NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Định mệnh cho bạn trái chanh? Hãy biến thành ly nước chanh ngon

Định mệnh chỉ cho bạn một trái chanh? Bạn hãy pha thành một ly nước chanh ngon ngọt.


Tôi xin kể chuyện hai người đã hiểu và áp dụng phương pháp lấy trái chanh của mình pha thành hai ly nước chanh tuyệt ngon.

Câu chuyện thứ nhất

Đó là chuyện của bà Thehna Thompson ở New York. Trong thời kỳ chiến tranh, chồng bà được bổ nhiệm đến trại huấn luyện, kế bãi sa mạc Mojave thuộc New Mexico. Bà theo săn sóc chồng.

Thật là buồn nản. Ngay ngày đầu, bà đã ghét vùng này, vì chưa bao giờ bà phải ở một xó đất khổ cực đến thế. Chồng bà suốt ngày đi dự các cuộc tập trận trên bãi sa mạc, còn bà suốt ngày lủi thủi trong căn nhà gỗ lụp xụp. Trời thì nóng gần 50 độ.

Bà chẳng có ai ở gần đền nói chuyện cho khuây khoả, ngoài mấy người Mê Hi Cô và người da đỏ không biết lấy một câu tiếng Anh. Gió nóng thổi suốt từ sáng đến chiều, khiến cho đồ ăn và cả đến không khí đầy vị cát.

Bà không chịu nổi nữa. Bà than số phận chẳng ra gì và viết thơ cho cha mẹ sẽ quay về New York, không thể ở lại cái địa ngục này. Ông cụ thân sinh trả lời vỏn vẹn có hai câu, nhưng thấm thía đến nỗi bà không bao giờ quên được, và hai câu đó thay đổi hẳn đời sống của bà:

Trong một nhà tù, hai người cùng đứng vịn tay vào song sắt; một người chỉ trông thấy một bức tường trơ trụi, còn một người ngửa mặt lên trời, ngắm những vì sao.

Bà đọc những dòng này một lần, hai lần cho đến mười lần rồi tự nhiên thấy hổ thẹn. Bà quyết sẽ tìm cái vui trong tình cảnh của bà: bà quyết ngắm sao.

Bà làm thân với thổ dân và đã ngạc nhiên trước cách họ đối lại. Khi bà tỏ ra thích cái gì, món ăn hay vải dệt, họ lập tức mang biết bà những thứ tốt nhất mà chính họ đã từ chối không bán cho các du khách hỏi mua. Bà nghiên cứu những hình thức lạ lùng của cây xương rồng, cây ngọc giá hoa. bà dò xét những cử động, nhưng tính nết của lũ chó vô chủ, bà đứng hàng giờ ngắm mặt trời lặn, huy hoàng và rực rỡ ở bãi sa mạc, bà đi kiếm và tàng trữ những vỏ hến bị vùi sâu dưới cát hàng triệu năm trước, nhưng di tích cuối cùng của thời kỳ mà bãi sa mạc này còn là đáy biển.

Bãi sa mạc không thay đổi, những người da đỏ cũng vậy. Chính bà đã thay đổi, hay nói đúng hơn, tinh thần của bà đã thay đổi, tạo cho bà một thời kỳ thú vị nhất trong đời bà. Cái thế giới bà khám phá ra kích thích bà viết một cuốn sách tả nó.

Bà đã biết nhìn qua song sắt nhà tù và bà đã biết ngắm sao lóng lánh trên trời.

Câu chuyện thứ hai

Cách đây mấy năm, khi tới một vùng hẻo lánh miền Florida, tôi đã làm quen với một trại chủ. Ông ta cũng biết pha một ly nước ngon bằng trai chanh độc.

Khi lần đầu thấy khoảng đất mới đã mua được, ông hết sức thất vọng. Đất không màu, trồng cây không được mà nuôi heo cũng không được. Chẳng cây nào mọc được ở đó, ngoài một cây sồi quắt queo và chẳng vật nào sống ở đó được, trừ hàng đàn rắn độc.

Sau ông nghĩ ra một cách làm cho cái khu đất cằn cỗi, phản chủ ấy thành một xí nghiệp phồn thịnh: ông nuôn rắn làm thịt, đóng hộp bán.

Lần tới thăm ông, tôi nhận thấy mỗi năm có đến hai vạn du khách đến xem sở nuôi rắn của ông. Công cuộc buôn bán thật là phát đạt. Mỗi tuần, hàng ngàn lọ nọc rắn được gởi đi đến những phòng thí nghiệm chuyên môn chế thuốc viên từ nọc rắn độc; da rắn được mua với giá cắt cổ để đóng giày, làm ví bán cho các bà các cô sang trong ở tỉnh thành; còn thịt rắn đóng hộp thì được gởi từng tàu đến những thị trường ở khắp nơi.

Tôi có mua được một tấm hình chụp các nhà trong trại, cái làng nhỏ mới mọc, hãnh diện với cái tên "Serphentville, Florida" và gởi nó để biếu người đã biết cách pha một ly nước ngon bằng một trái chanh thật độc.


Chỉ có người chết mới không có vấn đề gì..


