NGỤ NGÔN

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng

Nên cơn vui thường kéo theo cực hình

Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình

Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi

Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?

Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều

Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Ai đâu hay đàn bà cũng… khổ

Tôi không phải đàn bà, dĩ nhiên quá rồi và cũng không mượn son phấn nước hoa hay dao kéo để đội lốt người được coi là… hơn một nửa nhân loại. Họ là hơn một nửa không phải về định lượng mà là định tính hẳn hoi do cái phương vị của họ đổ bóng xuống gần một nửa còn lại trong nhân loại và trong cuộc đời. 
Đứng ở vị trí đàn ông thử nhìn sang phía kia và thấy được vài nỗi khổ chiến lược, vĩ mô của họ.
Là đàn bà thì tuổi cứ phải giấu kín mít như một bí mật thuộc an ninh quốc gia, kẻ nào lỡ làm rò rỉ kẻ ấy đáng bị tội. Còn tên thì, toàn là những cái tên tố cáo sự ẻo lả, yếu đuối dễ… ngã vào vòng tay người khác. Hoặc dễ bị “cưa” đổ, theo cách nói tại An Nam bây giờ. Một anh chàng người Mỹ sang đây làm gì không biết, nói trên TV rằng anh gặp “chi ay” (chị ấy) là người quá khó nhưng anh đã “nhan… nạ” (nhẫn nại) và cuối cùng thì “cưa” hoài cũng đổ.
 
Đàn bà qua tranh Bùi Xuân Phái - Ảnh: TL
Sau tên tuổi là… ăn. Cái khổ của đàn bà là ăn vặt, ăn từ khi còn là cô bé đi học và ăn cho đến lúc biết đi shopping, khi lên bà ngoại trẻ. Quà vặt đường phố ở Việt Nam quá ư phong phú đa dạng chính là để phục vụ nỗi khổ này của đàn bà. 
Sáng sớm khi đèn đường chưa tắt, ra đường tôi đã thấy những toán đàn bà đi như những chú gà tây lao về phía trước hoặc đang múa võ gì đó để giảm các chỉ số đo. Quá trình này thật gian khổ và lâu dài, thách thức lòng kiên trì ở liều cao, nhưng thật không hiểu nổi là cũng khi đường phố còn vắng tanh, những con người kiên trì này lại là sức hút cho hàng rong bu tới. Luẩn quẩn, dây dưa, lằng nhằng… là những nỗi khổ có tính cơ bản trong đời đàn bà.

Hơn nửa đàn bà còn một cái khổ là... hay quên. Đi đâu họ chẳng bao giờ không nhớ trang điểm cho ra người... khác mình, cái quên là dung nhan chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. 
Thơ tình, nhất là thơ thất tình dễ làm cho người ta nổi tiếng nhưng chính cái lối thơ thất tình này ở những nhà thơ nữ lại là một rào cản ngăn sông cấm chợ cho chính họ. Đàn ông làm thơ thất tình có khi lại được những nữ Bồ tát ghé thăm còn đàn bà làm thơ ấy có nghĩa là tự mình ra tuyên ngôn đời đã chẳng còn chi và…đàn ông đi hết. 
Thế vậy mà có không ít đàn bà lại tung ra vô số những vần thơ kiểu ấy. Hồi trước năm 1975 có một nhà thơ nữ xuất bản liên tục tập thơ chung một nhan đề “Em là gái trời bắt xấu” tập 1, 2, 3… không rõ đường tình ái của chị ấy sau ra sao, tôi không có “hồi sau” nên không rõ.
Có khá nhiều đàn bà mang nỗi khổ gặp phải đàn ông…văn nghệ, những con người ngơ ngơ ngáo ngáo, trải nghiệm nhiều nhưng thiếu lịch lãm mà thành quê mùa, mộng tràn ra thực gây lũ lụt cho chính mình. Cái đám đàn ông này có khi còn nuôi ý tưởng phạm tội hình sự… sát nhân. “Làm sao giết được người trong mộng/Để trả thù duyên kiếp phũ phàng” (thơ Hàn Mặc Tử). Ghê quá! Đám đàn ông này còn dựng nên câu “Cái nết đánh chết cái đẹp” gây ra nỗi lo sợ thường trực bị “đánh tử vong” cho những người mà nói cho cùng thì ai cũng đẹp cả.
Đẹp mà bị đánh chết, tội quá chừng!
Sang thời công nghệ thông tin nổ cái bùng, đàn bà gánh thêm một nỗi khổ trước kia cũng có nhưng có một cách thủ công nhỏ lẻ. Còn bây giờ nhiều người suốt ngày phải lặn lội cày sâu cuốc bẫm trên mạng làm cái việc gọi là "tám" nôm na là hóng chuyện, đưa chuyện để giết thì giờ (sát nhân) và không ít người bị lừa đảo.

 

Đàn bà luôn không nhận ra... dung nhan chỉ là phần nổi của tảng băng chìm 
- Ảnh: TL (minh họa)

Hơn nửa đàn bà còn một cái khổ là... hay quên. Đi đâu họ chẳng bao giờ không nhớ trang điểm cho ra người... khác mình, cái quên là dung nhan chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, tảng băng chìm là nội tâm, phải như vậy không? Đàn ông trả lời được câu hỏi này trong khi nhiều đàn bà lại không thể, thậm chí không muốn nhớ. Nhân loại khổ lây vì cái hay quên này của đàn bà.
Nhiều nỗi khổ vây quanh, nhưng khổ nhất cho đàn bà và cho cả các thi nhân là “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng/ Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu” (Người đẹp từ xưa như tướng giỏi/Chẳng hẹn chờ ai thấy bạc đầu), đàn bà đẹp sẽ chết yểu thì ai dám đẹp (?!). Nhưng lo là lo còn đẹp cứ đẹp và còn ra sức phấn đấu làm cho đẹp thêm, là thực hiện phương châm “sống chung với lũ” của người dân Đồng bằng sông Cửu Long, trong đó có những phụ nữ lấy phù sa nắng gió và đức chân thật làm mỹ phẩm nuôi nhan sắc rắn rỏi mặn mà của mình.
Bài: Cao Thoại Châu 

Đàn ông mấy ai “cai trị” được đàn bà?

Đàn bà qua tranh Bùi Xuân Phái

Đàn bà qua tranh Bùi Xuân Phái 

Hoàng đế Napoleon chinh chiến trên lưng ngựa, làm bá chủ hầu hết lục địa châu Âu và một phần châu Á đã phải xót xa: “Ra đời trăm trận trăm thắng, về nhà không thắng nổi người đàn bà”. 

