NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

'Tâm vô hình, nhưng thích nếm mùi kinh nghiệm vật chất'

Khi tâm được bình an, vắng lặng, nhìn lại bà con thân thuộc thì thấy mọi người đều mải mê lặn hụp trong đau khổ, trong vòng lẩn quẩn của thương ghét, từ đó khởi lên tình thương mà đạo Phật gọi là từ bi...

Thương ghét


Ða số người thường, suốt ngày sống trong sự thương ghét. Người nào vừa ý, hợp ý mình thì thương, kẻ nào trái ý mình thì ghét.  Thương thì chăm lo, chiều chuộng, ôm giữ. Ghét thì hất hủi, xa lánh, đẩy ra.  Khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghét bồ hòn cũng méo.  Thương thì thương cả đường đi, ghét thì ghét cả tông ti họ hàng. Tất cả những nghiệp ân oán, oan gia đều do thương ghét mà ra, bởi vì thương là biểu lộ của tâm tham, ghét là sự biểu lộ của tâm sân. Do đó thương ghét càng nhiều thì tham, sân càng tăng và đương nhiên dẫn đến đau khổ và bất an.Khi chúng ta bắt đầu biết đạo thì tập diệt trừ tánh tham và sân vì đó là nguyên nhân của đau khổ.  Nhờ từ bỏ tánh tham, sân nên tâm trở nên bình đẳng, không thương người này, ghét người kia.  Nhờ tâm bình đẳng nên bớt luyến ái gia đình, vợ chồng, con cái, cha mẹ và bớt thù ghét người dưng nước lã, kẻ thù.  Nếu tiếp tục tu hành như vậy, từ bỏ tham, sân thì tâm càng trở nên bình an, vắng lặng. Đến đây, nếu không khéo thì sẽ trở nên gỗ đá, cây khô, không còn tình người. Do đó cần phải bước qua giai đoạn kế tiếp là quay lại nhìn chúng sinh.Khi tâm được bình an, vắng lặng, nhìn lại bà con thân thuộc thì thấy mọi người đều mải mê lặn hụp trong đau khổ, trong vòng lẩn quẩn của thương ghét, từ đó khởi lên tình thương mà đạo Phật gọi là từ bi. Tình thương này không còn bóng dáng của tâm tham nên không có ái luyến, dính mắc.  Tính chất của nó hoàn toàn khác hẳn với cái thương (có tham) của phàm phu.  Đây là loại tình thương của Bồ-tát, người đã hiểu đạo và tu tập để thoát ra ngoài vòng thương ghét thường tình thế gian. Vì thế sau khi hiểu đạo thì chỉ còn tình thương. Thấy ai cũng là bà con thân thuộc của mình từ nhiều kiếp, và thấy ai cũng đáng thương hết.