Một nhà doanh nghiệp ngồi trong góc phòng ăn, một mình uống rượu giải sầu. Một vị khách nhiệt tình đến trước mặt anh ta hỏi: “Chắc ông đang gặp phải vấn đề khó khăn? Ông cứ tự nhiên nói ra, để tôi có thể làm điều gì đó giúp ông”. Nhà doanh nghiệp nhìn ông ta, lạnh lùng đáp: “Vấn đề của tôi nhiều lắm, chẳng ai có thể giúp được tôi đâu”. 
Vị khách nhiệt tình đó liền rút ra tấm danh thiếp, muốn nhà doanh nghiệp ngày mai đến văn phòng gặp ông.
Ngày hôm sau, nhà doanh nghiệp đến theo lời hẹn gặp. Vị khách nọ nói: “Đi, tôi đưa ông đến một nơi này”. Nhà doanh nghiệp thực sự không hiểu ông ta định làm cái quái gì?
Vị khách đưa nhà doanh nghiệp đến một vùng ngoại ô vắng vẻ, hai người xuống xe. Vị khách đó chỉ tay về phía những ngôi mộ, nói với nhà doanh nghiệp: “Ông hãy nhìn xem, chỉ có những người nằm dưới mộ kia mới hoàn toàn không gặp vấn đề gì phải lo lắng”. Nhà doanh nghiệp lúc này mới bừng tỉnh.
Đừng sợ hãi vấn đề gì, chỉ có những người chết mới không có một vấn đề nào. Trên con đường thành công, chỉ cần có một vấn đề nào đó là sẽ có hy vọng thành công, chỉ cần đối mặt với vấn đề đó, giải quyết vấn đề đó mới có thể tiến lên phía trước.


Mưa lớn và mưa nhỏ



Ngày nọ tôi đang đi taxi thì nhìn thấy trên đường ba tai nạn xe cộ, lúc đó bên ngoài mưa đang rơi lất phất, tôi nói với người tài xế: "Mưa nhỏ như thế này mà cũng để xảy ra tai nạn, nếu mưa lớn dầm dề thì sẽ còn như thế nào nữa?".
Người tài xế cười cười, nói: "Vì mưa nhỏ nên mới dễ xảy ra tai nạn!".
"Chẳng lẽ mưa lớn lại đỡ hơn sao?"
"Ðúng thế, vì khi mưa nhỏ, người trên đường bất chấp mưa chạy lung tung, lại thêm bụi đất trên đường trộn lẫn với nước mưa nên rất trơn trượt không dễ thắng xe, vì vậy dễ xảy ra tai nạn. Còn khi mưa lớn, người đi bộ phần lớn đều nấp dưới mái hiên nhà, có đi trên phố thì cũng phải mang dù, không thể che đại một tờ báo ở trên đầu chạy lung tung. Lại thêm bụi đất ở trên đường bị nước mưa mạnh cuốn trôi, độ ma sát giữa mặt đường và bánh xe mạnh, tâm lý cảnh giác do mưa lớn càng cao tự nhiên không dễ xảy ra tai nạn giao thông".
"Ðúng lắm" - Tôi khâm phục nói: "Với cơ thể mà nói, mùa thu dễ bị cảm lạnh hơn mùa đông; với thời cuộc mà nói, mưa gió lất phất lại nguy hiểm hơn sóng bão cuồn cuộn, đại khái đều cùng một lý lẽ cả!"

TUẦN TRĂNG MẬT KHÔNG BAO GIỜ KẾT THÚC.


