NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Lòng tự ái của con người.


Philippe, vua nước Macédoine, khi đang đem quân vây thành Méthone, có một tên cung thủ đại tài tên là Aster đến xin vào đội tinh binh của nhà vua. Người ấy khoe rằng tài nghệ cung tiễn hay lắm, chim bay dầu lẹ đến bậc nào, y bắn cũng không sai bao giờ. Vua ghét đứa khoe mình nên phán rằng: Được, để ta đánh trận với chim sẻ, bấy giờ ta sẽ dùng đến tài ngươi.

Aster nghe câu nói mỉa mai ấy, lấy làm căm tức vô cùng, liền chạy thẳng vào thành bị vây chờ dịp trả thù.

Một hôm Aster đứng trên bờ thành, thấy vui Philippe đang đi kinh lý các trại quân đóng ngoài thành, liền lấy một cây tên, viết vào mấy chữ: “Gởi cho con mắt bên hữu của vua Philippe”, rồi bắn xuống. Tên trúng giữa mắt phải của vua. Vua sai sứ cầm chiếc tên vào trả lại trong thành giặc, phê lên trên mũi tên rằng: “Ta mà lấy được thành này, Aster sẽ bị xử trảm”.

Sau quả y lời.


Vua Philippe, thật đã mua đắt cái cao thú được nói một lời có ý vị. Nhưng mà, Aster lại mua rất đắt cái thú trả được thù. Cái lòng hiềm thù nhiều khi nó ngộ chúng ta mà đưa chúng ta đến chỗ bại. Cái tính châm chích người ta cũng chẳng nguy hiểm kém gì. 

Đành rằng nói được những câu thâm trầm, khiến cho kẻ khác sợ ta, nhưng chúng sợ ta thì ít mà lòng oán hận lại nhiều. Những lời nhạo báng để lấn áp người, để thỏa được lòng tự ái của mình, khiến cho lòng người bị chạm lấy đau khổ không thể quên được. 

Thường thường người ta có thể tha thứ cho ta một cái tội ác dễ hơn là tha thứ cho ta một lời nói độc.


Cái “tôi” có phải là dễ ghét đâu theo như lời Pascal. Nó là cái chữ dễ yêu nhất trong đời. Nhưng vì ta đã quá nâng niu chiều chuộng nó… mà thành ra cách cư xử trong đời ta gây không biết bao nhiêu sự vụng về, ân hận, đau khổ, tai ương… Và cũng chính vì thế mà Pascal mới thốt ra câu nói chua cay này, “Cái tôi thật đáng ghét”.

Cái “tôi” chẳng những dễ yêu mà thôi, nó lại là trung tâm điểm của vũ trụ là khác. Bao nhiêu sự vật trong đời, chung quy đều quây quần theo cái cốt ấy: Bản ngã.

Như ta đã thấy, lòng tự ái là nguồn gốc lớn của muốn sự đắng cay chua xót ở đời. Muốn cho tâm hồn được bình tĩnh, thời không có gì kỵ bằng lòng tự ái. Trong các thị dục, thị dục về lòng tự ái là vô độ hơn cả: trong các khổ não, cái khổ não do lòng tự ái gây ra là khó tránh và thường thống thiết hơn.

Có người nói: “Lòng tự ái đã là kẻ thù cho sự bình tĩnh bên trong, nó lại cũng là kẻ thù cho sự yên ổn bên ngoài nữa. Phàm khi lòng tự ái được thỏa mãn là tất có xâm phạm đến bên ngoài…”

Lòng tự ái của ta xui khiến ta bao giờ cũng chăm chăm đáu đáu chỉ chực có dịp miệt kẻ khác để cho khỏi bị kẻ khác miệt mình. Thành ra nhiều người trong chúng ta bao giờ cũng cứ lo đi dòm ngó người khác; xem ai có gì xấu thì phô trương lên, ai có gì tốt thì bài bác đi, để nuôi cái lòng tự đắc của mình.

Xem đấy đủ rõ câu “Ẩn ác dương thiện” (che dấu, bỏ qua cái xấu, biểu dương, khen ngợi điều tốt của người khác) của cổ nhân khó thi hành biết chừng nào! Tại sao? Tại lòng tự ái của chúng ta quá nặng, thường tin rằng dìm được người ta là đem được mình lên, chê cái dở của người tức là đem được cái hay của mình ra… Thật không gì vụng về bằng! Khiến nên, ở đời, trong sự giao tế hằng ngày, gây cho ta không biết bao nhiêu khốc hại.

Như vậy, ta có thể thấy tất cả bí quyết của nghệ thuật cư xử có thể gồm trong hai nguyên tắc quan trọng:

1. Chớ chạm vào lòng tự ái của ai cả.

2. Ẩn ác dương thiện. 

Nguyên tắc thứ nhất thuộc về tiêu cực; còn nguyên tắc thứ hai thuộc về tích cực. Cả hai không phải là những câu châm ngôn chỉ sự khôn dại cho người đời mà thôi, mà thật ra nó là câu nói của lòng Nhân, hay ít ra, của lòng yêu chuộng Công Bình.

Người xưa há không có bảo: “Kỷ sở bất dục, vật ư thi nhân” sao? Cái gì mình không muốn người làm cho mình, thì đừng làm cho kẻ khác. Có ai là người muốn bị người ta chạm đến lòng tự ái của mình không? Thế sao mình lại thích lấn áp người trong lời nói để người ta phải đỏ mặt, tía tai cho cam. “Làm cho người ta cùng lý đến phải ngậm miệng, đỏ mặt, toát mồ hôi, mình tuy hả lòng thật, nhưng đấy là người nông nổi khắt khe làm sao…”. Thế là bất công, mà cũng là bất nhân nữa…

Nhưng rồi, hả lòng được một ít mà lắm khi còn di hại cho mình đến thảm khốc cũng không chừng… Thế thì đâu phải chỉ bất công, bất nhân mà lại còn bất trí nữa là khác.

Giọt nước mắt...


 Khi những đớn đau không còn đủ sức để chịu đựng …
khi những nhớ thương, hạnh phúc đã cuộn vào lòng như sóng biển
là khi những giọt nước mắt
rơi…
Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình một chuyến đi dài
dâng từ trái tim lên khóe mắt
cả một quãng đường có khi là nhiều tháng năm hay chỉ là một khoảnh khắc
để rồi cúi đầu và khóc
vì không thể làm gì hơn!
Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình hình dáng của sự cô đơn
lăn từ khóe mắt qua cánh mũi
như một vệt dài của sướng vui và buồn tủi
như một giọt sương rơi vào khuya tối
cảm giác của nghẹn ngào không nói
sâu đến vô cùng…
Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình một mũi tên
sượt vào bờ môi mặn chát
có lần nuốt vào trong mặc trái tim bỏng rát
có lần cắn răng để trôi qua suốt chiều dài gương mặt
để chứng kiến hết những vỡ òa…
Những giọt nước mắt có thể nào đại diện hết cho những ước mơ
cho người cần một tình yêu quay trở lại…
cho người cần thứ tha những lầm lỗi…
cho người cần đợi chờ cả đời chỉ để nói một câu nói…
cho người cần vứt bỏ hết ngày hôm qua vào vũng tối…
sớm mai thức dậy trong buổi bình minh!
Không ai biết trước được lúc nào trong tim sẽ cạn khô hết những yêu thương?
những giọt nước mắt khi nào sẽ ngừng chảy?
những người với người trói buộc nhau vì tất cả (ngoại trừ tình yêu) thế gian muốn nhìn thấy?
những người muốn sống mà không thể sống như một ngọn nến cháy
cả đời không một lần thắp lên?…
Những giọt nước mắt
trong mỗi con người
luôn sống với cảm giác đau đớn vì cần được lãng quên!

THẬT VÀ GIẢ - BƯỚC ĐẦU TIÊN..


Click here to enlarge

Hãy yêu thương chính mình và quan sát: hôm nay, ngày mai, mãi đến về sau.

Chúng ta bắt đầu với một trong những lời giảng dạy sâu sắc nhất của Đức Phật Gautama:

Hãy yêu thương chính mình.

