NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Nghệ thuật phù du ..


Phù du có nghĩa là ngắn ngủi , thoáng qua , nhất thời. Vì vậy Nghệ Thuật Phù Du (Ephemeral Art) được mô tả như là một loại hình nghệ thuật có giới hạn "tuổi thọ", nó tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định để hoàn thành một mục đích cụ thể và sau đó bị phá huỷ hoặc dần dà mất đi. Trong văn hóa phương Tây , nghệ thuật phù du có thể bao gồm hình vẽ bậy và sau đó sẽ bị xóa bỏ (tuy nhiên nó có thể được lưu trữ lại) . Tại Ấn Độ có nhiều loại nghệ thuật phù du như : hình nộm tạo ra cho các lễ hội , tượng được mặc quần áo để trang trí cho các cuộc lễ , gạo thiết kế hoa rắc trên mặt đất , sơn vẽ để trang trí trên cơ thể . Tại Tây Tạng , các nhà sư tạo ra các mạn đà la để sử dụng trong nghi lễ . Tại Việt Nam các tín đồ chưng hoa quả để dâng cúng. 

 

Mạn Đà La                            Mâm hoa quả


Từ trước đến nay, chúng ta thưởng ngoạn những tác phẩm nghệ thuật kéo dài trong nhiều thế kỷ như pho tượng Aphrodite, bức họa La Joconde...Chúng ta cứ mê mãi trong những tác phẩm với những chủ đề kéo dài gần như vô tận . Trong lịch sử nghệ thuật, thế hệ mới luôn luôn tìm cách phá vỡ thế hệ trước . Nghệ thuật đương đại đang tạo ra một nghệ thuật mới với những tác phẩm nghệ thuật bằng các chất liệu tự nhiên như cành cây, hoa, lá , đá, cát... dễ bị hư hỏng hoặc thay đổi theo mùa (tuyết băng), các hình vẽ trên đường phố bằng phấn sáp dễ bay màu ...
 

Aphrodite                    La Joconde


Mặt khác các tác phẩm được tạo nên bởi các chất liệu dễ tan biến như dùng ánh sáng tạo hình, kỷ thuật số . Một số nghệ nhân khác cảm thấy thú vị khi tạo ra các đề tài nghịch lý từ hình ảnh cụ thể (dùng bóng của chính mình hay của người khác) như là tác phẩm nghệ thuật có tính cách trốn chạy và biến mất nhanh chóng .

Vẽ trên nước 


Vẽ trên cát


Tạo hình bằng khói


Nghệ thuật đương đại phát triễn với hai xu hướng chính . Đó là xu hướng không gian bao gồm sắp đặt, biến đổi, trình diễn , sáng tạo không gian bằng mọi chất liệu. Xu hướng thứ hai là áp dụng kỷ thuật số , màn hình , đèn chiếu ...Nghệ thuật phù du phát triễn theo hai xu hướng chính nầy và bản chất của nó là vô thường. Chẳn hạn khi chúng ta nhìn mặt trời lặn trên bầu trời , trong tâm trí chúng ta có thể nhớ một thời gian dài , tuy nhiên hoàng hôn thực tế chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn mà chúng ta cảm nhận trong một giây phút nhất định nào đó . Cũng như hạnh phúc được mô tả là phù du vì chúng ta không tìm được một trạng thái tỉnh tại - trong cuộc sống của chúng ta , luôn luôn có những sắc thái khác nhau của hạnh phúc và thất vọng . 

Bờ biển làm từ thịt cá hồi và khoai tây 


Tạo hình bằng tuyết băng


Tạo hình bằng cát 


Vẽ hình trên người


Xếp người thành hoa 


Tranh vẽ trên hè phố


Nghệ thuật phù du được chấp nhận như một sự chuyển tiếp của cuộc sống , như một ngọn sóng thuỷ triều trong đó bao gồm nhiều hạt nước luân chuyển và trôi nổi .
Sự thay đổi trong văn hóa phương Tây dường như là do liều thuốc từ phương Đông . Đó là một cuộc cách mạng thầm lặng , sâu sắc hơn những cuộc cách mạng xã hội hay chánh trị . Trong nhiều thế kỷ trước phương Tây đã sáng tạo những kiến trúc bằng đá vĩnh cửu , những điêu khắc vững chắc theo ý niệm bản thể của Descates . Nay phương Tây đã bỏ lại cái neo cũ của mình để đi theo con đường Đạo của Lão Giáo hoặc Ngộ của Phật giáo và nhảy vào khoảng trống ban đầu với ý tưởng nhẹ nhàng , sâu sắc của Zarathustra. Đó là những ý tưởng siêu thoát từ cái buồn thoáng qua mà không thương tiếc cõi đời mình vì quan niệm hiện nay là mọi sự luôn luôn bị huỷ hoại. Việc tạm thời chấp nhận một vài niềm vui rung động cộng hưởng trong thời gian chờ đợi là loại hình nghệ thuật nhiều cảm xúc , nhiều gợi ý . Đó là các tác phẩm nghệ thuật Mỹ Nhân của Monet hay Pipilotti Rist , Trình Diễn của Journiac , Cánh Hoa của Paul Armand Gette , Ánh Đèn của Turel , Diễn Biến của Kaprow, Phòng Mây của Chris Drury ...

Ánh Đèn của Turel


Phòng Mây của Chris Drury


Trình Diễn của Journiac


Trong khi các loại hình nghệ thuật khác đều được tạo ra với ý tưởng vĩnh cửu thường tồn , nghệ nhân đương đại tạo ra nghệ thuật phù du bằng các hình thức kết hợp các vật liệu được lắp ghép vào mẫu tạo hình. Các lắp ghép nầy đều tạm thời vì chúng được làm từ vật liệu không bền chắc như thực phẩm , giấy hoặc các vật liệu được tìm thấy trong thiên nhiên như lá, cành, hoặc đá ... Các tác phẩm điêu khắc trên cát , trên tuyết băng, vẽ phấn trên lối đi bộ là những ví dụ về nghệ thuật phù du. Một số nghệ nhân còn cho phép người xem cùng tham gia sáng tạo . Nghệ nhân Andy Goldsworthy tập hợp đá , lá , cành cây và sắp xếp chúng theo một hình dạng mới rồi Ông để các mẫu vật đó ngoài trời cho mưa , nắng tuyết thay đổi màu sắc và hình dạng các mẫu vật đó .
 
 

Các tác phẩm của Andy Goldsworthy


Nghệ nhân có thể thả bộ trên bãi biển chọn những mãnh vụn như túi nhựa, phế liệu kim loại, cành khô hoặc chọn hàng trăm vỏ sò , hàng ngàn viên sỏi, màu sắc của đá, sự di chuyển của cát... để sắp xếp lại thành một tác phẩm nghệ thuật rồi sau đó để cho thuỷ triều cuốn đi hoặc tự tạo những hình dạng mới.
Để hoàn thành một công trình nghệ thuật như vậy , nghệ nhân phải cảm nhận cái gì tồn tại trong một thời gian ngắn là cái đẹp bất chợt rất mầu nhiệm, sống động. Nó giống như câu nói "cuộc sống không phải là một buổi diễn tập trang phục" mà đó là thời điểm ngắn ngủi duy nhất rất cần được thưởng thức, vì sẽ không bao giờ có được một thời điểm khác như vậy nữa. Đây thực sự là ý tưởng của Thiền .

Tác phẩm của Peter Donelly


Tác phẩm của Pearson Dunn


Tác phẩm của Diana Lynn


Cuộc sống không ngừng trôi chảy, mà cuộc đời của mỗi con người thật ngắn ngủi quá. Hãy lấp đầy bằng niềm vui và hạnh phúc trong những khoảnh khắc mà chúng ta nắm lấy được . Khi nói đến "vô thường" , "phù du" , "mộng ảo" chúng ta cảm nhận phần nào ý nghĩa sâu sắc của nó trong đời sống , nghệ nhân đương đại đã tạo nên một hành trình khám phá tâm linh bản ngã , đó là khởi nguồn của nghệ thuật phù du hiện nay. Trong nhiều thế kỷ người Tây Phương thường có quan niệm xem vật chất và tinh thần là hai thứ hoàn toàn khác biệt. Nghệ nhân đương đại hy vọng rằng ngày nay chúng ta không xem thường cảm xúc của nội tâm cũng như các kinh nghiệm sống . Nếu những tác phẩm nghệ thuật hoành tráng làm chúng ta bàng hoàng thì những hình dáng thô sơ nho nhỏ hay những đường nét giản lược cô đọng trong giây phút cũng làm cho tâm hồn siêu thoát. Nghệ thuật phù du nắm bắt cái giây phút đó để có thể đi sâu vào tâm hồn người vì những cái dễ tan biến ấy có thể còn tồn tại dài lâu trong tâm trí của chúng ta. Cái phù du trong các tác phẩm không phải là vấn đề hỉnh thức, mà là một nội dung truyền cảm thu gọn vào một hình thức tạm bợ, nhằm thể hiện những gợi ý sâu sắc cho người thưởng ngoạn . 

Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết..



Khổng Tử nói: “Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy là biết vậy”.

Nhưng làm sao ta có thể biết ta không biết điều gì?
Thường thì ta biết ta biết điều gì—ví dụ nếu ta đã học nhạc 3 năm thì ta biết ta biết nhạc với kiến thức của người đã học nhạc 3 năm.
Nhưng nếu có một hành tinh như trái đất và một loại sinh linh gần giống người trên hành tinh đó, cách ta mấy trăm triệu năm ánh sáng. Chẳng ai biết sự hiệu hữu của hành tinh đó cả, thì làm sao ta biết là ta không biết đến hành tinh đó?
Có lẽ là một chú chim thì rất rành về cây cỏ và các con giun. Nhưng làm sao chú chim biết được gì về không khí, để mà nói “tôi không biết gì về không khí”?
Nàng ngồi đợi cơm 3 tiếng đồng hồ, và chàng về nhà là nằm vật ngay xuống giường nằm ngủ, và nàng nói “em đợi cơm từ 8 giờ tối”. Nếu đó là một người đàn ông vô cảm, làm sao anh ta biết được là anh ta vô cảm, chẳng biết gì về tình cảm phụ nữ cả.
Bạn không biết điều bạn không biết. You don’t know what you don’t know.
Chính vì vậy mà chúng ta thường thấy có rất nhiều người, kể cả chúng ta, có thể nói tràng giang đại hải với người khác về một vấn đề mà ta chẳng biết gì cả, vì ta không biết là ta không biết.
Cho nên chúng ta phải rất rất rất nhạy cảm về điều ta không biết.
Nếu người nào đó có kinh nghiệm về việc gì đó—như là một đầu bếp nói về cho gia vị vào thức ăn—và ta không rành việc bếp núc, thì nên nhận ra ngay là ta không biết gì về việc cho gia vị này, và ta đang ngồi trước thầy, và hãy học cho kỹ.
Nếu ta nói về một việc gì, và người nghe nhẹ nhàng bổ sung hay chỉnh sửa lời ta một chút, dù là rất nhẹ nhàng như gió thoảng (vì người ta lịch sự), thì ta nên nhạy cảm là ta có thể đang nói điều ta không biết.
Muốn nhạy cảm như thế, ta phải là người rất khiêm tốn, rất sẵn sàng học hỏi, và luôn luôn nhận bất cứ ai biết nhiều hơn mình trong một lĩnh vực là thầy của mình trong lĩnh vực đó.
Đó chính là không biết thì nói là không biết.
Không khó để thực tập. Chỉ cần khiêm tốn, hiếu học và nhạy cảm.
Chúc các bạn một ngày rất biết.
 Trần Đình Hoành

Già Tây già Ta…


suachuaGià Tây nhìn khó biết. Hỏi tuổi là một điều tối kỵ, nhất là hỏi tuổi phụ nữ. Nói chung già Tây trang điểm thật khéo (cả đàn bà lẫn đàn ông), ăn mặc đúng mốt và dáng dấp cử chỉ,  luôn có vẻ nhanh nhẹn không thua một người trẻ, không để cho đám trẻ nhận ra mình già. Chỗ mỡ thừa  nếu có thì họ đã nhanh chóng lóc bỏ (ở các thẩm mỹ viện), nên chỉ khi họ ở ngoài bãi biển mới có thể thấy những sẹo dọc sẹo ngang của họ. Già Ta thì khác. Già Ta hay làm bộ… già hơn tuổi thiệt của mình, họ cũng thường xưng tuổi, so tuổi, hỏi tuổi của nhau (kể cả phụ nữ), để coi ai lớn tuổi hơn ai vì lớn tuổi thì thường được kính trọng. Khi tính tuổi còn  cộng thêm tuổi nằm trong bụng mẹ gọi là “tuổi ta”, hơn tuổi tây một tuổi, cho mau gìa thêm một chút. Già Ta ít trang điểm, ít làm dáng, ăn mặc xuề xòa sao cũng được và nếu là đàn ông thường để bộ râu vuốt tới vuốt lui, đi đứng đường bệ, nói năng chậm rãi, tằng hắng ho hen đôi ba tiếng cho có vẻ… già làng, lão làng, cho tụi nhỏ nể nang ở chỗ đông người.

