NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Vài Ý Đẹp Về Nhân Sinh.

 
Yêu thương như bạn vẫn thường yêu, sống như bạn vẫn thường sống, nhưng với một niềm tin là bạn không thể có cuộc sống này lần nữa.


1) Có một câu nói rất hay rằng:

a) Về chuyện Cá Nhân - với các việc nhỏ trong đời: Tức Giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình. Cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác (nhất là sau khi người có lỗi đã Xin Lỗi), thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình. Bởi lẽ đó, để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản: khi biết là mình đã làm thiệt hại vật chất, gây đau buồn về tinh thần, hoặc làm tổn thương tình cảm của người khác, mọi người nên can đảm nhận lỗi, chân thành xin lỗi, và không tái phạm; để người kia bớt đau khổ, để hai bên còn tiếp tục nhìn mặt nhau, và hợp tác trong tương lai. Ngược lại, ta không nên truy cứu lỗi lầm (đã được nhìn nhận và xin lỗi) từ người khác. 
Yêu thương như bạn vẫn thường yêu, sống như bạn vẫn thường sống, nhưng với một niềm tin là bạn không thể có cuộc sống này lần nữa. Hạnh phúc mà bạn đang có hoặc nỗi đớn đau mà bạn đang mang, là duy nhất. Bạn hãy chấp nhận, thưởng thức niềm vui, hoặc chịu đựng nỗi buồn, theo luật nhân quả. Như bạn chỉ có thể sống được ngày hôm nay, còn ngày mai chưa tới, và chắc chắn, ngày mai đó vẫn sẽ tới, nhưng có thể sẽ không còn có bạn.

b) Tuy nhiên, trong một Tổ Chức, một Tập Thể, Cộng Đồng, hoặc Gia Đình - có cùng chung chí hướng, lý tưởng, hoặc mục tiêu hành động, thì khi có Sai Lầm quan trọng xẩy ra, cần có sự chấn chỉnh, tìm hiểu sự thật, và vạch ra các sai sót, để mỗi cá nhân có trách nhiệm, nhận lỗi và sửa lỗi ngay, càng sớm càng tốt. Điều nầy giúp bảo vệ, ổn định, và củng cố tổ chức hoặc tập thể đó, để cùng nhau tiếp tục tiến bước trong sự đoàn kết và cùng hướng tới mục tiêu chung. Nếu không, các cá nhân hoặc hội viên sẽ mất niềm tin, không tham gia và đóng góp nữa; vậy tổ chức hoặc tập thể đó sẽ tan rã.

2) Từ Bi
Đức Đạt Lai Lama thứ 14 của Tây Tạng, có kể về một vị sư già, sau khi bị nhà nước Trung Cộng giam tù 20 năm, đã vượt biên trốn sang Ấn Độ. Đức Đạt Lai Lạt ma hỏi vị sư già này rằng, trong 20 năm tù kia, nhà sư lo sợ điều gì nhất. Vị sư già trả lời, trong 20 năm trong tù, lúc nào cũng chỉ lo sợ có mỗi một điều: Chỉ sợ rằng mình mất đi Bồ Đề Tâm, chỉ sợ có khi nào khởi lên lòng oán giận các cai tù... Chỉ sợ lòng mình không giữ được Từ Bi, Nhẫn Nhục, của một vị sư. Cũng cần biết là đất nước Tây Tạng hiền hòa đã bị quân đội Trung Cộng xâm lăng và chiếm đóng từ năm 1950 đến nay (62 năm). Mới đây, một số vị sư và ni cô Tây Tạng ở Trung Cộng đã bắt đầu tự thiêu từ cuối Tháng Ba đến nay, để phản kháng sự áp bức tàn bạo bằng súng đạn và chính trị tuyên truyền nham hiểm của Trung Cộng với ý đồ tiêu diệt văn hóa và Phật Giáo Tây Tạng. Họ đã bị đánh đập, bắt giữ tàn bạo. Một số vị sư còn bị mang ra đấu tố dã man như thời xưa và bị kết án tử hình vì tội “ly khai”.

3) Chờ Đợi
Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn tốt đã giúp mình trước đây?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia xẻ một chút?
Sao phải đợi có một nỗi đau hoặc thất bại rồi mới cần đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ cộng đồng?
Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể là bạn không biết sẽ đợi đến bao lâu.
Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội phục vụ hoặc chung sức làm việc tốt với nhau đã vuột đi?…

Hãy làm những gì bạn nghĩ đúng và hữu ích, cho bạn và người khác, ngay bây giờ.

4) Ngạc Nhiên
Có người hỏi: "Điều gì làm Ngài ngạc nhiên nhất về cõi nhân loại?"
Đức Đạt La Lama trả lời:
"Con Người !…Bởi vì con người phung phí sức khỏe để tích tiền của, rồi lại bỏ tiền ra để tìm mua lại sức khỏe. Và vì quá lo nghĩ cho tương lai, con người quên mất hiện tại, đến nỗi không sống đúng và sống vui với hiện tại lẫn tương lai. Con người sống như thể sẽ không bao giờ chết… Nhưng rồi sẽ chết như chưa từng sống bao giờ."


5) Lo Lắng
Có hai chuyện phải lo: 
Hoặc là bạn khỏe mạnh, hoặc bạn bị ốm đau. 
Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo lắng
Nếu bị ốm đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục, hoặc sẽ chết.
Nếu được bình phục, thì chẳng có gì phải lo.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo:
Hoặc lên thiên đàng, hoặc xuống địa ngục.
Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì bận tíu tít để trả quả.
Còn thì giờ đâu mà lo. 