Mọi truyền thống trên thế giới này đều dạy bạn theo hướng ngược lại. Họ nói rằng: Hãy yêu thương người khác, đừng yêu thương chính mình. Ẩn phía sau lời dạy này là một ý định nào đó.
Tình yêu là dưỡng chất dành cho tâm hồn, cũng như thực phẩm cần cho cơ thể. Nếu không có thực phẩm thì cơ thể sẽ trở nên yếu ớt, nếu không có tình yêu thì tâm hồn trở nên 
yếu đuối. Không một nền văn hóa nào muốn người ta có được tâm hồn mạnh khỏe vì một người có tâm hồn mạnh khỏe thì rất có nguy cơ anh ta sẽ nổi loạn.
Tình yêu khiến bạn nổi loạn, khiến bạn muốn đứng lên cách mạng. Tình yêu chắp cánh cho bạn giúp bạn bay cao. Tình yêu giúp bạn có được sự sáng suốt nên không ai có thể lừa dối bạn được, không ai có thể đàn áp hay lợi dung bạn. Một số kẻ có thế lực chỉ sống nhờ vào máu của bạn, họ sống nhờ vào sự lợi dụng người khác.
Một số kẻ có thế lực là vật ký sinh. Để làm cho tâm hồn bạn suy yếu họ đã tạo ra một phương cách chắc chắn, chắc chắn đến một trăm phần trăm, đó là: họ dạy bạn rằng đừng yêu thương chính mình. Bởi nếu một người không thể yêu thương chính mình thì anh ta không thể yêu thương bất kỳ ai khác. Lời dạy này thật quỷ quyệt - họ nói “Hãy yêu thương người khác”... bởi họ biết rằng nếu bạn không thể yêu thương chính mình thì bạn hoàn toàn không thể yêu thương bất kỳ thứ gì khác. Nhưng họ vẫn không ngừng nói “Hãy yêu thương người khác, yêu thương nhân loại, yêu thương Thượng đế. Hãy yêu thương tự nhiên, yêu thương vợ mình, yêu thương chồng mình, yêu thương con cái, yêu thương cha mẹ.” Nhưng đừng yêu thương chính mình vì sự yêu thương chính mình là sự vị kỷ, theo lời họ thì là như thế. Họ chỉ trích sự tự yêu mình và họ không chỉ trích bất kỳ thứ gì khác.
Họ làm cho lời giảng dạy của họ có vẻ rất hợp lý. Họ nói “Nếu bạn yêu thương chính mình thì bạn sẽ trở thành một người ích kỷ, một người vị ngã.” Điều đó không đúng.
Một người yêu thương chính mình sẽ nhận thấy rằng trong mình không tồn tại một bản ngã nào. Chỉ khi bạn yêu người khác mà khôngyêu chính mình. Cố gắng yêu người khác, khi đó bản ngã mới xuất hiện. Những nhà truyền giáo, những người lãnh đạo xã hội, những người phục vụ xã hội là những người có bản ngã mạnh mẽ nhất trên thế giới (theo lẽ tự nhiên) vì họ nghĩ rằng họ là những người thuộc tầng lớp trên nên bản ngã của họ trở nên mạnh mẽ. Họ không được bình thường (những người bình thường luôn yêu thương chính mình). Họ yêu người khác, họ yêu những lý tưởng cao đẹp, họ yêu Thượng đế.
Tất cả tình yêu của họ đều sai lạc vì toàn bộ tình yêu của họ đều không có nguồn gốc cơ bản.
Một người yêu thương chính mình thì điều này có nghĩa là anh ta đã bước được bước đi đầu tiên hướng tới tình yêu chân thật. Cũng giống như khi chúng ta ném một viên sỏixuống mặt hồ tĩnh lặng: gợn sóng lăn tăn hình tròn bắt nguồn từ viên sỏi này và lan dần ra mãi đến khi chạm được bến bờ. Nếu bạn ngăn không cho vòng tròn gợn sóng này lan tỏa thì bạn không mong gì nó có thể chạm được bến bờ xa nhất.

Một người biết rõ hiện tượng này: Hãy ngăn không cho mọi người yêu thương chính mình và rồi bạn sẽ hủy diệt khả năng yêu thương trong họ. Lúc này bất kỳ thứ gì họ nghĩ là tình yêu cũng đều là thứ giả tạo. Đó có thể là bổn phận, không phải là tình yêu (bổn phận là một từ ngữ giả tạo). Cha mẹ hoàn tất bổn phận của mình dành cho con cái, sau đó con cái hoàn tất bổn phận của mình dành cho cha mẹ; vợ hoàn tất bổn phận đối với chồng, chồng hoàn tất bổn phận đối với vợ. Đâu là tình yêu?
Tình yêu không bao giờ biết đến bổn phận. Bổn phận là gánh nặng, là sự khách sáo. Tình  yêu là niềm vui, là sự chia sẻ, tình yêu là sự thân mật. Một người yêu thương không bao giờ nghĩ rằng “Mình đã gia ơn cho họ”. Ngược lại, anh ta chỉ nghĩ “Họ đã nhận tình yêu của mình, mình thật biết ơn họ. Họ đã gia ơn cho mình qua việc nhận lấy món quà của mình, thay vì từ chối”.

Một người sống cùng bổn phận nghĩ rằng “Mình là người có nhiệm vụ đặc biệt, mình là người cao hơn. Hãy nhìn xem mình đã phục vụ mọi người, mình đã gia ơn cho họ”. Những người phục vụ mọi người là những người giả tạo nhất trên thế gian (và cũng là những người ranh mãnh nhất).
Nhưng trong suốt nhiều thế kỷ qua bạn đã bị đầu độc. Bạn luôn sợ hãi thứ tình yêu dành cho chính mình - đây là bước đầu tiên hướng đến thứ tình yêu đích thực. Mộtngười yêu thương và tôn trọng chính mình cũng sẽ yêu thương và tôn trong người khác vì anh ta biết rằng: “Nếu mình có quyền hưởng niềm vui, niềm hạnh phúc, niềm vinh quang thì mọi người cũng được hưởng những thứ đó”. Anh ta ý thức được rằng về cơ bản thì toàn nhân loại đều như nhau, đều là một. Vâng, đúng vậy, chúng ta không khác nhau, chúng ta bị chi phối bởi cùng một quy luật tự nhiên. Đức Phật nói rằng chúng ta cùng sống dưới một quy luật của vũ trụ - aes dhammo sanantano. Xét chi tiết thì chúng ta hơi khác biệt so với nhau - điều đó tạo ra sự đa dạng, tạo ra nét đẹp của nhân loại - nhưng về cơ bản chúng ta không khác nhau.
Một người yêu thương chính mình sẽ sống vui cùng tình yêu, tình yêu trong anh ta ngày càng thêm mạnh mẽ, nó sẽ lan tràn, nó sẽ tỏa khắp đến với mọi người. Nó phải tỏa khắp!     Nếu bạn sống cùng tình yêu, nhất định bạn phải chia sẻ tình yêu. Bạn không thể chỉ yêu thương chính mình đến mãi mãi, vì dù sớm dù muộn bạn cũng nhận ra được một điều: nếu tình yêu dành cho chính mình tuyệt vời đến thế thì sẽ thật tuyệt biết bao nếu ta chia sẻ tình yêu này cùng mọi người!
Rồi thì gợn sóng lăn tăn này sẽ vươn xa hơn nữa. Bạn yêu thương mọi người, rồi thì bạn bắt đầu yêu thương động vật, chim chóc, cây cỏ, núi non. Bạn có thể lấp đầy vũ trụ này bằng tình yêu của mình. Chỉ một người thôi cũng có thể lấp đầy vũ trụ này bằng tình yêu, cũng giống như chỉ một gợn sóng lăn tăn cũng có thể lấp đầy mặt hồ bằng những gợn sóng - chỉ một mà thôi.
Chỉ có Đức Phật mới có thể nói rằng Hãy yêu thương chính mình. Một số người không thể đồng ý với điều đó, vì điều đó sẽ hủy diệt toàn bộ lâu đài của họ, hủy diệt toàn bộ lâu đài của họ, hủy diệt toàn bộ hệ thống lợi dụng bóc lột của họ. Nếu một người không được phép yêu thương chính mình thì tinh thần anh ta sẽ ngày một suy yếu. Thể chất của anh ta có thể phát triển nhưng anh ta không có sức mạnh tinh thần vì không một dưỡng chất nào nuôi dưỡng tâm hồn anh ta cả. Anh ta chỉ là một cái xác không hồn mà thôi. Hạt giống tâm hồn chỉ có thể nảy mầm khi bạn tìm được loại đất thích hợp để nó phát triển: tình yêu. Bạn mãi mãi không tìm được thứ đất này nếu bạn vẫn bám theo lời dạy xuẩn ngốc này “Đừng yêu thương chính mình”.
Tôi cũng khuyên bạn nên yêu thương chính mình trước tiên. Tình yêu chẳng liên quan gì đến bản ngã. Thực ra tình yêu là một thứ ánh sáng mà thứ bóng tối của bản ngã không thể tồn tại trong đó. Nếu bạn chỉ yêu thươngngười khác, nếu tình yêu của bạn chỉ dành cho người khác, bạn sẽ mãi mãi sống trong bóng tối. Trước tiên bạn cần phải đắm mình trong thứ ánh sáng đó, hãy để ánh sáng len lỏi vào mọi ngóc ngách trong tâm hồn bạn, hãy để tình yêu giúp bạn có một sức mạnh phi thường.