Hình ảnh già Tây dễ sợ. Già như cái gì đó gớm ghiếc, xấu xa. Phim ảnh, tiểu thuyết, kịch nghệ, ngay cả truyện cổ, truyện cười… hễ có một ông già thì thường là người biển lận, bủn xỉn, còn nếu là một bà già thì thường là mụ phù thủy độc ác. Già Ta ngược lại, hình ảnh thường là tiên phong đạo cốt. Phúc Lộc luôn đi với Thọ, luôn là hình ảnh râu tóc bạc phơ, cháu con đầy đàn, tượng trưng cho hạnh phúc. Ông Bụt hiện ra, ông Tiên trong cổ tích nhất định phải là một ông già có bộ mặt phúc hậu với chòm râu dài, bạc trắng; bà Tiên cũng vậy, là một người hiền lành, tốt bụng, xinh đẹp. Ngay cả con lân râu bạc trong đám múa lân ngày Tết, mỗi khi xuất hiện thì các con lân khác cũng phải cung kính cúi chào.
Già Tây kể như hết thời bởi vì ở đó xã hội tôn trọng tuổi trẻ, sức mạnh, nhan sắc. Già cũng ráng làm bộ trẻ. Trừ những người giàu có còn thì phải sống cách ly với con cháu, thường được gởi vào nhà nuôi người già, thỉnh thoảng con cháu ghé thăm mà thường thì bỏ quên. Trong những nhà đó, họ sống quanh quẩn với những người già khác, có người tàn phế, tật nguyền, ngày nào cũng chỉ thấy rụng rơi tàn úa. Già Ta thường được xã hội tôn trọng, với tập quán “kính lão đắc thọ”, nên chưa già lắm cũng làm bộ già. Tục ngữ có câu “Kính già già để của cho”… của đây không hẳn là tiền của mà là những kinh nghiệm quý báu. “Ra đường hỏi già, về nhà hỏi trẻ” cũng vậy, tôn trọng kinh nghiệm của người già! Già Ta thường sống chung với con cháu, đôi khi cả ba bốn thế hệ cùng chung sống dưới một mái nhà (tứ đại đồng đường), hằng ngày người già được chơi đùa với trẻ con, được thấy những mầm non vươn lên. Già Ta tuy có bận bịu, vất vả nhưng vui, thấy mình còn có ích.
Già là một vấn đề văn hóa hơn là sinh học. Tuổi nào thì già, thế nào là già thì không thể xác định được. Ở một nền văn hóa tôn trọng tuổi già người ta thích già sớm, có khi phải sắm vai… già; ở một nền văn hóa tôn trọng tuổi trẻ, sức mạnh, nhan sắc, người ta ráng che giấu tuổi già, sắm vai trẻ. Tổ chức Sức khỏe Thế giới khuyến khích một tuổi già năng động, sáng tạo, sống hữu ích cùng với  con cháu trong một  gia đình thì tốt hơn là cách ly họ, xa lánh họ. “Già không phải là một gánh nặng mà là một nguồn lực”.
Trong một thế giới “toàn cầu hoá” như hiện nay thì sự phân biệt già Tây gìa Ta
không còn rõ nét như xưa nữa. Và tại những nước có tuổi thọ rất cao hiện nay như
Nhật , Thụy Điển thì người ta có những chương trình chăm sóc cho người già khá tốt cả về mặt sức khoẻ cũng như về tâm lý xã hội. Ngoài chuyện rèn luyện thể lực để duy trì sức khoẻ, dinh dưỡng đúng cách để tránh bênh mạn tính dễ gây tàn phế, người gìa còn được học vi tính để có thể giao du với bạn bè trên khắp thế giới qua mạng…Họ vừa có thể  sống trong gia đình với con cháu, lại vừa sống với  nhóm bạn cùng lứa, tâm đầu ý hợp, có thể kết bạn tâm tình mà không phải kết hôn…lôi thôi. Nói cho cùng, cũng có những người có điều kiện bắt chước Uy Viễn Tướng Công tủm tỉm cười trong màn: “Ngũ thập niên tiền nhị thập tam(*).
Đỗ Hồng Ngọc

Khoan dung..



Chiều sẽ đổ những cơn mưa xóa tan đi bụi mờ, sẽ phủ yêu thương lên những gì đang bỏng rát. Trong sự khoan dung có khi nào trở thành mù quáng? Đã yêu thương, đã nói với trái tim yêu thương thật nhiều lần rằng hãy cho đi sự tha thứ, và nuôi dưỡng trong mình những niềm tin hy vọng, như tia nắng ấm của lòng sẽ không bao giờ thôi trở lại và sẽ không bao giờ để cho tắt đi!
Chẳng bao giờ là sai cả khi ta cố gắng trải lòng mình ra để yêu thương. Ta có một niềm tin ngây thơ như niềm tin ngây thơ ngày nào của một cô bé con còn tin vào những điều kỳ diệu. Điều ấy có thể là ngớ ngần giữa đời thường. Song cũng có thể là nguồn sức mạnh vô cùng nâng bước ta qua những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời.
Người khoan dung, với tôi, là người luôn biết giữ trong mình những niềm tin vào cuộc sống, vào con người. Họ thật đáng nể trọng! Bởi vì mỗi khi thực hiện một hành động khoan dung, họ trước hết đã bị tổn thương về tinh thần và có khi cả thể xác nữa. Song họ dám cho qua, không phải bởi họ là những con người dễ dãi. Có ai dễ dãi được trước những điều đang gây tổn hại cho bản thân mình? Và có ai trong cuộc đời này mà không biết đau nhỉ?
Thả sợi buồn xuống đất, để cho gió cuốn đi. Người khoan dung có đủ trong mình những tin yêu để tự xoa dịu vết thương của lòng mình và tiếp tục cho đi những cơ hội. Trái tim họ chan chứa yêu thương và cũng khao khát yêu thương đến tội nghiệp. Vì thế sẽ có lúc ai đó cố tình lấp liếng cho những lỗi lầm của kẻ khác. Tự dựng lên muôn vàn lý do cho những tổn thương, rằng người ấy không cố ý, rằng mình không nên ích kỉ mà phải biết thông cảm và sẻ chia nhiều hơn, rằng mình vẫn được yêu thương…,và rằng khoan dung là một cách để giữ sự bền lâu trong một mối quan hệ!
Đã từng khuyên nhủ ai đó bằng một niềm tin khoan dung hồn nhiên như thế. Nó ngây thơ và yếu mềm quá! Bởi dần dà tôi nhận ra rằng, một lần, rồi một lần nữa,… cái niềm tin để khoan dung kia một ngày có thể sẽ đánh gục ta trong một nỗi đau đến vô ngần. Bởi sự khoan dung kia được chắp cánh cùng với sự tự lừa dối chính mình!
Mạnh mẽ lên khi giữ những yêu thương và khoan dung với một ai đó! Niềm tin nếu vào một điều kỳ diệu sẽ nâng bước ta qua khó khăn. Nó khác niềm tin vô căn cứ của trái tim yêu thương lạc lối đang cố gắng phủ nhận mọi tội lỗi đang làm nó khổ sở. Đi tìm sự thật có là biểu hiện của không tin tưởng? Ngọn lửa từ que diêm tốt nhất rồi cũng phải tàn nếu không được tiếp thêm nhiên liệu! Yêu thương là cùng nhau tiếp lửa, là biết trân trọng mỗi sự khoan dung chứ không phải để làm một chốn ỷ lại, vùi dập ngọn lửa đang nhen hết lần này đến lần khác!
Em gái nào vẫn còn yêu thổn thức, hãy cứ nhìn thẳng vào sự thật khi ai đó nói yêu em mà không thể bên cạnh em những lúc em cần nhất, không thể hỏi em những câu hỏi vu vơ nhất trên điện thoại chỉ để được lắng nghe em… Hãy đặt tay lên ngực và nói rằng em còn yêu người ấy nhiều hơn thế! Em có thể thấy được lí do thật sự trong mỗi sự thờ ơ, lạnh nhạt.
Em là người biết rõ nhất tình cảm của em, của người ấy đang ở những ngưỡng nào… Nếu tình yêu và sự khoan dung trong em đủ lớn để bỏ qua và chịu đựng, hãy giữ nó cùng với một niềm hy vọng vào một ngày nào đó người ấy có thể cảm động và yêu em thậm chí còn nhiều hơn như em đã từng yêu. Chứ không phải là cố tình tự biện hộ để bảo vệ cho cái quan điểm ấu trĩ của chính mình rằng: “Người ấy vẫn rất yêu em, chỉ là…!!”. Những khi như thế, em chỉ đang bảo vệ cho cái tôi rất tự cao của mình! Và mọi lỗi lầm nhờ thế có cơ hội được lấp liếng!
Em gái tôi, hãy là người dám yêu, dám tha thứ, và vượt qua. Cái hồi kết, có thể là tay trong tay “được ăn cả”, cũng có thể “ngã về không”. Hãy cứ sống thành thật với từng nhịp đập dội rung trong huyết quản. Yêu thương hết mực đi em! Yêu trong một lí trí sáng suốt của một cô gái nhiệt thành dám đánh cuộc và chấp nhận rủi ro. Em biết rõ từng vết đau trên cơ thể mình, và cũng luôn ý thức về những việc mình làm. Vì vậy, nếu một ngày kết quả có không được như mong đợi thì cũng có sao đâu em nhỉ? Một kỉ niệm đẹp của những ngày đã tìm thấy những tầng sâu thẳm hơn trong tâm hồn mình và sẽ chẳng còn gì để phải hối tiếc nữa. Em lớn lên thêm qua những trải nghiệm của chính em. Và hy vọng vào một ngày, một ai đó cũng yêu em và cố gắng vì em nhiều như em đã. Sáng suốt khi khoan dung…
Ngọc Nho

Hãy tìm mọi cách để mở cánh cửa đam mê trong bạn.

Bạn say mê và có thể sống chết với điều gì trong cuộc sống? Tắc tịt à? Đừng để nỗi bất hạnh ấy ám ảnh bạn nữa. Hãy tìm cách gợi nó lên đi!
Bạn say mê và có thể sống chết với điều gì trong cuộc sống? Tắc tịt à? Đừng để nỗi bất hạnh ấy ám ảnh bạn nữa. Hãy tìm cách gợi nó lên đi!