Sự thật cay đắng của hoàng đế còn là bài học cho thế giới đàn ông. Vì sao không thắng nổi người đàn bà? Vì sao đàn bà luôn được coi là phái yếu lại sở hữu sức mạnh bí ẩn và kỳ lạ có thể lật đổ “ngai vàng quyền lực” đàn ông như thế? 
Nghĩ về thế giới đàn bà, trong tôi luôn luôn có hai con người. Khi con người thứ nhất lên tiếng, tôi cảm nhận được sự bí ẩn kỳ vĩ của thế giới phụ nữ. Nói về sức mạnh đàn bà, đại văn hào nước Pháp nửa đầu thế kỷ 19 Honore De Balzac, bậc thầy của tiểu thuyết hiện thực nói rằng: “Ai có thể “cai trị” được một người đàn bà thì người ấy có thể cai trị được một quốc gia”. Nhưng đàn ông mấy ai “cai trị” được đàn bà? Có khi còn ra nông nỗi ngược lại.
Người ta đã bàn nhiều đến nhà Chu bị mất bởi mỹ nữ Bao Tự, nước Ngô bị xóa sổ bởi Tây Thi “chim sa cá lặn”, nước Đại Việt có thêm châu Ô châu Rí nhờ Huyền Trân Công chúa… Sắc đẹp đàn bà bao phen làm “khuynh quốc nghiêng thành”, tan nát cơ đồ, nhưng xét ra thì phụ nữ cũng chỉ là nạn nhân tội nghiệp nằm trong trận đồ kế mỹ nhân của đàn ông chinh phạt… đàn ông. 
Còn bàn đến những người đàn bà thay đổi thế giới thực sự hoàn toàn bằng giá trị đàn bà, trước hết phải kể đến Nữ hoàng Cleopatra. Cha mất, nàng loại người em trai ra khỏi vũ đài chính trị và đoạt luôn quyền cai trị Ai Cập độc lập với tư cách là một nữ hoàng. Julius Caesar - thống soái tối cao của La Mã cũng phải dịu dàng như con mèo ngoan nằm trong vòng tay nàng. Marcus Antonius - thống chế La Mã lừng danh cũng không thoát khỏi vòng ngực ấm nóng, sự thông thái của nàng và cùng nàng cai quản đất nước Ai Cập cổ đại mênh mông. Không thể nói hai người đàn ông xuất sắc nhất lịch sử thế giới La Mã cổ đại “chết ngợp" bởi vẻ đẹp nóng bỏng của Cleopatra mà không đề cập sức mạnh từ trái tim yêu thương và vẻ lịch lãm quyến rũ của nàng. 
Ở Phương Đông huyền bí, Võ Tắc Thiên – nữ hoàng đế duy nhất của Trung Hoa phong kiến cũng tung hoành “lấp biển vá trời”. Con đường làm thay đổi thế giới trung đại thời nhà Đường của Võ Tắc Thiên chuyển biến từ vị trí tài nhân nhỏ bé đến hoàng hậu, hoàng thái hậu, và đỉnh cao quyền lực là hoàng đế. Võ Tắc Thiên đẹp, cái đẹp ấy cùng lắm chỉ là “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng”. 
Sắc đẹp làm nên giá trị người đàn bà với ý nghĩa mỹ học chỉ có thể dành cho chim ngắm, thụ hưởng hoặc cùng lắm trở thành quyền lực sai khiến vua chồng, vua cha. Võ Tắc Thiên không chỉ điều khiển vua chồng vua con mà còn chiếm luôn quyền để làm hoàng đế. Các nhà sử học đã phải công nhận bà có tài trị nước, óc quyết đoán, triều chính vì thế không rối loạn, nhân dân yên ổn làm ăn, còn những lộn xộn xung đột trong triều chỉ là việc riêng của họ Lý. Sự việc bà chiếm ngôi hoàng đế chứng tỏ người phụ nữ này đã vượt qua giới hạn lễ giáo phong kiến và tiến tới chế độ bình đẳng giới tiến bộ. 
Cả một hệ thống quan lại học hành đỗ đạt thân dài vai rộng, trí lự đàn ông mà phải chịu dưới quyền nữ hoàng đế Võ Tắc Thiên trong nhiều năm thì rõ ràng người đàn bà quyền lực ấy cũng đáng để đám mày râu cung phụng.
Lịch sử đã không bỏ sót loại đàn ông ươn hèn Trần Kiện, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống cầu an hàng giặc. Trước đó hơn một thiên niên kỉ, đàn ông cũng đã dưới trướng Bà Trưng, sau đấy là Bà Triệu đánh giặc phương Bắc. Sử thần Lê Văn Hưu nghị luận: “Tiếc rằng nối sau họ Triệu cho đến trước họ Ngô, trong khoảng hơn nghìn năm, bọn đàn ông chỉ cúi đầu bó tay, làm tôi tớ cho người phương Bắc, há chẳng xấu hổ với hai chị em họ Trưng là đàn bà hay sao? Ôi ! Có thể gọi là tự vứt bỏ mình vậy”.
"Đàn bà chúng tôi chỉ cần làm cái chuyện bé tí là... tìm cách đẻ ra nhiều người đàn ông vĩ đại nhất" - (minh họa tranh Bùi Xuân Phái)
 

