KHÚC THỤY DU
Du Tử Lê
1.
Như con chim bói cá Trên cọc nhọn trăm năm Tôi tìm đời đánh mất Trong vũng nước cuộc đời
Như con chim bói cá
Tôi thường ngừng cánh bay Ngước nhìn lên huyệt lộ Bầy quạ rỉa xác người (Của tươi đời nhượng lại) Bữa ăn nào ngon hơn Làm sao tôi nói được
Như con chim bói cá
Tôi lặn sâu trong bùn Hoài công tìm ý nghĩa Cho cảnh tình hôm nay
Trên xác người chưa rữa
Trên thịt người chưa tan Trên cánh tay chó gậm Trên chiếc đầu lợn tha
Tôi sống như người mù
Tôi sống như người điên Tôi làm chim bói cá Lặn tìm vuông đời mình
Trên mặt dài nhiên lặng
Không tăm nào sủi lên Đời sống như thân nấm Mỗi ngày một lùn đi Tâm hồn ta cọc lại Ai làm người như tôi?
2.
Mịn màng như nỗi chết Hoang đường như tuổi thơ Chưa một lần hé mở Trên ngọn cờ không bay
Đôi mắt nàng không khép
Bàn tay nàng không thưa Lọn tóc nàng đêm tối Khư khư ôm tình dài
Ngực tôi đầy nắng lửa
Hãy nói về cuộc đời Tôi còn gì để sống Hãy nói về cuộc đời Khi tôi không còn nữa Sẽ mang được những gì Về bên kia thế giới Thụy ơi và Thụy ơi
Tôi làm ma không đầu
Tôi làm ma không bụng Tôi chỉ còn đôi chân Hay chỉ còn đôi tay Sờ soạng tìm thi thể Quờ quạng tìm trái tim Lẫn tan cùng vỏ đạn Dính văng cùng mảnh bom Thụy ơi và Thụy ơi
Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao mình yêu nhau Vì sao môi anh nóng Vì sao tay anh lạnh Vì sao thân anh run Vì sao chân không vững Vì sao anh van em Hãy cho anh được thở Bằng ngực em rũ buồn Hãy cho anh được ôm Em, ngang bằng sự chết Tình yêu như ngọn dao Anh đâm mình, lút cán Thụy ơi và Thụy ơi Không còn gì có nghĩa Ngoài tình em tình em Đã ướt đầm thân thể
Anh ru anh ngủ mùi
Đợi một giờ linh hiển.
(03-68)
Bài thơ Khúc Thụy Du đã được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.
HƠN LÀ TÌNH YÊU – SỰ CỨU RỖI
1. Có một loài chim đậu trên cành cây chăm chú nhìn xuống dòng nước để tìm mồi. Đó là loài chim bói cá. Nó đứng bên rìa nước, hay vũng bùn, có khi chỉ nhờ một thân cây mục. Dù chông chênh, vắt vẻo nhưng nó có thể đợi hàng tiếng đồng hồ để có được miếng ăn. Đôi mắt mở to, tai căng hết cỡ, tim như nín thở…cả thân thể đông cứng trong lặng im để chờ và đợi. Sự kiên nhẫn của loài chim này quả là đáng nể phục. Nhưng biết làm sao khi muốn tồn tại trong thế giới đầy khắc nghiệt . Đối với nó, đó là tất cả cuộc đời…
2. Đứng trên bờ vực sâu cuộc đời, tôi cũng đang tìm một ý nghĩa cho sự tồn tại của mình. Không được như con chim kia, dù ít hay nhiều vẫn tìm được trong vũng lầy miếng mồi lót dạ; còn tôi, đã bao năm trôi qua mà vẫn không tìm thấy gì cho riêng mình; và, đôi khi không hiểu mình đang tìm gì…
Chiến tranh đã đi qua đất nước này, hàng ngày, hàng đêm tôi nhìn những thân người ngã xuống. Cái chết không từ một ai; mẹ tôi, em tôi đã vùi thây trong một trận bom tàn khốc…Đời người chỉ là một satna, khi chinh chiến ghé qua thì số phận con người chỉ còn được tính bằng một phần ngàn satna mà thôi. Liệu tôi có được một phần ngàn đó không ?
Đêm nay, một đêm âm u, trời không trăng sao nhưng vẫn được đánh thức bởi ngàn vạn tiếng bom rền. Trên chiến hào, tôi ngước nhìn trời và tự hỏi : Cuộc sống tôi là gì? Ngày mai có phải tử thần sẽ gọi đến tên tôi?
Ngay cả cái khái niệm ngày mai cũng trở nên quá xa vời, có khi chỉ chút nữa thôi tôi sẽ phải nằm xuống vĩnh viễn mà vẫn chưa trả lời được câu hỏi : Tôi sinh ra để làm gì?
Có lẽ, nếu cái chết sẽ đến cướp tôi đi, tôi sẽ biến thành ma. Ngay cả khi chẳng còn được sống tôi vẫn không chốn nương thân, vì đã nhiều lần tôi chứng kiến bao nấm mộ đã bị xới tung bởi bom đạn. Lúc ấy tôi sẽ là con ma không đầu hoặc con ma không bụng. Tôi sẽ đi lang thang để tìm câu trả lời cho câu hỏi đeo bám tôi suốt thời trai trẻ.
Đã có lần tôi mơ trở thành một họa sĩ, tôi sẽ vẽ từng làn khói lam quyện trong ráng chiều buông xuống, tôi sẽ vẽ từng mái nhà tranh lửa bếp thơm nồng, tôi sẽ vẽ những con thuyền say ngủ ở bến sông, tôi sẽ vẽ đồng lúa xanh rập rờn câu quan họ…Nhưng chưa kịp khoác trên người tấm áo thư sinh tôi phải khoác bộ quân phục tả tơi vết đạn. Cuộc chiến này không dành cho đất nước tôi, không dành cho tôi; nhưng tôi phải ra đi, ra đi mà không biết mình sẽ đi đâu và làm gì. Tôi đã bị tước quyền quyết định.
Tôi không sợ cái chết, chỉ có điều tôi sẽ nói thế nào đây khi bước vào bên kia thế giới với đôi bàn tay trắng? Một đời tôi hoang phí, tuổi trẻ bị đánh cắp rồi, mơ ước đã vụt bay, tương lai thì thăm thẳm…Chỉ còn mình tôi, đôi khi soi gương tự hỏi : Phải chăng mình đang sống?
Thụy ơi! Sao đối với anh lúc này cái chết lại êm ái và ngọt ngào đến thế. Nhưng ở cực bên kia, tình yêu của em cũng có sực quyến rũ ngang bằng sự chết. Anh đang mắc kẹt giữa cuộc đời này, anh đang giãy giụa trong bóng đêm mà không tìm ra lối. Dù anh biết, cuối con đường nghiệt ngã mà anh đang bước đi là bóng hình em yêu kiều, rạng rỡ. Chỉ còn một lý do duy nhất cho anh muốn tồn tại là em thôi. Nhưng em đang ở đâu? Trong đơn vị anh có người suốt đêm ngày ôm cây Thánh giá vậy mà nó chết khi lời kinh nguyện cầu chưa tắt trên môi. Hình như Trịnh Công Sơn đã nói rất lâu rồi : Chúa đã bỏ loài người, Phật đã bỏ loài người…Còn anh chỉ biết gọi tên em để tìm miền cứu rỗi.
Đêm biệt ly, anh không nói một lời. Chỉ xiết chặt em trong vòng tay run rẩy, nước mắt đầm đìa đầy áo vai em. Tại sao thế hả Du? Vài phút trước em chỉ muốn trách anh, khi đơn xin cưới anh vò tan nát. Anh nhiều lần bảo rằng em không hiểu và nào biết cuộc đời trôi cuốn ta về đâu. Em đã ngàn lần nói rằng : Ta chỉ cần có nhau, mọi lý lẽ sẽ trở thành vô nghĩa. Nhưng, muôn đời cái chữ NHƯNG nghiệt ngã chắn giữa những cuộc tình, chưa kịp bên nhau anh phải đăng lính. Chiến tranh là gì mà sao cái mơ ước nhỏ nhoi nhất của em cũng bị cướp đi? Phải chi mình đừng yêu nhau, sẽ không có những đêm em choàng tỉnh vì trong cơn mơ thấy anh ngã xuống giữa vũng máu đầm đìa, sẽ không có phút nghẹt thở khi nghe bản tin Chiến trường khói lửa, sẽ không xót một ngày anh hiện ra trước cửa trên chiếc xe lăn…Chiến tranh là ác mộng phải không anh ? Em nhớ giờ học văn khoa, khi giảng về Chinh phụ ngâm, giáo sư của em đã bảo rằng : Chiến tranh trĩu nặng trên đôi vai người đàn ông nhưng nó bóp nát trái tim người thiếu phụ. Hơn thế phải không Du, không còn gì cho chúng mình khi giữa đôi ta là cơn cuồng loạn của Thần Chết. Em đã biết giây phút nhìn chiếc xe chở anh khép lại cũng là lúc cửa Thiên Đường đã bị khóa chặt mất rồi, em đang cố tìm chiếc chìa khóa của Thượng Đế nhưng hình như ông ta đã vứt vào một hố bom nào đó.
7. Một sáng tháng giêng Mậu Thân. Không có những cánh én chao nghiêng gọi mùa xuân tới, không một nụ mai khoe sắc trên cành. Chiến tranh, làm lạc giữa trời 2 con chim bói cá. Chúng đứng trên một thân cây cụt đen ngòm vì vết đạn xén ngang. Dưới chân chúng, vũng bùn đặc quánh. Chúng đợi chờ, đợi chờ…hết ngày này sang tháng khác để tìm sợi dây tơ hồng đã bị dòng đời cuốn trôi. Thật lâu, chúng nhìn nhau, nước mắt chảy dài…Như những con chim ẩn mình chờ chết. Chúng cùng lao vào gai nhọn, trái tim ứa máu; trong hơi thở cuối cùng, chúng cất lên giai điệu Tình Yêu!
| |
| Trần Thanh Hà |
BẦU TRỜI ĐẦY SAO TRÊN ĐẦU TÔI VÀ QUY LUẬT ĐẠO ĐỨC Ở TRONG TÔI ..! Nếu quẩn trí và muốn quyên sinh cứ đến, xin cứ đến hồ tôi... Ở đây mát lạnh và sâu thẳm... Ở đấy âm u như giấc ngủ không mơ... Ở đất, trong sâu thẳm, ngày đêm là một và lời ca là im lặng.
NGỤ NGÔN
Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng
Nên cơn vui thường kéo theo cực hình
Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình
Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội
Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi
Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?
Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều
Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt
Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013
Hơn Là Tình Yêu – Sự Cứu Rỗi..
Khoảnh khắc chóng mặt ...- H. Troyat
Cô Pascal mặt choắt, má hõm, mũi nhọn và cặp mắt ác độc. Bộ tóc đầy gàu của cô chải lật về phía sau rồi được búi lại với một cái kim găm thòi ra. Cô mặc bộ váy áo sẫm màu, không công nhận một thứ đồ trang sức nào ngoài một chiếc ghim cài có hình phong vũ biểu và một nụ hoa hồng bằng thứ đá mà theo cô nói, thứ đá này là này đem từ Afganistan về. Chiếc khăn xanh lá cây có tua dài của cô vắt trên vai cô như một cái mắc áo. Cử chỉ của cô rất thô bạo: cô bắt tay ai chẳng khác gì cô giật quả đấm cửa.
