NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Nếu bên bạn là một cô gái mạnh mẽ..


Khi một người phụ nữ quyết định quên đi một người đàn ông, đó không phải vì họ hết yêu mà chỉ có thể vì nỗi đau đối phương mang đến cho họ quá đậm sâu.
Phụ nữ mạnh mẽ khi mất đi người đàn ông mình yêu họ sẽ chọn cách đối mặt với hồi ức chứ không phải là bước qua hồi ức. Có những người phụ nữ sau khi người đàn ông của họ bước đi, những bản tình ca cũ, những con đường cũ, những dư vị cũ họ đều không dám nghe lại, không dám ngoảnh lại, không dám cảm nhận lại… Nhưng phụ nữ mạnh mẽ, cùng là một bản tình ca ấy họ đã từng rơi nước mắt vì nhớ thương bạn rồi họ sẽ học cách vô cảm với bạn khi nghe lại nó, cùng là một con đường ấy họ đã từng nở những nụ cười sánh bước bên bạn, nắm chặt lấy bàn tay ấm áp của bạn, họ sẽ chọn cách bước ngược lại nó, bao trọn lấy nó và mỉm cười. Đừng nghĩ rằng những người con gái đó họ điên khùng khi níu vít lại kỉ niệm, là họ đang cho mình thời gian tự tháo gỡ những nút thắt của kỉ niệm mà thôi.
Nếu một ngày nào đó trong cuộc đời mênh mông này, vô tình hay hữu ý bạn gặp lại họ, những “người cũ” –  họ sẽ mỉm cười với bạn rồi bước đi nhẹ như một cơn gió… Đừng vội nghĩ rằng họ đã hết đau vì những gì bạn đã mang đến, mà đó đơn giản chỉ là cách họ thứ tha cho chính hận thù trong lòng mình.
Hãy nhớ rằng, một người phụ nữ mạnh mẽ sẽ không bao giờ khóc vì bạn thêm một lần nào nữa trong cuộc đời khi bạn quay lưng bước đi, đó không phải vì họ là người đàn bà vô cảm hay sắt đá, mà là vì có những yêu thương đã mất đi không thể cất thành lời, không thể biến thành nước mắt hay mãi mãi chẳng thế nào hóa thành bụi thành tro.
Và chắc chắn khi một người phụ nữ mạnh mẽ nói rằng cô ấy sẽ vứt bỏ hết những yêu thương trong trái tim bạn đã đánh cắp để sống một cuộc đời khác, điều ấy đồng nghĩa rằng cô ấy sẽ mãi mãi bước ra khỏi cuộc đời của bạn. Không phải cô ấy cũng phũ phàng với kỉ niệm như bạn mà là cô ấy đang mỉm cười chúc phúc cho hạnh phúc hiện tại của bạn.
Vì thế… sau này… chàng trai ạ!
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một cô gái mạnh mẽ, xin hãy dừng hành trình của bạn lại một phút thôi giữa dòng đời xô bồ chảy ngang cắt dọc ngoài kia để phát hiện rằng cô ấy vẫn âm thầm đi bên bạn và đợi chờ được bạn phát hiện…
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một người con gái mạnh mẽ, cô ấy không còn khóc trước nỗi đau của quá khứ nhưng sẽ rơi nước mắt trước nỗi đau mà bạn gặp phải… Xin hãy dùng yêu thương của bạn để lau đi những dòng nước mắt ấy…
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một cô gái mạnh mẽ, cô ấy mỉm cười trước niềm vui của bạn, hài lòng trước hạnh phúc mà bạn có được,  cô ấy có thể lao hàng chục cây số đến bên bạn chỉ để uống với bạn một cốc bia như “ hai thằng đàn ông” khi bạn chống chếnh giữa sóng gió cuộc đời và miệng thì lúc nào cũng khăng khăng “Em thích cô đơn” mỗi khi bạn hỏi han cô ấy về chuyện tình yêu… Xin hãy dùng sự chân thành của bạn để làm cho những lời nói ấy lung lay …
Con người sinh ra không ai đã sẵn biết mình mạnh mẽ , chỉ khi trải qua những thất bại, những vấp ngã người ta mới học cách trở nên mạnh mẽ hơn. Đừng nhìn vào một người con gái mạnh mẽ và phán xét rằng họ lạnh lùng hay đáng sợ, bởi vì những người con gái ấy mới chính là những người dễ bị tổn thương, cũng như đã nếm trải qua tổn thương mới mạnh mẽ đứng dậy mà bước tiếp…
Vì thế….chàng trai ạ , nếu sau này bạn yêu một người con gái mạnh mẽ, hãy trân trọng cô ấy, đừng để cô ấy mãi mãi âm thầm bước sau lưng bạn, hãy bước lại gần bên, dành cho cô ấy một cái ôm thật chặt và nhớ rằng đừng bao giờ làm tổn thương cô gái ấy vì con gái mạnh mẽ… rất mong manh…

Đẹp theo cách của riêng mình.

Đẹp theo cách của riêng mình “... Chị em tìm mọi cách để được khen là “sexy”, trẻ đẹp, ngay cả khi đó chỉ là những lời khen đãi bôi bợ đỡ hay thậm chí là kiểu mỉa mai trá hình. Mà chưa chắc, một nửa trong số những người đang khen đã hiểu thế nào là sexy...”. 

Khi vẻ đẹp là của số đông 

Sáng đi làm, nắng sớm mùa thu, hoa sữa thơm từ đêm vương dịu dàng, thế mà chị em đeo khẩu trang bịt mặt kín mít và mặc áo chống nắng thùng thình vì sợ hỏng da. Đi công tác nông thôn, các chị vẫn giày cao bảy phân lội đường đất trâu đầm, dẫu mồm kêu oai oái vì đau. Hóa ra là để tạo form cho người giống mẫu.

Chị em tìm mọi cách để được khen là “sexy”, trẻ đẹp, ngay cả khi đó chỉ là những lời khen đãi bôi bợ đỡ hay thậm chí là kiểu mỉa mai trá hình. Mà chưa chắc, một nửa trong số những người đang khen đã hiểu thế nào là sexy và một nửa còn lại thì không thể nào đồng ý với nhau về nghĩa của từ này. Chị em tốn vô số tiền bạc để cắt vá bản thân, tô son trát phấn lên tuổi tác, mặc những bộ quần áo của bọn trẻ bằng tuổi con mình để chạy trốn tuổi già, khi mà nó là một phần tất yếu và thú vị của cuộc sống mà ta nên tận hưởng.

Mở Ti-vi là thấy nửa số kênh đang phát sóng dạy các bà các chị làm đẹp hoặc giảm cân. Giở một tờ tạp chí phụ nữ là thấy nửa số trang dạy chị em cách quyến rũ người tình và hấp dẫn đàn ông. Mà chả hiểu thế nào, các cô trên TV và trong ảnh đều ăn mặc trang điểm na ná nhau, tức là váy lên cao và quần xuống thấp, tức là giầy cao ngất ngưởng và cổ trễ nửa ti, tức là da trắng bệch, thân gày đét, mắt xanh mỏ đỏ và tóc xù đơ. Chả biết đẹp với ai, chứ nhìn chẳng khác gì mấy nàng barbie bằng nhựa dẻo.

