NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Đàn ông tử tế thì hay ế...

 Thời tuổi trẻ, tôi luôn tâm niệm rằng đã làm đàn ông thì phải làm đàn ông tử tế. Chữ “tử tế” bao gồm hai phần “đàng hoàng” và “lịch thiệp” ghép vào với nhau. Và chỉ có làm đàn ông tử tế thì mới nhanh chóng chiếm được trái tim phụ nữ, bất kì phụ nữ giai tầng nào.

Vì vậy, tôi đề ra một số nguyên tắc cho riêng mình. Ví dụ như thế này: “Đàn ông lịch thiệp luôn là người nhắn tin sau cùng trong một cuộc hội thoại bằng tin nhắn với phụ nữ”.

Chẳng hạn khi tôi nhắn tin cho người yêu:

“Ngủ chưa em yêu?”
“Em chưa. Đang xem phim”
“Phim gì thế? Có hay không?”
“Phim abcxyz. Hay lắm, đang gay cấn”
“Xem phim gay cấn buổi đêm là lại khó ngủ đấy. Ngủ sớm đi nhé!”
“Vâng. Thôi để em xem đã nhé!”
“Uh, nhớ ngủ sớm. Ngủ ngoan nhé, hôn em :* ”
“Uh, anh ngủ ngon”
“Ngủ thật đây”
“Vâng. Thôi để em xem đã nhé!” (chắc copy từ câu trên)

“Chúc em ngủ ngon”

Tóm lại, đáng lẽ nhà mạng không xứng đáng hả hê thu được thêm vài nghìn đồng mấy cái tin nhắn cuối nếu người yêu tôi không cố trả lời thêm cho tôi vui lòng. Mà công nhận là nếu cô ấy không trả lời, tôi cũng hơi phiền lòng thật đấy, mặc dù đổi lại, tôi cứ phải nhắn tiếp để là người nhắn cuối cùng cho đáng mặt đàn ông.

 

Nhưng thực tế lại khá phũ phàng, nó luôn tìm cách chứng minh rằng không phải cái gì bạn muốn là bạn cũng có thể làm được. Anh muốn làm đàn ông tử tế mà phụ nữ lại nông cạn nghĩ anh đang cố tình chọc tức cô ta, rốt cục anh vẫn chỉ là một thằng tồi tệ.

Chẳng hạn như khi chúng tôi cãi nhau (cú chót qua tin nhắn):

“Càng nghĩ em càng thấy cách cư xử của anh đối với em khó chấp nhận”
“Em đang hiểu nhầm anh. Ý anh là abcxyz”
“Thôi em không nghe nữa. Có gì mai nói chuyện. Bye”
“Uh, em ngủ đi. Ngủ ngon.”
“Anh mà ở vị trí của em thì anh cũng chẳng ngủ ngon nổi” (*)
“Em cố tình không chịu hiểu vấn đề. Nhưng thôi, đừng giận anh nữa. Ngủ đi nhé!”
“Thế nào là cố tình? (Một đoạn kéo dài 3 cái tin nhắn mới hết) Thôi chẳng nói nữa. Em ngủ đây. Đừng nhắn nữa không là em phát điên đấy”
“OK. Chúc em ngủ ngon”
“Anh nhắn rất có vẻ tao-không-thèm-chấp nhé. Vấn đề là anh không chịu thừa nhận”
“Anh không có ý đấy mà. Em ngủ ngon đi nào”

“Anh rất có ý đấy blah blah blah...”

Dấu (*) ở trên là chỗ mà mãi về sau tôi mới hiểu ra rằng đáng lẽ mọi chuyện dừng luôn ở đấy là được, sẽ chẳng có ai chết, chẳng có ai bị tổn thương.

Mãi về sau tôi mới tự mình tìm ra một chân lý: Trong một cuộc tranh cãi, phụ nữ phải là người được nói những lời cuối cùng. Bất kì câu nào đàn ông nói sau đó đều là khởi đầu của một cuộc tranh cãi mới.

Vậy là mong ước chính đáng trở thành người đàn ông tử tế của tôi đã sai lầm ngay từ nguyên tắc.

***

Về cơ bản, phụ nữ thường bị hấp dẫn bởi 3 kiểu đàn ông: Kiểu đểu đểu, kiểu bí ẩn và kiểu lạnh lùng.

Kiểu đểu đểu khó cưỡng bởi anh ta tạo ra được cảm giác mình là người rất tự tin vào bản thân, anh ta cũng là người luôn mang lại sự vui vẻ. Ở bên cạnh anh ta, bạn sẽ quên ngay trên đời có hai từ “nhàm chán”. Anh ta cũng rất giỏi việc khéo léo bộc lộ cho phụ nữ biết trải nghiệm phong phú của mình trong chuyện giường chiếu, mà phụ nữ trông thế lại rất hay tưởng tượng.

Kiểu bí ẩn kích thích bản năng chiếm hữu bằng được của phái nữ. Thông thường, đàn ông không tự tạo cho mình sự bí ẩn được, nó là bẩm sinh. Phụ nữ thích đàn ông bí ẩn vì anh ta có vẻ là người có chiều sâu, hiểu biết và tinh tế. Tuy nhiên, thỉnh thoảng phụ nữ cũng bị nhầm bởi một anh chàng vẻ ngoài đầy huyền bí và chất chứa nhiều bí mật, song thực chất là một gã nhạt nhẽo không có gì để nói chứ không phải là không muốn nói. Những trường hợp này chính là “thánh nhân đãi kẻ khù khờ”.

Kiểu lạnh lùng khác với kiểu bí ẩn. Kiểu lạnh lùng của nam giới gần giống như vẻ kiêu sa của nữ giới, rất được phái đẹp hâm mộ. Đàn ông lạnh lùng được khoa học chứng minh là có lượng testosterone rất cao, phụ nữ chưa chắc đã nhìn thấy nhưng hoàn toàn có thể cảm nhận. Ngoài ra, đàn ông có gương mặt lạnh thường là những gã đẹp trai. Nếu xấu thì đã phải hay cười để bù vào phần thiệt thòi ấy.

Trong các trường hợp hấp dẫn phụ nữ, không có hạng mục vinh danh đàn ông tử tế.

 

Đàn ông tử tế hay còn gọi là đàn ông tốt, thường thua thiệt khi đi tán gái, rất hay bị đá chỉ với một câu cửa miệng của phụ nữ: “Trong tình yêu, tốt thôi là chưa đủ” 

Nếu anh còn cố gắng níu kéo với câu hỏi “Tốt mà còn chưa đủ thì tôi còn cần thêm cái gì?”, phụ nữ sẽ chẳng thèm trả lời. Họ chỉ cười, điệu cười ẩn ý “Anh hãy tự tìm hiểu lấy nhược điểm của mình”.

Nhưng tôi đoán, bản thân phụ nữ cũng không thể nói rõ ràng vì sao đàn ông chỉ tốt thôi lại chưa đủ để cho họ yêu. Một phần vì có khi họ chỉ thuận miệng mà nói. Phần khác, phải chăng cái “chưa đủ” kia quá tế nhị, quá nhạy cảm, quá riêng tư khiến phụ nữ không thể nào dám bước qua thể diện mà bày tỏ cho đàn ông tử tế biết?

Đàn ông đểu đểu, bí ẩn và lạnh lùng chẳng cần làm gì để được phụ nữ yêu. Còn đàn ông tử tế muốn được như vậy thì phải làm rất nhiều việc. Không phải việc nào cũng đúng, may ra trăm bó đuốc bắt được chú ếch mà thôi.

Tôi từ lâu đã rời bỏ con đường mình định theo từ thời trẻ tuổi nông nổi, nhưng ông bạn thân của tôi thì vẫn quyết chí đến cùng. Nhưng sáng nay, bạn tôi đã đùng đùng tuyên bố chia tay người yêu kèm theo status đầy bất lực “Càng tử tế càng dễ ế”. Anh bạn này say người yêu hơn say sóng, suốt ngày viết lách những lời yêu thương đề tặng nàng. Phụ huynh của nàng mê chàng lắm, vì có chàng đỡ bao nhiêu tiền thuê xe ôm, sửa điện, điện lạnh, sơn nhà. Nhưng nàng lại có vẻ không coi trọng lắm những điểm tốt đó, lúc nào nàng cũng bảo “Anh không nghĩ ra được cái gì hay hơn à? Đàn ông chán thế”. Và bây giờ thì chàng dỗi hẳn rồi. Con giun xéo mãi còn quằn nữa là đàn ông.