Ghim trong lòng

Khi bị người nào đó nói hay làm gì trái ý, tổn thương thì chúng ta thường nhớ dai và nhớ hoài. Khi ngồi yên hoặc có dịp thì trong tâm lại đem những lời nói, hành động, cử chỉ của người đó chiếu lại và ta ngoan ngoãn ngồi xem chăm chú. Tệ hơn nữa, sau mỗi lần như vậy, sự buồn giận của ta càng tăng và tiếp tục oán hận người đó. Nhiều khi sự việc đó đã xảy ra cả chục năm trước, bây giờ người kia đã thay đổi tính tình hoặc đã chết rồi, nhưng cuốn phim cũ trong tâm ta mỗi lần chiếu lại, nó vẫn mới tinh như các phim đĩa DVD hiện nay. Nực cười thay, chúng ta không nhận ra điều làm mình khổ không phải người kia mà là chính mình. Chính mình cho phép cái tâm lôi phim cũ ra chiếu, chính mình suy nghĩ, nhớ hoài chuyện cũ.Dù người khác có mắng chửi, hạ nhục, đối xử tệ bạc với mình hôm qua hay hôm kia, nhưng nếu bạn lỡ uống nhằm "thuốc lú" quên hết thì hôm nay đâu có khổ.  Không biết bạn có đồng ý chăng? Nếu đồng ý thì nên quay trở về điều chỉnh, dạy dỗ cái tâm của mình đừng cho nó tự tung tự tác muốn nhớ nghĩ cái gì thì nghĩ, nhất là hay nhớ nghĩ những điều sai quấy của người khác. Bởi vì mỗi khi tâm nhớ nghĩ điều sai quấy của người khác thì ai khổ trước?  Mình khổ trước hay người kia?Ngày hôm qua, ông A, bà B đã mắng chửi, hay đánh ta một roi.  Ngày hôm nay, nếu ta nhớ nghĩ lại hành động của họ và đau khổ tiếp, đó tức là ta tự mắng chửi và lấy roi đánh mình thêm lần nữa. Và nếu ta cứ tiếp tục nhớ nghĩ và buồn khổ hoài thì có phải là tự mình mắng chửi, hành hạ mình không? Cái này ngoài đời gọi là "thú đau thương". Khi thích cái gì thì muốn có hoài, như thích hút thuốc thì tìm thuốc hút và khi được hút thì sung sướng nên gọi là thú.  Thích uống rượu mà được đi nhậu là một cái thú. Nhưng khi có được những cái "thú" đó, thay vì sung sướng thì lại đau khổ, nên gọi là "thú đau thương".Quá khứ đã qua rồi, bây giờ chỉ còn là ký ức.  Chúng ta không thể nào quên hoàn toàn quá khứ, dù muốn dù không nó đã in vào tâm thức, nhưng đừng để cho nó làm mình đau khổ.Khi lái xe hơi bạn nhìn về phía trước hay nhìn kính chiếu hậu? Đương nhiên không ai nhìn vào kính chiếu hậu hoài vì sẽ gây ra tai nạn mà chỉ liếc nhìn một chút trước khi muốn lách hoặc vượt qua an toàn. Cũng thế bạn hãy nên nhìn về phía trước, nhìn tới tương lai. Chỉ khi nào cần tìm kiếm điều gì trong quá khứ thì có thể quay lại liếc nhìn, và nhớ nhìn trong giây lát thôi.Giả dụ trong quá khứ người kia đã làm khổ bạn thật, và khi nhớ lại dù trong giây lát thôi cũng đủ làm cho bạn khổ sở, khó chịu, vậy sao bạn không uống thuốc "Hỷ Xả"?  Chỉ cần đứng trước bàn Phật nói to lên rằng: "Ông A, bà B, đã làm con đau khổ trong quá khứ, nhưng hôm nay đây con phát nguyện tha thứ và hỷ xả cho họ, bởi vì làm người ai mà chẳng lầm lẫn".  Làm một lần chưa hết thì làm nhiều lần cho tới khi nào nhớ lại chuyện cũ mà tâm bình thản như nhớ chuyện của ai khác chứ không phải chuyện của mình thì xem như thuốc "Hỷ Xả" đã có công hiệu. Nên nhớ ngay cả bệnh nhẹ như nhức đầu sổ mũi cũng phải uống thuốc nhiều lần mới hết, đâu phải chỉ uống một viên là hết bệnh, huống chi bệnh "ghim trong lòng" là một bệnh phiền não thâm căn cố đế của con người, đâu thể phát nguyện suông vài lần là hết được.Tâm thích nếm mùiTâm tuy vô hình chất, nhưng nó lại hay thích nếm mùi kinh nghiệm vật chất, nó thích nhìn ngắm các màu sắc xinh đẹp qua cửa con mắt, thích nghe những âm thanh êm dịu qua lỗ tai, thích ngửi mùi thơm qua lỗ mũi, thích nếm các vị ngon qua cái lưỡi, và thích xúc chạm khoái lạc qua thân thể. Nói cách khác là tâm rất thích đi tìm cảm thọ qua năm giác quan. Từ sự đi tìm cảm thọ mà tâm bị mắc kẹt, trói buộc vào vật chất.Theo kinh Khởi Thế Nhân Bổn, tổ tiên của loài người là chư thiên ở Quang Âm Thiên (Abhassara) tái sinh.  Ban đầu họ có thân bằng ánh sáng, phi hành trong không gian, tự nuôi sống bằng hỷ lạc, không cần ăn uống. Lúc đó mặt đất có màu sắc giống như đề hồ và hương vị ngon ngọt như mật ong.  Trong số các chúng sinh này, có người tò mò lấy ngón tay quẹt miếng đất và nếm thử. Liền khi ấy, mùi vị của đất thấm vào thân và tham ái khởi lên. Rồi các chúng sinh khác thấy vậy cũng bắt chước làm theo, lấy tay quẹt đất và nếm mùi vị. Dần dần, vì tham ăn vỏ đất ngọt bùi, thân thể của họ trở nên trọng trược, và mất đi ánh sáng. Ban đầu không cần ăn mà vẫn sống bằng ý hỷ, nhưng từ khi thưởng thức mùi vị của đất, khởi lòng tham ái, thân bị mất ánh sáng, họ bắt đầu lấy vỏ đất làm thức ăn trong một thời gian khá lâu, thân thể của họ trở thành cứng rắn và sinh ra hình dáng sai biệt. Những người có sắc đẹp thì khởi tâm kiêu ngạo về sắc đẹp của mình và khinh chê kẻ khác. Do sự kiêu ngạo của họ mà vỏ đất ngọt bùi biến mất, thay vào là một loại nấm đất hiện ra khắp nơi. Loại nấm này có màu sắc như đề hồ và hương vị như mật ong. Các chúng sinh trên mặt đất khi ấy phải tự nuôi sống bằng thứ nấm đất này. Càng ăn nấm đất thì thân thể của họ trở nên cứng rắn hơn và hình sắc lại càng sai biệt nhiều hơn. Những người có sắc đẹp khinh chê người không có sắc đẹp: "Chúng ta có sắc đẹp hơn họ, họ không có sắc đẹp bằng chúng ta". Do kiêu ngạo và kiêu mạn về sắc đẹp của họ nên nấm đất biến mất.  Khi nấm đất biến mất thì có cỏ và cây leo hiện ra. Loại cây leo này cũng có màu sắc, mùi vị như đề hồ, và chúng sinh khi ấy phải tự nuôi sống bằng cây leo trong một thời gian dài.Cứ như thế, càng ăn đồ từ mặt đất thì thân thể của họ càng trở nên cứng rắn và hình dáng lại càng sai biệt. Có sai biệt thì tâm phân biệt khởi lên so sánh đẹp xấu rồi sinh kiêu mạn, khinh chê kẻ khác nên cộng nghiệp xấu làm thức ăn ngon ngọt ban đầu biến mất và hiện ra các thức ăn sau nhỏ dần. Sau một thời gian dài ăn cây leo và tạo nghiệp kiêu mạn thì cây leo biến mất và lúa mọc ra khắp nơi. Lúa ban đầu không có vỏ cám, chỉ toàn mùi thơm và trơn láng. Chúng sinh chỉ việc nhổ lúa chín và ăn liền, không cần phải nấu nướng. Nơi nào lúa được nhổ ăn ban sáng thì đến chiều đã mọc lại ngay, không cần phải cày bừa hay trồng trọt.  Càng ăn lúa thì thân thể càng trở nên cứng rắn hơn trước và hình dáng lại càng sai biệt. Tới thời kỳ này thì hình sắc và tánh tình nam nữ thành hình sai biệt rõ ràng. Do hình sắc nam nữ sai biệt như vậy, nên họ nhìn nhau lâu thì tình dục khởi lên, ái luyến đối với thân thể bắt đầu.  Bản kinh còn dài, ở đây tôi không muốn lập lại, nếu cần biết thêm thì bạn có thể tìm chánh kinh tra cứu. Điều chính yếu muốn nói lên ở đây là tiến trình biến đổi từ thân ánh sáng, cấu tạo bởi các nguyên tử thanh nhẹ, đến thân xác thịt thô kệch, cấu tạo bởi những nguyên tử nặng trọc, được khởi đầu chỉ vì tâm tham ái.Khi tâm thích nếm mùi, đi tìm cảm thọ vật chất (thỏa mãn các giác quan) thì đi theo chiều xuống (hướng hạ), từ nhẹ tới nặng, từ ánh sáng trở thành vật chất. Khi tâm từ bỏ chạy theo cảm thọ vật chất thì sẽ đi ngược trở lên (hướng thượng), từ nặng tới nhẹ, từ vật chất trở về ánh sáng.Có những người tu Tịnh Độ, thường niệm danh hiệu đức Phật A-di-đà mà không biết từ bỏ dục lạc thế gian, ưa thích tài sản, vật chất, luyến ái gia đình vợ con thì khó hy vọng được Ngài tiếp dẫn.  Bởi vì đức Phật A-di-đà (Amitabha) có nghĩa là Vô Lượng Quang, nói cách khác Ngài chính là Ánh Sáng Vô Lượng.  Người còn nhiều tham dục, tâm u ám, đen tối, nặng trược làm sao tương ưng với ánh sáng trong nhẹ mà đi về cõi ánh sáng?


Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Đàn ông tồi và phụ nữ hư..