Tình yêu không phải là một mối quan hệ. Tình yêu mang tính cảm thông, nhưng nó không phải là một mối quan hệ. Một mối quan hệ là một cái gì đó đã kết thúc. Một mối quan hệ là một danh từ; dấu chấm hết đã xuất hiện, tuần trăng mật đã kết thúc. Lúc này không còn niềm vui, không còn sự hăng hái nhiệt tình, mọi việc đã kết thúc. Bạn có thể tham gia tuần trăng mật, chỉ để giữ lời hứa của mình. Bạn có thể tham gia tuần trăng mật vì nó thoải mái, dễ chịu, ấm cúng. Bạn có thể tham gia tuần trăng mật vì bạn chẳng còn việc gì khác để làm. Bạn có thể tham gia tuần trăng mật vì nếu bạn không tham gia thì bạn sẽ gặp nhiều rắc rối... Mối quan hệ là một cái gì đó đã kết thúc.
Tình yêu không bao giờ là mối quan hệ; tình yêu là sự cảm thông. Nó luôn là một dòng sông, tuôn chảy không có điểm dừng. Tình yêu không biết đến dấu chấm hết, tình yêu là một thứ tuần trăng mật không bao giờ kết thúc. Nó cũng giống một cuốn tiểu thuyết khởi đầu từ một điểm nào đó và kết thúc tại một điểm nào đó. Nó là một hiện tượng diễn ra không ngừng. Người yêu có thể kết thúc, nhưng tình yêu vẫn tiếp tục tồn tại, nó là một thể liên tục.
Tại sao chúng ta lại làm cho sự cảm thông đẹp đẽ này trở thành một mối quan hệ? Tại sao chúng ta lại vội vã thế? Vì sự cảm thông không an toàn, mối quan hệ thì an toàn. Mối quan hệ có sự an toàn; sự cảm thông chỉ là một cuộc gặp gỡ giữa hai người lạ mặt, có thể chỉ qua một đêm thì họ nói lời chia tay. Ai biết được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai? Chúng ta lo sợ về điều đó nên chúng ta muốn làm cho điều này trở thành chắc chắn. Chúng ta muốn ngày mai phải  diễn ra theo đúng những gì dự kiến của mình; chúng ta không để sự tự do có cơ hội lên tiếng.
Bạn yêu một cô gái hoặc một chàng trai và bạn lập tức bắt đầu nghĩ đến việc kết hôn. Bạn muốn biến nó thành một mối quan hệ hợp pháp. Tại sao? Tại sao pháp luật phải xuất hiện giữa tình yêu? Pháp luật có thể xuất hiện bởi vì nơi đây không có tình yêu. Đây không phải là tình yêu, đây chỉ là một ý nghĩ kỳ quặc và bạn biết rằng nó có thể biến mất ngay ngày mai. Trước khi họ biến mất, bạn muốn làm một cái gì đó để nó không biến mất nên bạn biến nó thành một bản hợp đồng. Bạn hy vọng rằng bản hợp đồng này sẽ giúp bạn giữ lại cái được gọi là tình yêu này.
Trong một thế giới tốt hơn, với những con người sâu sắc hơn, với những con người thức tỉnh hơn, người ta sẽ yêu thương, yêu say đắm, nhưng tình yêu của họ vẫn luôn là sự cảm thông, chứ không phải là một mối quan hệ. Tình yêu của họ có thể sâu sắc hơn, lãng mạn hơn, thiêng liêng hơn, tồn tại lâu hơn cái được gọi là tình yêu của bạn. Nhưng nó không được bảo đảm bởi pháp luật, bởi phiên tòa, bởi cảnh sát. Sự đảm bảo bắt nguồn từ con tim mỗi người, đó là sự đồng cảm trong im lặng. Đó là sự đồng cảm giữa hai đôi mắt, giữa hai con tim, giữa hai linh hồn. Tình cảm này chỉ có thể hiểu, không thể nói.
Hãy quên đi mối quan hệ và hãy học cách cảm thông.
Một khi bạn sống trong mối quan hệ bạn bắt đầu giả định về nhau - điều này hủy diệt mọi tình cảm giữa hai người. Người phụ nữ nữ nghĩ rằng mình biết rõ người đàn ông, người đàn ông nghĩ rằng mình biết rõ người phụ nữ. Chẳng ai biết rõ ai cả! Bạn không thể hiểu rõ người khác, người khác luôn luôn là một điều bí ẩn. Việc giả định về người khác là sự lăng mạ, là sự thiếu tôn trọng.
Làm sao bạn có thể biết rõ về họ? Họ là một chuỗi thay đổi liên tục, họ không phải là vật chất. Người phụ nữ bạn biết vào hôm qua đã thay đổi, trở thành người phụ nữ khác vào hôm nay.
Người đàn ông bạn đã ngủ cùng tối hôm qua, sáng nay bạn hãy nhìn lại gương mặt anh ta. Anh ta không còn là người đàn ông của tối hôm qua nữa, anh ta đã thay đổi nhiều. Thay đổi rất nhiều. Đó là sự khác biệt giữa một con người và một món đồ vật. Đồ vật trong phòng vẫn không thay đổi, nhưng người đàn ông và người phụ nữ, họ không còn như trước nữa.
Mối quan hệ thì xấu xí, sự cảm thông thì đẹp đẽ.
Trong mối quan hệ cả hai người đều trở nên mù quáng về nhau. Bạn thử nghĩ xem, lần cuối cùng bạn nhìn thẳng vào mắt vợ mình là cách đây bao lâu? Có lẽ đã nhiều năm rồi. Bạn quan tâm đến người lạ nhiều hơn so với người mà bạn đã biết. Bạn biết tất cả về thể xác của họ, bạn biết cách phản ứng của họ, bạn biết tất cả những gì đã xảy ra. Mọi điều cũ kỹ đều lặp đi lặp lại.
Thực ra không phải thế. Không gì lặp lại cả; mọi thứ đều mới mẻ qua từng ngày. Chỉ có ánh mắt của bạn trở nên cũ kỹ, chỉ có kết luận của bạn, định kiến của bạn trở nên cũ kỹ.
OSHO

NỖI SỢ KHÔNG RỜI ..


 
Phần đông chúng ta khao khát có được một địa vị cao trong xã hội bởi vì chúng ta sợ phải là một kẻ vô danh tiểu tốt. Xã hội đã hun đúc những con người sống trong đó có thói quá tôn trọng người ở địa vị cao trong xã hội và nếu là kẻ vô danh tiểu tốt thì lại bị đá lên đá xuống! Cho nên, mọi người trên thế giới đều muốn có địa vị, ở ngoài xã hội, ở trong gia đình, hay là ở trong lòng bàn tay của Thượng Ðế, và cái địa vị đó phải được mọi người thừa nhận, nếu không thì sẽ chẳng còn có nghĩa gì nữa . Chúng ta phải luôn luôn được ngồi trên một cái bệ! Nhưng thầm kín trong đáy lòng, chúng ta luôn luôn bị xáo trộn với những nỗi phiền muộn, khổ tâm, vì thế, nếu ra ngoài xã hội mà được trọng vọng, đối với chúng ta đã là một khích lệ lớn lao rồi . Sự thèm khát địa vị, danh vọng, uy quyền, được xã hội suy tôn, về một khía cạnh nào đó, là cái khát vọng muốn chi phối người khác. Cái khát vọng muốn chi phối người khác này chính là một hình thức xâm lấn. Bậc thánh mà muốn được tôn sùng vì cái vị trí thánh của mình thì cũng chẳng khác gì con gà năng nổ kiếm ăn ở ngoài sân cỏ mà thôi . 

