BẦU TRỜI ĐẦY SAO TRÊN ĐẦU TÔI VÀ QUY LUẬT ĐẠO ĐỨC Ở TRONG TÔI ..! Nếu quẩn trí và muốn quyên sinh cứ đến, xin cứ đến hồ tôi... Ở đây mát lạnh và sâu thẳm... Ở đấy âm u như giấc ngủ không mơ... Ở đất, trong sâu thẳm, ngày đêm là một và lời ca là im lặng.
NGỤ NGÔN
Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng
Nên cơn vui thường kéo theo cực hình
Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình
Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội
Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi
Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?
Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều
Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt
Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014
NGƯỜI TÌNH KHÔNG ĐỔI THAY
Một thời ta lang thang ....
Những tối cuối tuần, Sài Thành giờ đã không còn cái se lạnh như cảm giác một sáng chớm thu. Lang thang rong ruổi không mục đích, chỉ thấy muốn đi cho lòng bớt nặng, cho mắt bớt nhèm.
Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014
MỘT GẬY CỦA TỔ TIÊN ..
Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014
'Làm đàn bà ở Việt Nam khổ quá'
Tôi chỉ tiếc một điều, người đàn ông duy nhất đang hành động vì nữ quyền của đàn bà Việt Nam mà tôi quen, lại là… một người Mỹ chứ không phải là một người Việt.
Trang Hạ
Tôi quen một ông già Mỹ chết vợ và yêu vợ. Nói thế là bởi vì sau khi người vợ Việt Nam của ông qua đời, tình yêu ấy vẫn còn kéo dài. Năm 1974 ông cưới vợ tại Việt Nam và sau khi vợ mất, mấy năm nay ông già Mỹ quay về Việt Nam sống. Ông nói, những phần đời quan trọng nhất của ông đã gắn với Việt Nam. Và những hạnh phúc ngọt ngào của ông cũng gắn với người phụ nữ Việt Nam.
Vì thế, dù lương hưu ở Mỹ của ông đủ để sống tốt, ông vẫn đi khắp nơi xin tiền, xin ở Mỹ, xin ở Việt Nam, xin ở các tổ chức quốc tế, xin ở những người ông gặp mỗi ngày, dù có những người không cho tiền, chỉ cho lời hứa. Ông già Mỹ đi xin tiền gần một năm nay để thực hiện dự án của cuộc đời ông, gom đủ một triệu USD để gửi 10 phụ nữ trẻ Việt Nam ra nước ngoài học lái máy bay, trở thành phi công nữ tại Việt Nam.
Vì ông thấy, làm đàn bà ở Việt Nam khổ quá!
Ảnh minh họa. |
Hồi mới gặp, tôi nghĩ ông già thật điên rồ. Tại sao lại là nữ phi công chứ không phải là chi tiền cho những dự án giúp đỡ phụ nữ bị bạo lực gia đình, giúp trẻ gái vị thành niên đừng mang thai ngoài ý muốn? Những điều ấy thiết thực với xã hội Việt Nam biết bao.
Ông nói rằng, cái người đàn bà Việt Nam thiếu, đầu tiên là thiếu cơ hội. Xã hội đâu cho họ cơ hội mà họ xứng đáng. Ví dụ, họ đâu có nhiều thời gian để sống cách họ muốn. Họ đâu có nhiều quyền quyết định về những thứ quan trọng như trở thành ai, đạt được gì. Thậm chí sẵn sàng bị trách móc khi đến trễ nhưng cũng bị trách móc nếu đến sớm mà chẳng ngồi yên khoanh tay chờ đợi theo cách mà người yêu muốn họ chờ đợi. Họ đâu có nhiều không gian để phát ngôn và cho cái tôi của họ cư trú an toàn. Họ buộc phải giữ trinh từ khi còn đang ẵm ngửa bú tí mẹ.