Một khi tâm hồn bạn đã trở nên mạnh mẽ, bạn biết rằng mình sẽ không chết, bạn sẽ trở nên bất diệt. Tình yêu giúp bạn có được sự thấu hiểu đầu tiên về sự bất diệt. Tình yêu là trải nghiệm duy nhất không chịu ảnh hưởng bởi thời gian, đó là lý do những người yêu nhau không sợ chết. Tình yêu không biết đến cái chết. Một khoảnh khắc của tình yêu luôn kéo dài đến vô tận.
Nhưng tình yêu cần phải bắt đầu ngay từ điểm đầu tiên. Tình yêu phải bắt đầu từ bước đầu tiên: Hãy yêu thương chính mình


Đừng chỉ trích chính mình. Bạn đã bị chỉ trích quá nhiều rồi, bạn đã chấp nhận tất cả những lời chỉ trích đó. Giờ thì bạn tiếp tục tự gây hại cho chính mình. Không ai nghĩ rằng mình là người đáng giá, không ai nghĩ rằng mình là kiệt tác của Thượng đế; không ai nghĩ rằng mình là người không thể thiếu trên đời. Đây là những ý tưởng độc hại. Bạn đã bị tẩm độc vào nguồn sữa của mẹ mình (và đây là toàn bộ quá khứ của bạn). Nhân loại đã sống dưới bóng tối, bóng tối của sự tự chỉ trích mình. Nếu bạn chỉ trích chính mình, nếu bạn kết án chính mình, nếu bạn tự đè nặng chính mình, làm sao bạn có thể phát triển được? Làm sao bạn có thể trưởng thành được? Nếu bạn tự chỉ trích chính mình, làm sao bạn có thể nâng niu quý trọng sự sống được? Nếu bạn không thể nâng niu quý trọng sự sống của chính mình, bạn sẽ không thể nào nâng niu quý trọng sự sống của người khác; đó là điều không thể.
Bạn chỉ có thể trở thành một phần của cái trọn vẹn khi bạn có sự quý trọng dành cho Thượng đế tiềm ẩn trong lòng. Bạn là người chủ nhà, Thượng đế là khách mời của bạn. Qua tình yêu dành cho chính mình bạn sẽ biết được điều này: Thượng đế đã chọn bạn làm nơi trú ẩn. Khi chọn bạn làm nơi trú ẩn, Thượng đế đã quý trọng bạn, yêu thương bạn. Khi tạo ra bạn Thượng đế đã thể hiện tình yêu dành cho bạn. Người không tạo ra bạn một cách vô tình; Người đã tạo ra bạn với một vận mệnh nào đó, với một tiềm năng nào đó, với niềm vinh dự nào đó mà bạn phải đạt được. Vâng, Thượng đế đã tạo ra con người qua hình ảnh của chính mình. Nhân loại phải trở thành Thượng đế. Nếu nhân loại không trở thành Thượng đế thì sự mãn nguyện không thể xuất hiện.Nhưng làm sao bạn có thể trở thành Thượng đế? Ai đó nói rằng bạn là một tội đồ. Ai đó của bạn nói rằng bạn là người bị kết tội, rằng bạn sẽ bị đày xuống địa ngục. Họ khiến bạn sợ hãi sự tự yêu thương chính mình. Đây là mánh lới của họ, cắt phăng gốc rễ của tình yêu. Họ là những người rất xảo quyệt. Họ nói “Hãy yêu thương người khác”. Lúc này tình yêu của bạn trở thành một thứ tình yêu giả tạo.
Họ nói “Hãy yêu thương nhân loại, yêu thương đất mẹ, yêu thương cuộc sống, yêu thương Chúa trời”. Những ngôn từ to lớn nhưng hoàn toàn vô nghĩa. Bạn đã bao giờ gặp gỡ ai chưa? Bạn luôn luôn gặp gỡ mọi người và bạn đã chỉ trích kết tội ngay người đầu tiên bạn gặp gỡ, đó chính là bạn.
Bạn chưa bao giờ tôn trọng chính mình, bạn chưa bao giờ yêu thương chính mình. Cuộc sống của bạn sẽ trở nên hoang phí qua việc không ngừng chỉ trích mọi người. Thế nên mọi người trở thành những kẻ vạch lá tìm sâu. Họ tìm kiếm từng lỗi lầm nhỏ nơi chính mình (thế thì làm sao họ lại không tìm kiếm lỗi lầm nơi người khác?). Thật thế, họ nhất định sẽ tìm ra được những lỗi lầm, rồi họ cường điệu hóa chúng lên, họ thổi phồng chúng lên càng lớn càng tốt. Thế nên trong nhân loại luôn tồn tại những lời chỉ trích và thiếu tình yêu.
Tôi nói rằng đây là một trong số những câu kinh của Đức Phật và chỉ có một người thức tỉnh mới có thể cho bạn thấy rõ sự sáng suốt này.
Người nói Hãy yêu thương chính mình... Đây có thể là nền tảng cơ bản của sự thay đổi thực sự. Đừng sợ hãi tình yêu dành chobạn sẽ phải ngạc nhiên: Ngày bạn có thể vứt bỏ được sự tự chỉ trích mình, sự tự bất kính mình - ngày bạn có thể vứt bỏ ý tưởng về sự tội lỗi sơ khai, ngày bạn có thể nghĩ rằng mình là một đối tượng quý giá và được cuộc sống yêu thương - ngày đó sẽ là một ngày tràn ngập niềm vui sướng. Từ ngày đó trở đi bạn sẽ bắt đầu nhận ra được chân giá trị của từng người và bạn sẽ có được lòng từ bi đúng nghĩa. Đó không phải là lòng từ bi do bạn tích lũy được; đó sẽ là một suối nguồn yêu thương tuôn chảy tự nhiên.
Một người yêu thương chính mình có thể dễ dàng trầm tư mặc tưởng, dễ dàng tham gia thiền định, vì sự thiền định có nghĩa là sống cùng chính mình. Nếu bạn căm ghét chính mình - như bạn đã từng làm, như bạn đã được dạy bảo - nếu bạn căm ghét chính mình, làm sao bạn có thể chung sống với chính mình? Thiền chính mình.Thiền định là sự vui sống cùng chính mình. Tôn vinh chính mình, đó chính là thiền định.

Thiền định không phải là một mối quan hệ; bạn không cần phải có ai đó để thiền định, bạn chỉ cần có chính mình. Bạn vui vì mình xuất hiện trong đời sống này, bạn vui với sự sống của chính mình.
Phép mầu lớn nhất trên thế gian chính là sự sống. Sự sống là điều kỳ diệu nhất và thiền định giúp bạn mở cánh cửa dẫn tới điều kỳ diệu này. Nhưng chỉ những ai yêu thương cô mới có thể thiền định; nếu không bạn sẽ luôn luôn trốn chạy khỏi chính mình, tránh né chính mình. Có ai muốn ngắm nhìn một khuôn mặt xấu xí và muốn chung sống với một con người xấu xí? Có ai muốn tìm hiểu về vũng bùn trong chính mình, bóng tối trong chính mình? Bạn muốn che đậy tất cả những thứ này bằng những bông hoa xinh đẹp, bạn tự giả tạo với  chính mình, bạn luôn muốn trốn chạy khỏi chính mình.

Người ta vẫn không ngừng tìm kiếm bạn bè. Họ không thể chung sống cùng chính mình; họ muốn sống cùng người khác. Người ta vẫn không ngừng tìm kiếm bạn bè, chỉ cần họ tránh né được chính họ hoặc họ có thể tìm đến bất kỳ thứ gì có thể giúp họ trốn chạy khỏi chính mình. Họ sẽ đến rạp hát và ngồi đó liên tục ba giờ đồng hồ để xem một cái gì đó hoàn toàn ngớ ngẩn. Họ sẽ tìm đọc một cuốn tiểu thuyết trinh thám nào đó để giết thời gian. Họ đọc đi đọc lại cùng một tờ báo để tự làm mình bận bịu. Họ sẽ chơi bài, chơi cờ chỉ để giết thời gian (cứ như thể họ có nhiều thời gian lắm vậy).
Nhưng đây là một trong những rắc rối cơ bản được tạo ra bởi lối nuôi dạy Mỹ xem truyền hình năm tiếng đồng hồ một ngày và chứng bệnh này đang lan tràn khắp toàn cầu. Bạn trông thấy gì? Bạn nhận được gì? Bạn chỉ khiến mắt mình nhòe đi...

