NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Ả đàn bà tầm thường..


Ả là một người đàn bà tầm thường lắm. Thật là vậy đấy. Nếu đứng giữa đám đông hay đi trên con đường tấp nập người và xe cộ, sẽ chẳng có ai đứng lại hay ngoảnh đầu nhìn ả. Bởi ả không đẹp để khiến người ta rung động. Ả không đủ dịu dàng, mong manh, dễ vỡ để khiến người ta muốn chở che. Không đủ xấu để người ta ghét bỏ. Không đủ đanh đá, chua ngoa để khiến người ta né tránh…. Ả chỉ là người đàn bà nhạt nhòa trên phố nếu người ta liếc mắt nhìn qua.
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả thích tiền. Không đủ để yêu tiền mê muội. Nhưng ả biết tiền quan trọng lắm đối với cuộc đời của ả. Có tiền, ả sẽ được thảnh thơi. Ả sẽ không phải ăn bữa nay, lo bữa mai. Ả sẽ không phải lo mùa đông này, quần áo con ả không đủ ấm. Ả không cần phải để con ả chịu cảnh đi ở nhờ như ả, để con rơi những giọt nước mắt tủi hờn…. Ả đã nếm trải cuộc sống vợ chồng dằn vặt nhau chỉ vì tiền. Tiền làm cho hôn nhân của ả đi vào ngõ cụt.
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm dù người ta bảo rằng ả vị tha. Người ta thắc mắc sao ả lại để cho hắn ta đi dễ dàng như vậy? Sao ả lại để những năm tháng tuổi xuân trong mỏi mòn chờ đợi? Sao ả lại chịu những thiệt thòi mà đáng nhẽ phải đòi lại gấp đôi? Nhưng ả biết, ả tha thứ vì tình yêu trong ả không còn. Mỗi ngày trôi qua là một lần tình yêu trong ả nhạt bớt đi một chút. Thế thì sao lại làm tổn thương lòng tự trọng của bản thân ả bằng một con người không đáng? Sao không để con trai ả có thể tự hào về một người bố được bôi vẽ bằng những nét bút của hư vinh?
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả không tin vào một tình yêu thủy chung. Với ả, tình yêu chỉ tồn tại và đẹp trong một khoảng thời gian nhất định. Khoảnh khắc ấy, khiến tình yêu lung linh như trái tim pha lê. Khiến ả muốn với tay nắm lấy mà lại sợ những ngón tay phàm tục của ả làm vấy bẩn.
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả cũng hư vinh. Ả cũng thích mình được người ta nhắc đến. Ả thích những cố gắng của mình được công nhận. Ả vào blog hàng ngày, để xem bài viết của mình có được lên trang chủ không?
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả luôn muốn yêu và được yêu. Ả không thể giả vờ rằng với ả tình yêu là cơn gió. Ả muốn một lần yêu hết mình không hối hận. Ả muốn một lần bất chấp hậu quả ra sao để rồi sau đó quay về sống một cuộc sống ngày qua ngày lặng lẽ.
Ả là người đàn bà tầm thường lắm vì ả cũng nhỏ nhen. Ả cũng hay tự ti vì chân mình không dài, eo mình không thon gọn, ngực ả không lớn. Ả cũng muốn có làn da trắng mịn và mái tóc mượt mà như suối đổ. Ả cũng có lúc ghen tị vì sự may mắn, hạnh phúc của những người đàn bà khác xung quanh.
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả không kiên cường như người ta vẫn tưởng. Ả không thể luôn luôn gồng lên để tỏ ra mình mạnh mẽ. Ả muốn được thật sự là đàn bà. Ả muốn dựa dẫm vào một người đàn ông. Ả muốn mình mềm yếu, được là chính mình trong vòng tay của họ. Ả muốn có thể khóc, có thể cười, có thể hét to, có thể giận dữ. Ả sợ… vô cảm như những ngày qua.
Ả đàn bà tầm thường đó… là tôi….

Phan Hoàng Ngân


HÃY SỐNG...ĐỂ KHÔNG HỐI HẬN..



 

Cái khó ở đời là định được ranh giới. Tới đâu thì dân tộc tính dừng lại, hiện tại tính bắt đầu? Cả đến đạo đức cũng vậy. Đi quá ranh giới, TỐT sẽ thành XẤU. Tiết kiệm quá thành keo kiệt, chân thật quá thành thô lỗ. 

Càng thêm kinh nghiệm ở đời, tôi càng thấy thấm thía câu nói của Đức Khổng Tử: "Dư dục vô ngôn": ta chẳng muốn nói gì hết. Muốn được tiếng đạo đức, dễ nhất là nên nói ít. Người tầm thường, nói dở nên ít nói, do vậy mà những ý nghĩ xấu không lộ ra, không ai biết. Người khôn tự mãn hay nói, nên phanh phui hết cái xấu của mình. 

Hoặc là trắng hoặc là đen, anh phải dứt khoát chọn một.
- Nhưng thưa ông, màu trắng tự nó cũng không phải là một. Nó gồm tới bảy màu. 

Lên 60 tuổi, ta gặt những gì đã gieo suốt một đời người. Trễ rồi nếu chỉ có cỏ. Đâu còn thì giờ để gieo hột giống khác tốt hơn? 

Chúng ta hiểu người khác qua từ ngữ. Nhưng những từ ngữ chính xác nhất vẫn không diễn tả đúng ý, huống chi còn có người dùng từ ngữ sai, từ ngữ hời hợt và cả từ ngữ dối trá. 

Hãy liệt kê những trường hợp bất hạnh của những người mà bạn biết. Thỉnh thoảng đọc lại. Chúng như bài thuốc giải khổ, giúp bạn an nhiên chấp nhận cuộc sống. Hãy liệt kê những may mắn bạn từng gặp được trong đời. Đọc lại, khi bạn gặp những điều bất như ý, những điều buồn khổ. Không có một cuộc đời hạnh phúc, chỉ có những ngày, những giờ hạnh phúc. 

Này bạn, bạn đang tự hành hạ mình, bạn có biết không? Luôn luôn bạn để thường trực nơi tâm hồn bạn, không một nỗi khổ tâm lớn thì một nỗi bực bội vừa hoặc một bất như ý nhỏ. Sao bạn hào phóng nét nhăn mặt mà bủn xỉn nụ cười vậy? 

Ta thích nghe Sự hơn Lý. " Sự " để ta thong dong. " Lý " bắt ta mệt trí. Sự, ta có thể tin. Lý, thường hay dối trá. 

Có đau nhức quằn quại về thể xác, u buồn tuyệt vọng về tinh thần mới thấy cái chết là êm đềm, là ân nhân giải thoát. Khỏi cần cầu xin, khỏi phải cố gắng. Không đòi hỏi phải nhớ tạ ơn, cái chết từ bi nhẹ nhàng gỡ hết mọi khổ đau. 

Khi nghĩ rằng mỗi con người chỉ ghé lại cõi đời này trong một thời gian rồi vĩnh viễn tuyệt tích, ta sẽ chân thành thương mọi người và cầu ơn phước cho mọi người. 

Sau khi mệt mỏi với xã hội con Người, ta tìm sự hồn nhiên cạnh những con vật. Rồi sự im mát cạnh những cây lá. Rồi sự vắng lặng trong chính tâm hồn mình. 

Có những hạnh phúc ngẫu nhiên, ta không hiểu nhờ đâu mà có. Nhưng khỏi phải bỡ ngỡ lâu bởi nó sẽ bất ngờ ra đi như đã bất ngờ vụt đến. 

Khoảnh khắc bị những việc vụn vặt bao vây.

* Bi kịch của đời người phần nhiều là do mình gây nên.

* Đời người thành công thường thường không phải là do bạn làm nên cái gì, mà là do bạn vứt đi cái gì.
 

 


Phàm những người hay làm? những việc vụn vặt rốt cuộc không làm nên việc gì. 

Công việc không phân lớn nhỏ, không phân chủ yếu thứ yếu, không xét đến giới hạn của thời gian, tinh lực và năng lực, việc gì cũng đều nắm lấy tất vào tay mình, việc gì cũng phải tự mình đi làm, luôn luôn làm việc hăng say như thế, luôn luôn vất vả một phút không dừng như thế. Anh ta nhiều nhất có thể giành được mức no ấm, không có thể làm nên việc lớn, càng không thể có cuộc đời thực sự vui vẻ thoải mái. 

Nhưng mong bạn không phải là như thế. 