Đã 5 năm nay, cô giữ một chức phó phòng ở Bộ giao thông. Dưới quyền cô chỉ có một nhân viên non nớt chẳng hiểu biết mấy về công việc. Anh ta tên là Guch. Mặt xanh xao không chút gợi cảm, bộ ria lởm chởm, lại thêm lúc nào anh ta cũng sổ mũi. Cô Pascal nói về anh ta: “Hoàn toàn không có văn hoá, nhưng được cái không uống rượu”. Với Guch, cô khinh thường một cách lạnh lùng, chỉ nói chuyện với anh ta về công việc, và khi đã ngán nhìn cái lưng anh ta, cô ta bảo anh ta đi hỏi một điều gì đó ở tận đầu đằng kia của toà nhà cơ quan bộ. Thật đáng buồn cho cô, anh ta lại ngồi đối diện với bàn của cô, mà phòng làm việc này lại quá nhỏ, không thể kê khác được. Một lần, Guch tới sở chậm một tiếng đồng hồ. Anh ta cạo râu ria nhẵn nhụi, mặc bộ com-lê mới, với một nụ cười rụt rè trên môi. Bằng một giọng biết lỗi, anh ta giải thích:
- Hôm nay khai mạc cuộc trưng bày tranh lần thứ hai của các hoạ sĩ nghiệp dư trong bộ ta - đưa mắt nhìn xuống đất, anh ta nói thêm. - Ở đó có cả tranh của tôi.
Cái tin ấy làm cô Pascal kinh ngạc. Đang bực tức, cô bỗng quan tâm một cách độ lượng, cô nói:
- Thế ư? Tôi phải đến xem mới được.
- Ở ngay dưới nhà kia thôi. Vào cửa không phải trả tiền.
- Thôi được rồi. Nhưng chúng ta có những việc quan trọng hơn thế. Anh đã trả lời bức thư khiếu nại của ông Cardebodie chưa?
Nghe nhắc tới công việc chán ngắt ấy, Guch ỉu xìu ngồi phịch xuống ghế, làm cô Pascal thấy mát lòng mát ruột.
Tới 5 giờ, xong những việc cần thiết, cô quyết định xuống phòng trưng bày tranh. Phòng khá rộng, không có hệ thống sưởi ấm, và rất yên tĩnh. Số người xem không nhiều, họ khe khẽ thì thầm với nhau.
Với tấm lòng đầy thiện ý, cô Pascal bắt đầu xem tranh. Các bức tranh mô tả cảnh hoàng hôn, hoặc cảnh ven bờ biển, hoặc một bãi rộng rực rỡ hoa anh túc. Rồi đến tranh vẽ những con mèo con và tranh tĩnh vật. Tất cả những cái đó rất đáng yêu và hiền lành. Rõ ràng các nhân viên trong cơ quan bộ này chẳng vẽ cái gì đáng chê trách. Cô đã sắp xem hết phòng tranh, thì bỗng cô chú ý tới một tấm pa nô có bốn bức vẽ phụ nữ khoả thân. Một cô gái tóc hung, thân thể trắng như sữa, nằm tênh hênh trên giường. Cô thứ hai cưỡi trên ghế tựa, miệng ngậm điếu thuốc, mắt nhìn đâu đó xa xăm, trông đến là dâm đãng. Cô thứ ba được vẽ cả từ phía sau, cả từ phía trước, bởi cô ta đang ưỡn người trước gương trong một tư thế khêu gợi. Cô thứ tư thì thận trọng nhúng chân xuống làn nước trong chiếc chậu men… Cả bốn cô đều được vẽ rất khéo, trông rất sống động, bởi vậy toát lên một vẻ gì thật tục tĩu. Giá như có một mảnh vải, một tấm khăn mỏng, một cành cây có vài chiếc lá. Đằng này tuyệt đối không có gì, tất cả cứ phô bày hết ra! Ngượng ngùng, máu dồn lên hai má cô Pascal. Cô cúi xuống để đọc tên hoạ sĩ, và suýt nữa cô chết ngất vì kinh ngạc: ở góc cả bốn bức tranh bậy bạ này đều ghi tên người vẽ là Guch.
Cô trở về phòng làm việc, trong lòng bối rối. Phải xử sự thế nào đây? Khen anh ta ư? Như thế khác gì cô công nhận là cô thích mấy bức tranh ghê tởm kia? Phẫn nộ ư? Nhưng phẫn nộ về điều gì mới được chứ? Cô Pascal quyết định tốt nhất là im lặng. Nhưng hôm sau, cô bị dằn vặt với ý nghĩa: mọi người trong cơ quan đang nói gì về cô? Chắc họ thương cô vì cô phải ngồi cùng phòng suốt ngày với gã phóng đãng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những hình ảnh xấu xa kia… Cũng có thể họ cười cô và xì xào. “Có lẽ cô ta không buồn tẻ với một anh chàng như thế đâu nhỉ”… Tên của cô lại bị đặt bên cạnh tên anh ta! Chỉ riêng ý nghĩ ấy cũng đã khiến cô ấm ức. Cô bắt đầu quan sát kỹ Guch, cô rất ngạc nhiên vì tới bây giờ cô mới nhận thấy những dấu vết xấu xa hiện rõ trên mặt anh ta. Da mặt tái nhợt, ánh mắt lờ đờ, hai bàn tay run run kia chứng tỏ anh ta đã trải qua những đêm phóng đãng. Cô hình dung rõ cái cảnh anh ta hướng dẫn những cô gái trần truồng vào một tư thế nhất định để anh ta vẽ. Và sau một đêm trác táng với cô người mẫu, sáng hôm sau anh ta đến sở ngồi vào bàn làm việc, chắc hẳn đầu óc anh ta hãy còn chứa đầy những điều bẩn thỉu… Mà anh ta nhìn cô mới tệ chứ! Trước kia cô không để ý. Nhưng bây giờ, cô thấy ánh mắt nhớp nhúa của anh ta như săm soi toàn bộ thân thể cô… Rõ rang anh ta thầm lột trần cô ra như cô là người mẫu cho anh ta vẽ vậy. Máu dồn lên hai má cô. Cô cựa mình trên ghế, rồi đứng dậy ra hành lang. Nhưng khi cô trở vào, đôi mắt trơ trẽn của anh ta lại dán vào cô, cô cảm thấy mình bị lột trần, bị định giá từng chỗ như một nữ nô lệ bị đem bán ở các chợ phương đông xưa kia vậy. “Sớm muộn hắn cũng lợi dụng sự yếu đuối của ta” - cô nghĩ. Và người cô run bần bật cho đến tận cuối ngày.
Từ hôm ấy, cô Pascal bất hạnh sống trong nỗi lo sợ triền miên. Hôm nay chuyện đó sẽ xảy ra, hay ngày mai? Cô có cảm giác Guch rình cô như một con báo thu mình trước khi vồ mồi. Khi anh ta hỏi cô điều gì, trái tim cô như ngừng đập một cách dịu ngọt. Những thuật ngữ bình thường nhất qua miệng anh ta bỗng có một sắc thái gợi cảm và một ý nghĩa mà trước kia cô không nhận thấy. Cô bắt đầu làm việc trễ nải và khi Guch hỏi gì, cô trả lời ấp a ấp úng. Bao giờ thì chuyện tất yếu kia sẽ xảy ra? Sự chờ đợi khiến cô mòn mỏi. Nhưng Guch không vội vã, anh ta vờn cô như mèo vờn chuột. Một hôm, cô lấy hết can đảm hỏi anh ta:
- Anh vẽ từ mẫu thực à?
Anh ta cụp mắt xuống, với nụ cười dâm đãng:
- Vâng, phần lớn là thế. Nhưng đôi khi tôi vẽ theo trí nhớ, nếu đề tài thú vị. Rõ ràng anh ta đã vẽ “theo trí nhớ” cả cô nữa rồi. Ngăn kéo bàn anh ta chắc đầy những phác thảo vẽ cô trong trang phục Eva… Lỡ anh ta đem bày những bức ấy trong cuộc triển lãm sắp tới thì sao nhỉ? Khi đó tất cả mọi người trong cơ quan sẽ trông thấy cô khoả thân… “Không, mình sẽ không chịu nổi một sự nhục nhã như thế!” - cô nghĩ. Nhưng đồng thời, cái viễn cảnh ấy lại khiến cô thấy thinh thích. Càng ngày cô càng ngả theo sức quyến rũ kỳ lạ của Guch. Rõ ràng cứ giao tiếp với một người có những ý nghĩ không trong sạch, ta cũng dễ bị lây… Đêm đêm, cô trăn trở với những giấc mơ toàn chuyện tình dục. Trong trí tưởng tượng của cô hiện lên những cảnh phóng túng nhất diễn ra trong phòng làm việc của cô. Trong mơ, Guch gọi cô là “em”, cô còn xử sự như một người đàn bà lẳng lơ… Cô Pascal thức giấc thấy mình đầm đìa mồ hôi, hơi thở hổn hển. Cô thất vọng thấy anh ta vẫn giả vờ như hiền lành lắm và vẫn không vội nói ra những ý nghĩ trong đầu. Cô thì cô nóng lòng muốn cùng anh ta đắm mình vào đại dương tình ái…
Một hôm, cô Pascal đến sở trong bộ váy áo màu sáng, cổ áo xẻ sâu, và tô đậm son phấn. Bằng một giọng khàn cả lại, cô hỏi:
- Anh vẽ một bức chân dung tôi được chứ?
- Tôi không vẽ chân dung, - Guch nói.
Cô cụp mắt xuống:
- Tôi biết anh chỉ vẽ phụ nữ khoả thân.
Nhưng Guch lắc đầu:
- Ô, chị lầm rồi! Những cô gái mà chị trông thấy ở phòng trưng bày là tranh của Ruch, nhân viên phòng tổng hợp đấy chứ.
Sau đó anh ta mỉm cười ngượng nghịu và nói thêm:
- Còn tôi, tôi chỉ vẽ mèo con thôi…
Trương Kế Cương và những vũ điệu nổi tiếng thế giới…
Zhang Jigang (Trương Kế Cương) là một biên đạo múa nổi tiếng người Trung Quốc. Ông sinh năm 1958 ở tỉnh Sơn Tây.
Các điệu múa do ông biên đạo rất thành công không chỉ ở Trung Quốc mà còn làm cả thế giới sửng sốt. Ông được thăng cấp bậc Trung tướng vào năm 2006 và hiện đang nắm giữ cấp bậc cao nhất quân sự ở Trung Quốc cho một nhân viên phi chiến đấu.
Ông nhận được nhiều giải thưởng ở Hollywood California, Bắc Triều Tiên, Nhật Bản, Monaco và có những chuyến lưu diễn Mỹ, Australia, Italy và Tây Ban Nha. Ông hiện đang sống ở Bắc Kinh, Trung Quốc.
Vũ điệu “Thousand Hand Bodhisattva” do ông sáng tác và tập luyện cho 21 trẻ em khiếm thính hầu như chinh phục được tất cả mọi người trên thế giới bởi vẻ đẹp toàn mỹ của nó. Điệu múa đã được xem như “tài sản quốc gia, báu vật quốc gia” của người Trung Quốc.