Khi cái đẹp bị đóng khung bởi thị hiếu số đông, khi sự thú vị của một người đàn bà bị lu mờ bởi chân, đùi và ngực hở, khi ai ai cũng ăn mặc giống nhau xanh xanh đỏ đỏ nhòe nhoẹt phấn son, khi người này phán xét định giá người kia dựa vào cái mác nhỏ xíu đính trên món hàng họ dùng, thì cuộc sống này vô vị biết chừng nào.

Đẹp theo cách của riêng mình

Tôi thích những người xuề xòa nhưng cá tính hơn những nàng chân dài, váy xinh thơm phức nhưng nhạt nhẽo. Làm bạn với họ, như chèo thuyền trên một dòng sông. Mỗi đoạn đường là một phong cảnh khác nhau, sau mỗi góc quẹo là dòng nước mạnh yếu khôn lường, không biết trước mặt là thác ghềnh hay cửa biển. Họ luôn luôn biến đổi, luôn luôn làm kinh ngạc. Họ không ngại ngùng quần thùng, áo phông, chân đi sục nhựa, nằm túi ngủ, dong đèo, và táng vào mặt mấy thằng giai đong đưa hay sờ xoạng. Họ làm việc cật lực, chơi tận sức và yêu bằng cả trái tim, cho và nhận một cách hồn nhiên và đơn giản.

Tôi thích những người phụ nữ biết cách chọn vải để may một chiếc áo hợp với mình, hơn là những nàng sống chết lùng mua hàng trong bộ sưu tập mới ra chỉ vì muốn được diện đồ trendy thời thượng. Tôi thích một người mẹ biết căn đo tiền đủ mua áo mẹ áo con, áo chồng áo vợ cho mùa đông đang tới, thay vì rút tiền lương lao thẳng vào shop hàng hiệu mua liền ba cái váy hoa cà.

Tôi thích đàn bà đằm thắm. Họ đã trải nghiệm đủ những lên và xuống, những bi và hài để biết khoan dung và giản dị. Họ đã đủ khôn ngoan để nhìn ra cái giá của những món quà được gói trong vỏ bọc xanh đỏ lấp lánh. Họ đủ thông minh để đối đáp và ứng xử tinh tế, hài hước. Và họ luôn tươi mới, tràn đầy những bí ẩn cần khám phá. Vẻ đẹp của họ không dừng nơi nhan sắc, mà là sự tươi mới luôn cuồn cuộn chảy, là bản lĩnh được giấu nơi dịu dàng và bình an, là tình yêu được thể hiện trong từng cử chỉ.

Khi gặp một người bạn mới, tôi đặc biệt thích quan sát người ấy, nghe người ta nói, nhìn người ấy cử động, và xem xét cách người ấy xử lý các tình huống của mình. Cũng thường thì, sau chỉ vài lần gặp, tôi sẽ chọn một từ, một mùi vị hay một hình ảnh mà người ấy làm tôi liên tưởng tới. Bác A giống củ khoai lang nướng cháy: đen sì, còng queo nhưng thơm phức. Chị T rất giống một chú bọ ngựa lòng khòng chém gió hôi xì. Chị L giản dị và dịu dàng như cây liễu dẻo dai và vững chãi, thơm nhựa ứa ngày đông.

Vẻ đẹp của một người đàn bà, trong mắt những người xung quanh, là cảm xúc- hình ảnh-sự liên tưởng mà người ấy tạo ra ở người đối diện, là sức hút mạnh mẽ mà người ấy mang theo, là thứ ánh sáng ấm áp vô hình bao bọc họ và sưởi ấm cả những người bên họ.

Vẻ đẹp của một người đàn bà trong chính bản thân, là cảm xúc yêu thương và hài lòng mà họ tặng riêng mình, là vẻ đẹp mà họ tự cảm nhận, dẫu người đời dè bỉu. Họ đẹp bởi họ tự cảm thấy mình còn đẹp.

Thế giới này tuyệt vời bởi chính sự đa dạng mà nó có. Những người đàn bà tuyệt vời bởi chính sự đa dạng mà họ tạo ra. Mỗi người là một cá thể độc lập và duy nhất, và đều đẹp theo cách của riêng mình. Thế nên, đừng vội dè bỉu nếu ai đó không phấn son, ăn mặc, hoặc không xinh đẹp theo chuẩn mực mà xã hội đã đặt ra.

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Ngỏ Ý..


Tôi giữ em lại trên một hè phố đông người. Em đừng ngần ngại. Tôi bảo rằng: tôi yêu em . 

Tôi nói không thẹn thùng, không đắn đo, dò xét. Bởi vì em ơi tôi không phải là gã lái buôn hỏi giá hàng trong một buổi chợ chiều hỗn loạn. Cũng không phải là người thư ký già ngồi mân mê vài chiếc đanh ghim, và mưu toan làm chủ sự . 

Tôi không thể làm một ngọn đèn xanh, đèn đỏ, làm người cảnh sát đứng ở công trường mà chỉ cho lòng tôi vào con đường định hướng . 

Tôi phải nói với em rất nhanh như một cánh đại bàng vút lên trời cao vì em ơi, cuộc đời sẽ trôi qua thấm thoắt, 

Một phút trì hoãn, đợi chờ thì lập tức trên cánh đồng bát ngát của cuộc đời, tôi sẽ bị biến thành một gã phế binh ngồi khóc rưng rưng. Những giọt nước mắt rỏ xuống bị tinh hoen rỉ ố vàng . 

Vâng, tôi khóc và nước mắt sẽ tan thành máu nhỏ . 

Tôi sẽ bị lưu đầy nằm gối đầu trên hỏa diệm sơn để sức lửa thời gian nấu thân thể tôi thành một loài từ thạnh . 

Tôi yêu em. Và tôi chỉ van em cho được nói yêu em. Em đừng đi ngay dù trên đường đi ngựa xe mắc cửi . 

Cho tôi nói ngay. Nếu không tôi sẽ phải đi tìm tôi như một thân ngựa cuồng điên chạy trên đường hoàng hôn đuổi theo một bóng mặt trời đang khuất núi . 

Tôi phải nói ngay bởi vì tôi không thể dấu tình yêu như biển cả sau một cơn giông to bão lớn cất trên bờ cát trắng những thây ma . 

Đợi đến ngày mai tôi e sợ rằng đời sẽ bổ tôi làm phu lúc lộ đi đo sự già nua của tâm hồn mình bằng mớ tóc bù tung, đôi mắt quầng thâm của những người yêu đi lấy chồng rồi sinh con đẻ cái . 

Cho tôi nói ngay . 