Nếu bạn không xem truyền hình thì bạn tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể giúp bạn tránh né chính mình. Bạn luôn tìm cách tránh né chính mình vì bạn nghĩ rằng mình là một cái gì đó rất xấu xí. Ai đã khiến bạn trở nên xấu xí như thế? Có thể họ là bất cứ ai. Họ là người đã khiến bạn trở nên xấu xí như thế (và họ đã thành công; họ đã làm cho mọi người trở nên xấu xí).
Một đứa bé được sinh ra đẹp đẽ và rồi chúng ta bắt đầu bóp méo vẻ đẹp của nó, chúng ta phá hỏng nó theo nhiều cách khác nhau, chúng ta làm tê liệt nó theo nhiều cách khác nhau, chúng ta khiến nó mất cân bằng. Dù sớm dù muộn thì nó sẽ tự chán ghét chính nó. Kết quả là nó tìm mọi cách để tự trốn tránh chínhmình.


Hãy yêu thương chính mình, Đức Phật nói. Điều này có thể thay đổi toàn thế giới. Nó có thể đẩy lùi mọi sự xấu xí trong quá khứ. Nó có thể tạo ra một kỷ nguyên mới, nó có thể là điểm khởi đầu của một nhân loại mới.
Thế nên tôi luôn cổ xúy tình yêu (nhưng tình yêu phải khởi đầu từ chính mình, rồi thì nó sẽ tiếp tục lan tràn, bạn không cần phải làm gì cả, tự nó sẽ tỏa khắp vũ trụ này).
Hãy yêu thương chính mình, Đức Phật nói, rồi Người lập tức nói hãy quan sát. Đó là sự thiền định - Đức Phật gọi sự thiền định là sự quan sát. Nhưng trước tiên là bạn cần phải yêu thương chính mình, rồi sau đó bạn quan sát. Nếu bạn không yêu thương chính mình và bạn bắt đầu quan sát, bạn có thể cảm thấy muốn tự sát! Nhiều tín đồ Phật giáo cảm thấy muốn tự sát vì họ không chú ý đến phần đầu của câu  kinh này. Họ lập tức ứng dụng phần thứ hai: “Hãy quan sát chính mình”. Thật vậy, trước khiquan sát chính mình bạn cần phải yêu thương chính mình.

Socrates nói “Hãy tự biết mình”. Đức Phật nói “Hãy yêu thương chính mình” và Đức Phật đúng hơn nhiều vì trừ khi bạn yêu thương chính mình. Nếu không bạn sẽ chẳng bao giờ biết được chính mình, sự hiểu biết chỉ xuất hiện sau. Tình yêu là nền tảng cho sự tự biết mình.
Một dạo, tôi ở cùng một tu sĩ Phật giáo, Jagdish Kashyap; giờ thì ông đã qua đời. Ông là một người tốt. Chúng tôi đã nói về Phật pháp và cũng nói về câu kinh này. Ông bắt đầu nói về việc quan sát, cứ như thể ông chưa hề đọc được phần đầu của câu kinh này, ông lướt qua nó như không hề nhìn thấy nó.
Tôi nói với Jagdish Kashyap “Đợi đã! Ngài vừa  bỏ sót một điều rất quan trọng. Việc quan sát chỉ là bước thứ hai, thế mà ngài lại xem nó là bước đầu tiên. Đó không thể là bước đầu tiên được”.

Sau đó ông đọc lại câu kinh này và nói với một ánh mắt bối rối “Tôi đã đọc Phật pháp cả đời mình và ắt hẳn tôi đã đọc câu kinh này hàng triệu lần. Tôi có thể đọc đúng từng chữ mà không cần phải nhìn vào sách, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng ‘Hãy yêu thương chính mình’ là phần đầu của thiền định, ‘quan sát’ là phần thứ hai”.
Đây cũng là những gì xảy ra với hàng triệu tín đồ Phật giáo trên toàn thế giới, kể cả các tín đồ Phật giáo mới ở Tây phương. Tất cả đều phạm cùng một lỗi như thế. Không ai nghĩ rằng việc yêu thương chính mình là nền tảng cho sự tự biết mình, cho việc tự quan sát chính mình... vì trừ khi bạn yêu thương chính  mình; nếu không, bạn không thể đối mặt với chính mình. Bạn sẽ tránh né. Sự quan sát của bạn có thể chỉ là một hình thức tránh né chính mình.
Trước tiên: Hãy yêu thương chính mình và quan sát: hôm nay, ngày mai, mãi đến về sau.
Hãy yêu thể xác của mình, hãy yêu tâm hồn mình. Hãy yêu tất cả mọi cơ quan trong chính mình. Hãy chấp nhận tình yêu. Đừng đè nén nó. Chúng ta chỉ đè nén nó khi chúng ta căm ghét một thứ gì đó, chúng ta chỉ đè nén nó khi chúng ta phản đối một thứ gì đó. Đừng đè nén vì nếu bạn đè nén thì làm sao bạn có thể quan sát được? Chúng ta không thể nhìn thẳng vào mắt kẻ thù; chúng ta chỉ có thể nhìn thẳng vào mắt người mình yêu thương. Nếu bạn không phải là người yêu của chính mình thì bạn không thể nhìn thẳng vào đtại của chính mình .
Quan sát là thiền định, đó là tên gọi mà Đức Phật dành cho sự thiền định. Người nói: Hãy thức tỉnh. Đừng hành xử theo cách ngái ngủ. Đừng vận hành như một cỗ máy. Đó là cách mọi người đang vận hành.

Mike vừa dọn đến một căn hộ và anh ta quyết định rằng mình nên làm quen với người hàng xóm đối diện nhà mình. Khi cánh cửa nhà hàng xóm mở ra, anh ta ngạc nhiên khi trông thấy một cô gái trẻ đẹp với mái tóc bồng bềnh vàng óng.
Mike nhìn thẳng vào mắt cô ta và nói “Xin chào! Anh là hàng xóm mới của cưng đây, cho anh làm quen nhé?”.

Mọi người vẫn sống một cách vô thức. Họ không ý thức được họ đang nói gì, họ đang làm gì (họ không thận trọng). Mọi người vẫn không ngừng ước đoán, họ không quan sát; họ không
có sự sâu sắc, họ không thể có. Sự sâu sắc chỉ xuất hiện qua sự thận trọng, qua sự thức tỉnh; khi đó bạn có thể quan sát với đôi mắt nhắm nghiền. Ngay lúc này đây, bạn không thể quan sát ngay cả khi mắt mình mở thật to. Bạn ước đoán, bạn suy luận, bạn dự kiến, bạn áp đặt.


Grace nằm lên ghế của một chuyên gia tâm lý.
“Hãy nhắm mắt lại và thư giãn”, bác sĩ nói “và tôi sẽ làm một thử nghiệm”.
Anh ta lấy chùm chìa khóa từ túi của mình, xòe nó ra và lắc nó nhè nhẹ. “Âm thanh đó khiến bạn nhớ đến điều gì?” anh ta hỏi.
“Tình dục”, cô ta thều thào.
Rồi thì anh ta xếp nó lại và chạm nó vào lòng bàn tay cô. Toàn thân cô ta trở nên bất động.
“Và cái này?”, anh ta hỏi.
“Tình dục”, Grace lẩm bẩm.


Bây giờ bạn hãy mở mắt ra”, bác sĩ nói, “và hãy nói cho tôi biết tại sao tình dục lại xuất hiện trong đầu bạn”.
Với vẻ ngại ngần, mí mắt cô ta mấp máy và mở ra. Grace trông thấy chùm chìa khóa trên tay của vị bác sĩ và cô ta đỏ mặt.
“Ờ thì... ban đầu”, cô ta ấp úng, “tôi nghĩ rằng đó là tiếng khóa kéo (phéc-mơ-tuya) được mở ra...”.

