Đàn bà qua tranh Bùi Xuân Phái
BẦU TRỜI ĐẦY SAO TRÊN ĐẦU TÔI VÀ QUY LUẬT ĐẠO ĐỨC Ở TRONG TÔI ..! Nếu quẩn trí và muốn quyên sinh cứ đến, xin cứ đến hồ tôi... Ở đây mát lạnh và sâu thẳm... Ở đấy âm u như giấc ngủ không mơ... Ở đất, trong sâu thẳm, ngày đêm là một và lời ca là im lặng.
NGỤ NGÔN
Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng
Nên cơn vui thường kéo theo cực hình
Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình
Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội
Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi
Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?
Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều
Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt
Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014
Đàn ông mấy ai “cai trị” được đàn bà?
Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014
Để trở thành người phụ nữ nguy hiểm nhất thế giới ...
Bất lực. Đấy chính là vòi nước vặn ra tuyến lệ của đàn ông.
Đàn ông hư là tiểu thuyết diễm tình..
Sách tham khảo có hai dạng chính là sách tra cứu thông tin và sách dạy kỹ năng.
Phụ nữ đọc sách tra cứu khi họ cần thông tin về một điều mà họ cần phải tìm hiểu hoặc không có nhu cầu tìm hiểu nhưng “nếu biết thì cũng chẳng chết ai”. Những cuốn sách dạng này luôn dày hơn lớp phấn trang điểm trên mặt họ, nhưng lại có mục lục rất rõ ràng để tiện tra cứu. Thông tin trong sách đạt được sự chính xác hết mức có thể, văn phong nghiêm túc, mạch lạc, từ ngữ chuẩn mực tôn vinh sự trong sáng của tiếng Việt. Phụ nữ sẽ nhanh chóng tìm được điều mà mình cần trong những cuốn sách như thế này, để rồi một thời gian ngắn sau lại phải lật giở lại từ đầu vì đã quên sạch những kiến thức tưởng như rất hữu ích mà họ tra cứu được trước đó.
Phụ nữ đọc sách kỹ năng khi họ chênh vênh về tư tưởng, khủng hoảng về tâm lý, tự ti về bản thân hay đơn thuần là muốn tỏ ra thông thái với đứa bạn gái vừa thất tình hoặc thất tiền. Thế là trong lúc waxing trước khi ra đường, họ tranh thủ lướt qua cuốn sách để chút nữa có thể tha hồ “dạy bảo” đứa bạn 1001 cách làm giàu từ hai bàn tay trắng hoặc chỉ ra mười sai lầm khi hẹn hò có thể khiến chàng chạy mất dép. Tương tự như sách tham khảo, sách kỹ năng cũng được trình bày mạch lạc, nhưng văn phong thoải mái hơn, chứa đựng những kiến thức đa phần là kinh nghiệm cá nhân của người viết, đọc thì hay nhưng áp dụng theo thì rất khó. Đó là còn chưa nói đến chuyện nhiều cuốn nói về cùng một chủ đề, đọc cuốn nào cũng giống cuốn nào, vừa bị đụng hàng vừa tốn thời gian.
Tiểu thuyết diễm tình thì chia ra năm bảy loại, có loại sến tới mức bốc hơi tất cả các chất hóa học có tên trong bảng tuần hoàn, có loại siêu thực hư hư ảo ảo, có loại trinh thám kết hợp hành động cả ngoài đường lẫn trên giường… Nhưng phụ nữ không quan tâm vì họ chẳng phân biệt được các thể loại này.
Thông thường phụ nữ chỉ đọc sách diễm tình hai lần một tháng, một lần là vào ngày rụng trứng, lần còn lại vào những ngày không rụng.