Đến ngày mai hơi thở cũng ẩm tanh mùi tội lỗi. Tôi sẽ phải gục đầu tưởng niệm hương thơm mùi sữa mẹ và chất mặn nồng của những giọt nước mắt đầu tiên . 

Ánh sáng sẽ mờ hoen. Tôi sẽ nhìn cuộc đời bằng đôi mắt tử thi . 

Và em ơi, cả tôi, cả cuộc đời con đường đi và mớ tóc dài thơm sẽ biến thành ảo ảnh .

Một đàn ông cần bao nhiêu đàn bà?


Một người đàn ông dù đã có người yêu hay vợ đẹp, vẫn có thể lên giường với người khác không lấy gì làm đẹp
Có những khách hàng nữ khi đến tư vấn chỉ đòi gặp chuyên gia tâm lý là nam giới, với lý do là vấn đề của họ chỉ đàn ông mới hiểu! Một chị có chồng là giám đốc một doanh nghiệp. Thấy chồng có biểu hiện khả nghi trong mối quan hệ với bạn hàng nữ, chị đã ngờ ngợ. Nhưng lại nghĩ có lẽ mình quá yêu chồng nên ghen tuông vớ vẩn thế thôi. Chị cũng chia sẻ nỗi lo với cô em ruột. Cô này cười khanh khách: “Có mà điên! Mụ béo ấy không thể sánh với chị về bất cứ mặt nào”. Cho đến khi thuê người theo dõi bắt quả tang, 2 chị em mới ngớ người.

Đặc điểm tâm lý giới?

Nhà tâm lý Trung Hoa, Điểu Vũ Canh trong cuốn “Những bí mật của đàn ông” khẳng định: “Một người đàn ông dù đã có người yêu hay vợ đẹp, vẫn có thể lên giường với người khác không lấy gì làm đẹp". Khi bạn rơi vào cảnh đó, bạn thường nghĩ hay là mình đã mắc lỗi gì? Nhưng đó không phải là nguyên nhân thực sự của vấn đề. Sở dĩ một người đàn ông có thể ngủ với người đàn bà khác nhiều khi chỉ vì đó là… người khác!”. Ông khẳng định: “Mới lạ là chất xúc tác mạnh trong hoạt động tình dục của đàn ông”. Nhà tâm lý hiện đại người Mỹ, Williams Harley cho rằng, đặc điểm của con đực nói chung và đàn ông nói riêng là thích thám hiểm. Hình như sự khát khao cái lạ đã được tạo hóa cài đặt trong “gen” của giống đực.

Trong cuốn “Giới đàn ông”, nhà văn Nhật Wantataba Junichi xác nhận: “Đàn ông là động vật mang trong mình tính hiếu kỳ trong tình dục vượt ra ngoài trí tưởng tượng của phụ nữ”. Nhưng trong thế giới tự nhiên, nhờ dục vọng vô cùng tận của con đực thôi thúc nó giao phối với nhiều con cái mà các loài mới sinh sôi, tồn tại đến ngày nay. Tất nhiên ngày nay dân số đang tăng quá nhanh thì đâu cần đàn ông phải “hăng hái” như vậy? Trong người đàn ông, sự thèm khát của lạ và tình yêu lãng mạn là hai lĩnh vực khác nhau. Với kỹ thuật quét não hiện đại, người ta thấy trong não bộ đàn ông có hai vùng tình yêu và tình dục. khi yêu, não sáng lên ở chỗ này. Khi quan hệ tình dục lại sáng ở chỗ kia. Hai địa điểm ấy dường như không liên hệ gì với nhau cả. Trong khi ở phụ nữ là một.




Không có giới hạn đủ

Phải chăng để giữ được tình yêu bền vững, phụ nữ không nên chủ quan? Có chị nửa đùa nửa thật thách chồng: “Tìm được em nào hơn gái này thì cho đi đấy!”. Vì chị nghĩ anh ta vớ được mình đã là may quá rồi, làm gì còn với cao hơn được nữa? Họ không biết rằng, dù khó với cao hơn được nhưng rất có thể anh ta lại với… xuống.

Có người hỏi: “Vậy nếu cho thả phanh, mỗi đàn ông cần bao nhiêu đàn bà?”. Xin trả lời, con số này là.. vô biên. Nhưng nói đến của lạ, không nên chỉ nghĩ đến cái lạ về thân thể. Đàn ông cũng bị hấp dẫn bởi cái lạ tinh thần. Vợ chồng sống với nhau lâu ngày, người này ít nhìn thấy mặt mạnh của người kia, vì thế chờ đợi vợ cảm phục chồng là rất khó. Đó là chưa kể trong xã hội hiện đại, vợ chồng ít khi làm cùng nghề. Vì thế người vợ đâu có thấy hết mặt mạnh về chuyên môn của chồng. Trong khi các nữ đồng nghiệp lại đánh giá anh ta chính xác hơn. Nhất là các cô gái trẻ mới vào nghề có khi coi người đàn ông đã có hàng chục năm kinh nghiệm như thần tượng. Đó là nguyên nhân sâu xa của hiện tượng ngoại tình công sở đang nở rộ như cỏ mùa xuân.

Có lẽ do thời tiền sử đàn ông đã luôn phải đương đầu với “kẻ thù hai chân và bốn chân”, và trong những cuộc chiến một mất một còn ấy, họ luôn phải đối diện với câu hỏi chiến thắng hay là chết? Trải qua hàng triệu năm như vậy tính hiếu thắng đã ngấm vào máu phái mạnh khiến họ khó chấp nhận thua những đàn ông khác chứ chưa nói bị vợ coi thường. Bởi vậy trong họ luôn tiềm ẩn niềm khát khao chinh phục. Cho nên, suy cho cùng muốn được chồng yêu chẳng khó. Cái khó là bạn hãy hiểu và đánh giá đúng chồng mình, nếu cần thỉnh thoảng hãy tỏ ra cảm phục anh ta. Thế mới biết, để chiếm được trái tim đàn ông trước hết phải hiểu họ. Giống như muốn chiếm lĩnh một thành trì việc đầu tiên phải hiểu hết đường ngang ngõ tắt trong cái thành đó.

Chỉ có cá chết mới trôi theo dòng nước..


Cuộc sống thật khó khăn và những quy tắc của chúng ta là để nói lời cảm ơn với Đức chúa trời về điều đó. Nếu cuộc sống nhẹ nhàng và đơn giản, chúng ta đã không được thử thách, không được sống hết mình và được tôi bởi ngọn lửa của cuộc sống.

Chúng ta sẽ không lớn lên, không học được gì, không thay đổi được gì và cũng chẳng thể thoát ra khỏi chính mình. Nếu cuộc đời là những chuỗi ngày êm ả thì rồi chẳng sớm thì muộn chúng ta sẽ buồn chán. Nếu không có những ngày mưa tầm tã, cũng sẽ chẳng có niềm hân hoan khi sau cùng những cơn mưa thôi rơi và chúng ta có thể chạy ra bãi biển. Nếu cuộc đời chỉ toàn những điều dễ dàng, chúng ta sẽ không mạnh mẽ hơn được.