Đau lòng hơn cả là nàng đáp lại lời chia tay của chàng thế này: “Em cũng chả tha thiết. Đàn ông tốt như anh nhiều lắm. Đàn ông đích thực mới ít”.

Bạn bảo: “Cô ta luôn đòi hỏi mình phải làm tất cả những việc tốt ấy đấy chứ. Có phải lúc nào cũng là mình tự nguyện đâu”

Đương nhiên rồi. Một trong những điểm khiến phụ nữ trở nên quyền lực với đàn ông là việc họ luôn không ngừng đòi hỏi. Và một trong những điểm khiến đàn ông ngày càng yếu đuối trong mắt phụ nữ chính là cố gắng thỏa mãn vô điều kiện tất thảy đòi hỏi của phụ nữ.

Sai lầm của đàn ông tốt là luôn chăm chăm dành cho phụ nữ tất cả cuộc đời mình. Anh nghĩ rằng cứ tặng nàng những lời có cánh, nàng sẽ biến thành thiên thần. Nhưng anh quên mất rằng con ruồi, con bướm, con quạ đều có cánh. Không phải cứ đắp thêm cho phụ nữ đôi cánh là họ trở thành thiên thần, họ hoàn toàn có thể mang lốt khác.

Hơn nữa, người đàn ông khôn ngoan nên là người bắt được phụ nữ chạy theo cuộc chơi của mình chứ không phải là ngược lại. Nếu anh chạy theo phụ nữ, sớm muộn cô ta cũng đá anh, chỉ vì anh đúng là quá tốt, đã phục tùng cô ta đến tận giờ này.

Mà tốt thì không đủ đâu. Anh có hỏi, cô ta cũng sẽ chỉ cười điệu cười đầy ẩn ý.

Vì phụ nữ giống như nhà ảo thuật, không bao giờ chịu tiết lộ bí mật của mình. Nếu anh nhất quyết muốn biết, hãy làm một trong ba kiểu đàn ông khiến phụ nữ phát cuồng.


Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

7 lý do khiến bạn cứ mãi tầm thường và kém cỏi

Bạn luôn để ý xem người khác nghĩ gì về mình, nghĩ mình thông minh hơn người khác, không chịu đọc sách và mơ tưởng những điều không thể... là những lý do khiến bạn cứ mãi tầm thường và kém cỏi.

Ảnh minh họa

1. Bởi vì bạn chưa thất bại đủ nhiều

Bạn cảm thấy hài lòng với vị trí xoàng xĩnh của bản thân, và chọn cách không cố gắng vì cái gì cả. Bạn thích tự nói với bản thân rằng “Tôi sẽ học một nghề mới” hơn là thực sự lăn xả vào học. Bạn thường chặc lưỡi, việc này có vẻ phức tạp quá, có khi để sau hoặc “khỏi làm luôn cũng được”.

Trong khi bạn ngồi đó thư nhàn, người khác đang tự thử thách mình bằng những lần thất bại liên tiếp, học những điều mới lạ hơn. Bởi vì chỉ khi thất bại bạn mới có được bài học cho mình, như thép đã được tôi qua lửa đỏ và đập mỏng thành gươm, bạn mới đủ sức đương đầu với cuộc đời đầy rẫy những thanh gươm sắc bén hơn bạn gấp nhiều lần.

2. Bởi vì bạn luôn để ý xem người khác nghĩ gì về mình

Bạn luôn phải chật vật để hòa mình vào đám đông. Bởi bạn nghĩ, sự khác biệt chỉ giá trị khi bạn khác biệt theo cùng cái cách mà đã khiến những người khác nổi bật.

Bạn sợ phải phơi bày con người thật của mình, nếu như bạn có thể đánh giá người khác, bạn nghĩ rằng chắc chắn họ cũng phải lời ra tiếng vào lại về cách sống của bạn. Bạn quan tâm càng nhiều về những thứ bạn có nhiều bao nhiêu thì về những điều bạn đã làm ít bấy nhiêu.

Bạn dành tiền mua quần áo lượt là, xe hơi bóng bẩy, ăn đồ cao lương – Còn họ để số tiền đó để đầu tư cho chính mình. Trong khi họ khiến thế giới phải chấp nhận họ, bạn khó nhọc hòa nhập vào với hàng vạn người ngoài kia bằng cách bắt chước những gì bạn cho là họ thích.

3. Bởi vì bạn nghĩ mình thông minh hơn người

Nghĩ lại đi, bạn đọc những gì người khác đã đọc, học những gì họ đã học, làm những gì họ đã làm, vậy mà gọi là thông minh ư?

Bạn nghĩ chỉ khi còn đến trường ta mới còn học. Trong khi bạn đang gắng hình dung ra thế giới mênh mông từ lớp học bé tí, họ đã ở ngoài đó, trải nghiệm nó bằng cách sống và thử thách bản thân mình ngoài cái nôi bảo bọc của gia đình, thầy cô.

Bởi vì thông minh không thể hiện qua những gì bạn đã học, mà là qua cách bạn sống. Đừng lấy bằng cấp ra để so độ hơn thua, người khác hoàn toàn có thể vượt qua bài kiểm tra của bạn dễ dàng, nhưng trong bài kiểm tra của họ, điểm số mà bạn đạt được chỉ tính bằng một từ mà thôi: sống sót.

4. Bởi vì bạn không chịu đọc sách

Bạn chỉ chịu đọc những gì trường lớp ép bạn đọc, còn ngoài ra – không gì cả. Bạn nghĩ lịch sử chán ngắt còn triết học thì mơ hồ quá. Bạn thà ngồi xem TV còn hơn khám phá điều gì đó thú vị, như nhìn thế giới qua lăng kính của một người khác bằng cuốn sách của họ.

Những tấm gương thành đạt, những câu chuyện thời sự xã hội đáng đọc thường không khiến bạn quan tâm bằng những scandal của người nổi tiếng. Chắc chắn bạn biết những điều này. Nhưng người ta chỉ dắt được con ngựa đến mép nước mà thôi, còn uống hay không là do bản thân nó.

5. Bạn đã không còn tò mò về mọi thứ từ khi nào?

Bạn tiếp nhận thông tin thụ động từ những trang báo copy nhan nhản của nhau. Bạn còn chẳng buồn hỏi, “lỡ như điều mình vừa đọc sai sự thật?”.

Bạn sẵn sàng thán phục ai đó, “Woa, cái gì anh cũng biết!”, nhưng chẳng dám mở miệng nhận, “Tôi lại chẳng biết cái quái gì cả”.

Trong khi bạn đang chơi Candy Crush hoặc Flappy Bird, ai đó đang thu nhận được những thông tin thú vị và đáng giá hơn cho cuộc sống của họ gấp nhiều lần. Hoặc đơn giản họ chỉ đang hoàn thiện khả năng vi tính của bản thân – Bạn chắc bạn ổn về khoản này chứ?

Bởi vì khi phải bước vào một cuộc tranh luận, bạn sẽ bị đối thủ đánh bại, bằng những lý luận sắc bén và dẫn chứng đa dạng từ mọi mặt cuộc sống, bởi vì hắn thành thạo mọi điều bạn sắp dùng để đối phó.

Hắn lợi hại đến mức, có thể đổi hẳn về phía quan điểm của bạn mà vẫn giúp bạn thắng luận, sau khi đã cho bạn đo ván từ quan điểm của hắn.

6. Bởi vì bạn vẫn chưa đặt câu hỏi đủ nhiều

Bạn không đặt câu hỏi cho bất cứ ai, cho chính bạn.

Bạn không hiểu được sức mạnh của những câu hỏi đúng nơi, đúng lúc; thể hiện sự bất đồng một cách nhã nhặn; đứng lên bảo vệ cho điều mà bạn tin chắc rằng đúng.

Bạn nói nhiều hơn là bạn hỏi. Bạn khiến kẻ khác có cơ hội hạ gục bạn bởi bạn cho hắn quá nhiều thông tin. Bạn chẳng quan tâm đến ai ngoại trừ bản thân mình.

Nhưng hỏi nhiều không phải theo kiểu bạn đang phơi bày tất cả những ngu dốt hạn hẹp của mình ra một cách ngây thơ.

7. Bởi vì bạn không biết chấp nhận sự thật

Bạn không dám thừa nhận bản thân mình không biết quá nhiều thứ. Bạn cần phải biết rằng đọc hết bài báo này cũng không đền bù cho tất cả quãng thời gian bạn đã lãng phí trong đời.

Nếu ai đó nói, ngày mai rồi mọi thức sẽ khác, bạn sẽ đợi đến đúng ngày mai để bắt đầu động tay động chân.