Bạn có một công việc ổn định nhưng chưa bao giờ thấy thực sự hài lòng. Bạn thiếu vắng cảm giác bị lôi cuốn với các hoạt động trong cuộc sống. Khi được hỏi: “Thích làm gì nhất?”, bạn ngồi thẫn thờ và không có câu trả lời. Nếu tình trạng này xảy ra khi bạn sắp mừng sinh nhật thứ 30, xem như “thảm hại” rồi. Có thể nói, bạn đã để lạc mất niềm đam mê thời thơ ấu của mình hoặc giả chưa từng nhận ra mình yêu thích điều gì trong cuộc sống.
“Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời…”. Nếu lấy mốc sáu mươi tuổi làm chuẩn, bạn còn hơn ba mươi năm nữa để đánh thức sự say mê. Cứ sống thế này, chẳng cần đam hay mê cái gì cả, bạn vẫn chẳng chết, nhưng thế thì nhạt lắm! Sẽ có lúc bạn phát thèm khi thấy những người xung quanh được sống hết mình với điều họ yêu thích. Khi ấy, lỡ hối hận rồi bạn thay đổi làm gì kịp nữa. Mà cũng chẳng có nàng Cosmo nào lại chịu yên phận sống nhạt đâu bạn ạ!
Thế nên, các nàng ấy có hẳn một bí kíp để giải mã và đánh thức đam mê. Nào cùng đốt đuốc đi tìm quyển bí kíp ấy nhé!
10 bước để mở cánh cửa đam mê:
Bước 1: Hiểu bản chất của sự đam mê
Đam mê, không phải cứ ngồi đấy mà suy nghĩ hay cố gắng là có và cũng không thể biến sự yêu thích của ai đó thành của mình. Thì đấy, bạn không thể ép mình thích chơi nhạc, vẽ tranh… Nói cách khác, bạn phải tự tìm kiếm niềm đam mê, nắm bắt và khơi nguồn nó thôi. Muốn thế, bạn phải thoát khỏi sự định hướng của người khác.
Ngày bé tí, bạn đã được học các môn năng khiếu, nhưng chưa chắc đó là đam mê mà chỉ là mong ước hoặc sự áp đặt của phụ huynh. Bạn cần tái định hướng sở thích, từ đó mới có thể xác định điều mình thật sự say mê.
Bước 2: Xác định đâu là niềm đam mê
Hiểu đơn giản, đam mê là những gì bạn làm với tất cả sự nhiệt tình, vui thích và luôn làm tốt. Hồ Đan, 30 tuổi, chủ một chuỗi nhà hàng cho biết: “Tôi đã thích nấu ăn từ 15 năm trước. Sau khi ăn ở các nhà hàng về, tôi thử nấu lại. Có những món không hỏi công thức, tôi cũng “mò” được. Với tôi, nghệ thuật ẩm thực rất kỳ diệu và tôi say mê nó”.
Tuy nhiên, không phải ai cũng biết mình thích gì. Đó là trường hợp bạn không có năng khiếu nổi trội mà khá đều ở nhiều lĩnh vực. Đọc tiếp bước 3 nhé!
Bước 3: 30 phút mỗi ngày cho 7 câu hỏi sau:
1. Điều gì khiến bạn cảm thấy thoải mái, vui vẻ nhất khi làm?
2. Điều gì khiến bạn có thể làm một cách dễ dàng?
3. Điều gì kích thích sự sáng tạo của bạn?
4. Điều gì khiến bạn có thể làm mà không cần nghĩ đến thu nhập?
5. Bạn thích nói về chủ đề nào nhất?
6. Điều gì khiến bạn chấp nhận thất bại, miễn là được bắt tay vào thực hiện?
7. Điều gì khiến bạn hối hận vì đã không cố gắng hơn nữa?
Bước 4: Liệt kê những việc bạn thích
Bạn có sở thích gì hoặc thuở bé bạn mơ ước làm gì? Hãy viết tần tật những điều đó ra. Từ những sở thích ấy, bạn có thể phát triển và cụ thể hóa để rút ra kết luận. Khi say mê điều gì, bạn luôn hướng về nó, tìm đọc sách báo, lướt web hàng giờ và không ngừng trao đổi với người cùng sở thích về chủ đề ấy. Nếu vẫn chưa xác định mình thích gì, hãy luôn mang theo sổ tay và ghi lại mọi ý tưởng nảy ra trong đầu. Khi có thời gian, bạn hãy sắp xếp và sàng lọc thông tin.
Bước 5: Lắng nghe đánh giá từ người khác
Hãy nhờ bạn bè, người thân đánh giá điểm mạnh, năng lực, năng khiếu… của bạn. Ghi lại và khoanh vùng những ý trùng nhau. Đây là điểm nổi bật ở bạn mà ai cũng nhìn thấy. Sau đó, bạn quay lại bước 3 để đối chiếu với các câu hỏi và định hình đam mê.
Bước 6: Loại bỏ điều tiêu cực
Bạn thích trở thành bác sĩ thú y vì niềm vui là chăm sóc cún, mèo, thỏ. Thế nhưng, nhiều người lại khuyên bạn từ bỏ vì nghề đó… không sang.
Đừng bận tâm đến các lý do vớ vẩn làm “nhụt chí anh hùng”. Sự e ngại sẽ khiến bạn không đủ mạnh mẽ và tự tin để dấn thân. Ngoài ra, tránh xa những người luôn khiến bạn bực bội để thoải mái đầu óc nhé.
Bước 7: Đánh thức năng lực tiềm năng
Bạn nhận ra mình có máu điện ảnh? Hãy đăng ký lớp biên kịch, đạo diễn, diễn viên… Bạn thích giao tiếp với những con người mới? Đăng kí học lớp PR ngắn hạn đi bạn. Hãy kiểm tra bản thân qua các hoạt động mà bạn cảm thấy hứng thú. Nếu chỉ suy nghĩ trong đầu, làm sao bạn biết mình thực sự có khả năng trong lĩnh vực nào và điều gì có thể khiến tim bạn run lên vì say mê, không dứt ra được?
Bước 8: Huy động nguồn lực trợ giúp
Hãy tìm những người có chuyên môn hoặc thành công trong lĩnh vực bạn yêu thích để xin lời khuyên. Rất có thể từ họ, bạn chợt nhận ra điều mình đang theo đuổi chưa phải là đam mê thực sự. Khi ấy, bạn sẽ chuyển hướng tìm kiếm để không lạc lối.
Bước 9: Bắt đầu ngay bây giờ
Dẹp ngay suy nghĩ đã quá muộn để thay đổi một sở thích. Thậm chí khi đã qua cái tuổi “băm năm nhát”, bạn vẫn còn khối thời gian để sống với niềm đam mê của mình. Mà bạn này, nhiều người khẳng định chỉ cần có đam mê, thành công gặt hái trong một năm bằng cả mười năm sống và làm việc “vật vờ” đấy.
Bước 10: Hãy sắp xếp thời gian
Bạn không có thời gian để theo đuổi đam mê ư? Thế thì hãy tìm đi! Nếu không làm điều đó, ai có thể giúp bạn chứ? Hãy dậy sớm một chút, ngủ muộn một giờ, nhín thời gian cuối tuần, bớt xem ti-vi, chát chit, chơi game, tổ chức lại cuộc sống… Như thế, bạn sẽ tiết kiệm được ít nhất ba giờ mỗi ngày để “trang trải” cho niềm yêu thích của mình.
- “Tôi đam mê gì, yêu thích lĩnh vực nào?” là câu hỏi làm day dứt bao Eva đang chịu đời “sống nhạt”. Với họ, tìm được niềm đam mê là một điều vĩ đại nhất trong đời.
- Có lửa, sao không đốt?
Đam mê không chỉ thêm hương thêm hoa mà có thể thêm tiền cho bạn đấy!
Một số người tự “vùi dập” niềm đam mê của mình vì cho rằng chúng chẳng “nên cơm cháo” gì, nhất là những sở thích có vẻ “điên điên”, trẻ con. Tuy nhiên, họ có thể hái ra tiền mà không biết. Ví dụ như…
- Bạn vẫn mê chơi búp bê, trò xếp gỗ, nặn đất sét… sao không nghĩ đến một công ty đồ chơi nhỉ?
- Bạn ghét làm việc với chữ và con số nhưng có thể đan, móc suốt ngày? Còn chờ gì nữa mà không mở ngay một trang web hoặc lên Facebook bán đồ “handmade”!
- Mê sưu tầm quần áo cũ? Shop vintage mang tên bạn cần sớm khai trương ngay.
- Đừng bao giờ đổ thừa: “Tôi không rảnh để theo đuổi đam mê”. Hãy tự tạo thời gian cho mình vì không ai có thể giúp bạn trong chuyện này.

ANH ĐÃ NHÌN THẤY EM..




Em có những ban mai giấu trong hồn như lửa
Em có nổi buồn như tro
Hoang lạnh cả một thời thiếu nữ
Em có những ngọt ngào chưa tan
Thấm dịu cả tháng ngày lam lũ
Và em biết
Chỉ có một người
Nhìn thấy em

Bây giờ
Ngày tháng xanh tươi dần vắt cạn
Đôi mắt thâm quầng bóng tối đậm dần
Nhưng em biết trong cái nhìn nhân hậu
Anh vẫn thấy em tươi mới thuở ban đầu

Nhìn thấy em
Đã nhìn thấy em
Tròn đầy như trăng
Xanh mền như cỏ
Dịu hiền như sông
Hồn nhiên như gió
Như thác quyết liệt
Như núi nghĩ suy
Như đất thầm lặng
Chứa bao diệu kỳ

Bây giờ trên má em
Nếp nhăn dần lộ rõ
Trên tóc em
Sợi bạc choán dần chỗ
Giọng nói em chỉ còn những âm buồn
Và tiếng hát tắt chìm than đá
Nhưng em biết
Chỉ có anh duy nhất
Nhìn thấy em
Sức sống vẫn nguyên đầy
Nửa chìm khuất mặt trăng
Nửa xúc cảm sau màn sương phủ kín
Anh nhận ra em với tất cả sắc màu
Anh có trên đời
Anh ở nơi đâu

Anh đã nhìn thấy em
Anh không có thật
Mong được sẻ chia
Em ao ứơc thôi mà
Nên mãi mãi
Chỉ có em đối mặt
Với chính mình
Đơn đọc quãng đường xa 


ohad8mdsvv4onsakln1e Ở lại đi  Nguyễn Phong Việt                  Ở lại đi.
Nơi này còn một câu chuyện vui chưa hết
tiếng cười chưa dứt
đêm chưa về sáng…
Nơi này còn cần một người để lau nước mắt
cần một tiếng thở dài đồng cảm
cần một cái lay vai thức tỉnh…
Nơi này còn những ngày thật ngắn
còn những đêm thật dài
còn những bình minh một người chưa thức giấc
những hoàng hôn một người đã chợp mắt…
Nơi này còn cần một giọng nói tha thiết
còn cần một tấm lòng thành thật
còn cần những ước mơ viển vông…
Nơi này còn một giấc ngủ bình yên
còn một cơn gió về thật nhẹ
còn một ánh trăng qua cửa…
Ở lại đi.
nơi này còn cần tất cả!

Những biểu hiện của sự Ngu Ngốc..


Khái niệm ngu ngốc, đần độn có thể hiểu là sự ngược lại của khái niệm sáng dạ hoặc nhanh trí (cả hai đần và sáng dạ đều mang tính bẩm sinh).

Theo Từ Điển Bách Khoa Toàn Thư Mayer: Ngu ngốc có nghĩa là không có khả năng rút ra nhưng kết luận đúng đắn từ các cảm nhận.

Từ Ngu Ngốc thường được hiểu là một cái gì đó có tính chất tiêu cực. Biểu hiện của sự ngu ngốc gần như luôn được coi là sự thiếu hoặc giảm sút về trí tuệ (Intelligence), và được do bằng chỉ số thông minh (IQ).

Nhìn chung không phải lúc nào cũng có thể đánh giá chính xác được đặc điểm này ở con người.