Vậy thì, lý do nào đã khiến cho người ta phải năng nổ, ham hố như vậy ? Phải chăng là vì sợ hãi ? 

Sợ hãi là một trong những vấn đề lớn nhất trong đời sống. Một tâm hồn đã bị ám ảnh vì sợ hãi luôn luôn sống trong nỗi bất an, mâu thuẫn, dễ bị khích động và gây hấn. Sự sợ hãi làm cho con người không dám thay đổi lối suy nghĩ, và sinh ra thói đạo đức giả. 

Chỉ cho tới khi nào chúng ta thoát ly ra khỏi nỗi sợ hãi, nếu không, dù chúng ta vượt qua được ngọn núi cao nhất, sáng tạo ra đủ loại Thần Thánh, chúng ta vẫn chỉ lầm lũi đi trong bóng tối mà thôi . 

( Trích "Freedom from the Known" ) 

J. Krishnamurti

"Phong độ đàn ông" ..



Khi gặp đàn bà, có rất nhiều thứ để khen: khen đẹp, khen xinh, khen trẻ, khen gầy đi, khen béo ra... Không thấy có gì khen được trong những thứ để khen kể trên thì có thể chuyển sang khen áo, khen túi... Khi gặp đàn ông, thường chỉ có một câu khen - phong độ: "Dạo này anh phong độ thế!".
Phong độ là gì? Phong độ như khí độ, có gì đó liên quan đến gió. Phong độ là trạng thái của thể xác, của tinh thần và của tâm hồn. Đàn ông phong độ thể xác phải khỏe. Yếu đến mức không thể cầm nổi tờ báo đọc hay không thể bật nổi nắp chai bia không thể gọi là phong độ. Đàn ông phong độ như cánh buồm căng gió, như lá cờ bay phần phật. Còn gì đẹp hơn con ngựa đang phi, con thuyền đang lướt và người đàn ông phong độ. Nhiều người hiểu phong độ chỉ ở nghĩa gắn với thể xác, gắn nó với tên của làng chuyên bán rắn nổi tiếng Lệ Mật. Nhiều người lầm tưởng phong độ gắn với rắn, ăn rắn cho phong độ Lệ Mật, để gi gỉ gì gi cái gì cũng rắn.
Đàn ông phong độ cần có tinh thần khoáng đạt. Không hiểu được điều này thì cho dù có thông minh lanh lợi đến mấy cũng không vượt qua giới hạn của sự khôn vặt và sẽ mất đi cái đàng hoàng phong độ của người đàn ông. Khoáng đạt là phong cách sống phóng khoáng đạt rộng rãi cả trong suy nghĩ và cả trong hành động. Đặc biệt trong cách chi tiền người đàn ông phong độ phải hào phóng. Tất nhiên muốn hào phóng phải có nhiều hào để phóng nhưng nếu đã phong độ lo gì không có hào.
Phong độ cũng là sự thể hiện vẻ đẹp về trang phục, tư thế, tác phong. Phong độ của một người không thể có ngay được một sớm một chiều và không thể cố tạo ra phong độ được. Đằng sau phong độ ẩn giấu cả trình độ, tài năng và học thức. Phong độ chính là diện mạo tinh thần - khí chất bên trong được biểu hiện qua lời nói, cử chỉ và thái độ.
Đàn ông phong độ là người chiến thắng trước cuộc đời. Phong độ là sức mạnh tinh thần toát ra từ bên trong để người ta cảm thấy sự vững vàng mà không cần phải nổ, không cần phải bắn pháo hoa, không cần diễu võ dương oai.
Phong độ như thước đo để đánh giá đàn ông. Phong độ là thể hiện được hết cái gì mình có, là đạt đến hết những gì có thể đạt được. Có thể lấy ví dụ về đàn ông phong độ như Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông bơi qua sông Dương Tử, như Tổng thống Mỹ Bill Clinton thổi kèn Saxophone, Tổng thống Nga Putin từ Trung tá KGB trở thành người đứng đầu nhà nước...
Nói đến đàn ông phong độ là nói đến những người đã trưởng thành. Không ai khen những người trẻ phong độ. Những người trẻ chưa đủ phong độ. 
Phong độ là sự tự tin trong quan hệ, đặc biệt là trong quan hệ với đàn bà. Đàn ông phong độ không nhìn đàn bà với cái nhìn van xin. Đàn ông phong độ nhìn đàn bà với cái nhìn bao dung độ lượng, như thể nhìn những người bạn tốt nhất của con người.
Tóm lại, người đàn ông phong độ là người đẹp trai mà không hợm hĩnh, giàu có mà không kiêu căng, mạnh mẽ mà không thô kệch, cứng rắn mà không vũ phu, si tình mà không yếu đuối, nồng nàn mà không ngu xuẩn, thu nhập cao mà không phải làm việc quá nhiều, mê du lịch và thích mua sắm đồ, yêu chiều con cái và trọng vợ, biết tôn trọng sở thích riêng tư của người khác, biết nấu nướng, massage, có năng lực điều khiển xe trên đường và vợ trên giường... Người đàn bà phong độ là người có người đàn ông phong độ như trên là người yêu, là người tình hoặc là chồng càng tốt.
Sách Luận ngữ viết: "Quân tử có ba chặng đời. Niên thiếu huyết khí chưa định, tránh "sắc". Tráng niên huyết khí sung mãn, tránh "đấu". Có tuổi huyết khí suy nhược, tránh "đắc". Nói đến phong độ là nói đến tuổi tráng niên huyết khí sung mãn. Tráng niên tránh "đấu", theo giải thích của Khổng Tử là "đấu khí", "đấu dũng", "đấu thắng", tóm lại là tránh cương cường hiếu thắng. Người tráng niên cần chú ý điều tiết khí độ, nên nhớ câu "tri túc thường lạc" (biết đủ thì thường xuyên vui vẻ). Đàn ông phong độ cần cảnh giác trước lòng tham muốn được thêm thứ mà mình đã được vì điều đó dẫn đến tiếp tục lao tâm, lao lực, rất hại cho... phong độ.