Bạn nghênh ngang đi khắp nơi, vui vẻ phủ nhận những sự thật khiến bạn khó chịu. Phải chi chỉ một lần, bạn chịu đưa cái lưỡi của mình ra, và nếm lấy sự thật – Xem nó có vị ra sao.

Thứ duy nhất đang cản trở bạn làm những điều phi thường là chính bạn.

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Nhật ký nàng sang chảnh đi ô tô trong thành phố..

Nhật ký nàng sang chảnh đi ô tô trong thành phố 1



Dưới đây là nhật ký một ngày của nàng sang chảnh sở hữu bốn bánh.

6.00 Chuông điện thoại báo thức reo. Nàng chạy ngay vào nhà tắm đánh răng rửa mặt, ngồi vào bàn trang điểm tháo lô tóc, bôi dưỡng kĩ càng, make - up nhẹ nhàng, chuốt mascara thật kỹ, lục tủ vài lần để tìm được chiếc váy bó ấn tượng, đôi cao gót thanh nhã để xỏ vào. Hôm nay, sau khi trình diện ở cơ quan, nàng sẽ đi ký kết một hợp đồng quan trọng. 

6.20 Xúng xính váy ôm, giày điệu, nàng… đi bộ vài trăm mét từ nhà ra chỗ đậu xe. Ở thời buổi đất chật, người đông, chỗ ở còn hiếm huống hồ chỗ gửi xế. Nhà không quá chật, nhưng ở tít trong ngõ nhỏ, hai xe máy tránh nhau còn khó, từ khi tậu ô tô, mỗi tháng nàng phải chi 1,5 triệu để cho em nó có chốn che nắng che mưa. Sáng sáng, nàng đành lững thững đi bộ từ nhà ra bãi đỗ xe – là sân trường tiểu học gần nhà. 

6.30 Nàng ngỡ ngàng thấy trên kính xe con xế yêu quý của mình có mấy chữ nguệch ngoạc bằng phấn, chữ xấu như gà bới, ngôn từ lăng nhăng. Điên người, nàng lôi lão trông xe đến tận nơi, chỉ cho lão thấy thì lão khì khì: “Anh cũng không để ý, chắc bọn trẻ con nào nó nghịch ngợm. Thôi để anh lau cho”. Lườm lão trông xe rách cả mắt, nàng bực dọc chờ lão lấy giẻ lau lau mấy vệt phấn, mà càng lau lại càng nhem nhuốc hơn. Nàng định bụng sẽ chuyển địa bàn gửi xe sang nhà văn hóa ở gần đó.

6.45 Sau khi “xoay đít, ủn mông” để đưa chiếc xế hộp ra sân, nàng đánh vật một lúc mới thoát ra khỏi bãi gửi chi chít xe. Rút kinh nghiệm lần trước hơi vội, khi đang lùi, xe nàng húc đít vào một chiếc xe sang khác, bị xước mấy chỗ, vừa bị nghe mắng vừa phải sơn đền, nàng lấy xe rất chậm. 

7.00 Chậm rãi lái xe trên đường, nàng sung sướng tận hưởng cảm giác thư thái một buổi sáng không (hay đúng hơn là chưa) tắc đường. Liếc gương chiếu hậu, nàng ngó lại mặt mình, hốt hoảng phát hiện một chỗ phấn tô chưa đều trên má. Đằng sau nàng, mấy anh chàng taxi có vẻ mất bình tĩnh, bấm còi bim bim giục nàng đi nhanh hơn. “Yên nào, để người ta lấy đồ trang điểm đã, gì mà cứ loạn lên thế” – nàng thầm nói với mấy anh chàng vội vã đằng sau. 

Nhật ký nàng sang chảnh đi ô tô trong thành phố 2
Không ít lần nàng vừa đi xe vừa trang điểm. (Ảnh minh họa)

7.10 Đèn đỏ. Nàng lôi ngay hộp phấn, tranh thủ dặm lại cái má. Nhoằng cái đèn đã nhảy xanh. Anh chàng taxi nóng nảy bấm ba lần còi nữa giục nàng tránh đường không được, rồ ga vượt lên trên. Hành khách trên xe còn ngoái lại nhìn qua kính hậu, chắc để xem mặt nàng, mặt mũi cau có, miệng lẩm nhẩm gì đó (đương nhiên nàng không nghe được), chắc là mắng nàng. 

7.15 Mấy chiếc xe máy đằng sau cũng vọt lên với vẻ vội vã. Có chiếc áp sát xe nàng, tưởng như quệt vào đến nơi. Xe nàng cài cảm biến, cứ mỗi lần như thế lại gào lên inh ỏi. Nàng vừa bực, vừa luống cuống, chân nhấn ga mà đôi giày cao gót cứ trượt lên trượt xuống. Nàng lại loay hoay vừa cầm vô-lăng, vừa lột giày ra để đi tạm đôi búp bê vải mềm được bạn trai tặng hôm nàng mua xe kèm lời dặn mà thi thoảng nàng mới thèm nhớ “lên xe là thay giày ngay em nhé”.
Nhật ký nàng sang chảnh đi ô tô trong thành phố 3
Giày cao gót, váy bó làm nàng quyến rũ, nhưng không tiện để lái xe. (Ảnh minh họa)

7.30 Nàng đến được cơ quan. Mấy anh chàng bảo vệ chỉ chỉ xuống hầm, nàng lắc đầu quầy quậy đòi để xe trên bãi mặt đất, vì lát nữa có việc phải đi luôn. Nàng đã rút kinh nghiệm mấy lần cho xe xuống hầm, buổi trưa hí hửng định mang xe ra chở đồng nghiệp đi ăn thì đã bị các xe khác vây kín!

8.45 Giao ban nhanh với sếp xong, nàng lại leo lên xe cưng đi ký hợp đồng. Chợt nhớ đến mấy vệt phấn nhem nhuốc trên kính, lại chưa đến giờ hẹn đối tác, nàng lao vút đi “tắm rửa” cho "em". Vào gara quen ở gần cơ quan, các anh giai vừa ríu rít hỏi thăm nàng vừa kiểm tra xe. Nàng bảo chỉ rửa xe cho nhanh, nhưng chẳng hiểu các anh “khám” kiểu gì mà thành ra xe nàng có một đống bệnh, một đống thứ cần bảo dưỡng, mà cái nào cũng gấp vì “em không sửa ngay sẽ hỏng nặng hơn, mà nguy hiểm nữa”. Là “tay mơ” trong lĩnh vực xe cộ, nàng chỉ còn biết phụng phịu rút ví. 

9.30 Đến quán café mà đối tác hẹn gặp, nàng nhận được một câu xanh rờn của nhân viên: hết chỗ đỗ ô tô. Bực mình lượn đi lượn lại mấy lần trên con phố một chiều đó mà không tìm được nơi nào để “ném” con bốn bánh, nàng xịch xe trước cửa quán “ăn vạ”. Nhân viên trông xe lườm lườm, phán: “chị cứ để dưới lòng đường í, mà vào rồi ra nhanh nhé”. Nàng lẩm bẩm đầy ức chế, nhưng nhanh chóng cười tươi như hoa, xin lỗi xã giao vì đối tác đã ngồi đợi nàng 10 phút.

10.30 Đang lúc cao trào, nàng được nhân viên quán nhấm nháy “ra em nhờ tí việc”. Lúc đó, nàng mới nhận ra nơi chiếc xế yêu của nàng đang yên vị… không có vạch cho phép đỗ xe. Mọi nỗ lực dùng mỹ nhân kế, năn nỉ, dụ dỗ, à ơi, tỏ ra biết lỗi, mắt chớp chớp miệng toe toét một hồi không ăn thua, nàng đau đớn ký vào biên bản nộp phạt. 

15.30 Thương thuyết hợp đồng thành công, nàng được sếp chỉ thị: cho nghỉ, khỏi về cơ quan. Nàng quyết định sẽ đi gội đầu, sửa móng, coi như là xả mấy cái xui hồi sáng và chào mừng hợp đồng mới. Salon tóc sang trọng là “mối ruột” của nàng có nhân viên cất xe mới. Nàng giao hẹn: “Trông xe chị cẩn thận, chốc nữa chị thưởng cho nhé”. Thằng em hí hửng vâng dạ. 

17.00 Nàng suýt ngất khi thấy xế cưng đã bị “cụt” gương và logo. Mắng mỏ nhân viên trông xe, đòi bồi thường chẳng được, nàng hậm hực lái xe lên phố chuyên phụ tùng ô tô để mua lại. Logo có thể không có không sao, nhưng không có gương thì ấm ức không chịu được. Mất gần 6 triệu để mua lại cặp gương secondhand “trông quen quen” (nàng nghi đó chính là gương xe của mình), chủ cửa hàng còn động viên: “Đi xe xịn thì em phải cẩn thận vào. Như em chỉ mất gương với logo là còn… may đấy, chứ lắm khách đưa xe đến chỗ chị cứ như bị lột trần í, gương, logo, biển số, cả cần gạt nước cũng mất toi. Có khách còn phải mua cả bộ lốp mới í chứ!” 