Vì vậy, hãy cảm ơn vì cuộc đời là cả một cuộc vật lộn và chỉ có những con cá chết mới phó mặc mình cho dòng nước chảy. Với những con cá còn lại, như chúng ta, sẽ có lúc lội ngược dòng lên với thượng nguồn. Chúng ta sẽ phải vật lộn với thác nước, với những con đập và những trận lũ hung bạo. Nhưng chúng ta không có sự lựa chọn. Chúng ta phải tiếp tục bơi hoặc sẽ bị lũ quét đi. Và mỗi lần quẫy đuôi, chúng ta càng mạnh mẽ hơn, học được nhiều hơn và hạnh phúc hơn.
Một thống kê cho thấy về hưu là điều thật tệ đối với nhiều nam giới. Thậm chí, rất nhiều người trút hơi thở cuối cùng mà chỉ có vài phút để giao lại trọng trách cho một ai đó. Vì thế, hãy tiếp tục bơi hỡi những chú cá nhỏ, hãy cứ tiếp tục bơi đi.

Cuộc sống là thế, ý nghĩa của cuộc sống là thế: Một chuỗi những cuộc vật lộn và cả những khoảng lặng

Bạn hãy xem mỗi lần thất bại là một cơ hội cải thiện. Chúng chỉ giúp bạn mạnh mẽ hơn thay vì yếu mềm đi. Hãy gánh vác nhiều thứ nhất mà bạn có thể. Tất nhiên cuộc chiến chẳng bao giờ đến hồi kết thúc nhưng sẽ có những khi tạm lắng - những vùng nước lặng là nơi chúng ta có thể nghỉ ngơi và hưởng thụ vài phút trước khi chướng ngại tiếp theo lại ập đến và cuốn chúng ta đi. Cuộc sống là như thế, ý nghĩa của cuộc sống là như thế: một chuỗi những cuộc vật lộn và những khoảng lặng. Cho dù bạn đang trong hoàn cảnh nào thì sớm muộn rồi hoàn cảnh cũng sẽ thay đổi. Vậy, bạn đang ở giai đoạn nào? Đang đấu tranh hay đang tạm nghỉ ngơi trong chốc lát? Bạn đang ngụp lặn trong cơn mưa hay đã ra đến biển? Bạn đang học hỏi hay đang hưởng thụ thành quả? Bạn là chú cá chết hay là một chú cá hồi khỏe mạnh?

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Ánh Trăng..



  
 Đêm rằm. 

Cô gái chờ cho đêm thật khuya mới bước ra vườn. Mang theo một gáo nước bồ kết, cô đi về phía bờ sông sau nhà.

Trăng rằm toả một màu sáng mờ pha lẫn ánh vàng thật tuyệt.

Sông Hương giờ này đã có một dòng nước mới. Bụi bẩn và rác rến của một ngày đã trôi xuôi về biển cả. Thượng nguồn đang gởi về những giọt nước tinh khôi.

Cô gái xõa tóc ra, cúi xuống, đưa tay khoả nước gội đầu. Đã trở thành thói quen, cô luôn gội đầu vào những đêm rằm, khi trời đã thật về khuya. Hình như cô nghe đâu đó rằng mùi hương của cỏ " thạch xương bồ " mọc ở hai bên bờ sông, trong đêm trăng thanh vắng sẽ toả ngát hương thấm vào dòng nước, nếu gội đầu, tóc con gái sẽ nhiều hơn, đen hơn và ướp đẫm một mùi thơm đặc biệt......Cô gái nhẹ nhàng tưới những ngụm nước bồ kết đen sánh vào tóc.......hương bồ kết phảng phất trong gió một mùi trinh nguyên con gái. Xa xa, một vài con đò ngủ gục với ánh đèn vàng lẻ loi...... đêm thinh lặng đến vô cùng, mọi vật đều đã chìm sâu vào giấc mộng, trong khoảng không gian mênh mông trăng nước này, hình như chỉ còn một mình cô đang thức………

Trăng lấp lánh, nhập nhoè trên sông theo nhịp tay múc nước của cô gái, khi tan khi hiện........Không thản nhiên như bao nhiêu lần gội đầu đêm khác, hôm nay, cô gái nhận ra rằng mình đang làm rung động ánh trăng vàng tròn trịa kia. Trăng luôn trả lời sau mỗi cái khoả tay của cô như thể cùng đùa với cô vậy, như thể chỉ còn cô và trăng là còn thức trong một đêm khuya muộn như thế này. Thế là cô cùng đùa với trăng. Cô đập mạnh tay xuống nước, trăng cười lớn và vỡ oà thành hàng trăm mảnh, cô yên lặng ngồi chờ trăng ghép lại vào nhau theo từng gợn nước thưa dần, thưa dần......... Đêm yên tĩnh đến nỗi tiếng trăng cười sau những lần cô đập tay xuống nước vang lên thật rõ. Cô chợt lo sợ, cô sợ tiếng trăng cười lớn thế kia sẽ làm vạn vật thức giấc, cô sợ bụi tre giật mình lên tiếng rì rào, cô sợ con đò ở phía xa kia tỉnh ngủ quẩy nhẹ mái chèo, cô sợ đám mây trở mình che khuất ánh trăng dịu dàng của cô. Vội vàng co tay lại, cô không dám đâp mạnh như trước nữa, chỉ khuấy nhẹ vài ngón xuống nước đủ để nhận thấy nụ cười mĩm của trăng. Cô muốn kéo dài giây phút huyền diệu này, cái giây phút mà cả cô và trăng đều quên hết mọi chuyện quanh mình. Cô không cần biết đến ngày mai, khi ánh dương quay lại , cô sẽ phải làm gì để chống đỡ với những bộn bề cuộc sống, và trăng, ở nửa bên kia quả địa cầu là màn đêm, trăng sẽ làm gì, có sẽ đùa giỡn với một người con gái nào đó gội đầu khuya như cô không? Cô không cần biết đến những điều ấy. Cô chỉ muốn giữ mãi nụ cười vô tư của trăng và tâm hồn thánh thiện của cô trong một đêm nguyên tịnh như thế này………. Khuấy nhẹ những ngón tay xuống nước, cô tiếp tục đùa với trăng cho đến khi bất chợt, cô muốn lấy được ánh trăng kia, ôm nó vào lòng....Cô với tay đưa cái gáo ra xa, múc lấy, ánh trăng vỡ ra, cô múc tiếp, trăng lại vỡ ra tạo thành muôn vàn vệt sáng lấp lánh trên mặt sông..........Cô chợt hiểu, cả đời này, cô không thể nào múc được ánh trăng kia. Càng cố, cô chỉ càng làm cho ánh trăng vỡ vụn mà thôi......