Dẫu đàn ông tồi đến cỡ nào, thì cũng sẽ có những phụ nữ yêu họ. Dẫu phụ nữ hư đến mức nào, thì cũng sẽ có đàn ông yêu họ - Tất cả chỉ là vì: Phụ nữ muốn thay đổi những người đàn ông tồi và đàn ông muốn chinh phục những người phụ nữ hư.

Phụ nữ hư, là do đàn ông dạy họ hư; đàn ông tồi là do phụ nữ chiều chuộng để họ trở thành người tồi.
Người đàn ông tồi có thể kích thích bản năng làm mẹ và sự hoang dã của người phụ nữ.
Người đàn ông càng tồi tệ bao nhiêu, phụ nữ càng cảm thấy họ thiếu thốn tình yêu bấy nhiêu, thế là họ muốn dùng tình yêu của mình để cảm hóa đàn ông.
Đàn ông tồi và phụ nữ hư | Đàn ông tồi,Phụ nữ hư
Mỗi người phụ nữ đều luôn tự cho rằng chi có duy nhất mình họ có thể thay đổi một người đàn ông tồi tệ. Đàn ông càng không chịu hợp tác, thì phụ nữ lại càng không từ bỏ. Đàn ông đuổi họ đi, họ nhất định không chịu đi, họ tưởng rằng khi người đàn ông tồi tệ bị mất họ, thì anh ta sẽ càng trở nên đáng thương.
Họ không hề biết rằng, trong mắt người khác, chính họ mới là kẻ đáng thương nhất.
 Đàn ông xấu lầm đường lạc lối, làm trái đạo lý, phóng túng bất kham, khi một phụ nữ bình thường nào đó gặp phải anh ta, họ mới hiểu được mặt tối của thế giới. Hóa ra ngay cả tình yêu mà cũng có thể tàn khốc, hung hãn, dã man, bán rẻ, phản bội... đến mức như thế, thực sự quá mức tưởng tượng. Người đàn ông tồi là chất gây hưng phấn của họ, họ dần dần không còn phân biệt được đâu là tốt đâu là xấu nữa, họ chỉ chạy theo những phút giây hoan lạc ngắn ngủi mà thôi.
Phụ nữ hư có thể làm cho tính đàn ông và cảm giác anh hùng của người đàn ông được thỏa mãn.
Đàn ông tồi và phụ nữ hư | Đàn ông tồi,Phụ nữ hư
Đàn ông đều là những người thuần thú, họ thu phục những phụ nữ khó huấn luyện và hoang dã. Cái hư của người phụ nữ là gian xảo, thâm hiểm, lộng hành, phóng đãng. Đàn ông muốn thu phục họ hoặc phải là những người còn gian xảo và thâm hiểm hơn họ, khiến họ phải đầu hàng, hoặc là những người tốt bụng, thật thà, biết yêu thương và biết tha thứ, để họ dần dần tình ngộ, hiểu rằng trên đời này vẫn có những người đàn ông tốt.
Đàn ông cũng muốn làm anh hùng, nhưng phụ nữ hư lại luôn khiến người ta phải liên tưởng đến chuyện thể xác, họ rất phóng túng, rất nhiều đàn ông muốn lên giường với họ.
Và anh hùng muốn cứu vớt một đóa hoa bị dập vùi dưới biển, dùng tình yêu để cảm hóa họ, dùng ái ân để chinh phục họ, khiến họ từ nay về sau sẽ chi chung thủy với một người đàn ông mà thôi.
Nếu có tình yêu, thì phụ nữ hư sẽ trở nên ngoan ngoãn, còn đàn ông tồi sẽ trở nên càng tồi hơn, bởi tình yêu của đàn ông là sự điều khiển, tình yêu của phụ nữ là sự nuông chiều.

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Năm cách phụ nữ làm khi bị phản bội


Như một ngầm định, những phụ nữ thông minh luôn có cách trả thù, thường âm thầm nhưng không hề ngọt ngào, dành cho những kẻ phản bội.
Đối với mọi phụ nữ, việc bị phản bội có thể coi là sự tan vỡ đau đớn nhất trong mối quan hệ của họ. Không gì khiến họ khó chịu hơn việc chồng/bạn trai cặp kè, ngoại tình hay tán tỉnh người phụ nữ khác. Như một ngầm định, những phụ nữ thông minh luôn có cách trả thù, thường âm thầm nhưng không hề ngọt ngào, dành cho những kẻ phản bội. Dưới đây là một số hành động thường thấy:

1. Chia tay và vạch tội
 Năm cách phụ nữ làm khi bị phản bội

Một khi phát hiện ra bạn trai ngoại tình, các cô gái thường không ngại lột trần vẻ ngoài đàng hoàng che giấu bản chất sở khanh của anh ta. Họ kể cho bạn bè của cả 2 người, kể cho gia đình,... rằng gã kia thực chất chỉ là một tên đểu giả. Cùng với sự trợ giúp đắc lực của mạng xã hội như Facebook, blog cá nhân, email,.... , họ muốn cả thế giới biết rằng mình là người bị hại.2. Yêu bản thânKhi yêu, phụ nữ thường để tình cảm chi phối và lúc nào cũng coi tình yêu là trên hết. Khi bị phản bội, rất nhiều cô gái dường như “tỉnh ngộ”. Họ biết quan tâm tới mình nhiều hơn. Cảm giác bị bỏ rơi khiến phụ nữ thích tự yêu bản thân mình như một cách để chữa lành vết thương. Họ trở lại với lịch tập nhảy thường nhật, ăn những món đồ mà bạn trai cũ ghét, đi du lịch với các bạn gái thân thiết,... Các cô gái muốn chứng tỏ rằng, không cần có gã bạn trai kia, họ vẫn có thể sống tốt, thậm chí tốt hơn trước nhiều.
3. Thể hiện mình