Nhật ký nàng sang chảnh đi ô tô trong thành phố 4
Gặp đạo chích là nỗi ám ảnh của những chủ nhân xế hộp. (Ảnh minh họa)

17.45 Nàng chiến đấu với tắc đường để về nhà. Sống trong lòng phố, với nàng, tắc đường đã trở thành chuyện quen thuộc, thế mà hôm nào đầu nàng cũng căng như dây đàn. Không có sự linh động như xe máy, xoay chỗ này, nhích chỗ kia, xông phi cả lên vỉa hè mà thoát thân, những người ngồi trong xế hộp như nàng chỉ còn cách… ngồi chờ, căng mắt theo dõi đường và nhích dần từng milimet trên mặt đường kẹt cứng. Mà đâu chỉ có vậy, còn phải đối phó với những xe máy tạt đầu, những xe tự chế chở đồ cồng kềnh chen lấn, bấm còi inh tai dù nàng đã cố ý mở nhạc nhẹ nhàng để thư giãn. 

Hôm nào trời mưa thì càng khổ, xe chen nhau như nêm, tìm được một chỗ thoát, vội vàng nhấn ga thì nước bẩn bắn tung tóe gầm xe, hoặc máy móc ngập trong nước. Đã thế, nàng còn ăn… chửi, đại loại như “bọn ô tô mưa không tới mặt nắng không tới đầu này toàn lấn đường xe máy”, “điên à, mù à không nhìn thấy vũng nước to thế, hắt hết lên người tôi rồi”…

Nhật ký nàng sang chảnh đi ô tô trong thành phố 5
Tắc đường: nỗi ám ảnh đi ô tô trong thành phố. (Ảnh minh họa) 

Ngao ngán nhìn kim xăng tụt dần, nàng nhẩm tính 1/3 tiền xăng mà nàng phải chi để nuôi xế cưng bị vứt bỏ lãng phí vào những sáng, những chiều tắc đường như tế này. 

18.10 Vẫn loay hoay trong đám kẹt xe, nàng thấy một gánh hoa rong bên vỉa hè. Hạ cửa kính xuống, nàng vẫy người bán hoa, hỏi mua một bó ly ly. Người bán hét “ba trăm”, nàng tròn mắt ngạc nhiên, hỏi sao hôm trước nàng mua ở chợ, cũng hoa to như thế, cũng tươi như thế chỉ một trăm hai mươi nghìn chục bông, bị bà bán hoa độp luôn: “Xời ơi, đi ô tô mấy trăm triệu mà đi ky bo ít tiền lẻ mua hoa à. Thấy nhà chị đi xe xịn, tôi mời hoa loại xịn nhất đây”. Nàng bĩu môi, nhớ lại lần trước đi ăn phở với người yêu, lúc đi ra, cậu trông xe cứ nhấp nhổm ý muốn xin tiền bo. Sẵn tiện tờ 20.000 đồng chủ quán phở vừa trả lại, nàng đưa cho cậu ta, nghĩ thế đã là hậu hĩnh (vì chủ quán chăng bảng gửi xe miễn phí to đùng trước cửa), ai ngờ bị cậu ta nhìn lom lom, như thể nàng rơi từ hành tinh khác xuống.

Nhật ký nàng sang chảnh đi ô tô trong thành phố 6
Đi ô tô càng sang, nhìn càng sành điệu, càng dễ bị chém giá dịch vụ. (Ảnh minh họa)

19.00 Sau một hồi đấu đầu với chiếc ô tô của anh chàng hàng xóm trong con phố nhỏ, nàng phờ phạc đánh xe vào bãi đỗ, thở phào vì hôm nay chẳng lỡ va chạm với ai trên đường. Nếu có, chưa cần biết sự tình thế nào, nàng sẽ bị người đi đường bị quy tội là đi ẩu, là ỷ giàu coi thường kẻ nghèo, là mắt lác không chịu nhìn đường… chỉ vì nàng lái ô tô. Lếch thếch đi bộ về nhà, nàng nghĩ đến chuyện sẽ trở về với chiếc tay ga cũ, với khói bụi, với mưa nắng, với cái rét căm căm trên đường, với việc ngước nhìn lên những người ngồi trong xe ô tô đầy ghen tị, vì nàng thấm thía, đi ô tô trong thành phố thật là khổ!

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Ai đâu hay đàn bà cũng… khổ

Tôi không phải đàn bà, dĩ nhiên quá rồi và cũng không mượn son phấn nước hoa hay dao kéo để đội lốt người được coi là… hơn một nửa nhân loại. Họ là hơn một nửa không phải về định lượng mà là định tính hẳn hoi do cái phương vị của họ đổ bóng xuống gần một nửa còn lại trong nhân loại và trong cuộc đời. 
Đứng ở vị trí đàn ông thử nhìn sang phía kia và thấy được vài nỗi khổ chiến lược, vĩ mô của họ.
Là đàn bà thì tuổi cứ phải giấu kín mít như một bí mật thuộc an ninh quốc gia, kẻ nào lỡ làm rò rỉ kẻ ấy đáng bị tội. Còn tên thì, toàn là những cái tên tố cáo sự ẻo lả, yếu đuối dễ… ngã vào vòng tay người khác. Hoặc dễ bị “cưa” đổ, theo cách nói tại An Nam bây giờ. Một anh chàng người Mỹ sang đây làm gì không biết, nói trên TV rằng anh gặp “chi ay” (chị ấy) là người quá khó nhưng anh đã “nhan… nạ” (nhẫn nại) và cuối cùng thì “cưa” hoài cũng đổ.
 
Đàn bà qua tranh Bùi Xuân Phái - Ảnh: TL
Sau tên tuổi là… ăn. Cái khổ của đàn bà là ăn vặt, ăn từ khi còn là cô bé đi học và ăn cho đến lúc biết đi shopping, khi lên bà ngoại trẻ. Quà vặt đường phố ở Việt Nam quá ư phong phú đa dạng chính là để phục vụ nỗi khổ này của đàn bà. 
Sáng sớm khi đèn đường chưa tắt, ra đường tôi đã thấy những toán đàn bà đi như những chú gà tây lao về phía trước hoặc đang múa võ gì đó để giảm các chỉ số đo. Quá trình này thật gian khổ và lâu dài, thách thức lòng kiên trì ở liều cao, nhưng thật không hiểu nổi là cũng khi đường phố còn vắng tanh, những con người kiên trì này lại là sức hút cho hàng rong bu tới. Luẩn quẩn, dây dưa, lằng nhằng… là những nỗi khổ có tính cơ bản trong đời đàn bà.

Hơn nửa đàn bà còn một cái khổ là... hay quên. Đi đâu họ chẳng bao giờ không nhớ trang điểm cho ra người... khác mình, cái quên là dung nhan chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. 
Thơ tình, nhất là thơ thất tình dễ làm cho người ta nổi tiếng nhưng chính cái lối thơ thất tình này ở những nhà thơ nữ lại là một rào cản ngăn sông cấm chợ cho chính họ. Đàn ông làm thơ thất tình có khi lại được những nữ Bồ tát ghé thăm còn đàn bà làm thơ ấy có nghĩa là tự mình ra tuyên ngôn đời đã chẳng còn chi và…đàn ông đi hết. 
Thế vậy mà có không ít đàn bà lại tung ra vô số những vần thơ kiểu ấy. Hồi trước năm 1975 có một nhà thơ nữ xuất bản liên tục tập thơ chung một nhan đề “Em là gái trời bắt xấu” tập 1, 2, 3… không rõ đường tình ái của chị ấy sau ra sao, tôi không có “hồi sau” nên không rõ.
Có khá nhiều đàn bà mang nỗi khổ gặp phải đàn ông…văn nghệ, những con người ngơ ngơ ngáo ngáo, trải nghiệm nhiều nhưng thiếu lịch lãm mà thành quê mùa, mộng tràn ra thực gây lũ lụt cho chính mình. Cái đám đàn ông này có khi còn nuôi ý tưởng phạm tội hình sự… sát nhân. “Làm sao giết được người trong mộng/Để trả thù duyên kiếp phũ phàng” (thơ Hàn Mặc Tử). Ghê quá! Đám đàn ông này còn dựng nên câu “Cái nết đánh chết cái đẹp” gây ra nỗi lo sợ thường trực bị “đánh tử vong” cho những người mà nói cho cùng thì ai cũng đẹp cả.
Đẹp mà bị đánh chết, tội quá chừng!
Sang thời công nghệ thông tin nổ cái bùng, đàn bà gánh thêm một nỗi khổ trước kia cũng có nhưng có một cách thủ công nhỏ lẻ. Còn bây giờ nhiều người suốt ngày phải lặn lội cày sâu cuốc bẫm trên mạng làm cái việc gọi là "tám" nôm na là hóng chuyện, đưa chuyện để giết thì giờ (sát nhân) và không ít người bị lừa đảo.