Cô ngước mặt nhìn lên. Giữa trời bao la, trăng vằng vặc đang nhìn cô chăm chú, trăng toả một thứ ánh sáng mờ ảo dịu dàng ôm lấy người cô, làm cho cánh tay trần của cô trông như trắng hơn, mịn hơn và mát hơn. Trăng làm cho bụi tre huyền diệu hơn và bí mật hơn, trăng làm cho cả dòng sông nên thơ này lấp lánh hơn và quyến rũ hơn.....nhưng trăng xa xôi kia chỉ gởi cho cô một hình bóng ảo ảnh của mình trên dòng sông để cùng cô đùa giỡn, cả vầng trăng lẫn ánh trăng trên sông kia không thể nào là của riêng cô.........
                           
  
Cô hiểu ra và lặng lẽ cúi xuống tiếp tục gội đầu, cô múc lấy những ánh trăng vỡ dội vào tóc mình, những gáo nước mang đầy những giọt trăng đằm thắm. Cô cảm nhận được trăng đang hòa vào cô bằng những giọt nước vỡ tan của mình. Trong mãi mê mộng tưởng, cô ngồi hẳn xuống bờ đá lúc nào không hay, cái bờ đá mà thuở nhỏ, cô vẫn thường cùng chúng bạn đến câu cá bống vào những buổi trưa hè và cảm nhận được sự êm ái của những gợn sóng vỗ vào đôi chân.........giờ đây, cô lại ngâm mình trên bờ đá kia, những gợn sóng nhỏ ngày xưa ấy, bây giờ lại chao động vỗ về cái cơ thể thuần khiết của cô......... Cô mộng du dội những gáo trăng vào tóc, vào người, cô tắm trong trăng. Những giọt trăng chảy trên cơ thể làm cho dáng vẻ cô, đang lộ rõ nét con gái xuân thì dưới manh áo lụa trắng mỏng đẫm ướt, trở nên yêu kiều, mộng mị....... làm cho da thịt cô trở nên mịn màng, mát lạnh, và làm cho tâm hồn cô trở nên thanh khiết, đơn sơ.......Những giọt trăng hòa lẫn với những giọt nước mắt, tự hồi nào không biết ứa ra từ đôi mắt rất Huế của cô, chảy dài từ tóc, qua môi, xuống ngực, êm ái lan khắp cơ thể của cô rồi thấm sâu vào từng thớ thịt, những gợn sóng trăng dịu dàng vuốt ve phủ dụ cô như bàn tay của một người tình âu yếm.........Cô và trăng đã hoà tan trong nhau bởi những giọt nước tinh khôi của dòng Hương thơ mộng lúc nửa đêm. Trăng đã đem lại cho cô sự thích thú lâng lâng mỗi khi cô đọc được một bài thơ tình tuyệt diệu, trăng đã đem lại cho cô cái cảm giác mê hoặc của chất ma túy ái ân mà cô chưa hề biết đến. Cô sung sướng tận hưởng sự hoà nhập của mình với ánh trăng xa xôi vời vợi ở tận trời cao kia.........Cô cảm nhận được trăng và cô đã là của riêng nhau trong đêm nay.......đêm nay......Bất giác cô gọi khẻ " trăng ơi, trăng ơi ! "....
                                     

Ở vườn nhà bên, cô không hề biết cũng có một người đang ngắm trăng. Hắn ngắm trăng qua bờ vai tròn và chiếc gáy trắng của cô khi cô cúi xuống gội đầu. Hắn ngắm trăng qua bờ ngực hiền lành và qua cái cơ thể ngọt ngào, phút chốc bất động như một pho tượng thạch cao của cô......

Với hắn, cô lại là một ánh trăng xa xôi vời vợi......... 

Đâu là nguyên nhân, đâu là hậu quả?



Một trong những lỗi lầm lớn nhất trong lý luận của đa số mọi người, trong đời sống cá nhân cũng như trong các lãnh vực kinh tế, chính trị, triết lý, xã hội…, là lẫn lộn liên hệ nhân quả giữa các sự vật.
Liên hệ nhân quả là liên hệ giữa nguyên nhân và hậu quả: Như là “trời mưa ướt áo”. Trời mưa là nguyên nhân, ướt áo là hậu quả.
Ba lỗi lầm thường xuyên nhất trong liên hệ nhân quả mà mọi người thường vấp phải là: (1) lẫn lộn nguyên nhân và hậu quả, (2) tưởng là có liên hệ nhân quả, trong khi chẳng có liên hệ gì cả, và (3) tính sai “trọng lượng” của liên hệ nhân quả.
1. Lẫn lộn nguyên nhân và hậu quả: Đảo ngược hậu quả thành nguyên nhân, và nguyên nhân thành hậu quả.
Vì mưa buồn nên tôi buồn. Hay, vì tôi buồn nên mưa buồn?
Vì nó kiêu căng nên tôi ghét nó. Hay, vì tôi ghét nó nên tôi thấy nó kiêu căng?
Vì ta nghèo nên ta nhiều tham nhũng. Hay, vì ta nhiều tham nhũng nên ta nghèo?
Vì em lạnh nhạt với anh nên anh lạnh nhạt với em. Hay vì anh lạnh nhạt với em nên em lạnh nhạt với anh?
Vì mọi người tồi cả nên tôi không thích nói chuyện với ai. Hay, vì tôi không thích nói chuyện với ai nên tôi thấy mọi người đều tồi cả?
Vì anh nghèo nên anh bi quan. Hay, vì anh bi quan nên anh nghèo?
2. Tưởng là có liên hệ nhân quả, nhưng thật ra không có: Cái mà ta nghĩ là nguyên nhân thực ra không phải là nguyên nhân, mà thực ra là có một nguyên nhân khác.
Rất nhiều con nhà nghèo học dốt, cho nên người nghèo sinh con dốt. Nhưng có đúng vậy không, hay chỉ vì hệ thống giáo dục kỳ thị người nghèo?
Những người tin vào Giêsu thường rất cực đoan, Giêsu dạy họ cực đoan. Nhưng đó là Giêsu dạy cực đoạn, hay giáo hội của họ dạy họ cực đoan?
Trẻ em vị thành niên phá thai nhiều vì không hiểu giáo dục sinh l‎ý. Nhưng đó là không hiểu hay không quan tâm, vì phá thai quá dễ dàng?
Thầy cô không biết dạy nên không cho học sinh suy nghĩ tự do và bắt học sinh học thuộc câu trả lời. Nhưng đó là vì thầy cô không biết dạy hay vì các bài thi của Bộ Giáo Dục bắt buộc học sinh phải trả lời “đúng” câu trả lời của Bộ?
Vi nông dân được mùa lúa, lúa thặng dư, nên giá lúa xuống thấp làm nông dân lỗ. Nhưng đó là vì nông dân được mùa, hay là vì nhà nước không thu mua lúa dư mang vào kho dự trữ để quân bình giá cả thị trường?
Anh có vấn đề với em vì em suy nghĩ chẳng hợp luận lý tí nào. Nhưng đó là vì em thiếu luận lý hay vì anh không biết suy nghĩ kiểu tình cảm như em?
Thành phố ngập lụt vì mưa nhiều. Hay thật ra là vì thành phố không có hệ thống thoát nước mưa?
3. Tính sai trọng lượng của liên hệ nhân quả: Nguyên nhân nhẹ thì cho là nặng và nguyên nhân nặng thì cho là nhẹ.
Trong các trường hợp sau đây, nguyên nhân nào nặng nhất, nguyên nhân nào nhẹ nhất?
Hoc sinh hay đánh nhau bằng hung khí trước cổng trường, vì (1) học sinh học bạo động trên TV, (2) nhà trường không trừng phạt nặng nề các học sinh bạo động, (3) học sinh không còn biết đạo đức vì thầy cô không cư xử đạo đức với học sinh.
Thỉnh thoảng dân xúm lại đánh cảnh sát, vì (1) cảnh sát thường không tôn trọng nhân dân, (2) nhân dân thường là bất trật tự và bất hợp pháp, (3) nhân dân không tin vào luật của nhà nước nên phải tự “làm luật”.
Anh có bồ ngoài đường vì (1) anh không yêu em đủ, (2) đó là mốt của các ông thời thượng, (3) anh không biết tôn trọng phụ nữ (nhất là vợ mình).
Giáo dục ta yếu vì (1) giáo chức không đủ tiền, (2) ngân sách không đủ tiền, (3) quản lý giáo dục tồi.
Khỏi nói thì chúng ta cũng biết, tư tưởng và hành động của chúng ta sẽ thành điên đảo đảo điên nếu ta hiểu sai liên hệ nhân quả, giải vấn đề nào cũng làm cho nó thành tồi tệ thêm vì chỗ phải giải (nguyên nhân) thì không làm, nhưng chỗ không phải giải (hậu quả) thì cứ cắm đầu cắm cổ vào đó. Như đau gan thì có mặt mụn, không thể cứ bôi kem thoa mặt mà không chữa gan đau.
Nhưng các liên hệ nhân quả này, trong rất nhiều trường hợp rất khó thấy, và người ta hay lẫn lộn đầu đuôi. Và đôi khi vì lý do tuyên truyền hay ăn thua, người ta cố tình bóp méo và đảo ngược nhân quả để lừa thiên hạ.
Cho nên trong tiến trình tư duy của ta, rất nhiều khi ta phải suy nghĩ rất kỹ và rất cặn kẻ để có thể biết được đâu là đầu đâu là đuôi, đâu là nguyên nhân chính đâu là nguyên nhân phụ, đâu là lý do nặng đâu là lý do nhẹ.
Sai lầm nguyên nhân và hậu quả là sai lầm số một trong lý luận và tư duy. Và luôn luôn đưa đến các giải pháp tốn phí và tai hại, dù đó là đời sống vợ chồng hay chính sách kinh tế cho quốc gia.
Suy nghĩ nhân quả luôn phải cẩn thận.