Người ta mặc định đàn bà là phái yếu thực ra là lối ví von mang ý nghĩa sức lực thể xác, đậm màu sắc thương hại. Còn xét sức mạnh tình cảm tinh thần, đàn bà sở hữu một trong những món vũ khí lợi hại, đó chính là nước mắt. Nước mắt bào mòn tính lạnh lùng, gặm nhấm tính hung hãn hận thù, dập tắt ngọn núi lửa nóng giận trong lòng đàn ông. Không thiếu đàn ông liêu xiêu thân bai danh liệt bởi “vua nghe hoàng hậu mất nước, quan theo vợ mất chức”. Vì thế, đàn bà thay đổi thế giới trước hết là thay đổi đàn ông.
Tuy nhiên, đôi lúc tôi nghi ngờ đàn bà có thực sự bị thua thiệt, lép vế trước đàn ông? Đàn bà vừa làm cho đàn ông sung sướng, si mê, run rẩy, xao xuyến, tươi xanh..., vừa làm cho đàn ông mệt mỏi, phấp phỏng, đau khổ, chán nản cuộc sống...Đàn bà vừa hiền thục, dịu dàng khi làm mẹ, làm chị, người yêu, làm vợ, em gái, cháu gái nhân hậu, ấm áp... lại vừa đáo để, nanh nọc... khi làm bà chủ, làm sếp... sai khiến, bó buộc, tước đoạt bầu trời tự do của đàn ông, đẩy đàn ông ra xa. Một người đàn bà thành đạt trong công việc, lịch sự ở phòng khách, đảm đang trong nhà bếp, quyến rũ trên giường ngủ thì đố gã đàn ông nào chạy nổi. Đàn bà thông minh gợi cảm quyến rũ, chinh phục, làm điêu đứng, thay đổi cả thế giới đàn ông cũng chẳng có gì lạ!
Đằng sau sự thành công hay thất bại của người đàn ông bao giờ cũng có bóng dáng người phụ nữ. Khuynh đảo thế giới là đàn bà, và đàn bà càng đẹp càng làm đàn ông điên đảo, đổi thay. Triết gia, tiểu thuyết gia Jean Paul Sartre đoạt Giải thưởng Nobel danh giá đã nói rằng: “Đối với đàn ông, trên đời có ba thứ nguy hiểm nhất: Rượu ngon làm ta mất trí. Tiền nhiều thì làm ta bất chính. Đàn bà đẹp thì làm ta đau khổ nhiều nhất. Vì: Rượu ngon khiến ta thích uống. 
Tiền nhiều thường làm mờ át lương tri. Đàn bà đẹp thường hay phản bội. Do đó tốt nhất là nên mất cả ba”. Mất rượu ngon thì vẫn còn nguồn vui nhấm nháp khác như cà-phê đắng chẳng hạn; mất cái sự tiền nhiều dù có xót xa vẫn còn cái sự tiền ít và vật chất ít để sống tốt thanh bạch; mất đàn bà đẹp chẳng lẽ tìm đàn bà xấu để sống, để yêu? Hay là sống cô đơn? Có ai sống mà không cần đàn bà!
Đứng trước phụ nữ, tôi luôn thuyết phục các nàng rằng chính đàn ông mới là những người khổng lồ và làm ra lịch sử loài người. Ấy vậy mà có nàng lại phẩy tay bảo: "Những chuyện kì vĩ mất thời gian, hao mòn trí lực như đoạt giải Nobel, chế tạo phi thuyền bay lên mặt trăng hay làm bá chủ thế giới, chúng tôi dành cho đàn ông các anh làm. Đàn bà chúng tôi chỉ cần làm cái chuyện bé tí là... tìm cách đẻ ra nhiều người đàn ông vĩ đại nhất". Nghe vậy, tôi chỉ còn biết khép mình, im lặng.

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Để trở thành người phụ nữ nguy hiểm nhất thế giới ...



 Bạn đã bao giờ nhìn thấy chồng hay người yêu của bạn khóc chưa? Chắc là chưa. Nhưng thực tế, anh ta có sử dụng tuyến lệ của mình. 

Đàn bà dại dột sử dụng nước mắt vô tội vạ khiến bản thân cô ta trở thành nhão nhoét. Đàn bà thông minh biến nước mắt thành vũ khí lợi hại. Khi ấy cô ta là khẩu súng hàng hiệu, nước mắt cô ta là những viên đạn hàng hiệu, đàn ông về cơ bản không thể tránh né, chỉ còn nước hứng đạn mà thuần phục.

Còn đàn ông, dù dại dột hay thông minh, đều biết rằng nước mắt của mình chẳng phải thứ vũ khí đạn dược gì cả. Đàn ông sống dựa vào testosterone, mà nước mắt lại mang đến hình ảnh của nhà máy sản xuất nội tiết đàn ông trong con người họ đang xuống cấp nghiêm trọng. Nước mắt chảy là đàn ông cũng chảy. Khóc hay là chết, phần nhiều đàn ông thà chết còn hơn.

Nhưng khi chỉ có một mình, đàn ông có khóc. Nước mắt này mình họ biết. Testosterone ra sao mình họ gánh chịu. Không ai được phép nhìn thấy con người họ lúc này. Thậm chí, họ cũng không bao giờ dám nhìn vào gương xem hình ảnh mình lúc đấy ra sao. Điều này ngược hẳn với đàn bà, khi khóc rất thích ngắm gương, hình như là để điều chỉnh lại cách khóc sao cho đẹp nhất...

Đàn ông chỉ khóc một mình, đàn bà thích khóc với hai mình hoặc hơn thế nữa. Đó là vì đàn ông được dạy dỗ từ bé về việc phải tự mình giải quyết vấn đề, còn đàn bà tự cho mình quyền nhận sự chia sẻ đau khổ. "Con trai đừng mít ướt như bọn con gái. Nín đi!", mẹ đàn ông chẳng thường mắng họ hồi thơ ấu thế hay sao? Nhưng với đứa con gái bé bỏng thì khác - "Thôi nào bé con, mẹ yêu, mẹ xin". Sự bất bình đẳng này đã rõ ràng từ tấm bé.

Đàn bà có thể khóc vì bất cứ lí do gì, thậm chí chẳng có lí do gì. Nhưng đàn ông đã khóc thì ắt có nguyên nhân.

Bất lực. Đấy chính là vòi nước vặn ra tuyến lệ của đàn ông.

Đàn bà nhiều khi không thể hiểu được chuyện đó. Bạn không thể hiểu được rằng khi đàn ông lâm vào thế lực bất tòng tâm lại khổ sở thế nào. Họ không biết chia sẻ với ai, ở đâu. Không giống như đàn bà, luôn có những hội nhóm túm năm tụm ba, tuy là chia sẻ thì ít mà nói xấu thì nhiều, nhưng dẫu sao vẫn nhiều cửa giải tỏa cơn ấm ức. Tính tự trọng của đàn ông ngăn cấm họ trình bày điều đang khiến họ khó thở. "Chuyện nhỏ ấy mà, vấn đề gì đâu", đàn ông thường che lấp nỗi niềm của mình như vậy khi có người đụng đến vướng mắc của họ.

Theo báo cáo của Tổ chức Y tế thế giới WHO nhân ngày thế giới phòng chống tự tử (10/9), không khóc được (hay không được khóc?) và ít chia sẻ là một trong nhưng nguyên nhân chính dẫn đến tỉ lệ đàn ông tự tử cao gấp 3 lần phụ nữ, mặc dù nếu chỉ tính về ý định tự kết liễu, tỉ lệ phụ nữ lại cao hơn đến 20 lần. Nếu nhìn ở khía cạnh tích cực, kể ra giới đàn ông cũng rất đáng tự hào về tính cách dứt khoát quyết đoán của phe mình. Ngược lại, sự hão huyền về cái gọi là nam tính ấy đã lấy đi tính mạng của vô số đàn ông (khoảng 700 ngàn nam giới trong tổng số trung bình 1 triệu người tự tử mỗi năm trên toàn thế giới – WHO). 