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Khi người yêu cũ gõ cửa



Chúng ta yêu nhau chỉ cần một lý do, là tình yêu. Nhưng chúng ta chia tay lại cần rất nhiều lý do!
1. Vì sao chia tay tình yêu?
- Mẹ anh không thích em.
- Em quá phiền hà và ghen tuông.
- Anh quá bận, chúng ta tạm chia tay một thời gian.
- Chúng ta ở quá xa nhau, không thể chăm sóc nhau thường xuyên.
- Chúng ta không hợp nhau…

Những đôi chia tay tình yêu thường lịch sự viện ra những cớ nghe có vẻ nhẹ nhàng và hợp lý nhất, có vẻ ít làm tổn thương người kia nhất. Rất ít người nói thẳng ra lý do quan trọng nhất, là chúng ta đã không còn yêu nhau được như ngày xưa mới quen. Và càng ít người dám nói thẳng ra rằng, anh đã chán (chán chê) em rồi. Hoặc em đã chán (chán chường) anh rồi!
Tôi từng được nghe tâm sự của một người bạn gái, bạn ấy nói, anh người yêu cũ đến với bạn ấy chẳng cần lời tỏ tình. Hai người làm cùng nhau, gần nhau, thân nhau, rồi phải lòng nhau. Sau đó chẳng cần rào đón hồi hộp gì, tự nhiên cầm tay ôm nhau và trao cái hôn đầu. Và tự ngầm hiểu rằng đã yêu nhau, chẳng cần tỏ tình hay tặng hoa theo nghi thức gì cho rườm rà.
Sau đó cũng tự nhiên và lẳng lặng lên giường, trao gửi. Rồi đến lúc chia tay, anh kia cũng lừ lừ mà đi, không cần tuyên bố gì! Thật là một người đàn ông nhất quán và cá tính!
Phụ nữ đều biết rằng, có những lý do quan trọng khiến người đàn ông ta yêu tha thiết, một ngày kia trở thành… anh người yêu cũ! Những rạn nứt trong tình yêu khi đã lớn đến mức độ không thể hàn gắn, sẽ khiến chúng ta buộc phải lựa chọn một cách sống khác dễ thở hơn cho cả hai. Có điều, sau khi chia tay, phim ảnh vẫn thường xuất hiện màn sướt mướt, khi một đêm mưa, anh con trai tới gõ cửa nhà cô gái và nói, em ơi, anh vẫn còn yêu em tha thiết!
Rất nhiều cô gái đã ảo tưởng rằng, người yêu cũ sẽ quay lại tìm mình trong tình huống ấy. Hoặc vào lúc anh buồn rầu thất vọng vì cô người yêu mới quá lạnh lùng thực dụng. Hoặc vào lúc anh ấy thất bại trong sự nghiệp. Hoặc vào lúc anh ấy quá hối hận vì lỡ chia tay tình yêu. Và cô gái trở thành nơi trao gửi tin cậy, chỉ cô mới hiểu anh.
Họ quên béng rằng vì sao mà họ chia tay nhau!
2. Khi người yêu cũ tìm đến nhà người yêu cũ
Một lần bạn tôi đã chạy khỏi nhà anh người yêu đầu tiên chỉ bởi, nhìn thấy anh ấy đang ôm hôn mối tình đầu của… anh ấy! Tất nhiên anh này về sau có thanh minh, đó chỉ là một phút xúc động, khi người con gái ngày xưa quay lại khóc lóc van nài!
Bạn tôi tha thứ, thậm chí sau này họ còn cưới nhau. Nhưng bản tính đàn ông thật khó thay đổi. Sau khi lục đục và chia tay, người đàn ông ấy dù đã lấy vợ mới nhưng thỉnh thoảng vẫn quay lại đòi ngủ với cô bạn tôi. Ngủ với vợ cũ đâu có bị pháp luật cấm? Và mấy ai dám đưa chồng cũ ra tòa kiện chỉ vì tội dám đòi quay lại tòm tem?
Thì ra có những người đàn ông coi người yêu cũ là bạn tình thích hợp nhất. Trong khi phụ nữ luôn ảo tưởng về thứ tình yêu còn sót lại sau phút chia tay!
Nhiều cô gái sau khi chia tay người yêu, vẫn còn chấp nhận mỗi khi anh kia đòi thân mật. Cô ấy vẫn hy vọng mỗi lần thân mật là một lần níu kéo. Còn anh kia, chỉ đơn giản là tháng đôi lần, quen mui bén mùi!
Mình có quen một cô gái trẻ xinh đẹp, cô ấy nói, bi kịch của cô ấy là anh đàn ông mà cô vẫn còn yêu, chỉ khi nào say rượu mới đến gõ cửa nhà cô, ôm cô, yêu cô. Còn khi tỉnh rượu, anh ấy lại trở về với người yêu hiện tại! Và cô ấy vẫn hy vọng, một lần nào đó, người đàn ông ấy quay lại không phải vì cơn say, vì quen đường, vì cô đã từng thuộc về anh ấy nên thêm một lần nữa, hẳn cũng không ai từ chối!
Và nhiều người phụ nữ cũng đã tha thứ khi người yêu trót có lúc mềm lòng với bạn gái cũ, thậm chí, ngủ với vợ cũ của anh ấy. Bởi nói cho cùng, trước đây anh ấy đã từng làm việc ấy, có thể lý giải được. Miễn rằng mình vẫn là “thì hiện tại” của anh!
3. Nhưng một khi tình yêu chỉ còn là cớ!
Có người phụ nữ từng bị phản bội nói chua chát rằng, tình yêu chỉ là cớ để những thằng đểu chơi gái khỏi tốn tiền! Còn tôi, tôi cho rằng, một người đàn ông đàng hoàng tử tế, họ chắc chắn sẽ không bao giờ lợi dụng người con gái này trong khi mồm nói yêu người con gái khác!
Ngay cả trong lúc say rượu, ngay cả trong lúc người yêu cũ chạy tới khóc lóc cầu xin, ngay cả trong lúc cơn mưa đêm lang thang dồn chân họ tới trước cửa nhà bạn, hay khi cuộc sống tàn nhẫn đẩy họ tới chân tường, hay họ thất vọng với tình yêu mới, và bạn là chốn trú ẩn bình yên cuối cùng trên đời này của họ.
Bởi vì với bất cứ lý do gì để họ quay lại gõ cửa tình yêu cũ, cái đầu tiên họ phải làm, là phải chinh phục lại bạn từ đầu! Phải xây lại mối quan hệ từ đầu với bạn! Bởi vì, chúng ta đã chia tay nhau, tình yêu đã ở lại trong quá khứ. Chứ không phải, vì đã từng hôn nhau, nên lúc nào anh quay lại gõ cửa, cũng có thể hôn ngay lần nữa! Hoặc vì đã từng thắm thiết với nhau, nên anh cứ ngỏ ý quay lại, là anh có thể trèo lên giường em!
Hãy nhớ lại lý do vì sao chúng ta chia tay nhau. Chứ đừng nhớ lại rằng chúng ta đã từng thắm thiết yêu đương ra sao. Quá khứ không lẽ đã không dạy được phụ nữ chúng ta bài học nào đáng giá hay sao?
Và đôi khi, tôi không biết vì sao, nhiều cô gái đã mủi lòng mở cửa, ngay khi người yêu cũ gõ cửa!
Bởi bạn đâu phải cái thảm chùi chân để sẵn ở cửa, mà khi nào muốn, người đàn ông có thể quay lại?