Thường xuyên loại bỏ những thứ không cần thiết.



- Tại sao vậy? Bởi vì nếu cứ giữ mãi những mớ lộn xộn đó thì ngôi nhà của bạn, cuộc sống và tâm trí bạn sẽ trở nên rối rắm. Một căn nhà bề bộn là dấu hiệu của những suy nghĩ rối bời.Những người nắm luật chơi luôn suy nghĩ một cách thẳng thắn, rõ ràng và họ không giữ lại những thứ không còn cần thiết nữa. 
Giá mà được như thế thì tất cả chúng ta chắc chắn cũng sẽ làm như vậy. Điều tôi muốn nói ở đây là thỉnh thoảng bạn hãy nên vứt bỏ một vài thứ không cần thiết nếu không chúng sẽ tràn ngập tâm trí bạn và ngày càng trở nên rối rắm. 
Vứt bỏ những thứ không cần thiết sẽ cho bạn cơ hội để tống khứ tất cả những thứ vô dụng, hư hỏng, quá hạn, ôi thiu, bẩn thỉu, thừa thãi và xấu xí, như William Moris khuyên rằng không nên có bất kỳ thứ gì vô dụng hoặc xấu xí trong nhà của mình. Biết cách thu dọn sạch sẽ sẽ khiến bạn trở nên hoạt bát, tiếp thêm sinh khí cho bạn, làm cho bạn nhận thức được những điều mà bạn đang lưu giữ - và trong cuốn sách của tôi bất cứ điều gì có thể giúp bạn tỉnh táo đều hữu ích.
Một lần nữa, tôi lại nhận thấy sự khác biệt giữa những người thành đạt và những người dường như chỉ biết làm việc ở những nơi hẻo lánh và chẳng bao giờ có thể thực sự tách rời cuộc sống của mình ra khỏi đất đai. Những người sống mạnh mẽ và dễ thích nghi với mọi thứ cũng chính là những người có khả năng đặc biệt trong việc loại bỏ những thứ không cần thiết, tống khứ những thứ vớ vẩn và lựa chọn những gì có ích. Những người đang chìm ngập trong những rắc rối ngày càng tăng của mình cũng giống như những người đang cố chạy dọc theo con đường nhựa cho đến khi chộp được những cái túi nhựa đen chứa đầy những thứ vô dụng mà họ mua được từ cửa hàng từ thiện và không bao giờ chịu quẳng chúng đi - hoặc mở chúng ra kể từ khi mua chúng về. Tủ chén của họ chứa toàn những thứ bỏ đi chỉ làm tốn diện tích, ngăn kéo thì đầy những thứ đã hư hỏng và tủ quần áo thì toàn những bộ quần áo không mặc được nữa hoặc là những bộ đã quá lỗi mốt chỉ có giá trị như là những món đồ của người thích sưu tập và chúng sẽ chẳng bao giờ còn được mặc đến nữa.
Một tác dụng khác của việc biết vứt bỏ những gì không cần thiết là tác dụng làm “vơi nhẹ” đi. Bạn có nhiều không gian hơn trong ngôi nhà của mình, bạn cảm thấy mình có thể kiểm soát được nhiều thứ hơn và bạn tống khứ được cái cảm giác tràn ngập tâm trí bạn tạo ra bởi hàng đống những thứ vớ vẩn nằm la liệt khắp nơi. Bạn không cần phải sống trong một ngôi nhà sạch sẽ với đầy những đồ dùng bằng gỗ và những thứ trang trí kiểu cách. Điều tôi muốn nói ở đây là nếu bạn muốn tìm ra điều gì đang kiểm soát bạn, thì hãy thử tìm nó trong tủ chén, dưới bồn rửa chén, dưới gầm giường hay trên nóc tủ quần áo trong căn phòng trống. 

Nuối tiếc luôn vướng một chữ "tình".