Trong cuộc sống thường ngày sự ngu ngốc được xếp cùng với đầu óc không bình thường. Khó có thể biết đâu là ranh giới giữa các trạng thái ngu ngốc, hành vi thiếu suy nghĩ và và trí thông minh trung bình. Ngay cả những người có chỉ số thông minh cao trong những hoàn cảnh nhất định hoàn toàn có thể có những hành vi rất ngu ngốc, bởi thông minh không phải lúc nào cũng đồng nghĩ với khôn ngoan, sáng suốt. Ngược lại có người hiểu rộng, có trí thông minh không cao theo nghĩa y tế, nhưng hoàn toàn không ngu. Về hiện tượng này ta có thể thấy qua câu nói nổi tiếng của Socrates: "Tôi biết rằng tôi không biết gì cả". Câu nói đã diễn đạt đúng bản chất của sự việc rằng kiến thức là vô tận và sự ngu ngốc là đặc tính có trong tất cả mọi người.

Trong tranh luận, trong cuộc sống ta luôn thấy có hiện tựơng người này chê người kia là dốt. Cho dù sự ngu dốt như trên đã nói, nó tồn tại trong mỗi con người nhưng thường khi vào việc, người ta hay quên mất điều này. Để nhận diện được phần nào sự ngu dốt tôi liệt kê dưới đây một vài câu của nhiều người khác nhau, hy vọng rằng qua đó khi nói về sự ngu dốt của người khác chúng ta sẽ khoan dung hơn, sẽ chính xác và dễ tiếp thu hơn.

Nếu các bạn có thời gian và hứng thú, hãy nối dài danh mục này. Sẽ càng có giá trị nếu điều bạn viết chính là của bạn.

- Có hai thứ được coi là vô tận: Vũ trụ và sự ngu dốt của con người. Về phần vũ trụ thì tôi chưa tin lắm. (Albert Einstein)

- Người ta chỉ bị coi là ngu khi có hành động ngu. (Film Forest Gump)

- Cho dù có 50 triệu người nói ra những điều ngu ngốc, thì cũng chỉ là sự ngu ngốc. (Antole France)

- Những kẻ ngu ngốc không hề chế ra thuốc súng, nhưng bắn bằng thuốc súng đó. (Gerhard Uhlenbruck)

- Ngu ngốc cũng là một năng khiếu tự nhiên. (Wilhelm Busch)

- Không nhận biết được các mối quan hệ hiện tại của sự vật là ngu ngốc bậc nhất, nêu ra những quan hệ mà thực chất chẳng hề tồn tại là sự ngu ngốc bậc hai. (Rudi Wormser)

- Quyền ngu ngốc là sự đảm bảo cho phát triển nhân cách. (Mark Twain)

- Ngu ngốc là loại bệnh đặc biệt nhất trong tất cả các loại bệnh, bởi chỉ người không mắc bệnh mới khốn khổ vì nó.(Paul-Henri Spaak)

- Ngu ngốc không phải là do thiếu kiến thức, không phải là do không muốn học mà do tin rằng đã biết hết tất cả. (Anita Joachim-Daniel)

- Lười biếng là sự ngu ngốc của cơ thể, ngu ngốc là sự lười biếng của bộ não. (Johann Gottrfied Seume)

- Ngược lại với dịch hạch, ngu ngốc không phải là một bệnh do đó đừng hy vọng có thể hoàn toàn diệt trừ nó.(Norbert Wiener)

- Bệnh dịch lớn nhất và nguy hiểm nhất của mọi thời đại chính là sự ngu ngốc.(Ernst Probst)

- Một dân tộc dám vận dụng lí trí của chính mình thì dân chủ đối với họ là nhà nước tốt nhất trong tất cả các dạng nhà nước. Một dân tộc bị ngu hóa thì ngược lại coi đó là dạng nhà nước xấu nhất. (Andreas Tenzer)

- Đầu rỗng thì dễ gật.(Vô danh)

- Ngay cả một người thông minh nhất cũng có thể rất nhanh chóng trở thành bò, nếu như ngày qua ngày anh ta chẳng nhìn thấy gì hết ngoài những con bò xung quanh mình.

- Kẻ càng ngu, càng hẹp hòi, càng đểu giả thì càng dễ dàng chiếm được vị trí lãnh đạo, với điều kiện hắn được trao vũ khí còn những người khác thì bị tước đoạt.

- Thật là thoải mái nếu như không phải suy nghĩ.

- Cho dù dũng cảm là một đức tính lớn, nhưng trong nhiều trường hợp đó cũng chỉ là biểu hiện của sự ngu ngốc bẩm sinh hết phương chữa trị.

- Những người lãnh đạo đầu càng nhỏ càng có xu hướng thích dùng bạo lực để ngăn cản những người đối lập.

- Ai dám đặt câu hỏi, chỉ bị ngu năm phút. Ai không dám đặt câu hỏi sẽ bị ngu cả đời.

- Cả tin là khuyết điểm lớn nhất của trí thức.

- Một đặc tính của kẻ ngu là họ có thể tự hào vô giới hạn về bản thân.

- Bẩm sinh con người có xu hướng thiên về sự ngu ngốc.

- Chỉ có kẻ ngu mới học bằng kinh nghiệm, người khôn học bằng kinh nghiệm của người khác.

- Các biểu hiện thường thấy của sự ngu ngốc: Hiếu danh - Tàn nhẫn - Ích kỷ - Đãng trí - Nhẹ dạ - Ngang bướng - Điên loạn - Cuồng tín.

- Những ai biết lợi dụng sức mạnh của sự ngu ngốc, người đó sẽ lên cao.

- Vua của những thằng ngu thường có nhiều quần thần nhất.

- Kẻ không học, sẽ không quên bao giờ.

- Đỉnh cao của lòng khoan dung là sự chịu đựng những kẻ ngu.

- Mắc sai lầm không phải là ngu, chỉ không học từ những sai lầm đó mới là ngu.

- Một người to lớn nhất trong đám người lùn thì vẫn chưa phải là người vĩ đại, còn
một kẻ thông minh nhất trong đám ngu ngốc - vẫn chưa phải là nhà thông thái.

Woman In Love.



Woman in love - Tranh Henry Nelson O'Neil 1856
Woman in love – Tranh Henry Nelson O’Neil 1856


Phụ nữ là biểu tượng của cái đẹp và tình yêu. Có lẽ nếu tình yêu của người đàn ông là sự chinh phục, là biểu hiện của một sức mạnh thuyết phục, thì tình yêu của người phụ nữ là sự mềm mại, dịu dàng và vô cùng dẻo dai. Nếu tình yêu của người đàn ông thường là sự khởi nguồn cho câu chuyện, thì tình yêu của người phụ nữ là sự tiếp nối và khiến câu chuyện trở nên vĩnh cửu.
Hôm nay, ngày 8-3, chúng ta cùng nhau nghe lại một bài hát kinh điển về người phụ nữ, người đàn bà khi họ yêu và gìn giữ tình yêu của mình nhé.

Em là người đàn bà đang yêu
Và em làm bất kì điều gì
Để mang anh vào thế giới của em
Và ôm chặt anh trong đó
Đó là một đặc quyền mà em bảo vệ
Hết lần này đến lần khác hoài hoài
Em làm gì được bây giờ?
Em là người đàn bà đang yêu
Và em đang nói với anh
Anh biết cảm giác thế nào không?
Người đàn bà có thể làm gì?
Đó là một ưu quyền mà em bảo vệ
Hết lần này đến lần khác hoài hoài…
Không có gì nhiều để nói về bài hát. Woman in love được Barry Gibb và Robin Gibb của ban nhạc Bee Gees viết, và Barbra Streisand ghi âm năm 1980. Các bạn có thể đoán được, nó là bài hát sáng chói nhất trong sự nghiệp của Barbra Streisand. Nhưng tình yêu của người phụ nữ nhân loại sẽ còn nói muôn đời.


Người Đàn Bà Đang yêu


Đời là một khoảnh khắc trong không gian
Khi giấc mơ đã mất
Nơi đó thành cô đơn hơn
Em hôn từ biệt buổi sáng
Nhưng sâu tận trong lòng anh biết
Chúng ta không bao giờ biết tại sao
Con đường lại hẹp và dài
Khi đôi mắt ta gặp nhau
Và cảm xúc rất mạnh
Em xoay người khỏi bức tường
Em loạng choạng và ngã
Nhưng em cho anh tất cả…
(Điệp khúc:)
Em là người đàn bà đang yêu
Và em làm bất kì điều gì
Để mang anh vào thế giới của em
Và ôm chặt anh trong đó
Đó là một đặc quyền mà em bảo vệ
Hết lần này đến lần khác hoài hoài
Em làm gì được bây giờ?
Với anh vĩnh viễn của em
Trong tình yêu không có
Đo lường thời gian
Chúng ta đã tính sẵn mọi sự từ đầu
Rằng anh và em
Sẽ sống trong trái tim của nhau
Chúng ta có thể xa nhau bao đại dương
Nhưng anh cảm được tình em
Và em nghe được tiếng anh
Em loạng choạng và ngã
Nhưng em cho anh tất cả
(Lập lại Điệp khúc)
Em là người đàn bà đang yêu
Và em đang nói với anh
Anh biết cảm giác thế nào không?
Người đàn bà có thể làm gì?
Đó là một ưu quyền mà em bảo vệ
Hết lần này đến lần khác hoài hoài…
(TĐH dịch)

Woman in Love

Singer: Barbra Streisand
Songwriters: BARRY ALAN GIBB & ROBIN HUGH GIBB
Life is a moment in space
When the dream is gone
Its a lonelier place
I kiss the morning goodbye
But down inside you know
We never know why
The road is narrow and long
When eyes meet eyes
And the feeling is strong
I turn away from the wall
I stumble and fall
But I give you it all…
(Chorus:)
I am a woman in love
And I do anything
To get you into my world
And hold you within
Its a right I defend
Over and over again
What do I do?
With you eternally mine
In love there is
No measure of time
We planned it all at the start
That you and i
Would live in each others hearts
We may be oceans away
You feel my love
I hear what you say
No truth is ever a lie
I stumble and fall
But I give you it all
(Repeat chorus)
I am a woman in love
And Im talking to you
Do you know how it feels?
What a woman can do
Its a right that I defend
Over and over again……

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Bế tinh của đàn ông và nỗi sợ đàn bà..



 Trong thần thoại Ấn độ, có câu chuyện về thần Shiva làm tình với Parvati suốt một ngàn năm Không chịu xuất tinh. Với tính cách một tổ sư Yoga, Shiva cho thấy khả năng siêu quần của mình trong một kỹ thuật cơ bản của các nhà Yogi là phép bế tinh.
Lão Giáo cũng coi bế tinh là nền tảng của thuật trường sinh. Tinh thay vì xuất ra, thì được hành giả tập trung ý chí, hình dung là nó được vận chuyển lên đỉnh đầu … Nhà sư Tuệ Tĩnh ở nước ta cũng đặt bế tinh đứng hàng thứ nhất trong bảy nguyên tắc dưỡng sinh của ông, bao gồm : bế tinh, dưỡng khí, tồn thần, thanh tâm, quả dục, thủ chân, luyện hình. 

Bế tinh hay nỗi sợ đàn bà của mọi đàn ông:

Ngoài mục đích dưỡng sinh, bế tinh cũng có thể giải quyết một nỗi lo sợ thầm kín và rất nền tảng của người đàn ông. Đó là nỗi sợ … đàn bà ! Người nam sợ người nữ vì trong bản chất người nữ không bị giới hạn trong ái tình, trong khi đó người nam bị hạn chế bởi việc xuất tinh. Vì thế người nam sợ ái tình của người nữ, sợ đòi hỏi lạc thú của phái đẹp mà mình có thể không đáp ứng nổi. Họ coi chuyện ái tình lạc thú là tội lỗi, thậm chí coi người nữ như nguồn của tội lỗi, biểu tượng của ô uế, và luôn tìm cách đè nén người nữ trong các khuôn khổ luân lý xã hội khắt khe.