Tâm hồn bạn không ngừng ước đoán, nó tự áp đặt chính nó. Tâm hồn bạn không ngừng suy luận về thực tại. Tâm hồn bạn không bao giờ cho phép bạn nhìn nhận rõ thực tại; nó chỉ cho phép bạn nhìn thấy những gì nó muốn nhìn thấy.
Các nhà khoa học đã từng nghĩ rằng mọi giác quan của chúng ta (mắt, mũi, miệng...) tất cả đều nhằm mục đích nối liền chúng ta với thực tại. Nhưng giờ đây toàn bộ sự hiểu biết này đãthay đổi. Giờ nó nói rằng các giác quan và tâm hồn chúng ta không phải là cầu nối với thực tại mà là để cảnh giác thực tại. Chỉ hai phần trăm thực tại thực sự có thể đi vào tâm trí bạn; chín mươi tám phần trăm còn lại bị chặn đứng từ bên ngoài. Hai phần trăm vượt qua được các giác quan của bạn phải qua nhiều rào chắn nữa mới đến được với linh hồn bạn, lúc này nó không còn là chính nó nữa.

Thiền định có nghĩa là gạt bỏ mọi giác quan và suy nghĩ sang một bên để chúng không can thiệp vào thực tại, chỉ khi đó bạn mới cso thể nhìn nhận thực tại theo đúng sự thật về nó.
Tại sao tâm hồn lại không ngừng suy diễn? Vì tâm hồn được tạo ra bởi xã hội. Chính tâm hồn của bạn đang chống lại bạn. Nó đã bị gò ép bởi xã hội; xã hội đã khắc ghi nhiều thứ vào tâm hồn bạn. Nó là tâm hồn của bạn nhưng nó không còn phục vụ bạn nữa, nó vận hành nhằm phục vụ cho xã hội. Nếu bạn là một tín đồ Thiên chúa giáo thì nó vận hành nhằm phục vụ cho Thiên chúa giáo, nếu bạn là một tín đồ Phật giáo thì tâm hồn bạn là một tâm hồn phục vụ cho Phật giáo. Nhưng thực tại không phải là Thiên chúa giáo cũng chẳng phải là Phật giáo; thực tại đơn giản chỉ là thực tại.

Bạn cần phải dẹp bỏ những tâm hồn này sang một bên: tâm hồn cộng sản, tâm hồn phát xít, tâm hồn Hồi giáo, tâm hồn Thiên chúa giáo... Có ba ngàn tôn giáo khác nhau trên trái đất này - tôn giáo lớn và tôn giáo nhỏ, môn phái lớn và môn phái nhỏ - ba ngàn. Thế nên trên thế giới tồn tại ba ngàn loại tâm hồn nhưng chỉ có một thực tại, một sự sống, một sự thật!
Thiền định có nghĩa là: Đặt tâm hồn sang một bên và quan sát. Bước đầu tiên: Hãy yêu thương chính mình sẽ giúp ích cho bạn rất  nhiều. Qua tình yêu dành cho chính mình bạn có thể xóa bỏ được những gì xã hội đã áp đặt lên bạn. Bạn sẽ được tự do thoát ra khỏi sự gò ép xưa nay của xã hội.

Bước thứ hai: quan sát. Bạn hãy quan sát. Đức Phật không nói rằng bạn hãy quan sát thứ gì - mọi thứ! Khi bạn bước đi, bạn hãy quan sát bước đi của chính mình. Khi bạn ăn uống, bạn hãy quan sát hành vi ăn uống của chính mình. Bạn hãy quan sát mọi thứ: hôm nay, ngày mai, mãi đến về sau.
Cuối cùng một khoảnh khắc sẽ xuất hiện khi bạn có thể quan sát ngay cả giấc ngủ của chính mình. Đó là đỉnh điểm của sự quan sát. Thân xác bạn chìm vào giấc ngủ và có một đối tượng quan sát luôn thức tỉnh. Đó là đỉnh điểm của sự quan sát. Ngay lúc này đây mọi việc diễn ra trái nghịch: Thân xác bạn thức tỉnh nhưng bạn lại đang ngủ say. Thể xác cần phải nghỉ ngơi nhưng ý thức của bạn không cần phải nghỉ ngơi. Ý thức của bạn là ý thức; nó là sự thức tỉnh, đó là bản chất của nó. Thể xác mệt mỏi vì thể xác bị chi phối bởi luật hấp dẫn. Chính luật hấp dẫn khiến bạn mệt mỏi. Khi bạn chạy nhanh bạn sẽ nhanh chóng bị mệt, khi bạn đi lên cầu thang bạn sẽ nhanh chóng bị mệt vì lực hấp dẫn của trái đất kéo bạn xuống. Thực ra thì khi bạn đứng bạn cũng bị mệt, khi bạn ngồi bạn cũng bị mệt. Khi bạn nằm dài xuống, chỉ khi đó thể xác bạn mới được nghỉ ngơi bởi vì lúc này bạn đã hòa hợp cùng luật hấp dẫn. Khi bạn đứng thẳng thì khi đó bạn đang đi ngược với luật hấp dẫn; máu phải vận chuyển hướng lên đầu, đi ngược với quy luật này; tim bạn phải đập mạnh.
Nhưng ý thức không vận hành dưới sự chi phối của luật hấp dẫn nên nó không bao giờ mệt mỏi. Luật hấp dẫn không thể tác động lên ý thức, nó không phải là một viên đá, nó không có trọng lượng. Nó vận hành theo một quy luật hoàn toàn khác: quy luật của sự thăng hoa. Sự hấp dẫn là sự kéo xuống, sự thăng hoa là sự bay lên.Thể xác không ngừng bị kéo xuống, đó là lý do tại sao cuối cùng nó phải nằm dưới một nấm mồ. Đó là sự thật dành cho thể xác, cát bụi thành cát bụi. Thể xác đã quay trở về với nguồn cội của nó, mọi gánh nặng đã không còn nữa, mọi xung đột đều biến mất.
Linh hồn bốc lên cao, ngày càng cao hơn. Khi đó bạn nhận thấy rằng mình như có được đôi cánh - bầu trời kia là của bạn.
Nhân loại là sự giao hòa giữa trời và đất, giữa linh hồn và thể xác.
OSHO

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Em..



Em lại gần đây một chút đi em, để tôi xem những vết thương trong em. Những vết thương từ muôn vạn kiếp sầu cổ. Những vếtthương của kiếp này đen bạc. Những vết thương mới từ hôm qua thôi. Có vết thương nào em đang giấu tôi?
Rồi em sẽ lặng lẽ, em sẽ chẳng nói.
Em có đủ tin tôi, em có tin trong kiếp sống này mọi khổ đau sẽ được rũ sạch, như hoa lá và hương cỏ cây sống dậy sau mưa? Tâm hồn em thơm như hơi đất, có chút khô cằn khi đông qua thì mới giữ được mơn mát cho xuân này. Tâm hồn em như bầu trời sau mưa, có buồn khổ đau xuống như những cơn mưa thì mới xanh trong như lục ngà…
Em đẹp lắm. Nhìn vào đôi mắt trong là tôi biết em đẹp, bốn mùa nơi ấy, rất trần gian mà cũng thiên thanh…

Những giấc mơ đã làm thay đổi thế giới..


daydreaming girlNhững giấc mơ đã làm thay đổi thế giới. Điều này thì ai cũng biết. Hai anh em Wright với giấc mơ làm con người bay được, Franklin với giấc mơ tìm ra điện lực, Edison với giấc mơ làm ra bóng đèn điện, Bell với giấc mơ tạo ra điện thoại… Hầu như tất cả vật dụng quanh ta, từ bếp núc đến xe cộ, viết lách, trò chuyện, đều là kết quả của một giấc mơ của ai đó. Thế giới quanh ta là thế giới của những giấc mơ đã thành và sẽ thành.
Nhưng không phải ai cũng chạy theo những giấc mơ. Hàng triệu người trên thế giới không dám mơ. Họ sợ những giấc mơ sẽ không thành sự thật.
Các bạn, mọi giấc mơ đều có một chút điên rồ, xa thực tế. Nếu không người ta đã không gọi là mơ. Con người mà muốn bay như chim là điên rồ, muốn đèn cháy mà không có dầu và không bị gió thổi tắt là điên rồ, muốn nói chuyện với người cách xa mình một trăm kilômét là điên rồ…
Nếu giấc mơ của bạn quá dễ để thành hiện thực thì có lẽ đó chỉ là một giấc mơ rất nhỏ, như là mơ ngày mai ăn một bát phở. Các giấc mơ có ảnh hưởng thực sự đến đời sống của mình và thế giới quanh mình đều là những giấc mơ điên rồ.
Và nếu bạn là người mộng mơ, những người phân tích và khuyến cáo cho bạn biết về khả năng được thua của bạn, sức mạnh và điểm yếu của bạn, khả năng thành công và thất bại của bạn, và khuyên bạn không nên “ảo tưởng” và “xa thực tế” là những dream killers có tràn ngập trong xã hội. Họ không bao giờ hiểu được trái tim của người mộng mơ.
Người mộng mơ luôn có ít nhất là một giấc mơ, và đi theo giấc mơ của mình. Đối với người mộng mơ, cuộc hành trình theo đuổi giấc mơ là quan trọng, đạt được giấc mơ hay không không phải là điều quan trọng. Cho nên nói thắng thua được mất với người mộng mơ là điều vừa vô bổ vừa vô nghĩa. Người mộng mơ chỉ quan tâm đến cuộc hành trình hơn là đích điểm, vì mỗi bước trong cuộc hành trình đã là một đích điểm khám phá—khám phá chính mình, khám phá dự án mình đang theo đuổi, và khám phá cuộc đời—trong đó khám phá chính mình và khám phá cuộc đời là quan trọng hơn cả.
Cho nên, nếu bạn không muốn là dream killers, khi một người đi theo giấc mơ của họ, bạn chỉ nên hỗ trợ bằng mọi cách có thể để đưa họ gần đến thành công hơn một bước. Và đừng phân tích thắng thua thực ảo lăng nhăng. Người đi theo những giấc mơ lớn biết được sự thật nhiều hơn bạn tưởng, và sự thật rõ nhất mà họ biết và có lẽ bạn không biết, là dù kết quả cuối cùng là điều gì, họ đang thắng trên mỗi bước đường.
Chúc các bạn một ngày đầy mộng mơ.
Trần Đình Hoành