Vậy thì, không nên lo nghĩ vô ích và uổng phí thì giờ. 
Phải khởi sự làm được gì hữu ích cho bản thân và tập thể ngay bây giờ, khởi đầu là cương quyết tự sửa mình qua ý nghĩ, lời nói, và hành động, mỗi ngày. 

Ngược lại với yêu.


Một giáo sư đang giảng về “tiểu thuyết” ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên:

- Ngược lại với yêu là gì?
- Ghét ạ!

 

Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói:

- Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói: “Ông A ơi tôi ghét ông!”. Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình!

- Vì sao?
- Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ.
- May mắn quái gì, phi lý!

- Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, thật là hiếm có đấy! Anh may mắn không nào? Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi: “Bà B ơi có nhớ tôi không?”. Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói: “Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?”.

Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng…

Giáo sư khẳng định:
“Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!”.
Cả lớp nhất trí với giáo sư: “Ngược lại với yêu là dửng dưng!”.

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Cô gái và chú chim ...

Từ rất lâu rồi, có một chú chim. Chú ta được tô điẻm bằng đôi cánh hoàn hảo và những chiếc lông rực rỡ, đầy màu sắc, và đẹp lạ thường.Tóm lại, chú ta là một sinh vật được sinh ra để sải tự do cánh trên bầu trời, đêm niềm vui đến cho bất kì ai thấy chú.

Một hôm, một phụ nữ đã thấy chú chim này và đã đem lòng yêu chú. Khi ngắm nhìn chú chim bay liệng, miệng cô hả to vì ngạc nhiên, trái tim cô đập mạnh, đôi mắt cô sáng ngời niềm hứng khởi, phấn khích. Cô mời chú chim bay cùng cô, và cả hai cùng du hành qua bầu trời trong sự giao hòa trọn vẹn. Cô ngưỡng mộ, tôn sùng và ca tụng chú.

Nhưng rồi cô nghĩ: chú chim muốn tới thăm những ngọn núi xa tít đằng kia! Và cô lo sợ, sợ rằng cô sẽ không bao giờ còn có được những xúc cảm ấy với một chú chim khác. Và cô cảm thấy ghen tỵ, đố kỵ với khả năng bay lượn của chú.
Và cô cảm thấy cô đơn.

Rồi cô nghĩ: Mình sẽ đặt một cái bẫy. Lần tới khi chú chim xuất hiện, chú sẽ không bao giờ có thể ra đi được nữa.
Chú chim cũng đang yêu, chú quay trở lại vào ngày hôm sau, rơi vào cái bẫy và bị nhốt trong một chiếc lồng.
Cô nhìn ngắm chú mỗi ngày. Chú ta ở đó, niềm say mê của cô, và cô để bạn bè cùng ngắm nhìn, họ nói: Giờ thì cậu có mọi thứ mà cậu mong muốn rồi.

Cô gái và chú chim

Thế nhưng , một sự biến đỏi kỳ lạ đã xảy ra: khi cô đã có chú chim này và không cần phải theo duổi chú nữa, cô bắt đầu mất đi hứng thú. Còn chú chim, không thể bay và thể hiện ý nghĩa đích thực của cuộc đời chú, bắt đầu ốm yếu gầy mòn, những sợi lông mất đi sự vẻ hào nhoáng vốn có, trở nên xấu xí: và người phụ nữ không còn quan tâm đến chú nữa, ngoại trừ việc cho ăn và dọn dẹp chiếc lồng.
Một ngày kia, chú chim chết. Người phụ nữ cảm thấy buồn khổ vô cùng và dành tất cả thời gian để nghĩ về chú chim. Nhưng cô ta không còn nhớ đến cái lồng nhốt chú, cô ta chỉ nhớ đến cái ngày khi cô ta nhìn thấy chú lần đầu tiên, khi chú đang thỏa sức bay lượn giữa nhưng đám mây.

Nếu cô ta nhìn sâu hơn chính con người mình, chắc cô ta sẽ nhận ra rằng điều làm cô ta rung động trước chú chim là sự tự do của chú chim, cái sức sống cả đôi cánh khi chúng chuyển động, chứ không phải là cơ thể của chú chim đó. không có chú chim, cuộc sống của cô ta cũng mất đi ý nghĩa, và Thần Chết đã đến gõ cửa. Tại sao mi lại đến? Cô hỏi Thần Chết. Để ngươi có thể bay cùng chú chim ấy trên bầu trời một lần nữa , Thần Chết trả lời. Nếu ngươi để cho chú chim đến rồi đi, ngươi chắc hẳn sẽ yêu và ngưỡng mộ chú ta thậm chí còn nhiều hơn; nhưng than ôi! Giờ đây ngươi cần ta để tìm lại chú chim ấy một lần nữa. 

Gọi tên nỗi sợ..