Trong số ngần ấy sinh mạng oan uổng, các ông bố bà mẹ từng nạt con trai mình “đừng bao giờ mít ướt như bọn con gái” phải chịu bao nhiêu phần trách nhiệm?


Khóc là một cơ chế giải tỏa cảm xúc cực kì tốt. Hơn nữa, đó là một từ tương đối đáng yêu với đàn bà, nhưng thành thật mà nói, đúng là khá hèn với đàn ông.

Nếu đàn ông khóc trước mặt người khác, và lại khóc quá nhiều, anh ta quả thật không khác đất bùn là mấy. Đàn bà không bao giờ lựa chọn đàn ông ủy mị, cũng như đàn ông rất không ưa đàn bà lạnh như thép nguội. Đó là bản sắc giới, mà giới nào cũng muốn giữ lấy, bất chấp hậu quả là đàn ông chết vì tuyệt vọng ngày càng nhiều, còn đàn bà yếu đuối đến tận cùng mê muội cũng chẳng ít đi.

Nếu bạn có thể dịu dàng thông tuyến lệ cho người đàn ông của bạn mà không khiến anh ta bị tổn thương lòng tự trọng, bạn không chỉ cứu cho cuộc đời của anh ta, mà còn giúp cả thế giới đỡ đau đầu tìm giải pháp ngăn chặn đà tăng kinh hoàng của vấn nạn này, đã tăng 60% trong vòng 45 năm qua.

Tôi biết, nếu trên đời có cái gọi là khó khăn, thì việc này chắc chắn là khó khăn to lớn nhất. Là bởi vì đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim, hiểu được nhau…chết liền! Cũng giống như khi đàn bà gặp chuyện khó chịu mà nghĩ rằng có thể trút ra với đàn ông, rất hay bị dội lại gáo nước “Tự giải quyết đi, có thế mà cũng phải than thở”. Đàn ông mà “bị” đàn bà nói “Cứ khóc đi cho nhẹ lòng”,không chừng còn muốn chết nhanh hơn.

Chính vì thế, cho dù tỉ lệ nam giới chọn cách giải quyết tiêu cực nhất không dừng lại ở con số gấp 3, mà là gấp 30 lần so với nữ giới, thì chuyện đàn bà bao dung đưa khăn giấy khuyến khích đàn ông “khóc đi cho thỏa nỗi buồn” cũng là không tưởng. Không phải đàn bà không thể làm chuyện đó, mà chính là đàn ông không thể cho phép mình nhận sự thương hại này. 

Chính vì thế, đàn ông thực sự luôn khổ hơn phụ nữ.

Nỗi khổ này của đàn ông, phụ nữ muôn đời không biết. Mà không biết có khi lại hay. Phụ nữ biết thêm bí mật gì, chỉ càng làm mọi vấn đề phức tạp hơn nó vốn có.

Nếu không tin, bạn cứ về hỏi chàng của bạn: “Anh có nỗi buồn gì không? Anh khóc đi cho nhẹ người!”, xem chuyện gì sẽ xảy ra. 

Chắc sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng đâu. Nhưng chắc chắn sẽ có phép màu.

Phép màu biến bạn trở thành người phụ nữ (tỏ ra) nguy hiểm nhất thế giới!



Đàn ông hư là tiểu thuyết diễm tình..

 Đàn ông nghiêm túc đích thị là sách tham khảo, thông tin chính xác và đáng tin cậy, nhưng đọc nhiều dễ chán. Đàn ông hư thì giống tiểu thuyết diễm tình, vẽ ra toàn điều mộng tưởng, thế mà phụ nữ vẫn dán mắt vào. 

Sách tham khảo có hai dạng chính là sách tra cứu thông tin và sách dạy kỹ năng. 

Phụ nữ đọc sách tra cứu khi họ cần thông tin về một điều mà họ cần phải tìm hiểu hoặc không có nhu cầu tìm hiểu nhưng “nếu biết thì cũng chẳng chết ai”. Những cuốn sách dạng này luôn dày hơn lớp phấn trang điểm trên mặt họ, nhưng lại có mục lục rất rõ ràng để tiện tra cứu. Thông tin trong sách đạt được sự chính xác hết mức có thể, văn phong nghiêm túc, mạch lạc, từ ngữ chuẩn mực tôn vinh sự trong sáng của tiếng Việt. Phụ nữ sẽ nhanh chóng tìm được điều mà mình cần trong những cuốn sách như thế này, để rồi một thời gian ngắn sau lại phải lật giở lại từ đầu vì đã quên sạch những kiến thức tưởng như rất hữu ích mà họ tra cứu được trước đó.

Phụ nữ đọc sách kỹ năng khi họ chênh vênh về tư tưởng, khủng hoảng về tâm lý, tự ti về bản thân hay đơn thuần là muốn tỏ ra thông thái với đứa bạn gái vừa thất tình hoặc thất tiền. Thế là trong lúc waxing trước khi ra đường, họ tranh thủ lướt qua cuốn sách để chút nữa có thể tha hồ “dạy bảo” đứa bạn 1001 cách làm giàu từ hai bàn tay trắng hoặc chỉ ra mười sai lầm khi hẹn hò có thể khiến chàng chạy mất dép. Tương tự như sách tham khảo, sách kỹ năng cũng được trình bày mạch lạc, nhưng văn phong thoải mái hơn, chứa đựng những kiến thức đa phần là kinh nghiệm cá nhân của người viết, đọc thì hay nhưng áp dụng theo thì rất khó. Đó là còn chưa nói đến chuyện nhiều cuốn nói về cùng một chủ đề, đọc cuốn nào cũng giống cuốn nào, vừa bị đụng hàng vừa tốn thời gian.

Tiểu thuyết diễm tình thì chia ra năm bảy loại, có loại sến tới mức bốc hơi tất cả các chất hóa học có tên trong bảng tuần hoàn, có loại siêu thực hư hư ảo ảo, có loại trinh thám kết hợp hành động cả ngoài đường lẫn trên giường… Nhưng phụ nữ không quan tâm vì họ chẳng phân biệt được các thể loại này.

 

Thông thường phụ nữ chỉ đọc sách diễm tình hai lần một tháng, một lần là vào ngày rụng trứng, lần còn lại vào những ngày không rụng.