Ngoài “Thousand Hand Bodhisattva”, ông còn những sáng tác khác cũng rất nổi tiếng như: ” Mother and son”, “The night”, “Poison Dates”, đặc biệt vũ điệu ” Poison Dates” quy tụ đến hơn 200 vũ công và có những màn nhào lộn rất hoành tráng 
Các bạn xem điệu múa nổi tiếng “Thousand Hand Bodhisattva” nhé:
Khuôn mặt của sự tử tế..
Tôi có đọc đâu đó rằng, có ba điều người đàn ông tử tế không được phép làm: bất hiếu với bố mẹ, lừa dối người mình yêu và không thừa nhận con cái. Sự trung thực, với người đàn ông, chính là một trong những biểu hiện đó. Đối diện với những sự cố lớn của cuộc đời, người đàn ông sẽ bộc lộ tâm tính của mình rõ nhất.
Steve Job có nói rằng, người thợ mộc tài hoa là người không bao giờ dùng miếng gỗ xấu làm mặt sau chiếc tủ của mình. Bởi có thể người khác không biết, nhưng chính bạn thì biết rất rõ điều đó… Sự thật do chính mình tạo nên, có lẽ hơn ai hết, chúng ta tự thấu hiểu. Cách biểu đạt sự thật ra sao với người đối diện là tuỳ vào cách chúng ta ứng xử. Nhưng mỗi cách ứng xử của chúng ta cũng thể hiện bản chất con người. Người thợ mộc tài hoa có thể có đủ cách lấp liếm để biện minh rằng, tấm gỗ ấy phù hợp với chiếc tủ ấy. Nhưng anh ta sẽ biết, nó có thực sự xứng đáng với một chiếc tủ đẹp hay không. Và người tử tế thì sẽ không chấp nhận điều đó, ngay từ khi ý định đó chưa hình thành.
Trong kịch “Trai đẹp lắm chiêu” ở sân khấu Thế giới trẻ, có một anh chàng lái taxi nói dối hoàn hảo, đến mức có hai cô vợ ở cách nhau hai dãy phố mà vẫn rất êm ấm. Anh ta lên lịch chăm sóc vợ cả, âu yếm vợ hai hoàn hảo. Cho đến một ngày anh ta vô tình bắt cướp trên đường phố và báo chí đưa tin. Từ đó, phần còn lại của vở kịch chỉ là cuộc trốn chạy và lấp liếm của chàng nói dối, với những tình huống cười ra nước mắt. Kịch bản hợp lý đến mức, ai cũng tin rằng, kẻ nói dối thì chẳng bao giờ có thể… sống sót, nhất là xung quanh anh ta toàn những người tử tế và thật thà…
Trong những bộ phim xã hội đen của Hồng Kông, những bộ phim dành cho giới bình dân với những câu chuyện tình – tiền – tù – tội có phần thảm khốc. Người ta luôn làm ra những mâu thuẫn triệt để rồi thanh trừng, báo thù, tạo nên những cảnh huống gay cấn và hồi hộp. Tôi vẫn nhớ rất rõ, hình ảnh những người đàn ông chính trực trong bộ phim ấy, dù có thể gặp những sự cố chết người nhưng với những gì là rường cột của cuộc sống, của lý tưởng sống, đó là gia đình, ông chủ và những đứa con, họ sẽ bảo vệ đến cùng!.
Người cha đi ra đường chém đối thủ hay thủ tiêu kẻ thù, nhưng sẽ cố gắng không cho con mình biết điều đó. Không phải đó là sự dối trá, mà cố gắng giữ cho con cuộc sống yên lành. Hay người đàn ông có thể bỏ trốn hay tháo chạy khỏi các cuộc đua, nhưng anh ta sẽ không bao giờ bỏ rơi người phụ nữ mình yêu. Và đặc biệt, dù chính hay tà, thì sự hiếu đễ với cha mẹ là điều mà các nhà làm phim đặc biệt đề cao. Đó tất nhiên chỉ là phim ảnh, nhưng nói theo cách khác thì phim ảnh chính là nơi thể hiện khát vọng của con người. Người ta luôn có niềm tin rằng, người đàn ông sẽ là trụ cột của một tổ chức hay trụ cột gia đình. Và khán giả sẽ phẫn nộ khi nhận ra rằng, người hùng mà họ đặt niềm tin hoá ra lại là kẻ hèn nhát và vô nhân.
Tôi từng gặp những người đàn ông (mà không biết có thực sự là đàn ông không) ngoài mặt toàn nói những điều tốt đẹp, nhưng khi đối tác vừa quay đi đã xọc thẳng một nhát dao sau lưng. Có những người rất trí thức, làm giám khảo nhiều cuộc thi, đã từng ngồi trước mặt tôi nói những lời khen ngợi hết lời, nhưng trong một đám gặp với người khác lại chê tôi không còn một lời nào xấu xa hơn thế. Một người đàn ông tử tế có lẽ không bao giờ làm những việc hạ lưu như thế. Và tuyệt đối không sống hai mặt. Và người đàn ông quan trọng nhất là phải giữ chữ tín của mình, không bao giờ dùng sự dối trá để hành nghề và ứng xử trong đời. Khi nghe được tất cả những điều đó, bị đâm sau lưng đến đau điếng, tôi chọn giải pháp im lặng. Xoá bỏ tất cả những điều đó ra khỏi cuộc sống của mình. Bởi nói như đức Phật, im lặng chính là cấp độ cao nhất cho sự phỉ báng.
Người đàn ông trung thực không có nghĩa là người đàn ông ngờ nghệch và ngô nghê. Sự trung thực không bao hàm nghĩa của sự ngu dốt. Trung thực là thước đo phẩm chất của một con người trong xã hội hiện đại. Và sự trung thực đó được thể hiện trong những việc làm cụ thể, ứng với những quy chuẩn chung của xã hội. Những kẻ láu cá có thể có được những thành công nhanh chóng, nhưng sự nghiệp lâu bền của một con người không thể đi tắt và cũng không thể xây dựng bằng những xảo ngôn.
Một trong những nguyên tắc để sống, là thành thật với mình và với người. Sự khôn ngoan của một con người, là làm sao dung hoà được những điều mình muốn và người muốn. Trong nguyên tắc kinh doanh mới, sự hợp tác không chỉ bao hàm ý nghĩa kẻ nào mạnh là kẻ chiến thắng mà còn có hàm nghĩa rằng, khi chúng ta hợp tác chúng ta cùng có lợi, cùng là những người chiến thắng. Mà không có sự hợp tác lâu bền nào dựa trên sự dối trá.
Có những người đàn ông nho nhã và luôn “chém gió” ngoài đường, nhưng ứng xử với người thân như người dưng nước lã, bạc bẽo với bạn bè và thường xuyên đè ép nhân viên, đồng nghiệp, vậy thì đó có phải là người đàn ông trung thực và tử tế? Sự tử tế phải bắt đầu từ gốc rễ cuộc sống, từ trong căn nhà của bạn, trong tổ ấm hay trong cả một lời nói với người lạ mà bạn bắt gặp trên đường.
Đôi khi chúng ta phải tỉnh thức để biết mình nên làm gì cho đúng với chính mình, để khỏi bị vướng vào những cái bẫy của những lời nói dối.
Hãy chọn con đường nào gần gụi, để sống thật và sống khoẻ…
Vì cuộc sống này đã quá bề bộn rồi…
Quán "Không".
Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử.
Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái:
- Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
Cô gái buồn bã nói:
- Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nỗi.
Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói:
- Ồ! Lạ nhĩ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được.
Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ý định tự tử.
Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: Khi chưa giàu có ta vẫn sống bình thường, ta cũng tay trắng làm nên mà!
Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia:
- Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm gì?
Vị thương gia ậm ừ trả lời:
- Ừ… đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi”.
Thì ra, dù đã mất tất cả nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Đây là một tuệ giác lớn! Phần lớn thế hệ chúng ta từng sinh ra trong chiến tranh, lớn lên trong giai đoạn đất nước đói nghèo, gia sản chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô nhưng vẫn yêu đời, tin tưởng vào tương lai tươi sáng thì giờ đây rủi thời dẫu có thất thế sa cơ đến tay trắng cũng chẳng đến nỗi nào, vì trước đây ta có cái gì đâu! Ai thấy được điều này là có trí tuệ. Vì khổ đau, vật vả, thù hận thậm chí quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho mình.
Nhờ quán không nên người con gái trong câu chuyện trên khi mất người yêu nghĩ rằng không có người yêu thì không sống nỗi, chợt thấy rõ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bội” kia thì ta vẫn sống vui, liền lập tức đổi ý không trầm mình xuống sông nữa. Người thương gia trắng tay cũng đổi ý khi ngộ ra rằng trước đây ta cũng từ tay trắng mà lên. Bây giờ trắng tay nhưng cũng chỉ bằng ngày xưa chứ chưa mất mát tí gì.
Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại thì cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy thì sá gì với được mất, có không, vì vô thường thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này. Chúng ta hãy quán chiếu thật sâu sắc vào sự chuyển biến vô thường của cuộc đời để sống bình thường trước mọi biến động có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào.
Đàn ông tình dục, đàn bà tình yêu...
Đàn ông đàn bà chinh chiến với nhau từ phòng khách tới phòng ăn vào tận phòng ngủ, mà trong cuộc chiến đấy, một người thắng nghĩa là cả hai người đều thua. Yêu nhau, chung sống, hôn nhân là những kết nối giữa đàn ông đàn bà, bản chất mang nhiều khuôn mặt, có khía cạnh thú vị mà không hề thi vị, cũng có khía cạnh hài hước nhưng chua chát vì… đời quá, thật quá và sốc quá!
1. Đàn ông tình dục đàn bà tình yêu
Đó là lý do vì sao nhiều người đàn ông tôi quen đã trốn tránh hôn nhân. Rất đơn giản, đàn ông quan tâm tới những thứ khác hẳn người phụ nữ. Mà trong thực tế, hôn nhân chưa hẳn là cách duy nhất đảm bảo thỏa mãn tình dục. Đàn ông có câu cửa miệng là, không lẽ vì muốn uống sữa mà phải tậu cả con bò? “Ăn bánh trả tiền” vốn là khái niệm mà xuất xứ hoàn cảnh hình như… gần với nam giới hơn cả, báo chí Việt Nam dùng từ ấy cho đàn ông hình như cũng nhiều hơn.
Còn với phụ nữ, hôn nhân lại là thứ duy nhất đảm bảo cho tình yêu của nàng. Nếu không tới được cái đích ấy, phụ nữ sẵn sàng gọi người đàn ông là “kẻ lợi dụng”, thậm chí đổi họ cho chàng, thành họ Sở.