Cái thứ hai là thiếu kỹ năng. Người phụ nữ không biết cách để trở thành công chúa của một mối quan hệ. Họ chỉ được dạy cách trở thành cái thảm chùi chân của một mối quan hệ mà thôi. Tức là luôn phải sẵn sàng, luôn phải có sẵn khi đàn ông xài tới. Từ chối bản thân nếu người đàn ông của họ muốn thế. Ngay cả muốn phạt nhẹ nhàng người đàn ông, họ cũng chẳng biết cách, ngoài cách cằn nhằn và khóc.
Cái thiếu thứ ba là động lực mãnh liệt của sự sống. Người đàn bà Việt Nam tại sao phải trở thành một người đàn bà hạnh phúc, khi họ chứng kiến bố mẹ ông bà họ đã sống một cuộc đời thế nào. Khi mẹ họ vẫn giục lấy chồng, khi người yêu họ vẫn hỏi: "Em có đảm đang bếp núc và có quá khứ hay không?". Khi người nhà chỉ quan tâm họ có đẻ được thằng cu chăng, nếu không, họ chỉ là một loại đàn bà vứt đi.
Ở trong xã hội Việt Nam, còn một thứ thiếu nhiều nhất, đó là cảm hứng sống và cảm hứng vươn lên. Những người đàn bà ông gặp vẫn loay hoay với những vấn đề hàng ngày của họ, chỉ bởi họ không có nhiều cơ hội để bao quát và xếp đặt cuộc đời mình theo cách nào đó thật khác chứ không phải vì họ kém cỏi.
Ông già người Mỹ cho rằng, ở Việt Nam, nữ phi công gần như là một biểu tượng ngưỡng mộ về giới. Biểu tượng của sự thành đạt, lòng ngưỡng mộ, cảm hứng vươn tới, được sự trọng thị của cả xã hội hơn mọi ngành nghề khác. Khi ngày càng nhiều người đàn bà nhận ra những khát vọng có thể trở thành sự thật, những người đàn bà khác tạo nên những cảm hứng vượt bậc và khao khát thay đổi, không phải loại khao khát tủn mủn như nấu một bữa ăn ngon, sắm được một cái váy rẻ tiền, có người yêu tặng hoa hồng đúng dịp… Khi ấy, rất nhiều những thứ sẽ thôi thúc trong tim những người phụ nữ trẻ. Để cô ấy mạnh mẽ hơn, cô ấy hy vọng vào xã hội này hơn, cô ấy tin vào những cơ hội tương lai hơn.
Ông già Mỹ chỉ muốn mang lại một niềm cảm hứng đích thực và lành mạnh cho chính xã hội này.
Tôi chỉ tiếc một điều, người đàn ông duy nhất đang hành động vì nữ quyền của đàn bà Việt Nam mà tôi quen, lại là… một người Mỹ chứ không phải là một anh lãnh đạo Việt Nam hoặc một quan chức đàn ông Việt Nam. Ngược lại, chỉ thấy trên báo chí những người đàn ông tự nhận là chuyên gia xã hội và chuyên gia kinh tế của Việt Nam thì lại cho rằng, chỉ có đàn ông mới lãnh đạo xã hội này tốt. Chỉ có đàn ông mới có năng lực và có quyền. Có ông tiến sĩ chỉ nhìn thấy những điều tồi tệ ở một người đàn bà, lên tiếng như muốn tước những cơ hội mà xã hội cần trao cho người phụ nữ, hoài nghi khi nhìn thấy một người phụ nữ được bổ nhiệm.
Hay là hai người đàn ông này chỉ khác nhau ở một điểm: ông già người Mỹ luôn yêu tha thiết người phụ nữ Việt Nam của ông ấy, cho đến ngay cả sau khi cô ấy đã qua đời?
Tôi cứ nghĩ đàn ông khác nhau là bởi tình yêu chứ không phải bởi quốc tịch.
Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014
Những thiên thần cánh gãy ...