Sách diễm tình muôn màu muôn vẻ, ý tưởng bay bổng từ dưới hầm mộ lên đến tận hành tinh Pandora khiến độc giả trải qua đủ loại cung bậc cảm xúc: vui-buồn, khóc-cười, hạnh phúc-đau khổ… Phụ nữ thích đọc sách diễm tình mọi lúc mọi nơi. Cho dù đang ở công sở, trường học hay đang tung tăng cùng bạn bè đi khắp nơi, họ vẫn muốn mang theo cuốn sách đang đọc dở. Họ thích khoe sách với hội chị em của mình, để được nghe những lời tán dương theo kiểu: “Ôi bìa sách đẹp thế, dày thế, cứng thế, đọc mãi không hết, giấy trắng và mịn quá…” Thế nhưng đố có đứa nào dám mở miệng ra hỏi mượn để đọc thử, sẽ nhận ngay cái lườm nguýt của khổ chủ như lời cảnh báo:“Sờ vào rách sách của bà, bà chọc mù hai con mắt bây giờ.”

Trong khi đó, sách tham khảo chỉ cất trên giá, để đọc vào những lúc cần thiết và tỉnh táo. Đôi khi phụ nữ vẫn mang theo những cuốn sách này bên mình, nhưng ít ai để ý. Người khác có thể bị hấp dẫn bởi cái bìa nghiêm túc và tựa sách nghe to tát, nhưng sau khi lật giở vài trang đầu, họ sẽ nhanh chóng trả lại nó cho bạn kèm theo một cái nhún vai khó hiểu hoặc thậm chí là “ngáp phản vệ”.

Khi cần mua sách tham khảo, phụ nữ hỏi trực tiếp người bán sách, nhận được vài gợi ý, chọn một cuốn có vẻ đỡ phức tạp nhất nhưng vẫn tạo cảm giác đáng để đọc, mở phần mục lục ra xem có đủ các thông tin mình cần không, trả tiền rồi nhận lấy cuốn sách được đựng trong túi nylon xanh, loại các bà bán rau vẫn dùng.

 

Khi chọn sách diễm tình, phụ nữ lượn ra lượn vào trước quầy “Sách tâm lý”, bị hút hồn bởi một cuốn sách có bìa thiết kế độc đáo kèm lời tựa bí ẩn gây tò mò nặng, đọc phần tóm tắt truyện ở bìa cuối, xem người nổi tiếng tán dương cuốn sách ở bìa 3, trả tiền và không quên dặn người bán sách đựng vào một cái túi giấy thật đẹp.

Sách tham khảo là loại sách có thể sử dụng trong nhiều năm mà không sợ bị lỗi mốt, thi thoảng lôi ra đọc thấy các thông tin hữu ích vẫn nằm ngay hàng thẳng lối, thậm chí khổ chủ có thể viết tay các kiến thức mới vào đó, chẳng những không làm sách trở nên xấu xí, ngược lại còn tăng giá trị “hàn lâm” cho nó.

Sách diễm tình đọc lần đầu là thích nhất, nhưng khi đã biết kết thúc của nó rồi thì chẳng bao giờ muốn đọc lại nữa, trừ khi cuốn sách đó có những chi tiết rất thú vị mà thi thoảng lật lại xem thấy bồi hồi, thấy nhớ tới một giai đoạn nào đó trong đời. Không như sách tham khảo, sách diễm tình hiếm khi ở lại quá lâu với một độc giả, mà thường “bỗng dưng” từ tay người này sang tay người khác. Đến một ngày tìm được người chủ thích hợp, sách diễm tình biến thành sách tham khảo.


90% bản năng và 10% kỹ năng ..


90% đàn ông đặt yếu tố thông minh và xinh đẹp lên hàng đầu khi được hỏi về mẫu hình phụ nữ họ mơ ước. Trong khi từng ấy phần trăm phụ nữ trông ngóng một người đàn ông thủy chung sẽ đến và ở lại với họ. Không phải đàn ông không thích phụ nữ chung thủy, cũng như phụ nữ vẫn luôn mê các anh chàng từa tựa James Bond, nhưng sự thật đôi khi vẫn rất trái khoáy như thế.

Mở ngoặc, nếu như chúng ta thường mơ về những gì khiếm khuyết, có nghĩa là trong mắt phụ nữ, đàn ông là đối tác hoàn toàn không đáng tin tưởng. Ngược lại, dưới cái nhìn của đàn ông, phụ nữ thông minh và xinh đẹp đang ngày càng hiếm có khó tìm hay sao?

Và nếu bạn một mực cho rằng bất cứ cái gì cũng có lí do của nó, tôi buộc lòng phải thừa nhận một điều, bạn đúng! Kĩ năng săn bắt của đàn ông tồn tại từ thời nguyên thủy, trải qua hàng ngàn năm đã ngấm vào máu, trở thành bản năng chinh phục không biết mệt mỏi của đấng mày râu. Còn nguyên nhân của việc đàn ông đã đề cao hơi quá yếu tố ngoại hình, đó là bởi vì đối với đàn ông, bạn đẹp đến đâu cũng không đủ. Đối với đàn ông mà nói, người phụ nữ ở bên ngoài vòng tay của anh ta mới là người đẹp nhất, cho đến khi cô ta lại nằm ngoan như một con mèo trong lòng anh ta.

Như vậy, đàn ông chinh phục phụ nữ là hành động mang tính truyền thống. Phụ nữ chấp nhận làm con mồi dễ thương cho đàn ông săn đuổi là hệ quả tất yếu của quy luật tự nhiên. 

Có điều phụ nữ đang muốn vùng vẫy để thoát ra khỏi tấm lưới giăng sẵn từ thời đồ đá, nên dần dà không chấp nhận chuyện đàn ông cứ mải mê chinh chiến nơi chiến trường tình ái. Họ muốn chàng thợ săn ấy chỉ ở lại với mình thôi, cho dù có bị chàng khai thác đến khô cạn cả suối nguồn cũng chẳng than phiền. Miễn là chàng không còn hăng hái lên đường kiếm tìm con mồi nào khác.

Nhưng phụ nữ càng nghĩ rằng mong ước của mình là chính đáng, đàn ông lại càng cho rằng họ bị mất tự do. Họ không bao giờ tin mình đáng bị giời đày như thế. Trong tâm khảm, họ nghĩ họ thuộc về bầu trời rộng lớn, đồng cỏ bao la, đồi núi trập trùng, thung lũng tươi mát ngoài kia. Phải là mọi thứ khiến họ cảm thấy mình đang chinh phục, và hít thở thứ không khí yêu đương trong lành, tịnh không gợn chút bụi bặm cáu bẳn. 