Tình yêu và sự cuồng si,,



Có những khác biệt rất lớn giữa Tình yêu và Sự cuồng si. Nhiều người không hề biết về khác biệt này, và họ cho rằng mình đang yêu – dù đôi lúc đó chỉ là cuồng si nhất thời.
***
Tình yêu thường bắt nguồn từ tình bạn, dần trở nên sâu đậm và bén rễ.
Sự cuồng si được đánh dấu bởi cảm giác không an tâm. Bạn hào hứng và mong mỏi nhưng không thực sự hạnh phúc. Bạn luôn có những nghi ngờ lẩn quẩn trong tâm trí, những câu hỏi không lời đáp... Và điều đó có thể khiến đầu độc giấc mơ đẹp của bạn.
Tình yêu là sự hiểu nhau trong thầm lặng và chấp nhận mặt chưa hoàn hảo của lẫn nhau. Nó đem lại cho bạn sức mạnh và hơn thế – truyền sức mạnh của bạn sang người mình yêu. Bạn luôn cảm thấy ấm áp dù họ bên cạnh hay đi xa. Khoảng cách về địa lý không chia cắt hai bạn. Trong tâm trí hai bạn luôn là những thước phim hạnh phúc được quay tới lui. Và bạn tin rằng cả hai là dành cho nhau, và có thể chờ đợi dù lâu đến đâu.
tình yêu
Sự cuồng si bảo, "Chúng ta phải cưới nhau ngay thôi. Anh không mạo hiểm để đánh mất em."
Tình yêu nói, "Hãy kiên nhẫn. Đừng hoảng lên như thế. Cần lập kế hoạch cho tương lai chắc chắn."
Sự cuồng si thường đòi hỏi về tình dục. Bất cứ khi nào bên nhau, bạn cũng mong rằng sẽ được "quan hệ".
Tình yêu không đặt nền tảng trên quan hệ tình dục. Đó là sự chín muồi của tình cảm, nó khiến cho tình dục trở nên ngọt ngào hơn rất nhiều. Bạn cần phải là bạn bè trước khi có thể trở thành người yêu của nhau.
Sự cuồng si thiếu hẳn tự tin. Khi người yêu đi xa bạn thường nghi ngờ họ sẽ lừa dối. Đôi khi bạn lên kế hoạch giám sát hoặc kiểm tra.
Tình yêu đồng nghĩa với tin tưởng. Bạn hoàn toàn yên tâm và bình tĩnh trước những ám chỉ này nọ, và không có gì khiến bạn thấy bị đe dọa. Người yêu của bạn cũng cảm nhận được sự tin tưởng này ở bạn, và họ càng cố gắng chứng tỏ mình xứng đáng với sự tin cậy ấy.
Sự cuồng si có thể dẫn dắt bạn làm những chuyện mà sau này sẽ phải ân hận, nhưng tình yêu không bao giờ là hối hận cả, nó không lèo lái bạn đi chệch hướng.
Tình yêu giữ cho mình vị thế cao cả. Nó khiến bạn thấy mình được bù đắp và trở nên toàn vẹn. Nó lấp đầy khoảng trống trong trái tim bạn.
Tình yêu được ví như chiếc thang nâng đỡ bạn. Nó mang bạn lên cao. Khiến bạn nhìn lên và suy nghĩ về những lý tưởng cao đẹp. Nó khiến bạn trở thành một con người tốt hơn trước kia. Có tình yêu bên cạnh, bạn đã được bù đắp rất nhiều thứ bạn chưa có hay không thể có. Nhưng nếu không có tình yêu, bất cứ gì bạn có cũng đều không nhiều ý nghĩa. Bí mật của cuộc đời mỗi người không chỉ là sống mà là có điều gì để hướng đến, sống trọn vẹn vì nó.
Sự cuồng si là cảm giác, tình yêu thực thụ bao gồm cả hẹn ước và cam kết. Sự cuồng si là tình cảm của xúc cảm. Tình yêu thực thụ lại mang đến sự tận tâm và sẵn sàng hy sinh cho nhau nếu cần. Một người sẽ "rơi vào" trạng thái cuồng si, nhưng họ lại "trưởng thành" từ tình yêu thực thụ.
Điều căn bản của tình yêu là quan tâm đến người khác. Nó thường thích cho đi hơn là nhận về.
Sau cùng, sự cuồng si sẽ chết dần theo thời gian và ngăn cách, trong khi tình yêu sẽ nhờ vào đó lớn dần lên. Điều này không có nghĩa rằng bạn không đau buồn khi bị buộc xa cách người mình yêu. Trái lại, nỗi đau ấy rất lớn nếu bạn thực sự yêu.

Đàn ông và số đào hoa


Nhiều đàn ông kể chuyện có nhiều em sẵn sàng chết vì mình, có nhiều em hẹn hò mình đến tận kiếp sau. Thật ra đó là khi các em tuyên bố: "Phải yêu anh thì thà chết còn hơn" hay "Em không yêu anh đâu, đợi đến kiếp sau nhé".
***
Chuyện kể rằng có một chú chó kiếm được miếng thịt to nhởn nhơ tha mồi chạy. Lúc chạy ngang qua cầu nhìn xuống, thấy hình bóng của miếng thịt phản chiếu dưới nước còn to hơn miếng thịt đang gậm trong miệng, chó ta lao ngay xuống nước. Kết quả miếng mồi mất và bóng cũng tan đi, chó đành trơ mõm không còn gì để ăn, dân gian gọi thế là thả mồi bắt bóng.
Nhiều đàn ông cũng hay thả hoa hậu để bắt người mẫu, được voi còn đòi Hai Bà Trưng kết quả là lắm mối tối nằm không.
Dẫu biết vậy nhưng dường như lăng quăng là bản tính của đàn ông.
Lăng quăng ở đây có nghĩa là đàn ông yêu hết cô này đến cô khác hoặc yêu nhiều cô cùng lúc, con rô cũng tiếc mà con giếc cũng muốn. Những đàn ông như thế dân gian gọi là trăng hoa nhưng tự đàn ông thì chỉ khiêm tốn nhận là mình có số Đào hoa.
đàn ông đào hoa
Đàn ông hay được giới thiệu kèm theo chữ hoa: nào là hay tặng hoa, hay ba hoa, hào hoa, đào hoa và thậm chí là trăng hoa.
Trăng hoa dùng để chỉ đàn ông lẳng lơ, không có tình cảm lâu dài với ai, thay "đối tác" như thay áo. Trăng hoa dùng để chỉ tính xấu của đàn ông còn đào hoa dùng để chỉ...may mắn của đàn ông. Đàn ông thường tự nhận là mình may mắn chứ không bao giờ cho là mình có tính xấu.
Đào hoa là tên vì sao trong lá số tử vi chủ về tình ái. Khi nói người đàn ông nào có số Đào hoa, có nghĩa là người đó được nhiều phụ nữ yêu mến.
Tuy nhiên không phải có số Đào hoa là hay, chính Đại thi hào Nguyễn Du đã phải muốn dùng dao hoặc kiếm để xử ông cụ thân sinh ra cái số này với câu Kiều "Chém cha cái số đào hoa/Gỡ ra rồi lại buộc vào như chơi".
Không phải đào hoa lúc nào cũng tốt, đào hoa không phải lo thiếu tình yêu, không phải lo đi chinh phục vì lúc nào cũng có vài ba lựa chọn nhưng nhiều đàn ông đào hoa vẫn đi sớm về khuya một mình vì không có lựa chọn nào ưng ý, vì không tìm được tình yêu đích thực.
Nhiều khi đàn ông đào hoa cũng muốn có một gia đình yên ấm nhưng sao khó quá vì dường như lòng đàn ông đào hoa đã trở nên chai sạn, không còn chỗ cho sự trân trọng phụ nữ và tình cảm của họ. Nhiều khi đàn ông hào hoa đã gặp được người toại lòng xứng ý nhưng dường như lại có gì đó thôi thúc khiến họ lại thả mồi bắt bóng.
Những người biết xem tử vi có thể phân biệt sao Đào hoa chiếu mệnh và sao Hồng loan chiếu mệnh. Đào hoa chiếu mệnh có nghĩa là ăn tạp, to bùi bé mềm trẻ ăn gỏi già muối dưa như chàng Don Juan. Hồng loan chiếu mệnh được cho là sang hơn, là yêu có chọn lọc hơn, yêu có thơ văn đàn sáo như chàng Casanova.
Dân gian cho rằng dù lăng quăng kiểu gì cũng nên diệt trừ để tránh xuất huyết. Tuy nhiên đàn ông đào hoa tự biện minh rằng mình cũng cực khổ trăm bề bởi cây muốn lặng nhưng gió chẳng đừng, nhiều khi đàn ông đào hoa cũng muốn đàn một dây, chùa Một Cột, yêu một người nhưng đàn bà lại cứ lao vào vì tâm lý như quảng cáo là "Mình cũng muốn được như chị ấy".