Các cuộc chia tay không phải lúc nào cũng kết thúc triệt để như người trong cuộc mong muốn. Luôn có những dịp có thể khiến hai người chạm mặt. Phụ nữ có xu hướng thể hiện mình trước mặt người cũ. Họ ăn mặc trang điểm bắt mắt, tỏ ra vô cùng vui vẻ thoải mái, bước chân tự tin,... Họ muốn những đàn ông đã phụ bạc mình phải hối tiếc. Ngay cả khi trong lòng vẫn còn đau khổ vì cuộc tình vừa tan, phụ nữ vẫn có xu hướng thể hiện rằng mình đang rất hạnh phúc và đã quên béng anh chàng xấu xa kia.4. Khiến kẻ phản bội bất ngờKịch bản rất hay thấy là phụ nữ thường biết chuyện mình bị phản bội trước khi đàn ông nhận ra rằng họ đã bị phát hiện. Họ sẽ tìm cách liên lạc với người thứ ba, nói tất cả về mối quan hệ hiện tại. Trong rất nhiều trường hợp, cả hai cô gái đều là nạn nhân của kẻ thích bắt cá hai tay. Họ sắp xếp một cuộc hẹn bất ngờ với anh ta. Một cách phũ phàng, cả hai bước khỏi cuộc đời người đàn ông nọ không hối tiếc. 5. Cô gái mạnh mẽKìm nén những cảm xúc khó chịu và thù hận trong lòng, các cô gái hiện đại thường tìm đến công việc, bạn bè để quên đi tình cũ. Thay vì ngày ngày lượn lờ facebook của người yêu cũ để rồi tức nổ đom đóm trước đống ảnh của anh ta và người thứ ba, phụ nữ chọn cách vờ quên, vờ tha thứ. Họ không hề muốn bị coi là kẻ thất thế và yếu mềm trước tình cảm.




Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Năm Ngón Tay..

                   
Năm ngón tay
Trên bàn tay năm ngón
Cả ngón dài, ngón ngắn
Có ngón chỉ đường đi
Có ngón tay đeo nhẫn
Ngón tay tô môi
Ngón tay đánh phấn
Ngón tay chải đầu 
Ngón tay đếm tiền
Ngón tay lái xe
Ngón tay thử coócxê
Ngón tay cài khuy áo

Em còn ngón tay nào
Để giữ lấy tay anh?


NGUYÊN SA

Trí tuệ không phải là trí tuệ nếu chỉ được rút ra từ sách vở!




Trí tuệ không phải là trí tuệ nếu chỉ được rút ra từ sách vở!
Horace


Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: “Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?”

Hasan đáp: “Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.

Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: “Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với tên trộm”.

Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: “Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!” Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: “Có trộm được gì không?” và ông ta đều đáp: “Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ.” Ta chưa bao giờ thầy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.

Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hàng đêm vẫn quả quyết:“Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!”

Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gởi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng bằng hành động.

Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến đã thắp sáng để đặt trong đền thờ.

Ta hỏi đứa bé: “Con tự thắp sáng cây nến này phải không?” Đứa bé đáp: “Thưa phải.” Đoạn ta hỏi: “Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thóang sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?”

Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: “Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?”

Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.

Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật. Người thầy là người thông qua đó ta bắt đầu học cách học hỏi.

LÀM SAO ĐỂ LEO LÊN NHỮNG ĐỈNH NÚI...

Hãy chọn ngọn núi bạn muốn leo
Đừng bị ảnh hưởng bởi những gì người khác nói: “ngọn núi kia đẹp hơn” hoặc “ngọn núi kia trông dễ hơn”. Bạn sẽ bỏ ra nhiều sức lực và đam mê để đạt được mục đích của bạn, và bạn là người duy nhất chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình, vậy hãy nắm thật chắc những gì bạn đang thực hiện.

Hãy tìm cách để đi đến ngọn núi
Thường thường bạn có thể nhìn thấy một ngọn núi ở đàng xa — đẹp đẽ, lôi cuốn và nhiều thử thách. Tuy nhiên, khi bạn cố gắng để đi đến đó, điều gì sẽ xảy ra? Chung quanh nó sẽ có rất nhiều lối đi; những rừng cây sẽ chắn lối giữa bạn và mục tiêu của bạn; và những gì bạn thấy rõ ràng trên bản đồ sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều trong thực tế. Vì vậy, bạn phải thử hết những lối đi và những đường mòn, cho đến một ngày nào đó, bạn tìm thấy đỉnh núi mà bạn muốn trèo lên.

Hãy học hỏi từ người nào đã từng lên đến đỉnh đó rồi
Dù cho bạn có khác những người chung quanh thế nào đi nữa, vẫn luôn luôn có một ai đó trước kia đã từng có cùng một ước mơ như bạn và là người đã để lại những dấu vết giúp những người đi sau bớt gian khổ: điểm tốt nhất để buộc sợi dây thừng, lối mòn với những dấu chân, những cành cây đã được bẻ gãy để đi qua được dễ dàng hơn. Đây là cuộc leo núi của bạn và đây cũng là trách nhiệm của bạn, nhưng đừng bao giờ quên rằng những kinh nghiệm của người khác thì luôn luôn hữu ích.

Những nguy hiểm, khi quan sát cận kề, có thể chế ngự được
Khi bạn bắt đầu leo lên ngọn núi ước mơ của bạn, hãy luôn lưu tâm đến những gì đang xảy ra chung quanh bạn. Dĩ nhiên sẽ có những vách núi sừng sững. Sẽ có những chỗ nứt nẻ không dễ dàng nhận thấy. Có những tảng đá láng bóng do mưa và gió bào mòn nên chúng trơn trợt như băng vậy. Nhưng nếu bạn biết bạn đang đặt chân mình nơi nào, bạn sẽ thấy được những cạm bẫy và có thể tránh chúng.

Phong cảnh chung quanh thay đổi, vậy hãy tận hưởng chúng
Tất nhiên bạn phải luôn nhớ đến mục tiêu của bạn — leo lên đỉnh núi. Tuy nhiên, trong khi bạn leo, khung cảnh chung quanh thay đổi, không có gì là sai trái nếu bạn thỉnh thoảng ngừng lại để ngắm cảnh. Cứ mỗi thước bạn leo lên, bạn lại có thể trông thấy xa hơn, vậy thì hãy bỏ ra một chút thời gian để khám phá thêm những điều mà từ trước đến giờ bạn chưa hề trông thấy.

Hãy tôn trọng cơ thể của bạn
Bạn sẽ chỉ có thể leo lên đỉnh một ngọn núi nếu bạn biết chăm sóc cơ thể của bạn. Bạn có tất cả thời gian mà cuộc sống dành cho bạn, vậy nên đừng đòi hỏi quá nhiều đối với cơ thể của bạn. Nếu bạn đi quá nhanh, bạn sẽ thấy mệt và có thể bỏ dở cuộc leo núi nửa chừng. Nếu bạn đi quá chậm, màn đêm buông xuống và bạn có thể bị lạc đường. Hãy tận hưởng những cảnh đẹp chung quanh, uống những ngụm nước suối mát, và ăn những loại trái cây mà Thiên Nhiên đã rộng lượng ban cho bạn, nhưng nhớ tiếp tục bước đi.