Thường thường vì một số việc linh tinh không có gì quan trọng mà tất tả ngược xuôi, suốt ngày bị nhấn chìm vào trong hàng đống những việc vụn vặt hàng ngày, như thế thì thời gian dùng vào sự nghiệp bạn theo đuổi, thời gian dùng vào những sự việc quan trọng to lớn quan tâm đến thiết kế cuộc đời của bạn, tất nhiên sẽ giảm bớt rất nhiều. Nếu như bạn là lãnh đạo của một đơn vị, một công ty nào đó, một khi bị những việc vụn vặt linh tinh bao vây không thể tự bứt ra được, thậm chí bạn không thể bớt ra được bao nhiêu thời gian dùng vào việc trù liệu những việc chính đáng. Tôi có quen biết một ông giám đốc một nhà xuất bản thời gian chủ yếu và tinh lực của ông đều bị ràng buộc vào trong một mớ mâu thuẫn nhân sự không rõ ràng, làm cho thân thể và tâm trí tiều tụy. Còn việc vạch kế hoạch chọn đề tài, tổ chức xuất bản phát hành, thẩm tra bản thảo và sách, lại trở thành công việc nghiệp dư của ông. Kết quả là ông giám đốc này không thể tiếp tục đảm nhận được nữa, cuối cùng vẫn là do mâu thuẫn về phương diện nhân sự làm ông bị đổ. 

Nếu như bạn suốt ngày bận rộn công việc vụn vặt rất ít nghỉ ngơi, rất ít vui chơi, rất ít đi chơi đây đó, luôn luôn bận, luôn cho người ta cảm giác ứng tiếp không xuể, làm đến nỗi mệt mỏi không thể chịu được nữa, như thế thì trí lực và tài năng của bạn sẽ bị hao mòn dần, theo đó hiệu suất công việc cũng giảm đi nhiều. Bạn làm việc 8 tiếng đồng hồ có thể không bằng người khác làm 4 tiếng đồng hồ. 

Phàm những người suốt ngày bận với những việc lặt vặt đều có gánh nặng tâm lý rất nặng nề, tinh thần mệt mỏi, khó có thể sản sinh ý thức sáng tạo cái mới, không có cách gì thực hiện được những công tích dựng nên và sáng tạo độc đắc của mình. Bạn chỉ có thể bò ở phía sau người khác, chỉ có thể theo nề nếp cũ, một đời của bạn tất sẽ bình thường mà thôi. 

Có thể bạn vốn không phải là lớp người bình thường, có tiềm năng sáng tạo to lớn và tài trí thông minh xuất sắc, chỉ vì bạn không thể thoát khỏi vòng bao vây của công việc vụn vặt, quanh năm suốt tháng ngổn ngang trăm mối trong lòng, bận bịu với một số việc vụn vặt hàng ngày, thể xác và tâm hồn bạn suốt cả thời gian dài không được chăm sóc đầy đủ, không thể giữ được tâm trạng nhẹ nhõm vui vẻ thoải mái, không thể giữ được tình cảm mãnh liệt bột phát với công tác nữa. Như thế, tài trí thông minh của bạn tất sẽ bị mai một đi một cách vô hình dẫn đến giảm sút gần hết, tiềm năng sáng tạo của bạn cũng sẽ vĩnh viễn không được phát huy. Điều đó lại càng đáng tiếc đáng buồn hơn, mà tất cả những cái đó bạn thường khó cảm nhận ra. 

Lại có một loại người khác bị những công việc vụn vặt bao vây không thể tự rút ra được, chỉ vì anh ta không thể phân biệt rõ ràng mình rút cuộc nên làm gì, trong lòng không có chí lớn, không có mục tiêu, không có kế hoạch và sách lược, chỉ có thể làm "một ngày làm hòa thượng một ngày đấm chuông". Người như thế là tương đối nhiều trong quần thể người, do tâm tính chí thú của họ đã quyết định họ chỉ có thể đem thời gian và tinh lực dùng để ứng phó những việc vụn vặt hàng ngày, để phát ra sinh mệnh buồn chán, vô vị. Đến cuối cùng trống không chẳng có gì, không thu nhận được kết quả gì, đây đương nhiên là một cuộc đời không làm nên một việc gì cả. 

Chính vì thế, bạn cần phải bứt ra khỏi vòng vây của những việc vụn vặt, trước tiên phải có mục tiêu phấn đấu của cuộc đời rõ ràng. Phải xác định rõ mình làm cái gì không làm cái gì, theo đuổi cái gì vứt bỏ cái gì. 

Mục tiêu phấn đấu của bạn có thể là trừu tượng, chứa đựng rất nhiều, rất nhiều nội dung, còn trên mỗi một chặng trên đường đời, thế giới bên ngoài sẽ luôn luôn nổi lên những cám dỗ mới mẻ đối với bạn, sẽ làm lung lay niềm tin và sự theo đuổi của bạn. 

Lúc này, nhận sự cám dỗ hoặc không nhận cám dỗ có thể làm cho bạn sản sinh tự giải thoát mãnh liệt. Nếu như bạn là một người có khả năng làm nên việc lớn, có phẩm cách kiên cường bạn sẽ có thể có được sự lựa chọn hợp tình hợp lý. Vứt bỏ những cái bạn nên vứt bỏ, theo đuổi những cái bạn nên theo đuổi. Chỉ có điều là có cái vứt bỏ mới có thể có cái theo đuổi, có cái vứt bỏ mới có thể thực hiện được cái theo đuổi. 

Nếu như bạn tầm thường không có năng lực, tâm tính dễ thay đổi, bạn sẽ đứng núi này trông núi nọ, đem niềm tin và sự theo đuổi ban đầu quăng theo vứt bỏ những cái không đáng vứt bỏ, theo đuổi những cái vốn không nên theo đuổi, thậm chí đắm đuối say mê sa ngã trong mọi cám dỗ, không phân rõ trái phải phương hướng biến đổi mình đến nỗi không nhận ra mình nữa. 

Bi kịch của đời người phần nhiều là do mình tạo nên. 

Dù cho có được mục tiêu rõ ràng và phẩm cách kiên cường, mà không có kỹ xảo điều khiển cuộc đời đúng đắn, cũng không thể thoát ra khỏi vòng vây của những việc vụn vặt. 

Bạn còn phải hiểu rằng con người ngoài làm việc ra, còn cần phải có vui chơi giải trí nữa. Một người lớn tuổi thân thể và tâm hồn kiện toàn có đặc trưng tâm lý quan trọnglà: giữ được tâm lý thời trẻ con ham thích vui chơi. Có được tâm lý này, ngoài công tác ra thường thường tham gia vào các cuộc vui chơi bạn sẽ có thể xông ra khỏi vòng vây của công việc vụn vặt. 

Có người tưởng vui chơi chỉ là việc của trẻ con, đó sẽ là sai lầm vô cùng lớn. Thật ra tâm trạng vui chơi mới là tâm trạng thực của con người, tâm trạng người ta cần phải có. Người ta thường dùng tâm trạng thanh thản, thư thái để hưởng thụ cuộc đời, trên thực tế đây chính là vui chơi. Vui chơi hoàn toàn không có ý niệm xấu mà có tính chân lý, hoàn toàn nhẹ nhàng mà không phải là việc làm nhân tạo. Nó là việc chân thành nhất mà lại giàu đức tính nhất, là quần chúng hóa lớn nhất mà lại rất có sức sống. 


Lão Tử - ông thánh am hiểu đường đời nhất đã lớn tiếng hô hào mọi người: 

- Hãy trở về thời trẻ con 

Chính là muốn người ta không nên tự tìm kiếm khổ nào, không nên xem cuộc sống, xem đời người nặng nề đến như thế, không nên vứt bỏ tâm hồn trẻ thơ, không nên xa rời tinh thần vui chơi, cũng chính là muốn người ta tự bứt khỏi cái bận rộn của cuộc sống, tự cứu thoát từ những điều phiền não của những việc vụn vặt. 

Một cuộc đời chưa được thưởng thức mùi vị vui chơi thì được xem là cuộc đời gì?

Đời người thành công, thường thường không phải là do bạn làm nên cái gì, mà là do bạn vứt bỏ cái gì.

- Có cái không làm mới có thể có cái làm nên. Không làm mới dẫn đến có triển vọng. 

"Vô vi nhi vi", dùng thuật ngữ triết học đơn giản dễ hiểu để biểu diễn là "không" và "có". Sự vật mà thế giới mênh mông xem như là không, kỳ thực chính là lấy cái không của nó để làm cái có. Lão Tử có nêu ra ví dụ để minh chứng, đại ý như sau: 

Chỗ trống rỗng của những chỗ trung gian của vành xe và nan hoa, chỗ trống rỗng ở trong các bình chứa, chỗ trống không trong không gian cửa sổ căn phòng đều xem như là không (trống rỗng) mà tác dụng của chúng chính là dùng cái "không" để thực hiện. 