Hồi nhỏ tôi sợ ông Chà Và. Chưa từng nhìn thấy, nhưng ông hung thần đó sống động bằng những thêu dệt của người lớn. Đen nhẻm, cao lớn dị thường, ông quảy theo cái túi to, có thể chưa được vài ba đứa con nít mà lão tóm được ở dọc đường đi. Những đứa ham chơi dang nắng, những đứa hay khóc, những đứa quậy phá, nghịch dại… Người lớn luôn có cách trị đám con nít bằng những truyền thuyết mù mờ và ly kỳ. Không phải tự dưng mà nơi nguy hiểm cho trẻ con luôn là chỗ các loại ma trú ẩn. Riêng ông Chà Và không chỉ náu trong bóng đêm, rờ rỡ dưới mặt trời ông hiện diện khắp nơi, ông bắt trẻ hư đi bán, lão mổ bụng dồn trấu chúng nó…
be fearless Gọi tên nỗi sợ
Mười năm sau nỗi sợ trẻ con ấy đã được hóa giải bằng những cuốn sách, những hình vẽ về người Java trong thư viện thị xã, những giả thuyết về Chà Và. Họ là những người Ấn, người Phi có đầy đủ chân tay, mắt mũi. Lấy họ để dọa trẻ con không hẳn vì kỳ thị, mà vào cái thời giao lưu với bên ngoài còn hiếm, những người nước ngoài vượt biển không cùng màu da, ngôn ngữ đến đây được xem như đến từ trời khác, thế giới khác. Họ, cùng với ma, trở thành khắc tinh của trẻ hư.
Mười năm, vài ba nỗi sợ hoang đường đủ để đứa trẻ tự điều chỉnh sự hoang dã bản năng của chính mình, hình thành nhân cách một cách cơ bản nhất. Ngay khi người ta chưa biết đến những điều khoản trên giấy tờ của luật pháp, họ đã được nhen lên trong đầu mình những thứ luật tục riêng, những đạo lý riêng. Khi cắt cổ con gà, nghe bà ngoại tôi thì thầm “gà mày đừng có oán tao, tao hóa kiếp cho mày để đi đầu thai mau mau”, con bé bảy tuổi là tôi bắt đầu tin có cái – gì – đó sau cái chết. Tôi tin có thần có phật, có những linh hồn dõi theo mình dù mình không nhìn thấy. Đi cùng nỗi sợ là đức tin, rằng làm điều xấu quấy sẽ bị trừng phạt.
Nỗi sợ hồi ấy cũng đầy mơ mộng, mông lung. Giờ thì con chị bán cá chợ trời sợ công an, vì ông hay đuổi má nó chạy dài vào những ngày lễ lớn. Con chị bán bánh sợ bà cho vay bạc góp nặng lãi ở xóp vẫn hay chửi xói vào nhà. Con anh thợ hồ sợ chính ba nó những ngày say rượu về gây gỗ đuổi đánh vợ con. Bọn nhỏ còn sợ cô giáo hay vớ lấy tất cả những thứ cô lấy được trong tay để làm roi.
Nỗi sợ bây giờ mang nhác mang gương mặt người thân thích. Gọi nỗi sợ bằng những cái tên mà từng chữ cái ghép nên chúng tưởng như chỉ gợi thương yêu, không phải là phập phồng, rón rén. Người ta có thể vẽ lên mà không cần tưởng tượng, hình dung. Nên nỗi sợ giải thiêng cũng nhanh. Những đứa bé nhanh chóng nhận ra chú công an, bà cho vay, ông cha say hay cô giáo… không phải ai cũng sợ. Và không phải lúc nào cũng đáng sợ. Chiếc xe đạp – gia tài quý giá của chị bán cá đã bị đánh cắp, và đứa trẻ ngộ ra thằng ăn trộm không sợ chú công an, nếu sợ thì chúng đã không đánh cắp, và nếu sợ mẹ nó đã chạy đến đồn để méc. Chú ta chỉ giỏi rượt đuổi mẹ nó thôi.
Trên nỗi sợ đã hết phép màu là một khoảng hoàn toàn trống trãi, không còn nỗi sợ nào tồn tại để chế ngự bản năng. Người ta bắt đầu tự do như cỏ dại trước nhà.
Những bụi cỏ cao nhất đám hay lấn lướt đè bẹp những bụi gần nó nhất. Con người bắt đầu có dấu hiệu sống như cỏ. Những tội ác ngày càng dày, càng bất ngờ khó tưởng tượng khi lần lượt cha, mẹ, vợ, chồng, con trở thành nạn nhân của chính người thân của mình. Không ngoại trừ nhiều nhân vật thủ ác trong những câu chuyện tương tàn trên trang bốn, trang bảy của các báo, đã từng là đứa trẻ nắm vạt áo người lớn gánh giấy bạc đi mua lộc của thánh thần, và nó thấy những pho tượng cổ có vẻ mặt thần bí kia, có phép màu gì mà thân giắt đầy tiền lẻ nom như ông già ăn mày ngoài chợ. Nó thấy những bậc chân tu – người đang làm sứ giả của thần thánh cũng chơi game trên điện thoại di động và miệng ngúc ngoắc cây tăm.
Cả thánh thần cũng giải thiêng rồi, cũng gây cho người ta cái cảm giác “có thể mua được”, “bình thường thôi, không đáng tin”…giống như pháp luật đã yếu mà còn mua được, lệ làng đã cũ mà còn mua được… chúng ta còn gì để tự điều chỉnh hành vi của mình những lúc bản năng tà ác ngoi lên, biết lấy nỗi sợ nào để chế ngự nó ?
Nỗi sợ lớn nhất là không biết sợ gì, tôi ngờ quá.
Nguyễn Ngọc Tư

Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu

Có bao giờ bạn tự hỏi vì sao phụ nữ lại cứ thích các chàng trai "hư một tí".
Dưới đây là một số đặc điểm khiến bị đánh giá là kém thu hút ở các chàng trai tử tế:
Đàn ông tử tế không khiến phụ nữ cảm thấy được bảo vệ
Khi được hỏi về người đàn ông trong mơ, tất cả phụ nữ cho rằng đó phải là người có thể bảo vệ mình, phải "anh hùng" một tí. Trong khi các chàng trai hơi hư, hơi "đầu gấu" có thể sẵn sàng cãi nhau tay đôi hoặc xắn tay áo dọa nạt kẻ nào đó dám xấc xược chòng ghẹo bạn gái mình, thì các chàng trai lịch thiệp lại thích giải quyết vấn đề "trên quan điểm hòa bình", "lựa lời mà nói". Dù cách này cũng khiến các chàng đạt được mục đích, nhưng khi đang tức giận, phụ nữ vẫn thích kẻ xấu bị "cho một bài học" hơn.
Đàn ông lịch thiệp thường cố gắng quá mức để chứng tỏ bản thân
Họ đặt phụ nữ lên trên, cố gắng bằng mọi cách để chứng tỏ sự ga lăng, lịch lãm của bản thân. Họ sắp xếp mọi thứ, đưa lợi ích của phụ nữ lên trên hết. Đặt vào tình huống này, hầu hết phụ nữ sẽ mặc định anh chàng như một cái đuôi, thỉnh thoảng tìm đến ban phát chút tình cảm, chứ ít khi thực sự thành người yêu được.
Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu
Đàn ông quá tử tế chỉ mãi là bạn thân trong mắt nàng (ảnh minh họa)
Đàn ông chu đáo tử tế thường dễ đoán
Nhiều đàn ông hướng tới một cuộc sống đơn giản dễ đoán trước. Họ sẽ kết hôn, có hai đứa con, đi làm, rồi vài chục năm sau về hưu. Phụ nữ không muốn bị đặt vào bản kế hoạch được dựng sẵn như thế. Họ muốn một cuộc sống mới mẻ, thú vị, thậm chí hơi bốc đồng. Phụ nữ thích được sống vui vẻ và hào hứng bên người đàn ông họ chọn, chứ không phải cuộc sống nhàm chán đã được định trước.
Đàn ông tử tế muốn được đối xử lại theo cách tương tự
Họ luôn cư xử hết sức lịch thiệp, bởi vậy họ cũng muốn phụ nữ đối với mình theo cách tương tự. Vấn đề nằm ở chỗ, họ không hay để lộ những xúc cảm cá nhân khác như buồn bã, tức giận,… cho mọi người biết, nên khi không ai biết họ muốn gì, họ tự biến mình thành nạn nhân. Không phụ nữ nào muốn hẹn hò với một anh chàng luôn quá kìm nén bản thân như thế.
Đàn ông lịch thiệp có vẻ hơi… giả tạo
Nhiều đàn ông luôn thể hiện mình là người lúc nào cũng lịch lãm, tử tế, đáng tin cậy đến mức giả tạo. Không ai có thể cư xử ngọt ngào với tất cả mọi người mọi lúc mọi nơi. Bởi vậy, ngay cả trong những tình huống khó chịu mà chàng vẫn có thể ngọt nhạt, chàng sẽ khiến mọi người có cảm giác như đang "diễn". Nếu bạn là người như thế, hãy đánh giá chính xác cảm xúc của bản thân và thể hiện phù hợp, thay vì lúc nào cũng mang gương mặt hài lòng vui vẻ với mọi sự.
Đàn ông tử tế tự làm họ mất sức hút
Những đàn ông này thường khiến phụ nữ có cảm giác họ đáng tin cậy và tuyệt đối chung thủy. Bởi vậy phụ nữ sẽ cho rằng cô ấy không cần bận tâm giữ người yêu, không cần ăn mặc đẹp để thu hút, không cần đưa đẩy tán tỉnh… Về cơ bản, phụ nữ cũng như nam giới, thích cảm giác chinh phục. Họ cũng muốn được thử thách.
Đàn ông tốt dễ khiến phụ nữ cảm thấy nhạt nhẽo trên giường
Lịch thiệp là tính tốt, nhưng lịch thiệp cả ở trên giường thì không hẳn. Phụ nữ thích nam giới biết kiểm soát, chiều chuộng, nhưng đôi khi phải hơi hoang dại. Lúc nào cũng nhẹ nhàng, ngọt ngào, chậm rãi không phải là ý hay. Phụ nữ muốn nhìn nam giới phát điên vì mình trên giường, hơn là một anh chàng chỉ biết mỉm cười khi thỏa mãn.
Đàn ông tử tế đôi khi thiếu quyết đoán
Họ hay nói những câu như "tùy em", hay "ý em thế nào?". Họ cho rằng như vậy là tôn trọng phái đẹp, mà không biết rằng lúc nào cũng hỏi kiểu ấy sẽ bị chị em đánh giá là ba phải, thiếu quyết đoán. Phụ nữ muốn đàn ông là người đưa ra quyết định và biết chịu trách nhiệm trước những quyết định của mình. Việc ỷ lại vào phụ nữ khiến họ giảm hẳn vẻ nam tính.
Tóm lại, đàn ông không cần (và không nên) trở nên hư hỏng để được phụ nữ yêu, nhưng họ phải có chính kiến, có bản lĩnh, tự tin vào bản thân, biết sống vì mình. Kiểu đàn ông biết lịch lãm đúng lúc, hư hỏng đúng chỗ được đánh giá là hấp dẫn hơn cả.