Có người nói với tôi rằng, đàn ông thích vài loại phụ nữ khác nhau, ví dụ như phụ nữ xinh đẹp hoàn hảo, phụ nữ hài hước, phụ nữ độc lập và thông minh. Nhưng thích nhất lại là dạng phụ nữ “mẹ kiêm gái điếm”. Tức là nói trắng ra, các chàng thích được chăm sóc dịu dàng âu yếm trong phòng ăn và thích được sòng phẳng, được vô điều kiện trong phòng ngủ. Trong khi rất nhiều người đẹp, sau khi trở thành vợ, đã lập tức biến mình thành “mẹ kiêm bà chủ”, vừa muốn nắm giữ người đàn ông về tinh thần tình cảm vừa muốn sở hữu người đàn ông về vật chất – bao gồm chàng, thời gian của chàng và những tài sản mà chàng có. Nhiều phụ nữ không chịu thừa nhận rằng xét từ khía cạnh nhu cầu của cá nhân, hôn nhân thực chất là người đàn bà tìm “đại gia” hay “nhà đầu tư” có cam kết đầu tư trường kỳ cho suốt đời mình, còn đàn ông tìm một “gái bao” trọn đời không bị chia sẻ. Chồng đâu có muốn dùng hôn nhân để rước về cho mình một chủ nhà băng kiêm một con thú cưng, đại loại thuộc họ nhà mèo, phải chăm sóc “nó” nhưng “nó” thích thì nó mới tới cọ cọ vào tay mình âu yếm, còn lúc mình ham muốn mà “nó” không thích, gọi kiểu gì nó cũng làm lơ!

Vì thế, mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà phức tạp ngay cả từ trước khi họ quyết định cưới nhau, và ngày càng rối ren sau khi họ lỡ ký hôn thú. Bởi họ diễn giải mọi hành vi dưới hai góc độ khác biệt hoàn toàn. Bởi tình dục và tình yêu can thiệp vào mọi tiểu tiết giữa họ. Nếu chồng hôn vợ một cái, chắc hẳn lúc đó chàng đang hứng khởi hoặc bột phát, còn phụ nữ tự dưng chạy tới hôn chồng, nó chẳng biểu lộ tình yêu hay tình dục, nó chỉ cho thấy là người vợ ấy đang ấp ủ một âm mưu nào đó.
Cho nên chỉ trước tuổi bốn mươi, đàn bà mới nghĩ đến việc đổi chồng. Còn sau tuổi bốn mươi, đàn ông lại bắt đầu nghĩ tới chuyện đổi vợ. Bữa trước ngồi nhậu nhẹt với mấy quý ông thành đạt, các chàng đang ngấp nghé hoặc vừa qua tuổi bốn mươi công nhận rằng, bây giờ cái gì đàn ông bốn mươi hạnh phúc nhất? Đó là được thăng chức, được lên lương, và vợ chết! Lăng kính tình dục đã khiến tất thảy các ông ngồi quanh bàn đặc sản tiệc thú rừng cá bể hôm đó cười rộ lên rồi ngẫm nghĩ và… gật gù!
2. Kết nối bởi tiền
Có người đàn bà bất hạnh cả đời không tự kiếm được đồng nào, mà dân gian gọi là đàn bà “vượng phu ích tử – được nhờ chồng!”. Nhưng bất hạnh hơn là người đàn bà cả đời không được cầm một đồng nào của đàn ông, có khi lại toàn phải nai lưng ra làm dành tiền ra cho giai, cho chồng, cho con trai. Cho nên, chẳng đơn giản là việc tiền chuyển từ ví người này sang ví người khác, mà việc tiêu tiền cũng nói về những ràng buộc giữa đàn bà và đàn ông nhiều hơn ta tưởng.



Đàn bà ở tiệm ăn không ngó tới hóa đơn tính tiền, hẳn là người yêu của chàng. Còn đàn ông không ngó hóa đơn tính tiền, hẳn là chưa trở thành người yêu của nàng. Có được nhau rồi, đàn ông để vợ trả tiền, tất nhiên. Nhưng đàn bà để chồng trả tiền và còn bình phẩm việc đó thì ắt vợ ấy chẳng còn yêu chồng nữa, Và khi sợi dây tình cảm không còn, sợi dây tài chính trở nên lạnh lùng và đầy lý lẽ.
(Còn trong trường hợp thấy cả đàn ông đàn bà đều tranh nhau trả tiền, có khả năng lớn là họ đang làm tình nhân nồng nàn, hoặc đều đang ngoại tình cũng rất nồng nàn.)

Trong thực tế, quá nhiều người đã không bỏ được nhau vì tiền. Hoặc bỏ nhau rồi vẫn sống chung trong một mái nhà, chỉ vì tiền. Dù sợi dây tình dục tình yêu đã cắt đứt.
Tôi có một người quen, vào thời điểm chuẩn bị ly hôn, đã bị vợ chuyển toàn bộ tài sản của gia đình sang tên những người khác, như sở hữu công ty, sở hữu dây chuyền sản xuất, sở hữu một trường học nhỏ, kể cả cái xe máy vài chục triệu cũng chuyển nhượng sang người thân bên ngoại. Không hiểu sao ông chồng không hề cảnh giác gì với triệu chứng nguy hiểm của vợ. Người chồng vào lúc được nhận tờ đơn ly hôn trong tay, mới biết kể cả con cái cũng đã được vợ thu xếp “sơ tán” về nơi an toàn cách đó vài nghìn cây số. Sau mười năm hôn nhân bỗng dưng được trả lại tự do thời trai trẻ, không biết nên khóc hay cười. Còn người vợ trẻ nói rất thẳng thừng, rằng: “Nếu không giải thoát tiền trước, chắc tôi không thể “giải thoát” chính tôi ra khỏi cuộc hôn nhân này!”.
Người thường sẽ bảo, vợ này mưu mô chỉ yêu tiền.
Tôi thì an ủi anh bạn, nếu còn chấp nhận sống chung, tức cô ấy đang sống chung với tiền chứ đâu phải với anh. Vậy người còn không tiếc, tiếc tiền mà chi? Một mối quan hệ tiền bạc thuần chất như vậy còn thua kém cả một con buôn ngoài chợ, vợ như vậy còn thua một đối tác làm ăn. Vì đối tác làm ăn chỉ lo kiếm lợi từ mình, chứ đâu quản việc mình sex cùng ai, đâu cướp con mình?
Tôi có một anh bạn khác, mất người yêu cũng chỉ vì thế. Không phải vì anh không có tiền, mà anh ấy đã quyết định để lại toàn bộ gia sản lớn cho vợ con, để tay trắng ra đi, để được đến với cô người yêu mới. Kết quả, cô bồ này khóc lóc và bỏ rơi anh ngay, như thể anh đã cướp mất của cô cả một tương lai đề huề nhà cửa xe cộ. Ngồi trong quán cà phê cuối năm, trên con đường đi kiếm nhà thuê, một thân một mình, anh bạn tôi nói, ngờ đâu tình yêu mang khuôn mặt ấy. Ngần này tuổi đầu rồi, cứ tưởng tình yêu đích thực là điều quan trọng nhất giữa một người đàn ông và một người đàn bà, hóa ra tình yêu không thì chẳng đủ!
3. Phía sau những ràng buộc êm ái
Những mối quan hệ kéo dài một thời gian thường đi vào ổn định. Đàn ông thất bại thường khoe vợ, còn đàn bà thành công là những đàn bà có thể khoe chồng. Nhiều người yêu nhau lâu quá quên cả cưới. Nhiều người cưới nhau lâu quá đã quên cả yêu nhau.
Và phía sau những ràng buộc êm ái đó, là những nỗi niềm. Muốn nhìn khuôn mặt thật của đàn bà, chỉ cần đợi sau khi họ tẩy trang, lau son phấn, cởi trang sức và quần áo thời trang. Còn muốn nhìn khuôn mặt thật của đàn ông, phải đợi tới sau khi chia tay nhau.
Đàn ông tử tế hay không, chia tay rồi đàn bà mới biết.
Có một câu chuyện hài hước thế này, đàn ông lái xe lỡ phạm luật giao thông, đàn bà ngồi bên sẽ cãi nhau với cảnh sát, và ông chồng phải can. Còn lỡ người lái xe là đàn bà, hẳn khi cảnh sát tới phạt, đàn bà sẽ cãi nhau với đàn ông, còn ông cảnh sát lại đứng bên cạnh khuyên giải. Bản chất hôn nhân cũng thế, khi đàn ông sai lầm, họ sẽ cán ga phóng tiếp, lỡ có bồ sẽ bỏ đi luôn cùng tình nhân, thẳng thắn chấp nhận vé phạt cũng không đôi co nhiều. Còn đàn bà mắc lỗi sẽ vội vàng đạp cái thắng của đời mình, nhưng lại tiếp tục tìm mọi lý lẽ. Có người nói là vì con, vì gia đình, vì chồng, có người cho rằng bản chất đàn bà là vậy, cho nên nếu họ lãng đãng với ai, nếu họ đi về một hướng khác, đó là lỗi của người đàn ông chứ chẳng phải của kẻ thứ ba nào.
Có nhiều kịch bản cho các cuộc chia tay giữa đàn ông và đàn bà. Nhưng một khi sợi dây tình yêu – tình dục – tiền bạc không đủ sức níu kéo hai người, hẳn họ chia tay là bởi cú đấm cuối cùng: Không thỏa mãn được thể diện của nhau. Và cũng vì thế, sau phút chia tay, họ cần gì giữ gìn tiếp hình tượng của người kia. Có thể nói xấu, có thể tham gia chương trình truyền hình thực tế để tố cáo vợ cũ / chồng cũ. Việt Nam mình hay có trò nghệ sĩ đưa tình nhân cũ vợ cũ và chồng cũ lên báo chí để tương nhau vỡ đầu. Những người tự trọng hẳn đã im lặng cho đến sau này. Không phải vì họ không biết đau đớn hay không bị mất mát.
Tôi có một anh bạn cũ, hai vợ chồng chia tay nhau trong êm đẹp và vào lúc hãy còn hạnh phúc. Chỉ vì họ biết, quãng đời tiếp theo sẽ không hạnh phúc nữa, không hợp nhau nữa, mục đích hôn nhân bắt đầu khác nhau, nên chia tay sớm sẽ tốt hơn. Và nỗi đau khổ của họ không phải vì chia tay nhau mà vì phải cố gắng kiếm một cái cớ nào đó để giải thích cho đồng nghiệp và mọi người. Và người vợ – sắp trở thành vợ cũ – nói với chồng – sắp trở thành chồng cũ – rằng: Hay mình giả vờ đánh chửi nhau thật to, rượt nhau trong ngõ, rồi anh giả vờ uống rượu say be bét về khuya, để mình còn ly hôn cho nó hợp lý? Hay em giả vờ đi ngoại tình bị anh đánh ghen?
Rốt cuộc, hai vợ chồng đành bó tay bởi họ không làm nổi điều gì đi ngược lại lòng tự trọng và sự tử tế của bản thân. Họ không tìm được cớ để giải thích với cả thế giới về sự chia tay êm đẹp của họ.
Họ thành miếng mồi của thị phi trong một thời gian dài.
Nói cho cùng, tử tế hay không tử tế, đàn ông đàn bà rời nhau ra, vẫn còn lại khoảng trống trong đời họ. Đó là khoảng trống mà vì nó họ đã từng gắn kết cùng nhau, cùng sex, cùng yêu, cùng tiêu tiền và cùng cãi vã.
Trang Hạ.
Đàn ông đàn bà chinh chiến với nhau từ phòng khách tới phòng ăn vào tận phòng ngủ, mà trong cuộc chiến đấy, một người thắng nghĩa là cả hai người đều thua. Yêu nhau, chung sống, hôn nhân là những kết nối giữa đàn ông đàn bà, bản chất mang nhiều khuôn mặt, có khía cạnh thú vị mà không hề thi vị, cũng có khía cạnh hài hước nhưng chua chát vì… đời quá, thật quá và sốc quá!