Cho nên, trong toàn bộ quá trình tổ chức vận động của cuộc đời, cần phải vứt bỏ một số cái, lưu lại một số cái ?trống không?, tức có cái không làm, những cái vứt bỏ kia, những chỗ trống không kia, xem như là không (có), nhưng kỳ thực chính là dùng cái không có của nó để thực hiện mục

đích của sinh mệnh, vứt bỏ là để có được, lưu lại chỗ trống không là để bổ khuyết thêm.

Cho nên các nhà hiền triết các đời trước khi mở mang trí tuệ của chúng ta luôn luôn ân cần nhắc nhở mãi không chán: đừng nên mưu toan quá nhiều, đừng nên có ý nghĩ mờ ám quá nặng, đừng nên ham muốn quá tham, đừng nên bị việc vụn vặt bao vây. 


Bạn thoát ra khỏi vòng vây của việc vụn vặt, tự giác vứt bỏ một số, giữ lại một số chỗ "trống rỗng", chăm chú vào việc làm, đừng nên để ý đến điều mong cầu, thì tâm tình của bạn sẽ luôn luôn nhẹ nhõm vui vẻ, cuộc đời của bạn sẽ càng thêm đầy đủ, càng thêm giàu có.
  

Nguyên nhân..


Thầy lang bắt mạch xong hỏi người bệnh:
- Cô có bị sốc lần nào không?
- Sốc ạ?
- Có hay lo buồn, sợ hãi, bất an không?
- Nhưng… có liên quan gì đến bệnh ngoài da ạ? - Bệnh nhân ngạc nhiên.
- Nó liên quan đến máu trong người cô. Bệnh này có nhiều nguyên nhân. Có thể do máu của cô có độc tố. Loại chất độc này sinh ra từ những lần bị sốc hoặc lo buồn giận dữ, kết hợp với độc tố trong thức ăn từ ngoài đưa vào. Nếu đúng là nguyên nhân này thì thuốc xức ngoài da chỉ là chữa ngọn. Còn muốn chữa tận gốc thì… Cô làm nghề gì?