Những cơn đau không giết nổi đợi chờ..

Ai đó đã từng nói: “Đau – tự nhiên sẽ buông”. Có lẽ đúng là vậy. Nhưng buông tay, rồi sao nữa? Buông tay rồi sẽ kết thúc được một nỗi đau hay sẽ khiến cho những cơn đau khác cùng kéo về? Có biết bao người chờ đợi những cơn đau để buông tay rồi lại tiếc nuối? Và có bao nhiêu người tìm lại được bình yên sau những xót xa?
Có rất nhiều cách để khởi đầu, nhưng kết thúc, thường bao giờ cũng là nỗi đau. Nhiều khi người ta sợ kết thúc, cũng chỉ là vì sợ những nỗi đau. Và cũng thường thế lắm, khi những nỗi đau kéo về quá nhiều, người ta đành ngậm ngùi mà dừng lại. Có thể rồi một ngày tất cả sẽ qua đi, những thương yêu sẽ rơi vào quên lãng, những nỗ lực chẳng thêm một lần được gợi nhắc, những gì đã qua sẽ như chưa có bao giờ. Nhưng những cơn đau thì luôn ở lại. Chắc bởi thế mà nước mắt luôn được nhớ hơn tiếng cười.
Tôi luôn tự hỏi, sắp đặt để trái đất này hình tròn, phải chăng là sự trêu đùa mà tạo hóa gieo lên cuộc đời của những trái tim đa cảm? Bởi đau, người ta sẽ nhớ, và nhớ rồi người ta sẽ lại yêu. Yêu và thương da diết lắm, để rồi nỗi đau lại tràn về trên khóe mắt. Tôi vẫn chẳng thể nào hiểu được, có điều gì lớn đến vậy, để ta quên mình giữa những nỗi đau?
Có khi nào ta cứ mãi cố chấp nhìn về một hướng, cố chấp nắm chặt dây dù biết, chẳng phải cứ giữ được dây, nghĩa là ta níu được con diều ở lại? Có khi nào ta nén chặt lại những thương tổn trong lòng, để lại mỉm cười mỗi khi mơ về một ai đó? Và em, có khi nào không em, những tháng ngày hoang hoải, chơi vơi trong nỗi dày vò, em chẳng cần để tâm đến nữa, mặc cho những vết xước trong tim làm em buốt nhói, em vẫn bao dung như mắt môi chưa từng vương nỗi buồn? Và còn khi nào nữa không, những khi dưới chân là bùn đất, em vẫn chờ một ngày được bước trên những đại lộ thênh thang? Em có đủ kiên nhẫn không, để đợi chờ ánh cầu vồng sau những cơn mưa?
Ít nhất cũng sẽ có một lần như thế, em vấp ngã, rồi khóc, và em học cách quên. Có đôi khi tưởng chừng đã quên thật, nhưng khi những kí ức một thuở ùa về, em lại co ro trong niềm đau cũ, quay quắt và đáng thương như đã từng. Cũng có những khi em lãng quên thật sự, quên hết người cũ, việc cũ, quên cả những hi vọng không thành. Nhưng rồi những hi vọng ấy sẽ lại được thắp lên, ở một nơi khác, vào một thời điểm khác và bên những người không phải của ngày xưa. Và cũng có cả những khi em vờ như mình đã quên hết mọi điều. Em cười khi những niềm đau vẫn còn thắt chặt. Em mỏi mòn chờ một người nhận ra giọt nước mắt lăn dài sau gương mặt rạng rỡ những nét cười của em.
waiting for love Những cơn đau không giết nổi đợi chờ
Em biết không, hẳn em phải dũng cảm lắm, mới có thể cố chấp mà đợi chờ. Hoặc thương yêu và hi vọng trong lòng phải nhiều lắm, mới có thể đi cùng nỗi đau như thế. Nhưng em đã từng một lần khóc thầm trong vô vọng? Đã một lần gắng sức mình mà quên hết không em? Dù em gắng quên, hay lòng em vẫn luôn thổn thức nhớ, thì nghĩa là những cơn đau không giết nổi đợi chờ trong em. Đợi chờ được em nuôi lớn đến vậy, là vì hi vọng trong em đã là quá nhiều, hay là vì chưa đủ những cơn đau?
Cứ đau đi em, để biết hết vị cuộc đời. Cứ đợi đi em, đừng để niềm đau thổi tắt những ước nguyện  trong lòng. Đợi đi em, rồi hi vọng sẽ đến, và môi em lại viên mãn với nụ cười. Nhưng đợi gì, em có biết không? Đợi những niềm đau qua đi và ngày hôm qua trở lại? Đợi những dại khờ sẽ được người đời lãng quên để em lại sống như chưa điều gì tồn tại? Đợi những vấp ngã sẽ tan đi và em sẽ làm lại từ đầu?
Không! Không phải vậy đâu em! Đâu ai có thể tô vẽ thêm cho bức tranh quá khứ bớt đi những mảng màu u ám. Cuộc sống nào cho em cơ hội để sống lại từ đầu. Nhưng em có một nơi để bắt đầu, và người ta gọi đó là hiện tại. Đừng để những cơn đau giết chết đợi chờ, hãy dùng cơn đau để nuôi những niềm hi vọng mới. Không phải hi vọng ngày hôm qua sẽ trở về, mà là hi vọng bất kể khoảnh khắc nào với em, từ bây giờ đến những ngày sau nữa, đều an nhiên và trọn tiếng cười.
Điều em đợi phải là những ngày bầu trời rất trong xanh. Đợi một người biết cần và thương em hơn nữa. Đợi những khi em thấy mình lớn dậy. Đợi một ngày niềm hạnh phúc sẽ mỉm cười nắm lấy tay em…
Qua những nỗi đau, người ta sẽ hiểu điều mình cần không phải là mơ tưởng về quá khứ, mà là đợi chờ những ngày mai. Vậy em còn ngần ngại gì, đừng để những cơn đau biến em thành một kẻ bi lụy và yếu mềm. Vấp ngã rồi sẽ phải đứng lên, nỗi đau rồi sẽ có ngày dịu lại. Bởi thế hãy cứ đợi đi em. Đợi và tin rằng em xứng đáng được yêu, và được tin như là em mong muốn. Dù là đến bao giờ, thì cũng hãy kiên nhẫn, đừng để những cơn đau giết chết đợi chờ.
Thượng đế sẽ chẳng bao giờ trao quà cho những đứa trẻ hư, và em cũng sẽ chẳng thể nào có được điều em mong muốn, nếu như em cứ để mặc cho nỗi đau giết chết chính mình. Mỉm cười đi em, vì đau là một phần của cuộc sống, và phải có nỗi đau em mới hiểu hết được chữ yêu và đi hết chiều dài hi vọng. Can đảm lên em, để học cách đau, và học cách đợi chờ. Cứ đợi đi, rồi sẽ thấy! Sẽ luôn có một thiên đường trong hiện tại cho những người biết đợi, và biết tin!
Nhất định là như vậy, tôi hứa!
Tôi vẫn đang đợi. Thế còn em?