Sách diễm tình muôn màu muôn vẻ, ý tưởng bay bổng từ dưới hầm mộ lên đến tận hành tinh Pandora khiến độc giả trải qua đủ loại cung bậc cảm xúc: vui-buồn, khóc-cười, hạnh phúc-đau khổ… Phụ nữ thích đọc sách diễm tình mọi lúc mọi nơi. Cho dù đang ở công sở, trường học hay đang tung tăng cùng bạn bè đi khắp nơi, họ vẫn muốn mang theo cuốn sách đang đọc dở. Họ thích khoe sách với hội chị em của mình, để được nghe những lời tán dương theo kiểu: “Ôi bìa sách đẹp thế, dày thế, cứng thế, đọc mãi không hết, giấy trắng và mịn quá…” Thế nhưng đố có đứa nào dám mở miệng ra hỏi mượn để đọc thử, sẽ nhận ngay cái lườm nguýt của khổ chủ như lời cảnh báo:“Sờ vào rách sách của bà, bà chọc mù hai con mắt bây giờ.”
Trong khi đó, sách tham khảo chỉ cất trên giá, để đọc vào những lúc cần thiết và tỉnh táo. Đôi khi phụ nữ vẫn mang theo những cuốn sách này bên mình, nhưng ít ai để ý. Người khác có thể bị hấp dẫn bởi cái bìa nghiêm túc và tựa sách nghe to tát, nhưng sau khi lật giở vài trang đầu, họ sẽ nhanh chóng trả lại nó cho bạn kèm theo một cái nhún vai khó hiểu hoặc thậm chí là “ngáp phản vệ”.
Khi cần mua sách tham khảo, phụ nữ hỏi trực tiếp người bán sách, nhận được vài gợi ý, chọn một cuốn có vẻ đỡ phức tạp nhất nhưng vẫn tạo cảm giác đáng để đọc, mở phần mục lục ra xem có đủ các thông tin mình cần không, trả tiền rồi nhận lấy cuốn sách được đựng trong túi nylon xanh, loại các bà bán rau vẫn dùng.
Khi chọn sách diễm tình, phụ nữ lượn ra lượn vào trước quầy “Sách tâm lý”, bị hút hồn bởi một cuốn sách có bìa thiết kế độc đáo kèm lời tựa bí ẩn gây tò mò nặng, đọc phần tóm tắt truyện ở bìa cuối, xem người nổi tiếng tán dương cuốn sách ở bìa 3, trả tiền và không quên dặn người bán sách đựng vào một cái túi giấy thật đẹp.
Sách tham khảo là loại sách có thể sử dụng trong nhiều năm mà không sợ bị lỗi mốt, thi thoảng lôi ra đọc thấy các thông tin hữu ích vẫn nằm ngay hàng thẳng lối, thậm chí khổ chủ có thể viết tay các kiến thức mới vào đó, chẳng những không làm sách trở nên xấu xí, ngược lại còn tăng giá trị “hàn lâm” cho nó.
Sách diễm tình đọc lần đầu là thích nhất, nhưng khi đã biết kết thúc của nó rồi thì chẳng bao giờ muốn đọc lại nữa, trừ khi cuốn sách đó có những chi tiết rất thú vị mà thi thoảng lật lại xem thấy bồi hồi, thấy nhớ tới một giai đoạn nào đó trong đời. Không như sách tham khảo, sách diễm tình hiếm khi ở lại quá lâu với một độc giả, mà thường “bỗng dưng” từ tay người này sang tay người khác. Đến một ngày tìm được người chủ thích hợp, sách diễm tình biến thành sách tham khảo.
90% bản năng và 10% kỹ năng ..
Mở ngoặc, nếu như chúng ta thường mơ về những gì khiếm khuyết, có nghĩa là trong mắt phụ nữ, đàn ông là đối tác hoàn toàn không đáng tin tưởng. Ngược lại, dưới cái nhìn của đàn ông, phụ nữ thông minh và xinh đẹp đang ngày càng hiếm có khó tìm hay sao?
Và nếu bạn một mực cho rằng bất cứ cái gì cũng có lí do của nó, tôi buộc lòng phải thừa nhận một điều, bạn đúng! Kĩ năng săn bắt của đàn ông tồn tại từ thời nguyên thủy, trải qua hàng ngàn năm đã ngấm vào máu, trở thành bản năng chinh phục không biết mệt mỏi của đấng mày râu. Còn nguyên nhân của việc đàn ông đã đề cao hơi quá yếu tố ngoại hình, đó là bởi vì đối với đàn ông, bạn đẹp đến đâu cũng không đủ. Đối với đàn ông mà nói, người phụ nữ ở bên ngoài vòng tay của anh ta mới là người đẹp nhất, cho đến khi cô ta lại nằm ngoan như một con mèo trong lòng anh ta.