Này anh, em ghét..


Này anh….
Em ghét những ngày mưa tầm tã. Ghét nhìn những vòng xe quay vội vã trong màn mưa. Em đi đường, nước mưa quất vào mặt rát bỏng, vào mắt cay xè. Cố gắng lắm mới có thể nhìn đường qua cặp kính. Và em ghét mưa, vì mưa làm em nhớ…. Nhớ nụ hôn đầu đời trong mưa và bờ vai ướt đẫm của một người.
Này anh….
Em ghét nắng. Em ẩm ương nhỉ? Nắng cũng ghét mà mưa cũng chẳng tha. Em ghét cái rát bỏng của nắng hè. Giữa trưa đi làm về, mặt trời chói chang. Cái nóng từ mặt đường nhựa phả vào mặt đôi lúc làm em lạc tay lái. Em ghét cái thời tiết nóng nực khiến em không muốn ăn. Mùa hè thường khiến em xuống cân không phanh. Em ghét nắng vì làm em nhớ đến cái nhìn xót xa mỗi lần bát cơm em ăn còn hơn nửa.
Này anh….
Em ghét hương hoa sữa. Em đã từng là cô gái chỉ thích hương hoa sữa mùa thu. Em đã từng bỏ qua những đóa hoa hồng , những cành hoa ly,… người ta tặng để lựa chọn cho mình những chùm hoa sữa trắng. Em ghét… vì chính những chùm hoa ấy, giúp anh xộc thẳng vào cánh cửa trái tim em không ngập ngừng, do dự.
Này anh….
Em ghét những tin nhắn lúc nửa đêm khiến giấc ngủ của em cứ chập chờn. Em ghét phải nghi ngờ, phải dằn vặt. Một thời, không có những tin nhắn của anh vào lúc 11 giờ đêm em không tài nào ngủ được. Phải khi tin nhắn đến, mới mỉm cười vào giấc ngủ ngon. Nhưng bây giờ, em ghét phải giật mình tỉnh giấc vì tin nhắn đến. Những tin nhắn nhớ nhung, tin nhắn ân hận, tin nhắn yêu thương…. Tất cả hóa ra chỉ là giả dối như một trò đùa vô duyên của một người nào đó.
Này anh….
Em ghét những bữa cơm tối gia đình. Ghét bên mâm cơm chỉ có em, có con, và bố mẹ chồng già khó tính. Ghét sự đủ đầy của những gia đình bên cạnh. Bữa cơm khiến em nhận ra những khiếm khuyết của hôn nhân.
Này anh….
Em ghét những ngày đông. Ghét không gian u ám, lá cành trơ trụi và tiết trời lạnh buốt. Ghét nhìn những đôi tình nhân tay trong tay dạo bước. Ghét những đêm đông, chăn đệm có dày vẫn không thấy ấm. Ghét đông, vì làm em nhớ một vòng tay.
Này anh….
Em ghét những nghi ngờ, những ghen tuông. Là đàn bà có gia đình, em luôn có ý thức giữ gìn bản thân mình cho thật tốt. Nhưng không biết có phải có tật giật mình nên anh luôn muốn kiểm tra, luôn dằn vặt?
Này anh….
Em ghét phải đợi chờ, phải hi vọng vào những điều viển vông. Bởi với em, đợi chờ chưa bao giờ là hạnh phúc. Ngày còn bé, em có nghe bà kể chuyện Ngưu Lang -  Chức Nữ. Thất tịch mưa rơi chứng minh cho lời hẹn thề chung thủy. Nhưng… một ngày gặp gỡ đổi lại một năm đợi chờ đằng đẵng. Không biết có khi nào, người tiên giới, kẻ hồng trần không tin tưởng vào nhau?
Này anh….
Em ghét những lời tán tỉnh, những câu nói bông đùa. Ghét những người đàn ông thấy em cô đơn rồi buông lời trêu ghẹo. Ghét những cái nắm tay, những liếc mắt đưa tình chộp giật. Ghét những cuộc điện thoại, những tin nhắn, những bó hoa… của những người đàn ông có vợ. Chỉ khiến em nhớ đến phận đàn bà của mình cũng như vợ họ mà thôi.
….
Nhưng em ghét nhất vẫn là anh. Em ghét người đàn ông mang cho em yêu thương rồi lại sẻ chia cho người khác. Em ghét những lời thề hẹn lại quên ngay sau khi thoát ra khỏi bờ môi. Em ghét phải quay quắt với những lo toan cơm áo gạo tiền. Ghét phải đợi chờ, ghét phải thứ tha và hi vọng. Ghét bàn tay đã nắm tay em giờ ủ ấm cho bàn tay khác. Ghét vòng tay đã ôm người đàn bà khác nay lại chạm vào em….