Nhiều người cũng biết rằng đàn ông càng đào hoa chị em càng thích còn đàn ông chung tình thì dễ thất tình.
Đàn ông đào hoa lại hay thương người, hay ngại từ chối, kết cục là ngày càng dấn sâu vào vũng bùn đào hoa không biết ngày nào có thể thoát ra.
Tuy nhiên đàn ông cũng cần phải hiểu rằng số Đào hoa chỉ là điều kiện, là cơ hội Trời cho để đàn ông thu hút với nhiều mồi, nhiều bóng nhưng đàn ông phải tự chịu trách nhiệm với những vụ thả mồi, bắt bóng của mình chứ không để đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho số phận. Đàn ông không thể cười hề hề để đổ tội cho cái số Đào hoa và hay cả nể của mình và than thở rằng "Nếu mình mà là đàn bà không biết là đã chửa hoang bao nhiêu lần".
Khoa học giải thích là đào hoa là bản năng của đàn ông vì đàn ông như những người đi gieo hạt chỉ muốn gieo được càng nhiều hạt càng tốt. Chuyện dễ rung cảm trước những bóng hồng hầu như đàn ông nào cũng có, chỉ có điều đàn ông có dám bộc lộ sở thích của mình ra hay không thôi.
Có nghiên cứu cho thấy 100 đàn ông thì 99 đàn ông muốn tỏ ra mình đào hoa, muốn tỏ ra mình có sức hấp dẫn không gì cưỡng nổi. Đàn ông vốn hay nổ mà số Đào hoa là một hướng khả quan để đàn ông nổ.
Nhiều đàn ông kể chuyện có nhiều em sẵn sàng chết vì mình, có nhiều em hẹn hò mình đến tận kiếp sau. Thật ra đó là khi các em tuyên bố: "Phải yêu anh thì thà chết còn hơn" hay "Em không yêu anh đâu, đợi đến kiếp sau nhé".
Gặp trường hợp số Đào hoa nổ này, cũng nên bao dung để đàn ông cảm thấy thoải mái và tự tin chứ đừng bóc mẽ đàn ông. Miếng mồi đang ngậm trong miệng mà giãy mạnh quá, đàn ông có khi phải thả để...bắt bóng.
Phan An

Hãy bỏ tay ra khỏi mông tôi!