Hãy tôn trọng tâm hồn của bạn
Đừng lặp đi lặp lại, “Tôi sẽ làm điều đó.” Tâm hồn của bạn đã biết điều đó rồi. Điều cần phải làm là sử dụng quãng đường dài này để vươn lên, để vươn ra xa đến tận chân trời, để chạm đến bầu trời. Nỗi ám ảnh sẽ không giúp cho bạn tìm đến mục tiêu của bạn, và nó còn làm hỏng mất niềm vui của việc leo núi. Mặt khác, cũng đừng lặp đi lặp lại “Nó khó hơn tôi tưởng,” bởi vì điều này sẽ làm cho bạn nhụt chí.

Hãy chuẩn bị để đi thêm một dặm nữa
Khoảng cách đi đến đỉnh núi luôn luôn xa hơn bạn nghĩ. Sẽ có những lúc bạn tưởng như đã gần đến đích nhưng thực ra mục tiêu vẫn còn xa lắm. Nhưng một khi bạn đã chuẩn bị để đi xa hơn, khoảng cách kia không còn là vấn đề nữa.

Hãy vui sướng khi bạn đến đỉnh núi
Khóc, vỗ tay, gào to lên rằng bạn đã đạt được điều bạn mơ ước; hãy để gió (bởi vì luôn có gió trên đỉnh núi cao) gột sạch đầu óc của bạn, làm mát dịu đôi bàn chân nóng bỏng, rã rời của bạn, mở mắt bạn ra, thổi sạch những bụi bặm trong tim bạn. Điều mà trước kia chỉ là một giấc mơ, một hình ảnh xa xôi, thì bây giờ đã là một phần của cuộc đời bạn. Bạn đã thực hiện được điều đó, và đó là một điều tốt đẹp.

Hãy hứa với bản thân
Giờ đây khi bạn đã phát hiện ra một sức mạnh mà bạn không ngờ rằng mình có, hãy hứa với bản thân rằng bạn sẽ dùng sức mạnh này cho những ngày còn lại của cuộc đời bạn; đồng thời, hãy hứa với bản thân rằng bạn sẽ khám phá một ngọn núi khác và sẽ bắt đầu cho một cuộc thám hiểm mới.

Hãy kể lại câu chuyện của mình
Vâng, hãy kể lại câu chuyện của mình. Hãy là một ví dụ cho những người khác. Hãy nói với mọi người rằng mọi chuyện đều có thể thực hiện được, và rồi những người khác sẽ tìm thấy sự can đảm để leo lên những đỉnh núi của họ.

Trong lòng bạn chứa đựng thứ gì?

Cụ già nói: "Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới có thể tìm thấy thứ đó".
http://a8.vietbao.vn/images/vn888/hot/v2013/best_2131653659-1-hanhphuc.jpeg
Nguồn ảnh: Internet  
Có một lữ khách trẻ tuổi tình cờ gặp một người lớn tuổi rất hiểu thiền lý ở trên thảo nguyên, anh ta hỏi cụ già: "Ông sống ở đây có tốt không?"
Cụ già hỏi ngược lại: "Quê hương của cháu như thế nào?"
Người lữ khách nói: "Tệ lắm, vừa bế tắc, vừa lạc hậu"
Cụ già vội nói: "Vậy cháu mau đi đi, ở đây và quê của cháu rất giống nhau".
Sau đó lại có một lữ khách khác đến, cũng hỏi cụ già câu như vậy, cụ già cũng hỏi ngược lại một câu như đã hỏi thanh niên trước, lữ khách mới đến trả lời một cách thâm tình: "Quê cháu rất tốt, đồng ruộng khe suối, cỏ cây nhà cửa, lại có người thân xóm giềng, đều làm cho cháu rất nhớ".
Cụ già bèn nói: "Ở đây cũng đẹp như ở quê của cháu vậy".
Có một người bên cạnh nghe như vậy cảm thấy nghi ngờ không hiểu, hỏi cụ già: "Tại sao cùng một câu hỏi giống nhau, mà cụ lại trả lời khác nhau một trời một vực như thế?"
Cụ già nói: "Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới có thể tìm thấy thứ đó".

Nhà thiền có câu: "Người trong lòng đầy bất mãn và trở ngại muốn đi tìm chỗ tốt đẹp để trở về nương náu, nhất định tìm không được; nhưng trong lòng tràn đầy tình yêu và sự đẹp đẽ mới có thể phát hiện được ốc đảo của chính mình. Điều này xem ra dường như là việc phức tạp huyền bí, kỳ thật chỉ là nói rõ một đạo lý: Trên thế giới không có sự việc gì là tuyệt đối, bất cứ tấm thẻ nào trong tay bạn cũng hoàn toàn có hai mặt trái và phải.

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Đa dâm - bệnh đàn bà, tật đàn ông,,

Đồn rằng Võ Tắc Thiên đủ lửa để "động phòng" một lúc với 12 thanh niên còn trinh và đang tuổi bẻ gãy sừng trâu. Từ Hy Thái Hậu "xuân" nồng nhiệt mọi đêm khi ở tuổi thất thập cổ la hy. Sử lưu danh hàng tá dâm phụ, yêu phụ, trong khi hàng trăm đàn ông năm thê bảy thiếp, trác táng dâm loạn chưa bao giờ bị "phong tước" đại cuồng dâm.


Nam đa dâm: lãng tử, Nữ đa tình: lẳng lơ


Theo TS tâm lý Trịnh Hòa Bình (Viện Xã hội học), đàn ông đa tình là người có năng lực yêu đương dồi dào. Họ "phân phối" cho một người không hết, nên thường tìm đến những đối tượng khác hoặc một lần phải yêu nhiều đối tượng thì trái tim mới thoả mãn.
Người phụ nữ đa tình cũng vậy, kể cả khi đã có chồng, dù yêu chồng nhưng lời tỏ tình của một “mày râu” khác vẫn làm họ rung động ngất ngây. Có người vừa thất tình, trái tim tưởng như tan nát nhưng khi gặp một người thích hợp, nó phục sinh nhanh chóng và yêu ngay một cách say mê, lần nào cũng mới mẻ như tình đầu…

Tuy nhiên, theo TS. Bình, không phải người nào "thổn thức trong tình yêu nhiều" cũng thuộc diện đa tình, đa dâm. Nếu được giáo dục tốt, có lòng, tự trọng thì cả nam lẫn nữ đều biết kiềm chế, biết giới hạn nào không thể vượt qua, tránh được việc bạ đâu yêu đó, gặp ai cũng dễ dàng trao thân…

Một điều trớ trêu trong xã hội Á Đông (trong đó có Việt Nam) là, người đàn ông đa dâm thường ít bị bêu riếu như người đàn bà lẳng lơ. Trong khi đời sống hiện đại lại chứng minh ngược lại: Cử chỉ lả lơi, câu nói "mời gọi" của người phụ nữ trong phòng ngủ lại là chất xúc tác tuyệt đỉnh. Thế là, ông chồng nào cũng chứa đầy mâu thuẫn: muốn vợ mình biết “phân thân”: vừa đức hạnh, lại phải vừa lẳng lơ (với chồng).