1. Đàn ông tình dục đàn bà tình yêu
Đó là lý do vì sao nhiều người đàn ông tôi quen đã trốn tránh hôn nhân. Rất đơn giản, đàn ông quan tâm tới những thứ khác hẳn người phụ nữ. Mà trong thực tế, hôn nhân chưa hẳn là cách duy nhất đảm bảo thỏa mãn tình dục. Đàn ông có câu cửa miệng là, không lẽ vì muốn uống sữa mà phải tậu cả con bò? “Ăn bánh trả tiền” vốn là khái niệm mà xuất xứ hoàn cảnh hình như… gần với nam giới hơn cả, báo chí Việt Nam dùng từ ấy cho đàn ông hình như cũng nhiều hơn.
Còn với phụ nữ, hôn nhân lại là thứ duy nhất đảm bảo cho tình yêu của nàng. Nếu không tới được cái đích ấy, phụ nữ sẵn sàng gọi người đàn ông là “kẻ lợi dụng”, thậm chí đổi họ cho chàng, thành họ Sở.
Có người nói với tôi rằng, đàn ông thích vài loại phụ nữ khác nhau, ví dụ như phụ nữ xinh đẹp hoàn hảo, phụ nữ hài hước, phụ nữ độc lập và thông minh. Nhưng thích nhất lại là dạng phụ nữ “mẹ kiêm gái điếm”. Tức là nói trắng ra, các chàng thích được chăm sóc dịu dàng âu yếm trong phòng ăn và thích được sòng phẳng, được vô điều kiện trong phòng ngủ. Trong khi rất nhiều người đẹp, sau khi trở thành vợ, đã lập tức biến mình thành “mẹ kiêm bà chủ”, vừa muốn nắm giữ người đàn ông về tinh thần tình cảm vừa muốn sở hữu người đàn ông về vật chất – bao gồm chàng, thời gian của chàng và những tài sản mà chàng có. Nhiều phụ nữ không chịu thừa nhận rằng xét từ khía cạnh nhu cầu của cá nhân, hôn nhân thực chất là người đàn bà tìm “đại gia” hay “nhà đầu tư” có cam kết đầu tư trường kỳ cho suốt đời mình, còn đàn ông tìm một “gái bao” trọn đời không bị chia sẻ. Chồng đâu có muốn dùng hôn nhân để rước về cho mình một chủ nhà băng kiêm một con thú cưng, đại loại thuộc họ nhà mèo, phải chăm sóc “nó” nhưng “nó” thích thì nó mới tới cọ cọ vào tay mình âu yếm, còn lúc mình ham muốn mà “nó” không thích, gọi kiểu gì nó cũng làm lơ!
Vì thế, mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà phức tạp ngay cả từ trước khi họ quyết định cưới nhau, và ngày càng rối ren sau khi họ lỡ ký hôn thú. Bởi họ diễn giải mọi hành vi dưới hai góc độ khác biệt hoàn toàn. Bởi tình dục và tình yêu can thiệp vào mọi tiểu tiết giữa họ. Nếu chồng hôn vợ một cái, chắc hẳn lúc đó chàng đang hứng khởi hoặc bột phát, còn phụ nữ tự dưng chạy tới hôn chồng, nó chẳng biểu lộ tình yêu hay tình dục, nó chỉ cho thấy là người vợ ấy đang ấp ủ một âm mưu nào đó.
Cho nên chỉ trước tuổi bốn mươi, đàn bà mới nghĩ đến việc đổi chồng. Còn sau tuổi bốn mươi, đàn ông lại bắt đầu nghĩ tới chuyện đổi vợ. Bữa trước ngồi nhậu nhẹt với mấy quý ông thành đạt, các chàng đang ngấp nghé hoặc vừa qua tuổi bốn mươi công nhận rằng, bây giờ cái gì đàn ông bốn mươi hạnh phúc nhất? Đó là được thăng chức, được lên lương, và vợ chết! Lăng kính tình dục đã khiến tất thảy các ông ngồi quanh bàn đặc sản tiệc thú rừng cá bể hôm đó cười rộ lên rồi ngẫm nghĩ và… gật gù!
2. Kết nối bởi tiền
Có người đàn bà bất hạnh cả đời không tự kiếm được đồng nào, mà dân gian gọi là đàn bà “vượng phu ích tử – được nhờ chồng!”. Nhưng bất hạnh hơn là người đàn bà cả đời không được cầm một đồng nào của đàn ông, có khi lại toàn phải nai lưng ra làm dành tiền ra cho giai, cho chồng, cho con trai. Cho nên, chẳng đơn giản là việc tiền chuyển từ ví người này sang ví người khác, mà việc tiêu tiền cũng nói về những ràng buộc giữa đàn bà và đàn ông nhiều hơn ta tưởng.
Đàn bà ở tiệm ăn không ngó tới hóa đơn tính tiền, hẳn là người yêu của chàng. Còn đàn ông không ngó hóa đơn tính tiền, hẳn là chưa trở thành người yêu của nàng. Có được nhau rồi, đàn ông để vợ trả tiền, tất nhiên. Nhưng đàn bà để chồng trả tiền và còn bình phẩm việc đó thì ắt vợ ấy chẳng còn yêu chồng nữa, Và khi sợi dây tình cảm không còn, sợi dây tài chính trở nên lạnh lùng và đầy lý lẽ.
(Còn trong trường hợp thấy cả đàn ông đàn bà đều tranh nhau trả tiền, có khả năng lớn là họ đang làm tình nhân nồng nàn, hoặc đều đang ngoại tình cũng rất nồng nàn.)
Trong thực tế, quá nhiều người đã không bỏ được nhau vì tiền. Hoặc bỏ nhau rồi vẫn sống chung trong một mái nhà, chỉ vì tiền. Dù sợi dây tình dục tình yêu đã cắt đứt.
Tôi có một người quen, vào thời điểm chuẩn bị ly hôn, đã bị vợ chuyển toàn bộ tài sản của gia đình sang tên những người khác, như sở hữu công ty, sở hữu dây chuyền sản xuất, sở hữu một trường học nhỏ, kể cả cái xe máy vài chục triệu cũng chuyển nhượng sang người thân bên ngoại. Không hiểu sao ông chồng không hề cảnh giác gì với triệu chứng nguy hiểm của vợ. Người chồng vào lúc được nhận tờ đơn ly hôn trong tay, mới biết kể cả con cái cũng đã được vợ thu xếp “sơ tán” về nơi an toàn cách đó vài nghìn cây số. Sau mười năm hôn nhân bỗng dưng được trả lại tự do thời trai trẻ, không biết nên khóc hay cười. Còn người vợ trẻ nói rất thẳng thừng, rằng: “Nếu không giải thoát tiền trước, chắc tôi không thể “giải thoát” chính tôi ra khỏi cuộc hôn nhân này!”.
Người thường sẽ bảo, vợ này mưu mô chỉ yêu tiền.
Tôi thì an ủi anh bạn, nếu còn chấp nhận sống chung, tức cô ấy đang sống chung với tiền chứ đâu phải với anh. Vậy người còn không tiếc, tiếc tiền mà chi? Một mối quan hệ tiền bạc thuần chất như vậy còn thua kém cả một con buôn ngoài chợ, vợ như vậy còn thua một đối tác làm ăn. Vì đối tác làm ăn chỉ lo kiếm lợi từ mình, chứ đâu quản việc mình sex cùng ai, đâu cướp con mình?
Tôi có một anh bạn khác, mất người yêu cũng chỉ vì thế. Không phải vì anh không có tiền, mà anh ấy đã quyết định để lại toàn bộ gia sản lớn cho vợ con, để tay trắng ra đi, để được đến với cô người yêu mới. Kết quả, cô bồ này khóc lóc và bỏ rơi anh ngay, như thể anh đã cướp mất của cô cả một tương lai đề huề nhà cửa xe cộ. Ngồi trong quán cà phê cuối năm, trên con đường đi kiếm nhà thuê, một thân một mình, anh bạn tôi nói, ngờ đâu tình yêu mang khuôn mặt ấy. Ngần này tuổi đầu rồi, cứ tưởng tình yêu đích thực là điều quan trọng nhất giữa một người đàn ông và một người đàn bà, hóa ra tình yêu không thì chẳng đủ!
3. Phía sau những ràng buộc êm ái
Những mối quan hệ kéo dài một thời gian thường đi vào ổn định. Đàn ông thất bại thường khoe vợ, còn đàn bà thành công là những đàn bà có thể khoe chồng. Nhiều người yêu nhau lâu quá quên cả cưới. Nhiều người cưới nhau lâu quá đã quên cả yêu nhau.
Và phía sau những ràng buộc êm ái đó, là những nỗi niềm. Muốn nhìn khuôn mặt thật của đàn bà, chỉ cần đợi sau khi họ tẩy trang, lau son phấn, cởi trang sức và quần áo thời trang. Còn muốn nhìn khuôn mặt thật của đàn ông, phải đợi tới sau khi chia tay nhau.
Đàn ông tử tế hay không, chia tay rồi đàn bà mới biết.
Có một câu chuyện hài hước thế này, đàn ông lái xe lỡ phạm luật giao thông, đàn bà ngồi bên sẽ cãi nhau với cảnh sát, và ông chồng phải can. Còn lỡ người lái xe là đàn bà, hẳn khi cảnh sát tới phạt, đàn bà sẽ cãi nhau với đàn ông, còn ông cảnh sát lại đứng bên cạnh khuyên giải. Bản chất hôn nhân cũng thế, khi đàn ông sai lầm, họ sẽ cán ga phóng tiếp, lỡ có bồ sẽ bỏ đi luôn cùng tình nhân, thẳng thắn chấp nhận vé phạt cũng không đôi co nhiều. Còn đàn bà mắc lỗi sẽ vội vàng đạp cái thắng của đời mình, nhưng lại tiếp tục tìm mọi lý lẽ. Có người nói là vì con, vì gia đình, vì chồng, có người cho rằng bản chất đàn bà là vậy, cho nên nếu họ lãng đãng với ai, nếu họ đi về một hướng khác, đó là lỗi của người đàn ông chứ chẳng phải của kẻ thứ ba nào.
Có nhiều kịch bản cho các cuộc chia tay giữa đàn ông và đàn bà. Nhưng một khi sợi dây tình yêu – tình dục – tiền bạc không đủ sức níu kéo hai người, hẳn họ chia tay là bởi cú đấm cuối cùng: Không thỏa mãn được thể diện của nhau. Và cũng vì thế, sau phút chia tay, họ cần gì giữ gìn tiếp hình tượng của người kia. Có thể nói xấu, có thể tham gia chương trình truyền hình thực tế để tố cáo vợ cũ / chồng cũ. Việt Nam mình hay có trò nghệ sĩ đưa tình nhân cũ vợ cũ và chồng cũ lên báo chí để tương nhau vỡ đầu. Những người tự trọng hẳn đã im lặng cho đến sau này. Không phải vì họ không biết đau đớn hay không bị mất mát.