Kẻ bịt mồm bạn khi bạn bị hiếp dâm có khi lại là cô giáo chủ nhiệm, là mẹ bạn, là những nhà văn hóa, trí giả đầy mình của xã hội luôn đề cao chuẩn mực đạo đức sống, chứ không phải thằng lưu manh trên xe bus! Vì họ chỉ dạy bạn kỹ càng cách sống cùng người tốt, nhưng không dạy bạn mấy về môn chửi tục và đánh lại kẻ xấu!
***
1.
Hai mươi năm trước, hiệu sách ngoại văn ở Bờ Hồ vừa là thiên đường vừa là địa ngục của tôi. Thiên đường là bởi tôi mê sách vô cùng. Giả dụ được lên danh sách quà tặng suốt đời, tôi sẽ liệt kê một ngàn cuốn sách mình muốn có. Nhưng địa ngục là bởi, mỗi lần đi xem sách, lại phấp phỏng lo đối phó với một vài thằng cha kỳ quái đáng tuổi cha chú luôn lượn vè vè quanh các tủ sách, thấy cô bé nào vừa mắt là sán tới...
Không hiểu sao những kẻ bệnh hoạn ấy chỉ chọn những cô bé học sinh tuổi phổ thông. Mỗi khi cảm thấy có kẻ bắt đầu sờ soạng sau lưng, trên mông, hoặc đụng chạm cố ý, tôi thường đỏ dừ mặt vội vã bỏ chạy khỏi nhà sách. Thậm chí không dám nhìn mặt kẻ đồi bại, và rất sợ bị mọi người chung quanh phát hiện là mình vừa bị quấy rối, sờ mó, như thể mình chính là tội phạm. Cảm giác vừa tức giận vừa nhục nhã ấy, tôi vẫn còn nhớ.
tức tối đau khổ
Rồi vào đại học, năm thứ ba đại học, tôi đi cùng bé Hằng trong bút nhóm vào hiệu sách cũ để chọn mua sách. Bất ngờ phát hiện một thằng đàn ông kỳ quái mà ngày xưa từng quấy rầy mình, đang áp sát ngay bên cạnh. Và, nó không làm gì tôi, nó nhắm tới bé Hằng. Hằng co rúm lại sợ hãi, đứng như trời trồng, mắt cắm vào cuốn sách trên tay, không dám nhìn sang chỗ khác.
Đó là hình ảnh cuối cùng mà tôi nhìn thấy về một kẻ bệnh hoạn. Bởi ngay sau đó, tôi bất bình và tức giận hét rất lớn:
- Ông kia, làm cái gì đấy? Ông bỏ ngay tay ra! Đồ mất dạy!
Thằng cha biến thái vội vã cắm đầu chạy mất dạng!
2.
Tiếng hét ấy làm chính tôi kinh ngạc. Tại sao ngày xưa, mình chỉ ngậm tăm chịu đựng, còn khi bất bình thấy kẻ khác bị sờ mó, mình lại chẳng còn sợ hãi gì kêu lên?
Hóa ra, chỉ đơn giản là, những cô thiếu nữ vị thành niên luôn có xu hướng quy kết mọi sự cố trong cuộc sống vào lỗi của bản thân. Sẽ hổ thẹn khi bị sờ mông, sẽ khủng hoảng và bất lực khi bị quấy rối. Còn cô gái hai mươi tuổi đã nhận ra rằng, kẻ quấy rối tình dục kia mới đáng bị lên án.
Chẳng trách những tay đàn ông biến thái đầy kinh nghiệm đã luôn chọn con mồi là những cô bé mười mấy tuổi. Cái làm chúng hả hê, là thấy được các cô đỏ mặt, cuống quýt sợ hãi bỏ chạy. Hoàn toàn không dám phản kháng. Nói cách khác, những kẻ xấu chẳng cần bịt miệng bạn, bởi bạn tự cắn răng chịu đựng, có miệng cũng đâu dám la lên, khác gì tự bịt miệng mình?
Nhưng, điều quan trọng nhất là: Khi kẻ quấy rối tình dục sợ nhất là tiếng hét của nạn nhân, thì bản thân nạn nhân cũng sợ hãi tiếng hét ấy!
Trên báo chí bây giờ thiếu gì những tin, sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội sợ hãi kẻ thị dâm. Sinh viên sợ kẻ rình lén trong toa-lét nhà trường, kẻ sờ soạng trên xe bus. Hầu hết những tin bài khiêm tốn ấy đều nói nhiều về việc, nữ sinh sợ hãi bỏ chạy. Chả hề có mấy tin viết rằng, cô sinh viên đứng lại, hét to lên cảnh cáo giữa đám đông, lên án hành vi xấu, dán lên tường thông báo cảnh báo người khác về đoạn đường có yêu râu xanh..
Toàn thấy cảnh báo đoạn đường này đang thi công, chẳng thấy cảnh báo đoạn đường này có kẻ sờ mông.
Thời gian trước, trên báo còn đưa tin, một cô nữ sinh quay lén hành vi "khoe của" của một kẻ bệnh hoạn. Nhưng đáng kinh ngạc là, cô nàng biết rõ kẻ kia đang làm gì. Biết rõ điều ấy là bẩn thỉu. Nhưng cô không hề dám làm gì để chặn đứng nó lại, im lặng trong suốt quá trình quấy rối tình dục nơi công cộng ấy diễn ra. Việc quay phim còn phải che dấu bằng thái độ cười đùa thản nhiên, và tung lên mạng như một cách "khoe của" gián tiếp. Kẻ kia khoe bộ phận sinh dục nam, cô gái khoe việc mình đã được chứng kiến kẻ kia "khoe của quý".
Hai việc ấy mang tính trạng bệnh hoạn như nhau. Cô gái hơn gã đàn ông một thứ, là cô có thêm một con mắt ghi hình điện tử, thế thôi.
Không biết tôi có hiểu sai không! Nhưng chắc hai mươi năm trước nếu có điện thoại trang bị camera trong tay, tôi cũng không ghi hình lại việc em Hằng bị sờ mông. Mà tôi vẫn kêu lên! Kêu thật to!
Kẻ quấy rối luôn táo tợn trước nạn nhân nhưng luôn sợ hãi đám đông. Vấn đề là bạn có vạch mặt chỉ tên nó ra không, hay bạn tự bịt miệng mình trước?
3.
Mẹ thường dạy tôi phải trở thành gái ngoan, biết nghe lời bố mẹ, phải ý tứ vì mình là con gái. Cô giáo chủ nhiệm từng bắt tôi đứng góc lớp vì mất trật tự trong lớp. Cuốn sách đầu đời tôi đọc khi bảy tuổi là cuốn truyện thiếu nhi, thỏ trắng ham chơi, về mẹ mắng. Ngoan tức là biết nghe lời, biết nhịn, biết chịu đựng.
gái ngoan
Biết nghe lời trở thành đạo đức hàng đầu của gái trẻ. Tôi có mấy người đồng nghiệp cũ, thường bảo, chỉ thích lấy gái quê, vì gái quê rất "ngoan", biết nghe lời chồng. Sau này quả thật có một anh lặn lội đi hơn trăm cây số lấy gái quê. Rất khó tả cảm giác, một bức ảnh lễ ăn hỏi, chú rể comple giầy da rất thời trang, đứng cạnh cô gái vùng trung du môi đỏ choét, quần bò ống loe, mặc áo phao xanh cánh chả, đội mũ có lông.
Đấy, không chịu nghe lời còn có cả nguy cơ bị ế nữa đấy! Cô ấy ngoan, nên cô ấy còn có chồng trước cả tôi! Tôi hay cãi, mà cãi thì rất to, nên mãi chả ai rước! Cũng may, đó là chuyện quá khứ, hồi yêu râu xanh còn đơn giản là sờ soạng. Giờ yêu râu xanh đã lên mạng. Những kẻ quấy rối nhiều khi có cả webcam và phim sex miễn phí, ảnh nóng mà bạn, một phút bất cẩn, để lộ ra. Có khi kẻ quấy rối bạn lại còn là tình cũ, không cam tâm thấy bạn đang trong vòng tay tình mới!
Bạn có hét to lên không, hay ai đã bịt miệng bạn? Nhưng bạn có quyền phòng vệ cơ mà, pháp luật cũng ủng hộ bạn, cả xã hội cũng cho phép bạn phản kháng cơ mà.
Nếu bạn vẫn còn lưỡng lự, sợ hãi, sợ mất thể diện, thì thử nghĩ xem: Nếu những kẻ biến thái kia thử động vào gái hư xem, việc gì sẽ xảy ra!
Điềm tĩnh thì cô gái có thể lịch thiệp quay lại, nghiêng đầu cười nhã nhặn và duyên dáng, nói dịu dàng và kiên quyết:
- Chào anh, anh có thể vui lòng nhấc bàn tay cao quý của anh ra khỏi cái mông em được không? Em sẽ rất biết ơn và hẹn gặp lại anh lần sau!!!
(Có vẻ hiếm xảy ra sự điềm tĩnh này!)
Còn không bình tĩnh thì hét to:
- Bà táng cho mày một phát vào mồm bây giờ, tổ sư thằng mất dậy!
Làm ơn hãy văng tục vào lúc đó. Với những người trí thức, ta cư xử trí thức. Nhưng với những kẻ lưu manh, ta vẫn cư xử trí thức, thì đó mới đúng là bi kịch đấy bạn ạ!
Trang Hạ

Ngực người phụ nữ...


Ngực của đàn ông là mái nhà của phụ nữ, ngực của phụ nữ cũng là mái nhà của đàn ông.
***
Ngực của người phụ nữ đứng đắn là mái nhà chỉ dành riêng cho người họ yêu, chỉ có anh ấy mới có thể trở về.
Ngực của phụ nữ phóng túng là khách sạn. Khách sạn và nhà hoàn toàn khác nhau, bản thân người đàn ông cũng hiểu, nhưng trong số họ lại có không ít người thích ở khách sạn hơn.
Với những người phụ nữ hạnh phúc, ngực của cô là mái nhà của đàn ông. Bất kể là một hay nhiều người, thì cô cũng từng cố gắng để mang lại cho họ một mái nhà ấm áp, để họ không nghĩ đến việc bỏ nhà mà đi.
Ngực của đàn ông mạnh mẽ, ngực của phụ nữ lại dịu dàng mái nhà của đàn ông và mái nhà của phụ nữ dẫu sao cũng có sự khác biệt. Ngực của người đàn ông có thể cùng lúc trở thành mái nhà của không chỉ một người phụ nữ, lại còn có phòng để cho thuê.Ngực của phụ nữ nếu cùng lúc trở thành mái nhà của vài người đàn ông thì sẽ trở nên hoang đàng, bị người đời khinh rẻ.
Người đàn ông đánh bóng cho ngực của mình bằng cơ bắp , còn phụ nữ lại dùng kích cỡ của vòng ngực để thể hiện sự quyến rũ, vì thế mái nhà của phụ nữ lãng mạn hơn nhiều so với mái nhà của đàn ông, và chi phí cũng sẽ cao hơn.
Phụ nữ hy vọng có được một ngôi nhà xinh đẹp, nhưng tất cả những điều ấy không do bản thân họ quyết định, mà là do nhân tố di truyền quyết đinh. Vì vậy có thể nói, mẹ bạn có được một ngôi nhà như thế nào, thì bạn cũng có một ngôi nhà đại loại như thế. Có một số đàn ông thích ở trong những ngôi nhà lớn, có những người lại cho rằng diện tích lớn nhỏ không thành vấn đề, quan trọng là nội thất trong ngôi nhà ra làm sao.
Khi người đàn ông coi ngực của phụ nữ là một mái nhà, thì cái mà họ muốn không phải là diện tích lớn nhỏ, mà là sự ấm áp. Khi ngực của phụ nữ trở thành mái nhà của đàn ông, khi ấy nó mới có đầy đủ ý nghĩa của sự ấm áp.
Nếu như không có tình yêu, thì người phụ nữ thà rằng home alone (ở nhà một mình).

Sao phải đợi..



Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể bạn không biết sẽ phải đợi đến bao lâu...
***
Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là sống và chết mà là gần nhau mà không hiểu nhau.
Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là ở ngay trước mắt mà là mến nhau nhưng không giữ được.
Khoảng cách xa nhất trên đời không phải mến nhau không giữ được mà là tình thương không được đáp trả.
Khoảng cách xa nhất trên đời này không phải là tình thương không được đáp trả mà là đem trái tim lạnh giá để đối xử với người yêu thương mình.
Người sống bên cạnh mình mà không thể hiểu mình, lại không thể yêu mến nhau hay yêu mến nhau lại không thể nói ra được, đó mới là xa.
khoảng cách
Vậy thì...
Sao phải đợi một nụ cười mới trở nên thật xinh tươi?
Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?
Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?
Sao phải đợi người bỏ ta đi mới thấy luyến tiếc...
Sao phải đợi mà không tự rút ngắn khoảng cách ấy lại một chút, hiểu nhau một chút, thương nhau một chút...
Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể bạn không biết sẽ phải đợi đến bao lâu...