Càng sợ sệt mặc cảm, họ lại càng phải biểu dương « sức mạnh » của họ, trở nên hung dữ, bạo động, thậm chí lao vào chiến tranh, tàn phá, vào những cuộc chinh phục đẫm máu, dựng nên những chế độ độc tài tàn ác, những tôn giáo khắc nghiệt, hay những cuộc cách mạng đầy tang tóc. Những « công trình » và « chiến công » ấy giúp họ trốn chạy và rời xa chăn gối của vợ « hiền », tức cái chiến trường nguy hiểm nhất cho bản ngã tự tôn của họ. Bao chết chóc, tàn phá, áp bức có thể sẽ tránh được, nếu nỗi lo sợ thầm kín ấy của người đàn ông được hóa giải. Bộ mặt của thế giới có thể thay đổi hẳn khi người nữ không còn bị áp bức, và người nam không còn cảm thấy cần phải chinh phục giá trị  của mình qua bạo động, đàn áp.

Shiva và Parvati
Khác với súc vật, con người không chỉ ham muốn, mà còn ham muốn sự ham muốn của người khác. Trong ái tình người nam không chỉ thèm muốn người nữ (nếu không sẽ như súc vật), mà muốn người nữ muốn mình. Khi yêu, anh ta không chỉ yêu, mà còn muốn được yêu. Khi làm tình, anh ta phải tìm lạc thú qua lạc thú của người tình. Điều đó không dễ, nếu không kiểm soát được việc xuất tinh, một kỹ thuật được « biểu diễn » ở đây bởi … Shiva !

Bế tinh trong huyền thoại Đông Tây:

Huyền thoại Hy Lạp cũng có chuyện làm tình « dài hạn » tương tự : Ouranos, là Trời, làm tình với Gaia, là Đất, suốt hàng triệu triệu năm, khiến Trời với Đất cứ dính liền nhau, không có chỗ cho vạn vật sinh sôi nảy nở. Các con của Ouranos và Gaia bị kẹt trong bụng mẹ không ra ngoài được. Cho đến ngày kia, một người con tên Chronos, có nghĩa là Thời Gian, dùng lưỡi liềm được Gaia trao cho, từ trong bụng mẹ cắt đứt dương vật của Ouranos, thân phụ mình. Ouranos đau đớn rời khỏi thân thể Gaia, tạo khoảng trống giữa Trời và Đất cho các con của Gaia thoát ra khỏi bụng mẹ, để rồi sanh thành vạn vật sống dưới bầu Trời, trên mặt Đất.

Phải chăng kiểm soát việc xuất tinh là tốt, nhưng quá đáng thì có lẽ cũng không nên vậy?

Trong câu chuyện của chúng ta, màn ái tình không chấm dứt của Shiva cũng gây trở ngại cho vạn vật vì trong lúc Shiva dính liền với Parvati thế kỷ này qua thế kỷ khác thì Ma Quỷ nổi lên tàn phá thế giới. Shiva có sứ mạng làm cho Parvati sanh ra một vị Anh Hùng có khả năng hàng Ma diệt Quỷ. Nhưng Shiva lại không chịu cho tinh dịch của mình tràn ra trong người Parvati. Vishnu và chư Thần mới nghĩ ra một cách là nổi lửa quấy nhiễu Shiva. Shiva đành buông thả, nhưng lại xuất tinh ở ngoài thân thể Parvati. Thế là không có đấng Anh Hùng hạ sanh.

Người ta gắn liền chuyện này với lý tưởng Vô Sanh. Khi có người sắp chết, ở vùng Benares, thành phố của Shiva, người ta thường thì thầm một thần chú của Shiva vào tai kẻ ấy để mong làm đoạn tuyệt sự tái sanh. Kể cả tái sanh làm Anh Hùng …  

CÁC DẤU HIỆU ĐÁNH GIÁ VÀ LỪA DỐI..