Tôi có một anh bạn cũ, hai vợ chồng chia tay nhau trong êm đẹp và vào lúc hãy còn hạnh phúc. Chỉ vì họ biết, quãng đời tiếp theo sẽ không hạnh phúc nữa, không hợp nhau nữa, mục đích hôn nhân bắt đầu khác nhau, nên chia tay sớm sẽ tốt hơn. Và nỗi đau khổ của họ không phải vì chia tay nhau mà vì phải cố gắng kiếm một cái cớ nào đó để giải thích cho đồng nghiệp và mọi người. Và người vợ – sắp trở thành vợ cũ – nói với chồng – sắp trở thành chồng cũ – rằng: Hay mình giả vờ đánh chửi nhau thật to, rượt nhau trong ngõ, rồi anh giả vờ uống rượu say be bét về khuya, để mình còn ly hôn cho nó hợp lý? Hay em giả vờ đi ngoại tình bị anh đánh ghen?
Rốt cuộc, hai vợ chồng đành bó tay bởi họ không làm nổi điều gì đi ngược lại lòng tự trọng và sự tử tế của bản thân. Họ không tìm được cớ để giải thích với cả thế giới về sự chia tay êm đẹp của họ.
Họ thành miếng mồi của thị phi trong một thời gian dài.
Nói cho cùng, tử tế hay không tử tế, đàn ông đàn bà rời nhau ra, vẫn còn lại khoảng trống trong đời họ. Đó là khoảng trống mà vì nó họ đã từng gắn kết cùng nhau, cùng sex, cùng yêu, cùng tiêu tiền và cùng cãi vã.
Trang Hạ.
EROS -Tình Yêu Và Triết Học
Thần thoại hay huyền thoại là câu chuyện có tính bịa đặt, không thực, mục đích giải thích những hiện tượng thiên nhiên, giải thích một ý nghĩa, một thái độ trước cuộc sống. Trong thần thoại các nhân vật thường là thần linh. Mối liên hệ, các hành động của các nhân vật đều buộc ta chấp nhận bằng niềm tin, không phải bằng lý trí, khoa học.
Thần thoại Việt Nam có khi còn được gọi là truyện cổ tích, các nhân vật có thể là người thường, nhưng hành động của các nhân vật, hậu quả của hành động lại vượt lên trên các nguyên tắc của lý trí, như truyện Âu Cơ và Lạc Long Quân, truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh, Truyện Phù Đổng Thiên Vương, Truyện Trầu Cau,…
Lịch sử triết học Hy Lạp để lại cho chúng ta nhiều thần thoại, mỗi thần thoại dưới nhãn quan triết học thường mang một ý nghĩa.
Cụ thể là triết gia Platon.
Platon sinh vào khoảng năm (427-347?), trước công nguyên, ông là học trò của Socrate .
Trong tác phẩm Le Banquet , Platon giải thích sự ra đời của Eros như sau:
Poros, vị thần tượng trưng cho sự hoàn mỹ (sắc đẹp, đạo đức, chân lý, sự thông minh), bửa nọ thần đi dự tiệc về, do uống rượu nhiều, say quá, thần nằm ngủ dưới một gốc cây. Vừa lúc đó, có nàng Pénia, xấu xí, ngu dốt, đi ăn xin, ngang qua, bắt gặp. Nàng nghĩ rằng: “Đây là cơ hội để ta có một đứa con với chàng”
Thế là nàng đến nằm cạnh chàng, thoát y, ôm lấy chàng…
Poros say quá, biết gì, chàng làm tình với nàng Pénia, xấu xí, ngu đần.
Eros là kết quả của sự trao đổi thể xác giữa Poros và Pénia.
Ý nghĩa của thần thoại kể trên? Hay nói cách khác qua Eros, Platon muốn giải thích điều gì?
Bản chất Eros là lai tính, giữa thông minh và ngu dốt, giữa đẹp đẽ và xấu xí, giữa thiện và ác. Do đó Eros là tình yêu, là khát vọng hướng tới một sự tuyệt đối, hoàn mỹ. Eros là sức bật nâng lên từ khả giác sang khả tri.
Trong ý nghĩa đó triết gia là những người si tình nhất.
Bởi vì trong tình yêu, chủ thể luôn luôn khát vọng một đối tượng hoàn mĩ, một người tình tuyệt đối mà không bao giờ chiếm hữu được. Mọi chiếm hữu đều thất bại. Bởi vì loài chim ấy đang bay trên một đường bay xa tít (xem : Như cánh vạc bay hay sự thất bại cua tình yêu).
Triết gia khát vọng chân lý tuyệt đối mà không bao giờ khả hữu. Trong câu trả lời của khoa học cho một câu hỏi của triết lý, thì lại phát sinh ra một câu hỏi mới. Do đó hành trình của triết lý là vô cùng.
Như vậy tình yêu và triết lý chỉ là hai mặt của một thực thể: Eros
Có nhiều khó khăn trong vấn đề định nghĩa . Tình yêu là gì? Triết lý là gì?
Tình yêu là gì?
Đây là một định nghĩa thường gây lúng túng cho các bạn trẻ, cho mọi người. Trong đời ai chẳng có kinh nghiệm tình yêu, ai chẳng cảm nhận được tình yêu, nhưng khi tìm cách định nghĩa nó thì không đơn giản.
Như Xuân Diệu: “Làm sao định nghĩa được tình yêu. Có nghĩa gì đâu một buổi chiều. Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt. Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…”
Yêu có nghĩa là gặp gỡ một người khác giới, thấy nhớ, không quên được và mong gặp mặt trong bất cứ hoàn cảnh nào, bất cứ thời gian nào, bất cứ, bất cứ, …
Nói như thế vẫn chưa được, chưa diễn tả được đúng nghĩa động từ yêu.
Như trong Love story: “yêu có nghĩa là không bao giờ nói lời rất tiếc”
Như trong một ca khúc: “tình cho không biếu không”
Như vậy khó để có một định nghĩa tình yêu, người ta có thể nêu lên tính chất của tình yêu.
Trong tiếng Việt có 3 động từ diển tả 3 mức độ hoạt động tình cảm:
Thương / Thích / Yêu.
1) Thương: Bao hàm những giá trị tinh thần thuần nhất. Chúa nhân từ, thương tất cả mọi chúng sinh. Bác ái. Trong tình thương chủ thể không chiếm hữu đối tượng.
2) Thích: Bao hàm những giá trị vật chất. chủ thể khát vọng chiếm hữu đối tượng. Thích một chiếc xe hơi, bao hàm muốn chiếm hữu chiếc xe đó. Thích một cô gái, bao hàm ý định muốn chiếm hữu cô gái.
3) Yêu: Bao hàm giá trị vừa tinh thần vừa vật chất. Chủ thể yêu đối tượng có nghĩa là chủ thể vừa nâng tầm bình đẳng với đối tượng như hai tâm hồn đồng điệu, vừa muốn chiếm hữu đối tượng. Yêu có nghĩa là vừa hòa hợp tinh thần vừa hòa hợp với thể xác.
Tuy nhiên, một nghịch lý trong tình yêu, tình yêu dẫn đến sự hòa điệu giữa hai tâm hồn, hai thân xác, kết hợp thành vợ chồng thì tình yêu lại thoái hóa, những người tình trở thành người vợ, người chồng và chỉ còn là bổn phận và những va chạm đời thường giết chết tình yêu hay tình yêu chỉ còn là hoài niệm.
Vì vậy những người tình hạnh phúc nhất là những người tình đau khổ nhất. Bạn hãy đừng bao giờ để mình trở thành vật sở hữu của đối tượng, như cây bút máy, chiếc xe. Trong tình yêu, càng xa bao nhiêu thì càng gần bấy nhiêu, ngược lại càng gần bao nhiêu thì càng xa bấy nhiêu.
Tình yêu, nếu không có sự trao đổi thể xác (tình dục) chỉ thuần túy là tinh thần thì dễ rơi vào tình thương. Hay nếu gọi là tình yêu thì chỉ có tình yêu dâng lên Thiên chúa.
Kierkegaard chính là người đã dâng trọn tình yêu lên Thiên chúa khi chàng từ hôn người tình Régine Olsen. Chàng đã thực hiện trọn vẹn thông điệp của tình yêu: Eros, sự vươn lên từ khả giác (thế giới cảm tính) đến khả tri (thế giới ý niệm).
Vấn đề đặt ra cho tình yêu cũng là vấn đề đặt ra cho triết lý.
Định nghĩa triết lý là một vấn đề không đơn giản. Bởi vì trong triết lý đã bao hàm câu hỏi.
Khi ta nói: Triết lý là gì? Thì chẳng khác gi ta nói: Là gì là gì?
Theo ông Nguyễn Văn Trung trong cuốn “Đưa vào triết học”, thì câu hỏi : Triết lý là gì? Là câu hỏi nền tảng, khác hẳn với câu hỏi thông thường: Cái bàn là gì?, cây bút là gì?, …Bởi vì câu hỏi triết lý là gì? biểu lộ khả năng tra hỏi của con người, khác với hòn đá, rễ cây trơ lì ra đó.
Về bản chất, khát vọng của triết lý là vô cùng, chủ thể luôn hướng về sự tuyệt đối, hoàn mĩ. Khát vọng tình yêu cũng là khát vọng vô cùng. Trong tình yêu, chủ thể hướng tới vẻ đẹp của thế giới ý niệm, thế giới mẫu mực.
Do đó tình yêu là một sự nhớ lại,. nhớ lại một nửa của mình, nhớ lại tiền kiếp của mình, như Trịnh Công Sơn: Ta thấy em trong tiền kiếp.
Trong triết học, triết gia chỉ là người nhớ lại. Sở dĩ anh không biết là vì anh quên. Quên những gì trong thế giới ý niệm, mà bây giờ bản thân anh chỉ là bản sao của thế giới ý niệm đó (xem huyền thoại về cái hang, mythe de la caverne). Trong thế giới cảm tính. Thân xác bị đánh lừa, dẫn đến sai lầm.
Khi Socrate kêu gọi: Các anh hãy tự biết mình, có nghĩa là chân lý mỗi người ai cũng có thể nhận ra, nhưng vì anh quên. Vì vậy với sự giúp đỡ của nhà triết học hay người thầy, người học trò có thể biết được chân lý.
Mặt khác, kinh nghiệm tình yêu là kinh nghiệm thất bại, và vì thất bại, người tình lại càng bị cuốn hút càng lao đầu vào cuộc tình. Cho rất nhiều nhưng chẳng nhận được bao nhiêu.
Triết lý bắt đầu từ sự vấp ngã, thất bại. Khi ta tự hỏi: Tại sao? Cũng có nghĩa là ta xét lại vấn đề và hành trình của triết lý là hành trình của những chuỗi vấp ngã.
Người ta so sánh triết gia như là người đánh bắt cá ngoài biển khơi đầy gió bão suốt đêm nhưng chẳng bắt được con cá nào.
Và Eros - trên đường bay ngút ngàn nghiệt ngã, vẫn luôn luôn là một khát vọng vươn lên từ thế giới khả giác đến thế giới khả tri .
Tâm linh nghĩa là thức giấc.
Họ chẳng bao giờ nhận thức được vẻ đáng yêu và vẻ đẹp của điều mà chúng ta gọi đó là sự hiện hữu của con người.