Người bệnh ngập ngừng.
- Nghề nghiệp cũng liên quan đến bệnh tật. Tôi đang tìm nguyên nhân - Thầy lang nói.
- Con biết, nhưng tại con nhiều nghề quá.
- Có kể ra được không?
- Dạ được, nhưng dài lắm. Con đi Tây lúc 28 tuổi. Cái quốc gia đảo này thầy không biết đâu. Con cũng chưa từng nghe người nào ở trong nước nói là đã tới đó du lịch hay học tập, hội thảo bao giờ. Thế mà đám nhà quê chúng con lại biết đường sang đấy nhiều lắm nhá. Con là đứa con gái xấu nhất nhà, thua xa cả mẹ con. Vậy mà sang đó con lại là đứa nhan sắc nhất trong cộng đồng. Bà chủ nhà cứ bảo con không phải người Việt. Bà ta nói: “Mày phải là người Hoa, người Phi (Philippines) hay In-đô (Indonesia), không phải Việt Nam đâu. Con gái Việt xấu”.  “Sao bà biết? - con cãi - Ở Việt Nam con gái đẹp có đầy, nhưng họ lên thành phố cả rồi. Họ có chỗ của họ. Chỉ có nhà quê chân đất mắt toét như chúng tôi mới sang đây làm những việc này thôi”. Chắc chắn bà ta không hiểu hết, nhưng bà ta biết con phản ứng. Con lôi xấp ảnh dưới đáy vali ra làm chứng: “Đây là mẹ tôi, đây là các em tôi, đây là con tôi. Bà thấy chưa! Họ đều đẹp. Chỉ mỗi tôi là xấu nhất thôi”. Bà chủ cầm ngắm mấy tấm ảnh, nói: “Ồ! Người Việt chúng mày cũng đẹp thế này à! Nhưng nhìn ảnh không đúng đâu, không tin. Khi môi giới đem ảnh tới chào hàng thấy đứa nào cũng được. Lúc người sang thì khác. Sao người Việt răng xấu thế!”.
Đó là bà chủ nhà tốt với con nhất. Để con kể thứ tự thầy nghe. Nhà đầu tiên môi giới đưa con đến là phục vụ một người đàn ông cụt một chân. Lương 400 đô một tháng. Nó bắt con dìu đi. Nó nặng 136 ký lô mà con chỉ có năm chục ký. Một tay nó quàng lên vai con bắt dìu, tay kia liền sờ soạng. Người nó thì hôi. Con giãy ra làm nó ngã ngồi xuống kéo theo cả con. Thế là đi tong một điều ước.
Nhà thứ hai môi giới đưa con đến là trông trẻ. Mỗi lần đổi chỗ làm con phải trả công cho môi giới một tháng lương đầu. Trông trẻ thì được. Hai đứa trẻ con Tây đẹp lắm thầy ạ. Chỉ khổ nỗi con không ăn được đồ ăn của nhà chủ. Nó suốt ngày ăn súp đậu. Nó thường cho con ăn những hộp súp thừa để tủ lạnh đã nhiều ngày, có khi chỉ mỗi một cái xương đầu cá không còn ăn được chỗ nào. Bánh mì cũng chỉ có bơ mặn bào ra rắc lên. Con không ăn được bơ cũng không thích bánh mì. Một tháng đầu con sút hết 10 ký lô. Làm hơn một tháng, sang tháng thứ hai vẫn không thấy nhà chủ nói gì tới tiền lương. Khi môi giới tới lấy tiền công không có, nó nói chuyện với nhà chủ một lúc rồi bảo con: “Thôi thu xếp đồ đạc đi chỗ khác. Bỏ mấy trăm tiền công ở đây đi”. Con vào thu xếp quần áo định sẽ hỏi môi giới sau. Nhưng con mới xách vali ra đến sân thì chủ nhà chạy ra túm lấy con giữ lại. Nó bảo muốn đi phải đưa cho nó năm trăm mới được ra khỏi nhà, nếu không nó sẽ gọi cảnh sát nói là con đã hành hạ đánh đập con nó, bắt trục xuất về nước!
- Tây mà cũng thế à. Cuối cùng thế nào?
- Chưa cuối cùng thầy ạ. Lúc ấy con chỉ biết cầu cứu môi giới, nhưng nó định đi bỏ mặc con. Con hoảng quá bảo nó: “Mày có muốn tao gọi về bên nhà nói cả họ nhà tao đến đập nát cái nhà mới xây của chồng con mày không?”. Thế là môi giới phải móc điện thoại gọi người mang tới đủ 500 đô đưa cho nhà chủ cho con thoát ra.
- Sao không báo cho tổ chức đã đưa mình đi?
- Làm gì có tổ chức nào hở thầy. Chúng con đi theo đường dây lậu tự phát. Ở đó không có sứ quán Việt Nam, không có hiệp hội bảo vệ người lao động Việt Nam. Người của Philippines, Indonesia sang đấy giúp việc cũng nhiều, nhưng họ có sứ quán, có hiệp hội nên không bị bắt nạt.
Môi giới lại đưa con đến nhà thứ ba. Nhà này có hai vợ chồng ông bà chủ và ba thằng con trai. Thằng con lớn bằng tuổi con lúc ấy, khoảng gần ba mươi. Bà chủ suốt ngày ở siêu thị, nhà họ có hẳn một siêu thị cỡ nhỏ. Ở đây con gặp được một chị cũng người Việt, 38 tuổi, đã làm ở nhà này hai năm rồi. Lúc đầu vui lắm. Hai chị em ở chung trong một cái container, mua gạo Thái Lan về nấu cơm ăn, chuyện trò cả đêm. Nhưng về sau lão chủ già với thằng con lớn cứ rình rập gạ gẫm con. Lão già có hôm tắm xong không mặc quần áo quấn mỗi cái khăn tắm đi ra bảo con: mày sờ vào đây một cái tao cho mười “ơ”. Lão lại hay ở nhà vì đã đến tuổi nghỉ hưởng trợ cấp. Con không biết phải làm sao, chỉ thấy sợ. Con kể với chị cùng làm người Việt. Nhưng hôm sau chị ta bỗng dưng dở chứng bịa đặt nói xấu con với bà chủ. Lúc ấy con chưa nói được nhiều nên không cãi được. Điên quá, con lao vào túm lấy chị ta giã cho một trận tơi bời. Thế là con bị đuổi.
Thầy lang khẽ lắc đầu. Bệnh nhân cười ngượng: Vâng, nhục lắm thầy ạ. Lúc ra đến ngoài đường con không nghĩ được gì, không biết đi đâu. Luật ở đây chỉ cho người giúp việc được phép chuyển nhà chủ ba lần. Nhà này đã là nhà thứ ba, hết ba điều ước rồi. Lúc ấy con cứ tưởng thế là hết mọi cánh cửa. Con chỉ nghĩ đến cái chết chứ không thể về nước được. Con đã bảo với thầy là chúng con đi theo đường dây tự phát, người này dắt dây người kia. Chi phí làm visa với vé máy bay tất tật hết có một nghìn đô, thế mà môi giới nó lấy của con bảy nghìn, cộng với lãi vay và chi phí đi lại tàu xe trong nước nữa, tới lúc đó con đã nợ tám nghìn. Về thì làm sao. Mà chết thì con con ai nuôi.
- Không nghĩ được gì mà nghĩ nhiều thế. Thế bố chúng nó đâu?        
- Vâng - bệnh nhân lại cười - nói là nghĩ chứ nó chỉ thoáng qua đầu nhanh lắm thầy ạ. Chồng con á? Lúc sắp đi con có mua cho nó một cái di động bảo để thỉnh thoảng nhắn tin cho đỡ tốn tiền. Nhưng nhắn không được gọi mãi cũng không được, thì ra nó bán rồi. Sốt ruột con gọi máy bàn nhắn cả ba bố con ra quán net nói chuyện, để con nhìn thấy bọn trẻ. Nhưng có nói được gì đâu. Nó chỉ khóc thôi. Hỏi gì cũng không nói, chỉ khóc. Sau con nghe tin nó cặp với một đứa ở gần đấy, bỏ bê con cái. Con gọi về hỏi nó cũng không giấu. Nó vốn là đứa hiền lành, nó không chịu được cô đơn. Nghĩ vậy nên con bảo thôi chuyện đã xảy ra rồi không nói đến nữa, chỉ cần dứt khoát với con kia. Nhưng khổ, nó không bỏ được con kia. Con gọi về nhà con kia gặp chồng nó tính bàn chuyện “hợp tác”, nhưng thằng chồng nát rượu ấy bảo: “Tôi chỉ cần mỗi ngày nó mang về cho tôi một chai là được, còn nó muốn làm gì thì làm!”. Mệt quá, con bảo thằng chồng con hãy lựa chọn đi. Thế là cắt đứt, nó tay không ra khỏi nhà để hai đứa trẻ ở lại nhà ngoại. Chúng con chưa có nhà riêng, vẫn ở nhà của bố mẹ con với vợ chồng cậu em. Vì vậy con mới phải đi, tính cố cày vài năm kiếm lấy mấy trăm nghìn về mua miếng đất làm cái nhà riêng ở.
- Không biết chờ đợi. Phải cho nó thời gian chứ.  
- Dạ? Vâng, để con kể tiếp. Khi trời sắp tối con mới cuống lên gọi điện cho những người sang cùng chuyến bay hỏi xem có ai có chỗ cho con trú nhờ một đêm không. Những người thuê nhà thường chung nhau bốn, năm người thuê một phòng nên ở nhờ cũng phiền, chỉ dám tá túc mỗi chỗ một, hai ngày. Con vất vưởng mất đúng 10 ngày. 10 ngày dài chui nhủi không làm ra tiền, ra đường thì sợ cảnh sát. Con bắt đầu hoảng loạn gọi điện tứ tung. May cuối cùng con tìm được một đứa tên Mận, lúc đó cũng đang bất hợp pháp nhưng có chỗ làm. Nó giúp việc cho ba nhà nhưng chỉ ăn một lương. Tức là ba nhà họ chung tiền lại thuê một mình nó làm cho đỡ tốn. Họ cho nó một cái container làm chỗ ở và nó cho con ở nhờ.
Mận giới thiệu cho con một chỗ làm chui, cũng như nó, không cần hợp đồng. Gia đình này có ba người, hai ông bà già với anh con trai 37 tuổi. Mận nói ở đó tuy chỉ làm cho một nhà nhưng phải ở trong nhà họ suốt ngày đêm không được thò mặt ra ngoài. Nó thà làm cho ba nhà nhưng hết giờ được về chỗ của mình, muốn cười thì cười muốn khóc thì khóc. Nhưng với con lúc ấy là may lắm rồi. Hai ông bà già lại rất tử tế, thấy con quen ăn đồ ăn thừa như ở nhà chủ trước, hai ông bà nói như vậy không được. Dù làm gì mình cũng là con người, phải yêu cầu được đối xử như với con người. Con cảm ơn, phục vụ họ hết mình để đáp lại. Bất cứ giờ nào không kể ngày đêm họ yêu cầu gì con cũng làm. Đêm con ngồi chờ khi nào họ ngủ con mới đi ngủ… Được nửa năm thì ông bà chủ tự nhiên lại nảy ý muốn con lấy anh con trai của họ. “Nó thích mày”, họ cứ bảo vậy. Con nói con còn hai đứa con ở bên nhà. Họ bảo cứ đưa cả hai đứa con mày sang đây. Nhưng, đưa con mình sang đấy rồi sao? Mình chả có gì, nhà cửa mọi thứ đều lệ thuộc vào họ. Thà làm thuê còn được trả lương, chứ làm con dâu nhà họ vẫn phải làm hết mọi việc mà còn không có lương. Con từ chối, nói là con không có ý định ở lại đây. Thuyết phục mãi không được, sau bà chủ sinh ra cáu gắt, cứ hành con bảo rửa đĩa chưa sạch, lau nhà còn vết bắt làm lại. Anh con trai lúc trước đi về còn hay cười đùa sau cũng lầm lì. Trong nhà mất hẳn không khí vui vẻ. Mà con cũng bắt đầu sốt ruột. Nghe những người khác họ đi hái cam, hái ô-liu kiếm tiền ầm ầm. Còn con một tháng chỉ có đúng 400 đô tiền lương gửi về, biết bao giờ mới hết nợ. Gọi về nhà lần nào cũng chỉ nói chuyện tiền. Tiền nợ tiền lãi đã tới kỳ, tiền con vào năm học mới, rồi người nọ người kia trong gia đình khó khăn cần tiền chạy việc, làm nhà… đủ thứ.