Giải mã các điệu bộ của tay và mặt

 
Bill Clinton trước ban hội thẩm – theo bạn thì ông ta đang nghĩ gì?
Nếu chỉ nói toàn sự thật hay nói toạc ra những suy nghĩ trong đầu với hết thảy những người bạn gặp gỡ thì sẽ dẫn đến hậu quả gì đây? Ví dụ:
Bạn nói với sếp: “Xin chào sếp – Ông là kẻ bất tài.”
Nhân viên nam nói với một khách hàng nữ: “Cám ơn cô đã mua hàng, cô Susan. Cô có một bộ ngực mới săn chắc và tuyệt vời làm sao”.
Người phụ nữ nói với anh hàng xóm: “Cám ơn anh đã mua giúp tôi mấy món đồ tạp hóa. Anh có một cái mông rắn chắc thật hấp dẫn,   nhưng kẻ chết tiệt nào đã cắt mái tóc của anh vậy?”.
Bạn nói với mẹ vợ: “Rất vui được gặp lại mẹ - bà già hay chõ mũi vào chuyện của người khác.”
Khi được một người phụ nữ hỏi: “Cái áo đầm này làm tôi trông mập lắm phải không?” thì bạn trả lời ra sao? Nếu là đàn ông và biết điều gì tốt cho mình thì chắc hẳn, bạn sẽ nói cô ấy trông rất đẹp. Nhưng thực ra bạn lại nghĩ: “Cái áo đầm này không làm cô trông béo hơn mà chính bánh ngọt và kem mới làm cho cô béo ra đấy.”
Nếu chỉ toàn nói sự thật với mọi người thì kết cục là không những bạn sẽ cô đơn, mà thậm chí bạn có thể nhập viện hoặc ở tù. Nói dối là thứ dầu bôi trơn mối tương tác của chúng ta với người khác, cho phép chúng ta duy trì quan hệ xã giao thân thiện. Nó được gọi là lời nói dối vô hại , bởi nó làm cho người khác cảm thấy thoải mái thay vì nói với họ sự thật lạnh lùng, tàn nhẫn. Các cuộc nghiên cứu cho thấy những người nói dối xã giao được mọi người yêu thích hơn những người luôn nói thật, cho dù chúng ta biết là họ đang nói dối chúng ta. Bên cạnh đó, cũng có nhiều lời nói dối đầy ác ý khi ai đó cố tình lừa chúng ta vì lợi ích cá nhân của họ.
Nghiên cứu về lời nói dối
Những dấu hiệu khó phát hiện nhất khi nói dối là những dấu hiệu được người nói kiểm soát nhiều nhất, chẳng hạn như lời nói, bởi vì người ta có thể tập đi tập lại chúng nhiều lần. Ngược lại, các manh mối đáng tin cậy nhất chứng tỏ người khác đang nói dối chính là những điệu bộ mà họ thực hiện một cách vô thức, ít kiểm soát hoặc không thể kiểm soát được do chúng là những điều quan trọng nhất đối với họ xét về phương diện cảm xúc.
Robert Feldman thuộc trường Đại học Massachusetts ở Amherst đã nghiên cứu 121 cặp khi họ trò chuyện với người thứ ba. Một phần ba được yêu cầu làm ra vẻ có năng lực. Và những người còn lại được yêu cầu hãy là chính mình. Sau đó Robert Feldman cho tất cả những người tham gia xem lại băng ghi hình về chính họ và yêu cầu họ xác định những lời nói dối của họ trong suốt cuộc trò chuyện, bất kể điều đó lớn hay nhỏ. Có một số lời nói dối vô hại, chẳng hạn như họ nói thích ai đó nhưng thực tế là không. Trong khi ấy, cũng có những lời nói dối khác nghiêm trọng hơn, như có những người tự phong mình là ngôi sao nhạc rock! Nhìn chung, Feldman đã phát hiện ra rằng có 62% những người tham gia nghiên cứu cứ trung bình 10 phút lại nói dối khoảng 2 3 lần. Tác giả của cuốn sách The Day America Told the Truth (Ngày nước Mỹ nói sự thật) , James Patterson, cũng đã phỏng vấn hơn 2.000 người Mỹ và phát hiện 91% số người này thường xuyên nói dối cả ở nhà lẫn cơ quan.
“Nói thật luôn là cách xử sự tốt nhất, dĩ nhiên trừ phi bạn là người nói dối rất tài tình”
                                                                                                           J.K.JEROME
Vậy làm thế nào để biết được ai đang nói dối, nói quanh co hoặc đơn giản là đang suy nghĩ kỹ càng? Bạn có thể học một số kỹ năng quan sát cơ bản để nhận biết các điệu bộ dối trá, câu giờ, chán nản hay đánh giá của người khác. Trong chương này, bạn sẽ tìm hiểu những dấu hiệu ngôn ngữ cơ thể mà người ta vô tình để lộ. Phần đầu của chương trình sẽ đề cập đến hành vi nói dối và sự lừa dối.
Ba con khỉ khôn ngoan
Ba con khỉ ở trên ảnh tượng trưng cho những người không nghe, không nhìn và không nói điều ác. Các cử chỉ đơn giản bằng tay và mặt của chúng là nền tảng cho những điệu bộ dối trá của con người. Nói cách khác, khi chúng ta nhìn, nghe hay nói những lời dối trá, có thể chúng ta sẽ lấy tay che miệng, bịt mắt hoặc tai.
Không nghe lời tồi tệ, không nhìn thứ xấu xa, không nói lời độc ác
Những người nghe tin xấu hoặc chứng kiến một tai nạn khủng khiếp thường dùng tay che mặt, tượng trưng cho việc tự ngăn mình hoặc nghe tin tức hay tai nản khủng khiếp đó. Đây là điệu bộ được mọi người thực hiện nhiều nhất trên thế giới khi nghe thấy tin máy bay đam vào Tòa tháp đôi vào ngày 11/09/2001.
Như chúng ta thường thấy, khi nói dối, trẻ con hay dùng các động tác tay và mặt một cách lộ liễu. Khi không muốn cha mẹ khiển trách, nó dùng tay bịt tai lại; còn nếu nhìn phải điều gì đó không muốn nhìn, nó dùng cả bàn tay hoặc cánh tay bịt mắt lại. Khi đứa trẻ lớn hơn, các điệu bộ của tay và mặt xảy ra tinh tế hơn. Nhưng mỗi lúc nó nói dối, cố che giấu sự thật hoặc nhìn thấy điều dối trá thì những điệu bộ này vẫn xuất hiện.
Những điệu bộ của tay và mặt này cũng thường gắn với sự nghi ngờ, không chắc chắn hoặc cường điệu. Trong một tình huống đóng vai, Desmond Morris đã tiến hành một cuộc nghiên cứu mà theo đó, các y tá được yêu cầu nói dối bệnh nhân về tình trạng sức khỏe của họ. Kết quả cho thấy, những y tá nói dối sử dụng điệu bộ của tay và mặt nhiều hơn những y tá nói thật. Cả đàn ông và phụ nữ đều tăng số lần nuốt nước bọt khi họ nói dối, nhưng cử chỉ thường chỉ nhận thấy ở đàn ông vì trái cổ của họ to hơn.
“Tôi không có quan hệ tình dục với người phụ nữ đó”, chính trị gia vừa nói vừa nuốt nước bọt và xoa mũi.
Như đã đề cập ở phần đầu cuốn sách, chúng ta sẽ phân tích và thảo luận các điệu bộ đơn lẻ, nhưng cần chú ý đây không phải là cách mà chúng xuất hiện. Các điệu bộ thường là một phần của cụm điệu bộ nên chúng ta cần nghiên cứu chúng như nghiên cứu các từ ngữ trong 1 câu, nghĩa là liên hệ chúng với từ khác và ngữ cảnh chung, nơi chúng được sử dụng. khi ai đó dùng điệu bộ của tay và mặt thì không có nghĩa là lúc nào họ cũng đang nói dối. Tuy nhiên, điều ấy cho thấy có khả năng họ đang giấu thông tin. Hãy quan sát thêm những cụm điệu bộ khác để có thể khẳng định hay bác bỏ phán đoán của bạn. Quan trọng là bạn nên tránh giải thích điệu bộ của tay và mặt một cách độc lập.
Mặc dù không có một động tác đơn lẻ, một biểu hiện hay một cử động nào của gương mặt đáng tin cậy đến độ khẳng định được ai đó đang nói dối nhưng bạn có thể học một số cụm điệu bộ để làm tăng cơ hội và nhận ra lời nói dối.
Cách gương mặt tiết lộ sự thật
Để che giấu lời nói dối, chúng ta sử dụng những biểu hiện trên gương mặt nhiều hơn những bộ phần khác trên cơ thể. Chúng ta thường cười, gật đầu và nháy mắt khi muốn lấp liếm điều gì đó nhưng không may là các dấu hiệu trên cơ thể của chúng ta lại tiết lộ sự thật. Bởi những điệu bộ cơ thể và các dấu hiệu cảm xúc thể hiện trên gương mặt thiếu sự hòa hợp với nhau mà chúng ta không hề hay biết.
Những điểm không hòa hợp xuất hiện thoáng qua trên gương mặt tiết lộ sự mâu thuẫn trong cảm xúc.
Nếu chúng ta cố che giấu một lời nói dối hoặc một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, hành động đó có thể được biểu hiện trên gương mặt của chúng ta trong giây lát. Chúng ta thường biểu hiện việc ai đó sờ mũi thật nhanh là vì ngứa, chống tay lên mặt nghĩa là họ rất quan tâm đến chúng ta mà chẳng hề nghi ngờ rằng chúng ta đang làm họ chán ngấy. Chẳng hạn, chúng tôi đã quay phim cảnh một người đàn ông đang nói về việc ông ta và mẹ vợ hợp ý nhau như thế nào. Nhưng mỗi lần nhắc đến tên của bà mẹ vợ thì mép trái của ông ta lại nhếch lên trong tích tắc. Điều đó đã hé lộ cho chúng tôi biết cảm xúc thật của ông ta.
Phụ nữ nói dối giỏi nhất và đó là sự thật
Trong cuốn sách Why Men Lie & Women Cry (Tại sao đàn ông nói dối và phụ nữ khóc) (Nhà xuất bản Orion), chúng tôi có nói rằng nhờ giỏi đọc cảm xúc hơn nam giới nên phụ nữ dễ dàng thuyết phục người khác bằng một lời nói dối nghe lọt lỗ tai. Đặc điểm này có thể được nhìn thấy ở những bé gái cùng khóc theo các bé khác lúc ban đầu, sau đó chúng làm cho các bé khác khóc chỉ bằng cách òa khóc bất cứ lúc nào. Tiến sĩ Sanjida O’Connell, tác giả của cuốn sáchMindreading (Đọc được ý nghĩ) , đã tiến hành một cuộc nghiên cứu kéo dài trong 5 tháng về cách chúng ta nói dối. Cuối cùng, bà cũng đưa ra kết luận tương tự, phụ nữ nói dối giỏi hơn và tinh vi hơn đàn ông rất nhiều. Nam giới hay nói dối bằng vài câu đơn giản như “Anh lỡ xe bus” hoặc “Điện thoại của anh hết pin, đó là lý do tại sao anh không gọi điện cho em”. Ngoài ra, bà còn phát hiện những người hấp dẫn dễ chiếm được lòng tin hơn những người không hấp dẫn. Đó là lý do giải thích việc các nhà lãnh đạo như John F Kennedy và Bill Clinton có thể thoát tội sau tất cả những chuyện tày đình mà họ đã gây ra.
Lý do tại sao nói dối rất khó
Như chúng tôi đã nói ở Chương 3, đa số mọi người đều tin rằng khi ai đó nói dối thì họ mỉm cười nhiều hơn thường lệ. Nhưng nghiên cứu lại cho kết quả ngược lại, nghĩa là người ta mỉm cười ít đi. Trở ngại khi nói dối là suy nghĩ tiềm thức luôn hoạt động độc lập với lời nói dối, vì thế ngôn ngữ cơ thể đã vô tình vạch trần chúng ta. Đây là lý do tại sao những người hiếm khi nói dối dễ dàng bị phát hiện, bất kể câu chuyện của họ nghe có vẻ thuyết phục đến mức nào. Ngay giây phút họ bắt đầu nói dối, ngôn ngữ cơ thẻ của họ sẽ phát ra các dấu hiệu mâu thuẫn, mang đến cho chúng ta cảm giác rằng họ không nói thật. Trong khi nói dối, suy nghĩ tiềm thức phát ra một thứ “Tác nhân hồi hộp”, nó được thể hiện dưới dạng những điệu bộ mâu thuẫn với lời nói. Những người nói dối chuyên nghiệp như các chính trị gia, luật sư, diễn viên và phát thanh viên truyền hình đã trau chuốt những điệu bộ cơ thể của họ đến mức khó mà “nhận biết” được đó là lời nói dối và người ta bị hớp hồn vào đó.
Những người này nói dối theo một trong hai cách   sau. Cách thứ nhất, họ tập luyện các điệu bộ “tạo cảm giác” như thật khi họ nói dối, nhưng cách này chỉ có tác dụng nếu họ tập nói dối thường xuyên trong một thời gian dài. Cách thứ hai, họ hạn chế sử dụng các điệu bộ để không phải thể hiện bất cứ điệu bộ tích cực hay tiêu cực nào khi nói dối. Nhưng cách này cũng không đơn giản!
Thông qua luyện tập, những người nói dối có thể trở nên có sức thuyết phục, hệt như các diễn viên.
Hãy làm thử bài kiểm tra nhanh này: cố ý nói dối với người đối diện cũng như cố tỉnh táo để kìm nén tất cả các điệu bộ cơ thể của bạn. Dù bạn cố gắng che giấu chúng thì nhiều điệu bộ vô cùng tinh vi vẫn được bộc lộ. Những điệu bộ này bao gồm các cơ mặt co giật, sự giãn nở và thu hẹp con ngươi, đổ mồ hôi, má đỏ, tốc độ nháy mắt tăng từ 10 lên 50 lần trong một phút cùng nhiều dấu hiệu tinh vi khác cho thấy sự dối trá. Nghiên cứu từ băng hình ghi chậm cho thấy, các điệu bộ này chỉ xảy ra trong chớp mắt và chỉ những người phỏng vấn chuyên nghiệp, nhân viên bán hàng hay người rất mẫn cảm mới có thể nhận biết chúng.