Tuyệt vời cho ai đó đã được sống một cuộc đời không có gì phải nuối tiếc. Đó  thật sự là một cuộc đời hiếm có, bởi đa phần sau một thời gian sống, ai cũng chợt nhận ra mình cũng có điều gì đó để tiếc nuối, dù ít dù nhiều. Và, ngẫu nhiên hay tất yếu chẳng biết, những tiếc nuối xót xa nhất lại luôn vướng một chữ “tình”.
Muộn màng
Sáu mươi tư tuổi, sau một cơn tai biến, nằm trên giường bệnh những ngày cuối đời, ông nhắn gọi. Nàng đến. Thua ông 23 tuổi, đang những ngày chín mọng của cuộc đời, nàng cầm lấy tay ông, ngồi yên lặng suốt một buổi chiều. Bàn tay ông có những ngón dài, thon mảnh, yếu ớt. Cách đây mười năm, nàng đã “chiến đấu” quyết liệt với gia đình ông để giật lấy bàn tay ấy, nhưng “chiến bại”. Thân thể đang nằm trên giường bệnh này đã một thời là tất cả vũ trụ của nàng. Vũ trụ ấy giờ đang thoi thóp dưới tấm chăn nhàu nhĩ của bệnh viện. Cuối buổi chiều, vợ ông đến, bắt đầu những thao tác vệ sinh tại chỗ. Ông mở mắt nhìn, cầu khẩn. Nàng im lặng quay ra.
Họ chưa hề có với nhau một ngày trọn vẹn. Vợ ông canh giữ ông như một thứ tài liệu tuyệt mật - không được đọc, không được sao chép, thậm chí không được chạm vào bìa. Ông cũng tự kiềm chế mình: vị trí xã hội, con cái, gia đình… Tất cả giữ họ bằng những sợi dây trói trong suốt. Giờ, những sợi dây cũng chẳng còn nữa, vì một trong hai kẻ bị trói sắp trở thành hư vô.
Lẽ ra, họ đã có thể sống, có thể ôm giữ nhau khi những cánh tay còn sức lực, có thể tựa đầu vào vai nhau khi bờ vai còn ấm, có thể đi cùng nhau một quãng đường khi đôi chân còn rộn ràng. Họ đã chọn con đường an toàn hơn, nhưng đến cuối cuộc đời, xét cho cùng, cũng chẳng còn gì đáng giá.
Có những cái người ta mất mà không tiếc, nhưng cũng có cái không mất mà tiếc – tiếc vì đã bỏ lỡ, tiếc vì đã không dám liều lĩnh một lần - biết đâu cuộc đời mình đã có thể khác. Kể tên được những tiếc nuối này không dễ, vì chúng quá cá nhân, quá dễ đụng chạm đến những người gần gũi với mình.

Nhưng giờ đã là siêu thị. Mọi món hàng bày sẵn trên giá. Có thể cầm lấy săm soi, thậm chí có thể thử một chút, không thích thì bỏ xuống. Thích vật gì đó, chọn bỏ vào giỏ hàng mang đi, ra đến quầy tính tiền tự nhiên không thích nữa, gặp món khác thích hơn hoặc thấy mình không đủ tiền để mua, có thể quay lại đặt món hàng lên đúng kệ, hoặc để đại đâu đó, sẽ có người sắp xếp lại sau. Có người bảo, chọn nhiều lần chưa chắc được hàng tốt - “già kén kẹn hom”. Ngược lại, cũng không phải không có lý khi cho rằng có nhiều “options” - nhiều lựa chọn, mới là tốt thực sự. Cái gì mình muốn, cứ đi thẳng đến, cầm lấy, phải thử mới biết nó phù hợp với mình hay không. Trong siêu thị cuộc đời, đừng bao giờ tự mình ngăn mình, để rồi phải tiếc nuối.  
Thử hình dung mình trong một cửa hàng thời bao cấp. Người mua đứng trước quầy, nhìn món hàng trên giá, cân nhắc xem nó có đúng là thứ mình thích, thầm ước lượng số tiền mình đang có rồi mới nhờ cô mậu dịch viên lấy xuống cho xem, chỉ được xem một chút vì người bán hàng gắt gỏng, sốt ruột canh chừng khách có quyết định mua hay không. Nhiều khi món hàng mình thích, nhưng ngại này ngại khác, người ta không dám nhờ lấy xuống xem, không được chạm vào, nên không thể quyết định mua bán. Đa phần sau đó, người ta tự trấn an mình rằng món hàng ấy không phù hợp.
Thà tiếc những gì đã làm…
Phần đẹp đẽ, tươi tắn của tình yêu thường được ngợi ca trong những tình khúc bất tử, những câu chuyện tình rực rỡ, những mối tình cháy bỏng mãnh liệt vượt lên trên những ràng buộc của người đời, đòi hỏi ở người trong cuộc những hy sinh không nhỏ, thậm chí bi thảm. Phần còn lại, lớn hơn, mênh mông phong phú hơn, phần tạo ra sự dày dặn vĩ đại của cuộc sống này, thuộc về đám đông chúng ta: những kẻ (hơi hơi) hèn nhát, rất ít khi, hoặc không bao giờ dám chấp nhận liều lĩnh, hy sinh, bị ràng buộc bởi quá nhiều thứ, bị mối đe dọa mất an toàn làm cho ngại ngần… nên chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên, với những gam màu trung tính và âm thầm tiếc nuối cho những khát khao mãnh liệt, những cảm xúc đẹp đẽ nhưng ít nhiều hiểm nguy. Không phải cứ khi nào mất mát người ta mới nuối tiếc. Còn nỗi nuối tiếc nhân bản và sâu sắc hơn: nuối tiếc vì đã không dám làm một điều gì đó trong đời.

VietBao.vn
Thật khó chia sẻ nỗi tiếc nuối này, khi ta vẫn đang quanh quẩn, vẫn còn bị ràng buộc bởi những nhu cầu cơ bản. Cũng như khó mong chia sẻ trọn vẹn về dải ánh sáng lộng lẫy sắc màu với một người trong đời chưa bao giờ thực sự nhìn thấy một chiếc cầu vồng. Thông thường, chỉ khi nào những nhu cầu cơ bản được đáp ứng đầy đủ, con người cảm thấy an toàn trong môi trường phát triển của mình, mới xuất hiện những khát vọng cao hơn, những mong muốn xa hơn. Còn lại, người ta khó chấp nhận, thậm chí có thể gọi đó là tham lam, “được voi đòi tiên”, không thể thông cảm. Chồng là của vợ, vợ là của chồng, vợ chồng là phải chung thủy - những điều ấy thật đẹp, thật cơ bản, nhưng niềm tin rằng đó là chân lý duy nhất, chân lý tuyệt đối, sẽ chỉ biến những chúng ta thành những kẻ giáo điều. Giá trị sâu sắc nhất vẫn là tình yêu. Thiếu tình yêu, chung thủy sẽ biến thành một thứ nhà tù cao cấp. Canh giữ lẫn nhau, riết róng với nhau cho đến hết cuộc đời, cho đến khi đôi tay ấy, bờ vai ấy tàn rụi xuống như những phiến gỗ mục, rồi ta được gì hơn?
Vậy nên, trong mênh mông cuộc đời này, nếu chạm được, sẽ thấy một dòng tiếc nuối trôi chảy lặng lẽ mà vô cùng mãnh liệt. “Trong tình yêu, thà nuối tiếc những gì ta đã làm còn hơn là nuối tiếc những gì ta không làm” – câu ngạn ngữ cổ xưa ấy nhắc: con người ít ra cũng được phép sai lầm một đôi lần trong đời, để thấy rằng mình đã sống, để thấy rằng mình cũng có thể bao dung...