Yêu chầm chậm…

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu bởi những lời yêu hời hợt, bởi những cuộc hẹn hò chóng vánh, bởi những lời hứa mông lung và những cái kết chẳng còn dư vị. Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.
Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.
Hãy cứ yêu chầm chậm thôi…
Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.
Nếu tình yêu lặng yên trong những lời thầm kín, hãy cứ yêu chầm chậm thôi, để mỗi ngày đi qua nhìn nụ cười người ấy cũng trở thành hạnh phúc, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, những giọt nước mắt lăn cũng thành nỗi đau khó tả. Cứ chầm chậm thôi để biết tình cảm mình dành cho người ấy đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.
Đôi lúc tình yêu không đến ồn ào và rực rỡ như một cơn mưa pháo hoa, mà chỉ là một bước chân thật khẽ qua thềm…
Nếu tình yêu còn chưa cập bến trái tim, hãy cứ bình thản và chờ đợi. Đừng thúc ép bản thân phải gắn bó với một nửa không phải của mình. Cứ đợi một tình yêu chầm chậm, để cảm nhận đủ trọn vẹn cuộc sống độc thân, của sống của riêng mình.
Yêu chầm chậm thôi, để cuối cùng ta sẽ gặp một tình yêu, một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy người ấy sẽ chuẩn bị cho ta một bữa cơm ngon cùng nụ cười tỏa nắng, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một công việc ổn định và tặng ta nhiều món quà đắt giá. Không phải vì tình yêu của người đó lớn hơn bất kỳ một thứ gì khác trên thế giới này.
yeu cham cham Yêu chầm chậm...
Mà ta dừng lại bởi người đó là người mà khi ở cạnh ta thấy mình muốn nhỏ bé, là người làm ta thấy mình đủ và cố gắng để làm tất cả cho niềm vui của người ấy. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu vắng khi họ không ở bên. Là người làm ta rơi nước mắt mỗi lần quên bẵng đi một cuộc hẹn, một món quà dù chỉ là nho nhỏ.
Người đó là người không hoàn hảo, là người có nhiều khuyết điểm, là người mắc nhiều sai lầm và làm ta tổn thương. Là người mà ta sẽ luôn tha thứ cho những lỗi lầm họ mắc phải. Là người mà ta muốn nhìn thấy khi thức dậy, và mở cửa cho ta lúc chiều tà.
Đó là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không cần giấu diếm.
Ta không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại.
Nhưng kệ đi, hãy yêu chầm chậm cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng móm mém, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy…

Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình…

Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước.
 Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình…
Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi.  Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi  ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu…