Và anh này, dù em là đàn bà nhưng không nói ghét là thương. Không nói có là không như những cô nàng đỏng đảnh. Thế giới của em không đơn giản chỉ hai sắc màu đen và trắng. Nhưng em lại phân biệt rạch ròi trong tình cảm. Đàn bà ba mươi, nhờ anh mà tỉnh táo lắm giữa đường đời. Nên… em ghét anh thật rồi, anh biết, đúng không?

Ả đàn bà tầm thường..


Ả là một người đàn bà tầm thường lắm. Thật là vậy đấy. Nếu đứng giữa đám đông hay đi trên con đường tấp nập người và xe cộ, sẽ chẳng có ai đứng lại hay ngoảnh đầu nhìn ả. Bởi ả không đẹp để khiến người ta rung động. Ả không đủ dịu dàng, mong manh, dễ vỡ để khiến người ta muốn chở che. Không đủ xấu để người ta ghét bỏ. Không đủ đanh đá, chua ngoa để khiến người ta né tránh…. Ả chỉ là người đàn bà nhạt nhòa trên phố nếu người ta liếc mắt nhìn qua.
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả thích tiền. Không đủ để yêu tiền mê muội. Nhưng ả biết tiền quan trọng lắm đối với cuộc đời của ả. Có tiền, ả sẽ được thảnh thơi. Ả sẽ không phải ăn bữa nay, lo bữa mai. Ả sẽ không phải lo mùa đông này, quần áo con ả không đủ ấm. Ả không cần phải để con ả chịu cảnh đi ở nhờ như ả, để con rơi những giọt nước mắt tủi hờn…. Ả đã nếm trải cuộc sống vợ chồng dằn vặt nhau chỉ vì tiền. Tiền làm cho hôn nhân của ả đi vào ngõ cụt.
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm dù người ta bảo rằng ả vị tha. Người ta thắc mắc sao ả lại để cho hắn ta đi dễ dàng như vậy? Sao ả lại để những năm tháng tuổi xuân trong mỏi mòn chờ đợi? Sao ả lại chịu những thiệt thòi mà đáng nhẽ phải đòi lại gấp đôi? Nhưng ả biết, ả tha thứ vì tình yêu trong ả không còn. Mỗi ngày trôi qua là một lần tình yêu trong ả nhạt bớt đi một chút. Thế thì sao lại làm tổn thương lòng tự trọng của bản thân ả bằng một con người không đáng? Sao không để con trai ả có thể tự hào về một người bố được bôi vẽ bằng những nét bút của hư vinh?
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả không tin vào một tình yêu thủy chung. Với ả, tình yêu chỉ tồn tại và đẹp trong một khoảng thời gian nhất định. Khoảnh khắc ấy, khiến tình yêu lung linh như trái tim pha lê. Khiến ả muốn với tay nắm lấy mà lại sợ những ngón tay phàm tục của ả làm vấy bẩn.
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả cũng hư vinh. Ả cũng thích mình được người ta nhắc đến. Ả thích những cố gắng của mình được công nhận. Ả vào blog hàng ngày, để xem bài viết của mình có được lên trang chủ không?
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả luôn muốn yêu và được yêu. Ả không thể giả vờ rằng với ả tình yêu là cơn gió. Ả muốn một lần yêu hết mình không hối hận. Ả muốn một lần bất chấp hậu quả ra sao để rồi sau đó quay về sống một cuộc sống ngày qua ngày lặng lẽ.
Ả là người đàn bà tầm thường lắm vì ả cũng nhỏ nhen. Ả cũng hay tự ti vì chân mình không dài, eo mình không thon gọn, ngực ả không lớn. Ả cũng muốn có làn da trắng mịn và mái tóc mượt mà như suối đổ. Ả cũng có lúc ghen tị vì sự may mắn, hạnh phúc của những người đàn bà khác xung quanh.
Ả là một người đàn bà tầm thường lắm vì ả không kiên cường như người ta vẫn tưởng. Ả không thể luôn luôn gồng lên để tỏ ra mình mạnh mẽ. Ả muốn được thật sự là đàn bà. Ả muốn dựa dẫm vào một người đàn ông. Ả muốn mình mềm yếu, được là chính mình trong vòng tay của họ. Ả muốn có thể khóc, có thể cười, có thể hét to, có thể giận dữ. Ả sợ… vô cảm như những ngày qua.
Ả đàn bà tầm thường đó… là tôi….