Rõ ràng để nói dối thành công, bạn cần phải “giấu” đi cơ thể của mình. Đó là lí do tại sao trong các buổi thẩm vấn, người ngồi xét hỏi phài ngồi vào một cái ghế không bị che khuất hoặc ngồi ánh đèn, sao cho người phỏng vấn có thể nhìn thấy toàn bộ cơ thể của người bị thẩm vấn, lúc này những lời nói dối của họ sẽ dễ bị phát hiện hơn. Việc nói dối cũng suôn sẻ hơn nếu bạn ngồi tại bàn, ngó qua hàng rào hoặc nhìn từ phía sau cánh cửa khép kín vì lúc đó cơ thể bạn được che khuất một phần. Tuy nhiên, cách tốt nhất để nói dối là nói qua điện thoại hoặc viết email!
Tám điệu bộ nói dối thường gặp nhất
1. Che miệng
 Ở điệu bộ này, não điều khiển bàn tay che miệng lại một cách vô thức nhằm ngăn chặn những lời nói dối đang được thốt ra. Đôi khi người ta che miệng chỉ bằng vài   ngón tay thay vì cả một bàn tay khép chặt nhưng ý nghĩa của chúng đều giống nhau.
Một số người cố ngụy trang điệu bộ che miệng bằng cách giả vờ ho. Những diễn viên thủ vai kẻ cướp hoặc tội phạm thường dùng điệu bộ này   trong các cảnh bàn tính kế hoạch hành động cùng đồng bọn hoặc khi bị cảnh sát tra khảo. cố ý để khán giả thấy rằng họ đang giấu giếm điều gì đó hoặc không thành thật.
Nếu một người che miệng khi đang nói, rất có thể họ đang nói dối. Còn nếu họ dùng điệu bộ này trong lúc bạn đang nói thì có khả năng, họ cảm thấy bạn đang che giấu điều gì đó. Một trong những tình huống gây bối rối tại hội nghị mà người diễn thuyết có thể gặp phải là lúc nhìn thấy các thính giả che miệng khi ông ta đang phát biểu. Lúc này, người thuyết trình nên ngừng lại dể hỏi: “Có quý vị nào thắc mắc gì không?” hoặc “Tôi thấy một số người không đồng ý. Xin hãy nêu câu hỏi?” Cách cho phép khán giả đưa ra ý kiển phản hồi sẽ tạo cơ hội cho người thuyết trình nói rõ quan điểm và giải đáp thắc mắc. Trường hợp thính giả ngồi khoanh tay thì diễn giả cũng nên hỏi tương tự.
 Ngoài ra các điệu bộ che miệng cũng có thể xuất hiện dưới hình thức tưởng như vô nghĩa là điệu bộ “ suỵt ”, khi ấy một ngón tay được đặt thẳng đứng che ngang môi. Đây là điệu bọ rất có thể đã được cha, mẹ một đứa trẻ sử dụng khi nó còn nhỏ. Lớn lên, đứa trẻ ấy sử dụng điệu bộ này nhắm tự nhủ bản thân đừng tiết lộ những cảm nhận của mình. Vấn đề là điệu bộ “suỵt” đã báo cho bạn biết rằng có điều đó đang được giữ lại.
Nếu cha mẹ hoặc người giám hộ dùng điệu bộ này khi bạn còn nhỏ thì có nhiều khả năng là bạn sẽ sử dụng nó lúc trưởng thành.
2. Sờ mũi
 Điệu bộ sờ mũi đôi khi chỉ là động tác xoa nhanh bên dưới mũi vài lần hoặc chỉ một lần và nhanh đến mức gần như không nhìn thể nhìn thấy. Phụ nữ thường vuốt mũi nhanh hơn đàn ông, có thể là để tránh làm trôi mất lớp phấn trang điểm.
Điều quan trọng cần nhớ là động tác sờ mũi phải được hiểu theo cụm và ngữ cảnh, bởi những người bị dị ứng với phấn hoa hay bị cảm lạnh cũng làm điệu bộ này.
Những nhà khoa học thuộc Cơ sở Nghiên cứu, Điều trị Thính giác và Vị giác ở Chicago phát hiện ra rằng khi bạn nói dối, một chất hóa học có tên là catecholamin sẽ được tiết ra, làm cho các mô bên trong mũi sưng lên. Các nhà khoa học trên đã sử dụng các máy ghi hình đặc biệt để quay lại đường máu lưu thông trong cơ thể. Kết quả cho thấy, việc cố ý nói dối còn làm tăng huyết áp. Như vậy, nghiên cứu này đã chứng minh được mũi của con người nở phồng lên khi nói dối là do máu lưu thông, đây được gọi là “Hiệu ứng Pinocchio”. Huyết áp tăng làm mũi bị căng phồng lên khiến cho các đầu dây thần kinh trong mũi ngứa ran và dẫn đến hành động xoa mũi thật mạnh để đỡ “ngứa”.
Tuy chỗ sưng lên không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng có vẻ đây là nguyên nhân gây ra điệu bộ sờ mũi. Triệu chứng này cũng xảy ra khi ai đó đau khổ, lo lắng hoặc tức giận.
Chuyên gia thần kinh học người Mỹ Alan Hirsch và chuyên gia tâm thần học Charles Wolf đã phân tích lời khai của Bill Clinton trước ban hội thẩm về chuyện ông lăng nhăng với Monica Lewinsky. Kết quả cho thấy khi nói thật, Bill Clinton hiếm khi sờ mũi, còn khi nói dối thì ông nhíu mày trong giây lát trước lúc trả lời câu hỏi và cứ cách 4 phút lại sờ mũi 1 lần, cả thảy là 26 lần.
“Tôi không có quan hệ tình dục với người phụ nữ đó!”
Những cuộc nghiên cứu được thực hiện bằng các máy quay chiếu vào cơ thể cũng cho thấy, dương vật của một người đàn ông sẽ cương cứng lên vì máu lưu thông khi anh ta nói dối. Lẽ ra ban hội thẩm nên tụt quần ông Bill xuống thì hơn.
Công tố viên của ban hội thẩm hỏi: “Thưa ngài Clinton, tại sao con gà lại băng qua đường?”
Bill Clinton trả lời: “Ý ông nói “gà” là sao? Ông làm ơn định nghĩa từ “gà” ở đây? Và tôi đã không băng qua đường với con gà đó.”
3. Ngứa mũi
 Một người bị ngứa mũi thường cố ý xoa hoặc gãi mũi cho đỡ ngứa. Hành động này không giống với hành động vuốt nhẹ của điệu bộ sờ mũi. Cũng tương tự như điệu bộ che miệng, điệu bộ sờ mũi được cả người nói sử dụng để che đậy những lời dối trá, lẫn người nghe thực hiện khi họ nghi ngờ lời người nói. Trong khi đó, ngứa mũi thường là điệu bộ độc lập, được lặp đi lặp lại và không liên quan gì đến toàn bộ cuộc trò chuyện.
4. Giụi mắt
Như hình minh họa ở phần trước, một trong ba con khỉ khôn ngoan bịt mắt khi nói: “Không nhìn điều gì xấu xa”. Khi trẻ em không muốn thấy điều gì đó, chúng sẽ dùng một hoặc cả hai tay để che mắt lại. Còn người lớn khi tránh nhìn một điều không vừa ý, rất có thể họ sẽ giụi mắt . Não điều khiển tay giụi mắt nhằm cố ngăn việc nhìn thấy điều dối trá, đáng nghi, không hài lòng hoặc để tránh nhìn vào mặt của người đang bị lừa dối. Đàn ông thường dụi mắt rất mạnh và quay mặt đi nếu đó là lời nói dối trắng trợn. Phụ nữ ít dùng điệu bộ này hơn. Thay vào đó, họ sẽ chạm nhẹ vào ngay bên dưới mắt bởi 2 lý do: hoặc là bản năng của phái nữ khiến họ tránh thể hiện những điệu bộ thô kệch, hoặc là họ không muốn làm phai đi lớp trang điểm. Nữ giới cũng tránh cái nhìn chằm chằm của người nghe bằng cách quay mặt đi.
“Lying through your teeth” (Nói dối một cách trơ trẽn) là cụm từ thường được dùng để ám chỉ cụm điệu bộ nghiến răng và mỉm cười giả tạo, kết hợp với giụi mắt. Đây là điệu bộ hay được các diễn viên điện ảnh sử dụng để diễn tả sự không thành thật và xuất hiện khá phổ biến ở những nền văn hóa “lịch sự” như văn hóa Anh. Người Anh không thích nói cho bạn biết chính xác điều họ đang nghĩ.
5. Nắm lấy tai
 Hãy hình dung tình huống khi bạn nói với ai đó: “Cái này giá chỉ có 300 bảng thôi” mà người ấy giật tai của họ rồi quay sang một bên và lẩm bẩm: “Nghe có vẻ bộn tiền đấy!” Điệu bộ này là một nỗ lực nhằm “không nghe điều không hay” bằng cách đặt tay ở đâu đó xung quanh tai, bên trên tai hay giật mạnh dái tai. Đây là phiên bản của điệu bộ đặt tay lên che cả hai tai mà trẻ con sử dụng khi không muốn nghe những lời khiển trách của cha mẹ. Các biến thể khác của điệu bộ này gồm có: xoa phía sau tai, ngoáy tai, kéo dái tai hoặc bẻ cong vành tai về phía trước để che lỗ tai.
Ngoài ra, điệu bộ nắm lấy tai cũng có thể hàm ý người nào đó đã nghe đủ hoặc đang muốn nói. Và giống như điệu bộ sờ mũi, điệu bộ này cũng hay được những người đang lo lắng sử dụng. Thái tử Charles thường nắm lấy tai lẫn sờ mũi mỗi khi ông bước vào căn phòng chật ních người hoặc đi ngang đám đông. Điệu bộ này cho biết ông đang lo lắng, bởi chúng ta chưa bao giờ thấy ông dùng chúng khi đã yên vị trong xe hơi.
Tuy nhiên ở Ý, điệu bộ nắm lấy tai dùng để chỉ một người không nam tính hoặc đồng tính nam.
6. Gãi cổ
 Trong điệu bộ gãi cổ , ngón trỏ - thông thường ở bàn tay thuận – gãi một bên cổ ở dưới dái tai. Theo quan sát của chúng tôi, trung bình một người gãi cổ 5 lần, ít khi dưới 5 lần và hầu như không bao giờ hơn 5 lần. Đây là dấu hiệu chỉ sự nghi ngờ, không chắc chắn và là điệu bộ đặc trưng của những người hay nói “Tôi không chắc là tôi đồng ý.” Rất dễ nhận thấy điệu bộ gãi cổ khi lời nói mâu thuẫn với điệu bộ. Ví dụ, nếu ai đó gãi cổ khi nói các câu đại loại như: “Tôi có thể hiểu cảm giác của anh” thì thực chất anh ta không hiểu gì cả!
7. Kéo cổ áo
 Desmond Morris là một trong những người đầu tiên phát hiện ra rằng lời nói dối gây cảm giác ngứa ran tại một số mô nhạy cảm trên mặt và cổ. Do đó, người ta thường phải cọ hoặc gãi để bớt ngứa. Điều này giải thích tại sao những người cảm thấy không chắc chắn thường gãi cổ hay những người đang nói dối, sợ bị bắt bẻ lại kéo cổ áo. Khi một người nói dối nào đó cảm thấy bạn đang nghi ngờ anh ta thì huyết áp của anh ta tăng lên, gây đổ mồ hôi ở cổ.
Điệu bộ kéo cổ áo cũng xảy ra khi ai đó cảm thấy tức giận hoặc không hài lòng và cần kéo thấp cổ áo xuống cho thoáng cổ. Khi thấy người nào sử dụng điệu bộ này thì bạn hãy hỏi: “Xin anh vui lòng lặp lại điều đó” hoặc “Xin anh vui lòng làm rõ điểm đó” để cho người sắp lừa dối phải từ bỏ ý định.
8. Đút ngón tay vào miệng
Đây là hành động vô thức ở những người muốn tìm lại cảm giác an toàn như đứa trẻ đang bú vú mẹ khi họ cảm thấy căng thẳng. Trẻ con ngậm ngón cái hay mép chăn thay cho vú mẹ, còn người lớn thì đút tay vào miệng, ngậm điếu thuốc, tẩu thuốc, cây viết, mắt kính hoặc nhai kẹo cao su.
Người trong hình cần cảm giác an toàn
Hầu hết các động tác của tay và miệng đều có liên quan đến hành vi nói dối hay lừa dối, nhưng điệu bộ đút ngón tay vào miệng là biểu hiện bên ngoài của nhu cầu trấn tĩnh bên trong. Vì vậy, động thái tích cực với một người đang làm điệu bộ này là đem lại sự tin cậy và cảm giác an toàn.
Điệu bộ đánh giá sự chần chừ
Người diễn thuyết giỏi được xem là người có thể dựa vào “Trực giác” để biết khi nào thính giả đang chú ý và khi nào thính giả đã nghe đủ. Một nhân viên bán hàng giỏi phải nhận biết được mối quan tâm của khách hàng, đồng thời biết cách đánh trúng “điểm yếu” của họ. Bất kỳ người dẫn chương trình nào cũng đều cảm thấy trống trải khi thuyết trình trước những thính giả kiệm lời hoặc chỉ ngồi im quan sát. May thay, một số điệu bộ bằng tay và cằm có thể được sử dụng làm nhiệt kế để kiểm tra độ nhiệt tình hay thờ ơ của người khác, cũng như cho người diễn thuyết biết họ đang làm tốt công việc đến mức nào.
Sự buồn chán
Khi người nghe chống tay lên cằm thì đó là dấu hiệu cho biết họ bắt đầu cảm thấy chán. Trong điệu bộ này, bàn tay nâng đầu lên ngăn họ không ngủ gật, đồng thời cách cánh tay và bàn tay chống cằm tiết lộ mức độ buồn chán của họ. Hành động này thường bắt đầu bằng việc nâng cằm bằng ngón cái, đến khi mất dần sự thích thú thì dùng nắm tay để đỡ cằm. Trong trường hợp người nghe dùng cả bàn tay đỡ láy đầu (Hình minh họa) điều đó có nghĩa, họ đã mất hết hứng thú. Dấu hiệu buồn chán tột bậc xuất hiện lúc họ lấy cả hai tay đỡ toàn bộ đầu, đồng thời ta có thể nghe rõ tiếng ngáy!
Tay chống đỡ đầu để ngăn không ngủ thiếp đi