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

Những sự thật trần trụi về phái mạnh mà phụ nữ cần cập nhật

Hầu hết những sự thật trần trụi này sẽ khiến bạn thất vọng song nó sẽ giúp phụ nữ hiểu rõ hơn về người đàn ông đang ở bên bạn.
Đàn ông không thể cưỡng lại sự khêu gợi
Không có gì vừa hấp dẫn, vừa khiến đàn ông hứng thú hơn là người phụ nữ biết khêu gợi họ. Từ việc ăn mặc sexy cho đến những bộ độ lót bằng ren hay hành động từ từ cởi quần áo. Nói chung bất cứ điều gì kích thích thị giác của họ đều có sức hút ghê gớm. Những hình ảnh quyến rũ này sẽ khiến tâm trí phái mạnh lang thang với nhiều sự tưởng tượng phong phú khác sẽ diễn ra tiếp theo.
Đối với họ, những cô nàng mặc áo trễ cổ, quần siêu ngắn không phải là "hạng gái" hư hỏng, đáng lên án mà họ chỉ tập trung vào những gì đang thu hút họ. Mỗi khi nhìn thấy hình ảnh sexy ấy, tâm trí họ hân hoan, phấn chấn y như nghe một ca khúc hay, họ sẽ bị thu hút toàn bộ sự chú ý vào đó. Và trong lòng họ thực sự mong muốn những hình ảnh đó sẽ không sớm tan biến trước mắt.
Vì vậy, nhiều cô gái đã "bắt thóp" được điểm yếu này của đàn ông nên khi muốn quyến rũ một anh chàng nào đó, họ chỉ cần ăn mặc khêu gợi, đi lại nhiều lần trước mặt chàng. Và nếu cô gái đó táo bạo đến mức làm chậm lại hết mức có thể quá trình trút bỏ quần áo trên người mình thì chắc chắn anh chàng kia sẽ không thể cưỡng lại được.
Đàn ông không thể ngừng nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ khác
Đó là sự thật vì họ không thể kiểm soát được bản thân mình. Đặc tính này được ví như tình huống con gái đi qua một cửa hàng bày la liệt những đôi giày cao gót tuyệt đẹp, chắc chắn cô gái nào cũng không thể rời mắt ngắm nhìn và tìm kiếm đôi mình thích nhất.
Đây được coi là một thuộc tính tự nhiên của nam giới. Ngay cả khi đã có người yêu xinh đẹp, người vợ quyến rũ, họ cũng không thể dừng việc liếc nhìn những người phụ nữ khác ở bất cứ đâu. Thực ra, thâm tâm họ là muốn nhìn chằm chằm vào một cô gái mà họ thấy xinh xắn, ưa nhìn song vì e ngại, họ thường liếc nhìn trong thèm thuồng.
Đàn ông là những đứa trẻ to xác
Nói giảm đi đôi chút thì tất cả đàn ông đều là những chàng trai mới lớn. Sở thích của họ cơ bản là sở thích của những chàng trai vừa bước qua tuổi thiếu niên. Đa số họ đều đam mê thể thao, yêu thích bất cứ hoạt động gì có liên quan đến đấm đá, ném, liệng... một cái gì đó.
Khi bạn để ba hoặc nhiều hơn những người đàn ông ở với nhau, họ sẽ có xu hướng hò hét và trở thành những kẻ ngốc. Cách hành xử như một đứa trẻ to xác không chỉ là cách để đàn ông vui đùa mà còn là phương pháp để họ thoát khỏi áp lực trong cuộc sống (công việc, gia đình) và chấp nhận sự tồn tại như là họ đang có.
Nếu nhận thấy người đàn ông của mình đôi lúc chẳng khác nào một đứa trẻ, đừng lấy đó làm phiền lòng hay coi là điểm trừ của anh ấy. Hãy tỏ ra vui vẻ bởi thường thì họ chỉ hành xử như vậy khi không có bạn gái hoặc gia đình mình bên cạnh.
Những sự thật trần trụi về phái mạnh mà phụ nữ cần cập nhật 1
Không có gì vừa hấp dẫn, vừa khiến đàn ông hứng thú hơn hơn là người phụ nữ biết khêu gợi họ (Ảnh minh họa).
Đàn ông là kẻ "hư hỏng"
Sở dĩ coi đàn ông là kẻ "hư hỏng" bởi sự thật, họ nghĩ về tình dục 24/7. Và đôi khi họ mơ mộng về chuyện đó ngay cả khi chỉ nhìn vào những bức ảnh nóng bỏng. Họ tưởng tượng về "chuyện ấy" nhiều hơn hẳn phụ nữ. Nhưng khả năng kiềm chế ham muốn ở họ lại giỏi hơn phái yếu.
Đối với những người đàn ông đã có đời sống chăn gối phong phú thì họ vẫn thích thú với các món quà khiêu dâm. Khi họ mải mê xem trộm các hình ảnh, bộ phim "đen" nghĩa là trong đầu họ đang mong muốn thật.
Đàn ông thích lừa dối
Nhưng điều đó không có nghĩa là tất cả đàn ông đều lừa dối phụ nữ. May mắn thay, trong số những người đàn ông vẫn còn những chàng quá nhút nhát, hay sợ hãi hoặc luôn ý thức cao về sự tội lỗi nên đối tượng này thường sẽ không lừa dối.
Đây không phải vấn đề phẩm chất đạo đức của đàn ông mà nó thuộc về bản năng tự nhiên. Như trên đã nói, họ bị sự khêu gợi thu hút ghê gớm, từ đó họ thường xuyên mong muốn, tưởng tượng đến những người phụ nữ khác ngoài người yêu/vợ mình.
Trong khi phụ nữ chỉ tìm kiếm một Mr.Right hoàn hảo duy nhất thì đàn ông chỉ thỏa mãn khi tìm được 5 người phụ nữ hoàn hảo cho mình.
Nhiều người đàn ông nói, khi ý tưởng ngoại tình bắt đầu xuất hiện trong tâm tưởng họ, họ sẽ cảnh giác cao độ với chính mình bởi họ không muốn đánh mất những thứ tốt đẹp mình có trong gia đình. Và đó được coi là những người đàn ông thông minh. Còn nhiều người lại cho, chỉ cần khả năng bị phát hiện rất thấp là họ sẵn sàng lừa dối người phụ nữ của mình.
Đàn ông muốn phụ nữ tôn thờ họ
Mong muốn thầm kín của đàn ông là được phái yếu coi họ luôn mạnh mẽ, thành công và quyến rũ. Hầu hết đàn ông đều không thừa nhận điều này, nhưng họ thực sự thích được nghĩ họ thông minh hơn người phụ nữ họ đang sánh đôi. Song họ sẽ chẳng ghen tị hay khó chịu khi người phụ nữ đó xinh đẹp, lộng lẫy gấp 10 lần diện mạo của họ.
Bên cạnh đó, họ cũng thích được nghĩ rằng họ có khả năng giải quyết mọi chuyện tốt hơn phụ nữ.
Người đàn ông nào cũng thích "oral sex"
Bạn băn khoăn tự hỏi đàn ông mong muốn gì nhất khi ở trên giường? Theo một cuộc khảo sát, cứ hỏi 100 người đàn ông thì có đến 80% trong số đó trả lời là "Muốn được oral sex nhiều hơn".
Phái mạnh cho biết, ứng xử tuyệt nhất của phái đẹp khi ở trên giường là oral sex vào buổi sáng. Họ không quan tâm đến kĩ thuật ra sao, họ chỉ muốn nhận được nhiều hơn điều đó. Họ coi đây là món "điểm tâm sáng" hoàn hảo ở trên giường.
Đàn ông không hiểu lời nói bóng gió
Khi một người đàn ông ở bên cạnh một gã trai khác, họ sẽ không bao giờ có hành động kiễng chân lên để thủ thỉ một điều gì đó. Đó là bởi vì họ không hiểu được những lời nói bóng gió hay gợi ý tinh tế. Trong khi phụ nữ tự hào là trực giác của mình vô cùng nhạy cảm, đặc biệt đối với những người thân thiết như bạn bè, chồng và con cái thì đàn ông không có hứng thú đọc suy nghĩ của người khác.
Vì vậy, chân lý trong cách ứng xử với phái mạnh là nếu bạn không yêu cầu, bạn sẽ không nhận được gì cả. Cánh mày râu không thể biết được chính xác người yêu/vợ mình đang nghĩ gì, muốn gì, thất vọng vì điều gì.
Chẳng hạn như khi bạn muốn anh ấy biết ngày sinh nhật của mình, đừng lãng phí thời gian với câu nói kiểu như: "Thử đoán xem thứ 6 là ngày gì?".  Đó là chưa kể việc tặng quà, họ chắc chắn không hiểu đằng sau sự gợi ý của bạn là món quà gì đâu.