Một lần bà chủ lại gây sự, bảo cà phê sáng nay không ngon, rồi bếp lau chùi chưa sạch bắt làm lại. Con nghĩ cứ thế này thì không được rồi. Lúc đó con không còn sợ như hồi đầu nữa. Cứ ra ngoài làm chưa chắc đã bị bắt. Có bị bắt cũng chưa chắc bị trục xuất. Như cái Mận đấy, nó cũng bị bắt nhưng nhờ có người lo cho vẫn ở lại được. Thế là con vào thu xếp quần áo rồi ra nói chuyện với ông bà chủ. Con nói con rất cảm ơn, nhưng đã đến lúc con không ở đây được nữa. Đây là vali của con, ông bà kiểm tra đi. Bà già khóc. Con rất yêu quý bà ấy nhưng con không thể ở lại được.   
Ra ngoài, con nhận được điện thoại gọi đến làm cho một trang trại trồng rau, công 35 đô một ngày, nghe mừng quá. Nhưng lúc vào làm mới biết, chủ vườn hễ muốn là ông ta dằn người làm xuống ngay tại vườn. Con chắp tay lạy bảo xin hãy đối xử với tôi như với một con người. “What?”, ông ta cười hố hố, rồi bỏ đi không ép. Nhưng con bị mất việc.
Cũng may đã đến mùa thu hoạch nho. Nho ở đó trái to, ngọt lịm, gốc cây to bằng bắp chân mình ấy, vừa cắt vừa ăn ngon ơi là ngon! Bữa trưa chủ vườn cho ăn bánh mì tại vườn, chiều tối trả luôn tiền công 35 đô, lại còn cho một túi nho to xách về ăn. Làm mười ngày con đã có 350 đô. Mận thấy vậy cũng muốn ra ngoài làm, không muốn làm trong nhà nữa. Vậy là phải thuê nhà ở. Hai đứa thuê chung một phòng nhỏ 500 đô một tháng, trong phòng có một cái tivi. Một tối hai đứa mua mề gà về đang hí hoáy xào nấu thì thấy trên tivi hiện ra cảnh năm người Việt đi cắt nho bị cảnh sát bắt, thế là ăn mất ngon.
Mấy ngày sau tivi lại phát cảnh con gái Việt đi làm gái, đứng đón xe, nhảy lên xe con đi khách ngay trên xe. Rồi cảnh những người Việt buổi tối ra bờ biển bán những thứ tai mũi lưỡi với lòng gia súc, bán rau, bán cơm hộp cho người Việt, bị họ quay lên truyền hình. Toàn dân nhà quê mặc đồ mô-đen bản xứ mua ở hàng đồ cũ, nhìn người đi đằng người quần áo đi đằng quần áo, thấy mà xấu hổ. Rồi lại một đứa con gái Việt dở chứng đập phá đồ đạc nhà chủ rồi nhảy múa la hét cười ghê rợn. Cảnh sát đến lôi lên xe chở ra sân bay tống lên máy bay, vậy là xong. Nhưng… từ đấy về Việt Nam còn chuyển máy bay một chặng nữa, điên điên dở dở vậy chả biết có về được đến nhà không? Cái Mận bảo con: “Mày phải kiếm một lão già làm chỗ dựa đi, nếu có gặp rắc rối gì còn có người đứng ra lo cho”.
Thì ra Mận đã cặp với một ông già ngoài sáu mươi, đã đến tuổi hưởng trợ cấp. Người già ở đây cứ tới tuổi 63 trở đi đều có tiền trợ cấp hằng tháng. Ông già trả tiền nhà cho nó, cho nó tiền cạc điện thoại để gọi về bên nhà, cái tivi trong phòng cũng là của ông già mang tới. Cứ vài ngày ông ấy lại lái xe đến chở nó đi chơi đi ăn vào buổi tối. Ban ngày nó vẫn đi cắt nho với con. Chủ vườn cho xe tới chở đi đón về tận nhà, chỉ cần thận trọng lúc lên xe xuống xe. Những người bị cảnh sát tóm đều bị tóm vào lúc này. Nhờ ông già của Mận giới thiệu, con có thêm việc rửa bát đĩa ban đêm ở một nhà hàng. Các chủ nhật con gần như làm 24/24, tay con trắng bợt ra, nhăn nhúm vì ngâm xút, lưng mỏi nhừ. Có ngày ngủ dậy lưng đau không nhúc nhích được, phải một lúc thật lâu mới bò được xuống giường, nhưng làm có tiền nên cũng lướt qua hết thầy ạ.
Hết hai vụ nho tím nho xanh con đã kiếm được khá khá gửi về. Nhưng càng ngày cảnh sát càng truy bắt gắt gao những người Việt bất hợp pháp. Con và Mận phải chuyển đến làm trong một trang trại trồng hoa ở xa hơn. Chủ vườn hoa đã có một đứa con gái Việt đang sống chung nên không có chuyện như chủ vườn rau kia. Nhưng bà chủ hờ người Việt nó quá hiểu người mình nên chỉ trả công ngày 30 đô, lại không đi rửa bát đêm được. Tuy vậy, muốn an toàn hơn thì phải chịu thôi. Hằng ngày chúng con dậy thật sớm cắt đủ một xe ô tô hoa để chủ vườn kịp chở đi bán lúc bảy giờ. Xong thì làm cỏ, phun thuốc, tưới phân, chả lúc nào hết việc. Chủ cũng cho hai đứa một cái container để ở ngoài vườn, không có điện. Bình ắc-quy chỉ thắp được một bóng đèn nhỏ bằng đốt ngón tay, muốn sạc pin điện thoại cũng không được, con phải sắm hai cái điện thoại để luân phiên sạc nhờ trong nhà chủ. Những ngày nóng 45 độ buổi trưa không thể ở trong nhà nổi 15 phút, chúng con phải lang thang ngoài vườn hoa. Hoa đẹp lắm thầy ạ. Hoa hồng, hoa lyz bông to, thơm nức. Vậy mà có ngày bán không hết bị ế đổ đi cả đống, con cứ nhìn mà tiếc.
Tối ba mươi tết năm ấy chả biết làm gì con ôm một mớ hoa ế về để ngâm trong thùng nước, thơm nức khắp nhà. Cái Mận nhìn bảo: “Ừ. Giá có hương mà đốt nhỉ”. Rồi nó uốn éo múa hát chầu văn. Con quát lên: “Này, làm gì đấy?”. Nó vẫn cứ nhảy múa. Con chạy ra ngoài đứng khóc nó mới cười bảo mày tưởng tao điên à? Tao đang vui đấy chứ. Tết này nữa là tao hết nợ rồi. Sướng quá. Sướng quá. Lúc ấy con mới thở phào. Trước tết con đã vay trước nó một tháng lương để gửi về cho thành một món, đến lúc ấy coi như con cũng trả được hết nợ ở nhà rồi. Chỉ có hai năm con đã trả sạch nợ mà vẫn có tiền ăn tiền học cho bọn trẻ nữa. Lẽ ra con cũng phải vui chứ.
Lúc trước con nghĩ chỉ cần trả hết nợ là về, về ngay. Nhưng bây giờ nghĩ lại, định đi kiếm tiền về xây nhà, chả nhẽ giờ về tay không. Làm ở đây một tháng cũng để dành ra được năm trăm, cũng bằng chục triệu tiền mình, về nhà làm gì cho được chục triệu một tháng. Thế là lại ở lại, bao giờ bị tóm hãy hay. Con vẫn đau lưng, rồi đau cổ tay, tê các đầu ngón tay. Mùa đông có lúc đau quá con phải đi chữa lấy thuốc hai lần, rồi thôi. Ở đấy đi chữa bệnh tốn nhiều tiền lắm, mà cũng không diễn tả cho bác sĩ hiểu hết được. Thế là thôi cứ gắng làm, cũng chả còn nghĩ đến nhan sắc nữa. 
Vậy nhưng khi Mận vừa nói ở bên nhà muốn nó đưa sang một bà chị họ, con đã hỏi ngay: “Nó có xấu lắm không?”. Cái Mận bảo có xấu thì bà ấy mới phải tính chuyện sang đây. Con vẫn chưa quên câu “con gái Việt Nam xấu” của bà chủ nhà lúc trước… Nhưng chị họ của Mận chưa kịp sang thì nghe tin người ta đã đóng cửa không cho người Việt Nam sang, không cấp visa cho người Việt nữa.
Con thấy lo, cũng liều cho số điện thoại nhờ người kiếm cho một ông già làm chỗ dựa như Mận. Nhưng lúc nhìn thấy lão già râu tóc bạc thếch, tay run lẩy bẩy, con lại không thể, nghĩ thế này thì khổ quá. Thôi cứ đến đâu thì đến vậy.
- Cô có nhà riêng chưa?
- Rồi thầy ạ. Cũng may lúc bị trục xuất con cũng đã để ra được hơn chục nghìn đô. Đất ở quê bấy nhiêu cũng mua được một mảnh, con xây vài chục mét ở, còn để trồng rau ăn - Bệnh nhân nhìn quanh - Thầy cũng ế nhỉ. Từ sáng tới giờ chả thấy ai đến, có mỗi mình con.
- Thế ai chỉ cô tới đây?
- Có ai chỉ đâu. Con đi chữa khắp nơi mà vẫn không dứt hẳn được, chán quá, tự nhiên đi ngang qua đây thấy có thuốc phơi ngoài sân, con nghĩ hay vào đại đây xem sao, biết đâu gặp thầy gặp thuốc.
- Cô gặp thầy gặp thuốc rồi đấy. Nhưng có chữa hết được không còn do cô.
- Nhiều tiền lắm hở thầy?
- Không nhiều, thuốc rẻ lắm, rẻ như rau như cám thôi. Đây là thuốc uống trong, đây là thuốc xức ngoài. Nhưng khi uống thuốc phải kiêng ăn những thứ ghi trong này.
- Kiêng nhiều thế này cơ ạ? Phải ăn kiêng bao lâu ạ?
- Đến bao giờ hết hẳn bệnh. Còn nữa, trong thời gian uống thuốc tinh thần phải vui. Làm gì cứ làm nhưng quẳng hết mọi lo nghĩ buồn phiền đi. Không nghĩ đến tiền. Ăn thế này chỉ cần ngày chục nghìn cũng đủ rồi, đúng không?
- Vâng. Nhưng ... 
- Khi nào bệnh hết hẳn thì quay lại đây, còn nếu không hết được thì thôi.
- Dạ vâng. Con biết tại sao thầy ít khách rồi.  