1. Nửa đêm qua, rời đài phát thanh sau hai tiếng đồng hồ trò chuyện với bạn nghe đài, tôi chạy xe về một mình trên những con đường hun hút gió mùa đông bắc. Đồng hồ đã chuyển sang ngày mới, những cành đào rừng xuống phố thị âm thầm đứng dọc vỉa hè thốc gió. Bao giờ những đêm đông trở về sáng cũng gợi lên nỗi nhớ mơ hồ những đống lửa cuối năm vùng ngoại ô, chiếc áo bông thuở nhỏ, bàn tay người ta yêu. Là những hơi ấm gần gũi nhất trong tâm hồn.
Trong cuộc trò chuyện đêm khuya, tôi có nói rằng, bởi vì chúng ta đều là những thiên thần một cánh, nên chúng ta cần tình yêu và hơi ấm, ta cần người sóng đôi để chúng ta có thể cùng vút bay.
Thế thì, những thiên thần cánh gãy có phải là hình ảnh của một người con gái bước ra sau mối tình đầu hay không? Và sau đó, lại tiếp tục chia tay những mối tình đến sau?
2. Tối qua có một bạn trai 24 tuổi thổ lộ với tôi rằng, cậu ấy muốn chỉ yêu một người con gái, chỉ cưới một lần duy nhất, và sống với nhau cả đời. Vì thế, cậu ấy vẫn đang trên đường tìm kiếm nửa kia của đời mình, một cách rất nghiêm túc. Và chỉ khi nào tin chắc đó là người con gái thực sự phù hợp nhất của cậu, thì cậu mới ngỏ lời. Bởi với những người như cậu, câu tỏ tình “anh yêu em” thực ra chính là câu hứa hôn “anh sẽ cưới em”, và câu hẹn ước “anh sẽ yêu em trọn đời”. Và cũng là câu thề “anh sẽ không bao giờ bỏ em!”.
Nhưng vấn đề là, chúng ta ai cũng mong ước điều sắt son ấy, nhưng chúng ta có may mắn gặp được đúng người ấy, vào thời điểm ấy, và nhận được tình yêu ấy hay không? Hay thực tế chúng ta sẽ liên tục đi tìm kiếm đôi cánh nào khác để mong có thể bay cao hơn trên trời hạnh phúc? Ai đảm bảo rằng, bạn chỉ ghép đôi một lần và bạn sẽ hạnh phúc cả cuộc đời?
Còn những cô gái rơi xuống từ một mối tình nào đó, đã đánh mất ít nhiều tin yêu, thì có có tin vào những cuộc tìm kiếm của cậu trai 24 không? Bởi khi thiên thần gãy cánh, họ không rơi trở lại xuống đất, mà họ rơi xuống một vực sâu đen tối. Cần rất nhiều tin yêu và dũng cảm để tìm lại đường đi lên mặt đất, bắt đầu cuộc tìm kiếm một yêu thương khác.
Với họ, cậu trai “chỉ yêu một lần, chỉ cưới một người” chính là sự mỉa mai lớn nhất với quá khứ của họ. Càng nhiều những người như cậu, thì những thiên thần cánh gãy càng ít đi cơ hội hạnh phúc, không phải vậy sao?
3. Yêu bao nhiêu người thì được gọi là lăng nhăng? Cả đời chỉ yêu một người có được gọi là chung thủy?
Tôi nghĩ rằng lăng nhăng chỉ xấu nếu bạn bắt cá hai tay. Nếu bạn tham lam, cái gì cũng muốn được, thậm chí dối cô này yêu cô khác, lừa anh này để cặp anh khác, tìm cách được lợi nhiều nhất từ các mối quan hệ. Còn thì, tình yêu chẳng phải vì bạn đã yêu quá nhiều nên bạn trở thành con buôn trái tim, hay vì bạn yêu chỉ một lần thì bạn được trao vương miện chung thủy.