Cái gì đã thuộc về bản năng, vĩnh viễn không bao giờ mất đi. Nó chỉ tạm thời ẩn lánh trong ngóc ngách nào đó trong cơ thể con người, chờ điều kiện lí tưởng để bùng phát.

Tôi thấy mình có trách nhiệm phải diễn giải dài dòng để 90% phụ nữ hiểu rõ rằng, nếu đối tác của bạn đã hoặc đang khiến bạn không cảm thấy tin tưởng, rất có thể chính bạn đã tạo điều kiện lí tưởng cho cái bản năng đang ngủ yên mấy ngàn năm  của anh ta có cơ hội trỗi dậy. Chẳng hạn, dưỡng khí bạn cung cấp cho anh ta pha trộn quá nhiều than thở; bức tranh phong cảnh đồi núi, thung lũng, suối nguồn bạn vẽ chẳng còn khoáng đạt và tươi mát, nó phủ bụi và khô cằn như sa mạc. Nên đàn ông mới trở lại bản năng từ thủa hồng hoang để đi tìm một nguồn sinh khí mới, tươi tắn và chảy tràn sức sống hơn.

Thật tình thì đàn ông không nghĩ đó là bản năng gốc mình được truyền lại từ xa xưa. Họ chỉ nghĩ mình có trách nhiệm phải làm thế để cuộc đời lúc nào cũng mới mẻ, tình yêu lúc nào cũng căng đầy.

Đàn ông tin rằng làm vậy là họ có trách nhiệm với đời. Phụ nữ lại quả quyết đàn ông chỉ muốn có trách nhiệm với chính bản thân mình.

Có một thứ vốn không thuộc về bản năng của phụ nữ, nhưng nó được sinh ra để chống lại thuộc tính thích bay nhảy của đàn ông. Trải qua ngàn đời, nó càng ngày càng được củng cố chặt chẽ, càng ngày càng phát triển và phần nào, càng ngày càng…dở: Kỹ - năng - trói - buộc.

Phụ nữ có xu hướng trói chặt tất cả những gì họ cho rằng thuộc về mình. Nhất là trái tim người đàn ông họ muốn độc quyền sở hữu. Họ trói đàn ông bằng nhiều cách: sự yếu đuối đáng thương, ánh mắt ngơ ngác, tình dục, đứa bé, nước mắt, vân vân. Tựu chung, từ khóa cho chiến thuật trói buộc của phụ nữ là khiến cho đàn ông thấy mình có tội. Đàn ông phải sám hối và tìm cách chuộc lỗi nhưng vẫn sẽ không đủ. Cho đến khi họ cam kết dâng trọn cuộc đời mình cho “nạn nhân”, để kết thúc sự dày vò ám ảnh đêm ngày.

Chỉ có điều, kỹ năng trói buộc ấy của phụ nữ chỉ phụ nữ thấy hay thấy ổn. Nếu nó hay thật, ổn thật, 90 % phụ nữ đã không thất vọng về thói bất định của đàn ông như thế.

Hãy cho phép tôi phân tích về sai lầm trong kĩ năng ấy của bạn. Là bởi vì bạn đã xác định nhầm từ khóa. Đàn ông không bao giờ nghĩ rằng mình đã “gây tội” với bạn. Với đàn ông, tình yêu đồng nghĩa với niềm vui (ấy là tôi đang muốn nhắc đến cả những thứ na ná tình yêu, tức là kể cả khi anh ta đi cơi nới thêm tài nguyên bên ngoài những gì anh ta được hưởng một cách chính thống). Động từ “yêu” luôn được đàn ông chia ở thì hiện tại, còn phụ nữ thường tiện tay chia nó ở cả thì tương lai. Đàn ông coi tình dục là một phần của việc tận hưởng niềm vui trong tình yêu một cách hoàn toàn công bằng, còn phụ nữ lại nung nấu ghi sổ nợ sau mỗi cuộc ái ân. Khi xảy ra chiến tranh, phụ nữ hay mang chuyện “Tôi đã dành cho anh hết những gì quý giá nhất” ra để cố dằn vặt lương tâm “kẻ đểu giả”, nghiễm nhiên coi “quá trình tích lũy protein” của đàn ông không đáng giá một xu…

Tôi không cố tranh tụng cho đàn ông. Tôi chỉ muốn phụ nữ hiểu rõ rằng chẳng có ai đang gây tội cho ai trong mối quan hệ công bằng và sòng phẳng mang tên tình ái. Đàn ông và phụ nữ đều cho và nhận như nhau. Và cách đơn giản để giữ chân một người mang sẵn bản năng săn bắt chỉ là luôn tự biến mình thành con mồi ngọt ngào trong thảo nguyên tươi tốt và dễ thở mà bạn hoàn toàn có thể tạo ra và làm mới liên tục mà thôi.

Đấy mới là từ khóa đúng cho kỹ năng trói buộc bạn luôn muốn thực hành. 10% phụ nữ đã làm thế và họ không cần ao ước đến một người đàn ông chung thủy nữa. Họ có điều họ muốn rồi.

Vĩ thanh

Rất tiếc là 90% đàn ông rất khó gặp được số 10% phụ nữ đáng mơ ước này. Bởi vì nếu đã gặp cô ấy, anh ta sẽ không nằm trong số đông thích kiếm tìm hình bóng khác nữa. 

Nhưng 90% phụ nữ lại dễ dàng hơn trong việc tìm được người đàn ông của đời mình trong số 10% chàng trai ít đoái hoài đến phụ nữ thông minh và xinh đẹp. Bạn biết vì sao không? Chính là vì anh ta là dạng đàn ông ậm ừ, thế nào cũng xong đấy. Cho dù bạn có hơi thiếu thông minh, bảo anh ta “gây tội” cho bạn, anh ta cũng vẫn thật thà gật đầu nhận lỗi và mang cuộc đời mình ra phụng dưỡng bạn như công chúa. 

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

YÊU LÀ LUÔN KÈM ĐIỀU KIỆN ....