Nam đa dâm: lãng tử, Nữ đa tình: lẳng lơ (gettyimages).
Khi mà có đến 90% bà vợ không dám hoặc không biết cách lẳng lơ, nhiều ông chồng đành tìm vị lẳng lơ qua... "tô phở". Một nghiên cứu về quan hệ tình dục ngoài hôn nhân của đàn ông Việt có tên “Cơm là cơ bản nhưng dễ chán, bạn thử phở xem sao” (Rice is essential but tiresome; you should get some noodles) do TS. Harriet Phinney (Đại học Seattle, Mỹ) vừa công bố cho thấy: Đàn ông Việt có nhiều bạn tình thường được gọi là "mạnh mẽ", trong khi đàn bà đi lại với nhiều người đàn ông lại bị cho là "dâm đãng". Nghiên cứu cũng chứng minh: những đức ông tham gia cuộc điều tra có quan hệ ngoại hôn rất cao nhưng lại có cái nhìn khá khắt khe về chuyện phụ nữ ngoại tình.

Có phải chị em ngoại tình hoặc tỏ ra quan tâm đến tình dục là thiếu đạo đức và hư hỏng? Nhà tình dục học - BS Đào Xuân Dũng khẳng định: Đây chỉ là điều xã hội trước đây đã áp đặt cho người phụ nữ, tước bỏ quyền được hưởng hạnh phúc tình dục của họ.
Ngày nay nam nữ đều có quyền bình đẳng về tình dục và vì vậy, ngay tại Việt Nam đã không còn khái niệm "đàn bà dâm đãng, lẳng lơ".

Máu "dê": Nam nhiều, nữ ít?

TS. Trịnh Hòa Bình nói, ai cũng có tí "máu 35" nhưng có những người dễ bị nhận diện hơn. Ở bể bơi, ối bà kín đáo liếc "cái gò" nhô ra của từng quý ông để thầm đánh giá khả năng "lâm trận". Trên xe buýt, ối anh gặp cô nào cũng tán tỉnh, thậm chí mượn cớ đông người quẹt "bảo bối" khắp nơi. Có những bà cứ đứng cạnh đàn ông là thở mạnh, mân mê lọn tóc, ánh mắt long lanh. Có những ông đi đâu, bạ lúc nào cũng nói về việc “háo sắc”; mọi cuộc trà dư tửu hậu đều "nổ" chuyện phòng the (dù trên thực tế chưa chắc những ông này đã đa dâm, thậm chí có ông còn...bất lực!)
"Máu dê" theo nhận định của cố BS. Trần Bồng Sơn, thường có ở phái nam nhiều hơn (với hành vi thường thấy là "gạ gẫm phụ nữ"), khi mà chị em chưa quen “chủ động tấn công” (điều này có thể sẽ thay đổi trong một tương lai gần) .

Cố bác sĩ cho rằng thế "tấn công" có thể sẽ chuyển sang phía chị em, khi mà "dâm" ngày nay được coi như một thực trạng giống như hành vi tình dục không xấu-cũng chẳng tốt, và không hề là những lệch lạc về phương diện tình dục (như loạn dâm, thị dâm, khẩu dâm, khổ dâm, bạo dâm...).
Dâm trong nhà: Sung sướng và Tai vạ
Từ điển tiếng Việt 1992 viết: "Dâm ô là dâm dục một cách xấu xa nhơ nhuốc". Nhưng nay định nghĩa này có thể không đúng tuyệt đối, bởi ngày càng nhiều các đôi uyên ương "mượn" các cơ quan bộ phận khác (ngoài hai bộ phận nam nữ “kinh điển”) để phục vụ "việc phòng the". Nhiều cung cách, thao tác… học được từ phim sex ngày càng phổ biến trong các gia đình.
Bị phê phán là "dâm" hay không, nếu thích, người ta vẫn cứ làm. Ví dụ điển hình là thủ dâm - hành vi tình dục phổ biến nhất của nhân loại.
Giải pháp "tự sướng" vẫn diễn ra với tần suất nhịp độ chưa hề thay đổi kể từ trước Công nguyên đến nay. Bất kể luân lý đạo đức, bất kể các cảnh báo, "đe dọa": thủ dâm có thể gây ngu đần, bại liệt, hoặc xuất tinh sớm, vô sinh…
Đầu năm 2010 một người đàn ông độc thân 58 tuổi ở TP. Trùng Khánh (Trung Quốc) đã được mổ lấy khỏi bụng sợi dây điện cứng dài 8,5 cm. Đoạn dây "sung sướng" này được ông nhét vào lỗ niệu đạo, mắc lại tận trong bàng quang.
Dâm chỉ xấu khi... làm bừa

"Dâm không phải là điều xấu, xấu hay không là ở chỗ cái ý nó thể hiện dâm tính. Dâm cũng là một nhu cầu rất tự nhiên (nhất là trong đời sống vợ chồng), nó chỉ là cách bày tỏ mà đôi khi sinh ra một số người đã có một khuôn mặt, đôi mắt, thân hình gợi cảm sexy rồi. Dâm chỉ là điều xấu, thô bỉ và trơ trẽn nếu nó không được kiềm chế, thực hiện nhu cầu tự nhiên này một cách bừa bãi cẩu thả như loài vật" - (BS. Hồ Đắc Duy)

Hãy thực với bản thân mình.

Hãy nhớ phải thực với bản thân mình. Làm thế nào? Ba điều phải ghi nhớ. Một, đừng bao giờ nghe bất kì ai, điều họ nói bạn phải là: bao giờ cũng hãy lắng nghe tiếng nói bên trong của mình, điều bạn muốn là vậy. Bằng không toàn thể cuộc sống của bạn sẽ bị phí hoài. 

Cả nghìn lẻ một cám dỗ xung quanh bạn bởi vì nhiều người có đó rao bán chuyện của họ. Đó là siêu thị, thế giới này, và mọi người đều quan tâm tới việc bán cái của mình cho bạn; mọi người đều là người bán hàng. Nếu bạn nghe quá nhiều người bán hàng bạn sẽ phát điên. Đừng nghe ai cả, hãy nhắm mắt lại và nghe tiếng nói bên trong. Đó chính là thiền tất cả là gì: lắng nghe tiếng nói bên trong. Đây là điều đầu tiên. 