 

Đàn bà luôn không nhận ra... dung nhan chỉ là phần nổi của tảng băng chìm 
- Ảnh: TL (minh họa)

Hơn nửa đàn bà còn một cái khổ là... hay quên. Đi đâu họ chẳng bao giờ không nhớ trang điểm cho ra người... khác mình, cái quên là dung nhan chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, tảng băng chìm là nội tâm, phải như vậy không? Đàn ông trả lời được câu hỏi này trong khi nhiều đàn bà lại không thể, thậm chí không muốn nhớ. Nhân loại khổ lây vì cái hay quên này của đàn bà.
Nhiều nỗi khổ vây quanh, nhưng khổ nhất cho đàn bà và cho cả các thi nhân là “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng/ Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu” (Người đẹp từ xưa như tướng giỏi/Chẳng hẹn chờ ai thấy bạc đầu), đàn bà đẹp sẽ chết yểu thì ai dám đẹp (?!). Nhưng lo là lo còn đẹp cứ đẹp và còn ra sức phấn đấu làm cho đẹp thêm, là thực hiện phương châm “sống chung với lũ” của người dân Đồng bằng sông Cửu Long, trong đó có những phụ nữ lấy phù sa nắng gió và đức chân thật làm mỹ phẩm nuôi nhan sắc rắn rỏi mặn mà của mình.
Bài: Cao Thoại Châu 

Đàn ông mấy ai “cai trị” được đàn bà?

Đàn bà qua tranh Bùi Xuân Phái

Đàn bà qua tranh Bùi Xuân Phái 

Hoàng đế Napoleon chinh chiến trên lưng ngựa, làm bá chủ hầu hết lục địa châu Âu và một phần châu Á đã phải xót xa: “Ra đời trăm trận trăm thắng, về nhà không thắng nổi người đàn bà”. 

Sự thật cay đắng của hoàng đế còn là bài học cho thế giới đàn ông. Vì sao không thắng nổi người đàn bà? Vì sao đàn bà luôn được coi là phái yếu lại sở hữu sức mạnh bí ẩn và kỳ lạ có thể lật đổ “ngai vàng quyền lực” đàn ông như thế? 
Nghĩ về thế giới đàn bà, trong tôi luôn luôn có hai con người. Khi con người thứ nhất lên tiếng, tôi cảm nhận được sự bí ẩn kỳ vĩ của thế giới phụ nữ. Nói về sức mạnh đàn bà, đại văn hào nước Pháp nửa đầu thế kỷ 19 Honore De Balzac, bậc thầy của tiểu thuyết hiện thực nói rằng: “Ai có thể “cai trị” được một người đàn bà thì người ấy có thể cai trị được một quốc gia”. Nhưng đàn ông mấy ai “cai trị” được đàn bà? Có khi còn ra nông nỗi ngược lại.
Người ta đã bàn nhiều đến nhà Chu bị mất bởi mỹ nữ Bao Tự, nước Ngô bị xóa sổ bởi Tây Thi “chim sa cá lặn”, nước Đại Việt có thêm châu Ô châu Rí nhờ Huyền Trân Công chúa… Sắc đẹp đàn bà bao phen làm “khuynh quốc nghiêng thành”, tan nát cơ đồ, nhưng xét ra thì phụ nữ cũng chỉ là nạn nhân tội nghiệp nằm trong trận đồ kế mỹ nhân của đàn ông chinh phạt… đàn ông. 
Còn bàn đến những người đàn bà thay đổi thế giới thực sự hoàn toàn bằng giá trị đàn bà, trước hết phải kể đến Nữ hoàng Cleopatra. Cha mất, nàng loại người em trai ra khỏi vũ đài chính trị và đoạt luôn quyền cai trị Ai Cập độc lập với tư cách là một nữ hoàng. Julius Caesar - thống soái tối cao của La Mã cũng phải dịu dàng như con mèo ngoan nằm trong vòng tay nàng. Marcus Antonius - thống chế La Mã lừng danh cũng không thoát khỏi vòng ngực ấm nóng, sự thông thái của nàng và cùng nàng cai quản đất nước Ai Cập cổ đại mênh mông. Không thể nói hai người đàn ông xuất sắc nhất lịch sử thế giới La Mã cổ đại “chết ngợp" bởi vẻ đẹp nóng bỏng của Cleopatra mà không đề cập sức mạnh từ trái tim yêu thương và vẻ lịch lãm quyến rũ của nàng. 
Ở Phương Đông huyền bí, Võ Tắc Thiên – nữ hoàng đế duy nhất của Trung Hoa phong kiến cũng tung hoành “lấp biển vá trời”. Con đường làm thay đổi thế giới trung đại thời nhà Đường của Võ Tắc Thiên chuyển biến từ vị trí tài nhân nhỏ bé đến hoàng hậu, hoàng thái hậu, và đỉnh cao quyền lực là hoàng đế. Võ Tắc Thiên đẹp, cái đẹp ấy cùng lắm chỉ là “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng”. 
Sắc đẹp làm nên giá trị người đàn bà với ý nghĩa mỹ học chỉ có thể dành cho chim ngắm, thụ hưởng hoặc cùng lắm trở thành quyền lực sai khiến vua chồng, vua cha. Võ Tắc Thiên không chỉ điều khiển vua chồng vua con mà còn chiếm luôn quyền để làm hoàng đế. Các nhà sử học đã phải công nhận bà có tài trị nước, óc quyết đoán, triều chính vì thế không rối loạn, nhân dân yên ổn làm ăn, còn những lộn xộn xung đột trong triều chỉ là việc riêng của họ Lý. Sự việc bà chiếm ngôi hoàng đế chứng tỏ người phụ nữ này đã vượt qua giới hạn lễ giáo phong kiến và tiến tới chế độ bình đẳng giới tiến bộ. 
Cả một hệ thống quan lại học hành đỗ đạt thân dài vai rộng, trí lự đàn ông mà phải chịu dưới quyền nữ hoàng đế Võ Tắc Thiên trong nhiều năm thì rõ ràng người đàn bà quyền lực ấy cũng đáng để đám mày râu cung phụng.
Lịch sử đã không bỏ sót loại đàn ông ươn hèn Trần Kiện, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống cầu an hàng giặc. Trước đó hơn một thiên niên kỉ, đàn ông cũng đã dưới trướng Bà Trưng, sau đấy là Bà Triệu đánh giặc phương Bắc. Sử thần Lê Văn Hưu nghị luận: “Tiếc rằng nối sau họ Triệu cho đến trước họ Ngô, trong khoảng hơn nghìn năm, bọn đàn ông chỉ cúi đầu bó tay, làm tôi tớ cho người phương Bắc, há chẳng xấu hổ với hai chị em họ Trưng là đàn bà hay sao? Ôi ! Có thể gọi là tự vứt bỏ mình vậy”.
"Đàn bà chúng tôi chỉ cần làm cái chuyện bé tí là... tìm cách đẻ ra nhiều người đàn ông vĩ đại nhất" - (minh họa tranh Bùi Xuân Phái)
 