Lòng người....- Khổng Tử




Lòng người nham hiểm hơn núi sông, biết người còn khó hơn biết trời.Trời còn có xuân hạ thu đông và sáng tối, còn người, bên ngoài tỏ ra chân thực, nhưng thế giới nội tâm lại giữ kín, ẩn tàng không lộ, mấy ai lường được đáy lòng.Có người bên ngoài ôn hậu hiền lành, hành vi lại kiêu căng ngạo mạn, không có việc gì lợi là không làm; có người bộ dạng như trưởng giả, thực ra là tiểu nhân; Có người bên ngoài nhu mì, nhưng nội tâm cương trực; Có người xem có vẻ kiên trinh, thực tế lại nhút nhát; Có người bên ngoài thế gian các hiện tượng chân chân giả giả, hư hư thực thực như vậy, nếu không phải là người minh trí của thiên hạ thì ai mà phân biệt rõ được? Bình tĩnh ung dung, nhưng trong lòng lại phiền não bất an.
Có người trông vẻ trang trọng, thực tế lại không đứng đắn; có người trông vẻ hiền lành, đôn hậu nhưng lại đi trộm cắp; có người bên ngoài cung cung kính kính, trong lòng lại nguyền rủa miệt thị người khác; có người trông bộ chuyên tâm thành ý, thực ra lòng dạ thay đổi thất thường; có người trông vẻ xông xáo, thực ra chẳng làm nên việc gì; có người xem có vẻ quả cảm quyết đoán, thực ra do dự không quyết được việc gì; có người trông bộ ngu ngơ, ngược lại rất chân thực trung thành; có người trông chậm chạp, nhưng làm việc lại có hiệu quả; có người bên ngoài hung dữ mà trong lòng nhát gan; có người không biết gì nhưng lại coi thường người khác; có người không gì không làm được, không gì không thông, nhưng người đời lại coi thường họ, chỉ có thánh nhân rất coi trọng họ, người bình thường không thể hiểu rõ về họ, chỉ có người rất hiểu biết mới nhìn rõ chân tướng. Ở trên đều là hiện tượng phức tạp không thống nhất giữa diện mạo bên ngoài và bên trong.
Người tùy tiện hứa hẹn làm đẹp lòng người khác, trên thực tế loại người này lại ít giữ chữ tín; người việc gì cũng nhúng tay vào giống như đa tài đa nghệ, một khi cần họ thể hiện tài năng thực sự thì không thể hiện được; người quyết chí tiến thủ trông vẻ kiên quyết một lòng một dạ, nhưng loại người này lòng nhiệt tình không bền lâu; người bới lông tìm vết trông vẻ rất rạch ròi, trên thực tế chỉ chuốc thêm rắc rối; người hay đáp ứng thế này thế kia với người khác tợ như thích ban ân huệ cho người, nhưng loại người này thường nói không nghĩ tính; người ở trước mặt ngoan ngoãn phục tùng có vẻ trung thành, nhưng loại người này đa số đều có lòng phản trắc. Đó đều là những hình tượng điển hình về "tợ phải mà không phải", các đại chính trị gia trông có vẻ gian trá, nhưng lại là những người có thể làm nên đại sự; người có trí tuệ trông tợ như ngu ngốc, nhưng trong lòng lại mang chí nguyện lớn.
Nếu sự khác biệt giữa thông tuệ và ngu muội dễ phân biệt giống như hoa qùy và rau rền vậy, thì có gì mà không nhận ra? Nhưng thông tuệ và ngu dốt lại giống như cỏ sâu róm và mầm mạ vậy, thường tợ phải mà không phải, rất khó phân biệt.
Nếu sự khác biệt giữa người và người giống như núi Thái Sơn và con kiến, như biển cả và lục địa, thì quá dễ phân biệt. Nhưng trên thực tế, muốn phân biệt người ngay kẻ gian rất khó. 

Khổng Tử

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Mê..


Em mê sóng, mê gió, mê gào thét
Em mê mưa, mê nắng, mê nhẹ nhàng
Em mê đời và mê những bất trắc
Vì những khoảnh khắc ấy có tên anh.


Có đêm dài lang thang ngoài phố,Nơi tồn tại hình bóng hai kẻ điên
Và những lúc thả hồn theo con nước
Chìm đắm dần vào cõi si mê.
Vượt không gian ta mê chìm hư ảo
Vượt thời gian ta say đắm chiêm bao
Sẽ như thế vì không là mãi mãi
Anh cũng chỉ là phút chốc thoáng qua.

Nhưng anh này, em là con bé ngốc
Thẩn thơ mãi và rồi lại mê,
Dẫu biết đó không phải là hiện thực
Nhưng nó sẽ mãi là vĩnh hằng.
Một đêm dài đánh động khoảng trống vắng
Nhìn một lúc chợt thấy mình lẻ loi
Ừ, anh như thế và sẽ luôn như thế!
Nhưng em lại vẫn mãi mê anh.
Khóe mắt cay không phải vì tiếc nuối
Chỉ vì em đã nghiện những cơn mê.

Nỗi khổ của đàn ông ga-lăng..



Phụ nữ muốn đàn ông là hiệp sĩ trong bộ áo giáp lấp lánh nhưng có khi nàng vẫn dội gáo nước lạnh khiến các chàng hoang mang, lo lắng, không hiểu mình đã sai ở đâu.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa
Khi đọc truyện cổ tích, ta đều thấy rằng nàng công chúa không nói: “Em có thể tự leo lên ngựa, cám ơn anh”. Nàng mong manh, yếu đuối và cần có chàng hiệp sĩ che chở. Các em bé vẫn được kể cho nghe truyện cổ tích, dù những chàng hiệp sĩ không còn nữa nhưng tinh thần hiệp sĩ vẫn luôn hiện diện trong cuộc sống hiện đại bằng những cách thức phù hợp. Họ có thể là những quân nhân, những vận động viên thể thao, cũng có thể là những người bình thường mang tinh thần hiệp sĩ - họ là những người biết giúp đỡ kẻ khó.
Một trong những tiêu chuẩn của hiệp sĩ là cư xử lịch thiệp với phụ nữ, hào hiệp, dũng cảm và ga-lăng. Nhưng trong thời đại của những phụ nữ độc lập, thật khó để đấng mày râu có thể là những chàng hiệp sĩ và coi phụ nữ như công chúa yếu đuối.
Phụ nữ hiện đại muốn được nhìn nhận với tính cách mạnh mẽ, độc lập. Đàn ông thấy bối rối không biết khi nào phụ nữ muốn được chiều chuộng, nâng niu, muốn đàn ông chủ động, và khi nào phụ nữ muốn đàn ông nhìn nhận mình thật độc lập, tự tin và mạnh mẽ.
Phụ nữ muốn được nâng niu bởi họ là phái yếu, họ muốn đàn ông tôn thờ, sùng bái. Và nếu đàn ông tỏ ra săn sóc phụ nữ, điều này cũng không làm giảm đi nét đẹp hiện đại của họ, nhưng nhiều khi phụ nữ tỏ ra khó chịu với sự quan tâm của đàn ông.
Nhiều đàn ông cư xử với phụ nữ như những chàng hiệp sĩ, nhưng có khi cố gắng của họ trở nên vô ích và không được phụ nữ nhìn nhận, đánh giá đúng, thậm chí bị hiểu sai.
Một mặt phụ nữ muốn đàn ông đi lên trước và mở cửa cho mình, nhưng phụ nữ đồng thời lại nghi ngờ đàn ông: “Anh ta cư xử lịch thiệp, hòa nhã với mình chắc là có mục đích ve vãn”. Vậy là có khi đàn ông bị mắng oan hoặc bị từ chối thẳng thừng.
Phụ nữ hay mơ về cái thời một nụ hôn là đủ thỏa mãn mọi khao khát, chàng dìu nàng lên từng bậc thang và giúp nàng khoác áo. Phụ nữ xem phim và xuýt xoa, tấm tắc về cái thời xa xưa ấy, nhưng phụ nữ nên hiểu phụ nữ thời đó không được học tới nơi tới chốn, không được giao tiếp xã hội nhiều, không thể tự chu cấp cho mình. Phụ nữ trước kia phải ở nhà, chăm sóc gia đình. Nhưng giờ đây, thời đại đã thay đổi kéo theo sự thay đổi của cả đàn ông và phụ nữ.
Phụ nữ say mê các bộ phim lãng mạn cổ điển với những chàng hiệp sĩ bảnh bao, nhưng phụ nữ cũng tự nhận thấy khái niệm về người đàn ông đích thực đã thay đổi. Một người đàn ông tốt sẽ cư xử lịch thiệp với tất cả mọi người, bất kể anh ta có muốn tán tỉnh người đó hay không.
Có điều sự tử tế, thân thiện cả với người lạ đã trở nên hiếm có trong cuộc sống bận rộn hiện đại, người ta sẵn sàng làm ngơ với kẻ khó để không lỡ việc của mình, sẵn sàng chen lấn khi xếp hàng thanh toán hay đổ xăng - cả đàn ông và phụ nữ đều như vậy. Sự lịch thiệp, nhã nhặn, từ tốn không còn nhiều trong cuộc sống hàng ngày với bao thứ lo toan, xô bồ. Người ta nghi ngờ khi nhận được những cử chỉ hào hiệp từ người khác, cho rằng có động cơ đằng sau.
Nguyên nhân của những việc này là gì?
Công nghệ hiện đại
Công nghệ đem lại nhiều lợi ích cho cuộc sống, mỗi người càng cô đơn và biệt lập hơn trong thế giới riêng của mình. Cái thời của những lá thư tay xức nước hoa đã qua đi, thay vì sang phòng đồng nghiệp bàn chuyện, người ta chat hoặc gửi e-mail, tán gẫu qua chat còn hay hơn là gặp trực tiếp. Thế giới nhỏ hơn và con người dễ dàng tiếp xúc với nhau qua mạng, chúng ta ít ra ngoài để gặp gỡ trực tiếp và thay vào đó, dành nhiều thời gian để quan tâm tới bản thân.
Coi mình là trung tâm
Khi con người quá quan tâm đến bản thân, họ bắt đầu coi mình là trung tâm, điều này thể hiện rõ nét khi tiếp xúc với người lạ, chúng ta khó lòng cởi mở mà luôn nghi ngờ có mục đích gì đằng sau không.
Tinh thần hiệp sĩ không chỉ đến từ một phía, phụ nữ cũng có thể chủ động trước và có những hành động hào hiệp đối với đàn ông bởi thời đại đã thay đổi. Và đàn ông để khỏi bị hớ hãy biết tỏ ra hào hiệp với những người xứng đáng.
Để biết một cô gái có xứng đáng được đối xử như một nàng công chúa hay không, hãy quan sát:
- Nàng đề nghị cùng bạn trả hóa đơn cho bữa ăn đắt tiền (hoặc sau nhiều lần bạn thanh toán, nàng đòi khao bạn một bữa, hoặc nàng tranh mua vé xem phim và bỏng ngô cho hai đứa sau bữa ăn tối).
- Bạn vô tình kể rằng mình đang tìm mua một cuốn sách hiếm và nàng làm bạn vô cùng ngạc nhiên với cuốn sách ao ước đó, nàng không bao giờ quên quà sinh nhật cho bạn. Những món quà của nàng luôn dễ thương và ý nghĩa.
- Nàng tới thăm và thậm chí nấu cháo cho bạn khi ốm.
- Nàng biết trân trọng những hành động hào hiệp của bạn và biết rằng mình thật may mắn.
Người đàn ông hào hiệp không làm việc tốt để mong được đáp lại, anh ta chỉ muốn được đánh giá đúng, muốn phụ nữ nhận ra và đối xử với anh ấy như một người đàn ông đích thực. Tinh thần hào hiệp ngày nay nên đến từ hai phía, trong đó không có sự lợi dụng hoặc trêu đùa lòng tốt của nhau.
Hào hiệp nghĩa là đối xử lịch sự, tử tế với những người xung quanh, và đối với đàn ông, đó còn là sự tự tin khi là chính mình. Hãy cư xử bình thường như bản năng mách bảo và đừng cố gắng khoa trương nếu không muốn bị lố trước người đẹp. Nếu nàng không nhận ra cốt cách hiệp sĩ trong bạn thì đừng tiếc nữa mà hãy đi tìm một nàng công chúa khác xứng đáng và tinh tường hơn để đỡ tốn thời gian, công sức của bạn. Khi đàn ông yêu thích ai đó, rất tự nhiên anh ta sẽ đối xử với cô gái của mình như một nàng công chúa.