Thế rồi điều thứ hai - nếu bạn đã làm điều thứ nhất chỉ thế thì điều thứ hai mới trở thành có thể: đừng bao giờ đeo mặt nạ. Nếu bạn giận, hãy giận. Điều đó là mạo hiểm, nhưng đừng mỉm cười, bởi vì điều đó là không thật. Nhưng bạn đã được dạy rằng khi bạn giận, hãy mỉm cười; thế thì nụ cười của bạn trở thành giả dối, mặt nạ,... chỉ là bài tập của môi, chẳng cái gì khác. Trái tim đầy giận dữ, chất độc, và môi mỉm cười - bạn trở thành hiện tượng giả tạo. 

Thế rồi điều khác cũng xảy ra: khi bạn muốn mỉm cười bạn không thể mỉm cười được. Toàn thể cơ cấu của bạn bị lộn ngược bởi vì khi bạn muốn giận bạn lại không giận, khi bạn muốn ghét bạn lại không ghét. Bây giờ bạn muốn yêu; đột nhiên bạn thấy rằng cơ chế này không hoạt động. Bây giờ bạn muốn mỉm cười; bạn phải ép buộc điều đó. Thực sự trái tim bạn đầy nụ cười và bạn muốn cười to, nhưng bạn không thể cười to được, cái gì đó tắc nghẹn trong tim, cái gì đó tắc nghẹn trong họng. Nụ cười không tới, hay cho dù nó tới, nó là nụ cười rất nhợt nhạt và chết. Nó không làm bạn hạnh phúc. Bạn không sôi sục với nó. Nó không toả ra quanh bạn. 

Khi bạn muốn giận, hãy giận. Chẳng có gì sai trong việc giận cả. Nếu bạn muốn cười, hãy cười. Chẳng có gì sai trong việc cười to. Dần dần bạn sẽ thấy rằng toàn thể hệ thống đang vận hành. Khi nó vận hành, thực sự, nó rù rù êm êm quanh mình, cũng như chiếc xe, khi mọi sự diễn ra tốt đẹp, nó chạy êm rù rù. Người lái xe yêu xe biết rằng bây giờ mọi sự đều vận hành tốt, có sự thống nhất hữu cơ - cái máy đang vận hành tốt. Bạn có thể thấy: bất kì khi nào máy móc của một người đang chạy tốt, bạn có thể nghe thấy tiếng rù rù quanh người đó. Người đó bước, nhưng bước đi của người đó có điệu vũ trong nó. Người đó nói, nhưng lời của người đó mang tính thơ ca tinh tế trong chúng. Người đó nhìn vào bạn, và người đó thực sự nhìn; nó không hờ hững, nó thực sự nồng nàn. Khi người đó chạm vào bạn người đó thực sự chạm bạn; bạn có thể cảm thấy năng lượng của người đó đi vào trong thân thể bạn, một luồng cuộc sống đang được truyền qua... bởi vì máy móc của người đó đang vận hành tốt. 

Đừng đeo mặt nạ; bằng không bạn sẽ tạo ra việc vận hành sai trong máy móc của mình - các khối chắn. Có nhiều khối chắn trong thân thể bạn. Người đã từng đàn áp giận dữ, quai hàm của người đó trở nên bị chốt chặt. Tất cả giận dữ dồn lên quai hàm và rồi dừng lại ở đó. Tay người đó trở nên xấu. Chúng không có chuyển động duyên dáng của vũ công, không, bởi vì cơn giận đi vào ngón tay - và bị chốt lại. Hãy nhớ, giận dữ có hai nguồn cần được xả ra từ đó. Một nguồn là răng, nguồn kia là ngón tay: bởi vì mọi con vật, khi chúng giận dữ - chúng sẽ cắn bạn bằng răng hay chúng sẽ bắt đầu xé bạn bằng cẳng. Cho nên móng vuốt và răng là hai điểm từ đó giận dữ được xả ra. 

Tôi có hoài nghi rằng bất kì chỗ nào giận dữ bị đàn áp quá nhiều, mọi người đều có rắc rối về răng. Răng của họ đi sai bởi vì quá quá nhiều năng lượng có đó và chẳng bao giờ được xả ra. Và bất kì ai đàn áp giận dữ đều sẽ ăn nhiều; người giận dữ bao giờ cũng sẽ ăn nhiều hơn bởi vì răng cần tập luyện nào đó. Người giận dữ sẽ hút thuốc nhiều hơn. Người giận dữ sẽ nói nhiều hơn; họ có thể trở thành người nói ám ảnh bởi vì, bằng cách nào đó, hàm cần luyện tập để cho năng lượng được xả ra chút ít. Và tay của người giận dữ sẽ trở nên sần sùi, xấu xí. Nếu năng lượng được xả ra chúng có thể trở thành bàn tay đẹp. 

Nếu bạn đàn áp bất kì cái gì, trong thân thể có bộ phận nào đó, bộ phận tương ứng, với xúc động đó. Nếu bạn không muốn khóc, mắt bạn sẽ mất vẻ rực rỡ bởi vì nước mắt được cần tới; chúng là hiện tượng rất sống động. Thỉnh thoảng khi bạn kêu khóc, thực sự bạn đi vào trong nó - bạn trở thành nó - và nước mắt bắt đầu chảy xuống từ mắt bạn; mắt bạn được lau sạch, mắt bạn lại trở thành tươi tắn, trẻ trung, và trong trắng. Đó là lí do tại sao đàn bà có mắt đẹp hơn, bởi vì họ vẫn có thể khóc. Đàn ông đã đánh mất đôi mắt của mình bởi vì họ có khái niệm sai rằng đàn ông không nên khóc. Nếu ai đó, đứa con trai nhỏ khóc, ngay cả bố mẹ, người khác cũng đều nói, "Con làm gì vậy? Con có là kẻ yếu đuối không đấy?" Vô nghĩa làm sao, bởi vì Thượng đế đã cho bạn - đàn ông, đàn bà - cùng tuyến lệ. Nếu đàn ông không khóc, đáng ra sẽ phải không có tuyến lệ chứ. Toán học đơn giản. Sao tuyến lệ lại tồn tại trong đàn ông theo cùng tỉ lệ như chúng tồn tại trong đàn bà? Mắt cần kêu khóc, và điều thực sự đẹp là bạn có thể kêu và khóc toàn tâm. 