Người ta mặc định đàn bà là phái yếu thực ra là lối ví von mang ý nghĩa sức lực thể xác, đậm màu sắc thương hại. Còn xét sức mạnh tình cảm tinh thần, đàn bà sở hữu một trong những món vũ khí lợi hại, đó chính là nước mắt. Nước mắt bào mòn tính lạnh lùng, gặm nhấm tính hung hãn hận thù, dập tắt ngọn núi lửa nóng giận trong lòng đàn ông. Không thiếu đàn ông liêu xiêu thân bai danh liệt bởi “vua nghe hoàng hậu mất nước, quan theo vợ mất chức”. Vì thế, đàn bà thay đổi thế giới trước hết là thay đổi đàn ông.
Tuy nhiên, đôi lúc tôi nghi ngờ đàn bà có thực sự bị thua thiệt, lép vế trước đàn ông? Đàn bà vừa làm cho đàn ông sung sướng, si mê, run rẩy, xao xuyến, tươi xanh..., vừa làm cho đàn ông mệt mỏi, phấp phỏng, đau khổ, chán nản cuộc sống...Đàn bà vừa hiền thục, dịu dàng khi làm mẹ, làm chị, người yêu, làm vợ, em gái, cháu gái nhân hậu, ấm áp... lại vừa đáo để, nanh nọc... khi làm bà chủ, làm sếp... sai khiến, bó buộc, tước đoạt bầu trời tự do của đàn ông, đẩy đàn ông ra xa. Một người đàn bà thành đạt trong công việc, lịch sự ở phòng khách, đảm đang trong nhà bếp, quyến rũ trên giường ngủ thì đố gã đàn ông nào chạy nổi. Đàn bà thông minh gợi cảm quyến rũ, chinh phục, làm điêu đứng, thay đổi cả thế giới đàn ông cũng chẳng có gì lạ!
Đằng sau sự thành công hay thất bại của người đàn ông bao giờ cũng có bóng dáng người phụ nữ. Khuynh đảo thế giới là đàn bà, và đàn bà càng đẹp càng làm đàn ông điên đảo, đổi thay. Triết gia, tiểu thuyết gia Jean Paul Sartre đoạt Giải thưởng Nobel danh giá đã nói rằng: “Đối với đàn ông, trên đời có ba thứ nguy hiểm nhất: Rượu ngon làm ta mất trí. Tiền nhiều thì làm ta bất chính. Đàn bà đẹp thì làm ta đau khổ nhiều nhất. Vì: Rượu ngon khiến ta thích uống. 
Tiền nhiều thường làm mờ át lương tri. Đàn bà đẹp thường hay phản bội. Do đó tốt nhất là nên mất cả ba”. Mất rượu ngon thì vẫn còn nguồn vui nhấm nháp khác như cà-phê đắng chẳng hạn; mất cái sự tiền nhiều dù có xót xa vẫn còn cái sự tiền ít và vật chất ít để sống tốt thanh bạch; mất đàn bà đẹp chẳng lẽ tìm đàn bà xấu để sống, để yêu? Hay là sống cô đơn? Có ai sống mà không cần đàn bà!
Đứng trước phụ nữ, tôi luôn thuyết phục các nàng rằng chính đàn ông mới là những người khổng lồ và làm ra lịch sử loài người. Ấy vậy mà có nàng lại phẩy tay bảo: "Những chuyện kì vĩ mất thời gian, hao mòn trí lực như đoạt giải Nobel, chế tạo phi thuyền bay lên mặt trăng hay làm bá chủ thế giới, chúng tôi dành cho đàn ông các anh làm. Đàn bà chúng tôi chỉ cần làm cái chuyện bé tí là... tìm cách đẻ ra nhiều người đàn ông vĩ đại nhất". Nghe vậy, tôi chỉ còn biết khép mình, im lặng.

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Để trở thành người phụ nữ nguy hiểm nhất thế giới ...



 Bạn đã bao giờ nhìn thấy chồng hay người yêu của bạn khóc chưa? Chắc là chưa. Nhưng thực tế, anh ta có sử dụng tuyến lệ của mình. 

Đàn bà dại dột sử dụng nước mắt vô tội vạ khiến bản thân cô ta trở thành nhão nhoét. Đàn bà thông minh biến nước mắt thành vũ khí lợi hại. Khi ấy cô ta là khẩu súng hàng hiệu, nước mắt cô ta là những viên đạn hàng hiệu, đàn ông về cơ bản không thể tránh né, chỉ còn nước hứng đạn mà thuần phục.

Còn đàn ông, dù dại dột hay thông minh, đều biết rằng nước mắt của mình chẳng phải thứ vũ khí đạn dược gì cả. Đàn ông sống dựa vào testosterone, mà nước mắt lại mang đến hình ảnh của nhà máy sản xuất nội tiết đàn ông trong con người họ đang xuống cấp nghiêm trọng. Nước mắt chảy là đàn ông cũng chảy. Khóc hay là chết, phần nhiều đàn ông thà chết còn hơn.

Nhưng khi chỉ có một mình, đàn ông có khóc. Nước mắt này mình họ biết. Testosterone ra sao mình họ gánh chịu. Không ai được phép nhìn thấy con người họ lúc này. Thậm chí, họ cũng không bao giờ dám nhìn vào gương xem hình ảnh mình lúc đấy ra sao. Điều này ngược hẳn với đàn bà, khi khóc rất thích ngắm gương, hình như là để điều chỉnh lại cách khóc sao cho đẹp nhất...

Đàn ông chỉ khóc một mình, đàn bà thích khóc với hai mình hoặc hơn thế nữa. Đó là vì đàn ông được dạy dỗ từ bé về việc phải tự mình giải quyết vấn đề, còn đàn bà tự cho mình quyền nhận sự chia sẻ đau khổ. "Con trai đừng mít ướt như bọn con gái. Nín đi!", mẹ đàn ông chẳng thường mắng họ hồi thơ ấu thế hay sao? Nhưng với đứa con gái bé bỏng thì khác - "Thôi nào bé con, mẹ yêu, mẹ xin". Sự bất bình đẳng này đã rõ ràng từ tấm bé.

Đàn bà có thể khóc vì bất cứ lí do gì, thậm chí chẳng có lí do gì. Nhưng đàn ông đã khóc thì ắt có nguyên nhân.

Bất lực. Đấy chính là vòi nước vặn ra tuyến lệ của đàn ông.

Đàn bà nhiều khi không thể hiểu được chuyện đó. Bạn không thể hiểu được rằng khi đàn ông lâm vào thế lực bất tòng tâm lại khổ sở thế nào. Họ không biết chia sẻ với ai, ở đâu. Không giống như đàn bà, luôn có những hội nhóm túm năm tụm ba, tuy là chia sẻ thì ít mà nói xấu thì nhiều, nhưng dẫu sao vẫn nhiều cửa giải tỏa cơn ấm ức. Tính tự trọng của đàn ông ngăn cấm họ trình bày điều đang khiến họ khó thở. "Chuyện nhỏ ấy mà, vấn đề gì đâu", đàn ông thường che lấp nỗi niềm của mình như vậy khi có người đụng đến vướng mắc của họ.

Theo báo cáo của Tổ chức Y tế thế giới WHO nhân ngày thế giới phòng chống tự tử (10/9), không khóc được (hay không được khóc?) và ít chia sẻ là một trong nhưng nguyên nhân chính dẫn đến tỉ lệ đàn ông tự tử cao gấp 3 lần phụ nữ, mặc dù nếu chỉ tính về ý định tự kết liễu, tỉ lệ phụ nữ lại cao hơn đến 20 lần. Nếu nhìn ở khía cạnh tích cực, kể ra giới đàn ông cũng rất đáng tự hào về tính cách dứt khoát quyết đoán của phe mình. Ngược lại, sự hão huyền về cái gọi là nam tính ấy đã lấy đi tính mạng của vô số đàn ông (khoảng 700 ngàn nam giới trong tổng số trung bình 1 triệu người tự tử mỗi năm trên toàn thế giới – WHO). 

Trong số ngần ấy sinh mạng oan uổng, các ông bố bà mẹ từng nạt con trai mình “đừng bao giờ mít ướt như bọn con gái” phải chịu bao nhiêu phần trách nhiệm?


Khóc là một cơ chế giải tỏa cảm xúc cực kì tốt. Hơn nữa, đó là một từ tương đối đáng yêu với đàn bà, nhưng thành thật mà nói, đúng là khá hèn với đàn ông.

Nếu đàn ông khóc trước mặt người khác, và lại khóc quá nhiều, anh ta quả thật không khác đất bùn là mấy. Đàn bà không bao giờ lựa chọn đàn ông ủy mị, cũng như đàn ông rất không ưa đàn bà lạnh như thép nguội. Đó là bản sắc giới, mà giới nào cũng muốn giữ lấy, bất chấp hậu quả là đàn ông chết vì tuyệt vọng ngày càng nhiều, còn đàn bà yếu đuối đến tận cùng mê muội cũng chẳng ít đi.

Nếu bạn có thể dịu dàng thông tuyến lệ cho người đàn ông của bạn mà không khiến anh ta bị tổn thương lòng tự trọng, bạn không chỉ cứu cho cuộc đời của anh ta, mà còn giúp cả thế giới đỡ đau đầu tìm giải pháp ngăn chặn đà tăng kinh hoàng của vấn nạn này, đã tăng 60% trong vòng 45 năm qua.