Bạn biết đấy, tất cả những nhà ẩn tu huyền bí – Công giáo, Ki tô giáo, và không thuộc Ki tô giáo, cho dù thần học của họ là gì, tín ngưỡng của họ là gì, thì đều nhất trí một điều: mọi sự đều tốt cả, mọi sự đểu tốt cả. Dù cho mọi sư đều hỗn độn, mọi sự đều tốt lành. Thật là nghịch lý kỳ lạ, chắc chắn thế rồi. Nhưng, bi kịch là, hầu hết mọi người chẳng bao giờ nhìn thấy mọi thứ đều tốt lành bởi họ đương ngủ. Họ đương gặp ác mộng.
Trên truyền hình Tây Ban Nha năm ngoái, tôi có nghe một câu chuyện về một ông gõ cửa phòng con trai.
“Jaine”, ông nói, “dậy đi!”
“Jaine”, ông nói, “dậy đi!”
Jaine trả lời, “Ba, con không muốn dậy”.
Người cha hét lên, “Dậy, con phải đến trường.”
Jaine nói, “Con không muốn đến trường.”
“Tại sao?” người cha hỏi.
“Có 3 lý do”, Jaine nói, “Thứ nhất, việc đó quá chán; thứ hai, lũ nhóc luôn khiêu khích con; và thứ ba, con ghét trường.”
Và người cha nói, “Được, ba cũng sẽ đưa cho con 3 lý do con phải đi học. Thứ nhất, đó là nhiệm vụ của con; thứ hai, con đã 45 tuổi rồi; thứ ba, con là hiệu trưởng đấy.”
Dậy, dậy mau! Bạn phải trưởng thành. Bạn quá lớn để ngủ. Tỉnh dậy! Đừng chơi đồ chơi nữa.
Hầu hết mọi người đều nói với bạn là họ muốn ra khỏi nhà trẻ, nhưng đừng tin họ. Đừng tin họ!
Họ chỉ muốn có một việc là sửa chữa các đồ chơi bị gãy bể của họ. “Trả lại vợ cho tôi. Trả lại việc cho tôi. Trả lại tiền cho tôi. Trả lại danh tiếng của tôi, thành công của tôi.”
Họ chỉ muốn có một việc là sửa chữa các đồ chơi bị gãy bể của họ. “Trả lại vợ cho tôi. Trả lại việc cho tôi. Trả lại tiền cho tôi. Trả lại danh tiếng của tôi, thành công của tôi.”
Đây là tất cả những gì họ muốn, họ muốn hay đồ chơi. Vậy thôi. Ngay cả nhà tâm lý học giỏi nhất cũng nói bạn điều đó, rằng mọi người không thật sự muốn chữa bệnh. Họ chỉ muốn giảm đau thôi, còn chữa trị thì đau đớn quá.
Bạn biết đấy, thức dậy chẳng dễ chịu chút nào. Bạn dễ chịu và thoải mái trên giường. Rất khó chịu khi bị đánh thức. Đó là lý do tại sao các thầy khôn ngoan sẽ chẳng cố gắng đánh thức mọi người dậy bao giờ.
Tôi hy vọng tại đây tôi sẽ sáng suốt và không cố gắng bất kỳ điều gì để đánh thức bạn nếu bạn đang ngủ.
Thực sự đó không phải là việc của tôi., mặc dù thỉnh thoảng tôi có nói với bạn, “Hãy dậy đi!”
Việc của tôi là làm việc của tôi, vũ điệu vũ của tôi. Nếu bạn có lợi từ việc đó thì tốt, nếu không thì tệ thật đấy!
Nói như những người Ả Rập, “Bản chất của mưa là như nhau, nhưng nó làm bụi gai mọc trong đầm lầy và hoa hồng mọc trong vườn.”
Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương
Việt dịch: Phạm Thu Hương
Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013
Ứng xử tính dục: Đừng bỏ em một mình..
Ai không biết nghệ thuật “tiền chiến” (foreplay) và “hậu chiến” (afterplay), họ sẽ làm bạn tình thất vọng!
Sheikh khuyên chiến sĩ đừng đột ngột rời bỏ mặt trận. Đừng bắt chước một con la (a mule), hễ xong việc mình thì lập tức rút lui, chẳng đếm xỉa tâm trạng bạn tình. Hãy làm khách anh hùng tao nhã, thong thả và thận trọng thu xếp “mặt trận”. Rồi nán lại, nằm sát phía phải của nàng để được dịp chiêm ngưỡng trọn vẹn niềm hoan lạc không dứt của bạn tình.
Trong phần hai của Kinh yêu đương (Kama Sutra), để kết thúc Chương 10, Vatsyayana cũng viết về nghệ thuật “hậu chiến”. Theo ông, hai chiến hữu nên giữ vẻ e lệ (modesty), đừng nhìn nhau, mỗi người lẳng lặng bước vào phòng tắm. Sau đó, trở về chỗ cũ, họ ngồi bên nhau nhai trầu (betel leaves), rồi đấng anh hùng dùng lòng bàn tay xoa nhẹ lên thân thể bạn mình chút dầu trầm tinh khiết (pure sandal wood ointment) hay một thứ dầu thơm nào khác. Tay trái ôm lấy bạn, tay phải nâng cốc và mời bạn giải khát bằng lời lẽ ngọt ngào. Kế tiếp, cả hai nhấm nháp những thức ăn họ thích (Vatsyayana kể ra khoảng một chục món). Cả hai có thể ngồi trên sân thượng ngắm trăng, thủ thỉ trò chuyện. Trong lúc bạn má đào gối đầu lên đùi mình nằm nghỉ, đấng anh hùng có thể chỉ cho bạn thấy các chòm sao, kể tên vài vì tinh tú trên vòm trời bao la. Nghi thức “hậu chiến” của tác giả Ấn Độ rõ ràng cầu kỳ và thơ mộng hơn bạn đồng nghiệp Ả Rập.
Một ấn bản Kama Sutra điện tử (e-book) minh họa lời khuyên “đừng bỏ em một mình” trên đây của Vatsyayana bằng bức tranh (khoảng 1874, khuyết danh) vẽ phận hồng nhan bơ vơ vì bị “con la” của Sheikh Nefzaoui bỏ mặc.
Tranh này gợi nhớ cảnh huống nàng Kiều. Sau khi vùi dập “đóa trà mi” và “đã tỏ đường đi lối về” thì “con ong” Mã Giám Sinh liền biến thành “con la”. Hắn bỏ đi đâu mất (Nguyễn Du không nói rõ), mặc kệ cho Kiều bẽ bàng, tủi nhục:
Một cơn mưa gió nặng nề,
Thương gì đến ngọc tiếc gì đến hương.
Đêm xuân một giấc mơ màng,
Đuốc hoa để đó mặc nàng nằm trơ.
Viết đến như thế, Tố Như tiên sinh quả là bậc thức giả thấu đạt nhân tình.
Phương Tây không sành điệu bằng phương Đông?
. Kama Sutra (thế kỷ 4 trước công nguyên) là kinh yêu đương, chỉ dạy cặn kẽ những nguyên tắc lý thuyết và kỹ thuật thực hành để người Ấn Độ biết tận hưởng lạc thú trần gian, biết xây dựng hôn nhân phù hợp giáo luật Hindu.. Trong The Complete Sex Dictionary (Từ điển tính dục đầy đủ, 1969) gồm 1.500 mục từ, tiến sĩ Paul J. Gillette có 4 dòng giảng về nghệ thuật “tiền chiến” nhưng hơn 300 trang sách chẳng hề nói gì tới “hậu chiến”. Phương Tây không sành điệu bằng phương Đông ư? |
May sao, em chậm lại.
Mỗi người chúng ta có thật nhiều thời gian. Thời gian là vô biên. Dù cho đang nằm trên giường bệnh, chỉ còn vài tiếng đồng hồ để thở, thì thời gian vẫn vậy. Không ai có thể làm cho thời gian trở nên hấp tấp, vội vã hơn.
Thời gian cho ta thật nhiều không gian để sống. Ta có thời gian, thì tự nhiên ta cũng có không gian. Ta sẽ thấy vui. Ta vui vì còn có cơ hội để hít thở khí trời trong mát, dễ chịu và nở được một nụ cười. Nếu ta còn có mẹ bên cạnh, thì hạnh phúc nào có thể sánh bằng. Ta sẽ nói với mẹ rằng: “Con rất vui khi thấy má đang còn sống với con.” Vậy đó, một câu nói ngọt ngào sẽ mang lại không biết bao nhiêu là niềm vui.
Có người nói với tôi: “Chúng ta không còn bao nhiêu thời gian nữa.” Câu nói làm cho tôi suy nghĩ nhiều. Càng suy nghĩ, tôi càng ngạc nhiên vì nhận ra rằng chúng ta không thể nào đo lường thời gian cả. Chúng ta đo đạc thời gian bằng cái gì? Chúng ta có lịch, có đồng hồ. Và chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã biết thời gian là gì. Tôi đã từng hỏi cha tôi về thời gian, ông trả lời: “Con hãy quan sát một bông hồng. Thời gian nằm trong một bông hồng đó con.”
Sự sống trôi chảy không ngừng. Tôi quan sát sự sống và dần dà thấy ra mình. Mỗi tế bào của tôi chứa đầy thời gian vô biên. Tôi nhận ra là mình không bao giờ chết cả. Tôi thay đổi hoài trong từng giây từng phút. Cha mẹ tôi không còn sống bên tôi nữa. Nhưng tôi không cho rằng cha mẹ tôi đã chết. Ông bà vẫn còn thay đổi hoài. Ông bà đang nằm trong từng tế bào của cơ thể tôi và vẫn còn không ngừng đổi mới cùng sự sống.
Vâng, trong tôi có thời gian vô tận và không gian vô biên. Thời gian đang chuyển biến, đang động đậy ở trên đầu ngón tay tôi. Thời gian là một cô bé con tinh nghịch, đang nắm tay tôi lôi về phía trước. Tôi ghì cô bé lại, mà nói: “Từ từ em ạ. Chúng ta cứ thong dong. Chúng ta đâu cần vội vã làm gì. Sự sống đẹp quá, em thấy không? Chúng ta chính là sự sống đang trôi chảy không ngừng đó, em thấy không? Tất cả rồi sẽ trở nên tốt đẹp. Chúng ta không cần hấp tấp. Em hãy nắm tay tôi. Chúng ta cùng dạo chơi trên nền cát ướt của một bờ biển đẹp. Ở đó, em tha hồ nhặt những vỏ sò đủ màu xinh đẹp. Ở đó, đôi mắt tôi sẽ đùa chơi cùng biển xanh.”
Tôi nói với em bé nhiều lắm. Và may sao, em chậm lại. Em bước chậm lại và ngước mắt nhìn tôi, mỉm cười. Bước chân của em bỗng trở nên cẩn trọng vô cùng. Bước chân nhỏ xíu như một cánh hoa sen, an lành dẫm lên nền đất thật vững chắc. Tự nhiên, em hỏi tôi: “Có bao giờ anh nói với mẹ là anh thương mẹ chưa? Có bao giờ anh ôm mẹ vào lòng chưa?” Tôi nghe em hỏi thì hãnh diện trả lời: “Có, có. Tôi đã từng ôm mẹ vào lòng và nói rằng con thương mẹ lắm.” Em tò mò hỏi: “Rồi mẹ anh nói sao?” Tôi cười: “Mẹ tôi hơi ngượng, nhưng vẻ mặt thật là sung sướng.”