Hãy nhớ, nếu bạn không thể kêu khóc toàn tâm, bạn cũng không thể cười được, bởi vì đó là cực khác. Những người có thể cười cũng có thể khóc; những người không thể khóc thì không thể cười được. Và đôi khi bạn có thể đã quan sát ở trẻ con: nếu chúng cười to và lâu, chúng bắt đầu khóc - bởi vì cả hai điều này được nối liền. Tôi đã nghe các bà mẹ nói với con mình, "Đừng cười quá nhiều; bằng không con sẽ bắt đầu khóc đấy." Thực sự đúng đấy, bởi vì hiện tượng là không khác - cùng năng lượng chuyển sang các cực đối lập. 

Điều thứ hai: đừng dùng mặt nạ - hãy chân thực với bất kì giá nào. 

Và điều thứ ba về tính đích thực: bao giờ cũng trong hiện tại - bởi vì mọi cái giả tạo đều đi vào hoặc từ quá khứ hoặc từ tương lai. Cái đã qua là đã qua rồi - đừng bận tâm về nó. Và đừng mang nó như gánh nặng; bằng không nó sẽ không cho phép bạn được đích thực với hiện tại. Và tất cả những cái còn chưa tới thì vẫn chưa tới - đừng bị bận tâm không cần thiết về tương lai; bằng không điều đó sẽ đi vào hiện tại và phá huỷ nó. Hãy chân thực với hiện tại, và thế thì bạn sẽ đích thực. Ở đây - bây giờ là đích thực. 

Người đàn bà nghìn lần không hoàn hảo..

Gửi người đàn ông hòan hảo của em!!!
Em là người đàn bà không hoàn hảo, không hoàn hảo đến từng milimet và em cũng chưa bao giờ có ý định trở thành người đàn bà hoàn hảo!!!


Alice Nhi

Đôi khi, em vẫn tự hỏi tại sao phụ nữ cứ phải ép mình sống, thay đổi để trở thành hoàn hảo theo những tiêu chuẩn của xã hội, của những định kiến và suy nghĩ của đàn ông?

Được gì và mất gì trong sự hi sinh, cố gắng, mất mát, nhịn nhục, đắng cay mà rất nhiều phụ nữ đã trải qua để mong mình trở thành người hoàn hảo?

Em biết mình rất sai khi chưa bao giờ cố trở thành người đàn bà hoàn hảo (ít ra là trong mắt anh). Dù em rất không hoàn hảo, cứng rắn, lì lợm, ngang bướng và cố chấp nhưng em hạnh phúc vì điều đó!

Em có đang đẩy anh ra xa? Xa thật xa em, xa thật xa những gì chúng mình đã cùng sẻ chia, từng hạnh phúc lẫn đau khổ, xa dần những mơ ước mà chúng ta đang và sẽ cố để cùng nhau biến chúng thành hiện thực?

Em đã cố và em thật sự muốn thay đổi để trở thành người đàn bà hoàn hảo của đời anh.



Có lẽ đó là thiên chức của một người phụ nữ, sự yêu thương, lòng mong muốn chiếm hữu, sự ghen tuông, lòng tận tụy vô lối làm họ luôn cố gắng đến hơi tàn lực kiệt để trở thành người đàn bà duy nhất hoàn hảo trong mắt người đàn ông của đời mình.

Em vẫn đang làm điều đó như một thiên hướng bẩm sinh mà nghìn nghìn, triệu triệu, tỷ tỷ người phụ nữ khác đang làm.

Nhưng... anh ơi, anh có biết?
Em chỉ muốn anh hiểu rằng, em đang rất hạnh phúc cả trong quá khứ lẫn hiện tại vì em không phải là người đàn bà hoàn hảo của anh. Em là chính em, với những thiếu sót và khuyết điểm "đầy mình" như cách anh vẫn hay đùa.

Em cảm thấy mình hạnh phúc khi là chính mình, một người phụ nữ rất không hoàn hảo nhưng vẫn được anh yêu dù vây quanh anh có không ít những người đàn bà hoàn hảo khác (ít ra trong mắt và quan điểm của anh, các cô ấy hoàn hảo hơn em nhiều).

Và em đang dần cảm nhận cái hạnh phúc ấy từ từ rời xa em khi anh ngày càng nỗ lực để em từ một phụ nữ không hoàn hảo trở thành một người phụ nữ thật sự hoàn hảo. 
Để làm gì hả anh? Em rất rất thích một người đàn ông không hoàn hảo của riêng em và em cũng rất thích làm người đàn bà không hoàn hảo của riêng anh.

Em không biết anh có hiểu sự hoàn hảo của một đời người là khi người đó biết đối diện với những khuyết điểm của chính mình, biết dũng cảm khi từ bỏ những ước muốn không thực tế mà không cảm thấy thất bại.

Em biết mình không thể trở thành người đàn bà hoàn hảo nên cũng chưa bao giờ có ý định tìm một người đàn ông hoàn hảo cho bản thân mình.

Em thật sự chỉ cần người đàn ông không hoàn hảo cho riêng em, người có thể làm em nổi cáu với những thói hư tật xấu, có thể không cùng cười hay khóc với em, không biết dỗ khi em khóc, không biết và không thể hiểu nổi em nghĩ gì nhưng mỗi khi em nghĩ đến, em cảm lại cảm thấy bình yên và êm đềm lạ lùng. Vì em biết một sự thật hiển nhiên là người ấy yêu em rất nhiều, người ấy biết từ bỏ người phụ nữ hoàn hảo trong tâm tưởng, trong mơ ước lẫn thực tế để yêu em, yêu say đắm một phụ nữ nghìn lần rất không hoàn hảo.

Anh có biết khi chúng ta chấp nhận sự không hoàn hảo như là một phần của đời mình, là khi chúng ta có thể thong dong bước theo dòng đời và tận hưởng nó. Đó là lúc chúng ta làm cuộc đời mình trở nên hoàn hảo theo một cách khác mà không phải ai cũng có thể hiểu được. Đó cũng là lúc anh tự biến em thành một người đàn bà rất hoàn hảo của riêng anh trong khi em thật sự nghìn lần không hoàn hảo với bất cứ người đàn ông nào khác.

Và đó cũng chính là điều mà Thượng Đế muốn chúng ta thực hiện, không phải là "Thập toàn thập mỹ", không phải là "Đàn ông hay đàn bà hoàn hảo" mà là "Hãy hướng tới sự hoàn hảo theo cách không hoàn hảo của riêng mỗi người".

P.S.: Anh có để ý khi em viết từ đầu tiên của bài viết này: "Gửi người đàn ông hoàn hảo" của em, thật sự có một điều em chưa thú nhận với anh, dù anh không hoàn hảo nhưng vẫn luôn là một người "đàn ông hoàn hảo", người đàn ông nghìn nghìn, triệu triệu lẫn tỷ tỷ lần hoàn hảo trong trái tim em.