Vũ điệu săn mồi của cáo.


Con cáo thực hiện cú nhảy ngoạn mục và chui xuống tuyết để bắt con chuột.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Con cáo dừng lại khi phát hiện một con chuột bên dưới tuyết trong công viên quốc gia Yellowstone của Mỹ.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Sau khoảng 20 phút con cáo đột nhiên đứng thẳng.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Chuyển động của con cáo diễn ra quá nhanh.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Vì thế nhiếp ảnh gia không kịp đưa nó vào khung hình.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Con vật lao xuống.

Vũ điệu săn mồi của cáo
Và nó chui sâu xuống tuyết để tìm con chuột, nhưng không thành công.
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật 

Cùng ngắm những giây phút chơi đùa, suy tư... của con người và các loài động vật, cả hai như có một sợi dây liên kết vô hình.
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Hai loài mà cứ như một
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Phút giây chơi đùa dưới đại dương
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Canh giấc ngủ cho nhau
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Gối êm thật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Sẵn sàng ứng cứu nếu bạn lâm nguy
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Tình bạn khăng khít
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Vũ điệu của nước
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Nắm lấy tay tớ nhanh lên
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Ngồi im tớ đọc sách cho nào!
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Được ngồi lên đầu thích thế
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Những bức ảnh tuyệt đẹp của người và động vật
Đọc sách cho nhau nghe

9 ĐIỀU NAM GIỚI HAY HIỂU SAI NHẤT VỀ PHỤ NỮ...


9 từ phụ nữ hay dùng

1. "Tốt thôi" = "Chúng ta kết thúc cãi nhau ở đây. Hãy biết rằng em luôn đúng, còn anh nên im đi!".

2. "Năm phút nữa thôi" = "Nửa tiếng nữa anh nhé. Em còn đang trang điểm!" = "Anh chỉ được phép xem đá banh thêm đúng năm phút nữa, sau đó thì phải giúp em làm việc nhà!"

3. "Anh cứ việc làm điều anh muốn" = "Anh khôn hồn thì đừng làm điều đó!"

4. Thở dài = Đây là một từ ngữ không được nói thành lời, nàng đang nghĩ bạn thật ngu ngốc, và tự hỏi tại sao nàng phải phí thời gian tranh cãi với bạn chẳng vì điều gì cả (Xem tiếp điều 9 để biết định nghĩa của "chẳng là gì cả")

5. "Tốt thôi!" = "Em đang nghĩ làm thế nào để khiến anh trả giá cho những lỗi lầm mà anh đã gây ra"

6. "Cám ơn" = Cám ơn - một lời cám ơn đơn thuần từ một người phụ nữ, đừng thắc mắc hay nghi ngờ, hãy đơn giản trả lời "Không có gì em ạ". Nhưng tình hình sẽ thay đổi nếu đó là "Cám ơn anh rất nhiều" - đây hoàn toàn là một lời trách móc ẩn ý, và chúng tôi chẳng cám ơn gì các anh đâu. Đừng dại dột trả lời "Không có gì" - vì điều đó sẽ dắt các anh đến rắc rối thứ 7.

7. "Sao cũng được" = Một cách nói khác của "Anh biến đi! F---YOU"

8. "Đừng lo về chuyện đó, em hiểu mà" = "Không hiểu em đã nói anh làm điều đó bao nhiêu lần rồi, tại sao anh lại không làm?". Một người đàn ông sẽ hỏi lại "Có chuyện gì sao?", và hãy xem lại điều 4 để biết câu trả lời thường gặp của chúng tôi.

9. "Không có gì" = "Chắc chắn là có gì!" Đây là báo hiệu của một cơn bão, và bạn nên chuẩn bị tâm lý là vừa. Một cuộc tranh cãi bắt đầu với "Không có gì" sẽ kết thúc với "Tốt thôi!" (xem lại điều 1)

Hãy gửi link này đến những người đàn ông bạn biết, để giúp họ học tập ngôn ngữ của một nữa thế giới.

Hãy gửi link này đến tất cả cô gái bạn biết. Chúng ta biết rằng bài viết này hoàn toàn đúng mà, phải không?



9 Words Women Use (and Men Need to Know)


1) Fine

This is the word women use to end an argument when they are right and you need to shut up.

2) Five Minutes

If she is getting dressed, this means a half an hour. Five minutes is only five minutes if you have just been given five more minutes to watch the game before helping around the house.

3) Nothing

This is the calm before the storm. This means something, and you should be on your toes. Arguments that begin with nothing usually end in fine.

4) Go Ahead

This is a dare, not permission. Don’t Do It!

5) Loud Sigh

This is actually a word, but is a non-verbal statement often misunderstood by men. A loud sigh means she thinks you are an idiot
and wonders why she is wasting her time standing here and arguing with you about nothing. (Refer back to # 3 for the meaning of nothing.)

6) That’s Okay

This is one of the most dangerous statements a women can make to a man. That’s okay means she wants to think long and hard before
deciding how and when you will pay for your mistake.

7) Thanks

A woman is thanking you, do not question, or faint. Just say you’re welcome. (I want to add in a clause here – This is true, unless she says ‘Thanks a lot’ – that is PURE sarcasm and she is not thanking you at all. DO NOT say ‘you’re welcome’ . that will bring on a ‘whatever’).

8 ) Whatever

Is a woman’s way of saying F– YOU!

9) Don’t worry about it, I got it

Another dangerous statement, meaning this is something that a woman has told a man to do several times, but is now doing it herself. This
will later result in a man asking ‘What’s wrong?’ For the woman’s response refer to #3

Nhật ký nàng Ô sin lắm chiêu.