Tôi biết, nếu trên đời có cái gọi là khó khăn, thì việc này chắc chắn là khó khăn to lớn nhất. Là bởi vì đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim, hiểu được nhau…chết liền! Cũng giống như khi đàn bà gặp chuyện khó chịu mà nghĩ rằng có thể trút ra với đàn ông, rất hay bị dội lại gáo nước “Tự giải quyết đi, có thế mà cũng phải than thở”. Đàn ông mà “bị” đàn bà nói “Cứ khóc đi cho nhẹ lòng”,không chừng còn muốn chết nhanh hơn.

Chính vì thế, cho dù tỉ lệ nam giới chọn cách giải quyết tiêu cực nhất không dừng lại ở con số gấp 3, mà là gấp 30 lần so với nữ giới, thì chuyện đàn bà bao dung đưa khăn giấy khuyến khích đàn ông “khóc đi cho thỏa nỗi buồn” cũng là không tưởng. Không phải đàn bà không thể làm chuyện đó, mà chính là đàn ông không thể cho phép mình nhận sự thương hại này. 

Chính vì thế, đàn ông thực sự luôn khổ hơn phụ nữ.

Nỗi khổ này của đàn ông, phụ nữ muôn đời không biết. Mà không biết có khi lại hay. Phụ nữ biết thêm bí mật gì, chỉ càng làm mọi vấn đề phức tạp hơn nó vốn có.

Nếu không tin, bạn cứ về hỏi chàng của bạn: “Anh có nỗi buồn gì không? Anh khóc đi cho nhẹ người!”, xem chuyện gì sẽ xảy ra. 

Chắc sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng đâu. Nhưng chắc chắn sẽ có phép màu.

Phép màu biến bạn trở thành người phụ nữ (tỏ ra) nguy hiểm nhất thế giới!



Đàn ông hư là tiểu thuyết diễm tình..

 Đàn ông nghiêm túc đích thị là sách tham khảo, thông tin chính xác và đáng tin cậy, nhưng đọc nhiều dễ chán. Đàn ông hư thì giống tiểu thuyết diễm tình, vẽ ra toàn điều mộng tưởng, thế mà phụ nữ vẫn dán mắt vào. 

Sách tham khảo có hai dạng chính là sách tra cứu thông tin và sách dạy kỹ năng. 

Phụ nữ đọc sách tra cứu khi họ cần thông tin về một điều mà họ cần phải tìm hiểu hoặc không có nhu cầu tìm hiểu nhưng “nếu biết thì cũng chẳng chết ai”. Những cuốn sách dạng này luôn dày hơn lớp phấn trang điểm trên mặt họ, nhưng lại có mục lục rất rõ ràng để tiện tra cứu. Thông tin trong sách đạt được sự chính xác hết mức có thể, văn phong nghiêm túc, mạch lạc, từ ngữ chuẩn mực tôn vinh sự trong sáng của tiếng Việt. Phụ nữ sẽ nhanh chóng tìm được điều mà mình cần trong những cuốn sách như thế này, để rồi một thời gian ngắn sau lại phải lật giở lại từ đầu vì đã quên sạch những kiến thức tưởng như rất hữu ích mà họ tra cứu được trước đó.

Phụ nữ đọc sách kỹ năng khi họ chênh vênh về tư tưởng, khủng hoảng về tâm lý, tự ti về bản thân hay đơn thuần là muốn tỏ ra thông thái với đứa bạn gái vừa thất tình hoặc thất tiền. Thế là trong lúc waxing trước khi ra đường, họ tranh thủ lướt qua cuốn sách để chút nữa có thể tha hồ “dạy bảo” đứa bạn 1001 cách làm giàu từ hai bàn tay trắng hoặc chỉ ra mười sai lầm khi hẹn hò có thể khiến chàng chạy mất dép. Tương tự như sách tham khảo, sách kỹ năng cũng được trình bày mạch lạc, nhưng văn phong thoải mái hơn, chứa đựng những kiến thức đa phần là kinh nghiệm cá nhân của người viết, đọc thì hay nhưng áp dụng theo thì rất khó. Đó là còn chưa nói đến chuyện nhiều cuốn nói về cùng một chủ đề, đọc cuốn nào cũng giống cuốn nào, vừa bị đụng hàng vừa tốn thời gian.

Tiểu thuyết diễm tình thì chia ra năm bảy loại, có loại sến tới mức bốc hơi tất cả các chất hóa học có tên trong bảng tuần hoàn, có loại siêu thực hư hư ảo ảo, có loại trinh thám kết hợp hành động cả ngoài đường lẫn trên giường… Nhưng phụ nữ không quan tâm vì họ chẳng phân biệt được các thể loại này.

 

Thông thường phụ nữ chỉ đọc sách diễm tình hai lần một tháng, một lần là vào ngày rụng trứng, lần còn lại vào những ngày không rụng.

Sách diễm tình muôn màu muôn vẻ, ý tưởng bay bổng từ dưới hầm mộ lên đến tận hành tinh Pandora khiến độc giả trải qua đủ loại cung bậc cảm xúc: vui-buồn, khóc-cười, hạnh phúc-đau khổ… Phụ nữ thích đọc sách diễm tình mọi lúc mọi nơi. Cho dù đang ở công sở, trường học hay đang tung tăng cùng bạn bè đi khắp nơi, họ vẫn muốn mang theo cuốn sách đang đọc dở. Họ thích khoe sách với hội chị em của mình, để được nghe những lời tán dương theo kiểu: “Ôi bìa sách đẹp thế, dày thế, cứng thế, đọc mãi không hết, giấy trắng và mịn quá…” Thế nhưng đố có đứa nào dám mở miệng ra hỏi mượn để đọc thử, sẽ nhận ngay cái lườm nguýt của khổ chủ như lời cảnh báo:“Sờ vào rách sách của bà, bà chọc mù hai con mắt bây giờ.”

Trong khi đó, sách tham khảo chỉ cất trên giá, để đọc vào những lúc cần thiết và tỉnh táo. Đôi khi phụ nữ vẫn mang theo những cuốn sách này bên mình, nhưng ít ai để ý. Người khác có thể bị hấp dẫn bởi cái bìa nghiêm túc và tựa sách nghe to tát, nhưng sau khi lật giở vài trang đầu, họ sẽ nhanh chóng trả lại nó cho bạn kèm theo một cái nhún vai khó hiểu hoặc thậm chí là “ngáp phản vệ”.

Khi cần mua sách tham khảo, phụ nữ hỏi trực tiếp người bán sách, nhận được vài gợi ý, chọn một cuốn có vẻ đỡ phức tạp nhất nhưng vẫn tạo cảm giác đáng để đọc, mở phần mục lục ra xem có đủ các thông tin mình cần không, trả tiền rồi nhận lấy cuốn sách được đựng trong túi nylon xanh, loại các bà bán rau vẫn dùng.

 

Khi chọn sách diễm tình, phụ nữ lượn ra lượn vào trước quầy “Sách tâm lý”, bị hút hồn bởi một cuốn sách có bìa thiết kế độc đáo kèm lời tựa bí ẩn gây tò mò nặng, đọc phần tóm tắt truyện ở bìa cuối, xem người nổi tiếng tán dương cuốn sách ở bìa 3, trả tiền và không quên dặn người bán sách đựng vào một cái túi giấy thật đẹp.

Sách tham khảo là loại sách có thể sử dụng trong nhiều năm mà không sợ bị lỗi mốt, thi thoảng lôi ra đọc thấy các thông tin hữu ích vẫn nằm ngay hàng thẳng lối, thậm chí khổ chủ có thể viết tay các kiến thức mới vào đó, chẳng những không làm sách trở nên xấu xí, ngược lại còn tăng giá trị “hàn lâm” cho nó.

Sách diễm tình đọc lần đầu là thích nhất, nhưng khi đã biết kết thúc của nó rồi thì chẳng bao giờ muốn đọc lại nữa, trừ khi cuốn sách đó có những chi tiết rất thú vị mà thi thoảng lật lại xem thấy bồi hồi, thấy nhớ tới một giai đoạn nào đó trong đời. Không như sách tham khảo, sách diễm tình hiếm khi ở lại quá lâu với một độc giả, mà thường “bỗng dưng” từ tay người này sang tay người khác. Đến một ngày tìm được người chủ thích hợp, sách diễm tình biến thành sách tham khảo.


90% bản năng và 10% kỹ năng ..


90% đàn ông đặt yếu tố thông minh và xinh đẹp lên hàng đầu khi được hỏi về mẫu hình phụ nữ họ mơ ước. Trong khi từng ấy phần trăm phụ nữ trông ngóng một người đàn ông thủy chung sẽ đến và ở lại với họ. Không phải đàn ông không thích phụ nữ chung thủy, cũng như phụ nữ vẫn luôn mê các anh chàng từa tựa James Bond, nhưng sự thật đôi khi vẫn rất trái khoáy như thế.