Bởi thực tế, có rất nhiều người đứng đắn chỉ bởi họ quá thua kém, họ không có cơ hội sa ngã. Nhiều người chung thủy chỉ bởi họ không hề hấp dẫn được ai, mọi điều kiện đều kém cỏi, lấy được vợ là đã may mắn lắm rồi. Nhiều người cả đời không ngoại tình chỉ bởi họ chưa từng bao giờ rung động trước vẻ đẹp và có cảm xúc với cuộc sống, họ chỉ sống bằng quán tính và những phép cộng trừ lợi ích. Mà hôn nhân thực ra là một thương vụ ổn định của họ, và yêu hay phải lòng ai là một thứ xa xỉ quái gở.
Thì chung thủy ấy thực ra hoàn toàn không có chút xíu giá trị gì cả!
Yêu nhiều người chỉ tệ, nếu mỗi cuộc tình bạn đều để lại vô số hối tiếc, lỗi lầm. Và cho đến lúc kết hôn, hành trang sau lưng bạn là vô số cuộc tình chớp nhoáng vội vã không mấy ý nghĩa, bạn phải giấu người chồng/vợ chưa cưới quá khứ của bạn. Vì quá khứ toàn những điều chẳng hay ho gì! Thì yêu nhiều trở thành gánh nặng của bạn.
Còn nếu chúng ta luôn sống tốt, yêu mỗi người như một chia sẻ hạnh phúc nhất, và chia tay nhau với lời chúc phúc, những gì còn lại là vô số kỷ niệm đẹp, thì những cuộc tình trong quá khứ chỉ làm cho bạn ngày càng trưởng thành lên trong tình yêu. Và dù yêu ai, yêu mấy lần, bạn chưa từng làm điều gì có lỗi với bản thân, cũng không làm gì gây tổn thương tới người kia, thì đôi cánh thiên thần ấy dù đã chia đôi, tôi tin bạn không hề trở thành thiên thần cánh gãy.
Vì hành trang ấy tuyệt đẹp trong đời. Những cuộc tình đã qua không để lại di chứng, chỉ để lại di sản trong hồn mình.
Để bạn sẽ không bao giờ ngại ngần, để bạn dám yêu thêm một lần!
Trang Hạ
Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014
Làm bạn với người cũ ...
Trường hợp đầu tiên, bạn bị đá, đi kèm với những câu nói sụt sùi cho những lý do mang tính tham khảo là câu nói chính nghĩa và dỗ dành kinh điển “mình vẫn là bạn tốt của nhau anh/em nhé”. Bạn có nhận ra ẩn ý phía sau không? “Dù tôi đá anh/cô nhưng phải nhớ đối xử với tôi cho tốt vào nhé; thỉnh thoảng mình vẫn gặp nhau và đi “đâu cũng được” em nhé…”.
Hoặc chẳng có cái ẩn ý nào cả, đơn giản chỉ là bạn bị lôi ra khỏi cái vị trí quen thuộc, áp đặt vào một vị trí khác mà bạn chẳng mong muốn, kèm theo trách nhiệm của một người không những là bạn, mà còn phải tốt. Vừa vượt qua sự đổ vỡ một cách lê lết, khổ sở, rách rưới, đầy thương tật, bạn có đủ thoải mái để làm tốt vai trò của mình ở vị trí mới? Nhìn thấy người cũ cùng người mới, bạn sẽ vui vẻ mà chúc mừng, khen các bạn đẹp đôi hay muốn vùng lên và cào mặt cả hai con người ấy? Bạn ư, có mà bạn cái *kiểm duyệt*!