Ngày… tháng… năm…
Chàng lại về muộn. Chàng bỏ bữa tối. Nó lại chửi chàng.
http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/03/11/osindd.jpg

Ngày… tháng… năm…
Nấu món chàng thích nhất . Thế mà “nó” giành ăn hết. Lại còn khen mình nấu ngon nữa. Đểu thế. Tội chàng quá. Mai nó đi công tác, mình cho chàng ăn “phở.
Ngày… tháng… năm…
Đi đăng ký tạm trú. Mục “Quan hệ với chủ hộ”, mình điền: 3lần/tuần. Chúng nó trợn tròn mắt. Nhiều hay ít nhỉ?
Ngày… tháng… năm…
Nó lại chửi chàng
Chàng đang tắm…
Đến lượt nó tắm
Chàng tranh thủ…
Ước gì cả ngày nó ở trong nhà tắm!
Ngày… tháng… năm…
Đêm nay Nó lại oánh chàng
Mie con khốn
Ngày mai Bà mua thuốc chuột
Cho nó tèo!
http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/03/11/1231719449.img.jpg
Ngày… tháng… năm…
Nó lại đòi chàng.
Tiếng chàng thở hùng hục…
Đau xót.
Thương chàng quá, mai chắc mình phải nhịn rồi.
Ngày… tháng… năm…
Mấy hôm nay mình thấy buồn nôn. He he sướng thế. Biết đâu…
Nó mà biết thì…
Ơ nhưng mà tháng trước Mình lại rập rình với thằng xế lô.
Bỏ mẹ…
Ngày… tháng… năm…
Nó đón mẹ nó về quản chàng rồi nó đi công tác. Híc
Ngày… tháng… năm…
Con gái “nó” hỗn với mình.
Nó bảo mình là đồ Osin.
Mệ, tức thế chứ. Bà là, là, là ……
Sau này bà không cho con bà gọi mày bằng chị đâu nhá.
Không có thứ chị em nào với mày nhá.
Ngày… tháng… năm…
Dạo này chàng làm ăn sa sút quá.
Tội nghiệp chàng.
Không biết có nuôi nổi 1 vợ 1 con không nữa?
Mai mình đi mua Maverlon.
Ngày… tháng… năm…
Chàng đi công tác đột xuất.
Biết trước mình đã xin nghỉ về quê thăm con. Nhớ…
Ngày… tháng… năm…
chàng đã về nó lại…bắt…chàng
chàng lại thở hùng hục trong đêm….. hic………
Ngày… tháng… năm…
Sáng nó bảo với chàng, cái bút của chàng dạo này nhanh hết mực thế.
Chiều nó mang về bình rượu tắc kè.
Hic… hôm sau… chàng về…. mình cho chàng ăn củ sâm tối nó lại bắt chàng abcxyz… may mà buổi chiều mình tranh thủ rồi, không thì phí đi…
Ngày… tháng… năm…
Dạo này chàng lăng nhăng quá!
Để ý cả con bé Ôsin nhà hàng xóm…
Trong khi mình thì cứ… vò võ!
Mình thử que này là que thứ 22 rồi mà vẫn… 1 vạch!
Mai lại tranh thủ làm cái nữa…
Ngày kia mua hẳn một hộp về dùng dần!
Ngày…. tháng… năm….
Chàng mang máy ra phòng ngoài nói ” dạy cho cái Tĩn vi tính ” ….. mình đốt cuốn sổ nhật kí , nhỡ nó thấy thì …….
Mình tập tành viết blog …. tranh thủ search mấy bí quyết ” dưỡng sinh ” cho chàng ……
coi xong chịu ko đc. …..
may chàng về sớm , còn ” nó ” thì tối mịt mới vìa … ước gì ” nó ” đừng về luôn
Ngày… tháng… năm…
nó lại xuất viện rồi..
Lần này bà tha cho nhé!
thằng nhóc con dạo này người lớn rồi giông chàng quá khiến nhiều lúc mình nghĩ ngợi lung tung nó cũng 8 tuổi rồi chứ nhỉ…
xấu hổ quá!
Ngày… tháng… năm…
Nó về quê, chàng kêu mệt không về, mình cũng xin về nhưng nó không cho, nó lại nịnh mình ở lại nấu cơm cho chàng nữa, mình giả vờ mãi, híc híc đúng là con này còn ngu…hơn mình.
Ngày 1 tháng 5 năm…..
mình làm chàng mệt thật rồi…
Cả đêm qua mình và chàng không ngủ mừng ngày thống nhất đất nước, mình như quân giải phóng tiến vô sài gòn sôi sục khí thế, chàng như đội quân thất trận, tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.
Cả đêm qua chính quyền đã nằm trong tay quân giải phóng. Tối nay nó lại về cướp lại chính quyền rồi…hu hu…. Mình phải nghĩ xem cho nó nhai cái gì chiều nay cho nó… về quê nhà vĩnh viễn nhỉ…
Ngày …. Tháng …. Năm……..
“Nó” sinh đứa con gái hơn tháng rồi, mình vẫn không có kết quả gì, mình có gì không bình thường chắng?
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Con Thủy nói mình phải thêm kinh nghiệm, nếu không có con thì cũng phải làm cho chàng mê mệt minh thì chàng mới có cơ bỏ “nó”. Nó nói trên In tờ nét có nhiều lắm, nhưng mình có biết vi tính, vi mô gì, chắc mấy tiệm đĩa “cục gạch” có .
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Xui quá, đang thực hành theo cái đĩa thì thằng nhóc nó thấy, khuya rồi sao nó không ngủ mà còn đi kiếm ba nó. Mình phải dổ ngon dổ ngọt cho nó đừng bép xép.
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Trưa nay, ăn cơm xong chàng nằm xa lông, thằng quỷ con leo lên bụng chàng mà nhún, chàng la nó, nó cãi lại: “ba nói ba bụng bự nên chị Sáu phải ngồi trên bụng ba nhún cho xẹp bớt, con nhẹ hơn chỉ nhiều sao ba không cho?”. Mình rụng rời tay chân, chàng vội nhổm dậy rủ nó đi bắn bi. “Nó” đang ở nhà trong, không biết “nó” có nghe thấy không ?
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Thằng quỷ con này tò mò, nó rình hồi nào mà mình hổng biết, trưa nay nó lại hỏi ba nó: “Tối qua ba bị gì mà con thấy chị Sáu thổi gì giữa hai chân ba lâu lắm vậy?” Chàng vừa suỵt, suỵt vừa cà lăm trả lời : “À… ừ, ba bị trầy ở chổ đó ba bôi cồn rát quá nên chị Sáu thổi cho mát”. Nó chưa chịu thôi, còn “bình luận” câu động trời: ”Ba nói chị Sáu mai mốt có thổi , thổi ít ít thôi. Chị ấy nhún nhún cho bụng ba xẹp xuống, bây giờ lại thổi lâu như vậy, hơi vô nhiều, con thấy con thấy bụng ba bự hơn đó.” Mình xanh mặt. Đau tim quá.
………………………………………………………….
Ngày …. Tháng …. Năm……..
Mẹ chàng ốm nặng, điện bảo chàng về gấp, chàng đi sáng nay, chiều mai mới về. Mấy bữa nay, mình thấy lo lo làm sao, không biết thằng quỷ con này có nói gì không?
Quyển nhật ký bị dừng nửa chừng ở đây. 
Một người đàn ông trạc 35, bấm chuông cửa 1 căn nhà xinh xắn . Chạy ra mở cửa là thằng bé khoảng bảy, tám tuổi .
-Ủa, chị Sáu đâu mà con mở cửa.
-Dạ, chị Sáu bị má đuổi rồi, má đang chờ ba trên phòng đó .
Lát sau, từ phòng trên lầu 1, có giọng đàn bà lớn tiếng:
-Anh còn chối không có gì hả, anh với con đĩ đó giống như nhau, chối bai bãi, chừng xem cái này mới chịu câm … đó anh nhìn tivi coi . Sao tôi khổ quá nè trời, anh hết ở sở làm rôi tới người ở trong nhà . .. Nè, nhún cho xẹp bụng nè … Nè, thổi cho bụng bự nè … nè, nhún … nè, thổi …, nè đầu độc thằng con của tui …
Cứ sau chữ nè là giọng người đàn ông rên lên đau đơn .
-Ui da, tha cho anh, tại … tính đàn ông nó vậy mà, chứ anh vẫn thương ba mẹ con em hết lòng mà, anh có bỏ bê gì mẹ con em đâu… Tại nó lẳng nên anh bị mê muội chút thôi mà.
-Chút nè, … nó là con quỷ cái, phá gia cang người khác… quỷ kinh ,nè…. Kim đâm ba mũi,nè, … ka ma so ba nè , …, may mà tôi ăn ở hiền lành, trời còn thương , không thì chết với con quỷ đó.
-Gì mà kim đâm ba mũi, gì ka ma so ba … bộ nó ếm em hả ?
-Nó viết trong cuốn nhật ký đó, tôi bắt được quả tang nó đang viết, phải dành giật mới lấy được, nhưng tôi không cho anh đọc đâu, để cho anh ôm thắc mắc đó tới già.
Quyển nhật ký bay vèo qua cửa sổ, rớt dưới chân một người đàn ông đang chờ con tan trường và vô tình nghe trọn câu chuyện.