tán thành việc để em thử đảm nhận dự án này mà!
Gái già mỉm cười lạnh nhạt:
- Vì em vẫn luôn thể hiện mình rất tốt, đúng không? Nhưng, từ khi em vào làm, chị thấy ngày nào công ty cũng có thêm một vài người mặc váy mới tới công sở. Lôi kéo đồng sự bằng vẻ bề ngoài có vẻ không bền, em nhỉ?
Cáo non cắn môi bối rối, rồi quả quyết:
- Chị có nghĩ rằng, chỉ cần thay góc nhìn khác, mọi vấn đề của chị sẽ được giải quyết?
Gái già cười, miệng cực tươi nhưng mắt sắc lạnh:
- Chị có vấn đề gì sao? Mà sao bản thân chị không nhận ra?
Cáo non tiến tới, nói:
- Xin phép chị!
Cáo non sửa lại chiếc khăn lụa đang thắt gọn ngay ngắn giữa cổ áo gái già, như vị trí cái nơ trên cổ một cô bồi bàn. Cáo non kết lại nút khăn và kéo lệch sang bên, duyên dáng theo cách quàng khăn của một nàng tiếp viên hàng không.
- Chị rất tuyệt vời! Nhưng chỉ soi gương nhiều hơn một chút thôi, thay bằng soi vào màn hình máy tính, chị sẽ còn rạng rỡ hơn vô cùng! Có điều, chị có sẵn sàng để chia tay với thói quen tẻ nhạt nào đó hay không!
Lần đầu tiên, gái già chớp mắt nhiều đến thế trước mặt cáo non. Ngón tay cáo già đặt lên chiếc khăn lụa trên cổ áo, một cách lạ lẫm!
Cáo non ra khỏi phòng gái già, kín đáo nắm tay hét “Yeah!” nho nhỏ! Nàng quay về bàn máy tính của mình, ghim ngay lên bàn mình mẩu giấy nhỏ:
“Cảm ơn Đẹp!”
Cáo non đính nó lên cạnh câu châm ngôn tự dặn mình trong ngày đầu tiên đi làm:
“Vì phụ nữ tài giỏi là người không quẩn quanh ở văn phòng!”
Câu này, chẳng biết ai nói. Chỉ là nó luôn xuất hiện trong đầu, khi nàng cáo băn khoăn trước một bộ đồ đẹp, rằng có nên đầu tư cho bản thân bằng cách đẹp từng ngày hay không.
Trang Hạ.