Trường hợp thứ hai, người cũ quay lại sau một khoảng thời gian im thin thít và lặn mất tăm. Một tấn like cho tất cả những gì bạn đăng lên Facebook, một vài câu hỏi thăm bâng quơ lúc 2h sáng, và bạn giãy giụa trong một mớ hầm bà lằng các loại cảm xúc ngổn ngang, xiên xẹo: thích thú và thỏa mãn vì (nghĩ rằng) mình vẫn còn sức hút với tình cũ; một vài sự coi thường nhẹ “tưởng thế nào, cuối cùng lại quay về với cái máng cũ à?”; giằng co quyết định xem có nên đáp lại hay lờ đi những tín hiệu được bắn ra tới tấp… Và bắt đầu thắc mắc đâu là lý do để người cũ đột nhiên quay lại làm xáo trộn cuộc sống của bạn?
Tuyệt đối không thể tin tưởng vào câu nói “anh/em thật sự chỉ muốn làm bạn”. Vì nói chuyện thấy hợp, nhìn nhau thấy vui, sinh hoạt thấy thích thú, điều độ? Vì bạn thú vị, mới mẻ, hấp dẫn? Thật không? Nghĩ lại về lý do các bạn chia tay xem?
Các tiểu thuyết, phim ảnh diễm tình về những cặp đôi chia xa, đến một ngày vật vã trở về vì bỗng nhận ra mình quá yêu người còn lại – làm cho nhiều người tin rằng chuyện tình cũng mình cũng chính là như vậy. Anh ấy/cô ấy quay lại vì không thể sống thiếu mình, tình cảm vẫn còn tràn trề và nhức nhối. Nhưng sự thật là người ta có thể chết vì thiếu ăn, thiếu uống, thiếu thuốc men chứ chẳng có ai không thể sống được vì thiếu bất kỳ một người nào khác cả. Bạn cũng không tuyệt đỉnh xinh đẹp thông minh hay hấp dẫn như nhân vật phim truyện.
Một lý do khác, dễ hiểu và thường chính xác hơn, là con người thì có quán tính. Người ta thường thích tìm về với những gì quen thuộc, những thói quen cũ, với những người cũ. Không phải vì còn tình cảm, không phải vì lý do gì đặc biệt, chỉ là vì quen. Thói quen thì khó bỏ và dễ gợi lại. Không cần tốn quá nhiều thời gian gạ gẫm hay tốn nhiều công sức để đẩy câu chuyện với người cũ về phía giường ngủ, vì đã có sẵn những thói quen giữa hai người.
Dù thế nào đi nữa, chẳng có động cơ nào trong sáng cho việc người cũ đột ngột ở đâu trồi lên đòi làm bạn. Tỉnh táo xác định được động cơ của người cũ sẽ tốt hơn cho bạn khi quyết định hành động đáp trả. Mọi chuyện sẽ rắc rối hơn nếu lúc này bạn đang rình rập và chuẩn bị giăng lưới đánh bắt đối tượng mới. Quay về với con đường cũ đồng nghĩa với tự tay đóng cánh cửa mới cho mình. Mà người cũ thì vẫn là người cũ, mặc áo mới, cắt tỉa râu, cạo lông tay chân, cũng không làm thay đổi về bản chất đó vẫn là người cũ, tức là những vấn đề cũ vẫn còn tồn tại, chưa hề mất đi, mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác. Bạn có sẵn sàng quay lại để bị ném đi thêm một lần nữa?
Người "ngu" với điện thoại thông minh
1. Thời đại gì mà bạn bè ngã thì người ta cười mà còn điện thoại rơi thì người ta khóc!?
2. Thời đại gì mà sóng có mặt ở khắp mọi nơi nhưng luôn luôn có câu thanh minh: Điện thoại mất sóng, anh gửi rồi mà tin nhắn không đi!?
10. Chào mừng bạn đến với thời đại smartphone!!!
Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014
Làm sao để tránh “cả nghĩ”
quyết định trong vòng 30 giây là tối đa. Những việc lặt vặt như vậy không đáng để chúng ta đắn đo, cân nhắc trong cả chục phút. Đối với những vấn đề lớn hơn mà xảy đến trong này, hãy dành tối đa 30 phút để quyết định.