Đừng có bảo rằng bạn yêu một người vô điều kiện, yêu thì lúc nào cũng có điều kiện cả.
Có thể bạn không cần bất cứ thứ gì, nhưng bạn vẫn cần anh ta yêu bạn, vậy đó chẳng phải là điều kiện rồi còn gì?
Cha mẹ yêu con cái cũng là có điều kiện, điều kiện con cái phải là con cái của họ, chứ nếu là con cái của người khác, chắc gì họ đã yêu thương, đã dùng cả tính mạng của mình để bảo vệ chúng.
Cô gái nói: “Rõ ràng là tôi yêu anh ấy vô điều kiện, thậm chí là tôi cũng không cần anh ấy yêu tôi”. Ừ thì cho dù là anh ta không yêu cô gái thì cô gái vẫn nguyện ở bên cạnh anh ta suốt đời, cô gái yêu tài năng của anh ấy. Nếu anh ta không có tài, cô gái có bất chấp tất cả để yêu anh ta không? Chắc chắn là không. Thế thì tình yêu của cô ấy là có điều kiện.
Phụ nữ có thể yêu một người đàn ông chẳng ra gì, không có tài, cũng chẳng có tương lai. Phụ nữ nói: “Vậy là không điều kiện chứ còn gì nữa?” Nhưng phụ nữ bắt anh ta phải thề thốt bên nhau suốt đời, phải hứa hẹn sửa chữa khuyết điểm. Bắt một người đàn ông hứa hẹn thề thốt đó chẳng phải điều kiện chứ là gì?
Đàn ông nói: “Tôi yêu chính con người cô ấy”. Nếu như không phải cô gái trông cũng xinh xắn, nếu như không phải cô gái cũng thông minh và có những tính cách khiến anh ta thích thì anh ta có yêu cô ấy không? Nhất định cô ấy phải phù hợp với những điều kiện của anh ta thì mới được anh ta yêu chứ.
Mỗi người chúng ta đều được yêu có điều kiện và cũng có điều kiện để yêu người khác. Đừng buồn, cho dù biết rằng thế giới này không tồn tại thứ tình yêu vô điều kiện thì bạn cũng nên cố gắng tạo cho mình có nhiều điều kiện để được người khác yêu đồng thời cũng nên học cách quên đi một số điều kiện để yêu người khác.

CHỈ LÀ NỂ MẶT TÌNH YÊU MÀ THÔI ...

Đàn ông ai nấy đều nghĩ rằng mình có óc hài hước, đó không phải lỗi của họ mà là lỗi ở phụ nữ.
Khi mới quen, đàn ông cười cười nói nói, còn phụ nữ thì để lấy lòng đàn ông nên cũng toét miệng cười suốt và còn giơ ngón tay nịnh đàn ông “Anh thật hài hước”.
Đàn ông được khuyến khích lại càng cố gắng kể chuyện cười.
Hai người yêu nhau, đàn ông vẫn kể chuyện cười, phụ nữ vẫn cười nghiêng ngả. Cô gái yêu chàng trai nên chàng nói gì cũng đều buồn cười đều hài hước cả hoặc giả có kể chuyện buồn cũng rất xúc động. Đàn ông thấy phụ nữ cười chảy cả nước mắt thì tưởng là phụ nữ hiểu được câu chuyện cười của mình. Thật ra phụ nữ nào có hiểu gì đâu, phụ nữ chỉ yêu đàn ông thôi.
Lúc yêu nhau say đắm, đàn ông nói chuyện tếu, phụ nữ ôm bụng mà cười. Cô ta yêu anh ta nên câu chuyện anh ta kể dù chả hài hước gì cả nhưng cô vẫn cố tỏ vẻ buồn cười lắm, để anh ta không thấy cụt hứng.
Khi hai người cãi nhau, anh ta nói mấy câu mà mình cho là buồn cười để ghẹo cô ấy, cô vừa khóc vừa bật cười, còn đấm thùm thụp vào ngực anh, bảo: “Buồn cười lắm sao?”
Anh ta cho rằng sự hài hước của mình đã hóa giải cả một trận chiến, nhưng thực ra là do cô gái kiếm cớ tha thứ cho anh.
Sau này, hai người đã cưới nhau,khi tình yêu đã không còn nồng nhiệt như thuở ban đầu thì đàn ông có kể chuyện cười đi nữa thì phụ nữ không những đã chán chả cười nữa mà còn “thật thà” bảo với đàn ông rằng: “Em thấy câu chuyện này chẳng có gì buồn cười cả”.
Đàn ông cho rằng phụ nữ không biết thưởng thức sự hài hước của anh tanữa, nhưng thực ra thì trước giờ anh ta làm gì có khiếu hài hước. Chỉ là phụ nữ nể mặt tình yêu mà thôi.

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở?

Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy
Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở?

Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:

- Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.

Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.

Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:

-Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!

Thầy trả lời:

-Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.

Tôi nói:

-Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.

Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.

-Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.

Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!

Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.

Sư phụ tiếp tục mỉm cười:

- Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.”

Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.

-Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”

Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.

-Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.”

-Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.

-Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?

Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.

Ngồi im lặng hồi lâu…xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này, phải! chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ ?

Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!


Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

NGƯỜI TÌNH KHÔNG ĐỔI THAY

Ta thường hỏi người yêu của ta: “Anh có đổi thay không?”
Ta sợ rằng anh ấy sẽ thay lòng đổi dạ. Ta sợ rằng tình yêu cũng thay đổi.
Lúc đầu, cái thay đổi không phải là lòng người mà là cách nhìn của người ta với sự việc.
Khi hai người còn yêu nhau, cách nhìn của hai người với sự việc thường là giống nhau. Bởi cách nhìn giống nhau nên ta mới càng trân trọng nhau, càng thấy rằng mối tình như thế là hiếm thấy.
Nhưng, nếu một trong hai người trưởng thành hơi nhanh, cách nhìn sự việc của cả hai bắt đầu có sự khác biệt. Lúc trước, khi anh ta nói: “Anh cảm thấy việc này...” cô cũng sẽ gật đầu đồng ý: “Đúng rồi, em cũng thấy như vậy.”
Còn nay, khi anh nói: “Anh cảm thấy việc này...” cô sẽ lắc đầu và bảo: “Em không đồng ý với ý kiến của anh.”
Anh cảm thấy cô không còn tôn sùng, ngưỡng mộ và yêu anh nữa. Thực ra cô vẫn còn yêu anh, cô không hề thay đổi, chỉ có điều cách nhìn sự việc của cô đã khác, nhưng cách nhìn của anh vẫn thế không đổi. Sự khác biệt giữa hai người ngày càng nhiều, cách nhìn của hai người ngày càng không giống nhau, cô bắt đầu suy nghĩ xem anh có đúng là người sẽ đi cùng cô đến hết cuộc đời này không. Tình yêu của cô đối với anh dần dần thay đổi, trái tim cô cũng đổi thay.
Điều thay đổi đầu tiên không phải là tình yêu mà là quan điểm. Mong người yêu mãi không thay lòng thì bạn phải không ngừng quen với việc người ta sẽ thay đổi cũng như quen với việc phải ngưỡng mộ người ta cho dù có đổi thay.