DUYÊN TỪ ĐÓ MÀ TÀN..


Tôi gọi người bạn trong câu chuyện này là A.

A đem lòng yêu một người. Và trong suốt khỏang thời gian dài đăng đẳng, A chỉ quan tâm đến một mình người đó.

Nhưng người đó khước từ.

Mối duyên chưa thấm đã nhạt, đã làm cho A khổ lắm, buồn lắm. Thất vọng nữa!

Đến khi A hòan tòan có thể vượt qua, có thể dành trái tim mình cho một người khác. Thì người mà A yêu, lúc này mới thấu được những gì A đã làm cho người đó.

Người đó muốn cùng A làm lại từ đầu.

Nhưng không được. A đã là A mới, một chữ cái độc lập. Vì A có thể đi với nhiều chữ cái khác nhau để tạo nên những từ có nghĩa. Không nhất thiết là A thì phải đi với riêng một chữ nào.

Hai người có duyên gặp gỡ, kết thân, cũng có duyên để yêu thương nhau. Vậy mà chỉ sai thời điểm, là tất cả cùng sai.

Duyên phận từ đó mà tàn...



2.

. Tình yêu có 4 lọai:

- Đúng lúc. Đúng người. Thế thì quá viên mãn, miễn bàn!

- Sai lúc. Sai người. Cũng không có gì để bàn tán.

- Đúng lúc. Sai người.

Đó là lúc lòng bạn trống trải, cô đơn, và bạn rất cần một người ở cạnh. Thì khi đó, hễ ai đến, bạn đều xem đó là cái phao cứu sinh, ôm lấy, với lấy mà không cần biết thêm gì khác. Tình yêu đó vẫn sẽ tồn tại một thời gian. Nhưng khi người đúng nhất với bạn đến tìm bạn, bạn sẽ tự khắc nhận ra mình đã quá ích kỷ khi chọn lựa vội vàng.

- Đúng người. Sai lúc.

Bạn biết đó là người mà bạn sẽ yêu thương hết mực. Bạn biết đó là hạnh phúc bạn mong chờ, khát khao. Bạn muốn ở cạnh họ mỗi ngày, muốn chăm sóc và nghe mùi tóc của họ. (Tôi vẫn tin rằng, có một thứ giác quan bí ẩn hay nói với con người về người-thuộc-về-họ, thứ cảm giác ấm áp khi mắt chạm mắt trong một dịp tình cờ nào đấy!). Nhưng khi bạn gặp họ, mọi thứ đã muộn. Họ đã có người yêu, có gia đình, hoặc, đó là lúc họ cần xây dựng sự nghiệp hơn là yêu.

Duyên phận từ đó mà tàn...



3.

Khi nào mình biết duyên tàn?

Khi tôi và bạn gặp lại những người ta từng yêu thương hết mực. Nhưng vì sai lúc hay sai người gì đấy, mà chúng ta lạc mất nhau. Rồi sau một chút ngại ngùng ban đầu, chúng ta cảm nhận rõ ràng có gì đó đã khác xưa.

Ta không còn muốn khóc vì họ nữa, dẫu cách họ vẫn đứng bên cạnh không khác xưa là mấy

Ta không còn muốn ôm lấy họ nữa, dẫu nụ cười họ vẫn vẹn nguyên ấm cúng

Ta không còn muốn cảm thông và lắng nghe họ nữa, vì ta thấy lời nói của họ bỗng không còn êm tai như xưa, mà trở thành hàng đống ngôn từ hỗn lọan không đầu không cuối.

Nhận ra điều đó, ta rất đau lòng.

Ta từng thương họ thế mà! Sao lại có thể nhạt phai như vậy?

Có gì buồn hơn nhìn thấy người mình từng thương, mà trong lòng không còn lấy một chút cảm giác?

Nếu tình yêu không đơm hoa viên mãn, thì lọai quả nó nở ra sẽ là quả ân hận có mùi đắng chát...



4.

Tôi tin vào tùy duyên.

Tùy duyên là đói thì ăn, mệt thì ngủ. Ăn ra ăn, ngủ ra ngủ. Không coi trọng việc nào hơn và cũng không vừa làm cái này vừa làm cái nọ.

Tương tự, duyên đã đến, đừng chối bỏ và ngại ngùng. Nếu bạn thích người ta, hãy nói cho họ biết qua những điều nhỏ bé bạn làm vì họ. Một cái kẹo ngọt, tin nhắn, hay một lon coke chằng hạn!

Còn duyên đã tàn, thì hãy để nó ra đi, nhẹ nhàng như lúc đến.

Tôi đã từng cố thay đổi những mối duyên tàn, nhưng hiểu lầm cứ nối tiếp nhau làm mối duyên không những mất đi mà còn để lại tổn thương cho nhau nữa.

Tôi biết bạn đọc đến đây thì phân vân lắm!

Nhưng nghe tôi

Buông tay đi, đừng giữ những chú chim khi chúng chỉ thuộc về bầu trời...
Tôi chờ một người thương đang phiêu lưu ở  California ..

Tôi nhớ những lúc chơi vơi nhất đã nhắn tin an ủi nhau thế nào

Nhớ lúc còn một ngày nữa là ra sân bay vẫn còn đi cùng nhau qua các con phố để tâm sự nốt những gì cuối cùng

Nhớ nụ cười sáng bừng bừng, thông minh và tinh tế

Nhớ cả câu hỏi không đầu không cuối "sao? sao?" của em nữa.

Khi người thương đi, người thương sẽ phải đi.


Tôi không biết nói gì, chỉ biết sống tiếp cuộc sống của mình. Và tôi sẽ chờ ngày tái ngộ, dẫu là 4 hay 10 năm chăng nữa
Duyên đã tàn, mà lại sống trong nhau...



6.
Tự nhiên tôi viết những dòng này. Vì tôi hoang mang lắm.

Tôi muốn níu, muốn giữ, muốn buông, muốn bỏ. Mà lòng cứ đắn đo.

Nên tôi phải tự an ủi mình.

Đúng duyên thì không cần làm gì cũng sẽ hút về nhau

Tàn duyên thì cố gắng cỡ nào cũng sẽ rời xa nhau

Và nếu là của nhau, thì sẽ có lúc quay về.
Mây của trời, hãy để gió mang đi...