Đàn ông cần gì?

Đàn ông cần gì?

Điều làm đàn ông không chịu nổi là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Đàn ông cả đời đi tìm không phải vợ, cũng không phải người tình mà là hồng nhan tri kỷ.
Thế nào là vợ? Là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ. Thế nào là người tình? Là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện. Thế nào là hồng nhan tri kỷ? Là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật, kể cả điều mà bạn không thể nói được với vợ hay người tình.
nắm tay Đàn ông cần gì?
Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tùy tiện cặp bồ với một người con gái khác. Người tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người vợ. Hồng nhan tri kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.
Vợ sống cùng bạn từng ngày, người tình tiêu tiền cùng bạn, hồng nhan tri kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế người tình, vì vợ không điều khiển được tình cảm như người tình. Người tình không thể thay thế vợ, vì người tình không có được tình thân như vợ. Vợ và người tình đều không thay thế được hồng nhan tri kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.
Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà. Người tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thỏa mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới. Hồng nhan tri kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn nhưng lại có thể chia sẻ cùng bạn những vui buồn phiền muộn.
Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi. Người tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc kỷ, bạn không muốn vứt bỏ. Hồng nhan tri kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà, không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.
Sự quan tâm của người vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm nhảm, chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hòa. Sự quan tâm của người tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường, dần dần qua một đêm rồi mà vẫn chưa thỏa mãn. Sự quan tâm của hồng nhan tri kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm việc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh.
Khi vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách rất tình cảm. Khi người tình có bầu với bạn thì sẽ khóc và hỏi bạn phải làm sao bây giờ? Đối với hồng nhan tri kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe chuyện người tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào. Ngay đối với người vợ, chỉ sau khi bị cô ấy phát hiện bạn mới nói rằng “Thật ra, anh đã muốn nói với em sớm hơn” sau đó cố gắng hết sức để giải thích, và giả bộ rất đáng thương.
Khi vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại bạn cũng không thấy nhớ. Khi người tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: Em đi đâu đó? Tối nay chúng mình đến nơi cũ uống cafe được không? Khi trong lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện, nói với cô ấy chuyện vận mệnh của bạn giữa vợ và người tình, thực tế không thể chịu đựng được nữa.
Điều làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Sự lảm nhảm của người vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn, nước mắt của người tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn, sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng.
Người vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy người tình và hồng nhan tri kỷ, chỉ là cảm giác thôi mà đàn ông khó có thể tìm thấy. Người tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy bị vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này của người tình. Hồng nhan tri kỷ tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành người tình, thậm chí thành vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả.
Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến hồng nhan tri kỷ thành người tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người vợ. Nhưng nếu hồng nhan tri kỷ trở thành vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất ít đàn ông muốn biến vợ thành tri kỷ. Trái tim đàn ông có rất nhiều bí mật không thể tùy tiện nói cho vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn ông nữa.
Lấy vợ là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một người tình là vì muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có hồng nhan tri kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút canh tươi. Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan tri kỷ.