Một thời ta lang thang ....

Những tối cuối tuần, Sài Thành giờ đã không còn cái se lạnh như cảm giác một sáng chớm thu. Lang thang rong ruổi không mục đích, chỉ thấy muốn đi cho lòng bớt nặng, cho mắt bớt nhèm.

Những câu chuyện vu vơ trên trời dưới đất, đánh đổi vài nụ cười nhẹ nhàng, có khi tinh khôi như nắng ban mai, có khi rười rượi buồn như đêm mưa rả rích. 

Vòng tay xiết chặt, để cảm nhận đời đang trôi mà thời gian thì ngừng lặng. Có con chim hoang lạc ngày qua ngày vẫn một tiếng kêu não lòng, đôi khi, bỗng giật mình trong âm thanh vọng về xa xôi. Con chim lạc tổ ấm, còn đời người lạc mất cái gì đây? Vẫn một câu hỏi “Ta là ai” mà ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm vẫn chấp chới đi tìm. Rồi rã rời. Rồi thấy mình vỡ nát giữa bể đời mênh mông. 

Cánh én nhỏ đầu mùa, rướn mình tìm đồng loại để làm nên một mùa. Ta lại thấy mình lạc loài, vu vơ trong tiếng lòng. Tiếng lòng sương khói, ảo ảnh, mơ hồ. Ngôi sao nhỏ xa xa phía chân trời, không đủ sáng để khoe mình lộng lẫy, đứng khóc hoài nơi bờ vai run run. Ta không khóc, nhưng thoáng lạnh trong lòng. Cánh chim trời vẫn chấp chới, trong đáy mắt một ngày vời vợi xa…

Sài Thành một chiều mưa, ủ dột… Nhìn bong bóng nước phập phồng và vỡ tan trên sàn đất, lòng xốn xang. Muốn lao ra ngoài, hòa vào cơn mưa mát lạnh ngoài kia, để làm gì cũng không biết nữa. Để tan vào mưa, để thấy mình cũng là một hạt mưa? Hay để tìm cảm giác nhẹ bẫng một góc lòng? Chợt nhớ đã lâu lắm rồi, mình không tắm mưa, không đi ăn mưa như ngày xưa nữa. 

Ảnh minh họa

Xa lắm rồi những hôm lang thang trong mưa. Mưa lớn, mưa nhỏ, mưa ngâu, mưa rào mưa giông gì cũng thấy như là của riêng mình, tham lam ăn từng vốc đã đầy, để rồi nghẹn ứ nơi cổ và nghẹn ứ trong lòng. Thấy toàn thân mình cũng như làm bằng mưa, mềm nhũn, ướt át, ủ dột… Và thấy mình trôi tuột vào quá khứ, nơi miền ký ức xa xôi, chỉ ta và mưa và ảo ảnh. Cuộc đời cũng chỉ là ảo ảnh thôi mà. Ta đang trôi. Bồng bềnh phiêu lãng như đám mây trời, như cánh lục bình lững lờ dọc con kênh, không biết nơi đâu là bờ…

Bình minh đội núi, bóc dần những mảng bóng đêm lờ mờ. Sài Thành những sáng sương giăng đầy ngõ ngách. Những cơn gió mơn man làm mặt hồ gợn sóng. Ánh sáng của ban mai hắt xuống làm màu xanh của khóm lục bình như sẫm màu. Tất cả đều gợi cảm giác bình yên. Thi thoảng có tiếng xe chạy qua lại, nhưng dường như thiên nhiên mênh mang đã lấn át hết đôi chút ồn ã ấy. Em cố thở thật sâu, tạm quên đi những mệt mỏi đời thường.

Mỗi lần được gần thiên nhiên, về với thiên nhiên, lại thấy lòng mình được sưởi ấm. Em chợt nhớ lâu lắm rồi mình không lang thang, không đi ăn gió trời như ngày xưa nữa. Ngày ấy… một thời mình nghiện lang thang anh nhỉ. Sáng lang thang. Tối lang thang. Rong ruổi không mục đích. Mệt thì dừng, rồi lại đi tiếp. Không có điểm đầu và dường như không có kết thúc. Cứ đi và thầm lặng. Thấy cuộc sống thật tự do và thỏa lòng. 

Vậy mà giờ… mãi lo toan với gánh nặng cơm áo, mãi toan tính cho gia đình, người thân và một chút cho bản thân mình, để rồi… chợt giật mình thấy mình giống như con thiêu thân lao vào kiếm tiền, rồi sẽ chết rụi lúc nào không biết. Mới thấm thía cuộc sống, sao mà chật hẹp tù túng, sao mà khổ sở, bon chen. Và nếu như mình lạc loài, sẽ bị loại trừ phải không? Em hỏi vu vơ thế thôi, cũng chẳng biết để làm gì. 

Cuộc sống là tạm bợ thôi mà. Ngay bản thân em cũng là tạm bợ. Hình như… hết thảy đều là tạm bợ?! Em biết anh vẫn luôn khát khao cái vĩnh hằng và con đường đi đến đó hình như cũng đã mở. Không ít lần anh hỏi mình và hỏi em, liệu rồi ta có cùng nhau đi trên con đường ấy? Xa thẳm và mênh mông lắm anh nhỉ!

Bên anh… Em bình yên. Có gì đó giữa chúng ta là khoảng lặng không ngôn từ. Đôi lần em ướt nhèm mắt vì câu nói đùa không ác ý. Em biết anh đau lòng với cảm giác làm em buồn nhưng em còn đau nhiều hơn. Dẫu biết rằng chỉ là câu nói vô tình và hồn nhiên, nhưng nó vẫn cứ găm vào lòng em, đau quặn. Nếu không khóc được, em càng đau hơn. Vì thế cứ để cho nó tự trào, rồi em sẽ lại bình thường. 

Anh đừng cố ngăn cảm xúc em. Khóc xong sẽ hết. Em không giận hờn hay trách móc gì cả. Chỉ là con người em vốn thế. Anh cũng đã từng nói em như bong bóng nước, đụng vào cái sẽ vỡ bục. Anh bảo người em làm bằng nước, chọc vào đâu cũng thấy chảy. Dòng cảm xúc của em cũng là nước nữa…

Trời Sài Gòn đêm lộng gió. Cái se lạnh làm em nao nao lòng. Lại nhớ! Cái lạnh chớm thu! Cái run run Đông về! Em vẫn miên man mơ về miền xa thẳm… 

Ngô Thúy Nga