Việc các thính giả gõ ngón tay lên bàn và nhịp chân liên tục trên sàn thường làm cho những diễn giả chuyên nghiệp hiểu nhầm là dấu hiệu của sự buồn chán. Nhưng thật ra, nó thể hiện thái độ thiếu kiên nhẫn. Nếu dấu hiệu này xuất hiện trong lúc bạn nói chuyện với một nhóm người thì bạn cần phải áp dụng một động thái chiến lược là buộc người gõ ngón tay hoặc nhịp chân tham gia vào cuộc trò chuyện để họ không gây ảnh hưởng tiêu cực đến những người khác. Bất kỳ thính giả nào thực hiện các dấu hiệu vừa nêu cũng có ý báo cho diễn giả biết là đến lúc ông ta nên kết thúc bài nói chuyện.
“Ông nói mớ phải không?” Người nghe hỏi.
“Không phải”, người nói đáp lại.
“Vậy xin vui lòng đừng nói trong khi tôi ngủ.”
Tốc độ gõ ngón tay hoặc nhịp chân có liên quan tới mức độ sốt ruột của người nghe. Nhịp gõ càng nhanh nghĩa là họ càng thiếu kiên nhẫn.
Các điệu bộ đánh giá
Điệu bộ đánh giá được thể hiện bằng bàn tay nắm lại tựa vào cằm hoặc má và thường thì ngón trỏ chĩa lên. Tư thế này sẽ chuyển thành tư thế lòng bàn tay đỡ lấy cằm khi người thực hiện bắt đầu mất hứng thú nhưng vẫn muốn tỏ ra quan tâm vì phép lịch sự.
  Điệu bộ đánh giá tỏ vẻ quan tâm – giữ vững đầu và bàn tay tựa vào má.
Những người quản lý cấp trung thường dùng điệu bộ đánh giá để giả vờ quan tâm đến chủ tịch công ty mỗi khi ông này trình bày các bài phát biểu buồn chán, tẻ nhạt. Tuy nhiên, không may là hành động bàn tay bắt đầu đỡ lấy đầu (theo bất cứ hình thức nào) đã tiết lộ sự thật và rất có thể sẽ khiến vị chủ tịch nhận thấy một số nhân viên của mình không thành thật hoặc đang dùng chiêu tâng  bốc giả tạo.
Có những suy nghĩ tiêu cực.
Bàn tay tựa nhẹ vào má nhưng không đỡ lấy đầu biểu lộ sự quan tâm đích thực. Còn khi ngón trỏ chỉ thẳng lên má và ngón cái đỡ cằm, có nghĩa người nghe đang có suy nghĩ tiêu cực hoặc chỉ trích về người nói hay đề tài của họ. Trong vài trường hợp, ngón trỏ có thể dụi mắt hoặc đẩy mắt lên cho thấy người nghe vẫn còn nghĩ những ý nghĩ tiêu cực.
Người ta thường hiểu nhầm điệu bộ đánh giá là điệu bộ thích thú, nhưng thực ra, ngón cái chống cằm lại bộc lộ thái độ chỉ trích của người nghe. Việc giữ một cụm điệu bộ có liên quan đến thái độ người thực hiện nên người nào duy trì cụm điệu bộ đánh giá càng lâu thì thái độ chỉ trích của họ sẽ càng kéo dài. Có thể xem cụm điệu bộ này là dấu hiệu cho thấy người nói cần có hành động tức thì, hoặc lôi kéo người nghe vào câu chuyện hoặc kết thúc cuộc nói chuyện. Ngoài ra, một biện pháp đơn giản làm thay đổi thái độ người nghe là đưa vật gì đó cho họ để người đó đổi tư thế.
Ông ta đã nghe đủ hoặc không thấy bị thuyết phục
 Bức tượng nhà tư tưởng Rodin thể hiện thái độ suy xét, trầm tư, đồng thời, tư thế của cơ thể và điệu bộ bàn tay chống cằm cũng tiết lộ sự chán nản.
Người dự phỏng vấn đang nói dối
Chúng tôi đã phỏng vấn một người đàn ông nước ngoài đến xin dự tuyển vào công ty chúng tôi. Suốt cuộc phỏng vấn, anh ta cứ bắt chéo chân và khoanh tay (dùng cụm điệu bộ đánh giá phê phán), lòng bàn tay khép lại đồng thời thường xuyên quay mặt đi. Rõ ràng là anh ta lo lắng điều gì đó, nhưng trong phần đầu cuộc phỏng vấn, chúng tôi không có đủ thông tin để đánh giá chính xác những điệu bộ tiêu cực của anh ta. Khi chúng tôi đặt câu hỏi về người chủ trước, thời gian anh ta làm việc ở quê nhà, anh ta trả lời kèm theo một loạt điệu bộ giụi mắt, sờ mũi và tránh nhìn thẳng. Cuối cùng, chúng tôi quyết định không tuyển dụng người này vì những điều chúng tôi nhìn thấy đều mâu thuẫn với điều anh ta nói. Tuy nhiên, vì hiếu kỳ về các điệu bộ giả tạo đó nên chúng tôi đã kiểm tra thông tin từ những người cung cấp tin ở nước ngoài và phát hiện rằng anh ta đã khai man về quá khứ của mình. Chắc hẳn, anh ta cho rằng nhà tuyển dụng ở một nước khác sẽ không nhọc công kiểm tra thông tin từ những người cung cấp ở nước ngoài. Nếu không hiểu được các dấu hiệu cơ thể, có lẽ chúng tôi đã phạm sai lầm vì thuê anh ta.
Vuốt cằm
Lần tới, nếu có cơ hội thảo luận với một nhóm người, bạn hãy quan sát họ thật cẩn thận trong khi đưa ra ý kiến. Có thể bạn sẽ thấy rằng đa số họ đều đưa một bàn tay lên mặt và dùng điệu bộ đánh giá. Khi gần kết thúc bài thuyết trình, bạn hãy yêu cầu họ phát biểu hoặc đưa ra đề xuất. Lúc này,   họ sẽ dừng điệu bộ đánh giá và bắt đầu điệu bộ vuốt cằm . Đây là dấu hiệu cho thấy họ đang suy nghĩ để đưa ra quyết định.
Đưa ra quyết định                   Kiểu vuốt cằm của phụ nữ
Khi bạn yêu cầu người nghe đưa ra quyết định và họ bắt đầu vuốt cằm thì các điệu bộ theo sau đó sẽ cho bạn biết họ đồng ý hay phản đối. Lúc này, tốt nhất là bạn giữ im lặng, đồng thời quan sát những điệu bộ kế tiếp của họ. Chúng báo hiệu họ đã quyết định! Chẳng hạn, nếu sau điệu bộ vuốt cằm là điệu bộ khoanh tay, bắt chéo chân và ngồi thụt vào trong ghế, thì chắc chắn rằng câu trả lời của họ sẽ là “không”. Sự quan sát này sớm mách bảo bạn nêu lại các đề nghị trước khi người nghe từ chối và làm cho cuộc thỏa thuận diễn biến xấu đi.
Ngược lại, nếu sau động tác vuốt cằm là điệu bộ cúi về phía trước, cánh tay mở rộng, hoặc tiếp tục nghe lời đề nghị của bạn hoặc xem hàng mẫu, thì có khả năng bạn sẽ nhận được câu trả lời “đồng ý” và có thể tiến tới thỏa thuận.
Cụm điệu bộ trì hoãn
Với người đeo mắt kính, thay vì dùng điệu bộ vuốt cằm khi đưa ra quyết định, người này sẽ thực hiện nối tiếp cụm điệu bộ đánh giá bằng cách gỡ mắt kính ra và đút một gọng kính vào miệng. Còn người hút thuốc lá sẽ rít một hơi thuốc. Hành động ngậm viết hoặc ngón tay của người nào đó khi được yêu cầu đưa ra quyết định là dấu hiệu cho biết họ đang cảm thấy phân vân và cần được trấn an. Vật ngậm trong miệng cho phép họ trì hoãn cũng như xoa dịu cảm giác bị hối thúc phải đưa ra câu trả lời ngay lập tức.
Đôi khi các điệu bộ buồn chán, đánh giá và đưa ra quyết định được kết hợp lại, mỗi điệu bộ bộc lộ những thái độ khác nhau của người thực hiện.
Hình minh họa sau đây cho thấy điệu bộ đánh giá chuyển sang cằm hoặc bàn tay có thể tạo thành động tác vuốt cằm. Người này đang đánh giá lời đề nghị, đồng thời rút ra kết luận.
Cụm điệu bộ đánh giá/đưa ra quyết định
Khi người nghe mất dần hứng thú với người nói thì đầu của họ bắt đầu tựa lên tay. Hình minh họa bên dưới thể hiện thái độ thờ ơ của người nghe thông qua điệu bộ đánh giá với ngón cái đỡ cằm.
Cụm điệu bộ đánh giá, quyết định và chán ngán
Arnold Schwarzenegger đang cố làm rõ quan điểm của mình trong khi người dẫn chương trình truyền hình suy xét điều đó.
Điệu bộ xoa và vỗ đầu
 Khi bạn nói ai đó “đang làm tôi chán ngấy đến tận cổ” (a pain in the neck) nghĩa là bạn đề cập đến phản ứng cương lên của các cơ nhỏ trên cổ, thường được gọi là hiện tượng nổi da gà. Lúc này, lớp da có dính lông ở cổ - thực ra không hiện hữu – bị dựng đứng lên, tạo cho bạn vẻ đáng sợ, bởi vì bạn đang cảm thấy bị đe dọa hoặc tức giận. Điều này tương tự phản ứng “xù lông” của một con chó đang tức giận khi phải đương đầu với con chó khác có khả năng sẽ là kẻ thù của nó. Phản ứng nêu trên làm cho bạn cảm thấy ngứa ran ở sau cổ mỗi khi bạn tức giận hay sợ hãi. Thông thường, bạn sẽ xoa tay lên cổ để giảm bớt cảm giác ngứa ngáy này.
Giả sử bạn nhờ ai đó giúp bạn một việc nhỏ và họ quên thực hiện nó. Khi bạn hỏi họ kết quả, họ vỗ trán hoặc sau cổ như thể họ đang đánh chính mình. Mặc dù vỗ ở vị trí nào đều biểu thị sự quên khuấy đi mất, nhưng quan trọng là họ vỗ ở trán hay sau cổ. Nếu vỗ trán thì đây là dấu hiệu cho thấy họ không sợ bạn nhắc đến sự đãng trí của họ. Còn nếu họ vỗ ở sau cổ để làm dịu các động tác cơ cương đang dựng lên thì điều đó có nghĩa là bạn đã khiến họ “chán ngấy đến tận cổ” theo đúng nghĩa đen vì đề cập đến việc mà họ quên làm. Còn nếu họ vỗ mông thì…
Gerard Nierenberg thuộc Học viện Đàm phán New York (Negotiation Institute) phát hiện rằng người hay xoa sau cổ thường có khuynh hướng tiêu cực hoặc chỉ trích, trong khi người hay xoa trán để diễn tả lỗi lầm của mình thường cởi mở và dễ gần hơn.
(Thành ngữ “a pain in the neck” (ND))
Để hiểu chính xác các điệu bộ của tay và mặt trong tình huống nhất định cần phải mất rất nhiều thời gian quan sát. Khi thấy một người thực hiện bất kỳ điệu bộ của tay và mặt nào đã được bàn đến trong chương này thì nhiều khả năng, họ đang có suy nghĩ tiêu cực. Tuy nhiên, vấn đề đặt ra là suy nghĩ tiêu cực ấy có ý nghĩa gì? Đó có thể là sự nghi ngờ, dối trá, không chắc chắn, cường điệu, lo lắng hay nói dối một cách trơ trẽn. Kỹ năng thực sự chính là khả năng nhận biết thái độ tiêu cực nào mới đúng là thái độ của họ. Để đạt được điều này, tốt nhất là phân tích những điệu bộ xuất hiện trước điệu bộ của tay và mặt, đồng thời hiểu chúng theo đúng ngữ cảnh.
Lý do tại sao Bob luôn thua cờ
Chúng tôi có một đồng nghiệp tên là Bob, ông ấy rất thích chơi cờ. Chúng tôi đã thách đấu với Bob rồi bí mật quay phim lại trận đấu để phân tích ngôn ngữ cơ thể của ông ấy. Cuộn phim cho thấy Bob thường xoa tai hoặc sờ mũi mỗi khi ông ấy không chắc về bước đi kế tiếp. Ngoài ra, lúc chúng tôi thể hiện ý định di chuyển một quân cờ bằng cách chạm hờ nó thì ngôn ngữ cơ thể Bob tiết lộ suy nghĩ của ông ấy về nước đi dự kiến này. Nếu cảm thấy có thể đánh bại nước cờ đó và nghĩ ra nước phản công thì Bob sẽ biểu hiện sự tự tin bằng điệu bộ chắp tay hình tháp chuông. Ngược lại, nếu không chắc chắn hoặc không hài lòng, ông ấy sẽ dùng điệu bộ che miệng, nắm lấy dái tai hoặc gãi cổ. Mọi việc xảy ra theo dự đoán khi chúng tôi bí mật giải thích các dấu hiệu của Bob cho những thành viên khác trong nhóm chơi cờ của chúng tôi. Chẳng bao lâu sau, đa số họ đều có thể đánh bại ông bạn Bob tội nghiệp bằng cách đoán trước suy nghĩ của ông ấy thông qua ngôn ngữ cơ thể của ông. Bob đã không được tặng 1 bản của cuốn sách này.
Ý nghĩa kép
Trong cuộc phỏng vấn phân vai có quay video, người được phỏng vấn đột nhiên che miệng và xoa mũi sau khi nghe chúng tôi hỏi một câu. Điệu bộ này diễn ra trong vài giây ngay trước khi trả lời, sau đó anh ta trở lại tư thế thoải mái. Từ đầu cho đến lúc đó, người được phỏng vấn vẫn giữ tư thế thoải mái: không cài khuy áo khoác, để lộ lòng bàn tay, gật đầu và cúi về phía trước mỗi khi trả lời câu hỏi. Vì vậy, chúng tôi đã nghĩ đây là các điệu bộ đơn lẻ hoặc không liên quan đến ngữ cảnh. Khi chúng tôi hỏi anh ta về điệu bộ này, anh ta trả lời rằng khi được đặt câu hỏi, anh ta nghĩ đến hai hướng trả lời: một là tiêu cực, hai là tích cực. Lúc nghĩ đến câu trả lời tiêu cực và khả năng người phỏng vấn phản ứng lại với nó, anh ta che miệng lại. Tuy nhiên, khi nghĩ đến câu trả lời tích cực, anh ta bèn bỏ tay ra và tỏ vẻ thoải mái. Sự hoài nghi của anh ta về phản ứng có thể có của người phỏng vấn đối với câu trả lời tiêu cực đã dẫn đến điệu bộ che miệng đột ngột.
Điều này giải thích lý do tại sao điệu bộ của tay và mặt rất dễ bị hiểu nhầm, vì thế người ta dễ đưa ra kết luận sai lầm.
(CUỐN SÁCH HOÀN HẢO VỀ NGÔN NGỮ CƠ THỂ. Allan & Barbara Pease)