Tôi lại nói: “Nhưng đó là chuyện khi tôi còn bé. Này, nãy giờ nói chuyện mà không hỏi em tên gì?” Em bé cười khanh khách mà nói: “Em tên là Thời Gian. Em tên là Bông Hồng. Em tên là Giọt Sương. Em có nhiều tên lắm. Nhưng có một tên, anh không bao giờ nghĩ ra.” Tôi hỏi: “Em có một tên đặc biệt lắm sao?” Em gật đầu: “Vâng, em có một tên rất là đặc biệt. Có người gọi em là Lữ.” Tôi ngạc nhiên: “Lữ là tên của tôi khi tôi viết văn. Em cũng là Lữ hả? Vậy chúng ta trùng tên rồi!”
Em lắc đầu: “Không, chúng ta không trùng tên đâu. Em chính là anh đó. Và anh cũng chính là em. Chúng ta là thời gian đang chậm rãi đi tới.” Vâng, tôi hiểu. Chúng ta là thời gian. Thời gian nằm trong từng tế bào của chúng ta. Thời gian đang tiếp tục đi vào con người của chúng ta; cũng như em đang đi vào con người tôi. Tôi đang tiếp tục phơi bày, cho phép thời gian thấm vào người mình. Thời gian thấm vào đâu, là tôi thấy dễ chịu, mát mẻ đến đó. Thời gian chửa lành những vết thương trong thân và trong tâm tôi.
Em hỏi: “Thời gian là thang thuốc bổ?” Tôi đồng ý: “Thời gian là thực phẩm nuôi dưỡng chúng ta. Người nào không để cho thời gian có cơ hội thấm vào người mình, thì sớm muộn gì cũng bệnh. Em có biết bây giờ người ta thường bị bệnh stress lắm không?” Em thắc mắc: “Bệnh stress là bệnh gì vậy anh?” Tôi nói: “Đó là bệnh đói thời gian. Chúng ta không biết tiêu thụ thời gian cho nên chúng ta bị đói. Chúng ta trở nên hấp tấp, vội vàng, lo âu, sợ hãi… Đó là những triệu chứng của bệnh đói thời gian: stress.”
Em bật cười, chạy thật nhanh về phía trước, rồi ngoảnh đầu lại nói: “Anh gạt em. Không có bệnh stress đâu. Không ai có thể thiếu thời gian cả. Thời gian bàng bạc khắp nơi kia mà. Thời gian là đoá hoa tu-líp. Thời gian là con bướm vàng bay. Thời gian là một tia nắng sớm. Thời gian nhiều như vậy thì làm sao chúng ta bị bệnh stress được?” Tôi nghe em nói vậy, thì kể: “Ngày xưa, có một người ngồi bên dòng sông. Người này khát nước, nhưng lại nghĩ rằng: nước nhiều như vậy, khi nào ta uống mà chẳng được. Rồi người đó tiếp tục say mê với những công việc mình đang làm. Cho đến khi khát nước quá, mà người ấy vẫn nghĩ: chút nữa ta uống nước, vội gì. Cuối cùng, người đó chết khát bên dòng sông.”
Em tròn xoe đôi mắt, hỏi: “Thật không anh. Chết khát bên dòng sông?” Tôi buồn bã gật đầu: “Vâng, chết khát bên dòng sông. Và chúng ta bị stress bên dòng thời gian bao la. Chỉ cần biết rằng, chúng ta là thời gian, thì chúng sẽ thấy mình giàu có vô cùng. Thời gian đang đi từng bước khoan thai cùng chúng ta. Chúng ta có thể chậm lại, để thưởng thức sự sống đang có mặt cho chúng ta. Có mặt bây giờ, và mãi mãi.” Em chạy lại gần, nắm tay tôi, nói: “Đúng rồi, em sẽ có mặt cho anh. Bây giờ và mãi mãi. Chúng ta sẽ không bao giờ, không bao giờ thật sự xa nhau.”
Thời gian cho ta thật nhiều không gian để sống. Ta có thời gian, thì tự nhiên ta cũng có không gian. Ta sẽ thấy vui. Ta vui vì còn có cơ hội để hít thở khí trời trong mát, dễ chịu và nở được một nụ cười. Nếu ta còn có mẹ bên cạnh, thì hạnh phúc nào có thể sánh bằng. Ta sẽ nói với mẹ rằng: “Con rất vui khi thấy má đang còn sống với con.” Vậy đó, một câu nói ngọt ngào sẽ mang lại không biết bao nhiêu là niềm vui.
Có người nói với tôi: “Chúng ta không còn bao nhiêu thời gian nữa.” Câu nói làm cho tôi suy nghĩ nhiều. Càng suy nghĩ, tôi càng ngạc nhiên vì nhận ra rằng chúng ta không thể nào đo lường thời gian cả. Chúng ta đo đạc thời gian bằng cái gì? Chúng ta có lịch, có đồng hồ. Và chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã biết thời gian là gì. Tôi đã từng hỏi cha tôi về thời gian, ông trả lời: “Con hãy quan sát một bông hồng. Thời gian nằm trong một bông hồng đó con.”
Sự sống trôi chảy không ngừng. Tôi quan sát sự sống và dần dà thấy ra mình. Mỗi tế bào của tôi chứa đầy thời gian vô biên. Tôi nhận ra là mình không bao giờ chết cả. Tôi thay đổi hoài trong từng giây từng phút. Cha mẹ tôi không còn sống bên tôi nữa. Nhưng tôi không cho rằng cha mẹ tôi đã chết. Ông bà vẫn còn thay đổi hoài. Ông bà đang nằm trong từng tế bào của cơ thể tôi và vẫn còn không ngừng đổi mới cùng sự sống.
Vâng, trong tôi có thời gian vô tận và không gian vô biên. Thời gian đang chuyển biến, đang động đậy ở trên đầu ngón tay tôi. Thời gian là một cô bé con tinh nghịch, đang nắm tay tôi lôi về phía trước. Tôi ghì cô bé lại, mà nói: “Từ từ em ạ. Chúng ta cứ thong dong. Chúng ta đâu cần vội vã làm gì. Sự sống đẹp quá, em thấy không? Chúng ta chính là sự sống đang trôi chảy không ngừng đó, em thấy không? Tất cả rồi sẽ trở nên tốt đẹp. Chúng ta không cần hấp tấp. Em hãy nắm tay tôi. Chúng ta cùng dạo chơi trên nền cát ướt của một bờ biển đẹp. Ở đó, em tha hồ nhặt những vỏ sò đủ màu xinh đẹp. Ở đó, đôi mắt tôi sẽ đùa chơi cùng biển xanh.”
Tôi nói với em bé nhiều lắm. Và may sao, em chậm lại. Em bước chậm lại và ngước mắt nhìn tôi, mỉm cười. Bước chân của em bỗng trở nên cẩn trọng vô cùng. Bước chân nhỏ xíu như một cánh hoa sen, an lành dẫm lên nền đất thật vững chắc. Tự nhiên, em hỏi tôi: “Có bao giờ anh nói với mẹ là anh thương mẹ chưa? Có bao giờ anh ôm mẹ vào lòng chưa?” Tôi nghe em hỏi thì hãnh diện trả lời: “Có, có. Tôi đã từng ôm mẹ vào lòng và nói rằng con thương mẹ lắm.” Em tò mò hỏi: “Rồi mẹ anh nói sao?” Tôi cười: “Mẹ tôi hơi ngượng, nhưng vẻ mặt thật là sung sướng.”
Tôi lại nói: “Nhưng đó là chuyện khi tôi còn bé. Này, nãy giờ nói chuyện mà không hỏi em tên gì?” Em bé cười khanh khách mà nói: “Em tên là Thời Gian. Em tên là Bông Hồng. Em tên là Giọt Sương. Em có nhiều tên lắm. Nhưng có một tên, anh không bao giờ nghĩ ra.” Tôi hỏi: “Em có một tên đặc biệt lắm sao?” Em gật đầu: “Vâng, em có một tên rất là đặc biệt. Có người gọi em là Lữ.” Tôi ngạc nhiên: “Lữ là tên của tôi khi tôi viết văn. Em cũng là Lữ hả? Vậy chúng ta trùng tên rồi!”
Em lắc đầu: “Không, chúng ta không trùng tên đâu. Em chính là anh đó. Và anh cũng chính là em. Chúng ta là thời gian đang chậm rãi đi tới.” Vâng, tôi hiểu. Chúng ta là thời gian. Thời gian nằm trong từng tế bào của chúng ta. Thời gian đang tiếp tục đi vào con người của chúng ta; cũng như em đang đi vào con người tôi. Tôi đang tiếp tục phơi bày, cho phép thời gian thấm vào người mình. Thời gian thấm vào đâu, là tôi thấy dễ chịu, mát mẻ đến đó. Thời gian chửa lành những vết thương trong thân và trong tâm tôi.
Em hỏi: “Thời gian là thang thuốc bổ?” Tôi đồng ý: “Thời gian là thực phẩm nuôi dưỡng chúng ta. Người nào không để cho thời gian có cơ hội thấm vào người mình, thì sớm muộn gì cũng bệnh. Em có biết bây giờ người ta thường bị bệnh stress lắm không?” Em thắc mắc: “Bệnh stress là bệnh gì vậy anh?” Tôi nói: “Đó là bệnh đói thời gian. Chúng ta không biết tiêu thụ thời gian cho nên chúng ta bị đói. Chúng ta trở nên hấp tấp, vội vàng, lo âu, sợ hãi… Đó là những triệu chứng của bệnh đói thời gian: stress.”
Em bật cười, chạy thật nhanh về phía trước, rồi ngoảnh đầu lại nói: “Anh gạt em. Không có bệnh stress đâu. Không ai có thể thiếu thời gian cả. Thời gian bàng bạc khắp nơi kia mà. Thời gian là đoá hoa tu-líp. Thời gian là con bướm vàng bay. Thời gian là một tia nắng sớm. Thời gian nhiều như vậy thì làm sao chúng ta bị bệnh stress được?” Tôi nghe em nói vậy, thì kể: “Ngày xưa, có một người ngồi bên dòng sông. Người này khát nước, nhưng lại nghĩ rằng: nước nhiều như vậy, khi nào ta uống mà chẳng được. Rồi người đó tiếp tục say mê với những công việc mình đang làm. Cho đến khi khát nước quá, mà người ấy vẫn nghĩ: chút nữa ta uống nước, vội gì. Cuối cùng, người đó chết khát bên dòng sông.”
Em tròn xoe đôi mắt, hỏi: “Thật không anh. Chết khát bên dòng sông?” Tôi buồn bã gật đầu: “Vâng, chết khát bên dòng sông. Và chúng ta bị stress bên dòng thời gian bao la. Chỉ cần biết rằng, chúng ta là thời gian, thì chúng sẽ thấy mình giàu có vô cùng. Thời gian đang đi từng bước khoan thai cùng chúng ta. Chúng ta có thể chậm lại, để thưởng thức sự sống đang có mặt cho chúng ta. Có mặt bây giờ, và mãi mãi.” Em chạy lại gần, nắm tay tôi, nói: “Đúng rồi, em sẽ có mặt cho anh. Bây giờ và mãi mãi. Chúng ta sẽ không bao giờ, không bao giờ thật sự xa nhau.”
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)