Như vậy, đàn ông chinh phục phụ nữ là hành động mang tính truyền thống. Phụ nữ chấp nhận làm con mồi dễ thương cho đàn ông săn đuổi là hệ quả tất yếu của quy luật tự nhiên.
Có điều phụ nữ đang muốn vùng vẫy để thoát ra khỏi tấm lưới giăng sẵn từ thời đồ đá, nên dần dà không chấp nhận chuyện đàn ông cứ mải mê chinh chiến nơi chiến trường tình ái. Họ muốn chàng thợ săn ấy chỉ ở lại với mình thôi, cho dù có bị chàng khai thác đến khô cạn cả suối nguồn cũng chẳng than phiền. Miễn là chàng không còn hăng hái lên đường kiếm tìm con mồi nào khác.
Nhưng phụ nữ càng nghĩ rằng mong ước của mình là chính đáng, đàn ông lại càng cho rằng họ bị mất tự do. Họ không bao giờ tin mình đáng bị giời đày như thế. Trong tâm khảm, họ nghĩ họ thuộc về bầu trời rộng lớn, đồng cỏ bao la, đồi núi trập trùng, thung lũng tươi mát ngoài kia. Phải là mọi thứ khiến họ cảm thấy mình đang chinh phục, và hít thở thứ không khí yêu đương trong lành, tịnh không gợn chút bụi bặm cáu bẳn.
Cái gì đã thuộc về bản năng, vĩnh viễn không bao giờ mất đi. Nó chỉ tạm thời ẩn lánh trong ngóc ngách nào đó trong cơ thể con người, chờ điều kiện lí tưởng để bùng phát.
Tôi thấy mình có trách nhiệm phải diễn giải dài dòng để 90% phụ nữ hiểu rõ rằng, nếu đối tác của bạn đã hoặc đang khiến bạn không cảm thấy tin tưởng, rất có thể chính bạn đã tạo điều kiện lí tưởng cho cái bản năng đang ngủ yên mấy ngàn năm của anh ta có cơ hội trỗi dậy. Chẳng hạn, dưỡng khí bạn cung cấp cho anh ta pha trộn quá nhiều than thở; bức tranh phong cảnh đồi núi, thung lũng, suối nguồn bạn vẽ chẳng còn khoáng đạt và tươi mát, nó phủ bụi và khô cằn như sa mạc. Nên đàn ông mới trở lại bản năng từ thủa hồng hoang để đi tìm một nguồn sinh khí mới, tươi tắn và chảy tràn sức sống hơn.
Thật tình thì đàn ông không nghĩ đó là bản năng gốc mình được truyền lại từ xa xưa. Họ chỉ nghĩ mình có trách nhiệm phải làm thế để cuộc đời lúc nào cũng mới mẻ, tình yêu lúc nào cũng căng đầy.
Có một thứ vốn không thuộc về bản năng của phụ nữ, nhưng nó được sinh ra để chống lại thuộc tính thích bay nhảy của đàn ông. Trải qua ngàn đời, nó càng ngày càng được củng cố chặt chẽ, càng ngày càng phát triển và phần nào, càng ngày càng…dở: Kỹ - năng - trói - buộc.
Phụ nữ có xu hướng trói chặt tất cả những gì họ cho rằng thuộc về mình. Nhất là trái tim người đàn ông họ muốn độc quyền sở hữu. Họ trói đàn ông bằng nhiều cách: sự yếu đuối đáng thương, ánh mắt ngơ ngác, tình dục, đứa bé, nước mắt, vân vân. Tựu chung, từ khóa cho chiến thuật trói buộc của phụ nữ là khiến cho đàn ông thấy mình có tội. Đàn ông phải sám hối và tìm cách chuộc lỗi nhưng vẫn sẽ không đủ. Cho đến khi họ cam kết dâng trọn cuộc đời mình cho “nạn nhân”, để kết thúc sự dày vò ám ảnh đêm ngày.