Mở ngoặc, nếu như chúng ta thường mơ về những gì khiếm khuyết, có nghĩa là trong mắt phụ nữ, đàn ông là đối tác hoàn toàn không đáng tin tưởng. Ngược lại, dưới cái nhìn của đàn ông, phụ nữ thông minh và xinh đẹp đang ngày càng hiếm có khó tìm hay sao?

Và nếu bạn một mực cho rằng bất cứ cái gì cũng có lí do của nó, tôi buộc lòng phải thừa nhận một điều, bạn đúng! Kĩ năng săn bắt của đàn ông tồn tại từ thời nguyên thủy, trải qua hàng ngàn năm đã ngấm vào máu, trở thành bản năng chinh phục không biết mệt mỏi của đấng mày râu. Còn nguyên nhân của việc đàn ông đã đề cao hơi quá yếu tố ngoại hình, đó là bởi vì đối với đàn ông, bạn đẹp đến đâu cũng không đủ. Đối với đàn ông mà nói, người phụ nữ ở bên ngoài vòng tay của anh ta mới là người đẹp nhất, cho đến khi cô ta lại nằm ngoan như một con mèo trong lòng anh ta.

Như vậy, đàn ông chinh phục phụ nữ là hành động mang tính truyền thống. Phụ nữ chấp nhận làm con mồi dễ thương cho đàn ông săn đuổi là hệ quả tất yếu của quy luật tự nhiên. 

Có điều phụ nữ đang muốn vùng vẫy để thoát ra khỏi tấm lưới giăng sẵn từ thời đồ đá, nên dần dà không chấp nhận chuyện đàn ông cứ mải mê chinh chiến nơi chiến trường tình ái. Họ muốn chàng thợ săn ấy chỉ ở lại với mình thôi, cho dù có bị chàng khai thác đến khô cạn cả suối nguồn cũng chẳng than phiền. Miễn là chàng không còn hăng hái lên đường kiếm tìm con mồi nào khác.

Nhưng phụ nữ càng nghĩ rằng mong ước của mình là chính đáng, đàn ông lại càng cho rằng họ bị mất tự do. Họ không bao giờ tin mình đáng bị giời đày như thế. Trong tâm khảm, họ nghĩ họ thuộc về bầu trời rộng lớn, đồng cỏ bao la, đồi núi trập trùng, thung lũng tươi mát ngoài kia. Phải là mọi thứ khiến họ cảm thấy mình đang chinh phục, và hít thở thứ không khí yêu đương trong lành, tịnh không gợn chút bụi bặm cáu bẳn. 

Cái gì đã thuộc về bản năng, vĩnh viễn không bao giờ mất đi. Nó chỉ tạm thời ẩn lánh trong ngóc ngách nào đó trong cơ thể con người, chờ điều kiện lí tưởng để bùng phát.

Tôi thấy mình có trách nhiệm phải diễn giải dài dòng để 90% phụ nữ hiểu rõ rằng, nếu đối tác của bạn đã hoặc đang khiến bạn không cảm thấy tin tưởng, rất có thể chính bạn đã tạo điều kiện lí tưởng cho cái bản năng đang ngủ yên mấy ngàn năm  của anh ta có cơ hội trỗi dậy. Chẳng hạn, dưỡng khí bạn cung cấp cho anh ta pha trộn quá nhiều than thở; bức tranh phong cảnh đồi núi, thung lũng, suối nguồn bạn vẽ chẳng còn khoáng đạt và tươi mát, nó phủ bụi và khô cằn như sa mạc. Nên đàn ông mới trở lại bản năng từ thủa hồng hoang để đi tìm một nguồn sinh khí mới, tươi tắn và chảy tràn sức sống hơn.

Thật tình thì đàn ông không nghĩ đó là bản năng gốc mình được truyền lại từ xa xưa. Họ chỉ nghĩ mình có trách nhiệm phải làm thế để cuộc đời lúc nào cũng mới mẻ, tình yêu lúc nào cũng căng đầy.

Đàn ông tin rằng làm vậy là họ có trách nhiệm với đời. Phụ nữ lại quả quyết đàn ông chỉ muốn có trách nhiệm với chính bản thân mình.

Có một thứ vốn không thuộc về bản năng của phụ nữ, nhưng nó được sinh ra để chống lại thuộc tính thích bay nhảy của đàn ông. Trải qua ngàn đời, nó càng ngày càng được củng cố chặt chẽ, càng ngày càng phát triển và phần nào, càng ngày càng…dở: Kỹ - năng - trói - buộc.

Phụ nữ có xu hướng trói chặt tất cả những gì họ cho rằng thuộc về mình. Nhất là trái tim người đàn ông họ muốn độc quyền sở hữu. Họ trói đàn ông bằng nhiều cách: sự yếu đuối đáng thương, ánh mắt ngơ ngác, tình dục, đứa bé, nước mắt, vân vân. Tựu chung, từ khóa cho chiến thuật trói buộc của phụ nữ là khiến cho đàn ông thấy mình có tội. Đàn ông phải sám hối và tìm cách chuộc lỗi nhưng vẫn sẽ không đủ. Cho đến khi họ cam kết dâng trọn cuộc đời mình cho “nạn nhân”, để kết thúc sự dày vò ám ảnh đêm ngày.

Chỉ có điều, kỹ năng trói buộc ấy của phụ nữ chỉ phụ nữ thấy hay thấy ổn. Nếu nó hay thật, ổn thật, 90 % phụ nữ đã không thất vọng về thói bất định của đàn ông như thế.

Hãy cho phép tôi phân tích về sai lầm trong kĩ năng ấy của bạn. Là bởi vì bạn đã xác định nhầm từ khóa. Đàn ông không bao giờ nghĩ rằng mình đã “gây tội” với bạn. Với đàn ông, tình yêu đồng nghĩa với niềm vui (ấy là tôi đang muốn nhắc đến cả những thứ na ná tình yêu, tức là kể cả khi anh ta đi cơi nới thêm tài nguyên bên ngoài những gì anh ta được hưởng một cách chính thống). Động từ “yêu” luôn được đàn ông chia ở thì hiện tại, còn phụ nữ thường tiện tay chia nó ở cả thì tương lai. Đàn ông coi tình dục là một phần của việc tận hưởng niềm vui trong tình yêu một cách hoàn toàn công bằng, còn phụ nữ lại nung nấu ghi sổ nợ sau mỗi cuộc ái ân. Khi xảy ra chiến tranh, phụ nữ hay mang chuyện “Tôi đã dành cho anh hết những gì quý giá nhất” ra để cố dằn vặt lương tâm “kẻ đểu giả”, nghiễm nhiên coi “quá trình tích lũy protein” của đàn ông không đáng giá một xu…

Tôi không cố tranh tụng cho đàn ông. Tôi chỉ muốn phụ nữ hiểu rõ rằng chẳng có ai đang gây tội cho ai trong mối quan hệ công bằng và sòng phẳng mang tên tình ái. Đàn ông và phụ nữ đều cho và nhận như nhau. Và cách đơn giản để giữ chân một người mang sẵn bản năng săn bắt chỉ là luôn tự biến mình thành con mồi ngọt ngào trong thảo nguyên tươi tốt và dễ thở mà bạn hoàn toàn có thể tạo ra và làm mới liên tục mà thôi.

Đấy mới là từ khóa đúng cho kỹ năng trói buộc bạn luôn muốn thực hành. 10% phụ nữ đã làm thế và họ không cần ao ước đến một người đàn ông chung thủy nữa. Họ có điều họ muốn rồi.

Vĩ thanh

Rất tiếc là 90% đàn ông rất khó gặp được số 10% phụ nữ đáng mơ ước này. Bởi vì nếu đã gặp cô ấy, anh ta sẽ không nằm trong số đông thích kiếm tìm hình bóng khác nữa. 

Nhưng 90% phụ nữ lại dễ dàng hơn trong việc tìm được người đàn ông của đời mình trong số 10% chàng trai ít đoái hoài đến phụ nữ thông minh và xinh đẹp. Bạn biết vì sao không? Chính là vì anh ta là dạng đàn ông ậm ừ, thế nào cũng xong đấy. Cho dù bạn có hơi thiếu thông minh, bảo anh ta “gây tội” cho bạn, anh ta cũng vẫn thật thà gật đầu nhận lỗi và mang cuộc đời mình ra phụng dưỡng bạn như công chúa.