Phan Hoàng Ngân


HÃY SỐNG...ĐỂ KHÔNG HỐI HẬN..



 

Cái khó ở đời là định được ranh giới. Tới đâu thì dân tộc tính dừng lại, hiện tại tính bắt đầu? Cả đến đạo đức cũng vậy. Đi quá ranh giới, TỐT sẽ thành XẤU. Tiết kiệm quá thành keo kiệt, chân thật quá thành thô lỗ. 

Càng thêm kinh nghiệm ở đời, tôi càng thấy thấm thía câu nói của Đức Khổng Tử: "Dư dục vô ngôn": ta chẳng muốn nói gì hết. Muốn được tiếng đạo đức, dễ nhất là nên nói ít. Người tầm thường, nói dở nên ít nói, do vậy mà những ý nghĩ xấu không lộ ra, không ai biết. Người khôn tự mãn hay nói, nên phanh phui hết cái xấu của mình. 

Hoặc là trắng hoặc là đen, anh phải dứt khoát chọn một.
- Nhưng thưa ông, màu trắng tự nó cũng không phải là một. Nó gồm tới bảy màu. 

Lên 60 tuổi, ta gặt những gì đã gieo suốt một đời người. Trễ rồi nếu chỉ có cỏ. Đâu còn thì giờ để gieo hột giống khác tốt hơn? 

Chúng ta hiểu người khác qua từ ngữ. Nhưng những từ ngữ chính xác nhất vẫn không diễn tả đúng ý, huống chi còn có người dùng từ ngữ sai, từ ngữ hời hợt và cả từ ngữ dối trá. 

Hãy liệt kê những trường hợp bất hạnh của những người mà bạn biết. Thỉnh thoảng đọc lại. Chúng như bài thuốc giải khổ, giúp bạn an nhiên chấp nhận cuộc sống. Hãy liệt kê những may mắn bạn từng gặp được trong đời. Đọc lại, khi bạn gặp những điều bất như ý, những điều buồn khổ. Không có một cuộc đời hạnh phúc, chỉ có những ngày, những giờ hạnh phúc. 

Này bạn, bạn đang tự hành hạ mình, bạn có biết không? Luôn luôn bạn để thường trực nơi tâm hồn bạn, không một nỗi khổ tâm lớn thì một nỗi bực bội vừa hoặc một bất như ý nhỏ. Sao bạn hào phóng nét nhăn mặt mà bủn xỉn nụ cười vậy? 

Ta thích nghe Sự hơn Lý. " Sự " để ta thong dong. " Lý " bắt ta mệt trí. Sự, ta có thể tin. Lý, thường hay dối trá. 

Có đau nhức quằn quại về thể xác, u buồn tuyệt vọng về tinh thần mới thấy cái chết là êm đềm, là ân nhân giải thoát. Khỏi cần cầu xin, khỏi phải cố gắng. Không đòi hỏi phải nhớ tạ ơn, cái chết từ bi nhẹ nhàng gỡ hết mọi khổ đau. 

Khi nghĩ rằng mỗi con người chỉ ghé lại cõi đời này trong một thời gian rồi vĩnh viễn tuyệt tích, ta sẽ chân thành thương mọi người và cầu ơn phước cho mọi người. 

Sau khi mệt mỏi với xã hội con Người, ta tìm sự hồn nhiên cạnh những con vật. Rồi sự im mát cạnh những cây lá. Rồi sự vắng lặng trong chính tâm hồn mình. 

Có những hạnh phúc ngẫu nhiên, ta không hiểu nhờ đâu mà có. Nhưng khỏi phải bỡ ngỡ lâu bởi nó sẽ bất ngờ ra đi như đã bất ngờ vụt đến.