Chỉ có điều, kỹ năng trói buộc ấy của phụ nữ chỉ phụ nữ thấy hay thấy ổn. Nếu nó hay thật, ổn thật, 90 % phụ nữ đã không thất vọng về thói bất định của đàn ông như thế.
Hãy cho phép tôi phân tích về sai lầm trong kĩ năng ấy của bạn. Là bởi vì bạn đã xác định nhầm từ khóa. Đàn ông không bao giờ nghĩ rằng mình đã “gây tội” với bạn. Với đàn ông, tình yêu đồng nghĩa với niềm vui (ấy là tôi đang muốn nhắc đến cả những thứ na ná tình yêu, tức là kể cả khi anh ta đi cơi nới thêm tài nguyên bên ngoài những gì anh ta được hưởng một cách chính thống). Động từ “yêu” luôn được đàn ông chia ở thì hiện tại, còn phụ nữ thường tiện tay chia nó ở cả thì tương lai. Đàn ông coi tình dục là một phần của việc tận hưởng niềm vui trong tình yêu một cách hoàn toàn công bằng, còn phụ nữ lại nung nấu ghi sổ nợ sau mỗi cuộc ái ân. Khi xảy ra chiến tranh, phụ nữ hay mang chuyện “Tôi đã dành cho anh hết những gì quý giá nhất” ra để cố dằn vặt lương tâm “kẻ đểu giả”, nghiễm nhiên coi “quá trình tích lũy protein” của đàn ông không đáng giá một xu…
Tôi không cố tranh tụng cho đàn ông. Tôi chỉ muốn phụ nữ hiểu rõ rằng chẳng có ai đang gây tội cho ai trong mối quan hệ công bằng và sòng phẳng mang tên tình ái. Đàn ông và phụ nữ đều cho và nhận như nhau. Và cách đơn giản để giữ chân một người mang sẵn bản năng săn bắt chỉ là luôn tự biến mình thành con mồi ngọt ngào trong thảo nguyên tươi tốt và dễ thở mà bạn hoàn toàn có thể tạo ra và làm mới liên tục mà thôi.
Đấy mới là từ khóa đúng cho kỹ năng trói buộc bạn luôn muốn thực hành. 10% phụ nữ đã làm thế và họ không cần ao ước đến một người đàn ông chung thủy nữa. Họ có điều họ muốn rồi.
Vĩ thanh
Rất tiếc là 90% đàn ông rất khó gặp được số 10% phụ nữ đáng mơ ước này. Bởi vì nếu đã gặp cô ấy, anh ta sẽ không nằm trong số đông thích kiếm tìm hình bóng khác nữa.
Nhưng 90% phụ nữ lại dễ dàng hơn trong việc tìm được người đàn ông của đời mình trong số 10% chàng trai ít đoái hoài đến phụ nữ thông minh và xinh đẹp. Bạn biết vì sao không? Chính là vì anh ta là dạng đàn ông ậm ừ, thế nào cũng xong đấy. Cho dù bạn có hơi thiếu thông minh, bảo anh ta “gây tội” cho bạn, anh ta cũng vẫn thật thà gật đầu nhận lỗi và mang cuộc đời mình ra phụng dưỡng bạn như công chúa.
Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014
YÊU LÀ LUÔN KÈM ĐIỀU KIỆN ....
CHỈ LÀ NỂ MẶT TÌNH YÊU MÀ THÔI ...
Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014
Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở?
Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:
- Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.
Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.
Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:
-Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!
Thầy trả lời:
-Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.
Tôi nói:
-Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…
Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.
Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:
Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.
-Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.
Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!
Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.
Sư phụ tiếp tục mỉm cười:
- Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.”
Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.
-Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”
Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.
-Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.”
-Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.
-Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?
Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.
Ngồi im lặng hồi lâu…xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này, phải! chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ ?
Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!
Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014
NGƯỜI TÌNH KHÔNG ĐỔI THAY
Một thời ta lang thang ....
Những tối cuối tuần, Sài Thành giờ đã không còn cái se lạnh như cảm giác một sáng chớm thu. Lang thang rong ruổi không mục đích, chỉ thấy muốn đi cho lòng bớt nặng, cho mắt bớt nhèm.

